|
40. NHỮNG VẦN THƠ TƯỞNG NIỆM
Bốn mươi năm Mậu Thân Ly Hương
Mậu Thân ơi làm sao ta quên được Cảnh núi xương, sông máu tại quê nhà, Khắp Kinh thành đầy dẫy bãi tha ma, Chôn sống dân lành trẻ già khiếp đảm. Làm sao quên bọn điên cuồng gian ác Tắm máu người khi Xuân đến Mậu Thân, ... "Giải khăn sô cho Huế" thật bất nhân Khi Kinh thành phủ đầy màu tang trắng. Niềm vui Xuân chết dần trong cay đắng ! Đau lòng thay số phận Huế mộng mơ ! Xác chết ngổn ngang không thấy nấm mồ ! Than khóc ngập trời ai gây nên tội ? Cộng quân về thây ma khắp đường lối, Chúng hò reo trên xác chết dân lành Và thi nhau lặn ngụp uống máu tanh. Thù giặc Cộng vang rền trang sử Việt ! Bốn chục năm qua lòng chưa quên hết, Bao căm hờn tủi nhục mãi vương lên. Với lời thề mong sông núi hồn thiêng Xin phù hộ dân Nam mau tiêu diệt Giặc Cộng khắp nơi trên toàn nước Việt Cứu vớt dân lành thoát mọi oan khiên... Sáng tác nhân ngày kỷ niệm 40 năm MẬU THÂN
Mậu Thân, Anh nhớ gì không? Ý Nga
Tím đen, xác rỉ nước vàng Người tan nát mặt, họ hàng biết ai? Chặt ngang cổ, bổ ngang tai Đâm bàn tay thủng, kẽm gai xâm vào* Cọc tre xuyên đến đỉnh đầu Cụm năm người chết, cụm xâu cả mười Sình trương bao xác đứng ngồi Máu me rùng rợn, rã rời, trơ xương * Mưa rơi ray rứt đoạn trường Con thơ khóc Mẹ, vợ thương khóc chồng Mảnh nào nhận dạng bà, ông? Mảnh nào rửa thối động lòng quật khai! * Cát Xuân, Diên Đại, Đá Mài, Bãi Dâu, Hương Thủy, Phú Bài, Bao Vinh* Trường Tiền, An Cựu bao tình Đông Ba, Đại Nội: tử, sinh não nùng Đạn xuyên ót, sọ vỡ tung Máu me kinh hãi buồn giòng sông Hương! Huế nào khăn trắng tang thương An Hòa, Thành Nội tai ương đã từng * Mưa thê thiết, xác trợn trừng Đường nào cũng máu! Lệ từng con tim! Đạn bay tứ hướng truyền… âm! Cha con, chồng vợ gọi… thầm tên nhau Truồi, Gia Hội, Phú Văn Lâu Thủ tiêu, ám sát, chặt đầu, cuốc phang * Chết! Không ai thắp nén nhang!* Chết oan vô tội hàng hàng thây dân! Chết! Không hòm gỗ che thân! Chết! Không giọt lệ thân nhân sụt sùi! * Áo Vàng, chùa Huế, bao nơi… Nơi nào không có máu sôi trong hồn? Huế đau! Em nhớ Saigon! Nhà em cũng cháy, chỉ còn tàn tro * Anh linh yên giấc ngàn thu! Chúng tôi còn sống chẳng mù lương tri Không chờ Tết mới nhớ về Mỗi ngày mỗi nhớ! Trăm bề tâm đau! 9-2-2008 Mồng Ba Mậu Tý (1) Khe Đá Mài, quận Hương Thủy (2) Bãi Cát Xuân Ổ, Diên Đại, quận Phú Vang (3) Sau chùa Áo Vàng, quận 2 đường Chi Lăng (4) Bãi Dâu, quận 2 phía Bao Vinh
Đưa em đi đào xác Vô Danh
Đưa em đi đào xác Chiều Gia Hội âm u Trời mây đen vần vũ Nước sông Hương lặng lờ. Đưa nhau hồn lạnh buốt Em quấn vành khăn tang Xác chồng chưa tìm được Lệ nhỏ thầm hoang mang. Bên hố chôn tập thể Từng mảng người rưng rưng Nhặt những xác vữa nát Còn vương trói dây thừng. Chiếc sọ nào nguyên vẹn Sau nhát cuốc hãi hùng Những người dân vô tội Chết sấp mặt phơi lưng. Đưa em đi đào xác Hai mươi mấy ngày trời Thành phố Huế thoi thóp Với đớn đau mặt người. Ơi thịt xương từng nhúm Gói ghém bọc ni lông Nằm tố cáo tội ác Trong bốn tấm ván thông. Những ngọn nến leo lắt Như đóm mắt hồn ma Nhìn hắt hiu chủ nghĩa Qua nhang khói nhạt nhòa. Đưa em buồn chất ngất Mưa se sắt mặt mày Em khoác tấm vải nhựa Di ảnh chồng trong tay.
Tôi không tin Hải Triều
Tôi không tin bộ đội VC có kỷ luật chặc chẽ, Tôi không tin VC nghiêm cấm đánh đập, đối xử xấu với tù binh, Tôi không tin VC thảm sát hàng ngàn dân Huế là vô tình! Vì sau cái gọi là "chiến thắng quang vinh" Họ nhốt hàng trăm ngàn sĩ quan miền Nam Họ hành xử như thú vật súc sinh Đối với người thua trận Tay không tấc sắt. Cộng sản Việt Nam là một lũ ác Nên chi năm Mậu Thân trong cơn hận thù Họ đã thẳng tay tàn sát! Tôi và bạn bè đã sống những ngày tan nát Như những con vật trong các trại tù Chôn anh em trong những sáng mây mù Chôn anh em trong huyệt mộ âm u Chúng tôi bị coi là kẻ thù nguy hiểm Từng đêm, từng đêm... Tôi đếm những giọt mưa Tôi đếm những lọc lừa, những tội ác tày trời của người cộng sản! Ôi! Đất trời mang mang Quê hương Tổ Quốc Đất vẫn lành sao vẫn toàn loài rắn độc Bò trên ngài vàng từ Bắc vô Nam! Tôi không lầm Không ai có thể lầm!
Mậu Thân vết thương thế kỷ Ngô Minh Hằng
Bốn mươi năm trước, một mùa xuân Khắp nẻo thôn xa đến phố gần Dân dã nôn nao mong hưởng Tết Lính chờ hưu chiến, phút dừng quân Hỡi ơi, Xuân ấy có đâu ngờ Súng nổ điên cuồng, nát giấc mơ ... Thành phố hoang tàn theo pháo giặc Mùa xuân tắm máu giữa giao thừa !!! Tại sao tàn nhẫn giết dân tôi ? Hưu chiến vì đâu máu đỏ trời ! Tập thể một mồ, ngàn xác chết Xác già, xác trẻ, xác nằm nôi !! Mùa Xuân sao nỡ giết dân tôi ? Cả triệu sinh linh chết ngậm ngùi Từ trẻ đợi giờ khoe áo mới Đến già đang ước bữa cơm vui .. Mùa Xuân, ai đã giết dân tôi ? Một nửa quê hương khói lửa vùi Ai pháo vào dân, vào bịnh xá Vào trường, vào chợ, viện mồ côi ?! Ôi tang thương ấy bởi vì đâu Sao chọn ngày xuân dựng thảm sầu ?! Để mãi Mậu Thân dòng uế sử Cho đời nguyền rủa đến ngàn sau ! Xuân này là đã bốn mươi xuân Nỗi hận niềm đau vẫn bội phần Hằn dấu vết thương, đen thế kỷ Mậu Thân, tội ác của vô thần ! Bao nhiêu oan khuất vẫn còn đây Hận bốn mươi năm chửa lấp đầy Chẳng lẽ cúi đầu than khóc mãi Quê hương đang đợi cuộc vần xoay ... Hỡi nào toàn quốc đứng vùng lên Nhân bản, yêu thương dựng lại nền Dân chủ, công bình xin kiến tạo Ngàn đời hiển hách giống Rồng Tiên Đừng ngần ngại nữa, góp bàn tay Cứu chính đời ta khỏi đọa đày Và cứu dân lành trong đáy ngục Bạo quyền lừa mị bấy lâu nay ... Cứu quê cho hết vặn mình đau Và Mậu Thân xưa bớt hận sầu Tiễn những hồn oan về cõi tịnh Cờ Vàng công chính để muôn sau ... 2008
Hãy sám hối đi, hỡi người Cộng sản! Chu Tất Tiến
Trong không khí của ngày Xuân vừa chớm Nhớ lại những kinh hoàng của Tết Mậu Thân Nhớ những sợi kẽm gai ghì xiết tay chân Những nhát cuốc đập vào đầu ghê rợn. Tiếng đạn réo bên tai nhờn nhợn Máu đổ loang ngay trước hiên nhà Tiếng khóc mẹ già oà vỡ, vang xa Không bảo vệ được con trai khỏi đạn. Thiếu nữ gò má hồng tươi sáng Mới vừa đây còn tươi nở như Xuân Đã lặng im, phơi da bụng trắng ngần Loang loáng máu, máu đỏ au trinh nữ. Những nhóm sinh viên từng say mê con chữ Chợt biến thành “nợ máu với nhân dân” Để xếp hàng trước dẫy hố trước sân Nhận viên đạn của lũ người-hồn-thú. Từ vườn hoa đến đồng hoang, gió hú Từ bờ sông, bãi sậy, đến thành đô Thây người ngổn ngang, cây gẫy, cọc xô Máu cha, máu mẹ, máu chị, em loang mãi. Tiếng rú, tiếng gào át tiếng AK kinh hãi Ôi! Mùa Xuân hay Mùa Gặt Thây Ma? Mùa của Vũ Trụ hay Mùa của Quỷ Ma? Lũ quỷ đỏ sao vàng kia như ác thú! Chúng nhân danh Chủ Nghĩa kia hung dữ Giết người như bắn chó, giết heo Những “nhà thơ” của chế độ cũng gào theo: “Giết! Giết mãi, bàn tay không phút nghỉ Cho ruộng đồng tươi tốt, lúa lên bông!” (1) Giờ đây, chúng dùng bàn tay sắt bọc nhung Để cai trị đám nhân dân cùng quẫn Trong thinh lặng của nỗi đau uất hận Chục triệu dân cùng muốn thét lên câu: Hãy sám hối đi! Hãy quỳ gối, gục đầu! - Xin lỗi Mẹ vì con vô lương, bất hiếu Không cần biết đến sử xanh đàm tiếu Chỉ mưu đồ cướp đất, giành dân Giành đặc quyền cho chính bản thân Rồi cai trị trên ngai vàng, hoang phí. - Xin lỗi non sông, những kỳ hoa, thảo dị Đã tan hoang, cầy xới thảm thê Gỗ quý, cây ngàn chặt vứt ủ ê Rừng vàng, biển bạc đã bốc hơi, thành cát, Sông ngòi xanh tươi đã trở thành bãi rác Chất độc thấm quanh, cả thế kỷ không rời. - Xin lỗi Tổ Tiên, ôi, nước mắt nghẹn lời Từng tấc đất máu xương Tổ Tiên gìn giữ Đã bị bán cho ngoại bang, kẻ thù hung dữ Để con yên thân hưởng gái đẹp, ruợu ngon Nhà đất mênh mông, hồ tắm, sân gôn Tiền viện trợ, con đốt hoài không hết. -Xin lỗi các Mẹ già, ngồi run run chờ Thần Chết Đến rước đi một kiếp ngựa trâu Ngồi bán củ khoai, nải chuối, buồng cau Mong có đủ bữa cơm-khoai cho cháu. Người vợ trẻ, mắt mở to, đầy gân máu Ngủ không yên bên lũ trẻ thiếu ăn Bán sức người quần quật quanh năm Thân cò lả, oặt ngang, như tấm giẻ Vú sữa khô trên trái tim đầy lệ Khắc khoải mong con một bữa no đầy. - Xin lỗi các em, tuổi thơ, gió lay Sống èo oặt như cỏ cây, như rác. Vạn, triệu nhà mồ côi buồn, nghèo quay quắt Chờ một nụ cười thiếu vắng trên môi Tuổi thơ, ôi, tuổi thơ không có tình người Không tiếng mẹ dỗ, cha đùa, chạy nhẩy. Chỉ có bô rác với que khều, chất thải Sống vật vờ tôm tép quanh ao Bụng phình giun, chân lá sậy, xanh xao Mở to mắt nhìn những chiếc xe lộng lẫy Những xa hoa của Thiên đường nào đấy Những lầu cao hoa lệ, vũ trường Nơi học sinh biến thành gái ăn sương Bán trinh tiết để trải trang học phí.. - Ôi! Xin lỗi, xin lỗi những công nhân bình dị Lấy sức người mong sỏi đá thành cơm Không hề mơ được ngửi nhánh hoa thơm Bởi tối tối làm “vợ thuê” thiên hạ. - Xin lỗi những cô gái quê tàn tạ Muốn xa quê, làm nô lệ ngoại nhân Đứng trần truồng cho một lũ vô luân So lưỡi, nắn tay, cậy răng, nắn ngực Cố nghiến răng dù lửa xông hừng hực, Miễn sao đi xa, tìm kiếm chút tương lai Dù biết rằng thân gái dậm dài Có thể sẽ sa vào động dữ. - Xin lỗi các thanh niên, sống đời vô lự Tìm rượu chè, bài bạc làm vui Bởi tương lai, nếu không Đảng, không tươi Sẽ chết rấp với cuộc đời khốn khổ. - Xin lỗi những vườn rau, núi cao, đất đỏ Đã bị khai quang cho Tư Bản ăn chơi Ruộng lúa, bờ ao thành biệt thự khơi khơi Khách sạn, sân gôn, tầng tầng lớp lớp Mặc cho Dân Oan đứng hàng hàng lớp lớp Mỏi cổ kêu Trời, áo rách, mưa sa. - Và, trên hết, xin lỗi Lịch Sử Bốn Ngàn năm đã qua Chưa giai đoạn nào nhục nhằn như hiện tại Tham nhũng tràn lan, dân ta thảm hại Lãnh tụ cậy quyền, ỷ thế hiếp dân Nhà Nước một ổ tham ô, giầu nghèo cách phân Cả thế giới nhìn nước ta như ổ điếm Cầm thẻ ngoại giao đi xa, nước ngoài cười mỉm Vì sợ lũ trộm ngày, ăn cắp như ranh Ôi, xin lỗi, xin lỗi làm sao đoạt lại thanh danh? Làm sao sửa lại khúc quanh lịch sử? Làm sao cho Dân ta lại ngời ngời, rạng rỡ? “Viên ngọc Viễn Đông” oai vỹ biển Đông? Làm sao trong Mùa Xuân, hoa nở đỏ hồng Như nụ cười trẻ thơ, như hồn xuân trinh nữ? Hãy sám hối đi! Hãy bỏ hình quỷ dữ Trở về với Tổ Tiên, tạ tội với Vua Hùng Tám mươi triệu người đang vò võ ngóng trông Một đất nước Tự Do, tươi sáng. Lịch sử đang chờ, Hỡi các người Cộng Sản! Xuân Kỷ Sửu.
2009-04-15 06:03:57
|