“BA CÙNG”

Giao thông, Y tế, Giáo dục là 3 ngành thuộc dạng phúc lợi Xã hội. Nhìn vào sự “thăng trầm” của chúng, người ta nhận ra Nhà nước thuộc loại nào, có của dân, vì dân, do dân hay không.

Đi lại, trị bịnh, học hành là 3 việc thiết yếu không thể thiếu đối với Dân sinh.   Dân sinh, Dân chủ  là hai món “ăn” vật chất và tinh thần, bất kỳ thể chế chính trị nào không quan tâm đến 2 lĩnh vực nầy, không sớm thì muộn, đều phải sụp đổ.

 Có lẽ biết được điều đó, khi chưa cầm quyền (thời chiến), “Đảng ta” luôn nhử mồi “Dưới Chủ nghĩa Xã hội được miễn phí Y tế, Giáo dục” nhầm lôi kéo dân chúng theo mình tìm về thiên đường XHCN để được hưởng những phúc lợi đó. Thế mà “Đảng ta” đã cầm quyền trên cả nước hơn 40 năm mà Giao thông, Y tế, Giáo dục ngày càng  xuống cấp nghiêm trọng: dở, dỏm, giả và thu phí vô tội vạ. (ai cũng thấy, cũng biết xin không kê ra ở đây).

Trong buổi “ca-phê đàm” của chúng tôi hôm nay không nhộn như bao ngày trước đó, ông H…, một cán bộ nghĩ hưu, mặt đượm buồn, nói trong ngao ngán: “Sao Giao thông, Y tế, Giáo dục ngày một tệ hại ?!”. Thấy mọi người  còn im lặng, tôi vọt miệng kết luận:

–   Do lãnh đạo cấp trên chưa “Ba cùng” với dân.

–  “ Cùng ăn, cùng ở, cùng làm ” mà Cụ Hồ  nêu ra để nhắc nhở cán bộ, chiến sĩ trong thời chiến có ăn nhập gì ở đây mà anh kéo nó vô ? – ông H… bài bác ý tôi.

–  Tôi đâu có áp dụng “Ba cùng” cũ thời chiến vào đây, tôi nói “Ba cùng” do tôi mới nghĩ ra – Tôi vừa cười vừa nói.

–  Nói nghe coi, nếu “lọt lỗ tai” tôi thưởng ngay cho anh ly ca-phê sữa ! – ông H…khích tôi, mọi người cùng cười hộ tống.

Có xưa mới có nay, tôi nói cũ trước, mới sau:

: “ Ba cùng” cụ Hồ nhắc nhở cán bộ, chiến sĩ hồi thời chiến: “Cùng ăn, cùng ở, cùng làm” với dân. Thời chiến, việc cán bộ, chiến sĩ thực hiện 3 cùng nầy hữu danh vô thực, quanh đi quẩn lại thực chất chỉ là: cùng ăn của dân, cùng ở nhà dân, cùng làm nhiều lắm phụ dọn lên trước khi ăn, phụ bưng xuống sau khi ăn – thay vì ngối đó làm khách?. Chúng ta ở đây gần như đều là cựu kháng chiến, chắc ai cũng biết rõ chuyện đó?, Sở dĩ dân chấp nhận sự “ăn theo” ấy bởi, biết đòi gì hơn, khi cán bộ, chiến sĩ thời chiến chỉ có “trên răng dưới dép”?.

Mới: “Ba cùng” do tôi nhìn vào thực trạng ba ngành nầy mà nghĩ ra: khi nào quan chức cấp cao cùng “ Đi lại, Trị bịnh, Học hành” chung với dân thì khi ấy 3 ngành Giao thông, Y tế, Giáo dục sẽ được cải thiện. Sở dĩ 3 ngành nầy ngày một tệ hại như anh H…nói, là do quan chức cấp cao tự ban cho mình 3 quyền ưu tiên:

Đi lại:  Nếu đi đường không, các vị dùng chuyện cơ, nếu đi đường bộ, các vị có xe đặc cấp, đi đến đâu có cảnh sát mở đường – vượt đèn đỏ là chuyện nhỏ,  kéo cả đoàn xe mấy chục chiếc vào đường cấm nữa là khác?!.

Vừa nhậm chức Thủ tướng, ông Nguyễn Xuân Phúc “thị uy” bằng đoàn xe nhìn mút mắt, chạy vào đường cấm ở phố cỗ Hội an  .

Trị bịnh: Lãnh đạo Trung+Cao cấp có Ban Bảo vệ sức khỏe chăm sóc hàng ngày, có bịnh viện riêng ở cấp tỉnh và Trung ương, nếu bịnh nặng ra nước ngoài chữa trị.

Học hành: Con cháu các cụ cấp cao phần lớn có chế độ đãi ngộ, được đi du học nước ngoài để về kế nghiệp cha ông.

Vậy thì Giao thông, Y tế, Giáo dục công cộng đâu có liên quan gì đến các vị, chỉ dành cho lớp người hạ đẳng. Nếu chết giảm mật độ dân số, nếu dốt càng dễ cai trị chớ có sao đâu ?.

–   Cô tiếp viên !… Cho một ca-phê sữa – ông H… gọi tiếp viên.

–   Chi vậy? – tôi hỏi.

–   Quân tử nhứt ngôn ! – tiếng ông H…đáp hòa lẫn với những tiếng vỗ tay lẹt đẹt.

–   Thôi đi, gan tôi yếu, sữa vào ngứa, cho bình trà đậm được rồi – tôi ngăn ca-phê, xin trà.

Thấy mọi người vẫn im lặng, tôi lấp chỗ trống. Xã hội ta có 4 thầy: Thầy chùa, Thầy thưốc, Thầy giáo, thầy Cãi. Cả 3 đều đã “ tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”:

–   Một số Thầy Chùa mặc áo thầy tu, đội nón bảo hiểm, chạy mô-tô bon chen với đời, thích “ăn mặn, mát mẻ”…

–   Một số Thầy Thuốc có tay nghề cao, ngoài làm việc ở bịnh viện công còn mở phòng mạch riêng, kết thân với trình dược viên đầu cơ thuốc, thuốc dỏm, thuốc giả lan tràn!. Thử hỏi chân ngoài dài hơn chân trong thì tránh sao khỏi phân tâm, bịnh nhân không rên than mới là chuyện lạ ?

–   Một số Thầy Giáo ngoài đứng lớp trường công, còn mở lớp dạy thêm, nếu học sinh nào không học thêm sẽ bị phân biệt đối xử, khó đậu khi chuyển lớp, chuyển cấp – trừ trường hợp phải nộp tiền, gian lận trong thi cử.

– Về thầy Cãi (luật sư), ngoài một số có lương tâm cãi nhiệt tình, cãi miễn phí cho những thân chủ nghèo khó, đa số còn lại cãi chài cải cối, cãi lấy có để nhận tiền thân chủ.

Thế rồi, tôi kể cho mọi người nghe chuyện biếm, vui trước khi kết thúc buổi ca-phe đàm:

<  Hàng ngày Thầy thuốc và Thầy giáo cùng đi đến chỗ làm việc phải ngang qua cái nghĩa địa. Thấy lạ, Thầy giáo hỏi:

–   Sao mỗi khi qua nghĩa địa anh đều lấy cặp che phía bên ấy ?

–  Tôi xấu hổ ! 

–  Vì sao ?

–  Vì một số người chết chôn trong đó do tôi trị bịnh > .

“Thẳng mực tàu đau lòng gỗ”, “Lời thật mất lòng”,“Thuốc đắng đả tật ”… – đó là những câu nói của người ta chớ không phải  do tôi sáng tác.     -/-

Đã xem 2379 lần

Chúng tôi nhận thiết kế website hoặc hướng dẫn tạo website riêng với giá phải chăng.
Xin liên lạc Email: baotoquoc@hotmail.com

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.