Bảo Giang – Cộng sản là cái gì?

I.                    Một định nghĩa:
 
Nhiều người cho rằng: Việt cộng (CS) là loài không phân biệt được thịt bò hay phân bò. Không phân biệt được việc bán nước và bảo vệ Tổ Quốc là gì. Chúng chủi Mỹ, nhưng tất cả đều cầu xin được đến và sống với đế quốc Mỹ. Như thế, CS là một tập thể sống bằng những loại miệng lưỡi thô tục và dơ bẩn.   
 
Dĩ nhiên, đây không phải là một điều gì xa lạ, mới mẻ. Trái lại, khi nói đến cộng sản thì tất cả mọi người đều đã biết rõ về chúng, cũng như biết rõ về chủ trương tạo ra cuộc sống đầy bất lương với ngôn từ Vô Tổ Quốc, Vô Gia Đình và Vô Tôn Giáo của chúng.
 
Là người, ai cũng biết Gia Đình, Tôn Giáo và rồi ý niệm về Tổ Quốc là cột sống có sẵn trong lòng mỗi người ngay từ khi được sinh ra. Một em bé mở mắt chào đời tuy chưa thể nói nhưng em đã thấy cha, thấy mẹ, thấy gia đình và rồi thấy cả đất nước nơi mà cha mẹ đã cưu mang em. Và dĩ nhiên, không một đứa trẻ nào được sinh ra, lại nhìn thấy cái ý niệm cộng sản, dù chính ba mẹ nó là cán cộng. Tuy thế,  khi muốn đem sự bại hoại đến cho xã hội, kẻ thường đi ăn nhờ ở đậu là Kark Marx, người được cộng sản ca tụng là ông tổ, kẻ đưa ra thuyết CS, trong đó có những chỉ dẫn về ý niệm Vô Gia Đình, Vô Tổ Quốc và Vô Tôn Giáo như là phản ảnh trong cuộc sống đầy thương tật trong kiếp sống của Y.
 
Rồi Lê Nin, bấu víu vào đó mà tạo thành phong trào cộng sản với chủ trương diệt sạch, xóa sạch, tẩy sạnh những gía trị luân lý, đạo đức phổ quát trong đời sống của con người. Thảm thay, chỉ 70 năm sau chính nó là nguyên cớ làm bại hoại cho cuộc sống, không chỉ ở Liên Sô, nhưng còn là cho những nước theo nó. Kết qủa, chính từ nơi này, Lênin, Stalin đã bị dân chúng quật mồ, đập tượng mà quăng ra đường. Ở Việt Nam những kẻ theo chúng ra sao? Xem ra câu chuyện “Liên Sô” đã kề ngay bên. Bởi lẽ:
 
1.     Vô tổ quốc.
 
Con người không từ gốc cây, ngọn cỏ mà chui ra, nhưng từ nguồn gốc cơ bản là gia đình, lớn hơn là tập thể của làng xóm và mở rộng ra và liên kết thành những tổ chức xã hội, Tổ Quốc. Với nguyên tắc này, hỏi xem, trong cơ bản Việt cộng có chút hiểu biết gì về gốc sinh của mình hay không?
 
Với Marx, y cho rằng giai cấp vô sản không có tổ quốc. Từ đó, chủ nghĩa xã hội theo Marx là xã hội đại đồng cộng sản, không biên giới, không gia đình. Đây cũng chính là lý lẽ để những tập thể cộng sản đệ tam trên thế giới đều lấy cờ đỏ với búa liềm của Liên sô làm cờ của đảng mình. Rồi coi Liên sô chính là tổ quốc của cộng sản. Sự lừa dối đầu tiên là thế và đã bắt đầu.
 
Tuy nhiên, với nước lớn thì cái từ Vô Tổ Quốc, không biên giới theo tinh thần bá quyền của họ chỉ là nhóm chữ để cho những tập thể nhỏ tự… sướng, tự vui lây mà thôi. Trong thực tế, đường biên cương chính quốc của họ sẽ nhờ vào từ này để lấn chiếm dần sang biên cương các nước nhỏ bé hơn. Đó là hình ảnh của Liên sô tràn sang Đông âu sau 1945 và Trung cộng tràn xuống phương nam sau 1950. Nhìn chung, mớ lý thuyết này chỉ đem lại nguồn lợi nhuận cho nước lớn, nhưng không cho người dân ở đó cũng như các nước nhỏ thuộc diện chư hầu hưởng lợi. Theo đó, chỉ có những kẻ ngu xuẩn với mộng kẻ mù được làm “vua” mới bám vào đây để sống nhờ mà thôi. Nhà nước cộng sản Việt Nam là một điển hình của loại này.
 
Kết qủa, đường biên giới phía bắc của Việt Nam dưới chế độ này ngày một bị xóa bỏ bằng văn bản hơn và xâm lấn. Dân của nước lớn đã tự tràn sang và dân của nước nhỏ thành kẻ bị trị, mất quyền lợi. Đây là kết qủa của lá bài Vô Tổ Quốc! Đổi lại, từ đây tập đoàn cán bộ Việt cộng được làm lãnh đạo sau khi kinh qua học tập và tuyên thệ theo điều lệ đảng là “lấy tư tuởng Mao Trạch Đông làm kim chỉ nam,”Và Đảng Lao động Việt Nam nguyện học tập Ðảng Cộng Sản Trung Quốc, học tập tư tưởng Mao Trạch Ðông ( Đèn Cù tr. 49)”. Thế là Ta  mất nước! Đảng cộng sản VN biến thành con rối của Tàu cộng muôn năm!
 
2.     Vô Gia Đình.
 
Ai cũng biết gia đình là nền tảng của đạo lý và xã hội. Ở đó, con người nhận biết có cha mẹ, anh em họ hàng nên có sự chung tay góp sức, gắn bó bên nhau từ khi có mặt cho đến khi bỏ trần thế. Đó là cơ bản nhân tính của con người. Tuy nhiên, với cộng sản lại hoàn toàn khác biệt. Một trong những điều kiện căn bản để trở thành đoàn đảng viên CS là “ học viên phải công khai tuyên bố căm thù bố mẹ, đoạn tuyệt với bố mẹ”. (Đèn Cù, Trần Đĩnh. tr. 49). Điều đó cho thấy, ngay từ căn bản khởi đầu này,  cộng sản đã là một giống loại khác con người! Bởi lẽ:
 
Nhìn vào cuộc sống quanh ta, ai cũng thấy, ai cũng biết. Con cá, con chim, hay con trâu con bò còn sống và đi chung từng đàn, dẫu như chúng không thể có nhận thức ra một gia đình riêng, trong đó ai là cha mẹ, ai là anh em, chị em của chúng. Tuy thế, chúng không bao giờ muốn lẻ bầy. Trái lại, nối tiếp nhau theo bản năng, dù không thể có nhận thức gia đình, đồng bào như con người, nhưng vì sự sinh tồn chúng luôn mốn gắn bó với nhau theo bầy, theo đoàn, theo giống loại. Chúng tựa lưng nhau, có thể cả bao bọc nhau mà sống cho riêng từng cặp.
 
Trong khi đó con người ngoài bản năng để sinh tồn, còn có bản năng nhận thức. Ngay từ nguyên thuỷ, con người đã có cuộc sống khởi đi từ nguồn gốc là gia đình. Ở đó, tất cả đều biết phân biệt, nhận biết ai là cha mẹ, anh em, dòng họ, thân sơ của mình. Họ sống chung trong gia đình, trong cộng đoàn trong ý thưc bảo vệ nhau. Rồi cùng chung tay nhau làm việc, từ lao động cực nhọc cho đến nhẹ nhàng. Chữ Trí, chữ Tín từ đó lớn lên, đời sống ngày một phát triển. Chữ Trung, chữ Hiếu càng lúc càng buộc chặt vào đời sống và đi vào trong sinh hoạt của con người. Đó là lý do xã hội loài người không bao giờ ca tụng tôn vinh những kẻ thuộc hệ Vô Gia Đình, phỉ báng mẹ cha hay sát nhân!
 
Nhưng đi ngược với sự tiến hóa nhân bản của con người là cộng sản.  Chúng xây dựng lý thuyết Vô gia Đình, nhằm tách ly con ngưòi thoát ly khỏi cuộc sống lễ giáo của gia đình, của xã hội, rồi đẩy chung vào một tập thể gọi là đoàn, đảng. Từ đây, những kẻ theo chúng được sống trong một bầy đàn, hỗn độn không còn nhân bản tính trong tình nghĩa gia đình, anh em, chỉ có tình “ đồng chí” với những điều lệ của chúng tự viết ra như sau:
 
 “ phải vạch ra mọi thủ đoạn đàn áp, bóc lột nông dân cùng tộí ác của bố mẹ, gia đình, họ hàng địa chủ, cường hào gian ác. Thứ ba trên cơ sở thành khẩn khai báo kia mà tuyên bố là căm thù bố mẹ, tỏ ra đã dứt khoát lập trường vô sản, đoạn tuyệt với kẻ thù giai cấp. Không đạt yêu cầu căm thù bố mẹ, đoạn tuyệt với bố mẹ thì bản tổng kiểm thảo bị “phá sản,”. học viên đó phải ngồi học lại cho tới khi nào lập trường vô sản, lập trường nông dân thắng, anh ta công khai tuyên bố căm thù bố mẹ, đoạn tuyệt với bố mẹ mình ( mới thôi). ( Đèn Cù trang 74-75). Xem ra, chính cái quy luật “ tự phê, tự kiểm thảo” này đã là đầu mối của tất cả mọi bất hạnh đổ xuống Việt Nam từ 80 năm qua. Từ đấu tố, gây tội ác, chiến tranh, cho đến nghèo đói tụt hậu, nước mất chủ quyền, mất đất đai, biển đảo đến việc đạo đức của xã hội bị băng hoại đều bắt nguồn từ cái luật lệ man di, tồi bại này của CS.
 
Rồi cùng với cuộc man di này, Tố Hữu nổi lên như một kẻ đảo điên với những ngôn từ rẻ rúng khinh bạc cha mẹ, những đấng đã sinh thành ra mình, nhưng lại thành nền tảng cho đảng cộng. Cuối cùng, không ai thấy Y khóc thương cha mẹ mình ra sao. Nhưng Y đã khóc kẻ bị cả thế giới loài người nhân bản lên án:
“ Yêu biết mấy nghe con tập nói.
Tiếng đầu lòng con gọi Stalin!…
Thương cha thương mẹ thương chồng
Thương mình thương một, thương ông thương mười…
Hỡi ơi ông mất Đất trời còn không? ( Tố Hữu)
 
Dẫu không phải là thầy bói thì ai cũng biết đời hắn, rồi cũng tàn với những loại chữ nghĩa này. Rồi bên cạnh đó là một Xuân Diệu. Những tưởng là thành danh trong lòng văn học nhân bản Việt Nam. Hỡi ơi, vì theo Tố Hữu vấy máu ăn phần với cộng sản để có những vần thơ không thuộc về thế giới của con người và nhân bản hôm nay:
“Thắp đuốc cho sáng khắp đường
Thắp đuốc cho sáng đình làng đêm nay
Lôi cổ bọn nó ra đây
Bắt quỳ gục xuống đọa đày chết thôi!”
 
Hoặc giả:
 “… Ai về Bố Hạ
Nhắn với vợ chồng thằng Thu
Rằng chúng bây là lũ quốc thù!…”(Xuân Diệu)
 
Bạn hỏi: “vợ chồng thằng Thu” là ai ư? Xin thưa họ là bố mẹ của thi tài Ngô Xuân Diệu đấy ạ!
 
Xót cho một tài hoa và phận đời của Xuân Diệu đã hoang phí khi theo Việt cộng. Tuy nhiên, câu chuyện về Vô gia đình của Việt cộng đến đây chưa hết. Bởi vì, mấy ai, đặc biệt là những ngưòi thuộc vùng Thanh Nghệ, lại có thể quên được thứ trưởng Việt cộng Chu văn Biên. Câu chuyện được kể lại như sau: “Chu Văn Biên, bí thư đoàn ủy cải cách ruộng đất Nghệ – Tĩnh, bắc ghế ngồi trên thềm cao chỉ tay vào mặt mẹ đẻ chắp tay đứng ở dưới sân dằn giọng: -Tao với mi không mẹ không con mà chỉ là kẻ thù giai cấp của nhau. Tao có phận sự tiêu diệt mi mà mi thì nhất định sẽ chống lại… Sau phiên tòa án, Bà mẹ cắn lưỡi không chết. Ít lâu sau, nhảy giếng tự tử, thành… ”( Đèn Cù tr. 109). Xem ra khó tìm ra kẻ man di hơn hơn tập đoàn Việt cộng!
 
Những câu chuyện về bài học Vô Gia Đình, hẳn là không vui. Tuy nhiên, tất cả không phải tự họ học được, nhưng được giáo dục ngay từ khởi đầu với những “ lương sư” cán cộng là Hồ chí Minh, Đặng xuân Khu, Lê Duẫn, Phạm văn Đồng… Một tập đoàn có đủ tay nghề buôn dân bán nước mà tôi đã có dịp viết đến. Những hành động này, nếu ở trong một xã hội nhân bản, chắc chắn chúng phải bị lôi ra giữa công đường để phân định phải trái và trở nên bài học trong cuộc sống của nhân gian. Tuy nhiên, trong xã hội của cộng sản thì chúng lại trở thành những tấm gương, những biểu tượng. Hoặc gỉa, là những bài học cho tất cả mọi đoàn đảng viên các cấp phấn đấu, noi theo.
 
3.     Vô Tôn Giáo.
 
Ai cũng biết, xã hội được bình an, giảm bớt tội phạm là nhờ vào sự đóng góp rất nhiều từ nền giáo dục linh thánh của các tôn giáo. Với Tôn chỉ đạo đức, yêu thương. Với tinh thần công bằng, làm lành lánh dữ. Với mẫu mực từ bi, bác ái, hỉ xả…. Xem ra đã là khởi điểm và là niềm vui trùng cửu cho cuộc sống của nhân loại.
 
Trong khi đó, Cộng Sản với bản chất tham tàn, ác độc. Với hành động man di mở đấu tố, giết hại con người và mang tinh thần bệnh hoạn trong cuộc sống là gian trá, bất lương, thù hận… rồi bước theo chương mở đầu của Karl Marx với bài ca “tôn giáo là thuốc phiện”. Hỏi xem, liệu những vô đạo của CS có thể thay thế được Nhân Ái, Liêm Chính của con người không?
 
Không, ngàn lần không. Hiển nhiên là không. Bởi lẽ, trong cuộc sống, con người phải nhờ có Tinh Thần Linh Thánh để sống và tồn tại. Sự nương nhờ này đặt trọng tâm vào hai điểm. Học đạo đức, nhân ái và gương mẫu của họ để trừ gian trá, khử bạo tàn. Theo khoan dung, độ lượng học liêm chính của họ để xây dựng, yêu thương đồng loại và xã hội. Theo đó, cái chủ trương đạp đổ, làm cho tan nát niềm tin của con người vào thần linh của cộng sản là hoàn toàn xuẩn động. Riêng việc Hồ chí Minh chỉ đạo để CS đập phá các Đình, Chùa, Đền, Miếu, nhà Thờ và chiếm đoạt tài sản của các tôn giáo vào những năm 1940 và sau đó phải bị coi là tội ác.
 
Lý do, dù CS chủ trương vô tôn giáo, vô thần linh, chỉ có bác có đảng. Điều ấy cũng không có nghĩa là chúng được quyền bài xích và đạp đổ những hình tượng cũng như đền miếu của nhân gian, cũng như các cơ sở thờ phượng của các tôn giáo. Việc làm này nó chỉ mang một ý nghĩa duy nhất là CS chỉ có thể sống nhờ bạo lực và tồn tại giữa những xáo trộn do chính chúng tạo ra mà thôi. Riêng tinh thần Tôn Giáo trong lòng người vẫn thiên thu bền vững, kiên định. 
 
Tại sao cộng sản thù ghét Tôn Giáo? Câu trả lời đơn giản là vì sự gắn bó giữa con người với gia đình và tinh thần Linh Thánh của tôn giáo. Một tên trộm cướp thì có bao giờ dám đi đứng một cách thong dong, nghiêm chỉnh. Có khi nào nó muốn đến gần nhà thờ, Chùa Miếu, ngoại trừ có sự toan tính bất lương? Từ đó cho thấy, Việt cộng (cộng sản) thù ghét tôn giáo đều có chung lý do sau:
 
·        Về tinh thần:
 
Gia đình và Tôn giáo tuy là hai thực thể riêng biệt, một của trần thế, một của Thần Linh. Tuy thế, hai thực thể này không thể tách rời nhau. Trái lại, luôn luôn là một gắn bó bền chặt. Việc gắn bó này tạo ra nhiều phúc lợi và đem an bình cho xã hội. Rủi thay, đó lại là lý do để cộng sản ganh tỵ và tiến đến căm thù. Bởi lẽ, chúng muốn triệt hạ niềm tin thánh thiện của con người đặt vào tôn giáo để quy hướng về tính vô đạo của CS. Rồi từ đây, tạo ra một xã hội vô luân, làm cho con ngừơi mất dần đi ý niệm về tội lỗi.
 
·        Về đời sống:
 
CS thúc đẩy con người bước vào cuộc sống bầy đàn, phá bỏ chủ hướng tình yêu thương gắn bó, đạo hạnh của gia đình của tôn giáo. Từ đó, nhận sự dẫn dắt trong lối sống vô thần linh, không cha mẹ của chúng và đặt niềm tin vào đảng. Thảm cho chúng là không thể đạp đổ được niềm tin của con người đặt vào tôn giáo. Tệ hơn, càng ngày con người càng nhận ra bộ mặt thật của CS chỉ là những kẻ gây ra tội ác cho nhân loại nên phải xa lánh chúng.
 
Khi nhận biết nguy cơ bị triệt vong này, chúng liền tìm cách tráo trở tội ác thành thần thánh để đưa Hồ chí Minh vào Chùa ngồi chung với Thần Phật. Rồi nhờ hình ảnh này chúng có cơ hội đến chùa, trước là tâm địa lừa Trời, Phật, dối gạt người. Sau là gỉa trá như một con người có tâm, đến chùa khấn bái như là một khách lữ hành sẵn tâm thiện, sẵn sàng hòa giải, hay hòa đồng với người dân để thu lợi. Tuy nhiên, tội ác và gian trá này khó lừa được lòng người, nói chi đến Trời Phật. Hãy chờ xem, dù chúng có đến chùa khấn bái thì cái hình tượng của Hồ chí Minh ngồi đó cũng sẽ phải vỡ tan khi cái mã tấu quyền lực của chúng trở thành miếng sắt vô dụng.!
 
II.                  Kết qủa của nền giáo dục vô đạo, vô tổ quốc của cộng sản.
 
Như ở trên tôi đã viết. Việt cộng là loài không phân biệt được thịt bò hay phân bò. Không phân biệt được việc bán nước và bảo vệ Tổ Quốc là gì. Từ dó, CS đã đào tạo được hàng ngũ lãnh đạo cấp cao ở trung ương, cấp tỉnh có những trình độ khác người, mà một trong những lãnh đạo ấy là phó chủ tịch của UBND tỉnh, mói đây đã thay mặt cho đảng, cho tỉnh, công khai đưa ra lời kêu gọi khẩn cấp đến TU đảng cộng như sau:  “Xin đừng vì vài cái đảo nhỏ ở Biển Đông mà làm mất đi tình hữu nghị láng giềng tốt đẹp giữa hai nươc. bởi không có đảng Cộng sản Trung quốc chống lưng, đảng ta không tồn tại đến ngày hôm nay” (Võ thị thuy Thủy, phó chủ tịch UBND Quảng Ninh).
 
Rõ ràng những lời lẽ này cho chúng ta thấy một thực tế “tài trí” của những con giun, con chuột nhắt đã phơi bày ra trước ánh sáng. Nó cũng là kết qủa của một phương cách giáo dục Vô Tổ Quốc của CS. Để từ đây, chúng coi Tổ Quốc, như là một món hàng đem rao bán để kiếm ăn. Bởi thực tế, nếu không cúng đảo này, nhường tỉnh kia cho Trung cộng thì đảng của chúng đã chết từ lâu rồi. Dó là lý do, chính Hồ chí Minh cũng bảo đó là “cái đảo chim ỉa” thì đáng gì mà giữ? Nói cách khác, điều thị nói xác định rằng tập thể CS Hồ chí Minh chỉ có thể sống và tồn tại được là nhờ vào việc Bán và chuyển dần từng phần của đất nưóc Việt Nam cho Tàu cộng, ngoài ra không còn một phương cách nào khác. Đây là một sự thật trên tất cả những sự thật ê chề mà cuối cùng tự chúng cũng đã phải phơi bày ra trước công luận. Nó phơi bày ra như một cuộc đánh tiếng cho công luận biết việc gì đã đến và đang đến.
 
Hỡi người Việt Nam, chúng ta đã tình ngủ chưa. Chúng ta đã sáng mắt ra chưa? Hỡi những ai còn nhắc đến tên Hồ chí Minh như kẻ cứu quốc, hãy nhìn lại xem: Tập đoàn cộng sản này đã công khai coi mảnh đất được gầy dựng bằng xương máu của cha ông, của tiền nhân, của chính những kẻ được gọi là “ đồng chí” của chúng chỉ là một tài sản có gía để buôn bán của chúng hơn là một cơ đồ để sinh tồn của con dân nước Việt. Hãy nghe để biết việc chúng bảo nhau bán nước Việt Nam của người Việt Nam để tìm lấy chỗ làm đầy tớ cho riêng mình!
 
Hỡi người dân Việt Nam, hãy hỏi xem, chúng là ai đây? Rồi bản thân Bạn là người dân của nước Việt Nam có truyền thống, hay là thành viên của tập đoàn nô lệ Việt cộng? Nếu là người dân của nước Việt Nam thì hãy đứng dậy, cùng nắm tay nhau mà đi. Trường hợp là nô lệ của tập đoàn Việt cộng này, hoặc gỉa không chủ đích, thì hãy đi mua sẵn sợi dây thòng lọng buộc vào cổ để chúng kéo đi. Bởi vì, chỉ vài năm nữa (khoảng 2020) câu tuyên bố trên sẽ được tập thể cao hơn, rút ngắn gọn hơn, và chỉ đổi có vài chữ cho gọn nhẹ hơn thôi  “không vì cái chữ Việt Nam mà làm mất đi tình hữu nghị láng giềng tốt đẹp giữa hai nươc. bởi không có đảng Cộng sản Trung quốc chống lưng, đảng ta không tồn tại đến ngày hôm nay thì khỏi lúng túng?  Thực tế sẽ là thế, hỏi xem, Việt Nam đi về đâu, bạn về đâu với những loài lãnh đạo này?
 
Câu hỏi này, có thể làm cho nhiều người khó chịu, nóng mặt. Nhưng xem ra nó lại là một thực tế cần đặt lại nghiêm chỉnh cho người Việt Nam còn thiết tha với tổ quốc của mình trả lời đấy. Bởi lẽ, phần đảng viên cộng sản, nó đã có số phận làm nô lệ của riêng nó từ lâu rồi. Theo đó, Thị Thủy cán bộ hàng tỉnh này không phải là kẻ duy nhất của tập đoàn Việt cộng đã thừa hành lệnh đảng truyền đi tín hiệu ấy để thăm dò dư luận của người dân. Nhưng trước đó, một câu chuyện thăm dò khác còn nổi lềnh bềnh lên trên mặt nước ao tù là Nguyễn duy Chiến, cán bộ thuộc diện TU cũng ngậm vành rổ và tuyên bố như sau:
 
Việc nước bạn Trung quốc xâm phạm lãnh hải ta, rồi đâm tàu, cắt cáp…  thực chất vấn đề chỉ là cách hành xử Bố mẹ dạy con mình. Yêu cho roi, cho vọt. Vậy sao phải bất bình” (phó chủ tịch UB biên giới quốc gia: Nguyễn duy Chiến). Nghe thế, bạn hỏi tôi Y là loài gì ư? Thật sự, chúng ta  cũng chẳng biết nó thuộc loài, giống gì! Hình như con chó ở nhà bạn nó còn biết sủa khi thấy khách lạ vào đến sân. Nó chưa hề nhận khách lạ là người nhà. Nói chi đến chữ cha mẹ!
 
Trong khi đó, bạn tôi bảo rằng. “Y nói thế là đúng, là trọn bộ những suy nghĩ của các đoàn đảng viên CS. Bởi vì, đối với Trung cộng chúng chỉ là hàng con cháu nô bộc trong nhà. Nếu sai, nó chỉ sai với Người Việt Nam yêu tổ quốc mình mà thôi.” Bạn nghĩ sao? Có phải Cha ông ta đã chỉ đường biên cương mà dạy rằng: “Thà làm qủy nước Nam, chứ không thèm làm bương đất Bắc” (Trần bình Trọng). Rồi ai là người Việt Nam chưa từng một lần nghe trống vang:
Nam quốc sơn hà Nam đế cư, 
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư. 
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm, 
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư.
” (Lý thường Kiệt)
 
Điều ấy có nghĩa rằng, Trung cộng chỉ có thể trở thành bố mẹ của tập đoàn cộng sản buôn dân bán nước Minh, Đồng Chinh Duẩn Giáp… và nay là những Mười, Anh, Linh, Cầm, Phiêu, Trọng, Phúc, Sang, Ngân, Quang, Dũng, Lưu, Chiến… mà thôi. Nó tuyệt đối không bao giờ có cái gía trị ấy với người Việt Nam.
 
III.                Việt Nam rồi về đâu?
 
Xem ra, cơ đồ Việt Nam hôm nay như cái nhà tàn trong chiều hôm lộng gió. Mái không thể che mưa. Bốn bức vách không thể ngăn được từng cơn gió lùa. Kẻ lãnh đạo hiện nay trong tư thế cúi đầu, hai chân qùy, mặt không còn chút máu quay hướng về phương bắc, mà lòng như cố trông vời sang Tây, sang Mỹ! Phận người dân thì đôi mắt trắng trông gà ra qụa! Tệ hơn thế, nhìn đâu cũng chỉ thấy gian trá, lọc lừa, không tìm được một chút chân thật cho nhau làm tin. Tổ Quốc xem ra là ở trong giai đoạn nhiều thử thách và tang thương nhất.
 
Tuy thế, khi có những người tiên phong như Nguyễn văn Đài, Lê công Định, Lê thị Công Nhân, Nguyễn văn Lý… tiến lên phía trước. Bạn ơi, chúng ta phải làm gì đây?
         Chúng ta cùng nhau quyết một lần đứng dậy nối chí của cha ông ta là những Ngô Quyền, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung…  để mở lại cơ đồ và xây dựng lại nhà Việt Nam chăng?
 
         Hay… Bạn sẽ cúi đầu theo lũ cộng sản vong nô để làm chư hầu cho Tầu-H?
 
Cái họa cho Việt Nam là không có tiếng Dân trả lời. Đã thế, lại vo ve dăm tiếng ruồi trâu gõ trống cho Tàu!!
 
Bảo Giang
8-2017.

Đã xem 235 lần

Chân thành cảm ơn tác giả hoặc quý vị nào đó đã đăng bài viết này lên Quán Văn.

[ Thành viên mới xin ĐĂNG KÝ ]
[ Thành viên ĐĂNG NHẬP ] để đăng bài
(Quý vị sẽ nhìn thấy cách chỉ dẫn đăng bài.)

Máy chiếu VPL-DX240 XGA

Chuyên phân phối MÁY CHỦ DELL POWEREDGE T30 E3-1225 V5

Phân phối thiết bị mạng Cisco FULL mã

Máy in hóa đơn, máy in bill PRP-085 Giá hot

NỆM CAO SU KIM CƯƠNG TỔNG HỢP KHUYẾN MÃI TẶNG GỐI

Thuốc diệt GIÁN thần kỳ

Nhà Hàng SÀI GÒN PHỞ TOMBALL, TX CẦN NGƯỜI

Cần Sang Nhà Hàng Phở Vùng TOMBALL, TX

Bán xe Toyota Camry 2004. 2.4 mới cứng. Hệ thống máy móc tân tiến cùng dàn video từ nước ngoài

Cần bán 4 lô đất khu du lịch Cam Ranh và Diên An – Khánh Hoà

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách