Năm 1945, đầu tháng 10, Nhóm cọng sản Đệ Tứ ( Trostkist ) chạy tránh quân Pháp tại Dĩ An nghe tin Trần Văn Giàu sẽ cho bắt toàn bộ Nhóm Đệ Tứ cho nên 68 cán bộ lãnh đạo họp nhau lại để quyết định nên về Sài Gòn lánh nạn hay là ở lại rồi tùy Trần Văn Giàu muốn làm gì thì làm.  Kết quả bỏ thăm thì có 64 người ở lại, sau đó thì bị bắt giam tại Biên Hoà 1 ngày rồi chở đi Phan Thiết nhưng từ đó 64 người biến mất trên cõi đời.

* Chú giải :  Tại sao Nhóm Cọng sản Đệ Tứ bị tàn sát

 Theo tài liệu của CSVN trong quyển “Lịch Sử cách Mạng Tháng Tám” xuất bản năm 1960, Trang 319, có ghi lại giai đoạn Pháp đánh vào Sài Gòn.  Ủy ban hành chánh của Việt Minh và những đoàn thể  chống Pháp tản cư về Dĩ An/ Thủ Đức:

“Ta quyết định tịch thu báo Độc Lập, vạch mặt bọn phá hoại trước nhân dân;  đồng thời ra lệnh bắt bọn trùm Tờ Rốt Kít lúc ấy đang trốn ở Dĩ An, Thủ Đức (gồm bọn Nguyễn Văn Sô, Phan Văn Hùm, Phan Văn Chánh, Trần Văn Thạch v.v…)” .Tài liệu này xác nhận là có bắt nhưng không có nói xử tội, cũng không có nói tha.  Nhưng từ đó thì các lãnh tụ Đệ Tứ biến mất trên cõi đời.

Hồi ký của Vũ Thư Hiên ghi lại : “Ông Phạm Ngọc Thạch, trong một câu chuyện vui tại nhà tôi vào đầu thập niên 60, nói với ông Dương Bạch Mai: – “Mấy chả không ưa mầy, vì mầy thẳng ruột ngựa, nghĩ sao nói dzậy, làm mấy chả mếch lòng, mới lôi cái vụ mầy hợp tác với Tờ rốt kít mà rêu rao”.

 – “Thì mầy cũng bị mấy chả rêu rao là thân Nhật đó thôi.  Chơi với Tờ rốt kít thì mày cũng chơi chớ bộ.  Ông Dương Bạch Mai cười ngất: – “Nè, cẩn thận đó, sổ đen của mấy chả chỉ có ghi thêm chớ không có xóa đi đâu nghen”(Vũ Thư Hiên, Đêm giữa ban ngày, trang 279).

Riêng về vụ thanh toán 64 lãnh tụ Đệ Tứ và các nhà yêu nước khác thì dư luận đổ cho Trần Văn Giàu, cho ông là kẻ lừa thầy phản bạn và giết anh em.  Sau này, năm 1989, Giàu có dịp trở lại thăm nước Pháp và ông có thanh minh rằng ông không cho lệnh giết nhóm Đệ Tứ.  Ông cho rằng lệnh đó do Hạ Bá Cang ra lệnh cho Cao Đăng Chiếm (Chỉ huy phó Tự vệ cuộc Nam Kỳ, là tổ chức mật vụ của Việt Minh).

Tuy không còn bằng chứng nhưng hầu hết các sử gia Việt Nam tin rằng lệnh tiêu diệt nhóm Đệ Tứ là do lệnh của Hồ Chí Minh,  căn cứ vào quan điểm của HCM qua báo cáo của ông gởi cho Quốc tế cọng sản vào tháng 7 năm 1939:  “Đối với bọn Trốt Kít không thể có một thỏa hiệp hay nhân nhượng nào cả. Phải lột mặt nạ chúng như là tay sai của phát xít, phải tiêu diệt chúng về chính trị”. 

Sau đó từ Trung Hoa ông gởi thư về trong nước, chỉ rõ:  “Bọn Trốt Kít là một lũ bất lương, những con chó săn của chủ nghĩa phát xít Nhật và chủ nghĩa phát xít quốc tế”, “Tôi khuyên ai chưa đọc thì nên tìm đọc bản án xử bọn Trốt Kít ở Liên Xô và làm cho bạn bè cùng đọc. Nó sẽ giúp cho thấy bộ mặt đáng ghê tởm của chủ nghĩa Trốt Ky và bọn Trốt Kít” ( Hồ Chí Minh tuyển tập, tập 3, trang 97).

 Lúc đó ông còn đang phục vụ trong quân đội của Mao Trạch Đông và ông chưa biết Trotkist Việt Nam gồm có những ai, ông hoàn toàn không biết họ đã có hành động nào, bởi vì ông rời xa đất nước đã 28 năm.   Nhưng ông đang xây mộng làm nên sự nghiệp tại Việt Nam, mộng của ông bắt buộc phải có sự chuẩn thuận của Stalin cho nên ông cần phải lấy lòng Stalin bằng cách viết những bài viết tỏ ra căm thù bọn Đệ Tứ không kém gì Staline.

Chính phủ Việt Minh

Năm 1945, ngày 23-10, tại Hà Nội, dưới sức ép của ông tướng Trung Hoa là Tiêu Văn, Hồ Chí Minh và Nguyễn Hải Thần ký thỏa hiệp cọng tác giữa Việt Minh và Việt Nam Cách Mệnh Đồng Minh Hội, gọi tắt là Việt Cách.

Có hai ông tướng Trung Hoa tại Việt Nam là Tướng Lư Hán, chỉ huy trưởng quân đội và Tướng Tiêu Văn, phụ trách chính trị tại Việt Nam.  Khi mới đến Việt Nam thì tướng Tiêu Văn nắm ngay Hồ Chí Minh là người trước đây được ông ta tuyển chọn và đưa về hoạt động tại Việt Nam.  Chính Tiêu Văn là người giới thiệu Hồ Chí Minh với Tướng Trương Phát Khuê là Tư lệnh Đệ Tứ quân khu của Trung Hoa.

Rồi chính Trương Phát Khuê giới thiệu Hồ Chí Minh với trùm tính báo Hoa Kỳ là Thiếu tá Patti. Do đó khi mới đến Hà Nội Tiêu Văn đã nhanh chóng hội cùng Patti ủng hộ con gà của mình là Hồ Chí Minh.  Nhờ vậy mà uy tín của Hồ Chí Minh tăng vùn vụt.  Cũng nhờ vậy mà cả một đoàn quân cơ hội chủ nghĩa đang chực sẵn tại Hà Nội đã nhào vào Mặt trận Việt Minh.

Tuy nhiên không ngờ sau đó thì Nguyễn Hải Thần và Trương Trung Phụng về nước (Trương Bội Công đã chết tại Trung Hoa vào tháng 7 năm 1945).  Nhóm Nguyễn Hải Thần và Nguyễn Tường Tam, Nghiêm Kế Tổ đã đưa Tiêu Văn vào tình trạng khó xử vì Nguyễn Hải Thần chứng minh được rằng Hồ Chí Minh là Lý Thụy, tức là một tay Cọng sản được đào luyện từ Mạc Tư Khoa.

Tiêu Văn có thể sẽ phải chịu trách nhiệm trước Tưởng Giới Thạch vì đã sơ xuất trong việc tin dùng Hồ Chí Minh.  Vì vậy mà Tiêu Văn đành phải ém nhẹm mọi việc bằng cách bắt Hồ Chí Minh phải liên hiệp với Nguyễn Hải Thần, đồng thời từ từ tìm cách tước bớt quyền lực của Hồ Chí Minh, hỗ trợ cho phe Việt Quốc của Trương Tử Anh, Nguyễn Tường Tam, Vũ Hồng Khanh dần dần nắm quyền lực .

Năm 1945, ngày 8-11, Nguyễn Hải Thần gởi tối hậu thư cho Hồ Chí Minh, yêu cầu Hồ Chí Minh từ chức ngay lập tức và thành lập chính phủ mới đa đảng.  Đồng thời Nguyễn Hải Thần cũng thông báo cho tướng Lư Hán rằng ông ta sẽ không chịu trách nhiệm nếu có xảy ra sự xung đột giữa Việt Minh và các đảng phái khác trong trường hợp Hồ Chí Minh không tuân theo tối hậu thư. ( Hsltr/Quốc gia Pháp, báo cáo của toán tham vấn chính trị tại Đông Dương gởi về cho Bộ Hải ngoại Pháp ).

BÙI ANH TRINH

*Chú thích của người viết :

 Đầu năm 2015 ông Tổng bí thư ĐCSVN Nguyễn Phú Trọng hô hào “Học tập theo gương đạo đức Hồ Chí Minh”.  Nghĩa là ông HCM đã chết nhưng tư tưởng của ông ta còn sống.  Hoặc nói một cách văn hoa là ông ta chết nhưng mà chưa chôn.  Vậy nên người đào bới lịch sử có nhiệm vụ phải mai táng ông HCM cho kỹ càng để môi trường lịch sử Việt Nam được trong sạch.

Trong bài viết trên đây có 3 tấm gương đạo đức của ông HCM mà người Việt không nên học tập :

(1). Ông HCM gọi những đối thủ chính trị của ông là “lũ”, là “bọn”, là “chó”, “bất lương”.  Giọng điệu của ông là ngôn ngữ của dân lưu manh.

Chính vì giọng điệu này mà các dân quân du kích Việt Minh thẳng tay tàn sát những người Cọng sản Đệ tứ mà không hề ghê tay.  Chính bác Hồ đầy lòng nhân ái mà còn gọi là “bọn”, “lũ bất lương” thì chắc là tội lỗi đầy trời.

Tội nghiệp Giáo sư Hồ Văn Ngà, trước khi bị đem bi giết ông nói với mấy dân quân du kích Việt Minh : “Mấy em muốn giết qua thì giết, nhưng đừng kêu qua là Việt gian”.

Mấy dân quân du kích không hề biết năm 1927 Hồ Văn Ngà thi đỗ đầu vào trường đại học Ecole Centrale ở Pháp, là Hội trưởng tổng hội sinh viên Đông Dương tại Paris.  Năm 1930 ông cùng với Tạ thu Thâu tổ chức một cuộc biểu tình trước Điện Elysée để phản đối thực dân Pháp xử tử Nguyễn Thái Học và các đồng chí trong cuộc khởi nghĩa Yên Bái năm 1930.

Ông bị ra tòa và bị trục xuất về nước cùng với 18 sinh viên yêu nước khác.  Vậy mà năm 1946 ông Ngà bị Việt Minh đem bỏ vào bao bố rồi thả trôi sông bởi vì ông HCM đã nói với các dân quân du kích rằng HVN là tên chó săn của phát xít Nhật! ( Xảo trá )

(2). Ông HCM đã ra lệnh thanh toán những người Cọng sản Đệ tứ chỉ vì Stalin đã giết 8,2 triệu người Nga theo Trostkist.  Ông HCM biết Stalin ghét cay ghét đắng Cọng sản Đệ tứ quốc tế cho nên ông ta lấy lòng Stalin bằng cách giết hết những người Cọng sản Đệ tứ tại Việt Nam. Tất cả những người này đều là những nhà cách mạng nổi tiếng. ( Gian ác ).

(3).  Ông giết người một cách vô tội vạ mà không cần biết những người đó là ai, can tội gì, có làm gì hại tới ông hay không.  Người ta đã ra trình diện ông với hai bàn tay không nhưng ông vẫn giết, như là đã giết 4.000 người ra trình diện ông vào năm Mậu Thân tại Huế ( Tàn nhẫn ).

Diễn Đàn Facebook
Advertisements

Bùi Anh Trinh - BIÊN KHẢO VỀ NGUYỄN TẤT THÀNH