Hồ Chí Minh giải tán Đảng Cọng sản

Năm 1945, ngày 11-11, Đảng Cọng sản Đông Dương tuyên bố tự giải tán.  Như vậy, trên lý thuyết, trong Mặt trận Việt Minh chỉ còn lại cánh Việt Nam Độc Lập Đồng Minh Hội của ông Hồ Chí Minh.  Còn ĐCSVN của ông Đặng Xuân Khu ( Trường Chinh ) chỉ là “Nhóm nghiên cứu chủ nghĩa Mác Lê”, chuyên phụ giúp chính phủ Việt Minh trong công tác tuyên truyền.

* Chú giải :  sau tháng 8 năm 1945 thì đằng sau lưng của Đặng Xuân Khu  là một rừng nhân tài Cọng sản từ các nhà tù trở về, toàn là những đại gia sừng sỏ mà Nguyễn Tất Thành tự nhắm bản lĩnh của mình thua xa rất nhiều người trong bọn họ.  Vì vậy tương lai sự nghiệp của ông bị đe dọa trực tiếp bởi các lãnh tụ Cọng sản chứ không phải các lãnh tụ của các đảng phái khác.

Do đó khi gặp Tiêu Văn ( Tướng chính trị của Tưởng Giới Thạch )  thì HCM nói rằng ông khó thỏa hiệp với Nguyễn Hải Thần vì bị khống chế bởi cánh Cọng sản của Đặng Xuân Khu trong Mặt trận Việt Minh. Mặt kia, khi họp Trung ương Đảng CSVN thì ông cho biết Tiêu Văn dứt khoát đòi thanh toán cánh Cọng sản. Cuối cùng ông quyết định giải tán ĐCSVN cho dầu có sự phản đối mạnh mẽ của các lãnh tụ Cọn sản đang có mặt tại Hà Nội.

 Hồi ký của Hoàng Tùng ghi lại:  “Hôm tuyên bố giải tán Đảng tôi không có tham dự, nhưng nghe nói lại rằng, quyết định của Bác thật là táo bạo.  …  Khi đưa ra bản tuyên bố giải tán đảng ở Thường vụ, người không tán thành nhất là đồng chí Trường Chinh.  (Hoàng Tùng, Những kỷ niệm về Bác Hồ).

Đoạn hồi ký này cho thấy Hồ Chí Minh là người quyết định giải tán đảng;  còn Đặng Xuân Khu là người “không tán thành nhất”, tức là Khu cực lực phản đối. Chứng tỏ Hồ Chí Minh đã ép buộc Đặng Xuân Khu phải giải tán đảng CSVN cho dù Khu và các lãnh tụ CS khác hoàn toàn không muốn.

Ngoài sự phản đối  của Đặng Xuân Khu, còn có sự phản đối của ba nhân vật Cọng sản gạo cội là Trương Văn Lệnh, Trần Đình Long và Nguyễn Thế Vinh :

Trương Văn Lệnh là người Nghệ An, thua ông Nguyễn Tất Thành 12 tuổi. Năm 1923 ông cùng Lê Hồng Phong, Phạm Hồng Thái tham gia Tâm Tâm Xã của Nguyễn Hải Thần.  Tháng 5 năm 1924 ông cùng Lê Hồng Phong và Lê Tán Anh được ông Đinh Tế Dân giúp đỡ vào học khóa đầu tiên của trường Võ bị Hoàng Phố;  lúc đó Nguyễn Tất Thành chưa tới Trung Hoa.

Năm 1925 ông cùng Lê Hồng Phong và Lê Tán Anh được Nguyễn Tất Thành móc nối gia nhập Đảng Cọng sản Trung Quốc.  Năm 1929 ông Lệnh tham  gia An Nam Cọng sản Đảng của Hồ Tùng Mậu.  Tháng 10 năm 1930 Trần Phú thành lập Đảng Cọng sản Đông Dương thì Trương Văn Lệnh cũng có mặt tại Hồng Kông nhưng ông và Nguyễn Tất Thành không tham dự.

Sau đó ông cùng Nguyễn Tất Thành làm việc trong trạm giao liên tại Hồng Kông của tổ chức Viễn Đông Vụ thuộc CSQT.  Việc của ông là phụ trách chuyển thư từ qua lại giữa trạm giao liên của Nguyễn Tất Thành ở Hồng Kông và trạm giao liên của Lê Quang Đạt ở Thượng Hải.

Năm 1931 tổ chức Viễn Đông Vụ bị đổ bể, Trương Văn Lệnh bị nhà cầm quyền Hồng Kông bắt giam vài tháng rồi trục xuất khỏi Hồng Kông, ông chạy về Thượng Hải, sống trong Tô giới của Pháp tại Thượng Hải.  Tại đây ông hoạt động trở lại cho Đảng Cọng sản Đông Dương cùng với Nguyễn Lương Bằng, Lê Quang Đạt, Lý Phương Đức. Đến năm 1932 tất cả bị bắt và giải giao về Việt Nam.  Ông Bằng bị giam tại trại Sơn La và ông Lệnh bị giam tại trại Lao Bảo.

 Năm 1942 Lệnh vượt ngục, trốn về Thanh Hóa rồi đi Thái Nguyên.  Qua năm 1943 Nguyễn Lương Bằng vượt ngục Sơn La, trốn về Hà Nội, rồi được ông Vũ Đình Huỳnh đưa đi Thái Nguyên.  Hai ông gặp lại nhau tại Thái Nguyên cuối năm 1943, tổ chức gầy dựng cơ sở hoạt động và bắt được liên lạc với Hoàng Văn Thụ ở Pác Bó.  Do đó so vai vế trong Đảng thì Trương Văn Lệnh thuộc loại “đại lão làng”.

Khi nghe Hồ Chí Minh vận động giải tán Đảng thì Trương Văn Lệnh kịch liệt chống đối, ông phê phán Hồ Chí Minh là theo Chủ nghĩa Dân tộc tư sản ( Sau này người ta gọi đó là “Tư tưởng Hồ Chí Minh” ).  Và ông kêu gọi các lãnh tụ Cọng sản hãy ly khai khỏi Mặt trận Việt Minh.

Nhưng chỉ vài ngày sau đó thì ông bị ám sát chết cùng một lượt với Trần Đình Long và Nguyễn Thế Vinh.  Giám đốc Công an Việt Minh thời đó là Bùi Đức Minh loan tin rằng Trương Văn Lệnh và Trần Đình Long bị Quốc Dân Đảng ám sát.  Tuy nhiên trong các tài liệu của Quốc Dân Đảng thì họ không hề biết hai ông này là ai.

Trần Đình Long là người tham gia Đảng Cọng sản Đông Dương từ năm 1930, tốt nghiệp học viện Stalin.  Tháng 8 năm 1945 Trần Đình Long cùng nhóm Xứ ủy Bắc Kỳ và Thành ủy Hà Nội tổ chức cướp chính quyền tại Hà Nội ngày 19-8-1945 và được Đặng Xuân Khu sắp xếp giữ chức Bộ trưởng Bộ Ngoại giao trong Chính Phủ Lâm thời.  Nhưng sau đó Hồ Chí Minh về tới và đề nghị các đảng viên Cọng sản nên nhường bớt ghế cho các đảng phái khác;  do đó Trần Đình Long rút lui.

Sau khi ĐCSĐD bị giải tán, tháng 11 năm 1945 nhà của ông Long tại chợ Đồng Xuân bị một nhóm người có vũ trang đột nhập, bắt ông mang đi rồi từ đó mất tích luôn.  Sau này Việt Minh loan tin ông ta bị Quốc dân Đảng ám sát.  Tuy nhiên cuộc đột nhập bắt ông Long có sự chứng kiến của bà Long, cho nên qua đối thoại giữa chồng bà với những người đột nhập bà biết đó là những người của Việt Minh.

Do đó năm 1954 bà Long nhiều lần đến gặp Trường Chinh để khiếu nại về cái chết của chồng mình nhưng Trường Chinh không tiếp.  Vì vậy bà Long dẫn 3 con xuống tàu di cư vào Nam.  Đến năm 1975 hai con trai của bà Long vượt biên sang Úc, còn lại một người con gái hiện sinh sống tại Sài Gòn ( Hồi ký của Vũ Thư Hiên ).

Riêng về cái chết của Nguyễn Thế Vinh thì theo như hồi ký của Vũ Thư Hiên thì chính Trường Chinh xác nhận với bà Vũ Đình Huỳnh, mẹ của Vũ Thư Hiên, là ông Vinh đã bị Đảng “thịt” rồi.  Tuy nhiên ông Trường Chinh cũng cho biết là ông không dính líu gì trong vụ này.  Lúc người ta giết rồi ông mới biết.

Nguyễn Thế Vinh là người cùng làng Hành Thiện với Trường Chinh, ông là con nhà giàu được du học tại Pháp cùng với người anh họ là Nguyễn Thế Rục.  Cả hai ông được một người anh họ khác là Nguyễn Thế Truyền đưa vào làm việc cho tờ báo Le Paria là cơ quan tuyên truyền của Liên đoàn Lao động Thuộc địa, một nhánh ngoại vi của ĐCS Pháp.  Sau đó Vinh và Rục lại được Truyền gởi sang học tại học viện Stalin, tuy nhiên Vinh chỉ học được nửa chừng thì bị bệnh nên phải bỏ học và trở về Pháp.

Cuối năm 1929 Nguyễn Thế Rục cùng với Trần Phú, Bùi Công Trừng, Ngô Đức Trì, Bùi Lâm được CSQT chỉ định về Việt Nam thành lập một đảng Cọng sản cho Đông Dương.  Ngang qua Paris, Rục rủ Vinh cùng về Việt Nam hoạt động, hai ông đi cùng một chuyến tàu.  Sau đó Rục thì bị bắt sau vụ nổi dậy của phong trào Xô Việt Nghệ Tĩnh.

Đến năm 1936 Rục được tha ra khỏi tù, Vinh lại gia nhập ĐCS và hoạt động bí mật trong ngành báo chí  dưới vỏ bọc là một công chức của Pháp.  Đến năm 1938 Rục bị chết vì bệnh lao. Vinh tiếp tục hoạt động với Đặng Xuân Khu.

Tháng 8 năm 1945 Vinh cùng với nhóm Trần Đình Long, Nguyễn Quyết, Xuân Thủy, Văn Tiến Dũng… tổ chức cướp chính quyền tại Hà Nội trong khi Đặng Xuân Khu và Hồ Chí Minh đang còn ở tại Tuyên Quang.

Sau khi nhóm ông Long cướp chính quyền được 3 ngày thì Khu mới về đến Hà Nội.  Qua hôm sau được tin Bảo Đại thoái vị, Khu cấp thời đề cử một chính phủ lâm thời, sắp xếp cho Hồ Chí Minh làm chủ tịch và Trần Đình Long làm Bộ trưởng bộ Ngoại Giao, Nguyễn Thế Vinh Bộ trưởng Bộ thông tin.

Tuy nhiên sau đó 2 ngày thì Hồ Chí Minh về tới Hà Nội, nhìn vào danh sách chính phủ lâm thời ông đề nghị rút bớt người của Đảng Cọng sản ra khỏi danh sách nội các. Do đó Nguyễn Thế Vinh phải nhường chức Bộ trưởng Thông tin cho Trần Huy Liệu.  Riêng chức Bộ trưởng bộ Ngoại giao của Trần Đình Long thì HCM kiêm luôn.

*Chú giải : Ông Hồ Chí Minh và lý tưởng Cọng sản

Theo như hồi ký của Hoàng Tùng và hồi ký của Võ Nguyên Giáp thì năm 1945 ông Hồ Chí Minh ép buộc đảng Cọng sản của Trường Chinh phải giải tán vì lý do Tướng Tiêu Văn không muốn thấy Cọng sản trong tổ chức Việt Minh.  Thế nhưng sau khi Tiêu Văn đã về Tàu thì HCM vẫn không cho phục hoạt các hoạt động chính trị của ĐCSĐD (?). Các lãnh tụ Cọng sản chìm lỉm trong dư luận quần chúng cho tới năm 1950 mới được Mao trạch Đông dựng lại đảng với tên Đảng Lao Động Việt Nam.

Có hai dấu hỏi được nêu ra:  Một là ông Hồ Chí Minh có thành tâm theo đuổi lý tưởng Cọng sản hay không, nếu có tại sao ông ta không cho phục hoạt các hoạt động cách mạng vô sản trong tổ chức Việt Minh sau khi Tiêu Văn đã về Tàu?  Và hai là nhân dân Việt Nam có thích chủ nghĩa Cọng sản hay không?  Nếu có thì tại sao Hồ Chí Minh lại tiếp tục giấu tung tích ĐCSVN trong khi quân đội của Tiêu Văn đã rút khỏi Việt Nam ?

Thực ra cả hai vấn để chỉ có một câu trả lời:  Đó là ông HCM vẫn còn bám theo Cọng sản để hy vọng còn nhận được hỗ trợ của Stalin.  Nhưng trong khi chờ đợi sự hỗ trợ của Stalin thì ông ta cần gạo của nông dân Việt Nam.

Tuy nhiên ông thừa biết chỉ có giai cấp phú nông và trung nông mới có gạo thừa mà nuôi các ông, còn giai cấp vô sản, tức là bần nông và cố nông thì không có gạo dư.  Nhưng phú nông và trung nông sẽ ngưng cung cấp gạo cho tổ chức Cọng sản bởi vì họ biết chế độ Cọng sản sẽ thẳng tay thanh toán họ một khi Cọng sản thành công.

Vì vậy mới có chuyện địa chủ  Nguyễn Thị Năm tưởng lầm mà nuôi nấng đám Trường Chinh, Hoàng Quốc Việt, Lê Văn Lương, Lê Đức Thọ…Đến khi biết ra thì mới chịu phục đệ tử của Hồ Chí Minh là quá ác.

BÙI ANH TRINH

*Chú thích của người viết :

 Đầu năm 2015 ông Tổng bí thư ĐCSVN Nguyễn Phú Trọng hô hào “Học tập theo gương đạo đức Hồ Chí Minh”.  Nghĩa là ông HCM đã chết nhưng tư tưởng của ông ta còn sống.  Hoặc nói một cách văn hoa là ông ta chết nhưng mà chưa chôn.  Vậy nên người đào bới lịch sử có nhiệm vụ phải mai táng ông HCM cho kỹ càng để môi trường lịch sử Việt Nam được trong sạch.

Trong bài viết trên đây có 6 tấm gương đạo đức của ông HCM mà người Việt không nên học tập :

(1). Mới bước chân về Hà Nội HCM xin làm làm tay sai cho Patti ( Mỹ ) nhưng khi Patti đi rồi, Tiêu Văn làm chủ tình hình tại Hà Nội thì ông làm tay sai cho Tiêu Văn. ( Hèn hạ ).

(2). Mượn hơi Tiêu Văn HCM  thanh toán hết các đoàn thể khác, kể cả ĐCSVN cũng không tha.  Trong khi đó mọi người cứ tưởng ông ta sống chết với lý tưởng Cọng sản, đồng cam cộng khổ với những người Cọng sản. ( Nham hiểm ).

(3). HCM giết đàn em của mình nhưng lại đổ cho “thế lực thù địch” Quốc Dân đảng thì ai mà không tin.  Rồi vin vào đó xúi dân quân Việt Minh đi tìm giết Quốc Dân đảng. ( Thâm độc ).

(4). Để triệt hạ những ai dám chống lại, HCM không từ một thủ đoạn tàn nhẫn nào.  Kể cả giết những người từng cọng tác với ông suốt mấy chục năm gian khổ. ( Tàn nhẫn ).

(5). Những người bị HCM giết đều là những nhà ái quốc. ( Phản bội dân tộc ).

(6). Lúc gian khổ thì HCM nhờ sự giúp đỡ của những người có lòng, có của.  Nhưng lúc được làm vua rồi thì thịt hết những người từng giúp đỡ mình. ( Bạc ác ).

Bùi Anh Trinh - BIÊN KHẢO VỀ NGUYỄN TẤT THÀNH