“…đẩy mạnh việc học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” ( Nguyễn Phú Trọng, 2015 )

Bắt đầu triều đại Hồ Chí Minh

Năm 1945, ngày 22-12, Hồ Chí Minh ký thỏa hiệp với Việt Quốc và Việt Cách.  Nguyễn Hải Thần sẽ làm Phó Chủ tịch Chính phủ.  4 Bộ dành cho Việt Minh, 4 Bộ dành cho Việt Quốc và Việt Cách.  Bộ Quốc phòng và Bộ Nội vụ giao cho nhân vật Trung lập.  Sẽ tiến hành bầu cử Quốc hội và sắp đặt trước 20 ghế cho Việt Cách và 50 ghế cho Việt Quốc.

Có một số đoàn thể như Công giáo, Phật giáo cũng được sắp xếp một số ghế trong Quốc hội cho có mặt đủ các thành phần.  Ngoài ra có các đảng phái mới thành lập cũng xin tham gia tranh cử Quốc hội nên được Trường Chinh chấp thuận cho vài người được vào Quốc hội.  Trong số này có kỹ sư Trần Đăng Khoa và kỹ sư Cù Huy Cận thuộc đảng Dân Chủ, ông Nghiêm Xuân Yêm và Nguyễn Xiển thuộc đảng Xã Hội.

* Chú giải :  Việt Cách là tên viết tắt của Việt Nam Cách Mạng Đồng Minh Hội là Hội của ông Nguyễn Hải Thần thành lập năm 1942, Hội gồm có cả Việt Nam Độc lập Đồng Minh Hội của Hồ Chí Minh và Việt Nam Quốc Dân Đảng của Vũ Hồng Khanh.

 Tháng 11 năm 1944 ông Hồ Chí Minh về Việt Nam, âm thầm tách ra khỏi Hội của Ông Nguyễn Hải Thần, nhập với Đảng Cọng sản Đông Dương của Trường Chinh, lập ra một tổ chức tự xưng là Mặt Trận Việt Minh.

 Tháng 5 năm 1945 Vũ Hồng Khanh về Việt Nam, tuyên bố tách ra khỏi Việt Nam Cách Mạng Đồng Minh Hội để sát nhập với Việt Nam Quốc Dân Đảng ở trong nước của Nhượng Tống, và Đại Việt Dân Chính Đảng của Nguyễn Tường Tam.  Rồi Khanh, Tam lại liên minh với Đại Việt Quốc Dân Đảng của Trương Tử Anh, lập thành Đại Việt Quốc Gia Liên Minh, gọi tắt là Việt Quốc.

Sau khi Hồ Chí Minh và Vũ Hồng Khanh tách đảng của mình ra khỏi Việt Nam Cách mạng Đồng Minh Hội thì ông Nguyễn Xuân Tiếu lại đem đảng Đại Việt Dân Xã của ông gia nhập VNCMĐMH, lúc này Nguyễn Hải Thần cho đổi tên gọi tắt là Việt Cách để phân biệt với Việt Minh của Hồ Chí Minh (Trước kia Việt Nam Cách Mạng Đồng Minh Hội cũng cọi tắt là Việt Minh).

Năm 1946, một ngày trong dịp tết Nguyên đán,  Hồ Chí Minh đến gặp Bảo Đại, đưa cho ông một xấp giấy và bảo rằng trong thời gian Bảo Đại đại diện cho chính phủ đi “thăm dân” ở Thanh Hóa thì “chúng tôi đã nhân danh ngài để gửi một bức thông điệp cho nước Pháp” (Bảo Đại, Con Rồng Việt Nam, trang 226), xấp giấy mà Bảo Đại cầm trên tay là bản sao bức thư Hồ Chí Minh giả là Bảo Đại viết cho chính phủ Pháp, dài 3 trang giấy, ký tên Bảo Đại.

Lần đầu tiên Bảo Đại chạm trán với thủ đoạn của Hồ Chí Minh. Với tất cả đạo đức của một con người, ông không ngờ một chủ tịch nước lại có thể làm như thế.

*Chú giải :  Về nhân vật lịch sử Hồ Chí Minh

Trong những ngày tháng ngồi trên cương vị chủ tịch nước, ông Hồ Chí Minh đã đóng vai một con người mộc mạc, giản dị, giống như một ông già nhà quê bình thản trước những trò múa may chộn rộn của chính trị.  Ông thành công rất lớn trong việc thu phục cảm tình của các nhân vật quốc tế, từ chính trị gia cho tới các phóng viên nhà báo.

Với bất cứ ai, và trong bất cứ lúc nào, ông cũng đều tỏ ra chân tình và cởi mở, đôi khi ông không cần giấu giếm lối suy nghĩ rất mộc mạc của ông.  Mọi lối trình bày hay lý luận đều được ông đơn giản hóa bằng những thí dụ rất chất phác.  Ngay cả lối ăn mặc hay nhà ở của ông cũng toát lên một tâm hồn bình dị.  Ông bỏ qua những lề thói xã giao chính trị rườm rà và phiền toái của của giới ngoại giao quốc tế;  nhưng không vì thế mà người ta mất cảm tình, trái lại mọi người cảm thấy ông thật gần gủi và dễ cảm thông.

Đặc biệt ánh mắt nhìn của ông luôn luôn khiến cho người đối diện có cảm nghĩ rằng mặc dầu chưa cất lên tiếng nói nhưng lòng ông đã chan hòa với người đối diện.  Thêm vào đó là những cử chỉ tuy đơn giản nhưng chứng tỏ sự quan tâm và ưu ái của ông đối với người được ông tiếp chuyện.  Đối với nhân dân cũng thế, ông luôn luôn ân cần với người già và từ ái đối với trẻ con.

Ông luôn luôn dạy cho mọi người trở nên đạo hạnh bằng cách nhắc lại những lời dạy của thánh hiền trong văn hóa Trung Quốc và văn hóa Việt Nam.  Có lẽ đây là con người thật mà ông mong muốn hướng tới nếu như hoàn cảnh không bắt buộc ông phải ra tay tàn ác và gian xảo.  Quả thực vậy, nhìn lại hành trình suốt cuộc đời ông thì thấy ông đã có những quyết định tàn tệ trong những hoàn cảnh bắt buộc.  Nếu như hoàn cảnh không bắt buộc thì ông đã không làm như vậy.

Tuy nhiên xét cho cùng thì tất cả mọi tình huống bắt buộc đều là những tình huống cản trở mộng ước làm nên nghiệp lớn cho cá nhân ông.  Bình thường thì ông thích hòa bình, nhưng nếu cần chiến tranh để thâu tóm quyền lực thì ông rất sẳn lòng phát động chiến tranh.  Bình thường thì ông rất muốn nhân nghĩa nhưng khi cần tiến hành một mưu đồ riêng, ông sẳn sàng gian xảo và bạc ác.  Trong con người của ông không hề có hối hận hay nhân hậu.  Ông dạy người ta rất nhiều điều trong sách thánh hiền nhưng chưa khi nào ông tỏ ra quân tử.

Trong con người của ông Hồ Chí Minh cũng không hề có chuyện quang minh chính đại, trái lại ông rất thích những tiểu xảo lừa bịp, ngay cả trong những khi không cần thiết.  Hồi ký của Vũ Thư Hiên có ghi lại một câu chuyện nói lên tính cách riêng của ông Hồ Chí Minh:

“Cha tôi có kể chuyện khi đi thăm bức tường công xã Paris ở nghĩa trang Père Lachaise (1946), có các quan chức Pháp tháp tùng, ông Hồ sụt sùi khóc, lấy khăn tay thấm nước mắt.  Trở về khách sạn, cha tôi hỏi làm sao ông khóc được, ông trả lời:   “Mình làm chính trị, khi cần khóc phải khóc được, khi cần cười phải cười được, mới làm chính trị được chứ” ( Vũ Thư Hiên, Đêm giữa ban ngày, trang 459 ). 

Câu chuyện này có thể làm một chứng minh để giải thích tại sao tia mắt nhìn thân mật, từ ái của ông Hồ Chí Minh lại trái ngược với những hành động bạc ác của ông. Một khi ông dùng giọt nước mắt chính trị để lừa bịp các quan chức Pháp thì ông cũng không ngại gì mà không dùng ánh mắt từ ái để bịp nhân dân Việt Nam bởi vì đối xử với nhân dân cũng là chính trị.

Nếu ai không tin lời của những nhân vật Cọng sản đã phản tỉnh như cụ Vũ Đình Huỳnh thì cũng có thể suy ra từ lời kể của Võ Nguyên Giáp trong hồi ký Những Năm Tháng Không Thể Nào Quên :

“Bác chỉ định mấy đồng chí cùng đi. Thấy một đồng chí mang dép, Bác bảo về nhà thay giày.  Bác nói:  Khi nào gặp “người ta”, tôi ăn mặc thế nào mặc tôi, nhưng các chú thì phải cho tề chỉnh”.

Ông bảo cán bộ của ông là không được mang dép khi đi theo ông đến gặp phái đoàn Pháp nhưng trong khi đó thì… chính ông lại cố tình mang dép.  Rõ ràng chuyện mang dép là chủ trương đóng kịch của ông chứ không phải xuất phát từ một tâm hồn bình dị. Dĩ nhiên Võ Nguyên Giáp viết lên đoạn này không phải là nhằm lật mặt giả dối của ông Hồ Chí Minh, ông Giáp chỉ muốn chứng tỏ rằng ông Hồ Chí Minh không phải là người cẩu thả, xềnh xoàng trong vấn đề ăn mặc;

Nhưng vô tình Võ Nguyên Giáp cũng cho người đời một bằng chứng là Hồ Chí Minh luôn luôn đóng kịch, chẳng những đóng kịch với “người ta” mà ông còn mang đôi dép râu để đóng kịch với toàn dân Việt Nam

Không những ông đóng kịch làm một ông vua hiền đức mà trong sâu xa tận đáy lòng ông lại muốn được dân chúng Việt Nam tôn vinh như một bậc thánh. Ước vọng của ông được nêu rõ trong tác phẩm Những Mẫu Chuyện Về Đời Hoạt Động Của Hồ Chủ Tịch, ông mượn tên của Trần Dân Tiên để vẽ ra hình ảnh mà ông mong muốn

“Ở ngoài mặt trận các chiến sĩ hô lớn, vì tổ quốc, vì Bác Hồ tiến lên! Vì Bác Hồ mà những người lao động trong nhà máy và trên đồng ruộng tăng thêm năng suất.  Đối với nhi đồng tên Bác như là một người mẹ hiền.  Chỉ nhắc đến tên Bác là các em trở nên ngoan ngoãn… Nhân dân gọi chủ tịch là cha già của dân tộc”.  “Chủ tịch trở thành “cha Hồ” của dân tộc Việt Nam”!

Chính vì muốn được tôn thờ như thánh sống mà cuộc sống riêng tư của ông hoàn toàn bị người khác chi phối.  Bút ký của Nguyễn Minh Cần, Vũ Thư Hiên và sử gia Hoàng Tranh cho thấy Trường Chinh và những nhân vật chủ chốt trong ĐCSVN đã không tán thành khi ông ngỏ ý muốn lập gia đình hoặc được tái hợp với người vợ cũ là Tăng Tuyết Minh.

Người ta đã viện lý do rằng nhân dân đã coi Bác như thánh sống, mà nay Bác lại tỏ ra ham hưởng thụ như mọi người trần tục thì coi không được.  Do đó họ từ chối ước muốn của ông và sắp xếp cho ông tiếp tục sống trong một căn nhà riêng giản dị với một vườn cây và một cái ao cá.

Người đời sau thăm viếng nơi ở của Hồ Chủ tịch đã xúc động với hình ảnh một căn nhà gỗ đơn sơ với tất cả những vật dụng đơn sơ như đôi dép râu và chiếc áo cán bộ 4 túi.  Nhưng người đời không ngờ rằng đó là phông cảnh của các nhà đạo diễn CSVN.  Bác đã muốn tỏ ra đơn sơ, giản dị thì họ sắp xếp cho Bác những thứ giản dị hơn.  Ngoại trừ món thuốc lá “ngoại” là họ không nỡ cắt đi của Bác chứ đúng ra thì họ muốn Bác chỉ hút thuốc rê mới phù hợp với vai diễn.

Rốt cục ông Nguyễn Tất Thành gieo nhân nào thì ông đã gặt quả nấy, ông muốn đóng vai một người tu hành thì rốt cuộc người ta cho ông tu thật.   Nhưng cuộc sống tu hành quả là cực hình đối với một con người nhiều ham muốn như ông.

BÙI ANH TRINH

*Chú thích của người viết :

 Đầu năm 2015 ông Tổng bí thư ĐCSVN Nguyễn Phú Trọng hô hào “Học tập theo gương đạo đức Hồ Chí Minh”.  Nghĩa là ông HCM đã chết nhưng tư tưởng của ông ta còn sống.  Hoặc nói một cách văn hoa là ông ta chết nhưng mà chưa chôn.  Vậy nên người đào bới lịch sử có nhiệm vụ phải mai táng ông HCM cho kỹ càng để môi trường lịch sử Việt Nam được trong sạch.

Trong bài viết trên đây có 4 tấm gương đạo đức của ông HCM mà người Việt không nên học tập :

(1). Chính phủ Hồ Chí Minh đầu tiên không có ai là Cọng sản bởi vì ĐCSVN đã bị ông HCM giải tán từ tháng 11 năm 1945 rồi.  Thế mà sau này ông nói với dân chúng rằng chính phủ đầu tiên của ông toàn là Cọng sản cả. ( Gian trá ).

(2). Chính phủ đầu tiên của ông HCM có cả Việt Cách, Việt Quốc, đảng Dân Chủ, đảng Xã Hội.  Thế nhưng chỉ 2 năm sau thì những người của các đảng phái khác đã biến mất trên cõi đời, một số ít đào thoát ra nước ngoài. ( Tàn ác ).

(3). HCM đã giả danh Bảo Đại để viết thư cho chính phủ Pháp, rồi sau đó lại đưa bản sao cho Bảo Đại xem nhằm bắt Bảo Đại phải nhận với Pháp là chính BĐ đã viết. ( Vô liêm sỉ ).

(4). Làm chính trị phải khóc, phải cười;   chẳng khác gì bọn xảo trá, điếm đàng.  Thế mà lại là “cha già của dân tộc Việt Nam” ?!.  Cái chức cha già dân tộc cũng là do HCM tự xưng chứ không ai phong cho ông ta. ( Lưu manh ).

Bùi Anh Trinh - BIÊN KHẢO VỀ NGUYỄN TẤT THÀNH