“…đẩy mạnh việc học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” ( Nguyễn Phú Trọng, 2015 )

Thỏa ước Sơ Bộ mùng 6 tháng 3

Năm 1946, ngày 6-3, Hồ Chí Minh ký với đại diện Cao ủy Pháp là Sainteny một thỏa ước tạm thời, gọi là “Thỏa ước Sơ Bộ”:

(1). Chính phủ Pháp công nhận Việt Nam là quốc gia Tự Do, có chính phủ, quốc hội, quân sự và tài chánh riêng biệt. Nằm trong Liên Bang Đông Dương và ở trong Liên Hiệp Pháp. Việc thống nhất 3 Kỳ sẽ do trưng cầu dân ý.  (2). Chính phủ Việt Nam tuyên bố sẳn sàng tiếp đón quân đội Pháp vào thay thế quân Tàu.

Ngoài ra hai bên còn ký một hiệp ước phụ:

(1).Việt Nam có quân đội 10.000 quân do sĩ quan Việt Nam chỉ huy. Pháp có 15.000 quân, kể cả quân có sẳn ở phía bắc vĩ tuyến thứ 16.  (2). Những đơn vị quân Pháp có trách nhiệm canh giữ tù binh Nhật phải rút về nước trong vòng 10 tháng.  Quân còn lại sẽ rút đi trong vòng 5 năm, mỗi năm rút 1/5 tổng số quân.  (3). Pháp không được dùng quân Nhật cho mục tiêu quân sự của mình.

* Chú giải : Ông Hồ Chí Minh hủy bỏ lời tuyên bố độc lập

Trước khi thỏa ước được ký kết, Sainteny đã tường trình lên cấp trên về những thỏa thuận của HCM trong cuộc tiếp xúc mật trước đó 20 ngày :

“Ông Hồ Chí Minh thôi hẵn không dùng từ “độc lập” nữa… … càng nên làm ngay vì có một cái lợi đáng kể là không cần phải nhắc tới từ “độc lập” nữa… …Ông Hồ Chí Minh lần đầu tiên mong muốn cuộc hội đàm giữa ông với Sainteny được giữ bí mật (sic). ( Tài liệu của sử gia Philippe Devillers “ Paris, Saigon, Hanoi”, bản dịch của Hoàng Hữu Đản trang 165, 166 ).

Phân tích kỹ tinh thần thỏa ước 6-3 thì phía Pháp vẫn tránh né dùng chữ “Độc Lập” (Independence) mà chỉ dùng chữ “Tự Do” (Liberty).  Về phía Hồ Chí Minh thì chấp nhận cho Pháp đem 15.000 quân vào Bắc Việt Nam để giải giới quân Nhật, rồi sau 5 năm sẽ rút hết số quân này.  Và chấp nhận Việt Nam trở thành 3 Tiểu bang của Liên Bang Đông Dương gồm 5 Tiểu bang là Bắc Kỳ, Trung Kỳ, Nam Kỳ, Căm Bốt và Lào.

Chính ông Hồ Chí Minh đã ký văn kiện chấp nhận Việt Nam chỉ Tự Do trong Liên Hiệp Pháp cho nên hai chữ Độc Lập mà ông tuyên bố vào ngày 2-9-1945 đương nhiên không còn giá trị.  Lúc ký văn kiện này thì ông có đầy  đủ tư cách pháp nhân vì  ông đang cầm đầu một  chính phủ do Quốc hội  đề cử.  Quốc hội này đã được dân chúng bầu lên vào ngày 6-1-1946.

Hồi ký của Nguyễn Tường Bách ( em ruột của Nguyễn Tường Tam) ghi lại phản ứng của đảng viên Việt Quốc khi nghe tin ký Hiệp định với Pháp:  “Phản ứng của một số anh em trong Việt Quốc thực là kịch liệt.  Ở trong vừa triệu tập Trung ương cấp thời, thì thấy ở ngoài có tiếng ồn ào.  Tôi vội chạy ra.  Từ cửa bước vào độ hai chục anh em, già có, trẻ có hô lên:  “Phản đối hiệp định đầu hàng, phản đối quân Pháp đổ bộ”.  Vài ủy viên trung ương vừa giải thích là Trung ương Đảng họp hội đồng để bàn, thì hai người xua tay ngay:  “Hội đồng là hội đồng chuột!…”.  Chưa bao giờ tôi thấy đảng viên quần chúng mà lại công kích trung ương như vậy”.

Sau đó thì một số người Việt Quốc, trong đó có Nguyễn Tường Bách, tổ chức biểu tình phản đối Hiệp định.  Công an Việt Minh giải tán đám biểu tình, xảy ra xô xát.  Có 5 người bị bắt và tòa án Việt Minh kết án mỗi người mấy tháng tù .

Năm 1946, ngày 6-3, trong khi Pháp và Hồ Chí Minh đang ký Hiệp ước tại Hà Nội thì Tướng Leclerc của Pháp cho đổ quân xuống Hải Phòng.  Mặc dầu Tưởng Giới Thạch đã ký Hiệp ước rút quân với Pháp nhưng các tướng lãnh Trung Hoa tại Hải Phòng cho rằng phải chờ lệnh của Tổng Tư lệnh Đồng Minh là Tướng Mac. Arthur.

Tuy nhiên quân Pháp vẫn đổ bộ, quân Trung Hoa nổ súng, có 24 binh lính Pháp bị chết. Đến ngày 13-3 mới có lệnh chính thức của Tưởng Giới Thạch, ra lệnh cho quân Trung Hoa phải để cho quân Pháp đổ bộ còn quân Trung Hoa chuẩn bị rút về nước.

Năm 1946, ngày 13-3, Vụ trưởng Vụ Á-Úc tại Quai d’Orsay ( Phủ Thủ tướng Pháp ) đã gởi một văn thư cho Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Georges Bidault:  “Chính phủ Pháp ngạc nhiên về việc đưa tin quá chậm trễ, càng sửng sốt và xúc động khi đọc đến các điều khoản của Thỏa ước này:  quy định rút quân đội Pháp ra khỏi các miền của Việt Nam mỗi năm là 1/5,  liên tục trong thời hạn 5 năm thì hết” (Hsltr/Quốc gia Pháp).

Văn thư này chứng minh rằng Thỏa ước Sơ bộ chỉ là màn kịch do Toàn Quyền D’Argentlieu và Bộ trưởng bộ Ngoại giao Georges Bidault đạo diễn mà ngay cả Thủ tướng nước Pháp cũng không hay biết.

Cũng trong ngày này Bộ trưởng Bộ Thuộc địa chỉ thị cho D’Argenlieu về vấn đề  sẽ có trưng cầu dân ý về việc sát nhập Nam Kỳ vào nước Việt Nam:  “ chúng ta có thể tổ chức một chiến dịch tuyên truyền nhằm ngăn cản không cho nó sát nhập với Bắc Kỳ, dưới khẩu hiệu “Nam Kỳ của người Nam Kỳ” (Hsltr/Quốc gia Pháp).

Năm 1946, ngày 17-3, Cao ủy D’Argenlieu nhờ Sainteny chuyển cho ông Hồ Chí Minh một bức thư , đề nghị được nói chuyện với Hồ Chí Minh trên chiếc tuần dương hạm Emile-Bertin đậu gần cảng Hải Phòng vào ngày 24-3.  Trong thư nói rõ :  “Tất nhiên Ngài sẽ được đón tiếp với tất cả những nghi thức long trọng xứng đáng, có đại bác bắn chào mừng, có hàng rào danh dự, có những tiếng tung hô v.v…”(Hsltr/Quốc gia Pháp).

* Chú giải : Có rất nhiều sử gia đọc đoạn thư này nghĩ rằng Argenlieu coi khinh con người của ông Hồ Chí Minh, Argenlieu cho rằng ông Hồ ham thích được hưởng lễ nghi vinh quang.  Không ai tin Argenlieu bởi vì HCM không thể nào tệ mạt như vậy được.  Nhưng không ngờ sau đó 1 năm, ông Hồ Chí Minh đã viết trong tự truyện của mình dưới tên Trần Dân Tiên:

“Rồi cuộc gặp gỡ giữa Hồ Chủ tịch và Đô đốc Đác-giăng-li-ơ tại vịnh Hạ Long với nhiều nghi thức long trọng :  hai mươi mốt phát đại bác chào khi Hồ Chủ tịch đến, hai mươi mốt phát đại bác chào khi Hồ Chủ tịch đi, hạm đội Pháp duyệt binh, v.v…”.

Ngoài ra ông D’Argenlieu còn ghi vào nhật ký của ông sau khi gặp Hồ Chí Minh:  “Khi tôi nói lên niềm vui của tôi được thấy mối tình bạn truyền thống giữa nước Pháp và nước Việt Nam phục hồi, ông Hồ Chí Minh đáp lại ngay“Vâng, thưa ông Cao ủy, tình bạn giữa hai dân tộc, nhưng mà nó sẽ phải trở thành tình anh em”.  Tôi đã gật đầu một cách lịch sự và mĩm cười” ( Tư liệu của Devillers trong tác phẩm Paris-Saigon-Hanoi).  Argenlieu cười mũi vào cái tình anh em của ông Hồ Chí Minh, có nghĩa là ông ta thừa biết là bác Hồ Chí Minh đang đóng kịch.

Năm 1946, ngày 16-3, Bảo Đại dẫn một phái đoàn sang thăm hữu nghị nước Trung Hoa.  Nghiêm Kế Tổ làm Phó trưởng đoàn nhưng người thực sự có quyền trong đoàn là Hà Huy Giáp.

* Chú giải :  Sau này trong một bài tùy bút, Nguyễn Tường Tam cho biết chuyện cử Bảo Đại sang Trung Hoa là âm mưu của chính ông,  ông muốn gửi Bảo Đại sang Trung Hoa để hiệp với Tưởng Gới Thạch mà lật đổ Cọng sản Việt Nam.  Lúc đó Nguyễn Tường Tam là bộ trưởng bộ Ngoại giao của chính phủ Hồ Chí Minh, chính phủ chưa được quốc gia nào công nhận nên ông xúi Hồ Chí Minh để cho Bảo Đại sang thăm Trung Hoa, nếu được Tưởng giới Thạch đón thì kể như Trung Hoa công nhận chính phủ Hồ Chí Minh.

Mặc dầu thuyết giải cho HCM như vậy nhưng trong thâm tâm Nguyễn Tường Tam biết lúc đó Tưởng Gới Thạch đang căm hận Cọng sản cho nên Tưởng Giới Thạch sẽ thừa dịp này mà mưu với Bảo Đại và Nghiêm Kế Tổ tìm cách đưa Bảo Đại về lật đổ HCM.  Để hỗ trợ cho âm mưu này, Nguyễn Tường Tam sắp xếp cho Nghiêm Kế Tổ là một lãnh tụ của VNQDĐ đi theo.

Tuy nhiên theo hồi ký của Bảo Đại thì khi ông tới Trùng Khánh chỉ được Thống chế Tưởng Giới Thạch mời riêng đến dự tiệc khoản đãi tại tư dinh của Thống chế, sau đó thì cả phái đoàn xin được tiếp kiến nhưng viên Bí thư của Tưởng Giới Thạch cho biết rằng chính phủ không thể tiếp những người Cọng sản (!).

Năm 1946, ngày 15-4.  Sau khi hoàn tất cuộc thăm viếng chính phủ Trung Hoa, Bảo Đại cùng phái đoàn ra phi trường Côn Minh để lên máy bay về nước thì người ta đưa cho ông một bức điện tín của HCM:  “Thưa ngài, công việc ở đây đang tốt đẹp.  Ngài có thể đi chơi nữa.  Hơn nữa, ngài sẽ rất có ích cho chúng tôi nếu vẫn ở lại bên Tàu.  Ôm hôn thắm thiết.  Ký tên Hồ Chí Minh” (Bảo Đại, Con rồng Việt Nam trang 241)!

Một lần nữa Bảo Đại đối diện với thủ đoạn của Hồ Chí Minh, ông ta bắt buộc Bảo Đại phải lưu vong, không được trở về nước.  Nhưng ông thực sự bối rối vì lúc đó chỉ có một mình ông ngồi lại phi trường Côn Minh mà không một xu dính túi.  Va ly hành lý thì gởi theo kiện hàng về nước của phái đoàn rồi.  Không có cả một tờ giấy tùy thân, không có quần áo để thay.  Ông thò tay vào túi móc bức điện ra và đọc lại một lần nữa, hàng chữ “Ôm hôn thắm thiết” như nhảy múa trước mắt ông.  Lúc đó ông vừa mới 33 tuổi (Bảo Đại, Con rồng Việt Nam, trang 243).

Năm 1946, tháng 4, đang bối rối tại phi trường Côn Minh, Bảo Đại được một người Trung Hoa từng du học tại Pháp chú ý và hỏi thăm.  Bảo Đại giấu gốc gác của mình, chỉ cho biết vì hoàn cảnh chính trị mà bị bỏ rơi tại phi trường với hai bàn tay không.  Người này mời Bảo Đại về tạm trú tại nhà của ông ta trong khi chờ đợi Bảo Đại liên lạc với gia đình để xin tiền trợ giúp.

Năm 1946, ngày 15-9, sau khi nhận được tiền của gia đình, Bảo Đại thử liên lạc với Hồ Chí Minh nhưng chỉ có sự im lặng.  Ông bèn quyết định sống cuộc đời lưu vong tại Hồng Kông.  Bảo Đại có nhà riêng tại Pháp nhưng ông không thể trở về đó vì đối với Pháp thì ông là một kẻ phản bội, theo Nhật hủy bỏ Hiệp ước Bảo hộ của Pháp.

Thế là từ đó báo chí của Việt Minh tố cáo ông đào ngũ, sống cuộc đời ăn chơi tại Hồng Kông.  Còn báo chí của người Pháp cũng không tiếc lời nguyền rủa ông đã theo Nhật hủy bỏ Hiệp ước Bảo hộ mà triều đình Việt Nam ký với Pháp trước kia.

Lúc hồi ký của Bảo Đại ra đời thì hầu hết các lãnh tụ CSVN đều còn sống mạnh khỏe, thế nhưng không có một ai lên tiếng phản bác.  Chứng tỏ là chuyện có thật.

BÙI ANH TRINH

*Chú thích của người viết :

 Đầu năm 2015 ông Tổng bí thư ĐCSVN Nguyễn Phú Trọng hô hào “Học tập theo gương đạo đức Hồ Chí Minh”.  Nghĩa là ông HCM đã chết nhưng tư tưởng của ông ta còn sống.  Hoặc nói một cách văn hoa là ông ta chết nhưng mà chưa chôn.  Vậy nên người đào bới lịch sử có nhiệm vụ phải mai táng ông HCM cho kỹ càng để môi trường lịch sử Việt Nam được trong sạch.

Trong bài viết trên đây có 6 tấm gương đạo đức của ông HCM mà người Việt không nên học tập :

(1).  Chính HCM dưới tên Trần Dân Tiên đã viết rằng’ “Ngày 10-3-1945 Nhật tuyên bố trao trả độc lập cho Việt Nam”.  Vậy mà sau này HCM nói với toàn dân rằng chính ông ta đã tuyên bố độc lập vào ngày 2-9-1945.  Và rồi đến ngày 6-3-1946 lại ký một văn kiện thừa nhận Việt Nam chỉ là môt quốc gia “tự do” chứ không phải “độc lập”. ( Gian manh ).

(2). HCM bỏ tù những người yêu nước biểu tình phản đối bắt tay với thực dân Pháp. ( Phản quốc ).

(3). Ngày 6-3-1945 HCM ký hiệp ước bắt tay với thực dân Pháp, nhưng ngày 16-3-1945 lại cử phái đoàn sang cầu cạnh Tàu.  ( Xảo quyệt ).

(4). HCM ham vinh hoa phú quý đến độ Toàn quyền Pháp nói như mắng vào mặt thế mà cứ nhơn nhơn nhận lời.  Đã vậy lại còn viết sách trâng tráo khoe mẻ mà không hề biết ngượng. ( Vô liêm sỉ )

(5) Lừa con người ta ra nước ngoài, rồi bắt con người ta phải lưu vong, mà không chừa cho một đồng xu hay một bộ áo quần.  Đã vậy lại còn xỏ lá “Ôm hôn thắm thiết “ ( Lưu manh hạ cấp ).

(6). Đã đuổi con người ta ra khỏi nước lại còn đổ cho con người ta trốn ra nước ngoài ăn chơi. ( Điếm đàng ).

Bùi Anh Trinh - BIÊN KHẢO VỀ NGUYỄN TẤT THÀNH