Hội nghị Fountainebleau

Năm 1946, ngày 27-5, Hồ Chí Minh lên đường sang Pháp để dự hội nghị đàm phán theo tinh thần “Hiệp định sơ bộ” 6-3-1946.  Trong đoàn có Phạm Văn Đồng làm phụ tá cho Hồ Chí Minh.  Các chuyên gia tham dự trong phái đoàn gồm có Trần Ngọc Danh, Phan Anh, Trịnh Văn Bính, Tạ Quang Bửu, Hoàng Minh Giám, Nguyễn Mạnh Hà, Bửu Hội, Nguyễn Văn Huyên, Huỳnh Thiện Lộc, Dương Bạch Mai, Chu Bá Phượng, Đặng Phúc Thông, Nguyễn Đệ. ( Chỉ có Trần Ngọc Danh và Dương Bạch Mai là Cọng sản ).

*Chú giải :  Khi Hồ Chí Minh và Phạm Văn Đồng lên đường thì giao cho Võ Nguyên Giáp lãnh đạo về chính trị và an ninh quân sự.  Phụ giúp VNG là Vũ Anh, Cao Hồng Lãnh, Trần Huy Liệu, Bùi Đức Minh, Trần Ngọc Tuân và các sĩ quan trong nhóm Thiết Huyết.  Còn Nguyễn Lương Bằng, Hoàng Văn Hoan, Trần Đăng Ninh,  phụ trách vấn đề thuế quan và tài chánh.  Tất cả những người này thuộc Việt Minh Hội từ bênTàu về.

Còn “Nhóm nghiên cứu Mác xít” (ĐCSVN) của Đặng Xuân Khu, Hoàng Quốc Việt, Lê Đức Thọ, Lê Văn Lương chỉ phụ giúp Trần Huy Liệu trong công tác vận động tuyên truyền.  Đặc biệt ông HCM dẫn theo hai ông trùm CS Trần Ngọc Danh và Dương Bạch Mai vì sợ hai ông này ở lại sẽ vận động lập lại ĐCSVN và lấy lại quyền lực trong tay Võ Nguyên Giáp.

Năm 1946, ngày13-9.  Sau 3 tháng rưởi trường kỳ thương lượng,  hội nghị Fontainebleau bế tắc vì Pháp chẳng những không muốn giao trả Nam Kỳ mà cũng không muốn giao trả cả Bắc và Trung Kỳ vì quân của họ đã chiếm xong toàn Việt Nam.  Phạm Văn Đồng dẫn phái đoàn về trước.  Riêng ông Hồ Chí Minh ở lại với hai ông trùm Cọng sản là Trần Ngọc Danh và Dương Bạch Mai.  Ngoài ra còn có giáo sư Hoàng Minh Giám thuộc đảng Xã Hội Việt Nam.

Hiệp ước bán nước

Năm 1946, ngày 14-9, một ngày sau khi Phạm Văn Đồng và phái đoàn lên đường trở về.   Ông Hồ Chí Minh dẫn theo ông Hoàng Minh Giám đang đêm đến nhà riêng của Bộ trưởng bộ Thuộc địa Pháp Moutet để cố kiếm cho được một văn bản, bất cứ văn bản gì ( Hồi ký của Sainteny ).  Giáo sư Hoàng Minh Giám làm thông dịch viên và soạn văn bản bởi vì HCM không đủ trình độ Pháp văn về chính trị ( Nhờ công này nên khi trở về nước HMG được HCM cử làm Bộ trưởng ngoại giao của chính phủ Việt Minh ).

Năm 1946, ngày 15-9.  Lúc 1 giờ sáng, Moutet ký với HCM một “Bản tạm ước” mà không cần hỏi ý kiến của Chính phủ Pháp vì nó không khác gì các chủ trương hiện thời của chính phủ.  Theo đó thì việc chủ quyền của Nam Kỳ được bỏ lững và cuộc trưng cầu ý kiến của Nam Kỳ không còn nhắc đến nữa.  Điểm quan trọng duy nhất của bản tạm ước là:  “ Sẽ cùng nhau tìm cách đạt được mọi thỏa thuận về các vấn đề có thể được đặt ra.”

Theo như lời kể lại của Moutet với ký giả Devillers thì lúc ký thỏa ước tạm ông đang mặc đồ ngủ, trước khi ký ông có gọi điện thoại hỏi ý kiến của Thủ tướng Pháp Georges Bidault ( Devillers; “Paris,Saigon, Hanoi” ).

Năm 1946, ngày 16-9, Hồ Chí Minh họp báo công bố bản thỏa ước tạm.   Đến lúc này Trần Ngọc Danh và Dương Bạch Mai mới biết ông HCM lén hai ông đi ký hiệp ước mà không hề bàn bạc trước và không cho hai ông đi theo. ( Thư tố cáo của Trần Ngọc Danh gởi cho Stalin ngày 10-1-1950 ).

Theo tự truyện của Hồ Chí Minh dưới tên Trần Dân Tiên:  “Sau khi ký bản tạm ước, báo chí Pháp  và quốc tế có đến phỏng vấn, Hồ Chủ tịch trả lời:  Hai vấn đề chính:  thống nhất và độc lập của Việt Nam chưa được giải quyết dứt khoát.  Nhưng một bản tạm ước còn hơn không có điều ước gì cả (sic).

Năm 1946, ngày 19-6, Hồ Chí Minh nhờ Trần Ngọc Danh, Dương Bạch Mai và Hoàng Minh Giám tiếp tục ở lại Paris để làm đầu cầu liên lạc với chính phủ Pháp.  Sau đó ông quá giang một tàu của Hải quân Pháp đuổi theo phái đoàn của Phạm Văn Đồng.  Trong khi đó dư luận quốc tế đinh ninh là bản hiệp ước nằm trong túi HCM là kết quả 4 tháng đàm phán của phái đoàn thương thuyết Việt Nam.

* Chú giải :  Sở dĩ HCM gài cho các ông Trần Ngọc Danh, Dương Bạch Mai và Hoàng Minh Giám ở lại là vì sợ các ông về nước sẽ lòi ra HCM ký hiệp ước mà không có ai đi theo, không có ai chứng kiến, tức là bán nước.

Thâm độc hơn nữa là khi về đến Việt Nam ông HCM phao tin Trần Ngọc Danh và Dương Bạch Mai đã phản bội nên ông không cho hai ông về nước, buộc phải sống lưu vong. ( Đến năm 1949 Pháp trở mặt với HCM bắt giam hai ông nhưng TND thoát được qua Tiệp Khắc, DBM bị giải về VN và đưa đi đày tại Kontum.  Còn Hoàng Minh Giám được trở về nước vào tháng 11-1946 để nhận chức Thứ trưởng Ngoại giao và sang năm sau giữ chức Bộ trưởng Ngoại giao ).

Gọi là hiệp ước bán nước bởi vì nó được ký kết trong một điều kiện mờ ám, tại nhà riêng, vào ban đêm;  không có một viên chức cao cấp nào của Chính phủ Việt Nam, cũng không có một nhân viên văn phòng nào của ông Bộ trưởng Pháp.  Những gì hai bên thương lượng với nhau hoàn toàn không có ai chứng kiến.

Có Trời mới biết hai bên đã thỏa thuận với nhau những gì. Nhưng chắc chắn phải là thỏa thuận bất lợi cho đất nước Việt Nam.  Nếu không tại sao ông HCM không dám thương lượng công khai và ký kết công khai?  Trong khi trước đó phái đoàn thương thuyết của chính phủ Việt Minh đã kiên quyết không nhượng bộ.

Rõ ràng ông Hồ Chí Minh đã đơn phương nhượng bộ một số điều kiện nào đó nhằm bảo vệ địa vị làm vua của ông ta ( Thà làm Chủ tịch bù nhìn cho Pháp còn hơn trở về quê với tư cách của một người hầu bàn trên tàu buôn ). Còn ông Hoàng Minh Giám được giao cho chức Bộ trưởng Ngoại giao là để bịt miệng về những gì đã thỏa thuận tại nhà riêng của Bộ trưởng Moutet.

Năm 1946, ngày 23-10, mặc dầu Võ Nguyên Giáp đã thanh toán hết các lực lượng đối nghịch là Việt Quốc và Việt Cách nhưng vẫn còn nhiều người thuộc các đảng phái không Cọng sản biểu tình thóa mạ Bản Tạm ước mà ông Hồ Chí Minh đã ký với Bộ trưởng bộ Thuộc địa Pháp.  Theo báo Cứu Quốc của Việt Minh số ra ngày 1-11-1946 thì có hơn 300 người chống đối bị bắt và bị đưa đi an trí.

Năm 1946, ngày 2-11, Hồ Chí Minh lập chính phủ mới vì các ông không Cọng sản trong chính phủ đã bị Võ Nguyên Giáp thanh toán hết. Một số lưu vong, một số mất tích . Chính phủ này mới thực là chính phủ Việt Minh vì không còn các đảng phái khác.  Ngày 9-11 Quốc hội nhóm họp để biểu quyết Hiến Pháp nước Việt Nam.  Tuy nhiên chỉ còn 242 dân biểu trên tổng số 444 dân biểu, số còn lại bị Võ Nguyên Giáp thủ tiêu hay bắt giam, một số chạy ra nước ngoài.

Sự thực của hội nghị Fountainebleau

Sau này không thấy sử gia nào thử tìm hiểu vì sao khi phái đoàn đi dự hội nghị bằng máy bay nhưng khi trở về thì lại đi trên 2 chiếc tàu thủy.  Thời gian phái đoàn lưu lại Pháp trong 3 tháng rưởi đủ để cho tình thế quân sự tại Đông Dương đã hoàn toàn đổi khác, rồi lại thêm 1 tháng đi tàu thủy nữa là vị chi hơn nửa năm tính từ ngày ký kết Thỏa ước Sơ bộ.  Hai nhân vật chính của Việt Minh là Hồ Chí Minh và Phạm Văn Đồng cũng như hai nhân vật sừng sỏ của CSVN là Trần Ngọc Danh và Dương Bạch Mai bị vô hiệu hóa gần nửa năm trời.

Ông Hồ Chí Minh phải trở về với một bản tạm ước “dõm” nằm trong túi.  Khi đi thì đi cả đoàn bằng máy bay, khi về thì chỉ có một mình ông quá giang trên một chiếc tàu thủy của Hải Quân Pháp.  Thế nhưng trong tự truyện ký tên Trần Dân Tiên, ông lại huênh hoang:

“Chủ tịch về sau trên chiếc tàu chiến Đuy-mông-đuyết-vin (Duymont Duuurville) của Pháp.  Cách đây trên 30 năm, Chủ tịch đi Pháp, làm phụ bếp trên một chiếc tàu buôn.  Ngày nay Chủ tịch đi trên một chiếc tàu chiến, là thượng khách của nước Pháp.  Không thấy ông nhắc tới cái ngày ông lên đường cùng với phái đoàn bằng máy bay .

Mỹ và Pháp đã bỏ lỡ cơ hội? :  trong sách Ho Chi Minh, A Life, sử gia William Duiker đã nhiều lần nhắc đi nhắc lại rằng Paris và Washington đã bỏ lỡ cơ hội không nắm tay Hồ Chí Minh khi ông này giơ tay cho họ bắt vào năm 1946.  Tuy nhiên nếu xét kỹ tình hình thời đó thì chuyện bắt tay này không thể nào xảy ra được.

Thời đó lực lượng vũ trang của HCM chưa có tới một tiểu đoàn, súng chưa có tới 500 cây thì làm sao cự lại gần 30.000 quân Pháp mới tái lập sau khi bị Nhật bắt làm tù binh.  Ngoài ra lúc đó còn  có 15.000 quân Pháp đang trên đường đến Việt Nam và chính phủ Pháp đã có kế hoạch chuyển thêm 70.000 quân trong năm 1946.  Với một lực lượng như thế thì người Pháp cần gì nắm tay ai ?

Hồi ký của Trung Tá tình báo Pháp Sainteny là người đứng ra điều đình với Hồ Chí Minh cho biết:  “Để đạt được mục đích đối với chúng tôi, Hồ Chí Minh đủ sáng suốt để không đòi hỏi quá nhiều như một số đối thủ của ông ta.  Trong khi những người này đòi độc lập hoàn toàn và dứt khoát như điều kiện tiên quyết để thương thuyết thì Hồ Chí Minh tuyên bố sẵn sàng bằng lòng với sự độc lập tương đối…” ( Jean Sainteny, Face à Ho Chi Minh, trang 57).

Và tự truyện của HCM dưới tên Trần Dân Tiên :  “Căn cứ theo hiệp định này, nước Việt Nam thừa nhận ở trong khối Liên hiệp Pháp, thừa nhận những quyền lợi về kinh tế và văn hóa Pháp tại Việt Nam…Đây là một lúc khá khó khăn cho Hồ chủ tịch.  Báo chí của Nguyễn Tường Tam và Nguyễn Hải Thần công kích Chủ tịch kịch liệt.  Vu cáo Chủ tịch đã để cho Pháp mua chuộc.  Nhân dân không bằng lòng, vì họ căm thù sâu sắc bọn Pháp thực dân”.

Đây là chính HCM thú nhận trên giấy trắng mực đen chứ không ai nói oan.  Ông ta đã đi ngược lại nguyện vọng của nhân dân để duy trì quyền lợi riêng, hay nói cho rõ hơn là ông ta đã bán nước.  Vậy mà ông ta còn dám trơ tráo quay ngược trở lại chưởi  Nguyễn Tường Tam, Nguyễn Hải Thần… là “lũ bán nước”.

BÙI ANH TRINH

*Chú thích của người viết :

 Đầu năm 2015 ông Tổng bí thư ĐCSVN Nguyễn Phú Trọng hô hào “Học tập theo gương đạo đức Hồ Chí Minh”.  Nghĩa là ông HCM đã chết nhưng tư tưởng của ông ta còn sống.  Hoặc nói một cách văn hoa là ông ta chết nhưng mà chưa chôn.  Vậy nên người đào bới lịch sử có nhiệm vụ phải mai táng ông HCM cho kỹ càng để môi trường lịch sử Việt Nam được trong sạch.

Trong bài viết trên đây có 6 tấm gương đạo đức của ông HCM mà người Việt không nên học tập :

(1). Một mình Chủ tịch nước nửa đêm lẻn đến nhà riêng của một ông Bô trưởng của nước thù địch để thương lượng mà không có ai chứng kiến thì rõ ràng là bán nước chứ không chạy chối đi đâu được.  Đã vậy lại còn bắt giam 300 người phản đối, nhưng những người phản đối lại là những người yêu nước ! ( Phản quốc ).

(2). HCM đi Paris để lấy tiếng khoe khoang mà không thấy được mưu đồ của Argenlieu là vô hiệu hóa chính phủ Việt Minh trong nửa năm trời để đưa quân tái chiếm toàn Việt Nam. ( Ngu dốt ).

(3). HCM dẫn theo hai ông trùm Cọng sản Trần Ngọc Danh ( em ruột Trần Phú ) và Dương Bạch Mai vì sợ hai ông này ở lại sẽ vận động khôi phục lại ĐCSVN, lật đổ cánh Việt Minh Hội, lấy lại quyền lực trong tay Võ Nguyên Giáp. Sau hội nghị thì tìm cách gài cho Trần Ngọc Danh và Dương Bạch Mai ở lại rồi về nước phao tin hai ông đã phản bội, buộc hai ông phải sống đời lưu vong. ( Nham hiểm ).

(4). Nửa đêm lén đến nhà riêng của một viên chức Pháp thò tay ký một bản hiệp ước có giá trị như tờ giấy lộn,  vậy mà còn trâng tráo tuyên bố là “còn hơn không có điều ước gì cả” ( Lưu manh ).

(5). Một mình một bóng quá giang trên một chiếc tàu Hải quân Pháp để về nước mà lại còn huênh hoang rằng “là thượng khách của nước Pháp”. ( Trơ trẻn ).

(6). Lén bán nước nhưng lại to họng chưởi những người yêu nước như Nguyễn Tường Tam, Nguyễn Hải Thần là “lũ bán nước”. ( Xảo trá ).

Bùi Anh Trinh - BIÊN KHẢO VỀ NGUYỄN TẤT THÀNH