Hồ Chí Minh chạy lên rừng,  kêu gọi toàn quốc kháng chiến

Ngày 14-9-1946 Hội nghị Fontainebleau tan vỡ, phái đoàn đàm phán Việt Nam lên tàu trở về nước.  Riêng ông Hồ Chí Minh ở lại với ý đồ riêng.  Đêm hôm sau một mình ông lén đến nhà riêng của Bộ trưởng bộ thuộc địa Pháp để ký một văn bản chấp nhận : (1) Việt Nam không phải là một quốc gia Độc lập, mà là quốc gia Tự do.(2) Đất Nam Kỳ của Việt Nam vẫn thuộc quyền cai trị của Chính phủ Nam Kỳ Tự trị. (3) Quân Pháp được quyền trở lại chiếm đóng Bắc Kỳ và Trung Kỳ.

Ngày 21-10-1946 ông Hồ Chí Minh về đến Hải Phòng, lúc này quân Pháp chuẩn bị chiếm Hải Phòng.  Họ đã trở mặt, thực ra 4 tháng hòa đàm tại Fontainebeau chỉ là câu giờ để quân Pháp đủ thời gian trở lại chiếm đóng toàn Việt Nam.  Trước đó họ đã chiếm hoàn toàn Nam Kỳ và thành lập “nước Nam Kỳ Tự trị” thuộc Liên Hiệp Pháp ( Nam Kỳ Quốc ).

Năm 1946, ngày 20-11, tại Hải Phòng, quân tự vệ Hải Phòng chặn tàu buôn của người Pháp, bắt nộp thuế, lính Pháp can thiệp.  Hai bên nổ súng vài chục lính Pháp chết và bị thương.  Ngày 23-11 Đại Tá Dèbes ra lệnh cho quân của Võ Nguyên Giáp phải ra khỏi thành phố Hải Phòng.

Tự vệ Hải Phòng chống cự, Dèbes ra lệnh cho hạm đội nã pháo vào dân chúng trong thành phố Hải Phòng làm chết 6.000 dân ( Hồi ký của Sainteny trong sách Face à Ho Chi Minh, trang 9; và lời kể của Đô đốc Battet, chỉ huy trưởng Hạm đội Pháp, được Lê Trọng Quát trích dẫn trong tác phẩm “Việt Nam Đi Về Đâu” trang 290).

Năm 1946, ngày 27-11, Tướng Valluy, quyền Cao ủy Pháp, ra lệnh cho Tướng Molière, tư lệnh quân Pháp tại Bắc Kỳ, chiếm Hải Phòng và nắm quyền thu thuế tại Cảng Hải Phòng.  Ngày 30-11, quân Pháp khiêu khích rồi tấn công quân tự vệ Việt Minh tại Đồ Sơn, Thanh Hóa.  Ngày 3-12, lính Pháp giật cờ, xé ảnh tại Phòng Thông tin của chính phủ Việt Minh tại Hà Nội.  Ngày 7-12, Võ Nguyên Giáp ra lệnh chuẩn bị tấn công.

Ngày 8-12, tại Hà Nội, các cán bộ Việt Minh kêu gọi dân chúng chuẩn bị kháng chiến, đào hầm, đục tường xuyên nhà nọ qua nhà kia, tản cư khỏi thành phố v.v… Ngày 10-12, công sở được lệnh thu xếp hồ sơ để di tản.  Ngày 17-12, tự vệ Việt Minh tại khu Quan Thánh – Hà Nội giết vài lính Pháp.  Quân Pháp phản ứng, bắn phá khu Hàng Bún, 17 thường dân chết.  Công sở dọn ra ngoại thành Hà Nội.

Năm 1946, ngày 19-12, Bộ tư lệnh quân Pháp tại Hà Nội cho mật lệnh cấm trại và tập trung quân Pháp.  Khoảng 20 giờ đêm quân của Võ Nguyên Giáp tấn công nhà máy điện Hà Nội và các nơi trọng yếu.  Hồ Chí Minh cùng chính phủ rút về Hà Đông, tuyên bố toàn quốc kháng chiến. Việc ngăn chận quân Pháp được giao cho 8 ngàn Thiếu niên Tự Vệ Hà Nội và 6 ngàn Thiếu niên Tự Vệ Nam Định.

Năm 1946, ngày 20-12, từ Hà Đông Hồ Chí Minh phát đi lời kêu gọi toàn quốc tiêu thổ kháng chiến:  “Bất kỳ đàn ông đàn bà, bất kỳ người già người trẻ, không chia tôn giáo, đảng phái, dân tộc. Hễ là người Việt Nam thì phải đứng lên đánh thực dân Pháp để cứu Tổ quốc. Ai có súng dùng súng, ai có gươm dùng gươm, không có gươm dùng cuốc xuổng gậy gộc!  Mọi người đều phải hết sức chiến đấu chống thực dân xâm lược để cứu vãn tổ quốc”, “Các em quyết tử cho tổ quốc quyết sinh…”

Cũng vào sáng ngày 20, quân Pháp kiểm lại kết quả trận kháng chiến đêm 19-12:  có 43 dân sự Pháp bị chết và 200 người bị bắt đi làm con tin.  Trung tá Sainteny cũng bị thương khi xe bọc thép của ông bị quăng một trái lựu đạn.

 Lê Duẩn thanh toán Cao Đài,  Hòa Hảo

Năm 1947, ngày 21-1- 1947, Phối sư Trần Quang Vinh mời lãnh tụ các phe phái cùng với Việt Minh hội họp tại tòa Thánh Tây Ninh để giải quyết các vụ đánh nhau giữa cọng sản và không cọng sản.  Lê Duẩn cử luật sư Dương Minh Châu, chủ tịch Hành chánh kháng chiến tỉnh Tây Ninh, cùng Nguyễn Hữu Dụ và Trần Văn Đẩu đến dự, phía Hòa Hảo có giáo chủ Huỳnh Phú Sổ.

Sang đến ngày thứ hai hội nghị cũng không giải quyết được gì.  Đợi đến 6 giờ chiều một trung đoàn Việt Minh do Tham mưu trưởng Khu 7 Huỳnh Kim Trương chỉ huy đánh úp Tòa Thánh nhưng bị lực lượng phòng thủ do Thiếu úy Trình Minh Thế chỉ huy đẩy lui.

*Chú giải :  Trong khi quân Việt Minh tấn công thì đại diện Việt Minh là luật sư Dương Minh Châu tin chắc mình sẽ bị quân Cao Đài giết nhưng lãnh tụ Cao Đài Nguyễn Văn Thành nói:  “Các anh đừng sợ, các anh đến đây chúng tôi có bổn phận phải bảo vệ sinh mạng cho các anh”.

Sáng hôm sau Nguyễn Văn Thành tiễn Dương Minh Châu và hai người kia ra về trong an toàn.  Tiếc là sau đó mấy ngày Dương Minh Châu bị trúng đạn tử thương trong một cuộc hành quân của Pháp :  Mờ sáng hôm đó, được tin quân Pháp tấn công, Dương Minh Châu cùng một số cán bộ, nhân viên chạy tránh khỏi căn cứ lúc trời còn tối.  Tuy nhiên ông bị trúng đạn trong khi đang chạy lẫn trong đoàn.

Vết đạn súng ngắn rất gần từ phía sau chứng tỏ ông bị bắn bởi một người trong đoàn.  Những người thân của Dương Minh Châu cho rằng lẽ ra ông đã bị Lê Duẩn khai tử khi đưa ông vào làm mồi trong Tòa Thánh nhưng ông lại không chết, cho nên nếu để ông sống tiếp thì hậu quả rất bất lợi cho Lê Duẩn, vì vậy mà ông phải chết.  Cuộc hành quân của Pháp ngày đó là do Việt Minh chỉ điểm;  rồi nhân lúc quân Pháp đang tấn công thì đặc tình của Việt Minh thanh toán Dương Minh Châu.

Còn về phần Nguyễn Văn Thành sau khi tiễn Dương Minh Châu về rồi, lại nghe Dương Minh Châu bị phản phé một lần nữa và bị sát hại thì ông bèn dẫn binh đội của mình về hợp tác với chính phủ Lê Văn Hoạch. ( Chính phủ Nam Kỳ Tự trị )

Năm 1947, ngày 20-3 tại Paris; sau khi Cao ủy D’Argenlieu về Pháp, ra tường trình trước Quốc hội. Thủ tướng Ramadier tuyên bố :  “Ngày nay không phải bận tâm đến Thỏa ước ngày mùng 6 tháng 3.  Việc đó chỉ nằm trong khuôn khổ của bản Hiến pháp nội bộ của chúng tôi…”,

“…chỉ có dân chúng Việt Nam tự  tìm lấy lãnh tụ của mình, họ được tự do tìm kiếm, không bị chúng tôi hay bất cứ ai dùng khủng bố mà bắt buộc họ được.  Chúng tôi sẽ nghiêng mình trước lựa chọn của họ” ( Do Bảo Đại trích thuật trong hồi ký Con Rồng Việt Nam, trang 272 ).

Vậy là người Pháp đã quyết định loại bỏ lá bài Hồ Chí Minh. Do đó Ủy ban Kháng chiến Trung ương của ông Hồ Chí Minh trên rừng Việt Bắc được coi như là một nhóm phản loạn sẽ bị tiểu trừ.  Trong khi đó người Mỹ cũng buông xuôi vì người Pháp đã cảnh cáo với chính phủ Mỹ rằng Việt Minh là Cọng sản.  Như vậy nước Việt Nam rơi vào tình trạng vô chính phủ.  Các chính trị gia Pháp vội vàng tìm người đứng ra thành lập chính phủ để điều hành quốc gia.

Năm 1947, ngày 16 tháng 4, Lê Duẩn giả cách mời Huỳnh Phú Sổ đến Ba Răng ( Long Xuyên ) dự một cuộc họp giải quyết về việc quân của Việt Minh và quân Hòa Hảo chạm súng với nhau ngày càng nhiều trong khi cả hai bên đều chống Pháp.  Huỳnh Phú Sổ đến Ba Răng vào buổi sáng, diễn thuyết kêu gọi giáo dân ngưng đánh nhau với Việt Minh.  Tới chiều định trở về thì có cán bộ Việt Minh là Bửu Vinh đến báo là hai bên lại đánh nhau tại Lấp Vò.

 Huỳnh Giáo chủ rủ Vinh cùng đến đó giải quyết, Vinh hẹn ghe của Huỳnh Giáo chủ ghé ngang qua trụ sở của y để đón y cùng đi.  Lúc ghe của Huỳnh Giáo chủ ghé bến trụ sở thì trời đã tối, quân Việt Minh đổ ra mời Huỳnh Phú Sổ lên trụ sở nói chuyện.  Giáo chủ cùng 4 người cận vệ lên trụ sở.   Một lát sau thì toán ở dưới ghe nghe một loạt súng, tính lên tìm thầy thì bị quân Việt Minh dưới bến cản lại và đuổi về, toán này không chịu, cứ ở lại chờ đến trưa hôm sau cũng không thấy thầy mình trở lại bèn quay về.

Sau đó 10 ngày thì có tin Huỳnh Phú Sổ đã bị giết.. Toàn thể giáo chúng Hòa Hảo thề quyết sống mái cùng Việt Minh.  Cán bộ Việt Minh và ngay cả gia đình thân nhân cán bộ Việt Minh bị giết thả trôi sông lềnh khênh đến nổi chính quyền Pháp phải can thiệp để cản việc giết người vô tội.  Tướng Trần Văn Soái dẫn quân về hợp tác với Chính phủ Lê Văn Hoạch ( Chính phủ Nam Kỳ Tự trị ).

* Chú giải :  Người đời sau đọc chuyện Huỳnh Phú Sổ cứ trách ông tại sao đã biết Cọng sản Trần Văn Giàu là con người gian ác mà lại không tố cáo cho thiên hạ biết, lại còn hòa giải và mong liên kết với đảng Cọng sản.  Mới cướp được chính quyền có 13 ngày thì Cọng sản đã lùng bắt ông và xử tử em ruột của ông vậy mà ông vẫn nhận lời làm Ủy viên đặc biệt của Ủy ban Hành chánh Kháng chiến để cho những người theo ông cũng bị giết theo.

Người đời sau nghĩ như vậy vì không để ý tới chi tiết là Trần Văn Giàu thanh toán ông nhưng Nguyễn Bình và Hoàng Quốc Việt lại hạ Trần Văn Giàu thì tại sao ông lại không hợp tác với Nguyễn Bình, nhất là Nguyễn Bình không phải là Cọng sản.

Lúc Huỳnh Giáo chủ tham gia Ủy ban Hành Kháng thì chủ tịch Ủy ban Phạm Văn Bạch và đa số thành viên không phải là Cọng sản.  Hoàng Quốc Việt và Nguyễn Bình đã đuổi hết mấy tay Cọng sản trong Lâm ủy Hành chánh của Trần Văn Giàu, thay thế bằng một Ủy ban Hành kháng đa số không phải là Cọng sản.

Cũng không thể nói Lê Duẩn chủ trương giết Huỳnh Giáo chủ;  mà là học thuyết Cọng sản chủ trương thanh toán mọi thành phần không theo Cọng sản.  Lénine đã đặt tên cho những người không ủng hộ Cọng sản là “bọn phản động khốn kiếp”. Phật giáo Hòa Hảo không chống lại Cọng sản nhưng học thuyết Cọng sản thì chống lại tôn giáo và chủ trương tiêu diệt tôn giáo.

Vậy thì Lê Duẩn chỉ làm theo sách vở, sách vở nói rằng tôn giáo chỉ là thuốc phiện của nhân dân.  Do đó một khi chấp nhận theo Cọng sản thì phải chấp nhận thi hành mọi điều ác, kể cả phải tiêu diệt tôn giáo bởi vì tôn giáo kêu gọi lánh xa điều ác.  Chính một lý thuyết gia Cọng sản nổi tiếng bên cạnh Staline là Ivanov đã có một câu nói bất hủ:  “Trên con đường cách mạng y bổng phát hiên ra y còn một điểm lương tâm. Và điểm lương tâm duy nhất đó đã khiến cho y trở thành vô ích cho cách mạng” ).

BÙI ANH TRINH

*Chú thích của người viết :

 Đầu năm 2015 ông Tổng bí thư ĐCSVN Nguyễn Phú Trọng hô hào “Học tập theo gương đạo đức Hồ Chí Minh”.  Nghĩa là ông HCM đã chết nhưng tư tưởng của ông ta còn sống.  Hoặc nói một cách văn hoa là ông ta chết nhưng mà chưa chôn.  Vậy nên người đào bới lịch sử có nhiệm vụ phải mai táng ông HCM cho kỹ càng để môi trường lịch sử Việt Nam được trong sạch.

Trong bài viết trên đây có 5 tấm gương đạo đức của ông HCM mà người Việt không nên học tập :

(1). Ngày 19-12-1946 HCM bị Pháp đuổi mới vừa chạy vừa kêu gọi kháng chiến.  Nhưng sau này lại viết lịch sử cho rằng HCM kháng chiến từ năm 1945, giấu biến chuyện HCM bắt tay với Pháp suốt năm 1946.( Xảo trá ).

(2). HCM ra lệnh dân chúng có gậy dùng gậy, có gươm dùng gươm để thí mạng với quân thù nhưng chính bản thân ông ta và băng đảng của ông ta không hề thí mạng với quân thù.( Bịp bợm )

(3). HCM kêu gọi các em thiếu niên “quyết tử cho tổ quốc quyết sinh” nhưng bản thân ông ta và băng đảng của ông ta chẳng hề quyết tử.  Rốt cuộc các em thiếu niên quyết tử cho HCM quyết sinh. ( Tàn nhẫn ).

(4). Khi bị giặc Pháp đuổi đánh thì HCM kêu gọi mọi đảng phái, mọi tôn giáo hy sinh chiến đấu cho ông ta.  Nhưng trong lúc mọi người đang chiến đấu thì HCM âm thầm diệt sạch những đoàn thể đối nghịch với ông ta. ( Gian ác ).

(5). Tôn giáo chủ trương làm điều lành tránh điều ác nhưng HCM lại coi tôn giáo là kẻ thù.  Ông ta chủ trương làm điều ác bằng mọi cách. ( Vô nhân ).

Diễn Đàn Facebook

Bùi Anh Trinh - BIÊN KHẢO VỀ NGUYỄN TẤT THÀNH