Năm 1947, ngày 10-12, Tư lệnh Đệ Tam Sư đoàn Nguyễn Hòa Hiệp (Cao Đài) hoạt động du kích từ Lái Thiêu đến Cần giờ (Rừng Sát) có một chi đội đóng tại Bình Qưới Tây, Lê Duẩn cho cài người của mình là Hoàng Của vào “nằm vùng” trong chi đội Bình Quới Tây của Đệ Tam Sư đoàn, anh ta được giao cho làm đại đội trưởng.

Ngày 10-12-1947 Hoàng Của tổ chức cho đại đội của anh ta và một đại đội khác đá banh giao hữu. Trong khi quân của hai đại đội đang mãi xem đá banh thì quân Việt Minh tràn vào đánh úp, thanh toán sạch cầu thủ cũng như khán giả rồi hốt gọn kho đạn Bình Quới Tây tẩu thoát.

Năm 1948, Tết Mậu Tý, tại Cần Giờ, Lê Duẩn cho Ủy ban Hành Kháng xã Cần Giờ tổ chức khao tiệc tất niên cho quân đội Đệ Tam Sư đoàn của Nguyễn Hòa Hiệp.  Trong khi đó Lê Duẩn cho quân Việt Minh của Huỳnh Văn Một giả dạng thường dân trà trộn trong đám đàn bà con nít bao vây chia cắt quân của Nguyễn Hòa Hiệp thành từng nhóm lẻ.

Giữa trưa, thừa lúc bộ đội đang ăn tiệc, toán thường dân áp vào ngắm nghía súng của bộ đội rồi đồng loạt chụp súng bỏ chạy trong khi đó quân Việt Minh nổ súng tràn vào thanh toán.  Nguyễn Hòa Hiệp và Vũ Tam Anh chạy về tá túc tại chi đội 4 Bình Xuyên của Mười Trí là em kết nghĩa của Bảy Viễn.   Chính những hành động huyết nhục tàn sát như thế này của Việt Minh đã khiến cho cả dân tộc lâm vào cảnh chiến tranh tương tàn sau khi Pháp không trao trả độc lập cho Hồ Chí Minh mà lại trao cho Bảo Đại.

Quân Mao Trạch Đông chuyển sang đà chiến thắng

Năm 1948, ngày 7-10, quân Mao Trạch Đông chiếm Trường Xuân ở Hoa Bắc . Ngày 17-10, tướng Lâm Bưu của Mao Trạch Đông chỉ huy 179.000 quân chiếm Trịnh Châu, bắt 100.000 tù binh.  Ngày 1-11 quân Mao Trạch Đông chiếm Phụng Thiên và kiểm soát toàn thể Mãn Châu .

*Chú giải :  Đài phát thanh Việt Minh liên tục ca ngợi chiến thắng của quân Mao Trạch Đông.  Kể từ đầu năm 1947 mặc dầu có lời kêu gọi kháng chiến của HCM nhưng đã qua 2 năm mà đoàn quân kháng chiến của Võ Nguyên Giáp  chưa đánh được một trận nào, chỉ có chạy và rút lui, khi nào rút lui được an toàn thì kể như chiến thắng.

Đài phát thanh Việt Minh không có một tin tức chiến sự nào để gây khí thế trong phong trào “Kháng chiến chống Pháp”.  Do đó các chiến thắng như chẻ tre của Mao Trạch Đông trở thành đề tài gây phấn khởi trong toàn quân Việt Minh

Riêng về phần Quốc trưởng Bảo Đại thì ông không muốn cái cảnh rồi đây ông sẽ đấu súng với Việt Minh.  Ông muốn nhân dân Việt Nam sớm dứt khoát hoặc là Bảo Đại hoặc là Hồ Chí Minh, chứ không thể để xảy ra chuyện một nửa bên này một nửa bên kia.  Nếu giờ đây nhân dân Việt Nam chọn ông thì việc của ông là nhận lại chủ quyền;  lúc đó ông sẽ mở đường cho Hồ Chí Minh và người của ông ta trở về.

Tài liệu của giáo sư Lê Trọng Quát, cựu Dân biểu Quốc hội VNCH :

“Ngày 16 tháng 7, Quốc trưởng Bảo Đại đến Hà Nội….Ông đặt một vòng hoa trên nghĩa địa của những người đã chết trong cuộc tổng tấn công ngày 19 tháng 12, 1946. 

Một số sử liệu của Pháp cho rằng ông đã đặt vòng hoa trên mộ những chiến sĩ Việt Minh trong dụng ý thể hiện vị trí mà lúc ấy ông tự tạo cho mình, đứng trên mọi phe phái, kể cả Việt Minh, để kêu gọi tất cả các thành phần dân chúng Việt Nam gạt bỏ mọi dị biệt chính kiến, cùng nhau xây dựng xứ sở…” ( Việt Nam Đi Về Đâu, quyển 1, trang 375 ).

Hành động và dụng ý của Bảo Đại rất cảm động.  Nếu HCM là một người yêu nước thì ông ta sẽ dễ dàng trở về hợp tác với Bảo Đại giống như lực lượng kháng chiến Hòa Hảo ( Đệ tứ sư đoàn của Trần Văn Soái ), lực lượng kháng chiến Cao Đài ( Đệ tam sư đoàn của Nguyễn Hòa Hiệp ), lực lượng kháng chiến Bình Xuyên ( Bảy Viễn ), lực lượng kháng chiến Quốc Dân Đảng ( Võ Hồng Khanh ), Lực lượng kháng chiến Đại Việt ( Đệ nhị sư đoàn của Bùi Hữu Phiệt ).…

So lại với cảnh Hồ Chí Minh về Hà Nội vào năm 1954 thì chỉ có máu đổ đầu rơi, chia lìa tan nát; chỉ có đi tìm giết và thanh toán hận thù, chiếm nhà cửa, ruộng vườn, đuổi dân lên rừng ( Kinh tế mới ) sống theo kiếp lượn hái của loài vượn khỉ. Thế nhưng đau lòng là ngày nay lịch sử trong nước Việt Nam lại cho rằng HCM là cha già dân tộc thương dân thương nước, còn Bảo Đại là tay ăn chơi, lưu manh điếm đàng (sic).

Mao Trạch Đông chiếm được toàn cõi Trung Hoa

Năm 1949, ngày 1-1, quân Mao Trạch Đông chiếm toàn bộ lãnh thổ Hoa Bắc, đẩy lui quân Tưởng Giới Thạch xuống phía Nam sông Dương Tử.  Ngày 21-1, Tưởng Giới Thạch từ chức Tổng thống và lui về Lư Sơn. Ngày 22-1 quân Mao Trạch Đông  chiếm Bắc Kinh.

Năm 1949, ngày 21-1, bà Tống Mỹ Linh là vợ của Tưởng Giới Thạch sang Hoa Kỳ vận động chính phủ Hoa Kỳ viện trợ quân sự.  Ngày 1-2, để đáp lại lời kêu gọi của bà Tống Mỹ Linh, Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ cho công bố thống kê thiệt hại của Tưởng Giới Thạch sau 1 năm đánh nhau với quân Mao Trạch Đông:  Bị thiệt hại 1 triệu 223 ngàn quân, mất 400 ngàn súng, trong đó có 140 ngàn súng của Hoa Kỳ, với 20 công binh xưởng lớn.

*Chú giải :  Bất cứ ai đọc được con số 400.000 khẩu súng cũng đều đặt ra câu hỏi là Mao Trạch Đông sẽ làm gì với số súng đó sau khi ông ta chiếm được Trung Hoa?  Riêng đối với người Việt và người Pháp thì câu trả lời là Mao Trạch Đông sẽ chuyển cho quân đội của Hồ Chí Minh.

Điều phỏng đoán này rất dễ dàng biến thành sự thật vì nhìn lại trên thế giới thì sẽ không có ai mua 400.000 khẩu súng đó, ngoại trừ Hồ Chí Minh và Kim Nhật Thành của Bắc Hàn.  Dĩ nhiên Hồ Chí Minh và Kim Nhật Thành sẽ mua bằng cái giá là lệ thuộc vào hệ thống Cọng sản của Staline và Mao Trạch Đông, một cái giá mà Trường Chinh và Đảng Cọng sản Đông Dương đang mong mỏi.

Năm 1949, ngày 20-4, quân Mao Trạch Đông vượt qua sông Dương Tử, đánh tràn xuống Hoa Nam.  Ngày 23-4, quân Mao Trạch Đông chiếm Nam Kinh.  Ngày 25-5, quân Mao Trạch Đông chiếm Thượng Hải.

Năm 1949, ngày 1-10, Mao Trạch Đông tuyên bố thành lập Cộng Hòa Nhân dân Trung Quốc.  Ngày 2-10 Staline thừa nhận nước Trung Quốc. Ngày 14-10, quân Mao Trạch Đông chiếm Quảng Châu . Ngày 31-11, quân Mao Trạch Đông chiếm Trùng Khánh . Ngày 11-12 tướng Lư Hán, tư lệnh quân Trung Hoa tại Vân Nam qui hàng Mao Trạch Đông .

Năm 1949,  ngày 14-12, 20.000 quân Tưởng Giới Thạch chaỵ sang Lạng Sơn cùng với 10.000 dân tị nạn Cọng sản.  Quân Pháp tước vũ khí và tập trung tại Đông Triều, Hòn Gay.  Ngày 22-12, hơn 8.000 quân Tưởng Giới Thạch chạy sang Thất Khê, Cao Bằng.  Ngày 25-1-50, hơn 5.000 quân Tưởng Giới Thạch chạy sang Lào Cay. Ngày 5-2-50, 3.500 quân Tưởng Giới Thạch chạy sang Lai Châu.

Có một đám đông khoảng 2.500 người từ Trung Hoa chạy sang Na Chàm vào ngày 26-10 nhưng họ không chịu giao nộp vũ khí, người cầm đầu là ông Vũ Hồng Khanh, lãnh tụ của Việt Nam Quốc Dân Đảng ở hải ngoại.  Sau đó họ trốn vào rừng, nhưng đến ngày 6-1-50 thì họ ra trình diện tại Lục Nam, cách Na Chàm 100 cây số.

Năm 1950, ngày 16-1, Hồ Chí Minh chúc mừng Chính phủ của Trung Quốc mới được thành lập tại Bắc Kinh.

*Chú giải :  Gió đã đổi chiều, người Việt Nam đối diện với nguy cơ Cọng sản

Sau khi bác Hồ Chí Minh chạy lên rừng vào cuối năm 1946 thì nhân dân Việt Nam hoàn toàn mất phương hướng.  Lâu nay dân chúng thầm van vái cho bác ta thành công trong việc điều đình giành lại độc lập từ tay quân thù.  Nhưng việc bác bỏ chạy cho thấy là vở tuồng đã hạ màn.

Suốt 2 năm trời các ông đạo diễn Pháp cũng tìm không ra người thế vai Hồ Chí Minh.  Họ bèn kiếm ông Bảo Đại để dụ ông này trở lại làm vua với thù lao hậu hỉ hơn.  Tuy nhiên kép chính Bảo Đại có phần khôn ra sau khi từ bỏ ngai vua trên sân khấu để xuống ngồi làm khán giả.  Trong vị trí khán giả ông ta đã thấy ra nhiều điều.  Bởi vậy sau 2 năm kèn cựa quyết liệt, Bảo Đại đã thành công trong việc hoàn thành lời hứa trước quốc dân, đó là một nước Việt Nam độc lập và thống nhất.

Cho đến giữa năm 1949 thì người Việt Nam hình như quên bẵng đi ông Hồ Chí Minh trên chiến khu Việt Bắc.  Và người Việt Nam cũng quên đi hai chữ “Cọng sản” sau khi có một thời nó xuất hiện rầm rộ vào cuối năm 1945.  Dân chúng lo làm ăn phát triển đời sống dưới chế độ mới của Bảo Đại.  Quả tình chế độ này có dễ chịu hơn rất nhiều so với thời thực dân.  Đối với đa số dân chúng thì đất nước Việt Nam được quốc tế công nhận là nước của người Việt Nam.

Người dân có quyền bầu người đại diện cho mình để điều hành việc nước.  Được quyền tự do ăn nói, tự do đi lại, tự do hội họp, tự do làm ăn sinh sống.  Nghĩa là mọi việc hoàn toàn thỏa mãn, không có gì đáng phải kêu ca.  Nhưng dầu sao báo chí cũng phản ánh phong trào tranh đấu đòi độc lập toàn diện khiến cho người dân cũng biết được rằng đất nước còn phải trải qua một đoạn đường tranh đấu nữa, nhưng không nhất thiết phải dùng vũ lực, chỉ cần tranh đấu bằng chính trị như ông Bảo Đại đang làm.

Nhưng không ngờ mây đen đã kéo tới bầu trời chính trị Việt Nam khi tin chiến thắng của ông Mao Trạch Đông lan truyền về Việt Nam, cùng lúc với di dân tị nạn Trung Hoa tràn sang Việt Nam, đem theo những tin tàn sát dã man của cuộc Cách Mạng Vô Sản tại Trung Hoa.  Đến tháng 10 năm đó thì Mao chiếm được Bắc Kinh và tuyên bố thành lập nước Trung Quốc.

Đến lúc đó thì Việt Minh không giấu giếm tổ chức của họ là Cọng sản mà trái lại, họ ra sức tuyên truyền xác nhận Việt Minh là Cọng sản. 

BÙI ANH TRINH

*Chú thích của người viết :

 Đầu năm 2015 ông Tổng bí thư ĐCSVN Nguyễn Phú Trọng hô hào “Học tập theo gương đạo đức Hồ Chí Minh”.  Nghĩa là ông HCM đã chết nhưng tư tưởng của ông ta còn sống.  Hoặc nói một cách văn hoa là ông ta chết nhưng mà chưa chôn.  Vậy nên người đào bới lịch sử có nhiệm vụ phải mai táng ông HCM cho kỹ càng để môi trường lịch sử Việt Nam được trong sạch.

Trong bài viết trên đây có 3 tấm gương đạo đức của ông HCM mà người Việt không nên học tập :

(1). Hồ Chí Minh rước voi về giày mả tổ, thế nhưng HCM lại đổ cho những người yêu nước ( người Quốc gia ) là bè lũ tay sai, chó săn phản động.  ( Lưu manh ).

(2). Chế độ Cọng sản tại Việt Nam không phải là do nhân dân Việt Nam chọn lựa.  Mà là do HCM phải trả nợ cho Mao Trạch Đông.  ( Bán nước )

(3). Bảo Đại và người Việt Quốc gia chống lại Cọng sản vì họ thấy cái gương trước mắt của Trung Hoa, một khi Cọng sản cầm quyền thì người dân mất hết đất đai tài sản, mất luôn quyền làm con người.  ( Tàn ác )

Bùi Anh Trinh - BIÊN KHẢO VỀ NGUYỄN TẤT THÀNH