Năm 1945, ngày 11-11-1945, tại Hà Nội.  Hồ Chí Minh tuyên bố giải tán ĐCSVN.  Hồi ký của Bí thư Hoàng Tùng ghi lại : “Hôm tuyên bố giải tán Đảng tôi không có tham dự, nhưng nghe nói lại rằng, quyết định của Bác thật là táo bạo.  …  Khi đưa ra bản tuyên bố giải tán đảng ở Thường vụ, người không tán thành nhất là đồng chí Trường Chinh…

Năm 1950, ngày 6-1.  HCM đến Bắc Kinh,  cũng theo hồi ký Hoàng Tùng :  “Khi gặp Bác, Lưu Thiếu Kỳ nói ngay rằng:  Các đồng chí giải tán Đảng, các đồng chí tưởng đâu lừa được địch, nhưng địch không lừa được mà lại lừa chính chúng tôi vì chúng tôi tưởng rằng các đồng chí giải tán Đảng thật…”

Vì vậy việc trước tiên của Mao Trạch Đông khi ông ta bắt đầu mó tay vào Việt Nam là ra lệnh cho Hồ Chí Minh phải lập lại Đảng Cọng sản Việt Nam của Trường Chinh mà HCM đã giải tán từ năm 1945.

Đại hội thành lập Đảng Lao Động Việt Nam

Năm 1951, ngày 11-2, Đại hội thành lập Đảng Lao Động Việt Nam diễn ra tại xã Vĩnh Quang,  huyện Chiêm Hóa tỉnh Tuyên Quang.  Đây là kết quả của cuộc hội kiến giữa HCM với Stalin và Mao Trạch Đông vào tháng 1 năm 1950 tại Mạc Tư Khoa.  Lần đó Stalin buộc ông Hồ Chí Minh phải dựng lại Đảng Cọng sản của Trường Chinh trước khi nhận được sự yểm trợ quân sự của họ Mao.

Lúc đó Hoàng Tùng làm việc trong Ban Bí thư Trung ương đảng, ông kể lại:

“Chuyến đi Trung Quốc và Liên Xô của Bác năm 1950 là chuyến đi gian khổ.  Khi đó Staline nói:  Bây giờ cách mạng Trung Quốc thành công rồi, Trung Quốc có trách nhiệm giúp đỡ các nước Phương Đông… Bám vào ý kiến ấy, sau này Trung Quốc coi như là người đỡ đầu của ta.  Tôi cho rằng vì như thế mà Bác mấy lần từ chối làm Tổng bí thư… nếu Bác làm Tổng bí thư  thì Liên Xô sẽ gây chuyện…”

Mặc dầu Hoàng Tùng không nói rõ, nhưng cũng cho thấy là Staline và Mao Trạch Đông không đồng ý giao nhiệm vụ lãnh đạo ĐCSVN cho Hồ Chí Minh.  Người đời đọc đoạn này cảm thấy khó hiểu cho cách giải thích của Hoàng Tùng bởi vì ông không nói vì sao Staline sẽ gây chuyện nếu Hồ Chí Minh ứng cử chức Tổng bí thư ?

Thực ra hồ sơ lưu của ông Nguyễn Tất Thành tại trụ sở CSQT.3 cho thấy ông ta không có năng lực và không có đạo đức.  ( Thư tố cáo của Tổng bí thư Trần Phú ngày 9-12-1930 và thư tố cáo cũng của TP ngày 17-4-1931. Ngoài ra còn có thư tố cáo của Hà Huy Tập ngày 20-4-1935; chính vì tố cáo này mà Khang Sinh đòi tử hình Nguyễn Tất Thành ).

Năm 1951, ngày 16-3, Đài phát thanh Việt Minh loan tin thành lập Đảng Lao Động Việt Nam.  Đảng hợp tác chặt chẻ với Mao Trạch Đông, và theo sát đường lối của Mao Trạch Đông. ( Tin báo chí, Đoàn Thêm, Hai Mươi  Năm Qua, trang 89 ).  Lúc này người dân Việt Nam mới chính thức được biết Việt Minh sẽ biến thành ĐLĐVN, và ĐLĐVN là tay sai của Mao Trạch Đông.

Đại hội thành lập Đảng Lao Động Việt Nam được diễn ra trong một vùng thuộc mật khu Việt Bắc.  Người đại diện cho Cọng sản cấp quốc tế chính là La Quý Ba.  Hồi ký của Hoàng Tùng cho thấy La Quý Ba mới là người điều khiển đại hội này:

“Đại hội đảng ta năm 1951, đại biểu nước ngoài chỉ có La Quý Ba, bên Căm Pu Chia có Xieng Hiêng (sau phản bội), phía Lào có một đại biểu.  Tại đại hội La Quý Ba phát biểu chủ yếu về thuế nông nghiệp.  Sau đó bắt đầu đánh thuế.  Họ đem các nề nếp từ Trung Quốc sang, đem kinh nghiệm chỉnh Đảng, chỉnh phong từ Diên An sang…”.

Mục đích chính của đại hội toàn quốc lần 2 là để xác nhận lại vai trò giữa Đảng Cọng sản và Chính phủ Việt Minh.  Trước tháng 8 năm 1945 thì Đảng CS do Trường Chinh lãnh đạo và Độc lập Đồng minh Hội do Hồ Chí Minh lãnh đạo đã liên minh liên kết thành Mặt trận Việt Minh.  Hai phe cùng hợp lực cướp được chính quyền tại Hà Nội vào tháng 8 năm 1945.

Nhưng 25 ngày sau thì 2 tướng của Tưởng Giới Thạch là Lư Hán và Tiêu Văn làm chủ tình hình tại Hà Nội.  Nhưng Tướng Tiêu Văn lại là người đỡ đầu cho Hồ Chí Minh thời ông ta còn ở bên Tàu.  Vì vậy Hồ Chí Minh giải tán đảng CS của Đăng Xuân Khu ( Trường Chinh ) để làm vừa lòng Tiêu Văn.

Sau khi đảng Cọng sản bị giải tán thì mọi chức vụ quan trọng trong chính phủ cũng như trong quân đội đều do những người trong “Độc lập Đồng minh Hội” của ông HCM phụ trách :  Phạm Văn Đồng chức Bộ trưởng bộ Tài chánh, Võ Nguyên Giáp Tổng tư lệnh quân đội, Bùi Đức Minh Giám Đốc ngành Công an, Trần Huy Liệu Bộ trưởng Bộ Thông tin, Trần Ngọc Tuân Tổng quản lý ngành Phát hành Văn hóa phẩm, v.v….

Còn đảng CS của Đặng Xuân Khu, Hạ Bá Cang… thì trở thành “Nhóm nghiên cứu học thuyết Mác-Lê”, chuyên phụ giúp chính phủ trong công tác tuyên truyền.  Đặng Xuân Khu lấy bút hiệu là Trường Chinh để vinh danh cuộc “Vạn lý trường chinh” rất nổi tiếng của MaoTrạch Đông.  Ngoài ra trong thời gian kháng chiến ở trên rừng Việt Bắc, Trường Chinh dịch hai quyển sách của Mao Trạch Đông là “Trì Cửu Chiến” và Tân Dân Chủ Luận”.

Sau đó ông gởi hai cuốn sách tặng Mao Trạch Đông.  Mao rất ưng ý, khen TC là thông suốt tư tưởng của cách mạng vô sản. Đến khi Mao Trạch Đông chiếm được nước Trung Hoa vào năm 1949;  Đặng Xuân Khu bèn bỏ hẵn tên cha mẹ đặt, lấy tên Trường Chinh làm tên thật trên giấy tờ.  Mao càng ưng ý.

Và khi Stalin và Mao Trạch Đông gặp Hồ Chí Minh vào tháng 1 năm 1950 thì hai nhà lãnh đạo Cọng sản thế giới thừa biết thực chất của cái gọi là Chính phủ kháng chiến Việt Minh ra sao và thế lực của Đảng Cọng sản của Trường Chinh trong chính phủ này như thế nào.  Cho nên Stalin và Mao ra lệnh cho dựng lại Đảng Cọng sản để những lãnh tụ CSVN có thể công khai nắm tất cả mọi quyền lực trong Chính phủ kháng chiến Việt Minh.

Việc trước tiên sau khi dựng lại Đảng Cọng sản là xác định lại vị trí giữa Trường Chinh và Hồ Chí Minh.  Đảng phải lãnh đạo chính phủ, có nghĩa là ông Trường Chinh lãnh đạo ông Hồ Chí Minh chứ không phải là ông Hồ Chí Minh lãnh đạo Trường Chinh.

Việc kế tiếp là Đảng Cọng sản phải nắm lấy quân đội, có nghĩa là phải thay tất cả các vị chỉ huy trong quân đội từ ông Võ Nguyên Giáp trở xuống.  Ngoại trừ vị trí Tổng tư lệnh của Đại tướng Võ Nguyên Giáp không có ai có thể thay thế cho nên Đảng sẽ chỉ huy và giám sát ông Võ Nguyên Giáp bằng những cán bộ chính trị Cọng sản.

Đó là các ông Nguyễn Chí Thanh, Văn Tiến Dũng, Lê Thanh Nghị, Song Hào, Lê Quang Đạo, Đỗ Mười, và Vũ Anh.  Bảy ông này được phong hàm Thiếu Tướng.  Tướng Thanh giữ chức Tổng Quân ủy, 6 ông kia giữ chức Bí thư Quân ủy.  Hồi ký của Hoàng Tùng nói rõ:  “Chính ủy là người bao trùm lên Tư Lệnh, chứ không phải tư lệnh là người quyết định.  Lập ra chính ủy là để xác định vị trí của Đảng, mà việc đầu tiên là nhắm vào ông Giáp”.

Trong đại hội Thiếu tướng Nguyễn Chí Thanh được bầu vào Ủy viên Bộ Chính Trị cho nên giữ chức Tổng bí thư Quân ủy, kiêm luôn Chủ nhiệm Tổng Cục chính trị. Thiếu tướng Văn Tiến Dũng là một trong các Bí thư Quân ủy, kiêm luôn chức Tư lệnh Đại đoàn 320.

Hồi ký của Võ Nguyên Giáp cho thấy trong đại hội này ông ta chỉ được quân đội đề cử làm đại biểu tham dự đại hội nhưng không được quyền bầu cử trong những ngày cuối của đại hội:  “Tôi không ở lại Đại hội tới ngày bế mạc, vì phải về cơ quan để kịp dự cuộc họp Đảng ủy mặt trận lần thứ Hai được triệu tập vào ngày 19 tháng 2 năm 1951, quyết định lựa chọn phương án đánh địch trong năm 1951” ( Võ Nguyên Giáp, Đường Tới Điện Biên Phủ, bản in lần 2, trang 121 ).

Những ai được vào Trung ương Đảng bắt buộc phải tham dự cuộc bầu cử vào 2 ngày cuối của đại hội để xác nhận mình thuận hay từ chối sự đề cử của Đại hội.  Do đó việc Tướng Giáp sớm rời Đại hội chứng tỏ là khi thành lập lại ĐCSVN vào năm 1951 thì ông vẫn còn ở ngoài Trung ương Đảng.

BÙI ANH TRINH

*Chú thích của người viết :

Tháng 11 năm 2015 Chủ tịch TC Tập Cận Bình nói trước quốc hội CSVN :

Trung Quốc Việt Nam đã thiết lập quan hệ ngoại giao được hơn 65 năm. mối quan hệ gắn bó Trung Việt đã được chủ tịch Mao Trạch Đông, thủ tướng Chu Ân Lai cùng với chủ tịch Hồ Chí Minh thế hệ lão thành tiền bối hai bên xây dựng nên, là tài sản quý báu của hai đảng, nhân dân hai nước, cần được quan tâm chăm sóc, bồi dưỡng.

Trong bài viết trên đây có 5 tấm gương quan hệ ngoại giao của ông HCM mà người Việt không nên chăm sóc, bồi dưỡng :

(1) HCM theo Mỹ, theo Tưởng Giới Thạch thì gải tán đảng Cọng sản.  Đến khi Stalin và Mao bắt lập lại ĐCS thì lập.  Không cho nắm quyền TBT cũng lập, lập để được hưởng cái ghế làm vua dân Việt Nam.  ( Tham quyền bán nước ).

(2) Lập lại đảng Cọng sản nhưng không dám lấy tên là đảng Cọng sản bởi vì lúc đó toàn dân Việt Nam không ưa Cọng sản.  Đành phải nấp dưới cái tên “Đảng Lao Động Việt Nam”. Nhưng sau lại loa lên rằng nhân dân VN yêu thích chế độ Cọng sản ( Bịp bợm ).

(3) Stalin và Mao không cho giữ chức Tổng bí thư chứng tỏ chẳng có chút quyền lực nào đối với ĐCSVN.  Thế nhưng sau này lại bịa ra cái chức “Chủ tịch Đảng”, làm ra vẻ như trên quyền cả TBT ( Bịp bợm ).

(4)  Rước cán bộ của Mao về thành lập lại ĐCS, chứng tỏ ĐCSVN ( Đảng Lao Động ) là của Mao.  Từ đó làm tay sai cho Mao chứ đâu phải là “quan hệ hữu hảo” ( Hèn hạ ).

(5)  Võ Nguyên Giáp không được vào Trung ương Đảng nhưng HCM vẫn trình diễn VNG như là Ủy viên của Bộ chính trị.  Thậm chí sau khi ép Trường Chinh từ chức TBT năm 1956 thì tính đưa VNG lên thay Trường Chinh ( Gian xảo ).

Diễn Đàn Facebook
Advertisements

Bùi Anh Trinh - BIÊN KHẢO VỀ NGUYỄN TẤT THÀNH