Tổng tư lệnh dưới quyền các bí thư Quân ủy

Sau đại hội tái lập Đảng CSVN tháng 2 năm 1951, Võ Nguyên Giáp không được vào Trung ương Đảng nhưng Nguyễn Chí Thanh được vào là nhờ sự ủng hộ của Trường Chinh và Lý  Ban.  Lý Ban là người Việt Nam nhưng tham gia ĐCS Trung Quốc, được Mao Trạch Đông cho về nước năm 1945 để hỗ trợ cho ĐCSVN.

*Chú giải :  Lý Ban giữ chức vụ Phó chủ nhiệm Tổng cục Chính trị do Văn Tiến Dũng làm Chủ Nhiệm.  Năm 1948 Nguyễn Chí Thanh từ Quảng Trị chạy ra Việt Bắc làm Phó chủ nhiệm thứ 2 của Văn Tiến Dũng, trong dịp này kết thân với Lý Ban.  Lý Ban thấy NCT xuất thân bần cố nông mà được cử vào Trung ương Đảng ( Tại Hội nghị Tân Trào 1945 ) nên đánh giá rất cao.  Do đó khi cố vấn Trung Cọng dựng lại ĐCSVN cần một người làm Tổng bí thư Quân ủy để giám sát Tổng tư lệnh Võ Nguyên Giáp thì Lý Ban đề cử Nguyễn Chí Thanh ).

Tâm trạng của Võ Nguyên Giáp trong Đại hội thật là ê chề vì ông mới bị thua trận Vĩnh Yên cháy túi, tuy không bị mất địa vị nhưng bị tước mất quyền lực.  Lâu nay ông ta miệt mài gian khổ để tạo nên sự nghiệp chung cho toàn thể tổ chức Việt Minh, ông cứ nghĩ Việt Minh với  Đảng Cọng sản là một cho nên ông nắm quyền lực trong Việt Minh tức là ông nắm quyền lực trong Đảng Cọng sản.

Tuy nhiên cố vấn trưởng La Quý Ba đã phân tích rạch ròi vị trí của ông, từ nay Võ Nguyên Giáp chỉ có tiếng mà không có miếng, ông càng miệt mài gian khổ để đi đến thành công thì rốt cuộc cũng chỉ là dọn cỗ cho Trường Chinh và phe cánh của ông ta hưởng mà thôi.

Nhiều năm sau này nữa, tức là sau chiến thắng Điện Biên Phủ, cả thế giới ca tụng công lao của Võ Nguyên Giáp đối với thành công của Đảng Cọng sản Việt Nam nhưng người ta khá ngạc nhiên khi thấy uy thế của Võ Nguyên Giáp cứ sụt dần từ sau chiến thắng Điện Biên Phủ và cuối cùng bị đưa ra khỏi Trung ương Đảng rồi giao cho một chức vụ có tính cách rất là mĩa mai.

Chủ tịch Đảng ?

Người chủ trì đại hội thành lập lại ĐCSVN là cố vấn La Quý Ba cũng biết rõ đầu dây mối nhợ của Liên minh Việt Minh , cho nên ông ta cũng như Mao Trạch Đông phải e dè những ông tướng xuất thân từ Quốc Dân Đảng Việt Nam cũng như e dè luôn Võ Nguyên Giáp và cả Hồ Chí Minh.  Không có gì chứng minh được là Hồ Chí Minh tuyệt đối trung thành với chủ nghĩa Cọng sản, ông ta chưa bao giờ chứng tỏ có quan điểm giác ngộ giai cấp;  trái lại, có nhiều dấu hiệu cho thấy Hồ Chí Minh có thể trở mặt bất cứ lúc nào.

Vì thế mà Mao Trạch Đông và những người cọng sự của ông như Chu Ân Lai, Lưu Thiếu Kỳ, Chu Đức, Bành Đức Hoài không dại gì mà dễ dàng giao vũ khí cho Hồ Chí Minh, họ phải nắm đằng cán. Trước tiên là họ chỉ viện trợ vũ khí cho Đảng Cọng sản Việt Nam chứ họ không viện trợ cho Việt Minh, bởi vì viện trợ vũ khí cho Đảng Cọng sản thì Đảng sẽ nắm tổ chức Việt Minh trong tay, ngược lại nếu viện trợ cho Việt Minh thì Việt Minh lại nắm ĐCSVN trong tay.

Vậy thì trước tiên phải có một đảng Cọng sản;  rồi đảng đó phải công khai nhận viện trợ của Trung Quốc, toàn dân Việt Nam phải biết tới nguồn viện trợ này.  Tổng Bí thư của đảng cũ tiếp tục giữ chức Tổng Bí thư trong đảng mới.  Mặc dầu đảng mới lấy tên là Đảng Lao Động nhưng nhìn vào danh sách Ban chấp hành thì người ta đủ biết rằng đảng Lao Động Việt Nam chính là đảng Cọng sản Việt Nam trước đây.

Ngoài ra, trong hệ thống CSQT 3 của Lenin thì không có chức Chủ tịch Đảng, nhưng vì là Đảng Lao Động cho nên La Quý Ba cho phép HCM được giữ chức Chủ tịch ĐLĐVN.

Sở dĩ lấy tên là Đảng Lao Động Việt Nam vì dân chúng Việt Nam rất sợ hai chữ Cọng sản, bởi vì những người Cọng sản chủ trương trên không có Trời Phật ( vô tôn giáo ), dưới không có quốc gia dân tộc ( vô tổ quốc ), trong nhà không có thứ tự cha con chồng vợ ( vô gia đình )

Những người Cọng sản chủ trương cai trị nhân dân bằng sắt và máu :

“Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ.  Cho ruộng đồng lúa tốt thuế mau xong.  Cho Đảng bền lâu cùng rợp bước chung lòng.  Thờ Mao Chủ Tịch, thờ Stalin bất diệt”.(sic)…  ( Thơ của Tố Hữu được CSVN chọn làm bài học thuộc lòng cho học sinh cấp 1 ).  Và :

“Anh em ơi, quyết chung lòng.  Đấu tranh tiêu diệt tàn hung kẻ thù.  Địa hào đối lập ra tro.  Lưng chừng, phản động tới giờ tan xương.  Thắp đuốc cho sáng khắp đường.  Thắp đuốc cho sáng đình làng đêm nay.  Lôi cổ bọn nó ra đây.  Bắt quỳ gục xuống đọa đày chết thôi”  ( Thơ Xuân Diệu được dùng dạy văn cho học sinh cấp 2 ).

Bài thơ này cho thấy “lưng chừng”  ( Không chống mà cũng không theo ) thì cũng thuộc vào tội chết;  nhưng không chết ngay, mà bị đọa đày chết dần dần.  Bảo sao mà người ta không sợ Cọng sản ?!

Tâm trạng của Hồ Chí Minh trong đại hội thành lập “Đảng Lao Động VN”

Về phần Hồ Chí Minh, ông biết rõ Stalin và Mao Trạch Đông coi ông không ra gì bởi vì hồ sơ lưu của CSQT.3 tại Mạc Tư Khoa cho thấy ông là một tay phản CSQT, năm 1935 đã bị Khang Sinh ( CSTQ, Ủy viên thường trực trong Ban chấp hành Trung ương CSQT ) lên án tử hình vì tội bán các đồng chí của mình.

Hơn nữa, Stalin, Mao Trạch Đông thừa biết HCM chẳng có công lao gì đối với ĐCSĐD, vị trí cao nhất của ông trong ĐCSĐD là ủy viên dự khuyết Ban chấp hành Trung ương tại đại hội toàn quốc lần 1 vào năm 1935. ( Vị trí thứ 13, lúc đó CSQT chưa phát hiện ông đã bán các đồng chí CS của mình ). Chưa kể ông đã từng là điệp viên OSS của Mỹ. Từng nhận tiền của Tưởng Giới Thạch về Việt Nam mộ quân tình báo.

Hồi ký Hoàng Tùng: “sau này Trung Quốc coi như là người đỡ đầu của ta.  Tôi cho rằng vì như thế mà Bác mấy lần từ chối làm Tổng bí thư… nếu Bác làm Tổng bí thư  thì Liên Xô sẽ gây chuyện…” .  Có vẻ như “bác” lẫy Liên Xô coi thường “bác” cho nên bác không thèm làm TBT, nhưng thực ra hồ sơ của “bác” tại Liên Xô cho thấy bác là người rất tệ.

*( Lời chứng của ông Hoàng Tùng bác bỏ nguồn tin cho rằng HCM là một nhân vật người Tàu tên Hồ Tập Chương do đặc tình Trung Cọng phái về lãnh đạo CSVN.  Nếu quả thực là điệp viên của TC thì Lưu Thiếu Kỳ chẳng trách Hồ Tập Chương tội giải tán ĐCSVN.  Và Mao hẳn đã đã giao cho Hồ Tập Chương làm TBT đảng CSVN ).

BÙI ANH TRINH

*Chú thích của người viết :

Đầu năm 2015 ông Tổng bí thư ĐCSVN Nguyễn Phú Trọng hô hào “Học tập theo gương đạo đức Hồ Chí Minh”.  Nghĩa là ông HCM đã chết nhưng tư tưởng của ông ta còn sống.  Hoặc nói một cách văn hoa là ông ta chết nhưng mà chưa chôn.  Vậy nên người đào bới lịch sử có nhiệm vụ phải mai táng ông HCM cho kỹ càng để môi trường lịch sử Việt Nam được trong sạch.

Trong bài viết trên đây có 5 tấm gương đạo đức của ông HCM mà người Việt không nên học tập :

(1) Tháng 8 năm 1945 nhân danh cọng tác viên của Mỹ để tự xưng làm Chủ tịch chính phủ lâm thời, rồi đi tìm giết những ai đã từng theo Nhật xây dựng nền độc lập cho VN.  Đến tháng 11 lại nhân danh người của Tưởng Giới Thạch ( Tướng Tiêu Văn ) tuyên bố giải tán ĐCSVN của Trường Chinh.  Đến tháng 2 năm 1946 lại bắt tay với Pháp để rước quân Pháp trở lại VN.  Và rồi năm 1951 lại rước cố vấn của Mao về dựng lại ĐCSVN ( Tráo trở ).

(2) Bị Stalin và Mao cấm không cho làm tổng bí thư nhưng lại làm ra vẻ như không màng cái chức TBT, làm ra vẻ như chức “Chủ tịch đảng” to hơn.  Nhưng thực ra cái chức chủ tịch đảng chỉ là sau này cho đàn em tuyên truyền lén lút chứ trong tổ chức ĐCS làm gì có chức Chủ tịch đảng. ( Bịp bợm )

(3)  Có tài năng làm tay sai cho bất cứ bên nào, cho dù là hai bên đang choảng nhau.  Nhưng lại trình diễn như một người khôn ngoan đi giữa 2 làn đạn ( Bịp bợm )

(4)  Biết dân Việt Nam không ưa Cọng sản cho nên mới  ngụy trang thành đảng Lao Động, thế nhưng tuyên truyền giống như “nhân dân ta” rất yêu thích “đảng ta” ( Gian trá ).

(5) Đã từng bị CSQT lên án tử hình vì tội bán các đồng chí Cọng sản nhưng vẫn trình diễn như một người Cọng sản chân chính ( Xảo quyệt ).

Diễn Đàn Facebook
Advertisements

Bùi Anh Trinh - BIÊN KHẢO VỀ NGUYỄN TẤT THÀNH