Đại hội ĐCSVN toàn quốc năm 1951, cũng là  Đại hội thành lập đảng Lao Động Việt Nam, là một vấn đề đau đầu đồi với Hồ Chí Minh và Trường Chinh.  Bởi vì danh hiệu “người thành lập ra ĐCSVN” của ông Hồ Chí Minh chỉ là bịp, còn danh hiệu Tổng bí thư ĐCSVN của Trường Chinh cũng là tự phong.

Vì vậy tuy nhận lời với Mao Trạch Đông từ đầu năm 1950 nhưng mãi tới đầu năm 1951 Hồ Chí Minh và Trường Chinh mới tổ chức được Đại hội Đảng toàn quốc. Trong 1 năm đó Trường Chinh đã tìm cách ngăn chặn không cho các ông trùm CSVN được tham gia đại hội bằng cách giấu nhẹm tin tức và vận động đưa tay chân bộ hạ của mình đi thay.

Có nhiều ông trùm Cọng Sản thứ thiệt bị đẩy ra xa trung tâm quyền lực :

Nguyễn Khánh Toàn

Năm 1926 Nguyễn Khánh Toàn, 21 tuổi, đang theo học trường Cao đẵng Sư phạm Hà Nội thì tham gia bãi khóa chống xử án Phan Bội Châu.  Bị đuổi học, vào Sài Gòn tham gia Đảng Jeune Annam của Tạ Thu Thâu, đứng tên làm chủ bút tờ Le Nha Que ( Lơ Nhà Quê ).  Năm 1927 báo Le Nha Que bị tịch thu và NKT bị truy tố.

Năm 1928 Nguyễn Khánh Toàn được học bổng du học tại Pháp nhưng đến Pháp ông được Nguyễn Thế Truyền gởi sang Mạc Tư Khoa theo học trường Stalin.  Năm 1932, sau khi tốt nghiệp Toàn làm giáo sư giảng dạy tại học viện Staline từ 1932 đến 1938. Vào năm 1938 có một học viên Việt Nam cuối cùng của trường Staline là Nguyễn Tất Thành làm đơn xin cứu xét cho mình được chấm dứt tình trạng bị kỷ luật và xin về Việt Nam hay bất cứ nơi đâu.

Đơn của Nguyễn Tất Thành đã được CSQT cứu xét.  Sẵn dịp Mao Trạch Đông đang phát triển lực lượng và tổ chức quân đội chính quy để cùng Tưởng giới Thạch chống lại quân Nhật, CSQT quyết định đưa hết các cán bộ và học viên người Á Châu tại “Học viện Đông Phương”, tức trường Staline, về Trung Hoa để tăng cường cho Mao Trạch Đông;  trong số này có giáo sư Nguyễn Khánh Toàn và Nguyễn Tất Thành.

Cả hai ông đều phục vụ trong quân đội của Tướng Diệp Kiếm Anh là Tư lệnh Đệ Bát Lộ quân.  Nguyễn Khánh Toàn làm cán bộ chính trị tại Bộ Tư lệnh một quân đoàn , còn Nguyễn Tất Thành làm sĩ quan chiến tranh chính trị cho một đơn vị cấp Trung đoàn với quân hàm Thiếu tá, lấy tên là Hồ Quang.

Trong khi Hồ Quang chật vật với chức vụ thiếu tá chiến tranh chính trị trong quân đội Trung Cọng thì Nguyễn Khánh Toàn lại trở nên một người rất được trong nể bởi vì các cán bộ cấp cao của TC đều xuất thân từ trường Staline cho nên Nguyễn Khánh Toàn có hàng lô hàng đống học trò của mình đang giữ những chức vụ trọng yếu trong ĐCS cũng như quân đội Trung Quốc ( Hoàng Văn Chí , Từ Chủ Nghĩa Thực Dân Đến Chủ Nghĩa Cọng Sản ).

Năm 1940 Hồ Quang ( NTT ) xin phép CSQT.3 cho ông ta được trở lại phục vụ cho phong trào Cọng sản tại Đông Dương. Và rồi đến năm 1943 thì tổ chức CSQT.3 bị Staline giải tán, Nguyễn Khánh Toàn tiếp tục ở lại phục vụ trong quân đội của Mao Trạch Đông.  Trong khi đó Hồ Chí Minh chạy theo Tướng Tiêu Văn của chính phủ Tưởng Giới Thạch, và nhận làm điệp báo viên cho tình báo Mỹ.  Cuối cùng thì tình báo Mỹ đưa HCM về nước năm 1945.

Sau biến cố Mùa Thu năm 1945 Nguyễn Khánh Toàn xin phép được về phục vụ xứ sở nhưng ông cũng chỉ được tham dự ở xa xa của vòng ngoài chứ không cho dự vào nhóm lãnh đạo vì tuy không nói ra nhưng cả Trường Chinh lẫn Hồ Chí Minh đều e ngại ông ta có thể là người tin cậy của Staline, một khi Staline quan tâm tới Việt Nam thì ông ta chỉ cần bắt tay với đầu cầu của ông ta là Nguyễn Khánh Toàn.  Chỉ khi nào cần nói chuyện trực tiếp với Staline thì Hồ Chí Minh mới nhờ đến tài phiên dịch của Nguyễn Khánh Toàn, như trong hai chuyến đi Mạc Tư Khoa vào năm 1950 và 1952.

Tuy nhiên đối với Nguyễn Khánh Toàn thì Trường Chinh chỉ cần căn dặn mọi người hãy dè chừng ông ta và đừng bầu ông ta vào những chức vụ cao trong Đảng vì ông ta xuất thân là một người cọng tác với tay CSQT.4 Tạ Thu Thâu;  ông ta chính là chủ bút tờ báo Le Nhà Quê của Tạ Thu Thâu trước khi sang Pháp du học.

Do đó Nguyễn Khánh Toàn cũng không có ý định leo cao trong Đảng bởi vì ông biết Stalin thâm thù những ai theo chủ nghĩa CSQT.4.  Năm 1937-1938 Stalin mở cuộc đại tàn sát Trostkist, giết và đưa đi đày hằng triệu người liên quan đến CSQT.4.  Riêng Nguyễn Khánh Toàn tại Mạc Tư Khoa phải giấu biệt chuyện ông xuất thân là Trostkist.

Ngoài ra cũng có thể ông quá ngán chủ nghĩa Cọng sản sắt máu của Stalin và Mao Trạch Đông.  Nó hoàn toàn trái ngược với mộng ảo thiên đường Cọng sản do Karl Marx đã vẽ ra.  Cho nên ông sống an phận bên lề ĐCSVN. Rốt cục Nguyễn Khánh Toàn là một lãnh tụ Cọng sản có đẳng cấp Quốc tế nhưng suốt đời gần như là đứng ngoài ĐCSVN.

Kiến thức chính trị của Nguyễn Khánh Toàn, giáo sư học viện Stalin, thừa sức phát thiện ra sai lầm về cách đấu tranh giai cấp trong chiến dịch Cải cách ruộng đất. Tuy nhiên ông không dám lên tiếng vì ông thừa biết người ta sẵn sàng thịt ông nếu ông tỏ ra hiểu biết về học thuyết của Karl Marx còn hơn Cố vấn Kiều Hiểu Quang, La Quý Ba;  hay là hơn Trường Chinh, HCM.

Bùi Công Trừng:

Sinh năm 1905 tại Thừa Thiên.  Năm 1926 gia nhập đảng Jeune An Nam của Tạ Thu Thâu taị Sài Gòn, viết báo cho tờ La Jeune và tờ Le Nha Que.  Cuối năm 1926 sang Paris du học.  Năm 1927 sang Mạc Tư Khoa theo học trường Stalin, là một trong 5 người của Chi bộ Cọng sản Việt Nam đầu tiên.

Năm 1929 về nước, cùng Trần Phú thành lập Đảng Cọng sản Đông Dương vào năm 1930.  Năm 1931 bị bắt trong vụ đổ bể Đông Phương cục của Noulens.  Mãn án năm 1938, được Hà Huy Tập cử ra Hà Nội Thay thế cho Nguyễn Thế Rục bị chết vì bệnh lao.  Năm 1939 chạy về Thừa Thiên để tránh cuộc tổng lùng bắt các cựu chính trị phạm.

Năm 1943 vào Sa Đéc, cùng Nguyễn Văn Trấn gầy dựng lại Xứ ủy Nam Kỳ của ĐCSĐD.  Năm 1945 tổ chức cướp chính quyền tại Sa Đéc rồi đi đón các ông Cọng sản từ Côn Đảo trở về.

Trường hợp của Bùi Công Trừng cũng tương tự như Nguyễn Khánh Toàn. Ông nổi tiếng là một nhà báo lý luận sắc bén và là một nhà hoạt động hực lửa cách mạng. Nhưng ông xuất thân là đảng viên đảng Jeune Annam của Tạ Thu Thâu ( Trostkist ) cho nên Trường Chinh lấy lý do ông có quan hệ với Nhóm CSQT.4  mà không cho tham dự Đại hội thành lập lại ĐCSVN.

Hồi ký Nguyễn Văn Trấn cho thấy ông Bùi Công Trừng và Dương Bạch Mai sớm phát hiện sai lầm của Hồ Chí Minh và Trường Chinh trong vụ Cách mạng Cải cách ruộng đất cho nên các ông lên tiếng thẳng thắn phê phán Trung ương Đảng.  Sau đó Lê Duẫn ra Hà Nội nắm quyền, vận động đưa Trừng vào Trung ương Đảng.

Tuy nhiên sang năm 1963 ông Trừng bị liệt vào thành phần thân Liên Xô chống Trung Quốc nên lại bị loại ra khỏi TƯĐ.  Cũng theo Nguyễn Văn Trấn thì Bùi Công Trừng coi thuờng Hồ Chí Minh, ông ta thường gọi một cách chế giễu là “Lão Hồ”, hoặc “Đồng chí Hồ Chí Minh muôn vàn kính yêu của chúng ta”.

Dương Bạch Mai

Sinh năm 1905 tại Bà Rịa.  Năm 1925 du học tại Pháp, tham gia Việt Nam Độc lập Đảng của Nguyễn Thế Truyền, sau đó theo Nguyễn Văn Tạo tham gia ĐCS Pháp.  Năm 1928 theo học trường Stalin tại mạc Tư Khoa, về nước năm 1931 qua ngã Thượng Hải. Sinh hoạt trong chi bộ ĐCS Pháp tại Sài Gòn.

Năm 1933 gia nhập nhóm La Lutte, liên minh với nhóm Đệ Tứ.  Cùng với 3 tay Đệ Tứ là Tạ Thu Thâu Phan Văn Hùm, Trần Văn Thạch ứng cử vào Hội đồng Thành phố Sài Gòn và đắc cử.  Năm 1937 tách ra khỏi tờ báo la Lutte cùng với Nguyễn Văn Trấn lập ra tờ báo Dân Chúng.  Năm 1938 bị kết án 1 năm tù và 5 năm Biệt xứ, năm 1939 mãn án nhưng bị biệt xứ nên phải sống tại Chợ Lớn.  Năm 1940 lại bị bắt trong vụ Nam Kỳ khởi nghĩa; bị kết án 5 năm tù và 10 năm biệt xứ, nhưng đến năm 1943 thì được ân xá, về sống ở Biên Hòa.

Ngày 25-8-1945 Dương Bạch Mai cùng Trần Văn Giàu và nhóm đảng viên ĐCS Pháp cướp chính quyền tại Sài Gòn, bầu Trần Văn Giàu làm Chủ tịch Ủy ban hành chánh lâm thời, nhưng 10 ngày sau Hạ Bá Cang ( Hoàng Quốc Việt ) từ Hà Nội vào Sài Gòn buộc Trần Văn Giàu, Dương Bạch Mai giao quyền lại cho Việt Minh, bầu luật sư Phạm Văn Bạch ( Không Cọng sản ) làm Chủ tịch thay cho Trần Văn Giàu.

Năm 1946 Hồ Chí Minh và Phạm Văn Đồng đi dự hội nghị Fontainebleau tại Pháp nhưng sợ Trần Ngọc Danh và Dương Bạch Mai sẽ vận động lập lại ĐCSVN nên HCM mời TND và DBM đi theo làm cố vấn cho HCM.  Nhưng khi HCM và phái đoàn thương thuyết về nước thì cắt cử Trần Ngọc Danh và Dương Bạch Mai ở lại Paris làm đại diện cho chính phủ HCM tại Pháp.

Tháng 12 năm 1946 Pháp trở mặt đánh duổi HCM lên rừng, TND và DBM xin về nước nhưng HCM không cho về.  Ngày 25-3-1947 chính quyền Paris ra lệnh bắt giam TND và DBM vì đặt Việt Minh ra ngoài vòng pháp luật.  Trần Ngọc Danh trốn qua Tiệp Khắc, Dương Bạch Mai bị bắt và bị tạm giam.  Tháng 5 năm 1949 bị giải giao về VN, giam tại nhà tù Kontum.  Đến tháng 9-1949 vượt ngục, trốn về vùng Việt Minh.

Mặc dầu Dương Bạch Mai là một cán bộ Cọng sản tốt nghiệp học viện Staline nhưng Trường Chinh vẫn dè chừng ông và không cho ông vào sâu trong Trung ương Đảng, viện lý do có thời ông ta chơi với CSQT.4 ( Trostkist ). Hồi ký của Vũ Thư Hiên ghi lại :

 “Ông Phạm Ngọc Thạch, trong một câu chuyện vui tại nhà tôi vào đầu thập niên 60, nói với ông Dương Bạch Mai: – “Mấy chả không ưa mầy, vì mầy thẳng ruột ngựa, nghĩ sao nói dzậy, làm mấy chả mếch lòng, mới lôi cái vụ mầy hợp tác với Tờ rốt kít mà rêu rao”.  – “Thì mầy cũng bị mấy chả rêu rao là thân Nhật đó thôi.  Chơi với Tờ rốt kít thì mày cũng chơi chớ bộ.  Ông Dương Bạch Mai cười ngất: – “Nè, cẩn thận đó, sổ đen của mấy chả chỉ có ghi thêm chớ không có xóa đi đâu nghen”( Vũ Thư Hiên, Đêm giữa ban ngày, trang 279 ).

Vũ Thư Hiên cho rằng:  “Ông Dương Bạch Mai nói với tôi rằng ông không được lòng ông Hồ Chí Minh. Dương Bạch Mai sống quá thẳng…Trường Chinh cũng không ưa Dương Bạch Mai. Điều này không khó hiểu. Trong Trường Chinh có cái mặc cảm của kẻ ngã ngựa.  Sau sai lầm cải cách ruộng đất ông đinh ninh ai cũng coi thường mình.  Dương Bạch Mai phản đối nghị quyết 9 thì Trường Chinh lại coi là ông phản đối mình” (trang 279).

Không phải là ông Dương Bạch Mai sống quá thẳng, nhưng vì ông quá thông minh cho nên ông thấy ngay cái sai của lũ dốt.  Nếu ông im lặng thì cũng xong, đằng này ông hê lên cho mọi người biết, vì vậy mà sinh ra gây thù chuốc oán.  Cuối cùng vì ông không chấp nhận lệ thuộc Trung Cọng cho nên người ta phải thuốc chết ông bằng một ly bia ngay giữa đại hội Đảng.

Rốt cuộc trong ĐCSVN không có lấy một người trí thức, chỉ còn rặt một đám “vô sản lưu manh” ( Từ của Marx-Angels dùng để chỉ những người Cọng sản ít học nhưng giỏi phá hoại ).

BÙI ANH TRINH

Bùi Anh Trinh - BIÊN KHẢO VỀ NGUYỄN TẤT THÀNH