*( Trích sách “Bối Cảnh Lịch Sử Chính Trị Việt Nam” của Bùi Anh Trinh, do Làng Văn phát hành năm 2008, tập thượng, từ trang 847 )

Phải chăng là cuộc chiến tranh “ý thức hệ”?

Đầu năm 2006, một người phụ nữ Việt Nam nổi tiếng với thành tích 17 năm hô hào chống lại ĐCSVN là bà Dương Thu Hương đã trả lời phỏng vấn cho Đài phát thanh Little Sài Gòn rằng cuộc chiến 1954-1975 là chuyện xuẩn ngốc nhất trong lịch sử Việt Nam :

“Dưới sự chiêu dụ của những lý lẽ hào hoa, dân tộc Việt bị xé làm đôi, một cách vô thức đã tự nguyện biến thành hai đạo quân đánh thuê cho hai hệ thống chính trị đối nghịch… Nó là sự xung đột giữa hai thế lực hiếu chiến, Mỹ một bên và những người Cọng sản Việt Nam một bên”.

Khi phát biểu lên tư tưởng này, bà Dương Thu Hương đã đọc xong hồi ký của Đặng Thùy Trâm và bà cũng công nhận rằng thế hệ của bà và Thùy Trâm đã lầm khi chấp nhận ra đi chiến đấu cho lý tưởng Cọng sản.  Ngày nay “cái lý tưởng Cọng sản” đã hiện ra bộ mặt thực với muôn vàn đen tối của lòng dạ con người thì bà Dương Thu Hương cảm thấy đau xót cho chính bà và cả thế hệ của bà, bà đã thốt lên : “Thật là xuẩn ngốc”. Có lẽ bà  nghĩ :  “Cũng may là ngày đó mình không chết, chứ nếu chết thì chỉ là chết cho bọn chó đểu nó hưởng”.

Tuy nhiên bà Dương Thu Hương cũng trách những thanh niên Miền Nam Việt Nam đã vì ảo tưởng của chủ nghĩa Tự do mà giết hại bộ đội CSVN.  Theo bà thì lý tưởng Tư bản có tốt đẹp cách mấy đi chăng nữa thì cũng không nên giết hại tới 1 triệu 224 ngàn chiến binh Cọng sản Việt Nam;  bởi vì các thanh niên đó cũng đều là người Việt Nam, trong khi chủ nghĩa Tự do hay là chủ nghĩa Tư bản chỉ là phục vụ cho quyền lợi của ngoại bang;  cũng thật là xuẩn ngốc.

Có thể bà Dương Thu Hương đã nhận xét đúng, nếu như cuộc chiến này là “chiến tranh ý thức hệ”.  Nhưng đáng tiếc là bà Dương Thu Hương đã mang tội “tố điêu” khi cố gán cho các chiến binh VNCH là “chiến đấu cho chủ nghĩa Tư bản”.

Không cần định nghĩa chủ nghĩa Tư bản là gì, bởi vì ý nghĩa của chủ nghĩa Tư bản rất dễ hiểu cho nên ai cũng đủ thông minh để thấy rằng chủ nghĩa Tư bản không đủ hấp dẫn để khiến cho hằng triệu thanh niên Việt Nam, đa số là con nhà nghèo, phải liều chết chiến đấu. Cái mục tiêu “Tư bản” hoàn toàn không dính dáng gì tới họ.

Người dân Miền Nam Việt Nam chỉ chiến đấu để bảo vệ cuộc sống tự do của người Miền Nam. Cuộc sống tự do có nghĩa là không ai xâm phạm vào cuộc sống của ai, không một thế lực nào có quyền can thiệp vào cuộc sống của mỗi cá nhân hay mỗi gia đình và cũng không ai có quyền quản lý cuộc sống của người khác, nhất là quản lý tư tưởng của người khác.

Tuy ý nghĩa của hai chữ Tự Do to lớn và thiêng liêng như vậy nhưng người Miền Nam Việt Nam không coi đó là mục tiêu cần phải đấu tranh để có được, bởi vì họ đã có thứ đó rồi.  Từ ngàn xưa ông bà tổ tiên của họ đã để lại cho con cháu thứ đó rồi…Vậy nên cái “sự tự do” đó là đương nhiên, không phải là mục tiêu lý tưởng của một ý thức hệ nào đó.

Thế nhưng một khi cái “tự do” đó mất đi thì người ta phải giành lại cho bằng được. Hoặc thấy có nguy cơ sẽ bị mất đi thì người ta phải bảo vệ nó, kể cả bảo vệ bằng máu và mạng sống của mình.  Đó không phải là chiến đấu cho lý tưởng chính trị. Mà là bảo vệ cuộc sống bình an của cá nhân, cho gia đình và cho mọi người.  Những gì mà người Miền Nam Việt Nam thấy được qua cuộc Cách Mạng Vô Sản tại Miền Bắc đủ cho họ biết rằng, họ sẽ mất đi cuộc sống bình an nếu Miền Nam Việt Nam cũng rơi vào tay Cọng sản như là Miền Bắc Việt Nam.

Khi cầm súng chống lại bà Dương Thu Hương, những người lính VNCH biết rằng có thể họ sẽ bị bà Dương Thu Hương giết, nhưng họ sẵn sàng chấp nhận điều đó.  Họ thà chết, còn hơn là bản thân họ, gia đình họ, làng xóm của họ phải chịu cảnh đọa đày như nhân dân Trung Quốc hay như nhân dân Miền Bắc Việt Nam.  Nhất là chính họ  từng chứng kiến và quyết định “bỏ của chạy lấy người” từ Miền Bắc vào Nam.  Lý do chiến đấu của họ rất đơn giản, hoàn toàn không dính dáng gì đến “ý thức hệ”, một thứ mà cho tới nay không ai biết là cái quái quỷ gì.

Khi bắt đầu lên tiếng chống lại ĐCSVN bà Dương Thu Hương cho rằng thế hệ của bà lên đường vào Nam “chống Mỹ cứu nước theo truyền thống của dân tộc”. Tuy nhiên 17 năm sau bà thấy rõ cái chuyện “Chống Mỹ cứu nước” chỉ là bị bịp chứ thực sự lúc đó không có gì để phải “cứu nước” cả, mà thực sự là “hại nước”;  nghĩa là tàn sát nhân dân Miền Nam để chiếm lấy của cải của họ. Vì vậy để cho đỡ chua xót, bà đã gán ngược trở lại cho những người thanh niên Miền Nam là “theo Mỹ chống lại phong trào cứu nước”.

Chiến đấu để bảo vệ đất đai tài sản, bảo vệ quyền làm người

Nhưng cho đến nay sự thực đã được phơi bày rõ ràng là nhân dân Miền Nam Việt Nam đã hành động y hệt như nhân dân Nam Hàn năm 1950 đã nhờ quân đội Mỹ tiếp tay chống lại cuộc xâm lăng của Bắc Hàn.  Hay như nhân dân Pháp đã nhờ quân đội Mỹ đổ bộ vào nước Pháp để chống lại sự xâm lăng của Hitler.  Chuyện này hoàn toàn không dính dáng gì đến ý thức hệ.

Nếu quả tình trước kia bà Dương Thu Hương không được biết về những người lính Việt Nam Cọng Hòa và nhân dân Miền Nam Việt Nam thì giờ đây chỉ cần có một chút công tâm bà sẽ thấy rằng người Miền Nam cầm súng chống lại bà chỉ vì bà đã cầm súng từ Miền Bắc đi vào Nam để cốt giết những người dám chống lại Hồ Chí Minh.  Lý do chiến đấu của những người chống Hồ Chí Minh rất đơn giản :  họ tự vệ, tức là bảo vệ sự bình an của nhân dân Miền Nam.

Họ biết nếu Miền Nam rơi vào tay Cọng sản thì họ không còn có quyền làm chủ những đất đai tài sản do họ làm ra hay do cha ông để lại.  Họ cũng sẽ không còn quyền làm người, không được tự do suy nghĩ, không được tự do phát biểu suy nghĩ của mình.  Người dân được coi như là công cụ làm ra của cải cho giai cấp lãnh đạo ĐCS. Bài học trước mắt của nhân dân Trung Hoa, nhân dân Miền Bắc Việt Nam đã cho họ biết điều đó.

Có thể ngày nay có nhiều thanh niên Việt Nam trên khắp thế giới không hiểu nổi tại sao ngày đó người ta lại phải liều chết để bảo vệ sự tự do.  Sở dĩ những thanh niên này thắc mắc như vậy là vì họ lớn lên trong những đất nước tự do, họ tự nhiên hưởng được sự bình an mà không biết; cho nên họ không hiểu hết giá trị của tự do;  giống như một người vẫn thường xuyên hít thở khí trời không hề nghĩ đến nỗi khổ của người bị ngộp thở.

Ngoài những thanh niên trên, lại có hàng triệu thanh niên khác hiện đang sống tại Việt Nam, cũng không biết được nỗi đau của sự mất tự do, bởi vì họ sống trong một môi trường mất tự do ngay từ thuở nhỏ;  giống như con thú được lớn lên trong chuồng không biết được nỗi khổ của những con thú hoang dã bất ngờ bị nhốt vào chuồng.

Bà Dương Thu Hương cũng thế, bà lớn lên trong chế độ Cọng sản cho nên bà không ý thức được ý nghĩa của tự do.  Nhưng năm 1975 bà đã bật khóc khi ngồi bên lề đường Sài gòn;  bà đã nói với phóng viên Đinh Quang Anh Thái:

“ Khóc thì tôi có hai lần khóc. Lần thứ nhất khi đội quân chiến thắng vào Sài Gòn năm 1975, trong khi tất cả mọi người trong đội quân chúng tôi hớn hở cười thì tôi lại khóc.  Vì tôi thấy tuổi xuân của tôi đã hy sinh một cách uổng phí.  Tôi không choáng ngợp  vì nhà cao cửa rộng tại Miền Nam, mà vì tác phẩm của tất cả các nhà văn Miền Nam đều được xuất bản ở trong một chế độ tự do;  tất cả các tác giả mà tôi chưa bao giờ biết đều có tác phẩm bày trong các hiệu sách, ngay trên vĩa hè;  và đầy rẫy các phương tiện truyền thông như  TV, radio, cassette.  Những phương tiện đó đối với người Miền Bắc là những giấc mơ…. … 

Vào Nam tôi mới hiểu rằng, chế độ ngoài Bắc là một chế độ man rợ vì nó chọc mù mắt con người, bịt lỗ tai con người. Trong khi đó ở Miền Nam người ta có thể nghe bất cứ một thứ đài nào, Pháp,Anh, Mỹ…nếu người ta muốn.  Đó mới là chế độ của nền văn minh…”.

Bà Dương Thu Hương nghĩ rằng chế độ Miền Nam sau năm 1954 mới có văn minh so với Miền Bắc.  Nhưng tiếc là những người lớn tuổi tại Miền Bắc đã không bao giờ dám nói với cô bé Dương Thu Hương rằng cái thứ văn minh tự do đó đã có từ thời trước 1954, nghĩa là ngay cả trong thời thực dân (sic). Những thứ mà bà Thu Hương đã thấy tại Miền Nam vào năm 1975 chỉ là tiếp nối những gì đã có từ thời trước năm 1954, nghĩa là thời Cọng sản chưa nắm quyền tại Việt Nam.

BÙI ANH TRINH

Bùi Anh Trinh - GÁNH HÁT HÒA HỢP HÒA GIẢI