Nghị quyết IV Trung ương ĐCSVN khóa 12 đề ra 29 biện pháp đối phó với hiện tượng “Tự diễn biến, tự chuyển hóa trong nội bộ đảng.  Trong đó có mục :

“  Xây dựng lý luận sắc bén để đấu tranh, phản bác có hiệu quả đối với các quan điểm sai trái, luận điệu xuyên tạc của các thế lực thù địch.”

Để thực hiện nghị quyết, tuyên giáo CSVN tung cán bộ lên thi đấu trên các trang mạng có nhiều người xem.  Trong đó có Quán Văn .net.  Sau đây là luận điệu của dư luận viên CSVN phá thối bài viết “Hồ Tuấn Hùng, Tìm hiểu cuộc đời Hồ Chí Minh” :

Dư luận viên CSVN Ba Đô :  Bùi Anh Trinh dẫn nguồn nói về ĐCSVN và Hồ Chí Minh từ nguồn nào ,có đáng tin cậy hông?

Bùi Anh Trinh dẫn nguồn rất đáng tin cậy : Thí dụ như dẫn nguồn bằng Trần Dân Tiên :

– Bùi Anh Trinh viết : Theo tự truyện của Hồ Chí Minh dưới tên Trần Dân Tiên: “Sau khi ký bản tạm ước, báo chí Pháp và quốc tế có đến phỏng vấn, Hồ Chủ tịch trả lời: Hai vấn đề chính: thống nhất và độc lập của Việt Nam chưa được giải quyết dứt khoát. Nhưng một bản tạm ước còn hơn không có điều ước gì cả” (sic).

BAT nhận xét :  Gọi là hiệp ước bán nước bởi vì nó được ký kết trong một điều kiện mờ ám, tại nhà riêng, vào ban đêm; không có một viên chức cao cấp nào của Chính phủ Việt Nam, cũng không có một nhân viên văn phòng nào của ông Bộ trưởng Pháp. Những gì hai bên thương lượng với nhau hoàn toàn không có ai chứng kiến. Có thể xem chi tiết bằng đường chuyển :

http://quanvan.net/bien-khao-ve-nguyen-tat-thanh-40-len-ky-hiep-uoc-ban-nuoc/

– Bùi Anh Trinh viết : Theo tự truyện của ông HCM dưới tên Trần Dân Tiên : “ Sau ngày mồng 9 tháng 3 năm 1945, Nhật tuyên bố Việt Nam Độc lập. Bảo Đại tuyên bố bỏ chủ cũ và theo chủ mới là Nhật. Lập tức Việt Minh ra một bản tuyên ngôn nói: Lời tuyên bố Việt Nam độc lập của Nhật là một sự lừa dối…”.

BAT nhận xét : Đây chính là lời của HCM ghi trên giấy trắng mực đen chứ không ai bịa ra. Rõ ràng người Nhật cướp chính quyền từ trong tay thực dân Pháp và trao lại cho người Việt. Thế nhưng thay vì hoan nghênh nghĩa cử của người Nhật, HCM lại hô hoán lên rằng người Nhật lưu manh (!). Ông ta hô hoán như vậy chỉ nhằm nịnh bợ người Mỹ.

Hèn hạ hơn nữa, báo chí Pháp -Việt còn lưu lại từng lời từng chữ bản tuyên bố độc lập của Bảo Đại : “Chiếu tình hình thế giới nói chung và tình hình Á Châu nói riêng, chính phủ Việt Nam long trọng công khai tuyên bố, kể từ ngày hôm nay, hiệp ước bảo hộ ký với nước Pháp được bãi bỏ, và đất nước thu hồi chủ quyền độc lập quốc gia…”.

Thế nhưng HCM đã dở giọng lưu manh biến lời nói của Bảo Đại thành “tuyên bố bỏ chủ cũ và thay chủ mới” (sic). Đây là bằng chứng chứng tỏ tư cách đạo đức của ông Hồ Chí Minh. Trên cương vị minh chủ phải là một người người quân tử nhưng hành động của ông ta toàn là hành động tiểu nhân.

– Bùi Anh Trinh viết : Theo tự truyện của Hồ Chí Minh dưới tên Trần Dân Tiên: “…ngay hôm mồng 9 tháng 3, ( Hồ chủ tịch ) đã ban bố khắp nước, bản chỉ thị, nội dung như sau: Người Pháp không còn là kẻ thù của chúng ta nữa (sic), họ đã trở thành những người bị nạn. Vì tình nhân loại, toàn thể đồng bào, trước hết là hội viên Việt Minh phải cố gắng giúp người Pháp bị Phát xít Nhật bức hại…”.

BAT nhận xét :  Lúc này ông HCM đang chuẩn bị dẫn trung úy phi công của Hoa Kỳ sang Trung Hoa. Phi cơ của viên trung úy này bị bắn rơi trong vùng Việt Bắc, anh ta nhảy dù ra và được đồng bào Miền Núi dẫn đến cho ông HCM. Sau đó ông HCM dẫn người phi công sang giao cho Trưởng toán tình báo Hoa Kỳ tại Côn Minh là Thiếu tá Charle Fenn và được kết nạp làm nhân viên tình báo của cơ quan OSS Hoa Kỳ với bí danh Lucius và bí số 19.

Lại thêm một bằng chứng nữa về tài trở cờ của Hồ Chí Minh, ngay khi vừa mới tuyên bố rằng Bảo Đại bỏ chủ cũ, thay chủ mới thì chính ông bỏ chủ CSQT mà nhận kẻ thù Pháp làm bạn và sẵn sàng làm tay sai cho Mỹ. Rõ ràng HCM là một tay lưu manh bán nước chứ không hề là người yêu nước.

Bùi Anh Trinh viết : Theo tố cáo của ông HCM dưới tên Trần Dân Tiên: “Song những người Pháp đã hợp tác với Nhật. Dâng vợ và con gái cho Nhật để làm thư ký, đánh máy và vân vân…”.

BAT nhận xét :  Chữ vân vân của ông HCM có nghĩa là còn nhiều chuyện dơ dáy khác mà không nói ra.  Rõ ràng lời tố cáo này cũng chỉ là tố điêu chứ người Pháp không thể đê hèn đến nỗi dâng vợ con cho kẻ chiến thắng. Họ dâng như vậy thì họ được gì ? Và nếu không dâng thì họ bị gì ? Nhưng nếu quả thật họ không có làm việc đó thì ông HCM đã lòi mặt lưu manh, đặt điều dơ bẩn cho những người mà ông gọi là “đã trở thành những người bị nạn”. Bạn có thể xem chi tiết ở đường chuyền sau :

http://quanvan.net/bien-khao-ve-nguyen-tat-thanh-31-nhat-tuyen-bo-viet-nam-doc-lap/

Dư luận viên CSVN Ba Đô :  Trong số những công trình nghiên cứu nước ngoài được công bố, các nhà Hồ Chí Minh học đều biết đến tác phẩm “Hồ Chí Minh – The Missing Years”, tạm dịch là “Hồ Chí Minh – Những năm tháng chưa được biết đến” của nữ tác giả Sophie Quinn Judge, tiến sỹ triết học – lịch sử, hiện là Phó giám đốc Trung tâm Triết học, Văn hóa và Xã hội Việt Nam – Đại học Temple – Mỹ. … ..Phần lớn các nhà nghiên cứu nhận định Sophie Quinn-Judge có cái tâm trong sáng của một nhà khoa học, và tác phẩm của bà là một nguồn tài liệu tham khảo phong phú, có giá trị.

Đáp lời của bạn đọc Nguyễn Văn Thạc :   Về sử gia Qiunn Judge thì Ba Đô cho rằng đáng tin cậy thì Thạc tôi coi sách của Bùi Anh Trinh thấy ông ta trích dẫn gần trăm lần. Thí dụ :

Bùi Anh Trinh viết : Lúc này Lâm Đức Thụ đã bị lộ diện là mật vụ của Pháp, ông ta đã trốn vào một nơi bí mật; thế mà Nguyễn Tất Thành vẫn còn liên lạc và vẫn tiếp tục giữ quan hệ mật thiết. Căn cứ vào chi tiết này, Sử gia Quinn Judge cho rằng đây là bằng chứng để người ta “kết án về tư cách đạo đức” của ông Nguyễn Tất Thành, nghĩa là ông ta với Lâm Đức Thụ đồng một ruột Việt gian bán nước!

Nguyên văn “Ho Chi Minh, The Missing Years”, trang 194.:

“It is indeed strange that he would have contacted a known informer at this point – perhaps he bilived that no more damage that Thu could do, with the party’s work so badly disrupted. These contacts may have resulted in criticism of Ho’s conduct after his release”:

( Thật là lạ lùng khi ông ta vẫn còn liên lạc với một tay chỉ điểm đã bị lộ diện trong thời điểm này. Có lẽ ông ta tin rằng Thụ không còn gì để có thể phá hoại thêm đối với một cái đảng đã khá tan nát. Sự liên lạc này có thể là nguyên do khiến cho ông Hồ bị kết án về tư cách đạo đức sau khi ông ta ra khỏi nhà giam ).

BAT nhận xét :  Trước cáo buộc của sử gia Quinn Judge, các sử gia tuyên huấn CSVN đành phải ngọng vì không thể chối cãi được. Nhưng họ cũng không thể nào chấp nhận nổi chuyện ông Hồ là một người phản quốc. Chuyện này khủng khiếp quá, vì vậy họ đành ém nhẹm bằng cách coi như sử gia Quinn Judge là một nhân vật chưa hề có mặt trên cõi đời, và tác phẩm của bà ta không hề được nhắc đến trong các bài viết của các cây viết tuyên huấn CSVN! Ba Đô có thể xem thêm chi tiết bằng đường chuyền sau đây :

http://quanvan.net/bien-khao-ve-nguyen-tat-thanh-18-bi-bat-tai-hong-kong/

Dư luận viên CSVN Ba Đô :  Người ta còn viện dẫn Hồi ký Hoàng Tùng, một cán bộ đảng cao cấp của VN, tài liệu này trôi nổi trên Interrnet, chứ không phát hành chính thức, nên không đáng tin cậy.

Ngoài ra cũng nên nhắc lại Hồi ký của Hoàng Văn Hoan, ông này bất đồng chính kiến về quan hệ VN – TQ,nên chạy sang TQ vào năm 1979. Phần đông người Việt không đồng tình với ông này, lý do ông ta không thấy dã tâm của TQ khi họ tiến hành chiến tranh phía Bắc VN và ủng hộ Ponpot giết hại bà con VN ở biên giới Tây Nam.  Hoàng văn Hoan bị coi là phản quốc…

Đáp lời của bạn đọc Nguyễn Văn Thạc :   Về hồi ký của Hoàng Tùng, ông ta là Bí thư của Trung ương Đảng, Tổng biên tập của tờ báo Nhân Dân. Quyển hồi ký “Những kỷ niệm về Hồ Chủ tịch” của ông ta toàn nói tốt cho HCM nhưng vô tình nói ra sự thực chua xót của ĐCSVN. Năm 1994 hồi ký của Hoàng Tùng không được phép xuất bản bởi vì sự thực sẽ làm mất uy tín của ĐCSVN.

Sau khi không được phép xuất bản thì Hoàng Tùng cho chuyền tay hồi ký của mình. Khi cuốn hồi ký đã được phổ biến rộng rãi trên net vào năm 2001 thì HT vui vẻ xác nhận với bạn bè là của ông.  Lúc đó ông đang sống tại Hà Hội nhưng CSVN cũng không làm gì ông.  Nếu không phải là của ông thì ĐCSVN đã giúp ông cải chính hoặc bắt ông phải cải chính.

Về hồi ký của Hoàng Văn Hoan thì hoàn toàn ca ngợi HCM nhưng nói xấu Lê Duẩn. Một khi đã oán ai thì những lời chứng của họ thường không chính xác.  Cho nên không nên tin những gì Hoàng Văn Hoan nói xấu Lê Duẩn. Nhưng có nên tin những lời HVH ca tụng Hồ Chí Minh, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp…và ca tụng ĐCSVN  hay không?

Vả lại nghững người trong cuộc như Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp, Trường Chinh, Lê Duẩn…vẫn còn đó nhưng không có ai lên tiếng phản bác rằng Hoàng Văn Hoan nói láo ở điểm nào.  Trong khi tuyên giáo CSVN thì nói HVH đã phản bội thì không nên tin mà thôi;  giống như những gì mà Ba Đô nói ngày hôm nay. Vậy Ba Đô nói Hoàng Tùng, Hoàng Văn Hoan không đáng tin thì Ba Đô cứ thử chứng minh chỗ nào không đáng tin đi.  Có đưa ra được đâu?

BÙI ANH TRINH

Bùi Anh Trinh - TUYÊN GIÁO CSVN THI ĐẤU VỚI TUỔI TRẺ VIỆT NAM