Tiếng súng lại nổ lên dòn dã ở phía chân đồi, tiếng súng như vang vang sát bên tai làm cho Nhật quýnh quáng ngồi ngay dậy. Bỏ mẹ, hay là mấy thằng du kích mò lên hỏi thăm mình. Nhưng mà sao mấy thằng lính của chàng cứ tỉnh bơ nấu nướng cho khói cuộn lên một góc. Chàng ngao ngán nhớ lại bài học chiến thuật mà mấy ông huấn luyện viên trường Võ Bị Quốc Gia dạy cho trong mùa quân sự. Nào là dừng quân là phải bảo mật, không được nấu nướng cho khói um lên, ngay cả không được đốt một điếu thuốc vì sợ rằng địch quân ngửi thấy. Thế mà chúng nó lại công khai ồn ào như đang có tiệc liên hoan, ơi ới gọi nhau như đang đi cắm trại.Giận quá chàng đứng dậy hét lên:

– Dẹp, dẹp hết, ai cho mấy người nấu nướng kiểu này. Trung sĩ Thế đâu?

Ông trung sĩ tiểu đội trưởng hớt hải chạy ra, mắt đỏ hoe vì đang thổi lửa. Nhật nhìn quanh thấy hai thằng tà lọt cùng với thằng Nhiều cũng đang trút mấy hộp thịt vào chiếc nón sắt đầy rau rừng đang sôi trên bếp. Nói ai được bây giờ khi chính mấy thằng đàn em thân tín của mình nghênh ngang nấu nướng cho xếp. Chàng ngao ngán và lờ mờ đoán rằng muốn thay đổi lại cũng không phải dễ, tùy thuộc vào nhiều yếu tố mà chính yếu là chàng. Quãng đường trước mặt chàng đầy những gai chông lởm chởm như vách đá Trường Sơn. Nhật đành dịu giọng:

– Ông coi lại mấy thằng gác giặc xem, súng nổ gần quá. Hay tụi nó đang mò lên chỗ chúng mình?

Trung sĩ Thế đang đứng nghiêm chỉnh để chờ đợi những lời khiển trách thấy thế mừng vui trả lời:

– Ồ, đó là tiếng súng M16 của mình đó thiếu úy. Chắc là ông Ớt với ông Viện đang lên.

Rồi như muốn giải thích thêm cho ông trung đội trưởng mới của mình, Trung sĩ Thế nói tiếp:

– Trình thiếu úy, tự nãy giờ toàn là tiếng súng M16 với lại M79 của ta không.Tiếng AK nổ nghe dòn lắm, biết liền. Nhất là cối sáu mươi mốt hay tám hai của tụi nó nổ khiếp hơn M79 của mình nhiều. Lính mình đi tới đâu là giộng tới đó cho nhẹ bớt, khỏi mang về chi cho mệt. Nhất là chỗ nào mà tình nghi là mấy ổng ấy cho bắn khiếp lắm. Từ lúc mình đổ quân tới giờ đã đụng với tụi nó đâu. Với lại khi thấy trực thăng mình đổ xuống là tụi nó lặn đi mất tiêu, đâu dám chường mặt ra. Thiếu úy coi, mấy chả đang cho đốt lửa cháy rực dưới bờ ruộng kia kìa.

Nhật nhìn theo hướng chỉ tay của người trung sĩ già, dạn dày kinh nghiệm, quả nhiên có nhiều đống lửa cao ngất. Qua ống nhòm chàng còn thấy rõõ những ông lính áo hoa của chàng như đang đùa với lửa. Nhật vẫn không hiểu tại sao mà khi vừa đổ xuống, súng ở đâu mà nổ kinh khiếp thế. Chàng phân vân nửa như muốn hỏi người hạ sĩ quan già gần bằng tuổi bố, nửa như mắc cở về sự thiếu kinh nghiệm của mình. Trung sĩ Thế hình như cũng đoán được nỗi khó khăn của Nhật, ông nói rõ thêm:

– Trình thiếu úy, lúc nãy trước khi đổ quân, súng nổ dữ dội là do trực thăng vũ trang bắn dọn bãi. Tiểu đội của ông Viện xuống trước là ào qua cánh đồng chạy sang gò phía bên kia ngaỵ Ông Viện nổi tiếng nhất đại đội là gan lỳ và phản ứng mau lẹ. Ông ấy cho lính dàn hàng ngang vừa chạy vừa bắn như lúc xung phong chiếm mục tiêu. Đôi lúc hơi quá nhưng mà được cái chắc ăn, dù có bị phục kích bất ngờ thì tiểu đội ông ấy cũng xoay sở kịp.

Nhật lặng yên suy nghĩ về người hạ sĩ quan trung đội phó của mình. Hôm qua trước khi đi, vì biết Nhật mới ra trường và chưa có kinh nghiệm, Viện đã khéo léo xin chàng cho ông ta được sắp xếp công việc lấy cớ rằng chàng cần nghỉ. Mà từ trước tới nay công việc chỉ huy trung đội vẫn nằm trong tay Viện vì Thiếu úy Biên trước đây không cần biết gì hơn ngoài… rượu và gái. Chẳng thế mà ngay lúc hành quân điều động trung đội lại là thằng Nhiều mang máy truyền tin. Thì ra từ lúc đổ quân tới giờ chỉ toàn là tiếng súng của phe ta bắn ra để thị uy với địch, cả những tiếng súng M79 hay M72 mà chàng đã lầm tưởng rằng tiếng súng cối đâu đó nã về. Mớ kiến thức quân sự mà quân trường nhồi nhét cho chàng cần phải được đi đôi với kinh nghiệm và thực tế. Kinh nghiệm có được hôm nay Nhật đã phải trả bằng… mồ hôi đẫm ướt trong lúc leo đồi. Những nhút nhát, lo sợ, cuống cuồng dưới ánh mắt nhạo báng của những người thuộc cấp. Chắc là trong khi Nhật chúi xuống để tránh những lằn đạn tưởng tượng thì thể nào đám lính vây quanh cũng có đứa bụm miệng cười thầm. Chao ơi, nhục ơi là nhục. Đã sợ chết đến

như thế mà ngày xưa còn bày đặt tình nguyện đi lính hiện dịch. Dắt cả trung đội đi hành quân rồi phó mặc cho ông trung đội phó với hai tiểu đội chịu trận ngoài kia, còn mình thì leo tuốt lên đây lo chuyện ăn với uống. Thế thì làm sao mà dám tự hào như lời thằng bạn đã viết, được lấy làm lời tâm nguyện cho tất cả các tân sĩ quan khi quỳ xuống tuyên thệ trong ngàn mãn khóa: Ta sinh ra để làm những việc cao cả . Đầu óc Nhật bừng lên niềm hổ thẹn. Nỗi tức tối ngay chính mình làm tim chàng đập mạnh. Nhật đứng thẳng dậy, đội nón sắt lên đầu, đeo lại dây bạ chạc. Chàng cầm thêm một cây M16 rồi ra lệnh cho Trung sĩ Thế.

– Ông về tập họp ngay tiểu đội, chỉ trừ mấy thằng gác ngày, năm phút nữa sẵn sàng theo tôi. Tôi nhắc lại năm phút phải sẵn sàng, ông nghe rõ chưa?

– Dạ rõ, thế nhưng còn đồ ăn đang nấu?

– Bỏ lại đó cho đến khi xong công tác. Ông dặn mấy thằng ở lại canh gác cho cẩn thận, tuyệt đối không được tự ý di chuyển cho đến khi trung đội trở lại, nghe rõ chưa?

Quay sang phía thằng Nhiều, chàng đã thấy nó sửa soạn mang máy lên lưng. À thì ra thằng này khôn ngoan hơn chàng tưởng. Nghe Nhật ra lệnh cho Trung sĩ Thế nó biết ông thầy đang giận nên đã làm trước những gì nó phải làm. Cả hai thằng Kiệt và Du cũng đang chuẩn bị thu dọn đồ đạc. Nhìn những quân dụng vừa mới trải ra ngổn ngang trên mặt đất, Nhật dịu giọng:

– Kiệt và Du ở lại đây, nhớ giúp mấy thằng gác ngày, quan sát cho cẩn thận.Trung đội sẽ tạm dừng quân ở đây chiều nay.

Nói xong Nhật bước về phía Trung sĩ Thế đang hò hét mấy thằng lính lè phè. Những tiếng chửi thề, than vãn bỗng im bặt khi Nhật lại gần, chàng xốc lại ba lô đang đeo trên vai rồi ra hiệu cho cả tiểu đội theo chàng xuống đồi. Đi hành quân Nhật cũng đeo ba lô với đầy đủ khẩu phần lương khô và cầm một khẩu M16 như những người lính khác. Chàng còn quá mới với trận địa nên những gì đã được học ở quân trường vẫn là kim chỉ nam cho những ngày tháng gian lao khổ cực đầu tiên này. Những người lính nhìn chàng có thiện cảm hơn hẳn ông trung đội trưởng tiền nhiệm chỉ vì cách xử sự thân tình không xa cách của chàng.

Mấy tháng trước đây, trong bài tiểu luận dành cho ngày tốt nghiệp, Nhật đã viết về tinh thần Do Thái. Chàng mong muốn lấy đó làm khuôn mẫu cho người lính Việt Nam trong cuộc chiến đấu dai dẳng với quân Cộng Sản. Trong quân đội Do Thái, người sĩ quan luôn luôn nói “theo tôi” thay vì nói “tiến lên” như các quân đội khác. Đây là một hành động dũng cảm của người chỉ huy, do đó mà quân đội Do Thái đã chiến thắng oanh liệt kẻ thù đông gấp cả trăm lần. Chính vì đang nghĩ và muốn bắt chước như thế nên Nhật cứ bất chấp hiểm nguy, tiến về phía trước.

Nhưng mà Trung sĩ Thế luôn luôn là một người hạ sĩ quan có nhiều kinh nghiệm và vô cùng điệu nghệ. Ông không để Nhật phải đi đầâu dù rằng chàng muốn thế. Ông đã mau mắn cho mấy thằng kinh binh chạy trước. Đường đi xuống không vất vả mệt nhọc như lúc đi lên làm cho Nhật như có thêm sức mạnh. Những tiếng súng giờ đây đã phần nào quen thuộc, Nhật dần nhận ra được tiếng súng ở từ mọi phía, chàng an tâm tiến bước. Chỉ một lúc sau là Nhật đã đứng ở bậc ruộng cao nhất của cánh đồng loang lổ cháy. Phía trước mặt, những người lính đang vây quanh đống lửa, mặt mày rạng rỡ với những xâu thịt được nướng nguyên cả lông chưa cạo.

Chàng lấy làm lạ hỏi thằng Nhiều:

– Thịt ở đâu mà đứa nào cũng có cả xâu trên ba lô vậy?

– Chắc là mấy con heo của tụi Việt Cộng thả rông trong rẫy chớ gì. Ông thầy nên nhớ rằng đây là vùng của tụi nó nên tất cả cái gì có ở đây là của tui. nó hết.

Nhật nhìn ra xa cả một cánh đồng ruộng bậc thang chạy dài hàng cây số. Cả một lòng chảo rộng được địch quân canh tác, nếu được mùa có thể nuôi nổi và dấu kín cả một sư đoàn. Dù chưa có một kinh nghiệm gì về chiến trường nhưng chàng cũng nhận ra rằng trung đội của chàng thật quá ít để đi lục soát một vùng đất đai như thế. Nhưng mà được cái đất đai tuy có rộng nhưng bỏ hoang rất nhiều, chỉ có vài khoảng đất nhỏ còn đang được canh tác. Điều này có nghĩa là chúng thường xuyên bị lục soát và đánh phá. Nhật bước lại gần hơn bên đám lửa. Thấy chàng, trung sĩ Viện vội chạy lại:

– Thiếu úy, tôi tưởng thiếu úy đã lên đồi?

Giọng của ông thành thực, không có chút gì là chế nhạo hay diễu cợt, vì ông nghĩ rằng Nhật là trung đội trưởng, chức vị cao hơn thì phải được an nhàn và bình an hơn. Từ trước tới nay đều xảy ra như vậy, nhất là khi còn Thiếu úy Biên chỉ huy, cái lệ ấy được phát huy một cách công khai và triệt để. Nhật nhìn thẳng vào mắt người hạ sĩ quan thuộc cấp, thành thực trả lời:

– Lúc nãy tôi chưa quen nên hơi mệt, tính leo lên đồi nghỉ chân một lát nhưng nghĩ lại mấy ông ở dưới này lại không an tâm nên quay xuống.

– Ba cái chuyện lặt vặt này có đáng gì, thiếu úy để chúng tôi lo, ông cứ nghỉ cho khoẻ. Tối nay mình có tính về luôn không thiếu úy?

Nhật không trả lời ngay, chàng hỏi lại Trung sĩ Viện:

– Công tác hoàn thành tốt đẹp chứ? Có gì lạ không?

– Thì cũng như mấy lần trước, gặp gì mình phá nấy. À mà ở phía con suối bên phải này có cái nhà chúng nó mới dựng lên. Đứng trên đồi không thấy được vì nó khuất dưới tàn cây, theo tôi ước lượng thì tụi nó ở đây chắc đông hơn tiểu đoàn phỏng đoán, thấy mình quá đông chúng nó chưa ló mặt ra nhưng chắc chắn nó sẽ bám sát tụi mình.

Mắt Nhật chợt sáng lên, chàng hỏi dồn:

– Ông thấy có cái nhà, thế có gì trong ấy, ông có cho phá hủy không?

– Thì tôi cho đốt liền nhưng chắc tụi nó mới làm, cây còn tươi nguyên, khó cháy lắm, để mình lên đồi cho chúng nó tưởng rằng mình đã rút đi, thế nào cũng mò ra là mình kêu pháo binh dập xuống.

Nhật nhìn thẳng vào đôi mắt người thuộc cấp, chàng muốn chuộc lại những hốt hoảng lầm lẫn ban đầu, muốn cho Trung sĩ Viện hiểu rằng chàng hoàn toàn không giống ông Thiếu úy Biên lúc trước. Nhất là chàng, một thanh niên đã chọn binh nghiệp cho cả một đời không thể không can đảm. Nhật cương quyết ra lệnh:

– Khỏi cần, ông dẫn tôi tới đó.

Trung sĩ nhất Nguyễn Minh Viện ngạc nhiên nhìn lại ông thiếu úy trung đội trưởng mặt còn non choẹt của mình. Không, trong ánh mắt trong sáng kia ông thấy chân thành và dũng cảm, khác hẳn với ánh mắt sợ sệt nhưng đầy dục vọng của Thiếu úy Biên trước đây. Ông cũng cảm thấy phấn khởi nhưng vẫn còn thận trọng.

– Bây giờ cũng đã về chiều, mình vừa rút ra biết đâu chúng lại mò đến.

– À, thế thì mình lại càng phải quay trở lại.

Nói xong, Nhật ra hiệu cho một người lính Hre đang cầm khẩu M79 đưa súng cho chàng.Đạn đã sẵn trên nòng, Nhật chỉ dương biểu xích lên và nhắm bụi cây xa xa mà Viện chỉ cho rồi bóp cò. Viên đạn chui ra khỏi nòng, bay vụt tới cành cây nổ xòe ra như đóa hoa bằng lửa. Tiếng nổ dòn tan làm cho Nhật càng thêm phấn khởi. Khói súng kích thích mạnh vào tâm hồn, thần kinh chàng làm cho Nhật cảm thấy thêm tự tin và cứng rắn. Chàng cười thầm cho nỗi sợ sệt ban đầu của mình. Những người lính vây quanh chàng vỗ tay tán thưởng trong lúc đó Trung sĩ Viện cũng reo lên.

– Đó, đó, căn nhà của tụi nó ngay chỗ đó, thiếu úy. Mình đi ngay kẻo tối.

Nhật quay lại dặn dò Trung sĩ Thế nằm lại chờ ở trên bờ rồi ra lệnh cho Viện dẫn chàng đi. Chỉ bằng những thủ lệnh đơn giản nhanh và gọn của Viện, đoàn quân đã thay đổi đội hình tiến tới mục tiêu. Nhật bám lấy những lùm cây nhỏ lần xuống khẹ Chừng mười lăm phút sau chàng đã dừng bước một vạt đất không rộng lắm, ăn sâu vào vách núi, nhờ những cành cây rậm rạp trên đầu che lấp nên đứng ở phía trên Nhật không thấy được. Dưới tàn cây, một mái lều cheo leo đã bị giật đổ, mái làm bằng nứa còn tươi, nằm ngổn ngang trên mặt đất.

Bỗng nhiên Trung sĩ Viện ra hiệu cho mọi người dừng lại, ông chạy tới bên Nhật, kéo chàng nấp sau một tảng đá to, chỉ vào mái lều vừa sập:

– Thiếu úy coi, tụi nó vừa mò về không ngờ mình quay trở lại, nên chắc đang lẩn trốn đâu đây.

– Thật không, sao ông biết?

– Kia kìa, ông có trông thấy cái túi vải treo lủng lẳng kia không. Khi nãy tôi cho quần nát bấy khu này rồi mà có thấy gì đâu. Mình phải cẩn thận mới được.

Nhật đưa mắt nhìn quanh, bốn bề im lặng, lạnh lùng. Cái cảm giác rờn rợn chợt thoáng qua trong đầu óc. Trên cành lá cây rừng chim vẫn hót. Biên giới của sự sống và chết thật gần kề, tiếng chim líu lo vang vọng trên kia là sự sống, và nỗi lạnh lùng ghê rợn quanh đây là sự chết. Hôm nay chàng đang đi giữa hai lằn ranh sống chết. Chỉ một giây ấn tay vào cò súng, một tiếng nổ bung ra là một mạng người nằm xuống, dễ dàng và mau lẹ như một hơi thở, mau lẹ hơn cả những lời nhắn nhủ của người thân lúc bước ra đi…

Nhật cố xua đuổi những ý nghĩ bi thảm, chàng nhìn vào mái lều sụp đổ. Trên chiếc cọc ngắn duy nhất còn đứng thẳng, một chiếc túi vai đen đã bạc màu treo trên đầu cọc.Rõ ràng là khi lính của chàng vừa rút đi thì bọn nó đã mò về xem xét. Chúng không ngờ bọn chàng quay trở lại nên hốt hoảng lẩn trốn, vội vã nên quên cả cái túi xách kia. Nhưng mà chúng chạy vào đâu khi lính của chàng đã vây bủa khắp nơi trên dưới. Chỉ có nước là chui xuống đất.Chắc là thế. Nhật vẫn thường được dạy khi còn ở trong trường là mấy thằng du kích chuyên môn chạy xuống hầm bí mật mỗi khi cùng đường. Vậy thì chúng còn ở quanh đây. Hay là chúng cố ý để lại gài bẫy bọn chàng? Biết đâu cái túi vải kia chẳng có một sợi dây nối liền với một quả lựu đạn hay một trái mìn định hướng. Nghĩ thế, chàng ra lệnh cho Trung sĩ Viện.

– Ông cho lấy cái túi xách kia xuống cho tôi, nhớ nói tụi nhỏ phải cẩn thận, có khi bọn nó gài lại.

Hai người lính khinh binh thận trọng tiến tới. Họ đã quen thuộc với trận địa nên rất lanh lẹ và chính xác, chỉ vài phút sau là cái túi được gỡ ra khỏi cọc. Nhật ra dấu cho họ mang tới ngay cho chàng.

Chiếc túi xách màu đen không lớn lắm, tuy đã bạc màu nhưng thật là xinh xắn, có lẽ nó đã được may bằng một bàn tay khéo léo. Nhật mở túi, thò tay vào lấy ra một cuốn sổ nhỏ, có lẽ vừa là sổ chấm ăn vừa là nhật ký, chàng lần giở vài trang, trao cho Viện rồi đưa tay vào túi. Bỗng Nhật giật mình, chàng vừa chạm vào một vật gì vô cùng mềm mại. Nắm chặt trong tay, chàng dùng tay kia banh miệng túi nhìn xem. Trong lòng bàn tay chàng một chiếc mini xì líp đang nở bung ra như một đóa hoa ngọc anh trắng muốt. Chiếc xì líp kiểu mới được làm bằng vải pha với nylon, nhẹ tênh, mượt mà vô cùng quyến rũ. Nhật nhắm mắt, bàng hoàng, ngây

ngất nghĩ đến miền da thịt quyến rũ,thơm tho khi mảnh vải êm ái kia úp vào. Chiếc xì líp quá nhỏ, chỉ vừa che đủ cái hấp dẫn nhất trong thân thể một người con gái mà chàng đã lâu chưa hề được thấy. Một cảm giác rạo rực, cuồng bạo nổi lên trong thân thể làm cho Nhật chợt như không còn đứng vững.

– Ồ, thiếu úy làm sao thế? Ông có mệt lắm không?

Tiếng kêu thảng thốt của Trung sĩ Viện làm Nhật như tỉnh cơn mơ, chàng quay sang người thuộc cấp mỉm cười rồi lại ngó vào trong túi vải, bên cạnh chiếc xì líp là một chiếc nịt vú và một chiếc gương soi, tất cả những đồ vật còn mới tinh, chắc chưa được dùng qua lần nào. Bao nhiêu câu hỏi được đặt ra cho Nhật.

Ở một nơi đèo heo hút gió, sống và chết chỉ là một lằn ranh, tại sao lại có một người con gái, chắc hẳn phải là một người con gái đẹp, một thiếu nữ người kinh khác xa hẳn những nàng sơn nữ ngực để trần phơi đôi vú tròn to dưới nắng. Chiếc quần lót này là kiểu mới nhất, chứng tỏ rằng cô nàng vừa chạy núi. Chàng chưa gặp Việt Cộng bao giờ nhưng suy ra từ những lời diễn tả của các bậc đàn anh thì mấy con mẹ du kích hay giao liên Việt Cộng đều có họ hàng với Chung Vô Diệm. Chẳng là họ không có hy vọng gì có được tấm chồng như những người con gái khác nên đi làm giải phóng. Nhưng mà đây, người con gái có chiếc quần áo lót chắc phải dễ thương quyến rũ như những đồ vật mềm mại, êm ái kia.

Trung sĩ Viện lại reo lên, ông ta vừa thấy xếp trong trang giấy, một tấm ảnh đã phai màu. Nhật đưa tay cầm lấy quyển sổ và bức ảnh đưa ngang tầm mắt. Chàng bỗng sửng sốt khi nhận ra bức ảnh vô cùng quen thuộc. Bức hình được chụp từ lâu lắm. Nhật gấp ngay cuốn sổ, bỏ tất cả mọi thứ vào trong túi vải rồi chàng tháo ba lô trên vai xuống, cẩn thận xếp chiếc túi dưới đáy ba lộ Đầu óc Nhật làm việc không ngừng, chàng cố tìm những lời giải đáp cho những câu hỏi quay cuồng trong đầu, nhất là phải quyết định làm gì ngay lúc này đây.

Chàng vẫy tay ra dấu cho Trung sĩ Viện lại gần, rút tấm bản đồ trong túi quần trận trải lên tảng đá. Những vòng cao độ màu nâu dày đặc chiếm hầu hết trên mặt bản đồ, xen lẫn những chấm xanh đỏ ghi những trục tọa độ, những điểm đóng quân. Nhật dùng đầu chiếc bút màu, chỉ vào một vòng cao độ mà chàng xác định là điểm đang đứng rồi hỏi Viện:

– Chúng ta đang đứng ở đây, vẫn còn nằm trong tầm đạn pháo binh của tiểu đoàn, vì vậy tôi quyết định ở lại đây đêm naỵ Chung quanh đây có ba ngọn đồi, ngọn gần nhất thì đã có lính của mình trên đó, còn hai ngọn kia mình xin bắn pháo binh nhỏ giọt. Ông nghĩ thế nào?

Trung sĩ Viện mở to mắt kinh ngạc nhìn Nhật. Thường thường thì sau mỗi lần đổ quân càn

quét kỹ càng như hôm nay là trung đội phải rút lui lẹ làng để tìm điểm qua đêm. Đường về doanh trại không xa lắm nếu tính theo khoảng cách chim bay nhưng trong thực tế xa xôi và gian khổ hơn nhiều. Trước đây, mỗi lần đổ quân là Thiếu úy Biên chạy thẳng lên đồi, nằm chờ Viện và Ớt đốt phá càn quét xong là cùng nhau rút lẹ. Ông ta cẩn thận chọn một cao điểm an toàn và gần doanh trại để qua đêm. Sáng hôm sau ngủ dậy chỉ việc tà tà cà phê thuốc lá, chờ chiều xuống kéo quân về. Không ai dám dừng quân ngay trong vùng đất địch bởi vì trên trận địa, ban ngày thì quân ta làm chủ tình hình ,nhưng đêm tối thì ta co cụm lại trong một

vùng đất vô cùng xa lạ.Khi ấy địch quân bắt đầu bám sát. Không biết cái ông thiếu úy này toan tính gì trong đầu mà hỏi câu này. Viện thận trọng trả lời:

– Tôi thấy không nên lắm vì đây là vùng của chúng nó, ban đêm chắc chắn tụi nó không chịu thua mình đâu .Vảû lại nếu mình nằm lại đây hôm nay thì tối mai chưa chắc mình về tới doanh trại.

– Sao lại không kịp.Này nhé, mình không đi theo con đường mà Thiếu úy Biên đi trước đây, xa lắm. Tại sao ta không men theo bờ sông Re có phải gần hơn không?

– Nhưng nếu thiếu úy đi đường này là phải băng ngay qua đồi Trinh Nữ.

– Thì chúng ta băng ngang qua chứ sợ gì.

– Ồ, cái này thiếu úy nên xét lại, bọn lính thượng, ngay đến cả ông Trung sĩ Ớt nghe nói đến gần đồi Trinh Nữ là đã run bắn lên rồi, còn đi với đứng gì được .Mấy thằng lính người kinh mình cũng có đứa xón đái ra quần chứ chẳng chơi.

Nhật ranh mãnh hỏi người thuộc cấp đã có tiếng là gan lỳ và can đảm:

– Thế còn ông thì sao? Ông có sợ không? Ông tin có ma thật không, ông Viện?

– Tôi thực ra thì chưa thấy bao giờ. Nhưng mà nghe chúng nó nói riết cũng hơi ớn ớn.

– Ông nghe ra làm sao?

– Thì tụi thượng quanh vùng đều bảo rằng đồi Trinh Nữ linh thiêng lắm, ai mà tới gần đều bị nó bắt cả hồn lẫn xác. Bọn họ mỗi khi đi rừng về là tránh xa,không dám đi gần, cũng có những đứa không tin mò mẫm vào đều chết ngắc. Ngay đến cả ông Thiếu úy Ruồi nhà mình cũng ớn luôn. Nhất là sau khi tìm thấy xác của Thiếu úy Biên nổi lên trong sơng Re sát chân đồi Trinh Nữ.

– Thế ông Biên cũng mò lên trên đồi Trinh Nữ à?

– Đâu có, Thiếu úy Biên sợ lắm, vậy mà không hiểu ma đưa lối quỷ dẫn đường làm sao mà ông ấy lại bỏ xác dưới chân đồi như thế.

– Đấy, đấy. Ông thấy không, sợ hay không một khi mà đã tới số thì đâu tránh khỏi. Bây giờ tôi quyết định thế này. Tôi sẽ cho ông Trung sĩ Thế và Trung sĩ Ớt dẫn lính ông nằm lại phòng thủ trên đồi. Còn ông chọn lấy một hai thằng khá khá theo tôi. Có điều hơi phiền là cả trung đội chỉ có một máy truyền tin thành thử mình nằm lại phải dùng pháo lệnh để liên lạc với nhau.

– Mình đi đâu thiếu úy?

– Không đi đâu cả. Mình cho bắn phá quậy nát rồi cho lính mình rút hết. Riêng ông và tôi, thằng Nhiều và mấy thằng lính của ông sẽ nằm lại ngay đây.

– Giỡn chơi thiếu úy?

– Sao lại giỡn. Ông không thấy là tụi nó nằm đâu đây sao? Mình còn ở đây thì sức mấy chúng nó bò lên. Mình phải rút lui thì may chúng mới ló mặt ra.

– Á, à đúng rồi. Nhưng nằm lại đây cũng ớn lắm chứ chẳng chơi. Ông thầy thử nghĩ xem mình nằm dưới thung lũng khác nào cá nằm trên thớt.

Nhật ngạc nhiên thấy lần đầu tiên Viện gọi mình bằng ông thầy , chắc trong lòng ông ta cũng đã dành cho chàng chút ít cảm tình hay kính phục nào đó. Chàng giải thích:

– Tôi cũng biết là nằm lại dưới trũng sâu này rất là nguy hiểm. Nhưng mình có được một lợi điểm vô cùng to lớn đó là yếu tố bất ngờ. Trong chiến tranh chữ ngờ thường khó học cho cả ta và địch. Ông thử nghĩ coi. Việt Cộng thường tự hào rằng chiến trường ban đêm là của tụi nó, chúng nó không thể ngờ rằng mình dám cả gan nằm lại đâu đây nên chúng nó chắc sẽ ló mặt ra khi tưởng mình đã rút hết đi rồi, lúc đó thì ta tha hồ hốt về một mẻ cá lớn như Đại úy Nghĩa đã nói, có đúng không nào?

Nói xong, Nhật vui vẻ đến vỗ vai người thuộc cấp, chàng cũng ngạc nhiên thấy lòng mình bình tĩnh lạ lùng. Có lẽ tấm ảnh và những đồ vật chàng đang giữ trong tay làm cho chàng có cảm tưởng rằng địch thủ của mình chỉ là một người con gái, mà chắc là phải xinh tươi và quyến rũ như chiếc quần lót mềm mại đang nằm ngoan ngoãn trong ba lộ Chàng còn cầu mong rằng những đồ vật đó đúng là của người đang giữ nó thì thật là tình cờ và may mắn biết bao nhiêu. Trung sĩ Viện đi về tiểu đội bàn bạc một lúc rồi tới bên phía Nhật lên tiếng:

– Tôi đã thu xếp xong, thiếu úy cho anh em rút ngay chưa?

– Khoan đã, tôi còn muốn bàn với ông chuyện này. Tôi muốn thay đổi một chút. Ông chọn cho tôi ba đứa khá nhất của ông theo tôi vào điểm phục kích. Đứa nào lanh lợi mà phải rành địa thế vùng này. Tôi đề phòng trường hợp không thể về kịp hôm nay thì ta sẽ gặp nhau ngày mai trên đồi 138, cái ngọn đồi mà Thiếu úy Biên thường dừng qua đêm trước khi về doanh trại đó.

– Thiếu úy đừng lo chuyện đi đứng. Tụi thượng này có năng khiếu đặc biệt về đi rừng. Chúng nó chẳng cần địa bàn hay bản đồ gì, ông cứ chỉ ngọn đồi nào ông muốn tới, nó dẫn ông đi quanh co một hồi rồi cũng tới y chang.

Nhật đưa tay chỉ về phía gò đất cao nhìn xuống lòng khe duy nhất dẫn vào đồi đất trống:

– Tôi đã chọn cái bụi cây trên cái gò cao kia kìa – chàng hạ giọng nói nhỏ chỉ để Viện vừa đủ nghe – Khi tôi vào điểm xong là ông cho chúng nó bắn phá tất ca những chỗ nào nghi ngờ rồi rút luôn.

– Thế ông thầy nằm lại một mình. Còn tôi thì sao?

– Đâu có, với thằng Nhiều và ba thằng con của ông đây thôi. Tôi đã suy nghĩ kỹ rồi là ông phải về để chỉ huy trung đội, không thể giao cho ông Thế hay ông Ớt được. Mình tôi ở đây đủ rồi. Nhớ là khi về lại trên đồi cho anh em nấu nướng thả dàn nhưng phải phòng thủ, gác đêm thật kỹ càng. Tôi đoán rằng ở đây chúng nó không có pháo lớn đâu. Ông mang luôn máy theo để dễ dàng liên lạc với tiểu đoàn, nếu xong chuyện mà tôi muốn về lại với ông tôi sẽ dùng gunflare bắn lên một phát, còn tôi bắn lên hai phát thì ông cứ kéo quân về ngọn đồi mà trước đây Thiếu úy Biên hay dừng quân để về doanh trại – chàng nhìn ông trung đội phó rồi mỉm cười đùa cợt – Biết đâu ta lại chẳng có dịp ghé lên thăm đồi Trinh Nữ.

– Thế nhưng tiểu đoàn muốn nói chuyện với ông thì sao?

– Ông cứ nói dối được tới đâu thì nói, nếu không được thì ông cứ nói thật la tôi đã vào điểm. Mình đi hành quân, đi phục kích chớ có phải làm chuyện gì sai trái đâu mà sợ. Có quân lệnh nào cấm ông trung đội trưởng đi phục kích đâu phải không ông.

Trung sĩ Viện nhìn chàng trong giây lát rồi thành thực nói:

– Ông thầy ở lại bình an, nhớ cẩn thận. Tôi sẽ cố gắng lo cho anh em. Ông nhắc lại nhớ cẩn thận ông thầy.

Nhật cười đùa cho không khí bớt căng thẳng:

– Ông đừng lo cho tôi, chỉ cần là chút nữa ông đừng cho lính bắn vào bụi cây tôi đang nấp là được rồi.

Nói xong chàng đưa mắt cho Nhiều chuẩn bị. Nó lẳng lặng tháo cái ba lô đựng máy xuống đưa cho thằng tà lọt của Viện, cả khẩu Colt 45 mà nó luôn đeo ở bên hông để nhận lấy ba lô cùng súng đạn của thằng kia. Nhiều hỏi nó.

– Có còn đủ cấp số lương khô không mày?

– Đủ hết, thế của mày đâu?

– Mày về trung đội hỏi thằng Du hay thằng Kiệt nó đưa cho mày. Cả phần của thiếu úy chúng nó còn giữ.

Nhật thấy Nhiều có vẻ không vui chàng hỏi nó:

– Nhiều muốn ở lại đây hay về trung đội, nếu muốn về thì ông Viện cho tôi thêm người nữa?

Nhưng Nhiều cương quyết đòi ở lại với chàng. Nó nói.

– Đâu được, em bỏ về lỡ có chuyện gì ở đây thì ai lo cho ông thày.

Nhật gật đầu ra dấu cảm ơn. Chàng dặn dò những người ở lại với chàng vài điều vắn tắt rồi rảo bước đi ngaỵ Tới nơi, chàng chọn một chỗ vừa kín vừa dễ quan sát rồi bảo Nhiều và ba người lính đi theo.

– Bây giờ thì chúng mình ăn lẹ một cái gì cho chắc bụng chứ chút nữa không co dịp đâu. Nhớ là chúng ta nằm lại đây để bắt sống chúng về khai thác chứ không được bắn chết trừ trường hợp bất khả kháng, mọi người nghe rõ chưa?

Mấy người lính gật đầu nhận lệnh. Họ hình như đã quá quen thuộc với cảnh này. Bốn người và Nhật cùng bỏ ba lô trên vai xuống lấy đồ ăn ra rồi lại đeo ngay ba lô lên, ngồi dựa lưng trên ba lô bắt đầu ăn trong lúc tiếng súng rút lui của trung sĩ Viện nổ vang bên suối. Khi tiếng súng thưa thớt và xa dần thì mọi người cũng đã ăn xong. Chiều nghiêng xuống dần bên khe nước , ánh nắng đã trở nên vàng nhạt. Nhật đưa tay ra hiệu chỉ chỗ cho từng người lính rồi chàng cũng ngồi dựa ngửa trên ba lô, hai tay cầm chặt khẩu súng M16 đặt ngay trên đùi.

Không gian đã trở nên màu lam thẫm, im vắng vô cùng. Không còn một tiếng động nào dù ngay cả tiếng chim kêu, màn đêm dần buông và trên trời vài ngôi sao đã bắt đầu lóng lánh trên da trời bây giờ đã như tấm thảm nhung đen…

Thảo Nguyên - Đồi Hoa Trinh Nữ