Cựu học sinh/THBL – Nợ anh một lời XIN LỖI

Một ngày trong cuộc chiến đẫm máu xương, và khói lửa.

Ngôi chùa Tịnh Độ vẫn là nơi an toàn nhất cho dân An Lộc. Một trong những ngày khủng khiếp tôi không thể quên được.

1

Vào một buổi sáng kinh hoàng khi hàng ngàn trái pháo rót vào An Lộc. Những trái pháo thảm khốc và tàn nhẫn. Rồi sau đó là tang thương, chết chóc.

Tôi còn nhớ có hai người dân tải một người đàn ông sắc tộc vào sân chùa kêu gào. Người đàn ông bị thương này lúc đầu tôi không dám nhin.

Chân trái y gãy lìa chỉ còn dính vào đùi ông bằng một lớp thịt bầy nhầy. Bàn chân gãy hất ngược lên tới đầu.

Lúc này có một người mặc quân phục đến xem và anh tìm được hai thanh gỗ. Anh quỳ xuống hất ngược chân bị thương cùa người đàn ông. Ông ấy rống lên thảm thiết còn anh thì cười lên hô hố (!?). Anh dùng hai thanh gỗ cố định chân người bị thương, rồi dùng đủ các thứ vải có được băng lại vết thương cho người đàn ông.

Buổi chiều hôm đó tôi có hỏi chuyện anh lính, anh cho biết anh là y tá của SĐ 18 BB. Tôi hỏi lúc băng bó cho nạn nhân sao anh cười khả ố như vậy? Anh gục đầu cười buồn:

– Khóc sao nổi nữa! Hằng ngày em có thấy bao nhiêu tang thương không?! Tao chỉ là thằng y tá lạc ngũ. Trong tay không thuốc men y cụ. Tao làm sao đây? Có thể chốc lát nữa đến tao hay đến mày không chừng! Tao cười là nén nỗi đau cho tao và cho cả thằng cha ấy nữa!

1

Người lính đó bây giờ còn hay mất? Nếu găp lại, chắc chắn tôi còn nợ anh một lời XIN LỖI!

Cựu học sinh /THBL

(Trích biên khảo Tỉnh Bình Long)

1

Đã xem 6770 lần

Nhiều Tác giả - Biên Khảo Tỉnh Bình Long

Chân thành cảm ơn tác giả hoặc quý vị nào đó đã đăng bài viết này lên Quán Văn.

[ Thành viên mới xin ĐĂNG KÝ ]
[ Thành viên ĐĂNG NHẬP ] để đăng bài
(Quý vị sẽ nhìn thấy cách chỉ dẫn đăng bài.)

Be the first to comment

Tham gia bình luận