Hai Hùng SG – CƯỚI VỢ MIỆT VƯỜN

Tôi chú lính tò te mới ra trường được bổ sung vào đơn vị hành quân nơi duyên hải miền trung, ngày trình diện đơn vị tôi lại được chọn ở Bộ chỉ huy làm về chuyên môn không phải lội rừng băng suối như những bạn đồng khóa của tôi.

Trong ban quân xa đơn vị tôi có anh Quỳnh tài xế xe GMC chuyên chở hàng hóa cho ban tiếp liệu, anh Quỳnh lái xe thật cừ , đèo Phù Cũ ở gần thị trấn Bồng Sơn tuy không cao lắm, nhưng đường lên đỉnh đèo quanh co khúc khuỷu có đoạn dốc dựng đứng rất khó lái, địa hình như vậy đã khiến các tài xế khác “ớn chè đậu” khi lái xe lên xuống ngọn đèo này, tánh anh Quỳnh ít nói , người thật thà chân chất hay giúp đỡ mọi người nên được ai cũng thương mến, trong những lúc đêm về chúng tôi thường tụ tập trước căn hầm nơi trú ngụ của anh Quỳnh để uống trà tán gẩu, dần dà qua tâm sự của anh chúng tôi mới biết anh lập gia đình đã lâu trước khi nhập ngũ, anh có được một cậu con trai để nối dõi tông đường, và một cô con gái rượu để sau này còn được lên chức ông bà ngoại cho có nếp có tẻ.

Một bữa nọ đang ngồi uống trà ngắm ánh trăng mười sáu vừa nhú lên phía chân trời đàng xa, thật thú vị khi vừa thưởng thức loại trà ngon số một của tỉnh Quảng ngải vừa ngắm anh trăng đẹp huyền ảo trên quê hương, lúc này chúng tôi cảm thấy thật hạnh phúc, không khí thật thanh bình, tạm quên đi cuộc chiến kéo dài lê thê trên khắp nơi trên đất mẹ thân yêu, những lúc này tôi chợt thèm cái cảnh được ngồi  tận hưởng  những tách trà nóng thơm ngọt ở đâu đó trong xóm làng miền tây, có lúc không nén được sự thèm muốn đó tôi buộc miệng nói với anh Quỳnh :

  • Anh Quỳnh nè ! Sau này khi tàn chiến cuộc chắc tui theo anh về quê chơi một chuyến cho đã thèm nha, thấy văn thơ nói về cảnh đẹp nên thơ miền sông nước quê anh mà chưa bao giờ có dịp đặt chân đến, buồn ghê.

Vừa đặt cái dĩa ” Khoai lang quết dừa” món ngon dân dả mà anh chế biến đãi cho cả đám chúng tôi khi ngồi tán dóc với nhau, anh nói:

  • Ôi ba cái vụ đó dễ òm, anh sợ bây không dám “phiêu lưu” chứ, nếu chịu thì hôm nào tới phiên bây đi phép thường niên anh xin sếp cho  đi phép luôn cùng một chuyến thì xong thôi phải không ?

Thằng Liền, cái thằng bạn trong ban chuyên môn với tôi nghe vậy nó bèn liến khỉ nó ghẹo anh Quỳnh liền:

  • Em, ý quên con đi nữa nghe tía, để con về coi mắt em Hồng con của tía nữa chứ.

Nghe thằng Liền ghẹo như vậy, anh Quỳnh nỗi sùng trong bụng, anh bèn co giò đạp cho thằng Liền một cái khiến nó ” Lăn cù mèo” mấy vòng, rồi anh vung nắm tay làm bộ như muốn nện cho nó một trận nữa với cái tội dám ghẹo con gái rượu của anh khiến anh Quế một người thợ máy thuộc ban quân xa bạn của anh Quỳnh phải ra tay can ngăn.

  • Thôi tha cho nó đi anh Quỳnh ơi, nó nói giỡn chơi mà sao anh cộc cằn quá vậy ?

Lúc mày anh Quỳnh cười hiền rồi nói:

-Cái thằng “bà bống” này ai dám cho con gái giao du với nó, quen với nó hư bột hư đường hết ráo sao ? Khà khà khà.

Nghe anh Quỳnh “phán” mình là bống này bống nọ, thằng Liền ngồi dậy lấy tay phủi bụi phành phạch phía sau quần rồi nó lên tiếng:

  • Con thương em Hồng thiệt tình mà tía, không tin tía  hỏi thằng Hùng  thử xem  con nói có thiệt  không?

Tự dưng bị cái thằng Liền mắc dịch “xỏ xâu” mình vô câu chuyện này, tui liếc nhìn anh Quỳnh dò xét thái độ của anh phản ứng ra sao, tôi thấy gương mặt anh thật hiền nhưng tôi cũng cảm thấy ớn ớn, tôi nghĩ tôi mà xác nhận đúng câu thằng Liền nói thì không chừng tôi được anh Quỳnh cho ăn cái ” Cù loi” vô mặt và còn cho hai thằng tui là :”Cá mè một lứa” thì tiêu tùng, tui bèn nói theo kiểu cho rồi chuyện:

  • Ờ thì hình như tao nhớ man mán như vậy đó không biết trúng hay không nữa.

Thấy tôi nói theo kiểu phân hai, thằng Liền bực dọc trong lòng nó vội làm cho tôi một trận :

  • Cái thằng quỷ này, nhờ mầy có nhiêu đó cũng không được nữa, a thôi tao biết rồi mầy cũng muốn ” cạnh tranh” làm rể ” đông sàng” của anh Quỳnh với tao phải không?

Nói xong câu trên nó cất tiếng cười với gương mặt hí hửng, rồi nó ” chọt” cho anh Quỳnh thêm một câu :

  • Tía vợ thấy con nói vậy có trúng tim đen thằng Hùng không tía.

Anh Quỳnh còn chưa kịp trả lời cho thằng Liền thì bổng đâu nghe tiếng ” đề pa” của các họng pháo từ phía sườn núi bên phía tây vang dội đến, bằng động tác nhanh nhẹn chúng tôi vội lao nhanh xuống hố cá nhân quanh đấy để tránh pháo, hai tiếng nổ long trời phía sau ngọn dồi thấp sau lưng  nơi chúng tôi đóng quân, làn khói đen kịt của hai trái pháo kia tan biến nhanh chóng bởi những ngọn gió thổi mạnh từ phía biển vào, khi những quả đạn pháo mồ côi chấm dứt thì mọi sinh hoạt chúng tôi trở lại bình thường , do cay cú câu nói của thằng Liền khi nãy, anh Quỳnh ” phang” cho nó một câu:

-Thằng Liền nè ! Anh đây không cần trả lời bây đâu nhe, ” mấy cha nội kia” trả lời giùm anh rồi kia,  “mấy chả”  nói bây nổ như đạn pháo kích vậy đó.

Cả đám chúng tôi cười rần sau câu nói của anh Quỳnh, riêng cái thằng Liền ” dẻo miệng” thì gương mặt quê một cục, không hiểu nó quê vì câu nói của anh Quỳnh hay nó ” quê” vì hai viên đạn pháo mồ côi kia làm dang dở buổi uống trà của chúng tôi đêm ấy ..


Với tờ phép thường niên trên tay, tôi, anh Quỳnh và thằng Liền cùng quãy cái ba lô trên vai hạ san xuống quốc lộ 1 ngoắc xe ” Ba lua” ( xe chở hàng có mui bít bùng) để quá giang về Qui Nhơn ngủ lại một đêm,  sau đó chúng tôi ngồi xe đò của hảng Phi Long – Tiến Lực thẳng tiến về Sài gòn…

Về đến Sài Gòn sau một ngày đêm vất vả trên xe đò , anh Quỳnh thì trực chỉ miền tây, thằng Liền đón xe về Dĩ an, còn tôi ngồi xe Lam về nhà nghỉ phép, tôi với thằng Liền hẹn gặp anh Quỳnh ở Mỹ tho sau đó vài hôm để thực hiện ước mơ uống trà đêm trăng thanh gió mát ở miền tây mà tôi hằng ao ước và để cho thằng ” con rể ” của anh Quỳnh có dịp coi mắt ” cô dâu” tương lai cho mình….

Nhà anh Quỳnh nằm thật sau phía bên trong đồng,từ tỉnh lộ hai đứa tôi cuốc bộ đến mỏi nhừ đôi chân, lúc thì qua vài cái cầu khỉ,  lúc thì chênh vênh qua bờ ruộng nhỏ xíu chỉ cần lơ đễnh một chút là té xuống ruông tức thời, trời đang nắng chang chang , đường thì gập gềnh khó đi, phần thì lạ nước lạ cái, hai đứa tôi phải hỏi thăm liên tục thì mới biết nhà anh Quỳnh ở đâu, đi một lúc mệt nhọc thằng Liền đỗ quạu nó cằn nhằn :

  • Tía Quỳnh ơi là tía! Chuyến này con lấy em Hồng xong là tía dọn nhà ra ngoài chợ ở cho sướng thân, tội gì ở trong ” Hốc bà tó” chi cho mệt xác.

Nghe Liền nói vậy tôi bèn chêm nó ngay một câu :

  • Cái mốc xì họ, biết cô Hồng có chịu mầy không mà cưới với xin, biết đâu cô Hồng ” chịu đèn” tao thì mầy đừng buồn nghe thăng quỷ.

Nói xong tôi cười khanh khách khiến thằng Liền điên tiết, nó liền bẻ vội trái bình bát mọc ven con đê rồi vung tay chọi thẳng về phía tôi, thời may tôi đã đề phòng nên né một cách ngon ơ, trái bình bát thay vì trúng đích là tôi thì nó lại trúng ngay con Vịt đang ăn lúa chạy đồng của bên kia bờ ruông, tội cho con Vịt tư dưng mắc nạn nó kịp kêu một tiếng dài rồi nằm ” quay đơ cán cuốc” dưới ruộng. Tình thế xảy ra quá đột ngột ngoài sức tưởng tượng của hai đứa tôi, mặt sợ “cắt không còn chút máu” khi có người đàn ông tay cầm cây sào nhỏ có gắn chùm nylon phía trên đùng để xua đàn vịt đi tới, ông ta lịch sự hỏi khi thấy chúng tôi lạ hoắc lạ huơ đặt chân đến vùng đất này:

-Xin lỗi hai chú em tìm nhà ai trong ấp này, (Qua) giúp cho.

Biết ông chủ chăn vịt chưa phát hiện ra con vịt đang nằm chỏng chơ trên mặt ruộng, thăng Liền nhanh nhẩu nói:

  • Dạ thưa ông , tụi con tìm nhà anh Quỳnh đi lính Biệt Động Quân là con của ông Giáo Hương đó ông .

Ông già nọ vui mừng nói:

  • Chèn ơi! Thằng Quỳnh là cháu tui đó, nó kêu Qua là ông Tám, thôi được mấy chú theo tui dìa nhà nó luôn, cái thằng nó đi biền biệt mới ló mặt về cách đây mấy hôm, à mấy chú chắc cũng lính tráng với thằng Quỳnh chăc.

Hai đứa tôi đồng gât đầu xác nhận, bổng ông Tám trố mắt nhìn thấy con vịt đang nằm chết dưới ruộng , ông lội xuống cầm con Vịt lên xăm xoi một lúc rồi ông nói:

  • Mấy chú coi đứa nào bất nhơn làm gãy cổ con Vịt của tui nè, cái thứ gì phá làng phá xóm thấy ớn , tui mà bắt được đứa nào tui bẻ cho lọi tay luôn.

Nói xong ông nhận con vịt vô cái giỏ  đệm đan bằng đây lát, ông nói tiếp:

  • Sẳn con Vịt này tui kêu bà nhà tui mần vịt nấu chao chiều mấy chú với thằng Quỳnh tới nhà tui nhậu chơi .

Hai đứa tôi hú hồn vừa thoát khỏi ” một bàn thua” từ ông Tám ông của anh Quỳnh, trong lòng mừng khắp khởi chúng tôi đi theo ông Tám đến nhà tía vợ tương lai của thằng bạn mình …

  • Quỳnh ơi! Bây ra coi ai tới thăm bây nè.

Nghe tiếng ông Tám gọi tên Quỳnh ngoài ngỏ, anh Quỳnh quần đang săn ống cao ống thấp vội chạy ra, gặp hai đồng đội trên chiến trường Cao nguyên giữ lời hứa ghé thăm mình, anh Quỳnh nói:

Dạ chiến hữu của con đó ông Tám, mời ông Tám vô uống miếng nước.

Ông Tám từ chối:

Ôi thôi nước nôi gì bây ơi! Ông dìa kêu bà Tám bây làm nồi Vịt nấu chao, rồi xế xế bây kéo qua nhà ông lai rai cho vui.

Nói xong ông Tám phe phẩy cái nón lá quạt để xua đi cái nóng của trưa hè rồi ông từ từ lui gót.

Anh Quỳnh chỉ hai cái võng đang treo tòn ten ở hàng cột nơi hàng hiên, anh nói:

  • Bây ra sau cái khạp phía sau nhà rửa mặt mũi tay chân cho mát, mệt thì thả cái lưng trên võng kia, cứ thoải mái nhe, anh đang phụ chị bây nấu ăn phía sau, chút nữa ba anh em mình vừa rai Vừa cơm nước luôn.

Cũng với cái  miệng dẻo quẹo, thằng Liền đáp lời tức thì :

  • Dạ tía để tụi con tự nhiên, con biết sớm muộn gì đây cũng là nhà con mà.

Anh Quỳnh chưa kịp phản ứng sau câu nói này thì thằng Liền nó ” đế” thêm vô:

  • Ủa mà em Hồng vợ con đâu tía.

Anh Quỳnh đưa tay cú vào đầu thằng Liền một cái đau điếng,  rồi anh nói:

  • Bây đừng nói sàm nữa, con Hồng nó còn di học , bây ghẹo nó chuyến này anh bẻ lọi giò ráng chịu nghe thằng kia .

Nghe anh Huỳnh hăm he thằng Liền thôi không dám giỡn nữa, hai đứa tôi thả lưng trên cái võng nằm chơi rồi giấc ngủ đến hồi nào chẳng hay:


Hồng vừa tan học về đến ngoài cổng nhà, nó chợt thấy có hai chú lính mặc bộ quân phục rằn ri giống y như bộ quân phục của tía mình, khi đến gần bên hai chiếc võng Hồng thấy Hai chú lính này dấp dáng hãy còn thư sinh, giương mặt trắng hồng như mặt con gái khiến cho nó thầm nghĩ:

” Hai cái chú này không biết phải lính hay không, gì mà cái mặt non xèo  vậy cà” ?

Sở dĩ con Hồng thắc mắc như vậy là vì gần đây  khi tan học, nó vừa ra khỏi cổng trường thì có vài  chú lính với gương mặt non chẹt như hai chú lính nằm trên chiếc võng trước hàng ba nhà mình,  họ buông lời chọc ghẹo con Hồng và đám nữ sinh cùng lớp, mấy chú lính này ăn nói bạo miệng khiến các cô gái ngây thơ trong trắng kia phản ứng gay gắt , hai bên đang lời qua tiếng lại thì có chiếc xe Jeep của Quân cảnh trờ tới khiến đám lính kia co giò dông tuốt vô các con hẻm gần đấy mất dạng, chừng hỏi ra mới biết đám thanh niên choi choi thấy mấy ông lính mặc đồ oai phong quá , các cậu thích lắm nên tìm các bộ quân phục mặc để đến cổng trường lấy le với các nữ sinh này…

Đang mơ màng trên chiếc võng tôi với thằng Liền bị con chó của nhà kế bên sủa inh ỏi đánh thức, giật mình  tĩnh giấc tôi với thằng Liền gặp ngay cô nữ sinh với mái tóc dài  đen nhánh, đôi mắt bồ câu, gương mặt đẹp nhìn qua chúng tôi đoán chắc là em Hồng con của tía Huỳnh đây rồi, thằng Liền ngồi bật dậy chưa kịp xỏ chân vào đôi giày ” bốt đờ sô” nhuốm đầy bụi đường nó liếng thoáng nói :

  • Em là Hồng con tía Huỳnh phải không ?

Hồng cười nụ rồi đáp :

-Dạ đúng rồi đó, xin lỗi hai chú, chắc hai chú ở chung đơn vị với cha con phải không ?

Nghe em Hồng kêu hai đứa tôi bằng chú xưng con tôi nhận ra ngay gương mặt thằng Liền “mất lửa” trông thấy rõ, nhưng vốn là đứa nhanh nhẹn nên thằng Liền ” Sửa lưng” em Hồng liền :

  • Gì mà chú, đừng gọi tui anh bằng chú, anh tên Liền còn bạn anh tên Hùng , hai đứa anh lớn hơn Hồng có vài tuổi thôi, mình gọi nhau bằng anh em cho thân mật, sở dĩ anh biết tên em là Hồng bởi vì ở đơn vị ngày nào tía Quỳnh cũng nhắc em và má hết.

Nghe thằng Liên kêu cha mình bằng tía một cách tự nhiên, con Hồng làm mặt nghiêm rồi nó gặng hỏi thằng Liền :

  • Chú … Ý .. Anh Liền kêu cha em bằng tía hả?

Con Hồng vốn thông minh và lém lỉnh, nó biết thằng Liền đang giở mòi tán tỉnh mình nên Hồng gài thế bí cho thằng Liền hết cơ hội coi chơi :

  • Em hiểu rồi , vậy là cha em nhận anh làm con nuôi phải không ?  Ở nhà thằng ba gọi em là chị hai, nay anh là con của cha thì tụi em gọi là anh (một) hén, em nói vậy phải không anh Hùng.

Nghe cô gái thông minh giăng bẫy thằng bạn mình một cách tài tình khiến thằng Liền muốn ló mòi cái tính ” be he ” ra thì cũng hơi khó, đã vậy cô còn “cột” tôi vô vụ này giống như người làm chứng khiến tôi với thằng Liền ú ớ nói không nên lời, nhân lúc đó Hồng liền phóng thẳng vô nhà bỏ lại hai thằng ” Sò ke”  ngồi quê xệ trên chiếc võng tòn ten.

Bữa cơm thật ngon toàn những món từ  cây nhà lá vườn, không món nào nhà anh Quỳnh phải mua ngoài chợ ngoài trừ gia vị nêm nếm, mâm cơm vừa dọn ra thì thằng ba con anh Quỳnh cũng vừa về đến, nó quăng vội cái cặp trên bộ ván chạy đến khoanh tay lễ phép thưa mọi người trong nhà, đến phiên chúng tôi thằng ba chẳng biết xưng hô thế nào cho phải phép nên nó chỉ gật đầu chào, thấy vậy con Hồng lên tiếng :

  • Ba nè , đây là anh Một con nuôi của cha , còn đây là anh Hùng, cả hai anh ở chung đơn vị với cha mình đó, em thưa lại cho đàng hoàng đi :

Thằng ba con anh Quỳnh tuy là con trai nhưng bộ dạng nó hay mắc cỡ, nghe con Hồng bắt phải chào lại nó đành làm theo, miệng nói nhỏ lí nhí :

  • Em chào anh Một, chào anh Hùng.

Tôi thật sự nể phục cách dạy con cái của gia đình anh Quỳnh, con cái lễ phép, ngoan hiền , tôi thầm đánh giá đây là một gia đình tuy nghèo, nhưng  hạnh phúc thật sự…

Cơm nước xong, chúng tôi ra dạo quanh vườn nhà của anh Quỳnh, cũng như bao gia đình nông dân nơi đây, nào là đào mương , ao thả nuôi cá , cây trái đủ loại, chúng tôi thích nhất là dạo mát dưới bóng mát của tàn cây rậm rạp phía trên, phóng tầm nhìn ra con kênh trước nhà nằm phía bên kia con lộ, tôi thấy những chiếc xuồng nhỏ chở đủ thứ sản vật ra chợ quận để bán, khung cảnh miệt vườn thật nên thơ tuyệt vời, đang thả hồn vào những cảm giác mới lạ của vùng quê nơi đây, cố thu vào những khung cảnh thật yên bình vào trong đầu để sau này khi trở lại đơn vị tôi sẽ viết nên những vần thơ những câu chuyện thật ngọt ngào tình người, tình đất của miền sông nước, bổng sau lưng chúng tôi tiếng thỏ thẻ của Hồng vang lên :

  • Anh Một với anh Hùng theo em bơi xuồng qua bên kia sông vui lắm.

Dường như chỉ đợi bao nhiêu đó thôi, thằng Liền ” nhào vô” đớp liền :

  • Vụ đó được lắm đó Hồng, tụi anh nào tới giờ có đi xuồng bao giờ đâu, hôm nay đi thử một chuyến xem sao hé, à mà em chèo có giỏi không vậy? Lỡ dại giữa dòng cho tụi anh

” uống nước” là mệt lắm nghe Hồng.

Hồng liến thoắng trả lời :

  • Không sao đâu anh Một, miền sông nước mà chìm ghe là chuyện ăn cơm bữa lo gì, nếu lỡ có chìm thì em ưu tiên vớt anh Một trước rồi mới cứu anh Hùng sau.

Hồng cười giòn sau câu nói này, nghe Hồng nói vậy thằng Liền xanh mặt nó vội nhìn tôi như cầu cứu, tôi làm bộ ” cà nanh” với thằng Liền:

  • Đó mầy thấy chưa thằng quỷ, em hai của mầy lo cứu ” ruột thịt” trước, còn ” da ” như tao có thăm hà bá cũng không sao cả, còn không biết cảm ơn em út đi .

Thằng Liền nó nhìn thẳng vào đôi mắt con Hồng như để dò xét cô em nuôi của mình có tình ý gì trong câu nói kia không, vừa chợt thấy thằng Liền nhìn chằm chằm mình, Hồng vội lảng nhìn chỗ khác, một chút e ấp Hồng hỏi :

  • Anh Một mần cái gì mà dòm em trân trân vậy, trên mặt em bị dính lọ nghẹ hả? ….

Hồng chèo xuồng đưa hai chúng tôi sang bên kia sông, gió mát từ mặt sông thổi thốc từng cơn thật dễ chịu, chiếc xuồng còn cách bờ không xa bổng đâu có chiếc xuồng gắn máy chạy từ ngã ba sông chạy cắt ngang xuồng của Hồng, nước dưới sông văng tung tóe làm cả ba người chúng tôi ước sũng, bộ đồ kaki chúng tôi có ước thì cũng chẳng sao, chỉ tội cho Hồng nàng mặc trên người bộ bà ba mỏng manh bị ướt  khiến cho vải ôm sát vào thân người làm lộ những đường cong tuyệt mỹ của người trinh nữ ở độ tuổi trăng tròn, lúng túng vì thẹn thùng Hồng dừng tay chèo lấy hai tay ôm ngực, thằng Liền nhanh trí nó vội cởi chiếc áo nó đang mặc trên người rồi quàng cho Hồng để ngăn bớt những cơn gió vô tình làm lạnh buốt người trong mộng của mình, Liền nói :

-Hồng khoác tạm áo của anh đi kẻo bị cảm.

Tôi thấy thái độ của con Hồng thật cảm động sau cái nghĩa cử của thằng bạn mình dành cho em, lúc này tôi thấy gương mặt của Hồng thật đẹp, lúc ấy tôi lại manh nha ghen tị với thằng Liền, tuy có hơi xao xuyến trong lòng nhưng ý nghĩ nọ cũng chợt tắt khi tôi nghe thằng Liền trách móc người gây ra cớ sự này:

-Dân tình gì kỳ cục quá, dưới sông nước rộng thênh thang mà chạy ẩu quá, may phước không va chạm bằng không thì nguy hiểm vô cùng.

Dường như chưa hết ấm ức, thằng Liền hỏi Hồng :

-Em có nhận ra thằng quỷ nào lái xuồng đó không , dẫn tụi anh đến nhà hỏi cho ra chuyện coi.

Là dân ở tại đây  làm sao Hồng không nhận ra, từ đầu nàng thấy chiếc xuồng từ xa phóng đến rồi, thằng Tư Cò trong xóm của Hồng chứ ai ” Trồng khoai đất này”, hắn ta đeo đuổi Hồng đã lâu, nhưng trong mắt Hồng không hề có thiện cảm với Tư Cò khiến hắn  đau khổ chờ dịp phá đám Hồng chơi, nay thấy người mình yêu mến đi dạo với hai chàng lính chiến khiến cơn ghen tức nỗi lên nên hắn mới gây ra cớ sự này, Tuy biết rõ là vậy nhưng Hồng nói trớ đi :

-Hồng cũng  không rõ người đó là ai, lạ hoắc hà có lẽ dân ngoài chợ vô chơi, nhậu nhẹt say rồi lái càn như vậy, họ không cố ý đâu …

Chúng tôi đành bỏ dở chuyến dạo trên sông để lên vườn trái cây bên ấy dạo chơi, trên đường quay trở lại nhà Hồng cả ba chúng tôi lặng thinh không ai nói với nhau một lời bởi ai cũng đang đeo đuổi ý nghĩ riêng của mình …

Chiều đến anh Quỳnh kéo rốc cả nhà cùng hai đứa tôi qua nhà ông Tám để dự buổi tiệc họp mặt. Từ bên trong thấy chúng tôi thấp thoáng ngoài ngõ ông Tám đi nhanh ra tiếp “phái đoàn” chúng tôi, ông vồn vã :

  • Dô , dô lẹ bây bà Tám nấu nướng xong lâu rồi, nãy giờ bả trông mấy đứa lắm đó, chu cha đủ bộ hết hả bây,  chà chà coi bộ đông vui hao à nghe.

Nói đến đây ông cất một tràng cười sảng khoái, thức ăn dọn lên ê hề,tôi nhìn thôi cũng đã thấy no rồi, giỏi lắm chỉ gắp vài đũa cho vui lòng gia chủ, còn thằng Liền tôi nghĩ chắc nó cũng mang tâm trạng như tôi nên khi ngồi vào bàn nó liền sà vào ngồi cạnh tôi, tôi bèn hỏi nó:

  • Mầy nhắm ăn hết mấy món này không? Tao thì chịu thua rồi đó, trời !  chai ba xi đế bự tổ chàng kìa, thôi rồi hôm nay thể nào cũng

” Thuyền chìm tại bến” cho coi.

Cái ly “mắt trâu” chứa ba xi đế trong như mắt mèo cứ xoay tua, uống một hồi con mắt tôi nhìn đâu cũng thấy mọi vật như nhảy múa, thậm chí tôi thấy tự dưng trong bàn tiệc có đến hai ông Tám giống y như đúc, nhìn sang thằng Liền tôi thấy nó ” tỉnh bơ sư cụ” như chưa từng uống giọt ” nước mắt quê hương” nào, tôi thầm khen thằng này tửu lượng ngon lành, thế nào nó cũng lọt vào ” mắt xanh” của ông Tám với vai trò cháu rể của ông, vì ở thôn quê người ta thường lấy tửu lượng làm thước đo trong mọi chuyện, và hơn nữa với cái tài dẻo miệng của thằng Liền nữa coi như nó đạt được mục đích làm con rể của tía Quỳnh rồi, trước khi tôi ” lật cù mèo” tại bàn tôi còn kịp nghe ông Tám khen thằng Liền đáo để :

  • Thằng Liền bây uống vậy ông Tám chịu rồi đó, thanh niên phải vậy chứ, ” Nam vô tửu như kỳ vô phong” , ha ha ha.

Sáng hôm sau tôi giật mình thức dậy, thấy mình nằm trên bộ ván nhà anh Quỳnh, dần nhớ lại tôi không hiểu tại sao tôi về đến nhà anh Quỳnh, đầu nhức như búa bổ tôi định tìm uống chút nước cho thấm giọng, thằng Liền nó xuất hiện ngay trước mặt tôi nó chìa cái gáo nước mưa mát lạnh cho tôi, tôi mừng rỡ làm một hơi không còn một giọt, tôi hỏi nó :

  • Hôm qua mầy chì thiệt, uống quá cỡ thợ mộc mà mầy không say, có bí quyết gì không?

Thằng Liền nó bật mí cách ăn gian của nó:

  • Dưới quê cô bác mời mà mình từ chối thì họ không vui, tao thấy cái tướng ông Tám là vô địch rồi nên tao thủ sẳn cái khăn lông nhỏ, khi hớp rượu vô xong tao ngậm đó rồi chờ không ai để ý tao đưa khăn lên lau miệng, nhưng kỳ thực tao phun vô khăn hết, chừng nó ướt kha khá tao làm bộ đi rửa mặt cho khỏe tao xả cái khăn xong vắt ráo rồi vô chiến đấu tiếp.

Nghe cái kế ma giáo của thằng Liền tôi thấy mắc cười bởi cái láu cá của nó, nó còn kêu tôi sau này có nhậu nhẹt thì áp dụng như nó là nhậu hoài mệt nghỉ, sẳn trớn nó khai ra luôn:

  • Đêm qua tao với em Hồng tâm sự tới sáng, em Hồng chịu tao thiệt rồi mầy ơi! Chuyến này về tao nói ba má tao đem trầu cau xuống dạm hỏi, tía Quỳnh tao phải ok thôi, vì má của Hồng cũng chịu cho hai đứa tao sau này thành chồng vợ.

Như sợ tôi chưa tin nó nói thêm:

-Tối qua tao tặng em Hồng chiếc nhẩn rồi, tao mua đã lâu , mua từ tiền lương tao dành dụm đó. Không tin sáng mai mầy nhìn bàn tay của em thì mầy biết liền.

Nghe thằng Liền  khoe thành tích tấn công người trong mộng của nó từ bấy lâu nay thành công rực rỡ, tôi chợt thấy lòng mình buồn vui lẫn lộn, buồn vì từ nay tôi không được phép ” Cạnh tranh” với thằng Liền nữa rồi, mừng là cái thằng dẻo miệng từ nay có bến đỗ, riêng tôi thì phải hát mãi bài ca “chuyện người lính chiến cô đơn”

Trở về đơn vị sau kỳ nghỉ phép được ít lâu thì miền nam “gãy súng”, mấy anh em chúng tôi tan tác như bầy gà lạc mẹ sau biến cố trên, tôi không biết thằng Liền nó có kết duyên tơ tóc được với con gái của tía Quỳnh hay không,  vì hoàn cảnh chúng tôi không còn gặp lại nhau từ dạo ấy, hay nó đã trôi dạt phương trời xa xăm nơi nào, riêng tôi mỗi khi tiệc tùng nhậu nhẹt nơi đâu tôi hay chú ý có ông nào hay xài khăn lau miệng hay không, nếu có thì chắc đây cũng là một đệ tử chân truyền cùng phái với thằng Liền bạn tôi trong một lần về quê để Cưới vợ miệt vườn .

Viết Xong 24.7.2017

Đã xem 812 lần

Chân thành cảm ơn tác giả hoặc quý vị nào đó đã đăng bài viết này lên Quán Văn.

[ Thành viên mới xin ĐĂNG KÝ ]
[ Thành viên ĐĂNG NHẬP ] để đăng bài
(Quý vị sẽ nhìn thấy cách chỉ dẫn đăng bài.)

Máy chiếu VPL-DX240 XGA

Chuyên phân phối MÁY CHỦ DELL POWEREDGE T30 E3-1225 V5

Phân phối thiết bị mạng Cisco FULL mã

Máy in hóa đơn, máy in bill PRP-085 Giá hot

NỆM CAO SU KIM CƯƠNG TỔNG HỢP KHUYẾN MÃI TẶNG GỐI

Thuốc diệt GIÁN thần kỳ

Nhà Hàng SÀI GÒN PHỞ TOMBALL, TX CẦN NGƯỜI

Cần Sang Nhà Hàng Phở Vùng TOMBALL, TX

Bán xe Toyota Camry 2004. 2.4 mới cứng. Hệ thống máy móc tân tiến cùng dàn video từ nước ngoài

Cần bán 4 lô đất khu du lịch Cam Ranh và Diên An – Khánh Hoà

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách