Hai Hùng SG – LY CÀ PHÊ “NGỌT NGÀO”

Chắc trong cuộc đời của mỗi chúng ta, ai cũng đã từng nếm qua hương vị thơm ngon của cà phê, thời nay khi công việc tất bật hàng  ngày nên một số người đã chọn cà phê hòa tan trong những gói nho nhỏ bên ngoài nhà sản xuất ghi 3 trong 1 rất tiện lợi .
 Sở dĩ nó tiện lợi vì khỏi phải pha trong phin hoặc vợt rất mất thì giờ, chỉ cần cho nước sôi vào khấy đều là đã có ly cà phê sữa nóng hổi bốc khói thơm lừng, nó lại đáp ứng làm cho mọi người tĩnh táo và sảng khoái khi uống xong, chính vậy nên cà phê gói hòa tan là một lựa chọn hàng đầu của một số người, hơn nữa do giá bán chấp nhận được vì chỉ bỏ ra hai ngàn năm trăm đồng ( theo thời giá hiện nay ), thay vì phải tốn mươi, mười lăm ngàn mới có ly cà phê vừa ý trong các quán cỡ trung bình, còn chui vô quán Vip một chút sẽ là bốn năm mươi ngàn một ly….
  Tôi còn nhớ như in, vào đầu thập niên sáu mươi của thế kỷ trước, dạo ấy tôi chỉ là thằng con nít Bảy tám tuổi đầu, ăn chưa no lo chưa tới, nên trong đời sống hàng ngày đã gây ra nhiều chuyện dở khóc dở cười, có chuyện nó in hằn vô tiềm thức của tôi mà nó chẳng bao giờ phai nhạt.
  Ngày ấy gia đình tôi sống trong xóm lao động nghèo, bà con chòm xóm sống khắng khít đùm bọc và tương trợ nhau hết lòng khi hữu sự, đám con nít cũng theo đó mà chơi đùa  thật vui ít khi nào xung đột với nhau, nên dù nghèo chúng tôi cảm thấy thật hạnh phúc so với con nít nơi vùng thường xảy ra chiến sự.
  Ba tôi ngày ấy ông là công chức, khi xong công việc ở sở làm ba tôi hay phụ má tôi làm những chuyện trong gia đình.
  Một hôm tôi đang tụ tập với mấy đứa bạn trong sân nhà ông Sáu Giai, nơi đây là một vườn cây vú sữa to cao, khi đến mùa chúng tôi được ông Sáu cho ăn thoải mái, có hôm ông còn cho chúng tôi mang một ít về cho gia đình, vì thế khi ông Sáu bất ngờ qua đời trong cơn bạo bịnh khiến tôi và các bạn buồn thiu gần cả tháng, vì từ đây chúng tôi không còn có dịp được cho ăn vú sữa nữa rồi, bởi các con ông không thích cho con nít tụ tập ôn ào nơi đây.
  Đang nô đùa vui vẻ tôi nghe tiếng ba tôi gọi vọng qua từ bên kia con lộ:
– Phương ơi ! Về mua cho ba ly cà phê đi con .
Tiếc rẻ vì cuộc chơi đang vui mà bỏ dở nửa chừng, tôi lững thững quay về nhà để mua cà phê cho ba tôi.
 Quán cà phê của ông bà Tư tọa lạc bên ngoài khu cư xá Kiến thiết, nơi đây tổng cục gia cư ngày xưa cất lên để bán cho sĩ quan và công chức thâm niên về cư ngụ cùng gia đình, nhà ông bà Tư giáp với khu này nên ông bà mở quán cà phê và  điểm tâm, do địa thế quán thuận lợi nên hết đầu trên xóm dưới ai cũng đến ủng hộ, nhất là khi trời hừng sáng thì trong quán của ông bà Tư đủ các  thành phần, từ trí thức, đến dân lao động cần lao, họ đến ăn uống bàn chuyện thời sự trong ngày .
  Từ phía đàng xa tôi đã nghe được cái mùi thơm của cà phê do ông bà Tư pha, thuở ấy họ dùng cái vợt thật to, mỗi lần pha gần cả trăm gram cà phê bột, ngày trước người bán dùng loại cà phê nguyên chất, họ rang với công thức riêng nhưng tuyệt đối không có hóa chất và các chất độn như thời nay.
 Vừa đặt chân đến cửa quán, tôi thấy thằng Thành con ông Chín” Tắc xi” cũng đi mua cà phê cho ông Chín, vì đây là lần đầu tiên đi mua cà phê cho ba tôi, một công việc đối với tôi lúc đó tôi rất ngại vì quán đông nhiều người lạ nên tôi có cảm giác mình sợ sệt và thiếu tự tin, vì vậy tôi gặp thằng Thành nơi đây thì còn gì bằng, dẫu sao có thằng Thành tôi đỡ ái ngại phần nào, thấy tôi cũng mua cà phê như mình nên Thành ngoắc tôi lại để cùng vô quán một lượt..
  Hai đứa tôi đứng sớ rớ bên cái bàn mà ông Tư đang trổ tài pha cà phê, mùi cà phê thơm lừng tuy chưa từng được nếm lần nào nhưng nghe mùi hương của cà phê thơm ngào ngạt cũng khiến chúng tôi hưng phấn trong lòng, bà Tư vừa dẹp mấy  ly của khách uống xong mang xuống phía sau cho con cháu rửa, khi đi ngang qua chúng tôi bà Tư cất tiếng hỏi :
 – Hai con mua cà phê gì, bà nói ông Tư bán liền cho, chứ không chờ lâu lắc lắm nghe bây.
Khi nghe chúng tôi muốn mua cà phê đen, ông Tư vội chụp cái Lon Guigoz trên tay thằng Thành và cái ly cối trên tay tôi, ông cho ít đường rồi rót và phê vào, ông dùng muỗng khấu nhẹ cho tan đường, trao lại cho chúng tôi ông thu tiền rồi nói:
-Xong rồi đó hai “anh,” đem về lẹ cho tía mấy “anh” uống liền kẻo nó nguội mất ngon .
  Tôi và thằng Thành cảm ơn và cúi đầu chào ông Tư rồi ra về, ra gần đến chiếc bàn gần phía trước cửa quán, tự dưng thằng Thành nó rị vai tôi lại nó nói :
-Ông Phương nè,  chờ tui chút xíu rồi mình về một lượt.
Tôi thắc mắc:
– Ông tính làm cái giống gì mà kêu tui đợi với chờ, không nghe ông Tư dặn sao, về chậm và phê nguội mất ngon.
Thằng Thành chẳng thèm đối hoài gì lời nói của tôi, nó ra hiệu cho tôi đứng chờ nó một chút, rồi con mắt nó ngó chung quanh xem có ai để ý hay không, thật ra khách khứa lo nói chuyện với nhau nên không ai rảnh để ý đến hai thằng “xây lố cố” tụi tui làm gì, Thành biết không ai dòm ngó đến mình nên nó nhanh như chú chim Cắt nhào xuống đất nhanh chóng vồ con mồi rồi  bay vút lên không tức thì, còn Thành thì nhào đến cái bàn nó giở cái nắp lon Guigoz ra tay kia nó chộp lấy hủ đường cát trút hết vô lon đựng cà phê, nó nhanh chóng đến bên tôi nó xúi:
-Ông Tư cho đường kẹo quá chừng, ông lấy hủ đường kia cho vô ly luôn đi rồi mình về.
Tôi nhìn theo cái tay của thằng Thành chỉ, trong bụng tôi đánh lô tô vì lấy thêm đường mà không có sự đồng ý của ông bà Tư thì khác nào là ăn cắp, mà ăn cắp là xấu , ba tôi dạy như vậy nên tôi chần chừ không nghe lời xúi của thằng Thành, thấy thái độ lưỡng lự của tôi nó bèn xúi tiếp với cái giọng như tay uống cà phê sành sỏi :
-Cà phê nó đắng thấy bà cố, cho đường ít uống chẳng ngon tí nào, ông cứ trút hết hủ đường vô, tui chắc là ba ông sẽ khen ông mua cà phê giỏi cho xem.
  Nghe lời dụ dỗ của thằng Quỷ Thành, tui căn răng làm liều một phen, thầm van vái đừng cho người của quán bắt gặp, nếu không thì xấu hổ vô cùng, cũng bằng động tác nhanh lẹ tôi trút cả hủ đường đầy ắp vào ly cà phê rồi nhanh chóng hai thằng tôi dọt liền ra khỏi  quán. Trên đường về nhà tôi rối rít cảm ơn thằng Thành, và tôi cho nó là thằng bạn chân tình vì nó đã có công chỉ vẽ cho tôi điều mới lạ về ly cà phê hôm ấy, trong lòng tôi khấp khởi mong mau về đến nhà để ba tôi được thưởng thức ly cà phê “ngọt ngào” do sáng kiến của thằng Thành đem lại, tôi còn mường tượng ba mình sẽ vuốt đầu khen thằng con trai của mình sao hôm nay giỏi dữ thần vậy cà .
 Bằng hai tay tôi trao ly cà phê cho ba tôi, trong lúc đi đường cà phê sóng sáng làm tan đi một số đường trong ly, ba tôi không để ý nên ông lấy muỗng khấu đều rồi cầm ly cà phê uống ngon lành, tôi trố mắt ngạc nhiên khi thấy ba đang uống nửa chừng tự dưng ông dừng lại và phun vội hết cà phê trong miệng xuống đât, rồi ông quay sang hỏi tôi với vẻ giận dữ:
-Phương nè , ai bán cà phê cho con vậy ?
Tình thiệt tôi nói : Dạ chính tay ông Tư rót bán đó ba.
Ba tôi quả quyết :
– Không thể nào, ông Tư chuyên bán cà phê mà như vầy được hết, nói thiệt đi, ai bán.
Nghe tới đây hồn vía tôi bay lên tận chín tầng mây, tôi ngờ ngợ chắc tại đường quá nhiều mới ra cớ sự này, tôi đành khai thiệt mọi điều cho ba nghe, nghe xong không nói không rằng ông rút cây roi mây vắt trên vách lá quất cho tôi vài roi, ba tôi nói :
-Nè đánh cho chừa cái tội ăn cắp nè.. Cà phê bỏ đường vừa phải còn cái đắng của nó mới ngon, bây bỏ cả ký đường vô nó thành “chè phê” rồi còn gì.
Sau câu nói ba tôi còn khuyến mãi thêm hai roi nữa cái tội nghe lời xúi giục của thằng Thành.
 Chiều hôm đó gặp lại thằng Thành, nó nhìn tôi lấm lét hỏi :
-Ba ông uống cà Phê có khen gì hông?
Mấy vết roi mây còn hiện trên bàn tọa đau điếng nên khi nghe thằng quỷ Thành hỏi như vậy tôi bèn tống cho nó một đạp rồi nói:
.- Khen  cái con khỉ khô họ, ông xúi dại làm tui ăn “Bánh tét nhưn mây” đã luôn nè.
Nói xong tôi đưa tay xoa xoa chỗ đau cho thằng Thành biết cái hậu quả của nó gây ra.
Tưởng sao, thằng Thành cũng kéo quần cho tôi xem vết roi cũng đầy mông của nó:
-Tui cũng bị cha tui đập cho một trận nè, cũng tại thằng Cu con bà Mười nó chỉ tui nên tui mới chỉ lại cho ông, ai dè thằng ôn dịch Cu bà Mười nó hại tui với ông ra nông nổi như vầy.
Đến đây thì tôi đã hiểu nguyên nhân làm tôi với thằng Thành bị đòn oan mạng, công đâu chẳng thấy mà tội đã rành rành, từ đó về sau tôi và thằng Thành không còn nghe lời xúi bậy của bất cứ đứa bạn nào nữa.
Mấy chục năm trôi qua, mỗi khi uống cà phê ngoài tiệm khi họ cho đường ngọt quá , tôi cũng phun ra và nhăn mặt y như ba tôi ngày ấy , tôi lầm bầm :
– Cà phê gì ngọt lịm, cái này là chè phê chứ cà phê cái giống gì ????.
 Viết xong 30.8.2017. 19,23 pm

Đã xem 275 lần

Chân thành cảm ơn tác giả hoặc quý vị nào đó đã đăng bài viết này lên Quán Văn.

[ Thành viên mới xin ĐĂNG KÝ ]
[ Thành viên ĐĂNG NHẬP ] để đăng bài
(Quý vị sẽ nhìn thấy cách chỉ dẫn đăng bài.)

Máy chiếu VPL-DX240 XGA

Chuyên phân phối MÁY CHỦ DELL POWEREDGE T30 E3-1225 V5

Phân phối thiết bị mạng Cisco FULL mã

Máy in hóa đơn, máy in bill PRP-085 Giá hot

NỆM CAO SU KIM CƯƠNG TỔNG HỢP KHUYẾN MÃI TẶNG GỐI

Thuốc diệt GIÁN thần kỳ

Nhà Hàng SÀI GÒN PHỞ TOMBALL, TX CẦN NGƯỜI

Cần Sang Nhà Hàng Phở Vùng TOMBALL, TX

Bán xe Toyota Camry 2004. 2.4 mới cứng. Hệ thống máy móc tân tiến cùng dàn video từ nước ngoài

Cần bán 4 lô đất khu du lịch Cam Ranh và Diên An – Khánh Hoà

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách

Be the first to comment

Tham gia bình luận