Hai Hùng SG – XÓM NHỎ

Chống cặp nạng tập lê bước đi tới đi lui trong sân nhà, bổng bà năm nghe cái giọng của chú Hai Xích lô vang lên ồm ồm phía sau lưng mình:
 -Cha chả, hôm nay cô Năm nó tự tới lui được rồi hén, vậy đi cô tự tập chừng vài ba bữa là nó quen thôi.
   Bà Năm nhoẻn miệng cười, bà nói:
  -Thằng Dũng nó mắc đi mần rồi, có nó dắt dìu tui tới lui nhẹ nhàng hơn chú Hai ơi, mà sao hôm nay chú chạy xe trễ dữ vậy, mọi lần gà gáy đầu hôm là tui nghe chú đi rồi.
  -Lúc này ế lắm cô Năm ơi! Chạy sớm xách xe không đi lòng vòng rã cặp giò mà chẳng có khách, với lại dạo này mấy cha xe ôm cạnh tranh quá, mấy chả tính rẻ nên vớt hết khách, rầu lắm cô ơi!
  Chú Hai nói xong ông buông một tiếng thở dài nghe não ruột, chú đẩy xe ra đường phóng lên yên đạp nhanh để tìm mối.
 Tập đi được vài vòng quanh cái sân nhỏ, bà Năm ngồi thở dốc bên chiếc ghế gỗ cũ kỹ đặt trước cửa nhà, bà vói tay lấy ly nước rót sẳn để trên cái bàn cạnh bên hớp từng hớp nhỏ cho thấm giọng, chưa kịp đặt cái ly xuống, bà Năm gặp bà Hai hàng xóm ghé sang, bằng cái giọng thân thiết bà Hai hỏi thăm:
  -Sao rồi chị, hôm nay “đỡ hung” rồi hả, cái thằng mắc dịch nó đụng chị nó trốn biệt luôn rồi phải không, cái thứ gì không biết điều, lỡ đụng con người ta thì đền tiền cơm thuốc chút đỉnh cho có tình, mẹ tổ nó đụng xong trốn biệt dạng luôn.
  Bà Hai còn định rủa xả thêm nữa nhưng bà Năm xua tay ngăn lại, bà nói:
 -Kệ nó chị ơi, tui thấy bộ dạng thằng đó nó cũng nghèo, chị thấy cái xe gắn máy của nó chị cũng biết rồi, xe “Quây tàu” cũ xì hà, nó năn nỉ quá mạng, nó than đang thất nghiệp, nó nói với tui hôm nào có tiền nó ghé tới thăm và phị tiền thuốc men cho tui.
 – Trời, chị đừng có tin chị ơi, thời buổi này cái gì cũng vậy, phải chộp liền tay, vì chị để lâu “Cứt trâu hóa bùn” lúc đó ai đâu mà biết.
 Bà Năm giữ nguyên cái suy nghĩ của mình, bà nói:
 -Hổng phải ai tui cũng tin hết chị Hai ơi, riêng cái thằng này tui thấy nó thật lòng lắm đó, tội nghiệp nhà nghèo nó cũng đâu muốn đụng tui mần chi, tại con chó quỷ của ai nuôi thả chạy rong ngoài đường, thằng này né con chó nhằm lúc tui trong hẻm đi ra nên lảnh đủ.
 Thấy nói tới nói lui không khéo lại mếch lòng nên bà Hai chuyển đề tài :
 -Dạo này ba cái thằng “Bác sỹ” nó quần xóm mình dữ lắm nghe chị Năm, có hôm hai đứa đâu lạ hoắc đậu xe gắn máy dưới hiên nhà bà Mười Sa Đéc, tụi nó lôi ra cái ống chích rồi thay phiên chích cho nhau, chích xong nó quăng cái ống chích tại chỗ, tui sợ sấp nhỏ trong xóm đạp nhằm thì coi như “Lúa vàng” luôn nên tui phải lượm gói lại kỹ lưỡng bỏ vô thùng rác.
 Bà Năm ngạc nhiên hỏi:
 -Chèn ơi ! Vụ đó có thiệt hả chị, trước đây tui nghe râm ran mấy đứa xóm cây Điệp đi cai nghiện ráo rồi, giờ ở đâu ra cái đám này lấn qua xóm mình nữa, sợ thiệt đó chị Hai.
 Bà Hai bổng sề đến sát bên bà Năm to nhỏ cho bà Năm nghe:
 -Xóm mình bắt đầu có đứa vướng vô rồi đó chị Năm, ba cái chuyện hay tụi nhỏ không học mà mấy  vụ này chết như không mà tụi nó bắt chước lẹ lắm đó chị.
Bà Năm thắc mắc:
 -Chị Hai nói sao chứ xóm mình nào giờ có đứa nào ham ba thứ đó đâu, chị có nghe lộn không?
 Bà Hai quả quyết :
 -Thằng Bảy con ông bán tàu hủ chứ ai, chị không để ý đó lúc này nó ốm cà tông cà teo, mặt thì xanh mét, ra đường nhìn ai cũng lấm lét, lâu lâu tui nghe ông Tàu hủ rầy thằng Bảy dữ lắm, nghe nói nó “Chà đồ nhôm” lia lịa hà chị.
Bà Năm thật thà nói:
-Ủa thằng Bảy nó làm vậy tốt có gì đâu mà ông Tàu hủ la rầy, thì đồ nhôm ở nhà lâu ngày nó ra ten cũ sì, thằng Bảy chà cho sáng bóng mà la cái giống gì, cái thằng Dũng nhà tui ổng làm biếng giàn trời, dễ gì nó lấy đồ nhôm ra chà như thằng Bảy.
Nghe bà Năm nói vậy, bà Hai cười sằng sặc muốn chảy nước mắt ra ngoài:
 – Chị Năm ơi, tui xin lỗi chị tại tui nói chuyện với mấy cha nội xe ôm ngoài hẻm quen kiểu nói láy, thành ra nói như vậy chị không hiểu là phải rồi, “Chà đồ nhôm” là “Chôm đồ nhà” tức là nó ăn cắp đồ trong nhà đem đi bán để mua “Sì ke” hút, chích đó chị ơi!
 -Mèn ơi , thiệt vậy hả chị Hai, cha chả không biết thằng Dũng nhà tui có dính líu ba cái sì ke này không đây, nó với thằng Bảy chơi chung từ nhỏ đến giờ không biết thằng Bảy có dụ khị thằng Dũng  tui không nữa, rầu thiệt nghe chị.
 Hai bà hàng xóm đồng thở dài cho cái tình cảnh tệ nạn “hút xách” bắt đầu manh nha lần mò vô cái xóm nhỏ của mình.
                                 ***
 Ông Năm Tàu hủ vừa dọn hàng về nhà, mồ hôi thấm ước cả lưng áo do trời nắng nóng, bước đến cái khạp da lươn đựng nước mưa sau hè, ông Năm lấy cái gáo dừa múc một gáo đầy ông đưa lên miệng uống ngon lành, chợt nhìn thấy một bài con lăng quăng đang ngọ ngoạy trong khạp nước, ông Năm lầu bầu :
 – Thằng Bảy này tệ thiệt, xài nước xong không đậy kỹ để ba con muỗi đẻ tùm lum trong này, khổ thiệt.
  Ông Năm vớt hết đám lăng quăng rồi dùng cái nắp bằng gỗ đậy kín lại, bổng ông nghe tiếng thằng Bảy từ trong bếp nói vọng ra:
 -Hôm nay bán hết không tía, bữa nào tía bán hết con mừng ghê lắm, vì nếu tía “ôm sô” thì cả nhà ăn tàu hủ trừ cơm, con nghe hai chữ tàu hủ thôi là con sợ còn hơn sợ cọp.
 Nghe thằng Bảy nói vậy ông Năm cảm thấy buồn bả trong lòng, quả thật vậy cứ vài hôm là nhà ông phải ăn tàu hủ trừ cơm, ăn riết năm này qua tháng nọ không ngán xuôi ngán ngược mới là điều lạ, ông bèn lên tiếng an ủi thằng Bảy:
  -Hôm nay tía bán hết ráo trọi rồi bây ơi, tía có mua ít thịt gà hôm nay tía rô ti cho bây ăn một bữa cho đã thèm, nghe tía nói tới món gà rô ti thì nước miếng trong miệng nó tự dưng tuôn trào ra khiến Bảy nuốt ực vài lần, vì lâu lắm rồi Bảy chưa được ăn món này, tuy vậy Bảy cũng làm bộ mại hơi:
 -Thời buổi khó khăn ăn uống đạm bạc cho qua buổi, tía chơi sang quá ăn riết cụt vốn nha tía.
 Ông Năm đáp:
-Tui biết rồi “anh Hai” , trứng mà đòi khôn hơn Vịt hả con, tía bây thủ cẳng hết rồi, có gì đi chăng nữa tía đâu để mầy đói đâu mà lo.
 Chực nhớ đến bộ lư đồng trên bàn thờ ông bà tự dưng không cánh mà bay,bao nỗi nghi ngờ ông dồn hết vào thằng Bảy, cứ trong nhà mất món gì thì y như rằng  do thằng Bảy “Chôm chỉa” chứ còn “Ai trồng khoai đất này” vì thành tích chà đồ nhôm của Bảy thuộc hàng “võ công thượng thừa”, ông Năm bắt đầu hạch sách thằng Bảy:
 -Tía hỏi thiệt bây nghe, bộ lư thờ má bây với ông bà ngoại bây nán cho ai để tía chuộc về, có cái bàn thờ để tưởng nhớ người thân mà nây cũng không từ nữa là sao? Nói thiệt tía buồn hết sức, nây vướng vô ,” Nàng tiên nâu” tía rầu thúi ruột, tía nằm mơ thấy má bây bã khóc hết nước mắt vì bây đó”
 Nghe ông Năm đề quyết mình ăn trộm bộ lư đồng, Bảy giẫy nẩy lên như “Đĩa phải vôi” nó thề thốt:
 -Vụ này con không có nha tía, chắc trộm rồi, con biết bộ lư là để thờ phượng, con đâu nhẫn tâm vậy tía.
 Nghĩ thằng con mình nói dối, đã bao lần trước đây, qua vụ nào cũng vậy ông Năm truy vấn nó, hăm he có, nói chuyện phải trái có,thậm chí giận quá ông quất cho thằng Bảy vài roi, rốt cuộc đích thực Bảy thực hiện lấy cắp đem bán để có tiền mua thuốc hút chích. Dăm ba lần đi tập trung cai nghiện, khi thấy nó có tiến bộ họ cho về nhà nhưng rồi ” ngựa quen đường cũ” Bảy lại tiếp tục hút xách và chôm đồ nhà.
 Nghe Bảy thề bán sống bán chết, nó nói nếu nó là thủ phạm trộm bộ lư đồng thì xe cán, rồi trời đánh, tóm lại những câu thề ghê rợn nhất Bảy đều thốt ra khiến ông Năm hơi chột dạ, ông bắt đầu có cáu suy nghĩ:
 -Thằng Bảy nói vậy nhiều khi trộm vô quơ bộ lư đồng không chừng.
 Thấy tía một nghi mười ngờ thằng Bảy buồn bã vô nhà gom đồ đạc dự định bỏ nhà đi bụi đời . Bảy ôm bọc đồ đến trước  mặt ông Năm nó quỳ xuống sụp lạy tái mình, với đôi mắt lưng tròng nó nói:
 -Lần này thật sự con bị oan tía ơi ! Con đi khỏi nhà một thờ gian con sẽ làm lại từ đầu để chuộc lại lỗi lầm đã qua.
 Ông Năm định ngăn lại, vì bà nhà mất đi chỉ để lại cho ông núm ruột này, thằng Bảy bỏ đi ống sẽ rất cô đơn trong căn nhà lụp xụp này lắm, nhưng Bảy đã vùng chạy đi khiến ông Năm thất thần chạy theo níu Bảy lại, xui cho ông ra khỏi sân ông vấp phải rễ cây da mọc trồi trên mặt đất ông té xỉu gần cửa ngõ nhà bà Năm má của Dũng, thằng Bảy nó chạy bạt mạng ra đường nó nào biết ông Năm đang bất tĩnh nhân sự vì vất ngã khi rượt theo mình.
 Sau mấy tuần tịnh dưỡng vết thương cũng không còn hành hạ nữa, hôm nay  bà Năm bước ra khỏi nhà để đi chợ, bất chợt thấy ông Năm nằm lù lù một đống ngoài ngõ nhà mình, bà vội đi nhanh đến lay ông Năm:
 -Anh Năm, anh Năm bị gì vậy anh, tĩnh dậy đi, ông đừng làm bộ đóng lịnh ghẹo tui nhe, vụ này xưa lắm thôi ” bỏ qua đi tám”.
 Cố lay một hồi, ông Năm mở mắt ra nhìn bà Năm, chưa kịp nói rõ nguồn cơn tại sao mình “đo ván” ông Năm đã vội thanh minh:
 -Bà Năm nè, tui không phải xấu hay tui ghen tương gì với anh Năm chồng bà đâu nghe.
 Nghe ông hàng xóm rất thân thích nói chuyện không đâu vào đâu, bà Năm rờ trán ông Năm rồi nói:
– Cha chả ông này té chắc chạm dây thần kinh rồi nên chã nói nhảm rồi nè.
 Tuy đau thấu trời xanh trong đầu, nhưng nghe bà Năm phán mình bị chạm dây thần kinh, ông vội thanh minh liền:
 -Bà này tui chạm thần kinh hồi nào đâu bà, ý tui muốn nói là cái bộ Lư đồng ở nhà bị đứa quỷ nào chôm rồi, tui hứa cho bà mượn để làm giỗ cho ông Năm chồng bà, giờ tìm đâu ra đây , rầu thúi ruột luôn.
 Nghe ông Năm trần tình như vậy bà Năm mới vỡ lẽ, bà nói:
 – Chèn ơi! Vậy hả anh, tui cứ tưởng anh không bình tĩnh nói nhãm chứ, ai có dè đâu là như vậy.
 Nhìn dáng vẻ mệt mỏi của ông Năm và thái độ áy náy hiện rõ trên gương mặt khắc khổ của ông Năm bà bèn an ủi:
 – Hông sao anh ơi, không có bộ lư thì làm giỗ cũng được , có gì mà phải câu nệ, anh cũng đừng buồn, tui hy vọng mấy thằng trộm bị bắt để anh còn thấy bộ lư đồng của cha ông để lại .
Nghe bà Năm nói vậy ông Năm thở hắt ra như trút được gánh nặng ngàn cân trong lòng, bất giác mắt ông nhòe đi bởi đôi dòng lệ bổng đâu tuôn ra như suối. Bà Năm lật đật lấy chiếc khăn choàng quấn cổ của mình lau nước mắt cho ông, mùi hương của bà Năm nó quyện vào tấm khăn này nay nó xộc lên mũi của ông Năm khiến ông ngất ngây trong lòng. Vì từ khi má thằng Bảy vợ ông qui tiên ông quên hẳn mùi hương của người khác giới vì vậy hôm nay ông “ngất ngây con tàu đi” là chuyện đương nhiên .
                                 ***
  Ông Hai xích lô chở bộ lư đồng về đến nhà ông Năm, trên xe ông Trưởng ấp ngồi cạnh mấy bao bố đựng bộ lư, đến trước cửa rào, ông Hai la lớn :
 -Năm tàu hủ ơi , dìa chưa ra có quà ai gửi cho ông nè.
 Kêu réo vài tiếng vẫn không nghe ông Năm trả lời, Hai xích lô lầu bầu:
 -Cha nội này đi đâu nhà cửa mở toang hoác, trộm rinh hết một lần chưa tởn.
  Liền khi đó bà Năm đi công chuyện về ngang, thấy Hai xích lô với gương mặt bực dọc, rồi thấy Trưởng ấp giữ mấy bao đồ coi bộ nặng nề, bà Năm hỏi:
 – Vụ gì vậy  Chú Hai, bộ kiếm ông Năm hả ?
Hai Xích lô vội nói:
 -Trên huyện bắt được hai thằng sì ke bán bộ lư đồng, người ta khai thác nó phun ra chôm của ông Năm tàu hủ, nên họ lấy tang vật giao về cho ấp để trả lại khổ chủ nè, cha nội này đi dê gái hay sao bỏ nhà cửa vầy nè .
 Bà Năm nói đỡ:
 – Chắc ổng đi châm cứu đó, té hôm trước tưởng đâu liệt luôn , thời may ổng khỏe nên lướt qua, gặp người khác coi như “Rụm nụ” luôn rồi, chú Hai để tui giữ giùm ảnh cho, chừng ổng dìa tui đem qua, để lớ quớ không khéo ” Tránh vỏ dưa, gặp vỏ dừa” thì công dã tràng nghe chú Hai.
 Ông Trưởng ấp thế đề nghị của bà Năm cũng hợp lý nên  đồng ý cho bà Năm nhận thay ông Năm, hơn nữa trong xóm ấp này ai cũng biết tình cảm của hai ông bà Năm này ” Tình trong như đã, mặt ngoài còn e”..
                               ***
   Từ lúc bỏ nhà ra đi, với ý chí nung nấu làm lại cuộc đời, Bảy xin vào làm công nhân của xưởng ép mia nấu đường, công việc ban đầu cực khổ nhưng Bảy không từ nan làm đủ mọi chuyện, ông chủ thấy Bảy siêng năng thật thà nên quý mến , sau một thời gian Bảy được chủ cho làm quản đốc coi sóc hết các hoạt động của xưởng, công việc làm ăn tấn tới nên cuối năm chủ thưởng cho Bảy khá hậu hĩnh, cô em gái ông chủ thấy anh quản đốc giỏi giang và tướng tá cũng dễ nhìn, rồi tiếng sét ái tình đã đem lại cho hai người mối tình keo sơn gắn bó.
  Sau khi bàn tính cậu chủ lái xe chở Bảy và cô em mình trở về thăm ông Năm tàu hủ và bàn chuyện hôn nhân đại sự.
  Xe đến nơi, vào nhà sau khi chào hỏi hai bên thuận lòng vui vẻ cho hai trẻ được nên duyên chồng vợ. Ông Năm vui mừng thật nhiều vì biết con mình bị oan cái vụ bộ lư đồng, và mừng nhất là nó thât sự hối cãi làm lại từ đầu sau mộ thời gian “vấp ngã”, ông Năm nói:
 – Quên nữa, để tui giới thiệu bà nhà cho cô chú biết nhe, à với thằng con tui nữa chứ. Bà ơi ra đây có việc nè.
 Bà Năm từ phía sau nhà bước lên gặp ngay ông chủ lò đường, hóa ra là cậu thanh niên đụng xe bà ngày nào giờ đã là người giàu sang đứng trước mặt bà.
  Quân tên ông chủ lò đường mừng reo lên:
 – Té ra bác là má của Thằng Bảy em rể con hả, đúng là trời cao có mắt, con dự định xong đám cưới hai đứa rồi con tìm dì để tạ lỗi và đền ơn. Không ngờ gặp ở đây, vậy là trời sắp xếp cho chúng ta là một nhà, chuyện cưới hỏi này con ho hết nhà mình đừng bận tâm.
Quân đến bên bà Năm nắm lấy tay bà rồi nói nhỏ :
 -Thay vì con phải tìm dì sớm hơn, nhưng có nhiều lý do, để mai mốt con tâm sự với dì sau nhe.
 Ông Năm nghe Quân hỏi bà Năm là má của Bảy, ông bèn nói cho rõ ràng để tránh hiểu lầm về sau :
 -Năm đây là …
 Ông Năm chưa kịp phân bày thì bà Năm hiểu ý ông muốn nói là hai ông bà ” Chấp vá” mà thôi, bà liền nháy mắt ra hiệu và cướp lời :
 -Dạ phải đó cậu, tui với ổng có thằng Bảy này thôi, nó trốn tui tui đi mần ăn giờ mới ló mặt về.
Đâm lao phải theo lao, ông Năm nói hùa theo:
 – Phải đó cậu, Bảy nè thưa má mầy đi sao đứng chết trân vậy con.
 Đến phiên thằng Bảy thấy tình thế bất ngờ nó ú ớ nói không nên lời, nhưng trước đây lúc còn ở nhà nó cũng ngầm biết là ông Năm với bà Năm có tình ý lâu lắm rồi, giờ thì cũng tốt nên nó mạnh dạn:
 – Con thưa má , xin lỗi má và tía bỏ lỗi cho con trước đây, con nhất định sẽ là người tốt cho mọi người yên lòng.
 Không biết ai vỗ tay ” cò mồi” đầu tiên mà cả nhà vỗ tay rần rần như pháo nổ, ..
        Viết xong 26.9.2017. 20h46pm

Đã xem 429 lần

Chân thành cảm ơn tác giả hoặc quý vị nào đó đã đăng bài viết này lên Quán Văn.

[ Thành viên mới xin ĐĂNG KÝ ]
[ Thành viên ĐĂNG NHẬP ] để đăng bài
(Quý vị sẽ nhìn thấy cách chỉ dẫn đăng bài.)

Máy chiếu VPL-DX240 XGA

Chuyên phân phối MÁY CHỦ DELL POWEREDGE T30 E3-1225 V5

Phân phối thiết bị mạng Cisco FULL mã

Máy in hóa đơn, máy in bill PRP-085 Giá hot

NỆM CAO SU KIM CƯƠNG TỔNG HỢP KHUYẾN MÃI TẶNG GỐI

Thuốc diệt GIÁN thần kỳ

Nhà Hàng SÀI GÒN PHỞ TOMBALL, TX CẦN NGƯỜI

Cần Sang Nhà Hàng Phở Vùng TOMBALL, TX

Bán xe Toyota Camry 2004. 2.4 mới cứng. Hệ thống máy móc tân tiến cùng dàn video từ nước ngoài

Cần bán 4 lô đất khu du lịch Cam Ranh và Diên An – Khánh Hoà

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách