Hoàng Lữ Thư và Hoàng Phi, hầu như mỗi ngày có hai con hạc nhỏ đưa tin về gia đình để gia gia, mẫu thân an tâm về sức khoẻ và cho biết sinh hoạt của hai chị em.

            Hoàng Phi nghĩ, đôi khi mình về thăm gia đình còn hơn trăm lần hạc đưa tin, một lần thăm nhà gặp mặt gia gia, mẫu thân, hiền huynh, dẫu không nói lời nào thấy cũng hạnh phúc hơn, ví đó là tình thiêng liêng đối với tình yêu gia đình.

Trong ngày Hoàng Phi lấy quyết định về Cửu Chân, chàng vừa bước vào nhà thì gặp ngay Hoàng Lữ Thư, ngạc nhiên chưa kịp thưa trình gia gia, mẫu thân, vội hỏi:

― Tỷ tỷ sao lại về nhà, về khi nào? Hoàng Lữ Thư đang miên man suy nghĩ về thực trạng khó nói nên lời, đôi dòng lệ của nàng vừa rơi, miệng mếu máo:

― Tỷ tỷ nhớ gia gia, mẫu thân và đại huynh mới về khi nãy, thăm gia đình mình rồi đi trở lại động Nam Khê Sơn. Còn đệ khỏe không,  mọi việc khó đệ giải quyết được cả chứ, nhưng sao mà đi lâu thế, tỷ tỷ cũng nhớ đệ lắm! Hoàng Phi cười:

― Nghe tỷ tỷ nói những lời như mật ong. Hoàng Lữ Thư chẩu môi phùng miệng đùa bỡn:

― Tỷ tỷ và đệ cũng cùng một bệnh rồi, đi xa nhà nhớ gia gia, mẫu thân, đại huynh, nhớ cả cây cột nhà này nữa, thôi hiền đệ vấn an gia gia, mẫu thân đi:

― Hài nhi, kính bái vấn an sức khoẻ gia gia, mẫu thân, đại huynh và tỷ tỷ. Hoàng Chỉnh thấy con mình đã lớn khôn cũng lấy làm vui mừng:

― Hôm nay bất ngờ, không hẹn mà cả nhà mình đoàn viên, đúng là phúc lắm, gia gia, mẫu thân của tam hài nhi vẫn bình an, nói về sức khoẻ với tuổi này đang trong kỳ sung mãn nhất. Hiện nay gia đình nội ngoại an lạc cả, chỉ có ngoại Tổ yếu nhẹ, gia gia ước gì cả gia đình mình về thăm ông bà ngoại Tổ một chuyến. Hiệp Khách Lan, nghe phu quân nói về thăm cha mẹ của mình, bà rất xúc động tỏ vẻ vui mừng nhưng không để lộ ra ngoài, vì bà biết đạo nghĩa “Xuất giá tùng phu” dù rằng nhớ cha mẹ cũng để trong lòng. Hoàng Lữ Thư bẽm miệng bẽm mép, đề nghị ngay:

― Thưa gia gia, mẫu thân hôm nay là dịp tốt sao cả nhà mình không về thăm ngoại Tổ. Hoàng Phi cũng nói vào:

― Tỷ tỷ nói đung lắm, cả nhà mình không đi hôm nay thì sau này ít được dịp về thăm quê ngoại, vả lại hài nhi cùng tỷ tỷ sẽ còn nhiều việc phải làm khi ấy ít về thăm gia gia, mẫu thân.

Hoàng Chỉnh đồng ý, nhưng ông suy nghĩ từ đây đến Tây Trung thuộc Quế Lâm, quê của chuyết kinh (Lý Phi Hồng) phải mất đến mười lăm ngày đường vừa đi vừa về. Ông nói:

― Thôi được cả nhà lợi dụng trời mát mẻ tối nay lên đường, vậy cả nhà dùng cơm sớm, rồi đem theo đồ dùng cá nhân, như vậy đi và về mất hết nửa tháng. Hoàng Phi tự nghĩ nếu như đi xe song mã thì mất hết thời gian của mình, bởi còn nhiều việc phải làm, tại sao mình đang có đến bảy con đại hạc mà không sử dụng đến nó, đây cũng là một phương tiện tốt tránh mọi trở ngại trên đường bộ, đi hạc thì chỉ cần một đêm là đến nơi. Chàng thưa:

― Thưa gia gia, đi về quê ngoại Tổ bằng hạc nhanh lẹ hơn, như vậy không cần phải đem nhiều vật dụng cá nhân, chỉ một đêm là đến Tây Trung. Hiệp Khách Lan nghe Hoàng Phi nói vậy bà vui mừng khôn tả, lòng rạng rỡ, ký ức hiện về nhớ lại tất cả thời thơ ấu, bà ôm ba người con vào lòng âu yếm, bà biểu lộ tình mẹ như biển cả, nụ cười hiền hòa trìu mến bằng dáng điệu người phụ nữ đoan trang, cử chỉ giọng nói đúng như mẹ Việt trong thi ca, Hoàng Phi được hôn nhiều nhất.

Hoàng Khải có đi hạc hay đi xe song mã cũng là đi không lấy gì lạ cả, chàng vui trong âm thầm nhớ quê ngoại, đã lâu lắm mới được dịp về thăm ông bà ngoại, riêng Hoàng Lữ Thư thì reo mừng hớn hở, vì thừa biết Hoàng Phi dùng hạc để phục vụ cho đất nước, nay được dịp đi đại hạc là việc may chỉ một lần, có gì vui bằng bay vào mây, nàng vốn có óc tưởng tượng cảnh sống như tiên nữ trên trời. Nàng nói:

― Hiền đệ nói đúng lắm đi sớm về nhanh còn nhiều việc phải làm. Hoàng Phi biết ý của Lữ Thư:

― Như vậy đến rồi về cùng ngày được không? Hoàng Lữ Thư cười “hì hì” biết mình bị “bể mánh” bởi hiền đệ hiểu được ý. Nàng nói đùa:

― Thôi, tỷ tỷ đổi ý rồi, không đi thăm ngoại nữa, bổn cô về lại động Nam Khê Sơn hôm nay. Hoàng Phi cười mỉm môi:

― Ôi kìa tiên nữ ơi đừng bỏ chuyến đi này, dù có một ngày cưỡi hạc cũng là tiên nữ xuống trần gian, một dịp may không trở lại. Tỷ tỷ có biết không một khi được dịp may thì được hoài, không gọi mời nó cũng đến, dẫu mà tỷ tỷ chối từ nó cũng gọi mời. Hiệp Khách Lan hiểu được tính của ba đứa con, bà nghĩ thầm, “Đúng là mình sinh con, Trời sinh tính” Khải nhi tính thư sinh y đúc phu quân, còn Thư nhi tính lém lỉnh như cô mẫu Hoàng Lữ Trinh, Phi nhi tính như Gia ông, cũng rất may chúng nó biết thương nhau, đã từng ấy tuổi học được tinh thần tôn tộc Bách Việt. Bà vừa cười vui:

― Thưa tướng công, cùng tam nhi vào dùng bữa. Cả nhà vừa ăn cơm vừa nói chuyện vui, Hoàng Chỉnh hỏi:

― Lâu lắm nhà mình mới được đoàn tụ ngồi cùng bàn, thế thì tam nhi có biết nhờ ai mới có bữa cơm này không? Hiệp Khách Lan vui hơn mọi ngày bà nói đùa:

― Trên trời có trăng tròn, dưới đất có đoàn viên, tất cả nhờ tướng công. Hoàng Lữ Thư không đồng y:

― Thưa mẫu thân à, phải nói nhờ mẫu thân mới đúng chứ, nếu không có mẫu thân thì ai sinh chúng hài nhi đây, nhân ngày vui Hoàng Chỉnh hứng thú:

― Mẫu thân của tam nhi nói đúng đấy, người đời có câu “Mẹ cha bú mớm nâng niu, tội trời thì chịu không yêu bằng chồng” chữ chồng quan trọng lắm đấy Thư nhi à. Hoàng Phi la lên:

― Đúng rồi, gia gia nói không sai, ngày nào đó trong nhà này cũng có người vì chữ chồng như ai đó, rồi họ cũng hạnh phúc như thế này “hì hì” Hoàng Khải cười:

― Tạo hóa của thế gian này có nam nữ, đực cái, trống mái đó là lẽ tự nhiên, cũng như gia đình mình điểm khởi đầu từ một có hai, rồi hóa thành ngũ trở thành hình thể trong một gia đình, sau này cứ thế mà sinh mãi mãi, quan trọng nhất là từ một mới có hai, hạnh phúc ở điểm khởi đầu đó vậy. Hoàng Lữ Thư hài lòng:

― Ừ nhỉ đại huynh nói hay quá, thế thì đại huynh bao giờ khởi đầu từ một mới có hai ? Cả nhà đồng cười, buổi cơm được kết thúc, chuẩn bị lên đường. Hoàng Phi ra lệnh năm đại hạc đáp xuống trước sân nhà, năm người cưỡi hạc bay vào không trung, canh năm đại hạc đã vào địa phận Tây Trung chỉ còn nửa giờ nữa là đến nhà, từ trên cao năm người đã thấy trước nhà đang có một trận chiến, bốn mươi người lạ mặt bao vây ba người. Lý Phi Hồng la lên:

― Đúng là gia gia, đại huynh Lý Phi Bồ cùng hiền đệ Lý Phi Hùng đứng trong trận. Hoàng Phi nghe mẫu thân nói, xuất bộ pháp “Châu thanh minh” đứng vào trận, mọi người ngạc nhiên không biết từ đâu trên trời rơi xuống một thiếu niên hiên ngang cùng đâu lưng với ba người nhà họ Lý, lão Lý Đại Châu cũng lấy làm ngạc nhiêu thấy thân pháp phi thường, cốt cách đôi lưng cũng như người đồng đạo, trong suy nghĩ của lão, có lẽ thiếu hiệp này có lòng tốt đến trợ lực cùng với mình, cũng may có người nghĩa hiệp giúp sức, nhưng không hiểu võ học là bao, mà dám gánh việc giang hồ, hy sinh cho người khác nhất là không quen biết:

― Thiếu hiệp, để lão phu ra tay trước rồi hãy tính sau. Hoàng Phi cúi đầu theo dấu hiệu đồng ý, lão ông sử dụng pho kiếm pháp “Hồng Tử Phù” mười hai chiêu ba trăm sáu mươi bảy thức, vốn kiếm pháp võ học gia môn xuất thần nhập thế của mẫu thân, Hoàng Phi thấy lão ông thân cốt, như bay trong gió, từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác.

Đầu tiên là vóc người mỏng manh, thân cao ốm, với nước da trắng nhợt một cách lạ lùng, như chưa từng biết đến ánh nắng mặt trời. Giọng nói nhẹ nhàng, hiền hòa đầy vẻ khiêm nhường nhưng lòng kiên cường. Khiến Hoàng Phi liên tưởng đến một vị tu tiên ở núi Thất Sơn, nơi mà Hoàng Phi từng có dịp tá túc một đêm mưa tầm tã.

Quả thực không sai chính là lão ông này, lý nào đây là ngoại tổ của mình, trải qua sáu năm gợi lên được cái quá khứ đầy huyền thọai về lão phu trong động Thất Sơn, mà người đời truyền tụng biệt hiệu “Nhân gian khách” không đầy hai khắc kiếm pháp của lão ông đã lấy bốn cánh tay của địch thủ, cũng vừa lúc ấy bốn người từ hạc phi thân xuống đất vào trung tâm vòng vây tổng cộng tám người, tất cả nhận diện ra là con cháu về thăm gia đình lại bị cảnh ngộ không may. Đối với địch thì không hiểu năm nhân thủ này là ai, mà dám can dự vào giang hồ. Hoàng Phi thấy bốn mươi cao thủ đằng đằng sát khí, tuy có hai người mất bốn cánh tay mà địch thủ vẫn muốn ăn thua đủ, vòng vây lúc này siết chặt lại một trượng. Hoàng Phi lên tiếng:

― Xin lỗi quí huynh đài, tại hạ đề nghị hòa cuộc chiến đi, đừng thù hận làm gì! Tất cả hãy sống tha thứ cho nhau thì cái cố chấp sẽ hóa thành vui, tại sao quí các hạ không chén tạc, chén thù thì hay biết mấy! Đảng trưởng Nguyễn Chí Vịnh hất hàm lên tỏ ý kiêu ngạo:

― Mỗ đến đây là để trả thù nhà họ Lý, các hạ là ai mà dám bước vào sân chơi của mỗ, hãy lui ra đừng xem thường võ nghiệp của mỗ nhé. Hoàng Phi nghiêm nghị:

― Quí huynh đài có thù gì với họ Lý?

― Hãy hỏi lão Lý Đại Châu thì biết, thù này không phải nhỏ, đã bốn mươi hai năm rồi nay mới được dịp trả thù, mỗ qui tụ anh hùng đến đây để rửa hận, mỗ nhờ Nhân Gian Khách đi thăm diêm vương. Lý Đại Châu nhỏ nhẹ lên tiếng:

― Thưa quí các hạ, sao cố chấp thế, hôm nay đến đây để toan báo thù sao? Thù chi mà mù quáng thế, mỗ từ xưa đến nay có bao giờ khích nộ ai đâu, chưa hề muốn gây sự với đời. Chẳng qua mỗ đi Thủ Thừa viếng thăm tình đại huynh thâm giao, ngờ đâu đến nơi gặp phải quí các hạ giết chết cả nhà mười sáu người, riêng đại huynh của mỗ cũng bị sáu vết thương, chưa đến nỗi phải chết, mỗ thấy tình cốt nhục thì phải ra tay cứu, ở vào tình trạng của quí các hạ thì khoanh tay nhìn ngó thế sự mà không đau lòng ư, thế thì anh hùng hảo hán ở chỗ nào? Mỗ giết hai đại huynh của các hạ, cũng chẳng qua là để bảo vệ mạng sống cho đại huynh mỗ mà thôi, dù mỗ đã giết hại thì làm sao bằng thân nhân của mỗ chết đến mười sáu người, mỗ không kết thù vì người đời có câu “Mình mà không muốn điều gì thì đừng bắt người khác phải chịu” thế mà quí các hạ lại để bụng chờ đến hôm nay báo thù! Thôi cũng được mỗ chấp nhận dù chết sống cũng trống mái một trận:

― Các hài nhi không được động thủ nhé, chỉ một mình gia gia cũng đủ quét sạch đám sống bẩn làm thối xã hội này. Hoàng Lữ Thư thấy ngoại tổ đã cao tuổi mà còn chí khí anh hùng, nàng vui mừng nói với đảng trưởng Nguyễn Chí Vịnh:

― Tại hạ xin hỏi những lời của ngoại tổ, nói như thế có đúng không? Khi đã rõ thì đôi bên giương vây múa vuốt cũng chưa muộn màn, phải không quí các hạ ?.

― Đúng thế, đảng trưởng Nguyễn Chí Vịnh chính là mỗ đây, đã giết mười sáu người nhà họ Trịnh, nhưng mười sáu người đó không thể nào giá trị bằng nhị đại huynh của mỗ, đã bị chết dưới tay của họ Lý, vậy nay họ Lý có bao nhiêu người giết hết, có như thế mới đúng luật giang hồ. Hoàng Lữ Thư không muốn ngoại tổ bẩn tay, nàng cười gằn hai tiếng.

― Tại hạ xin mời quí các hạ vào cuộc chơi nào? Nàng nói tiếp, Phi đệ đưa cả nhà ra khỏi vòng vây, để tỷ tỷ cho bốn mươi thủ cấp chào lục phủ ngũ tạng, cả bọn đảng này hôm nay gặp mỗ không còn cơ hội để sống, cũng không còn dịp báo thù. Đảng trưởng Nguyễn Chí Vịnh đưa tay vuốt râu cười, có vẻ xem thường lời nói của nàng, vì thấy Hoàng Lữ Thư phái yếu, còn nhỏ tuổi, đảng trưởng Nguyễn Chí Vịnh lớn tiếng:

― Này con nhỏ tí tẹo kia, có bao năm hơi mà làm như ở trần thế này vắng vẻ khách giang hồ. Lý Đại Châu cười thầm, thấy nữ Lữ Thư của mình cũng khá lắm, tuy mỗ chưa biết võ học của điệt nữ đã đến đâu, nhưng thấy cốt chất cũng hãnh diện rồi, ông nghe nữ Lữ Thư bảo:

― Phi đệ đưa cả nhà ra khỏi vòng vây, Lý Đại Châu tự nghĩ thì ra điệt Phi đây à, tuấn kiệt thật, điệt Phi của mình là sư phụ của bảy mươi hai đệ tử trong Cần Lĩnh Nam, nhưng mỗ chưa hề thấy qua võ học của Hoàng Phi, cũng chưa hề nghe giới giang hồ đã có người tỷ đấu với điệt Phi của mỗ bao giờ, ở đời đôi khi cũng có tiếng đồn xa mà không có miếng võ học nào, tuy vậy ông vẫn tin Hoàng Phi xuất chúng, vì vừa rồi đã thấy bộ pháp đủ biết có thực tài, nhưng không biết võ học đã đến đâu! Nếu bình thường mà nói chỉ cần võ học đủ để bảo vệ bản thân đó mới là quan trọng.

Tất cả đồng đảng Nguyễn Chí Vịnh nghe một tiếng gió thổi vèo qua trước mặt, thấy như những lá vàng từ từ rơi xuống đất, không biết từ đâu đến, chỉ thấy cả nhà họ Lý biến mất, bốn mươi đồng đảng ngạc nhiên vô cùng, lúc này mới thấy bảy người họ Lý đứng ngoài xa hướng về vòng vây cách ba trượng.

Còn về Lý Đại Châu, Lý Phi Bồ, Lý Phi Hùng, Hoàng Chỉnh và Lý Phi Hồng, cũng không biết nguyên nhân nào mà cả nhà ra khỏi vòng vây, khi trên không trung, ai cũng nghe được tiếng gió “vù vù” từ trên cao nhìn xuống đất tưởng chừng không toàn thân, có tiếng thở dài thay lời trăng trối, thôi rồi chết mất, sau khi đáp xuống đất nhẹ nhàng mới biết một hấp lực tinh diệu của Hoàng Phi dụng bộ pháp “Thời thừa lục long” trong “Thiên Đế Pháp” chiêu thức này như trò chơi mỗi ngày của Hoàng Phi, cho nên không dùng đến nội lực mà nhấc được cả bảy người vào không trung, ai cũng nhìn Hoàng Phi có ý hài lòng.

Về Hoàng Khải ở trong hay ngoài vòng vây cũng thế thôi, tuy được nhấc lên không trung, đáp xuống đất cũng là sự di dịch bình thường, không lấy việc gì làm bối rối, thế mà trong lòng chàng cũng cảm động, thấy hiền đệ của mình may mắn hưởng được võ học tuyệt luân. Mọi người thấy trong vòng vây chỉ còn lại Hoàng Lữ Thư, tay đang cầm kiếm, Hoàng Phi biết ai cũng đang lo cho tỷ tỷ của mình:

― Thưa ngoại tổ an tâm, tỷ tỷ của diệt nhi sẽ cho bốn mươi thây ma ngủ chung một hố. Trong gia đình ai cũng biết Hoàng Phi võ học siêu quần, như khi có dịp vẫn phải hội ý với Hoàng Khải. Chàng xoay qua, hỏi:

― Đại huynh có biết chiêu thức vừa rồi không?

― À, đó là chiêu thức “Thời thừa lục long” trong bộ pháp “Thiên Đế Pháp” hiền đệ à, huynh đã độc thuộc bài kệ Nam Ai này, nghe đây nhé “Đại là thiên đế v.v…”

― Đại huynh của tiểu đệ tài thật, nhưng sao không vận khí?

― Huynh có sử dụng đến chứ, phải dùng đúng chỗ mới phát huy bản năng của riêng mình, nhất là phải phù hợp nguyên khí mới thành công, cũng còn tùy cốt tính của mỗi người mà tập luyện nữa chứ, đôi khi có người độc lời âm hay, thuộc làu làu nhưng không hiểu một tí nào cả, suốt cả đời đọc cũng không biết ngụ ý bài quyết này nói việc gì! Đó là những người vô dụng, hiền đệ gặp may, nhờ thông minh, như thế là huynh vui lắm rồi.

Trong vòng vây, Hoàng Lữ Thư có ý niệm dùng pho kiếm pháp họ Lý “Hồng Tử Phù” một trăm lẻ tám thức bảy chiêu để cho họ thấy đừng xem thường họ Lý, cùng lúc xuất “Phong hỏa gia nhân” chiêu tốn tượng theo gió, gió từ lửa ra, lửa mạnh thì gió sinh, gió sinh thì lửa từ trong phát xuất. Phần bốn mươi đồng đảng Nguyễn Chí Vịnh khoái chí hò reo, nghĩ rằng con nhỏ tí tẹo này toàn thân sẽ không còn nguyên vẹn:

― Tiến lên hạ thủ con nhỏ chí mén này trước đã, rối mới đến cả bọn họ Lý sau nào, tiến vào.

Lý Đại Châu, Lý Phi Bồ, Lý Phi Hùng, Hoàng Chỉnh, Lý Phi Hồng và Hoàng Khải thấy rõ rành rành một trăm lẻ tám thức bảy chiêu, không thêm bớt một chiêu thức nào cả, chiêu thức xuất ra kịch liệt, thế nào cũng nối liền không sơ hở, biến thế nhanh cực kỳ, thân hình hóa rồng bay lên xuống, ngang dọc, đang vồ hai mươi trái châu, hai tà áo lung linh trước gió tuyệt ảo như tiên nữ xuống trần, võ học “Hồng Tử Phù” quả là diệu kỷ, chiêu pháp của Hoàng Lữ Thư làm cho cả nhà tâm phục, không ngờ võ học đã đến trình độ xuất thần nhập thế, quả là một nữ kiếm kỳ tài, Lý Phi Hồng tâm đắc, thương nữ nhi vô cùng. Nữ nhi mới xa nhà gần năm mà võ học hơn cả mụ ư.

Hoàng Lữ Thư vừa đáp chân xuống đất đứng tại trung tâm vòng vây, đồng đảng Nguyễn Chí Vịnh, cả nhà họ Lý chứng kiếm thấy từ một thủ cấp đến hai, cứ thế tiếp theo hai mươi thủ cấp rơi xuống đất, thủ cấp rơi xuống hay ở chỗ cứ cách nhau một địch thủ là một thủ cấp rơi.

Lúc này địch thủ mới biết con nhỏ tí tẹo này tay kiếm không phải là thứ bở, võ học họ Lý không phải là tầm thường, mới chỉ một chiêu thế công mà đã từng ấy thủ cấp bị rơi. Hồi nãy lão họ Lý đã cảnh cáo chỉ xin bốn cánh tay thôi, ý họ Lý đã tha tội hận thù không biết phải trái, thế mà Nguyễn Chí Vịnh cố chấp cho nên mới ra thảm cảnh này! Tỷ như lão Lý Đại Châu thực tình ra tay có thể bốn mươi thủ cấp không còn thời gian để ngáp gió! Đồng đảng khiếp sợ nhưng chưa biết phải rút lui hay là tiến vào, tuy vậy đảng trưởng Nguyễn Chí Vịnh không phải là tay tầm thường, lên tiếng bảo:

― Quí huynh đệ, trống mái một trận, không lẽ nào đời ngang dọc giang hồ nay phải thua con chí mén này sao? Tiến vào, mới hy vọng còn cơ may tên tuổi ở trên thế gian này. Nói vậy chứ tâm của đảng trưởng đã sợ hải, tuy khẩu nói quyết chiến mà lưỡi đã líu quýu, tay chân cũng đã vụng dại không khác nào con cào cào, châu chấu.

Lỡ lầm của Nguyễn Chí Vịnh là đang đứng trước nỗi khó lui chân, không thể nào để mất sĩ tiết, đó là nguyên nhân miệng phải hùng hổ đỡ tay chân. Hoàng Lữ Thư cười “ha hà”.

― Thưa đảng trưởng đã biết sợ kiếm pháp nhà họ Ly của mỗ chưa ? Giờ này các hạ mới chịu lò ra cái tính bất lương, tà dị thì đã muộn màn rồi “ha hà” đã đến nước này mà miệng chưa phục tại hạ ư? Được, tại hạ mời hai mươi bất lương, tài hèn ra tay trước đi. Nguyễn Chí Vịnh xám xì mặt lại, giương nanh múa vuốt xuất song kiếm mười hai thành công lực, cùng mười chín cao thủ còn lại cố siết chặt, vòng tròn dần dần nhỏ lại, trong trận chiến địch thủ xem như sống chết bất cần, kiếm pháp của hai mươi cao thủ đã xuất toàn lực, không khí trở thổi gió “vù vù” vào tai nghe khiếp đảm, trong ngoài trận đồng thấy cảnh tượng nguy hiểm, chưa biết thắng bại về ai, chỉ thấy kiếm pháp của bọn dư đảng đã trên thế thượng phong.

Hoàng Lữ Thư vẫn bình thản chưa xuất chiêu, hai mươi dư đảng kết lại thành tường sắt cách Hoàng Lữ Thư một trượng bán kính, dư đảng áp cận thành trì đẩy Hoàng Lữ Thư đứng trong tử huyệt, không khác nào như thân xác chuẩn bị thành thịt xương trăm mảnh, bởi nàng chưa xuất chiêu làm cho mọi người nín thở, hồi hợp, cả bọn dư đảng lên tinh thần, thấy phần sống khôn thác thiêng của con chí mén Hoàng Lữ Thư đã đến hồi kết thúc. Cả nhà họ Lý ai cũng lo sợ cho Hoàng Lữ Thư, riêng Hoàng Khải thì không có gì lo cả vì thừa biết trước sau gì Lữ Thư cũng phải xuất chiêu pháp “Phóng hỏa địch nhân” chiêu tốn gió thượng thừa, gió từ lửa xuất mạnh, lửa thành bảo thì gió sinh, gió sinh thì lửa từ trong phát động. Đương nhiên phải biết “Lôi địa du” chiêu yên hòa, sấm động với đất, sấm xuất từ đất khí dương giao hòa khai phát, chỉ cần nhất chiêu thất thức là chung quanh năm mươi thước trở thành đồng khô cỏ cháy.

Hoàng Phi đương nhiên biết tỷ tỷ của mình có ý dụ địch đến gần chỉ cần một chiêu là đủ thắng. Lý Đại Châu vốn thương con cháu, võ học hơn bọn dư đảng nhiều mà đứng ngó cháu mình chết thì không đành, ruột gan nóng đứng ngồi không yên, ông nói thầm, mỗ không muốn cháu phải chết một cách vô cố, không ai ngờ ông phi thân. Hoàng Phi còn nhanh hơn ông trăm lần, đưa tay ra với một kình lực rất nhẹ làm ông đứng lại, như chạm phải bích tường ông không phi thân được. Chàng thưa:

― Thưa ngoại tổ, điệt nhi xin ngoại tổ xá tội, để điệt nhi tường trình ngoại tổ an tâm, tỷ tỷ rất thông minh chỉ một chiêu thôi là kết quả. Ông nhìn Hoàng Phi mà trong lòng bất an tâm:

― Điệt nhi, không thấy cái chết trước mắt của nữ Thư cháu ngoại của Tổ sao,đến lúc này mà chưa xuất chiêu thì chờ bao giờ mời thắng chúng. Hoàng Phi biết nhãn lực của ngoại tổ cũng thuộc vào cao thủ võ lâm, mới thấy được chiêu pháp của địch thủ lợi hại, như đang chuẩn bị vồ được chuột, nhưng Lữ Thư là sư tử cái thì vồ làm sao được:

― Thưa ngoại tổ, tỷ tỷ là bà sư tử cái đó, chứ không phải là con chuột đâu, ngoại tổ an tâm, bà sư tử này chơi trò dụ địch, đố ai mà đụng đến được sợi tóc Thư nữ của ngoại tổ.

Trong trận dư đảng cùng Hoàng Lữ Thư đã có tiếng kiếm nổi lên “keng keng” tiếng gió “vù vù” tiếng la gào thét như giặc cầm thú trong rừng. Lúc này Hoàng Lữ Thư mới chịu xuất kiếm pháp họ Hoàng tinh tuyệt, chiêu “Lôi địa dư” tuy thấy yên hòa, sấm động với đất, sấm xuất từ đất khí dương giao hòa khai phát.

Hoàng Khải dự đoán đúng không sai, khi Hoàng Lữ Thư xuất chiêu thì cả nhà đồng biết đó là võ học họ Hoàng, chỉ một chiêu trong trận phát ra hai lần tiếng “ầm…ầm…” vang động long trời lở đất.

Từ xa, cả nhà ai cũng chứng kiến cảnh trời đất nổi cơn gió bụi mịt mù, tung bay mười phương, tám hướng, không biết Hoàng Lữ Thư có toàn thân không, trong bụi mịt mù của đất cát ấy, từ từ có một bóng người đi ra hiện rõ chính là Hoàng Lữ Thư, trên tay cầm lòng thòng một thân người trụi lũi tay chân, cả nhà ngạc nhiên, không biết đó là ai, vì một lớp bụi màu vàng bám vào mặt, không thấy máu chảy cũng lạ, ai có ngờ Hoàng Lữ Thư bế tất cả huyệt đạo không cho chảy máu, xem như cục thịt sống, còn đầu thì bị niểng một bên, phế nhân này xem ra rất khó coi, Hoàng Lữ Thư lấy một gàu nước lạnh tạt vào mặt, ai cũng “ồ”, thì ra Nguyễn Chí Vịnh.

Sau khi bụi cát lắng xuống đất, không còn thấy cảnh xác địch thủ ngổn ngang, vì trước khi Hoàng Lữ Thư ra khỏi bụi mịt mù đã chôn cất tất cả ba mươi chín tử thi vào một huyệt tập thể. Cả nhà phải trải qua một buổi gian truân, bây giờ mới thực sự thở phào nhẹ nhõm, dứt nợ thù oán vu vơ, Lý Đại Châu gọi Lý Phi Bồ:

― Hài nhi, đưa Nguyễn Chí Vịnh vào nghỉ tạm trên lâu phòng hai nhé. Sau đó hài nhi đi làm một ống thụt bằng cây tre già độ hai tấc đem về đây cho gia gia.

― Dạ. Lý Phi Bồ chào hẹn gặp lại chiều nay. Tình nghĩa huynh đệ mới gặp chưa kịp vui mừng phải tuân lệnh gia gia đi ngay, không cần phải hỏi lý do, phi thân lên lưng tuấn mã, lông bóng mượt, thân hình cao lớn, bộ yên cương vàng nhạc bạc, xem rất hùng vĩ. Lý Đại Châu đã từng sáng chế ra ống thụt bằng tre, như một phương tiện tự sử dụng vào việc ăn cơm và uống nước của những người tàn phế hai tay, hai chân. Lúc này tất cả đã vào sảnh đường, Lý Đại Châu muốn nghe những mẫu chuyện đời sống thịnh suy gia đạo của Hoàng triệu phủ.

― Gia đình mình lâu lắm mới đoàn tụ, vậy nay lão gia muốn biết đời sống gia đạo của Hoàng triệu phủ có khá hơn trước không? Hoàng Chỉnh khoanh tay thưa:

― Thưa gia phụ, cả nhà cũng bình an cả, Khải nhi thì còn ở nhà, Thư nhi và Phi nhi thì đi ra ngoài thỉnh thoảng mới về nhà, tuy vậy mỗi ngày vẫn có liên lạc với nhau, lần này về thăm gia đình không chuẩn bị trước, chỉ thuận dịp là đi ngay. Chúng hài nhi ở xa nhà cho nên lúc nào cũng cầu nguyện nhạc phụ, cả gia đình quí đại huynh, đại tỷ cùng các điệt nhi mạnh khoẻ, bình an.

Lý Đại Châu muốn hỏi về võ học của ba cháu ngoại. Hoàng Chỉnh và Lý Phi Hồng thay nhau kể hết cho gia gia cùng cả nhà đồng nghe, ông rất hài lòng ba đứa cháu ngoại.

Lý Phi Bồ về đến nhà đưa ống thụt tre cho Lý Đại Châu, cũng là lúc chuẩn bị dùng cơm tối, buổi cơm đoàn tụ gia đình rất vui, Lý Đại Châu làm một phần cơm cho vào ống thụt tre, rồi đích thân lên lâu chỉ Nguyễn Chí Vịnh cách thức sử dụng ống thụt này để ăn cơm uống nước.

― Thưa đại huynh, mỗ tặng vật này để sử dụng vào việc ăn cơm, uống nước lúc đầu thấy khó nhưng vài ngày sau sẽ quen. Nguyễn Chí Vịnh lòng hổ thẹn vô cùng. Ông nói thầm, tự mình gây nghiệp thì nay phải trả sòng phẳng, không trách được Lý Đại Châu, nhưng rất tiếc một điều là võ học đã bị con nhỏ họ Lý phế hết rồi, cho nên bây giờ muốn tự vẫn cũng không có cách nào mà thực hiện được. Ông không còn tham sống, nhưng bao tử bảo phải ăn, ông cũng tức cười cái ống thụt tre kỳ diệu hình dạng như một cái ly có chân, muốn ăn chỉ cần lấy miệng ấn xuống là cơm lòi ra.

― Thưa Nguyễn huynh, đây là cơm đạm bạc, cả nhà tại hạ cũng dùng như vậy, hy vọng Nguyễn huynh hài lòng, tại hạ không biết dùng rượu lạt để thù tạc với Nguyễn huynh, xin tha thứ cho. Nguyễn Chí Vịnh ăn thử thấy hợp khẩu vị lắm, khen thầm, mình chỉ cần ăn cơm trắng thôi cũng đủ thấy khoái khẩu rồi, ông nói:

― Đa tạ đại huynh cho mỗ bữa cơm tuy đạm bạc nhưng lòng nhơn từ lớn. Lý Đại Châu gật đầu rồi đi xuống sảnh đường. Ông hỏi Hoàng Chỉnh:

― Hoàng triệu phủ, về thăm nhà bao giờ mới trở lại Cửu Chân ?

― Thưa nhạc phụ, mỗi lần đi là mỗi lần khó, vì vậy Nương tử xin ở lại phụng dưỡng nhạc phụ nửa tháng, rồi sau đó đi thăm Tổ phụ Lạc Việt Vương. Lý Phi Bồ, Lý Phi Hùng nghe Hoàng Chỉnh thưa như vậy rất là vui mừng. Tình huynh đệ muội của họ Lý từ ngày ra ở riêng gặp lại nhau rất ít, hôm nay ở đến nửa tháng thì tha hồ mà tâm sự, huynh đệ Ly Phi Bồ vốn rất thương mến Hoàng Chỉnh:

― Hoàng muội tế, ở chơi một tháng hay nửa tháng cũng được đừng về gấp, Huynh đệ mình ít có dịp gặp nhau như thế này, ở đây hàn huyên cho thỏa lòng rồi về không muộn, có nhiều việc luận bàn như võ học, đời sống, xã hội v.v… Hoàng Phi nghe gia bá Lý Phi Bồ nói vậy thì không an tâm, vì mỗi người có một hoàn cảnh riêng ở đây lâu quá thì khó cho mình, nên Hoàng Phi đề nghị:

― Thưa Ngoại tổ, quí gia bá, gia gia, mẫu thân. Phi nhi cùng tỷ tỷ tối mai phải về, mười lăm ngày sau sẽ trở lại đón gia gia mẫu thân cùng đại huynh đi thăm Tổ đường, rồi sau đó trở lại đây một lần nữa mới về Cửu Chân, như vậy đúng một tháng. Cả nhà đồng ý đề nghị của Hoàng Phi, nhân tiện Hoàng Phi hỏi Hoàng Khải:

― Tiểu đệ cùng tỷ tỷ nhờ đại huynh ở đây hầu hạ ngoại tổ quí gia bá, gia gia, mẫu thân nhé ?

― Ngu huynh lúc nào cũng lo lắng sức khoẻ của tiểu muội cùng tiểu đệ, còn ngu huynh thì vẫn thế ở gần gia đình đó là nhiệm vụ của ngu huynh mà, miễn sao gia đạo mình bình an là vui rồi. Sáng hôm sau Hoàng Phi, Hoàng Lữ Thư cáo từ cả nhà, hẹn ngày tái ngộ. Cả hai phi thân lên hạc đi về Nam Khê Sơn.

            Trên đường về Nam Khê Sơn, Hoàng Phi, Hoàng Lữ Thư luận võ học của đại huynh Hoàng Khải.

― Theo tỷ tỷ thấy, hình như đại huynh không am hiểu võ học của tỷ và hiền đệ, ví dụ những chiêu thức kiếm pháp họ Lý, họ Hoàng trong lúc tỷ đấu với dư đảng Nguyễn Chí Vịnh. Hoàng Phi cười nói thầm, tỷ của mình không hiểu gì về ông hiền tài Hoàng Khải rồi, đúng là tài nhân văn võ lưỡng toàn ở bên cạnh mà không biết, người văn võ tuyệt đỉnh rất khiêm tốn, chỉ xuất hiện đúng thời điểm cần thiết nhất, xử thế đúng theo phép, thân thể ngoài tịnh trong động khác hơn người, nhãn lực của tỷ mình chưa đạt đến trình độ để hiểu đại huynh, cho nên chỉ thấy hình thể mà không thấy bóng quang âm.

― Thưa tỷ, đại huynh là một hình bóng quang âm đáng để tiểu đệ kính phục, có ba điều mà tiểu đệ không thể đem ra luận hết được, đó là văn, võ và hiếu. Lữ Thư có ý chê:

― Đại huynh đúng là văn hay võ dốt, cũng là mẫu người tầm thường thôi, chỉ có hiếu là trội nhất tỷ cùng đệ thua đại huynh. Nàng nói tiếp, hiền đệ chỉ luận đúng về hiếu, còn văn võ không đúng, ví dụ nếu hiền huynh võ học tuyệt luân như lời hiền đệ luận, thì tại sao không phá trận, may có tiểu đệ mới cứu được cả nhà ra khỏi vòng vây. Hoàng Phi phải đem lòng chân tình để giải thích cho Lữ Thư biết:

― Thưa tỷ, đại huynh biết tất cả những chiêu số cũng như mật quyết, khi tỷ xuất kiếm pháp đại huynh còn đón trước tỷ sẽ sử dụng chiêu thức nào, trong khi ấy tỷ chỉ biết chiêu số mà không thuộc mậ quyết, tiểu đệ ở ngoài trận chính tai nghe đại huynh luận về võ học của dư đảng Nguyễn Chí Vịnh cũng như của tỷ, đại huynh còn biết tất cả chiêu số đó do tiểu đệ truyền cho tỷ, đại huynh còn nói. Khi nào muội Lữ Thư tự mình công phu tìm trong võ học có những tinh túy thì mới có khả năng sáng tạo chiêu thức, còn trong chữ nghĩa có nhiều ẩn dụ của nó nói về võ học, lúc bấy giờ muội Lữ Thư mới ngộ được chân trời vô tận của học pháp, còn hôm nay thì chưa có gì.

Lữ Thư tuy tính bướng bỉnh nhưng rất nghe lời của Hoàng Phi, vì Lữ Thư xưa nay chỉ biết tiểu đệ Hoàng Phi là thần tượng, cũng là người em ruột mà nàng thương yêu nhất. Nàng không ngờ trong gia đình lại có nhân vật xuất chúng thứ hai, thế mà lâu nay cứ tưởng đại huynh Hoàng Khải là công tử bột, nay mới tỏ tường nhờ Hoàng Phi mách nước, nàng lên tiếng:

― Vậy à, thật không, thế mà tỷ chẳng hiểu gì về đại huynh cả, tỷ chỉ thấy đại huynh õng a, õng ẹo với gia gia, mẫu thân. Cả ngày chỉ biết độc sách thánh hiền, nếu thực võ học của đại huynh như lời nói của tiểu đệ thì tỷ rất hài lòng có một đại huynh anh kiệt, tỷ vui mừng lắm hiền đệ ơi. Hoàng Phi cũng vui theo:

― Tỷ tỷ có biết không sở dĩ đại huynh õng a, õng ẹo là vì muốn gia gia, mẫu thân cả ngày sống vui vẻ, hạnh phúc. Cũng vì chữ hiếu mà đại huynh trở về với quá khứ của tuổi thơ làm trò em bé tập đi, tập nói, tập võ học cung kiếm, tập viết văn, như lúc lên ba lên bố. Đó là chẳn qua hiền huynh mượn hình ảnh đẹp nhất, mà người mẹ lúc nào cũng muốn con mình luôn luôn có mặt bên cạnh, cũng là hình ảnh mẹ con hạnh phúc nhất đời, Tỷ có biết không đại huynh hầu gia gia, mẫu thân tức là thay mặt cho tỷ cùng tiểu đệ mỗi khi vắng nhà. Lữ Thư cảm động càng thương đại huynh hơn, mi mắt đôi lệ lăn tròn. Hoàng Phi chỉ về phía trước.

― Ở đằng xa kia có một nữ nhânđang đấu với hai mươi ba nam nhân. Lữ Thư vội hỏi:

― Đằng kia là nơi nào sao tỷ không thấy?

― À, tỷ cần phải công phu nhãn lực thì mới thấy xa được, thôi thì đến nơi tiểu đệ chỉ cho, nếu tỷ thích giang hồ thì ra tay đi.

― Tại sao hiền đệ thấy mà không cứu người lại nhờ đến tỷ.

― À, ở trước mặt là một nữ nhân còn trẻ độ mười ba, mười bốn tuổi gì đó, tiểu đệ không thể va vào được vì sợ sau này khó tránh đời dị nghị.

― Tạo sao lại khó tránh?

― Thưa tỷ nữ nhân này đã kiệt sức, hết nội lực, lại bị địch thủ điểm huyệt, nếu tiểu đệ xuống cứu nữ nhân thì đương nhiêu phải đụng chạm vào thân người, như vậy chẳng phải là “Nam nữ thọ thọ bất thân” hay sao, có thế mới nhờ đến tỷ. À, nữ nhân đang dụng võ học “Tuyệt Cao Kỳ Kiếm” và “Phong Tâm Kiếm” cũng khá lắm, nhưng không biết đệ tử của nhân vật nào trong Cần Lĩnh Nam ?

― Tỷ tỷ không ngờ làm trai như tiểu đệ lại nhút nhát mỗi khi gặp nữ giới, thảo nào trong động Nam Khê Sơn, nam thịnh nữ suy.

Lúc này hạc bay về hướng động Nam Khê Sơn, đã vào địa phận huyện Bình Khang, Lữ Thư mới thấy trong ngoài trận chiến có nhưng lốm đốm, lờ mờ. Hoàng Phi đã nghe tiếng kiếm, tiếng người đôi bên đối thoại, chàng hỏi:

― Thưa tỷ đã thấy chưa, có nghe tiếng kiếm cùng lời đối thoại không? Lữ Thư trả lời:

― Tỷ vẫn chỉ thấy được lốm đốm, lờ mờ không nào cả, cũng không nghe gì cả!. Lần đầu tiên Hoàng Lữ Thư đi bằng hạc trên trời với tốc độ gió mạnh “vù vù” khuôn mặt lại có những nám xám, Lữ Thư tự nghĩ, những gì Hoàng Phi hỏi mình nghe được cũng là khá lắm rồi, lần đầu tiên mình mới biết nhãn-nhĩ lực của hiền đệ quả là thượng thừa, ước gì mai sau mình cũng như hiền đệ, Lữ Thư còn suy nghĩ, bỗng nghe Hoàng Phi hối thúc:

― Hạc đã bay đến nơi rồi, bây giờ đến cổ thụ đậu, còn tỷ phi thân xuống cứu người nhanh lên. Lữ Thư vội phi thân đứng vào trung tâm vòng trận chấp hai tay, nàng nói:

― Kính thưa quí các hạ, sự cớ như thế nào mà hai mươi ba người bao vây đánh một nữ hiệp ? Đầu đảng không cần phải trái tự khí tính thô bạo nói:

― Mi là ai mà dám tham dự vào việc của giang hồ ?

― Tại hạ đi ngang qua đây vô tình thấy nam hiếp nữ thì vào xem cho biết, chớ nào dám tham dự cõi giang hồ này! Đầu đảng chỉ vào mặt Lữ Thư:

― Mi dám đứng trước mặt mỗ, tức là có ý cản trở đao thần rồi, hãy lui ra đừng để xác thối làm bẩn đao của mỗ. Lữ Thư “ừ” một tiếng.

― Đao thần như thảo khấu, hai mươi ba người tỷ đấu với một nữ nhi yếu đuối, thế mà không biết thẹn ư ?

― Mi dám nói mỗ là thảo khấu à, tốt lắm mỗ cho mi biết danh để tránh xa nơi này nhé, Mỗ chính là binh trưởng huyện Bình Khang, họ Mai tên Vũ Trung đang thi hành Vương pháp, bắt con tiện tỳ này để làm nô lệ được không ? Lữ Thư cười:

― Thế à, lệnh Vương pháp có điều khoản này hay sao. Lý do nào tại hạ lại không biết, hay là lệnh miệng của binh trưởng huyện, nếu thực vậy thì xin trưởng binh bắt tại hạ về làm nô lệ, tha cho nữ nhân này nhé ? Mai Vũ Trung hậm hực:

― Mặt mi xấu xí, mỗ tởm lắm, nô lệ cũng phải có một ít nhan sắc chứ, như ma thì làm thể nào được! Lữ Thư hỏi:

― Vậy bộ mặt của binh huyện như thiên lôi có ai chê đâu, thực ra mi là kẻ tà dị phải không ? Mai Vũ Trung nghe lời nói của nàng như xuất chiêu chém người. Lữ Thư oai phong tay chỉ vào mặt Mai Vũ Trung:

― Tại hạ xin binh trưởng huyện lui binh, nếu bằng không thì đừng trách tại hạ. Mai Vũ Trung hùng hổ nét mặt không còn bình tĩnh.

― Lại thêm một nữ tỳ nữa rồi, bay đâu lấy xác con nhỏ này làm đèn cho mỗ, rồi bắt con nhỏ kia sau. Lữ Thư hỏi:

― Như thế là nhà ngươi quyết định giết chết tại hạ ư ? Khó lắm, tại hạ van xin một lần nữa để tay lấy đức cho ngày sau, bằng không đứng trách bổn cô. Mai Vũ Trung cười “hà hả” thách thức nào xuất chiêu “đường phong kiếm” trong “Phong Tâm Kiếm” tấn công. Lữ Thư thấy chiếu số rời rạc là đã biết. Đây là một lũ võ học lượm của rơi, chiêu số không đâu vào đâu, nhờ thế mà không hạ được nữ thiếu hiệp.

Nàng quyết định thôi thì đành phải cho cả lũ đi vào lòng đất thăm Diêm vương, nếu để cả lũ sống thì khác nào làm thối xã hội, nếu mình nhân từ họ thì khác nào gọi kẻ thù diệt Lạc dân. Nàng xuất kiếm chuyển bán nguyệt chiêu thập thức “Địa lôi phục” và một quyền đấm mạnh vào Sấm cực khí dương trên đầu kiếm sáng lên, tất cả hai mươi ba thủ cấp từ từ rơi xuống đất.

Nữ nhân bị bọn binh trưởng huyện tổng cộng trên sáu mươi người bao vây, đánh nữa nhân liền hai ngày một đêm, nàng hạ được hơn phân nửa, số còn lại cầm chân nàng đến khác này chưa phân thắng bại.

Tự dưng tình thế thay đổi, trong ngoài trận đều đồng thấy từ trên trời bay xuống một nữ hiệp tựa lưng che chở cho nữ nhân khốn cùng. Lúc này Nữ nhân tự nhủ, đã  có người tiếp tay như thể hai chân đã rút ra khỏi cửa Diêm vương, nữ nhân an lòng sự sống trở về trong cái chết, nữ nhân còn hy vọng tử thần sẽ đi thật xa không còn ghi họ tên Hương Trí Túc. Hiện thời nội lực của Hương Trí Túc đã cạn, hai ngày không ăn uống, không ngủ, phần địch thủ chia làm hai tốp đấu với một, tốp này đấu thì tốp kia nghỉ ngơi, cứ thế thì Hương Trí Túc cũng phải đến lúc như tim đèn hết dầu.

Lữ Thư xuất hiện cùng lúc Hương Trí Túc đã chống đầu kiếm xuống đất, hai chân quỳ trước kiếm giữ thăng bằng thân thể, nếu lỡ để bị xiêu ngã xuống đất là không còn cơ hội đứng dậy, đôi mắt nhắm lại định thần để nhận rõ biến động. Người đứng trước tử thần lúc nào cũng tỉnh táo, sáng suốt hơn ngày bình thường, Hương Trí Túc lắng tai nghe từng câu đối thoại giữa địch thủ và vị ân công, trong lòng bình an biết mình còn sống, nàng cũng biết vị ân công này có lòng nhân ái tha thứ bọn binh trưởng huyện nhưng họ không muốn sống, nàng gọi mà miệng không ra tiếng, xin ân công ghi nhớ lời này. Trên đầu lưỡi kiếm không nhuộm máu của mình, cho nên phải nhuộm máu của người khác, cho nên tiên hạ mới gọi là giang hồ, xin ân công xuất chiêu. Nàng bỗng nghe một tiết xẹt hai mươi ba thủ cấp đi về cõi âm.

Hương Trí Túc còn biết được có một luồng gió mang hương dược liệu bay vào sau lưng, giải huyệt đạo cho nàng, vội mở mắt ra người ấy đã biến mất, chỉ thấy rõ hai viên thuốc trên mu bàn tay từ từ tan hòa vào da, nàng cảm nhận nội lực hường được phân nửa, trong suy nghĩ của nàng vậy có đến hai ân công một vô hình, một hiện hữu. Cuộc chiến đã tàn, nàng an lòng nở một nụ cười đôn hậu, hai tay buông kiếm ra cho thân thể thả nhẹ xuống thảm cỏ xanh, nàng nằm thở đều và nhẹ.

Lữ Thư thấy vậy rội chạy lại đỡ nàng dậy:

― Muội, muội hãy tỉnh dậy đi, ta đã diệt trừ hết bọn binh trưởng huyện rồi, muội hãy đi cùng ta rời khỏi nơi này, không nên nằm ở đây lâu, tuy Hương Trí Túc đã hồi sức, có nghĩa là không chết, nhưng trong người vừa yếu nội lực lại vừa đói, cần nghỉ ngơi nhiều ngày mới hoàn toàn bình phục, nhân lúc này nàng có ý nhắm mắt để biết ân công thứ hai. Lữ Thư vội gọi Hoàng Phi:

― Tiểu đệ xuống đây cùng tỷ tỷ tìm kế đưa nữ thiểu hiệp này đi nơi khác. Hoàng Phi dụng nhĩ ngữ truyền âm:

― Tỷ tỷ à, nữ hiệp ấy đã qua khỏi tử thần rồi, tiểu đệ đã giải huyệt, còn cho thuốc chữa bệnh, về nội lực chỉ cần tịnh dưỡng vài ngày là trở lại bình thường. Lữ Thư chưa luyện tập phép chuyền nhĩ ngữ, cho nên nghe được mà nói không đươc, vì vậy nàng tức quá gọi lớn:

― Tiểu đệ à, như vậy tỷ tỷ phải đem nữ hiệp này đi đâu bây giờ ? Hoàng Phi nói:

― Tỷ tỷ cõng nữ hiệp ấy đem về động Nam Khê Sơn. Lữ Thư biết em mình rụt rè trước nữ gới không chịu ra mặt, nàng gọi tiếp:

― Từ đây về đó xa lắm tỷ tỷ làm sao mà kham cho nổi. Hoàng Phi cười:

― Tỷ tỷ đã nhận cứu người thì không còn ngại khó, từ đây về động chỉ buổi đường, điều kiện là nữ hiệp ấy phải có cái gì đó bỏ vào bao tử, bằng không phải mất ba ngày đường. Nàng gọi tiếp:

― Như vậy lấy thứ gì để cho nữ hiệp ăn, vừa nói đến đây thì trực nhớ cái túi trên lưng hạc còn đến bốn cái bánh đậu của mẫu thân cho, nàng phi thân “vèo” mất hút, lên cổ thụ lấy bánh và nước đem xuống không đầy tam khắc, nàng cho nữ hiệp ăn từ từ từng miếng một.

            Hương Trí Túc chỉ nghe ân công gọi người tiểu đệ mấy lần, mà không nghe người trả lời, biết rằng đây là cuộc đàm thoại, nhưng phải nghe cả hai phía chứ ? Đằng này chỉ nghe được một phía, thế mà ân công hiểu được đó mới là kỳ diệu. Nàng được ăn bánh, uống nước xem như đã khoẻ nhiều rồi, những cái bánh này không khác nào quả đào tiên, hai ngày đói khát nay được ăn uống khác nào của trời ban bố, còn giá trị hơn cả “Một miếng khi đói bằng một gói khi no” nàng âm thầm hứa sau này về triều sẽ tâu lên gia gia xin ban ân huệ cho nhị vị ân công, nhân dịp đó mình chọn nữ ân công này làm sư phụ. Tiếp theo Hoàng Phi thảy một bao lương thực đến chỗ Lữ Thư:

― Tỷ tỷ cùng nữ hiệp lấy lương thực này để dùng trên đường đi, tiểu đệ về trước báo tin cho huynh đệ biết để đoán tiếp, trên đường đi tỷ tỷ tìm hiểu gia thế, nếu thấy khác lạ thì cho tịnh dưỡng mươi ngày sau đó tạm biệt không ai nợ ai. Tỷ tỷ nhớ trước khi vào động phải bịt mặt nữ hiệp nhé, tiểu đệ về trước đây. Lữ Thư vội hỏi:

― Tiểu đệ ơi đi lối nào cho nhanh.

― Tỷ tỷ đã đến lúc lên đường rồi đó, cứ đi theo đường trắng phía trước trên trời, đó là con hạc của tỷ tỷ dẫn đường. Thưa tỷ, tiểu đệ đã đi quá xa rồi. Lữ Thư hiểu tiếng nói của Hoàng Phi từ xa vọng lại, nàng nghĩ thầm quả là người đời có nói “Đi một quãng đàng, học một sàng khôn” tuy mình là tỷ của Phi đệ mà trí tuệ lại kém, mình chỉ có dũng mà không có mưu trí, mình học ở Phi đệ nhiều lắm, cũng may có dịp như thế này mới biết được thực chất trí dũng của Phi đệ. Lữ Thư hỏi danh tánh Hương Trí Túc:

― Muội có thể cho tỷ biết danh tánh để tiện xưng hô được không?

― Thưa tỷ được ạ, muội họ Triệu tên Hương Trí Túc, năm nay đúng mười sáu tuổi. Lữ Thư giới thiệu:

― Tỷ họ Hoàng tên Lữ Thư năm nay hai mươi tuổi. Hưng Trí Túc miệng ấp úng muốn nói mà không dám. Lữ Thư hiểu ý hỏi:

―  Muội muốn nói việc gì cứ nói không sao đâu.

― Thưa tỷ, cho phép thì muội mới dám hỏi, thưa tỷ người tiểu đệ danh tánh là chi vậy?

― À, đó là tiểu đệ kết nghĩa, năm nay y mười bảy tuổi, Lữ Thư hỏi tiếp:

― Như vậy muội có liên hệ gì với Vũ Đế không? Hương Trí Túc trả lời nước đôi:

― Thưa tỷ, Triệu Vũ Đế là người mà tiểu muội kính trọng nhất, cũng như Tiên tổ Hoàng quân sư, cả hai tuy tuổi tác hơn kén đến ba giáp mà một lòng xây dựng Nam Việt thái bình, muôn dân hạnh phúc, có lẽ tỷ tỷ cũng không xa thì gần họ với Tiên tổ ? Lữ Thư khen thầm Hương Trí Túc quả là có kiến thức không phải nữ nhi bình thường, mình phải trả lời như thế nào đừng để lộ họ Hoàng thì mới ổn:

― Muội à, nếu như họ Triệu của muội, Hoàng của tỷ thì hay biết mấy, thực thế Hương Trí Túc đã biết Hoàng Lữ Thư là muội của Hoàng Khải, nhưng không biết người vô hình là ai, tuy cả hai thiếu nữ không muốn lộ thân thế của mình, nhưng cũng hiểu ít nhiều có liên hệ. Lữ Thư nghĩ còn nhiều thời gian để biết về Hương Trí Túc. Nàng nói:

― Bây giờ tỷ cặp bên hông của muội nhé để đi cho nhanh, nàng vừa nhún mình đã phi thân lên trên ngọn cây đi luôn, khi gặp thị trấn thì cứ trên mái nhà mà phi thân tới, đến trưa hai người dừng chân lại ăn bánh uống nước chỉ hỏi vài câu thăm sức khoẻ, rồi tiếp tục lên đường, đến chiều thì thấy Nam Khê Sơn hiện ra, lúc này Lữ Thư mới nói với Hương Trí Túc:

― Muội để tỷ dùng khăn bịt mặt lại trước khi vào nhà, Hưng Trí Túc đồng ý, không hỏi lý do, vì tin ân nhân của minh là người họ Hoàng. Khi vào đến động Hương Trí Túc thấy toàn là những người tuổi trẻ, những khuôn mặt giống nhau như đúc, nàng ngạc nhiên, đó là nguyên nhân làm cho Hương Trí Túc phải khó nhọc phân biệt từng khuôn mặt, tướng diện mạo hầu không để nhầm lẫn khi giao thiệp, ví dụ khuôn mặt bộ thứ nhất có Chu Thông, Chu Thiện, Chu Hào. Khuôn mặt bộ thứ nhì có Đào Phụng Thương, Đào Phụng Hiệp, Đào Phụng Anh, Đào Phụng Châu, Đào Phụng Anh Tuấn, riêng Đào Trần Mẫn Trâm là nữ giới nhỏ nhất nhận diện rất dễ dàng. Còn lại những khuôn mặt bình thường nhưng không biết ai là Hoàng Phi, vì tất cả cùng hao tuổi, như Trịnh Trường, Lý Bình Trung, Đinh Anh Thi, Độ Thiếu, Trịnh Đình Thông, Xuân Giao, còn Hoàng Lữ Thư, Lệ Thanh xem như không lầm lẫn.

            Trong động tổng cộng có thập bát nhân ra đoán chào Lữ Thư cùng Hương Trí Túc, tất cả đều mừng rỡ xem nhau như là bạn tri kỷ lâu năm mới gặp lại, không khí náo nhiệt làm cho Hương Trí Túc quên đi những năm tháng khổ cực vì mục đích đi tìm sư tổ Hoàng Phi, tuy nay sức yếu, bào phục tả tơi, gia sản không một hào dính túi, thế mà lòng cảm thấy tình người lớn rộng. Lữ Thư hỏi thăm sức khoẻ đệ muội của mình, rồi bảo:

― Đệ muội nào rảnh đi lo chỗ nghỉ ngơi cho muội Hương Trí Túc dưỡng bệnh, Trịnh Trường lên tiếng:

― Thưa tỷ tỷ để tiểu đệ làm việc này, sau đó kẻ lo đi nấu cháo, người đi nấu thuốc, người đi lo y phục, chỉ trong vòng một khắc sau là hoàn tất việc ăn ở cho Hương Trí Túc. Lữ Thư dẫn Hương Trí Túc vào hồ tắm tẩy trần, thay xiêm y.

            Trước khi xuống động Hoàng Phi cho hạc bay qua đỉnh Nam Khê Sơn, chàng thấy một hiện tượng lạ, những cổ thụ trên đỉnh không gió mà cành lắc lư, đưa qua, đưa lại như có một nội lực tuyệt học phi thường nào đó đang làm rung động cả đỉnh núi. Cánh hạc cũng bị xiên qua một bên vì sức hút của gió, Hoàng Phi rời hạc phi thân xuống đỉnh núi thì mới rõ ra đó chính là miệng động ăn thông đến động dưới, thảo nào trong động có gió luồng ẩm lạnh. Hoàng Phi về động lập tức báo tin có người lạ đến để huynh đệ chuẩn bị đề phòng, rồi phi thân vào phía trong ngồn suối tìm luồng gió, không sai phía trong nguồn suối có một động rất rộng lớn hơn trăm lần động dưới, trung tâm động có rất nhiều xương thú rừng đã mục rã, Hoàng Phi muốn biết chiều cao của động này, chàng phi thân từ trung tâm lên đỉnh ước tính được hơn phân nửa động Lạc Việt, chàng nghĩ ngay phương pháp chận luồng gió sinh chướng, thì có thể sử dụng được động này làm nơi trú ẩn cũng như lưu trữ lương thực v.v…

            Hoàng Phi ra khỏi nguồn suối, xuống động cho huynh đệ biết:

― Quí huynh đệ đừng sợ khi có tiếng nổ trong nguồn suối, cũng đừng ngạc nhiên khi có một dòng suối thứ hai chảy vào động. Hoàng Phi trở lại động trên xem thế nguồn suối, quyết định lấy nhân tạo sắp đặt lại cái thiên tạo cho phù hợp với núi có động thiên nhiên. Chàng xuất “Đại hồng quyền” trong “Công Quyền Lĩnh Nam” nổ liên tiếp hai tiếng “ầm…ầm…” dòng suối chảy vào nơi nổ trở thành một nhánh suối nhân tạo thứ hai, dĩ nhiên trong động không còn gió chướng, trở thành ấm áp, nhờ nhánh suối mới lập che chắn lại, chàng phi thân lên đỉnh núi thấy tất cả cấy cổ thụ hết rung chuyển. Chàng đừng ngắm cảnh suối nhân tạo rất đẹp, từ đây động Nam Khê Sơn có hai tên gọi là động dưới, động trên, đặc biệt động trên kiểm soát toàn bộ sinh hoạt của động dưới, trái lại động dưới không biết sinh hoạt động trên. Lữ Thư được huynh đệ cho biết nguyên nhân trong động ấm áp, không còn gió chướng. Thập bát thiếu hiệp được lệnh chuẩn bị chuyễn lên động trên cư ngụ.

Hương Trí Túc ở trong động hai ngày thường xuyên tiếp xúc với Lữ Thư rất thân mật. Lữ Thư là phận nữa giới cho nên muốn biết cá tính của Hương Trí Túc yêu thích những gì, còn Hương Trí Túc đương nhiên không thể trả lời những gì thuộc về nàng.

― Muội có mạo tướng quí nhân, thường để ý những nhạc cụ, tranh họa, binh khí ở trong động, như vậy muội đã sử dụng được hết những thứ này không? Nàng thấy câu hỏi này có nhiều ẩn ý, một là tìm gia thế, hai là vô tư vì nghệ thuật. Nàng cũng cảm thấy ân công không có ẩn ý xấu:

― Thưa tỷ, muội sử dụng được thư pháp, họa, kìm, tiêu. Lữ Thư hỏi tiếp:

― À, còn võ học thì muội chuyên những gì?

― Thưa tỷ, hiện nay muội chỉ học được hai pho võ học để bảo vệ thân là “Tuyệt Cao Kỳ Kiếm” và “Phong Tâm Kiếm” riêng nội công thì mới luyện tập.

Hoàng Phi đang ngồi đối diện Hương Trí Túc, đã biết mối liên hệ của Hương Trí Túc đối với gia đình, do Hoàng Khải đưa tin, chàng cũng biết hai pho kiếm do Lữ Gia, Hoàng Quốc Kỳ truyền thụ cho Hương Trí Túc.

Hoàng Phi định chắc Hương Trí Túc chính là công chúa, riêng nội công cũng khá nhờ đại huynh Hoàng Khải truyền thụ. Chàng suy nghĩ không sai, công chúa có liên hệ mật thiết với đại huynh, còn Hoàng Lữ Thư thì chưa biết thân thế của Trí Túc, nên nàng mới hỏi dồn dập:

― Hai pho kiếm cùng nội công do ai truyền thụ? Trí Túc không biết phải trả lời như thế nào, trước khi học hai pho kiếm này, Lữ Gia cùng Hoàng Quốc Kỳ có bảo đừng nói tên hai người, còn dặn dò “Nếu ai hỏi hai pho kiếm do ai truyền thụ thì trả lời rằng. Ngày nay hai phổ kiếm đã truyền ra khắp thiên hạ, ai cũng biết, nhà nào cũng có, ai cũng tự luyện tập võ học” nhưng ngại thay mình đang đứng trước người võ học thượng thừa, thử hỏi làm sao mà tự dối lòng với họ được, cũng tức là mình trái với lương tâm, nếu nói thực thì hoàn cảnh đưa mình đi về đâu! thôi thì lòng đành nói thực:

― Thưa tỷ, muội được hai vị sư phụ Hoàng Quốc Kỳ, Lữ Gia truyền thụ võ học cùng nội công. Sau đó muội mới biết hai vị Hoàng Quốc Kỳ, Lữ Gia là đệ tử của sư tổ Hoàng Phi, từ đó tại hạ đi khắp nơi tìm sư tổ Hoàng Phi, đã trải qua trên trăm trận chiến, tưởng đâu mất mạng, mãi đên nay đã ngót gần hai năm mà tăm hơi vẫn biệt tăm, không tìm được dấu vết.

Muội tự đi tìm Cần Lĩnh Nam, cũng như trong giới giang hồ hỏi ra không ai biết sư tổ ở đâu, trong giới giang hồ nghe tiếng mà không biết người, có nhiều lần muội thấy sư tổ, thế mà không được dịp yết kiến, năm ngoái muội đến Cửu Chân thăm gia gia của sư tổ thì bị hai gã hành khất lắc túi mất hết ngân kim, thế là một trận đao kiếm một đánh mười, muội lấy lại được túi ngân kim nhưng lại bị thương trầm trọng. Lúc ấy có một đại hiệp phi thân vào cứu muội đem về nhà nhờ gia gia, mẫu thân chữa trị, sau khi tỉnh lại muội xem bà ấy như mẫu thân, muội kể hết câu chuyện thời gian trôi qua. Tình cờ trải qua tai nạn lại gặp được gia đình sư tổ, mới biết gia gia, mẫu thân, người cứu muội là đại huynh Hoàng Khải, có hai người em tên Lữ Thư, Hoàng Phi.

Muội được gia gia, mẫu thân cùng đại huynh chiếu cố, luyện tập bổ túc hai pho kiếm pháp, còn nội công thì đại huynh bổ túc cho muội. Còn nữa, muội may mắn được đại huynh Hoàng Khải hướng dẫn cách thức chọn sách để độc, cách thức ghi chú thư pháp cũng như binh pháp và lịch sử. Trong thư phòng muội cùng đại huynh luận bàn nhiều vấn đề hiện tại, cũng như hậu Nam Việt .

Sự lạ ở họ Hoàng cứu người cũng như truyền thụ võ học cho ai không cần tìm hiểu thân thế, muội ở trong nhà mấy tháng mà không sợ thân thế lộ diện, đến khi muội nhớ nhà xin phép từ giả bá phụ, bá mẫu, cùng ân công đại huynh. Bá phụ bảo với đại huynh:

― Gia gia nhờ hài hộ giá công chúa Hương Trí Túc về Hoàng cung, lúc bấy giờ muội mới biết vốn dòng hào kiệt họ Hoàng đã biết thân thế của muội. Trên đường về Hoàng cung, muội cùng đại huynh hứa hẹn thực hiện những ước nguyện riêng tư, về đến Hoàng cung gia gia muội ban bổng lộc, đại huynh không nhận, chỉ thuận ở lại thăm Hoàng cung vài ngày, sau ba ngày đại huynh về lại Cửu Chân, muội tiễn đưa đại huynh ra ngoài thành rồi tạm biệt.

Hai tháng sau muội thấy con hạc bay vào núi Việt Tú, vội vàng chuẩn bị hành trang, chờ hạc bay ra là đi theo, mục đích lần này tìm để biết tỷ Hoàng Lữ Thư, Hoàng Phi sống ở đâu, thế là hạc đêm bay ngày nghỉ, muội cũng thế, hạc trên trời muội dưới đất thi nhau bay chạy, lúc này võ công của muội khá hơn trước nhiều mới phi thân theo không dám rời hạc, hạc ngủ trên cây muội ngủ dưới gốc cây, chỉ cần hai ngày muội biết được qui luật sống của hạc. Đến lúc hạc bay vào núi Thất Long thì biến mất, muội không thấy hạc nữa, đành phải ở dưới chân núi vài ngày chờ mãi không thấy hạc, cuối cùng muội quyết định chọn lữ điếm Gia Bảo tại trấn Phù Ninh ở tạm, thuộc tỉnh Quế Lâm, ban ngày ăn ngủ ở đó, sẩm tối vào núi tìm hạc, cứ thế hơn một tháng không thấy đâu cả, không ngờ bọn binh tướng huyện Phù Ninh có lòng tham theo dõi muội vào núi, để cướp nữ trang, tiền bạc, thật ra muội ở tại lữ điếm đã sử dụng hết nữ trang, tiền bạc, thậm chí những xiêm y cũng bán để đổi lấy xiêm y nông dân tạm mặc che thân, chỉ còn một gia bảo ngọc thạch của Vũ Đế ban lộc, vì vậy bất cứ giá nào cũng phải bảo vệ, bọn vệ binh huyện rất đông đánh với muội hai ngày một đêm, may mắn gặp được tỷ hổ trợ đánh chết hai mươi ba địch thủ chỉ một chiêu, lòng muội rất khâm phục ân công, nhờ võ học truyệt chúng cứu sống đem về đây, nay muội mới biết Hoàng tỷ là muội của đại huynh Hoàng Khải.

Hiện thời khắc này, muội vẫn chưa thực sự yết kiến được sư tổ Hoàng Phi. Công chúa Hương Trí Túc nói đến đây chạnh lòng lệ rơi. Hoàng Phi cũng để lòng cảm động! Hoàng Phi thừa biết công chúa vì ngưỡng mộ mình mới ra nông nỗi này, chứ không phải vì đi tìm tình yêu. Bây giờ Hoàng Phi mới hiểu rõ tình người khác với tình yêu. Tình yêu là ý niệm của đôi lứa, chuẩn bị bước vào ngưỡng cửa gia thất, ngưới ta thường gọi là tình vợ chồng. Hoàng Phi chắp hai tay trước ngực thưa:

― Thưa công chúa cho tại hạ gọi tiếng đại tỷ được không? Chàng nói tiếp, cách đây hai tháng tiểu đệ đã biết tất cả mọi liên hệ của công chúa với đại huynh. Giờ này tỷ Lữ Thư phải gọi công chúa bằng đại tỷ mới phải đạo. Lữ Thư rất ngạc nhiên.

― Tiểu đệ đã biết, nhưng tại sao không nói trước để tỷ thất lễ với công chúa.

― Thưa tỷ, tiểu đệ được đại huynh cho biết, tiểu đệ cũng muốn báo tin này, nhưng vì nhiều việc quá cho nên chểnh mảng, xin tỷ tha tội cho tiểu đệ.

― Bổn cô hiểu rồi, hôm nay việc này không để huynh đệ trong động biết nhé, có như vậy mới bảo toàn được cho công chúa!

― Tiểu đệ vâng lời tỷ. Công chúa Hương Trí Túc cũng đồng ý.

Thời gian trôi qua ba ngày Hương Trí Túc hoàn toàn bình phục, được tỷ, huynh, đệ trong động mời ra dùng cơm trưa, nét mặt tươi tắn nhan sắc hồng hào hơn trước, thân cốt, tướng quý phái hiện ra khác thường, mọi người đồng ngạc nhiên, tuy thấy Hương Trí Túc đang mặc xiêm y thô mà vẫn thấy ẩn tàng kiều diễm.

Vô tình tạo ra hình ảnh đẹp của lứa tuổi thanh thiếu niên, khởi đầu trong đời biết về ý niệm đẹp của tạo hóa ban bố cho giới nữ một chân dung riêng biệt, mà bấy lâu nay trong động chưa từng nghĩ đến.

Hiện nay trong động nữ giới có đến bốn người, tỷ Hoàng Lữ Thư, Lệ Thanh, Hương Trí Túc, chỉ riêng Đào Trần Mẫn Trâm thì còn nhỏ được xem người em gái út trong gia đình, cũng là con của Hoàng Phi cho nên không ai để ý đến.

            Thấy Hương Trí Túc ngồi gần tỷ Lữ Thư, trước nhất tất cả đồng “ồ” lời khen, Trịnh Trường lên tiếng trước:

― Thưa tỷ Trí Túc, ngày đầu vào động tại hạ thấy thân cốt rất là héo hắt, trên mặt xạm nắng như da bánh cam chưa vàng, lấm tấm những cát bụi, y giáp vải thô, lúc ấy tại hạ đã hình dung ra được, người đời có một câu ca “Hỡi cô yếm trắng vải là, ấy là cát bá hay là trúc mai” quả thực từ thân cốt tiều tụy, nay hiện ra thần nữ, Trịnh Trường nói đến đó. Hương Trí Túc đôi má ửng hồng, vừa sợ mọi người biết thân thế của mình.

Trong động ai cũng biết Trịnh Trường là người chân thực, có sao nói vậy, vốn con nhà tửu lầu nhiều kinh nghiệm sống. Trịnh Trường vô tư, tự lòng chính thức khen từng cá nhân nữ giới. Chàng vui miệng:

― Tại hạ ăn mặn nói bậy, mạo muội luận về nữ giới có những mẫu chân dung đẹp thứ nhất lộng lẫy, yêu kiều, mảnh dẻ, lưng cao, gương mặt lồng lộng, sáng như gương.

Người thợ tạo hóa khéo tô điểm, vẻ những nét rất đều đặn, mũi dọc dừa, miệng tươi như hoa, chúm chím thật hợp với khuôn mặt, cặp mắt to, lòng đen long lánh trong nền yến trắng sáng. Ai cũng vỗ tay khen. Lý Bình Trung phát biểu:

― Đại huynh bình phẩm không sai. Lữ Thư ửng hồng nét mặt, biết hiền đệ Trịnh Trường lấy mình ra để làm cớ nói về người khác, lúc này Hoàng Phi mới để ý tỷ tỷ của mình đúng như lời Trịnh Trường, chàng nghĩ thầm, khi nào có dịp mình sẽ ngắm thật kỹ từng phần trên khuôn mặt của mẫu thân, dù hiện tại tỷ tỷ chính là chân dung của mẫu thân, nhưng không bằng chân dung thực sự của mẫu thân mà chàng nhớ trong lòng. Trịnh Trường nói tiếp:

― Chân dung thứ hai, trong sắc đẹp kiều diễm, trời lại phú cho tài trí thông minh, biết âm nhạc, kìm, sắt cả võ học. Tạo hóa đã vẽ ra chân dung ấy rất mỹ lệ, với nụ cười luôn trên môi. Tính vững vàng, quả cảm, người ta nhận thấy trong cử chỉ, ngôn ngữ ấy như có nội lực thu hút tình người, chân dung nầy sớm có chủ. Ai cũng vỗ tay khen:

― Đại huynh bình phẩm một lần nữa không sai. Ai cũng biết đó là nói về muội Lệ Thanh của Xuân Giao, hai gia đình đã trao tín vật đính hôn. Trịnh Trường giới thiệu ngầm, từ khi họ chưa biết yêu là gì cho đến nay vẫn đôi uyên ương chưa hề xa nhau một tấc gang nào. Chữ chủ ngụ ý cảnh cáo không ai được xâm phạm vào tình thiêng liệng của họ, điều này hiển nhiên ai cũng hiểu rõ từ khi mới vào động.

Hương Trí Túc vốn hay văn, lại cảm tình Xuân Giao, Lệ Thanh xuất khẩu ngâm thi tặng đôi tình một bài từ:

Nhơn duyên vạn cổ viết đào hoa
Đôi mã đề cước tợ anh hào
Cầm tơ văn võ nhơn tận túy
Đôi lưng thấm cạn ý song sa.

Tất cả vỗ tay khen, từ đây trong động xuất hiện thêm một danh nhân thi ca. Trịnh Trường gật đầu đôi lần đắc ý bài thi này, chàng cười, rồi tiếp tục bình phẩm:

― Chân dung thứ ba. Gương mặt trái xoan ửng hồng, nước da tuyết, mịn mỏng, mặt lồng lộng, sáng như gương, đôi mắt to nhung bồ câu, đen lanh lánh, thanh tú, mũi dọc dừa, miệng tươi như hoa, có đôi lông mày cong vuốt, giọng nói nhỏ nhẹ, êm ái, nhưng trong lời nói thể hiện tinh thần tự chủ, cả quyết.

Mái tóc huyền mướt, miệng cùng lá phổi biểu tượng cương khí, lòng trong sáng cân đối với gương mặt. Những thiếu nữ này hiếm thấy ở thế gian! Tất cả đồng lắng nghe Trịnh Trường bình phẩm, rồi không ai bảo ai đồng hướng ngó Hương Trí Túc, vốn da mặt mịn mỏng ửng hồng, bây giờ biến thành trái mận chính, lòng nàng càng e thẹn, lần đầu tiên bị người ta bình phẩm về mình, nàng suy nghĩ, chính mình chưa bao giờ để ý về mình, hôm nay nghe lời bình phẩm, trong lòng nàng chăm chú, nghe không sót một câu nào, nàng cảm thấy thân nhỏ lại như đang đứng trước núi rừng hùng vĩ. Nàng lại một lần nữa nghĩ thầm, không biết đại huynh Hoàng Khải có cùng suy nghĩ đẹp này không? Lữ Thư khen:

― Muội Trí Túc văn võ song toàn, sắc hương quí tướng hy vọng tương lai rực rỡ. Trí Túc cười:

― Muội đây chỉ nửa vành trăng khuyết, còn tỷ mới là trăng mười sáu ở giữa trời, như vậy làm thế nào mà sánh bằng tỷ được. Lữ Thư cười duyên dáng, nàng nhìn qua Trịnh Trường nghiêm nghị:

― Hiền đệ nên dừng bình phẩm cái đẹp ở đây, đã đến bữa cơm rồi chúng ta hãy nói chuyện khác nhé? Tất cả đồng ý, sau buổi cơm đến tuần trà. Đào Trần Mẫn Trâm còn nhỏ tuổi mà hiểu được tính can cường của Hương Trí Túc, em rất hãnh diện gia gia mình, lên tiếng:

― Gia gia, nói vài câu để cô mẫu Trí Túc an lòng đi? Cả sảnh đường yên lặng, Hoàng Phi còn chần chờ thì Hương Trí Túc hỏi Đào Trần Mẫn Trâm:

― Trâm nhi à, gia gia ở đâu ? Đào Trần Mẫn Trâm đưa tay chỉ Hoàng Phi. Hương Trí Túc không tin, hỏi lại Đào Trần Mẫn Trâm:

― Gia gia của Trâm nhi thực đây à?

― Thưa cô mẫu thực đấy mà, cháu nói thực đấy không tin hỏi tất cả quí thúc bá, thuc thúc, hay đại huynh thử xem. Hoàng phi lên tiếng:

― Thưa tỷ, điệt nữ nói đúng đấy, tại hạ chính là gia gia của Phụng Anh Tuấn, Mẫn Trâm, chuyện này đôi ngày nữa tỷ sẽ hiểu rõ, thưa tỷ tìm Hoàng Phi ngoài ngưỡng mộ còn ý gì nữa không? Hương Trí Túc vui mừng không ngờ đây chính là Hoàng Phi. Hương Trí Túc hiền hòa:

― Thưa hiện giờ bổn hạ không biết cách nào để xưng hô với người cho phải đạo, vì người là gia gia của Trâm nhi.

― Cứ gọi tại hạ là ân công cũng được.

― Thưa ân công có thể cho bổn hạ xin đôi lời tạm gọi là yết kiến sư phụ Hoàng Phi được không?

― Khi tỷ vào động này đã yết kiến với Hoàng Phi rồi mà, sao nay còn lời yết kiến chi nữa. Tỷ thứ lỗi cho phép tại hạ thưa rõ, xin tỷ đừng chê cười, lẽ ra thì chúng tại hạ phải giới thiệu danh tánh trước để tỷ không vì những khuôn mặt này mà khổ sở tìm kiếm Hoàng Phi.

Theo qui luật trong động, không tiếp đoán bất cứ ai, vì đề phòng mọi bất trắc, quí tỷ, huynh, đệ, muội tiếp đoán tỷ là vì vô tình, tuy vậy vẫn phải theo qui luật, bây giờ xin mời quí huynh đệ giới thiệu danh tánh để tỷ Trí Túc yết kiến chung.

            Nàng kính cẩn chào từng người, đồng giới thiệu danh tánh, nàng đứng trước Hoàng Phi nhanh chân quì xuống một lạy lễ ân công, Hoàng Phi phản ứng chuyển bộ pháp đứng sau lưng. Chàng hỏi:

― Thưa tỷ tại sao phải hành động như vậy?

― Nghi lễ này tại hạ bái ân công cứu mạng, bổn hạ biết hành động như thế là vì tâm cảm dục, đây cũng là tính chơn của bổ hạ xin tạm tiếp nhận đúng lễ nghĩa nhân.

― Phi đệ đã từ lâu không màng ân trả, cho nên mọi sự động tĩnh ân đền nghĩa trả không tưởng đến, tuy có làm mà ngoài cuộc, xin tỷ cảm thông sau này không nên hành lễ như vậy nữa.

Nhân hôm nay tại hạ xin trình bày đôi lời về đời sống trong động, tất cả phải theo giang hồ mà ẩn cư, cùng một hoài bảo chung, xây dựng Nam Việt thịnh vượng, chống những kẻ xâm lăng cùng những ai bán tinh thần Lĩnh Nam.

Động Nam Khê Sơn là nơi biệt lập của thế hệ trẻ giang hồ, trí tuệ cần sáng suốt, thẳng thắn nhìn vào thời cuộc, tinh thần đương nhiên phải vô tư, chuẩn bị đứng trước mọi thử thách, bởi vậy huynh, tỷ, đệ phải là kim với chỉ một lòng dụng phép vô thường, mọi sự sống chết đều có trời đất an bài, huynh, tỷ, đệ còn ở đây ngày nào thì chỉ một chữ tâm, dưới chữ tâm có chữ đạo, dưới chữ đạo có chữ nhẫn. Đó là mục đích sống trong động này, cũng là nguyên nhân sống vì tương lai Nam Việt, nếu như huynh đệ không đồng tâm thì tự ý tạm biệt chưa muộn màn, cũng như lòng không đi ngược với lương tâm, ý chí của mỗi người cũng khác, mỗi cá nhân trong huynh, tỷ, đệ phải có quyết định riêng, tự chọn lựa cho mình một chí hướng thuận thì tụ bằng không thì tan.

Thưa quí huynh, tỷ, đệ ở trong động này cũng đã khá lâu năm, văn võ đã song toàn, thân thế hiệp khách trên giang hồ không kém ai. Có huynh, tỷ, đệ nào đã hết thích hợp ở đây thì tùy ý rời khỏi. Tất cả đồng hô “Đồng cộng hưởng nơi này” Độ Thiếu đưa tay lên:

― Tại hạ là Độ Thiếu, nhờ quí đại huynh hết lòng chỉ giáo, nay được nên người xin một bái nhớ ơn, tương ứng bái sư xin xuống núi. Hoàng Phi cười:

― Hiền đệ Độ Thiếu lúc này chưa xuống núi vội, luyện tập một tháng nữa rồi tất cả cùng xuống núi một lược. Hoàng Phi, Trịnh Trường, Lý Bình Trung, tuy đã biết hết thân thế của Độ Thiếu nhưng vẫn phải nuôi con cá nhỏ trong động. Hoàng Phi ôn tồnnói tiếp:

― Hiền đệ tương lai còn dài, động Nam Khê Sơn này chỉ là một không gian chật hẹp, không đủ thi thố khả năng, nhưng phải biết tài năng từ khởi đầu mới có tương lai! Trong lòng Độ Thiếu tỏ thái độ âm thầm không lưu luyến động Nam Khê Sơn, còn tự hào văn võ song toàn, đắc chí thầm, dù có ở trong động một tháng hay hai tháng cũng không ai hay biết ta muốn gì, còn về võ học, hay qui luật sinh hoạt không cần phải biết nữa, tất cả mỗ đã toại nguyện “hà hà”. Hoàng Phi vẫn tiếp tục hướng dẫn huynh, tỷ, đệ luyện võ học tư nhiên như thường lệ:

― Quí huynh, tỷ, đệ chuẩn bị luyện nhãn nhĩ lực. Một mắt nhắm một mắt mở, sau đó hai mắt nhắm rồi hai mắt mở, đây là phép biến hóa sinh nhiên con người, tiếp theo luyện tập nội công mới, để gân cốt không bị rỉ sét.

Tại hạ muốn tìm những chí lớn, cho mục đích thực hiện phụng sự xã tắc, an cư, lạc nghiệp, hy vọng quí hiền huynh, tỷ, đệ dâng hiến phần đời nhỏ bé này cho Nam Việt. Hương Trí Túc nghe Hoàng Phi nói, nàng rất cảm phục chí lớn, phát biểu:

― Tại hạ, muốn quên đi quá khứ để cùng quí tỷ, huynh, đệ thực hiện tinh thần của động Nam Khê Sơn được không? Lý Bình Trung vui mừng:

― Tại hạ đề nghị, lấy ngày tháng tao ngộ này làm kết nghĩa, cho tiện việc xưng hô. Hương Trí Túc hớn hở nói theo:

― Hiền huynh đề nghị đúng lắm hãy làm như vậy đị, tất cả đồng ý vào hương án, làm lễ khấn nguyện. Hương Trí Túc cầm ba nén hương khấn:

― Tiểu nữ họ Triệu tên Hương Trí Túc, đứng trước hương án lòng thành xin liệt tổ, liệt tôn chứng giám một lòng trung nghĩa cùng tỷ, huynh, đệ, muội ước thề phụng sự Bách Việt đất tổ Lĩnh Nam, an cư, lạc nghiệp vì xã tắc Nam Việt, một lòng không thay đổi, nếu có lòng hai tỷ, huynh, đệ, muội đem tiểu nữ phanh thây.

            Sinh hoạt trong động thay đổi theo hướng dẫn của Hoàng Phi. Tiến hành xây dựng sơ đồ động Nam Khê Sơn. Buổi sáng luyện tập võ học, nội công, buổi chiều tất cả lên động trên dọn dẹp kho chứa lương thực, đại sảnh, võ đường, phòng hương án, thư phòng, phòng ở cá nhân trang trí theo ý riêng, đặc biệt trong động bên tả có nguồn suối ôn tuyền ấm áp được chọn làm hai cửa tắm nam, tắm nữ, buổi tối dẫn giải thư pháp, binh pháp, thi ca v.v…

            Hoàng Phi để lòng vào võ học bí truyền, chọn người có căn cơ, thân cốt tốt đủ khả năng đứng đầu động chủ. Chàng đề nghị:

― Buổi sáng tỷ, huynh, đệ, muội luyện tập nhãn nhĩ lực hai khắc, phương thức tập ngồi trước suối nghe và thấy nước chảy, về nội công hai giờ phi thân, từ đáy suối lên nguồn thác, rồi ngồi xuống nước đừng để thân thể bị đẩy xuống suối, cho đến khi nào thân thể ngồi vững, rồi từ điểm ngồi đó luyện nội công, kết quả sẽ có ứng nghiệm trên mặt nước.

Hãy xem tại hạ phi thân, rồi dụng nội công cho thân thể nổi trên mặt nước. Tất cả khởi hàng ra suối luyện thập, Hoàng Phi mười ngón chân vừa ấn nhẹ xuống đất đã phi thân lên đến nguồn thác, ngồi xuống nước, không qua một khắc thân thể đã nổi lên mặt nước, rồi phi thân xuống suối:

― Quí tỷ, huynh, đệ, muội luyện tập đi. Tất cả đồng một suy nghĩ, phi thân lên nguồn suối không có gì gọi là khó, nhưng không ngờ phi thân lên nguồn thác, tất cả đều bị nước đẩy rơi xuống suối. Hoàng Phi cười:

― Quí vị thấy nước ở dưới suối rất mềm mại, muốn phân chia ra bao nhiêu cũng được, nhưng có một điều phải biết nước ở nguồn thác là thể cứng rắn, một khối nước khổng lồ có thể san bằng mọi thứ trên đời này thành bình địa, còn kim khí tuy thấy là thể cứng nhưng thực chất là thể mềm, quí vị đã hiểu nhiều về phép nhu cương.

Hoàng Phi khuyến khích tỷ, huynh, đệ, muội luyện tập để cũng nhau tiến bộ, khổ luyện là kết quả của thành công. Thực ra Hoàng Phi cũng biết căn cơ gặp khởi thì mọi việc tốt đến mỗi ngày, còn căn cơ kém thì nhờ vào phương pháp khổ luyện, cuối cùng rồi cũng được kết quả.

            Thời gian trôi qua rất nhanh đã đến ngày hẹn với gia gia, mẫu thân cùng đại huynh. Hoàng Phi, Lữ Thư phải lên đường đến Quế Lâm.

Huynh đệ muội trong động chúc người đi mạnh khoẻ, người ở nhà luyện thập kết quả, công việc ở động do Trịnh Trường, Lý Bình Trung thay mặt. Trước khi đi Hoàng Phi bày trận đồ “Trung Nghi Thổ” để bảo mật động Nam Khê Sơn. Kẻ ra khỏi động thì được, nhưng khi vào thì dấu lối đi.

Tất cả bảy đại hạc cùng Hoàng Phi, Lữ Thư bay vào không trung biến dạng.

Hồi 14

Nước Non Bờ Cõi Một Phương Nam

Huỳnh Tâm - Anh Hùng Nam Việt