Như đã hẹn Hoàng Phi, Lữ Thư đến Tây Trung, cả nhà ngoại Tổ vui mừng, người nào cũng phấn chấn nhất là Lý Đại Châu. Ngày thứ Hoàng Chỉnh đề nghị cả nhà đi Quế Lâm thăm viếng Hoàng nội tổ, Lý Đại Châu cũng muốn đi nhưng không biết di chuyển bằng phương tiện nào! Hoàng Phi biết ý những người cao niên thường nhớ cảnh cũ tình xưa, nơi vui buồn một thời, vốn nội tổ là huynh đệ kết nghĩa với họ Lý:

— Thưa ngoại tổ, nam điệt đã có đem phẩm lễ đến Quế Lâm vương, việc này nam điệt đã dự trù trước, mời ngoại tổ cùng đi thăm nội tổ một chuyến, nam điệt đã chuẩn bị hạc cho ngoại tổ rồi. Lý Đại Châu rất vui mừng, nghe Hoàng điệt nói vậy ông chấp nhận. Hoàng Phi cố ý tạo dịp cho ngoại tổ thỏa chí tang bồng một kiếp sinh. Lý Đại Châu vui vẻ:

— Nhiều lần ngoại cũng muốn đi thăm đại huynh Hoàng Trung Nhất, nhưng không có dịp nào bằng hôm nay, nhân có phương tiện của hiền điệt thì ngoại đây lòng háo hức, ngoại cảm động vô cùng! Hoàng Phi cuối đầu làm lễ ngoại tổ:

— Hôm nay Phi nam trở lại, thay mặt gia gia, mẫu thân, có mang theo một ít lễ vật dâng hiến ngoại tổ, xin ngoại tổ tiếp nhận ba mươi cân đại Nhơn sâm đặc sản Trường Sa, năm cân cao Hổ cốt đặc sản Tượng Quận, hai mươi cân cao Ban long đặc sản Ngũ Lĩnh, riêng lễ vật nhị gia bá Lý Phi Bồ, Lý Phi Hùng, thì có hai mươi đại nhơn sâm, hai cân cao Hổ cốt, hai mươi cân cao Ban long. Cả nhà ngạc nhiên những vật này chính người có tiền muôn bạc để, chỉ mua được mười lạng để dùng, ngay cả vương đế cũng hiếm có thứ Nhơn sâm này. Lý Đại Châu xúc động:

— Những thứ quý giá này ở đâu mà có nhiều như vậy, hả Phi nam.

— Thưa ngoại tổ, những vật này do Cần Lĩnh Nam Bắc Tông cung cấp, trước đây có dâng hiến Hoàng Đế, Tiên tổ, nay có dịp dâng hiến ngoại tổ cùng quí gia bá. Lý Đại Châu ngạc nhien hỏi tiếp:

— Phi nam có gì làm phiền cho Cần Lĩnh Nam không?

— Thưa ngoại tổ Cần Lĩnh Nam Bắc Tông buôn bán những thứ này, đây chỉ là phần nhỏ mà nhị vị cô mẫu gửi về cho Phi nam, xin ngoại tổ an tâm tiếp nhận .

— Ngoại tổ đã biết suất xứ thì an tâm rồi, đúng hơn là cảm ơn lòng hiếu thảo của Hoàng triệu phủ. Hoàng Chỉnh thưa:

— Thưa gia phụ ngoài trời đã tối, mời gia phụ lên đường.

Canh tư gia đình Hoàng Chỉnh đã đến tổ đình họ Hoàng, cho hạc bay qua phủ Quế Lâm Vương, giờ này còn quá sớm cho nên không ai dám vào, ở ngoài chờ đến canh năm sẽ báo tin cho Hoàng Trung Nhất Vương.

Hoàng Trung Nhất có lệ ngủ canh tý, thức giấc canh tư, ông uống trà độc sách trước khi trời sáng, đó là lệ họ Hoàng từ xưa nay vẫn thế. Thú vị nhất là tự tay pha trà theo phương thức cách thủy cổ truyền của họ Hoàng.

            Muốn uống được một chung trà phải mất nhiều năm luyện tập, người uống biết hương vị trà khô, trà xanh nước cách thủy sôi ục ục, khi pha trà mười phân nước còn lại ba phân trà, nước trà màu xanh đậm, uống vào hương khí trà rất thơm, đặc biệt trà lưu lại huyệt cổ họng từ sáng đền chiều, mỗi khi nói chuyện mùi thơm của trà tỏa ra ngoài, tạo cảm giác sảng khoái cho người đối diện, họ Hoàng lưu danh kiếm pháp, Mục kim, ngoài ra còn có bí cấp thuật uống trà, như hai câu thơ trà họ Hoàng:

“Trà ngon ở Thái Nguyên Sơn,

Cốt trà mai nở luyện đơn hóa rồng”

            Hoàng Trung Nhất biết thưởng thức trà khi còn tuổi thanh xuân, cũng chính trà cho ông có một sức khỏe vào tuổi dư trăm. Họ Hoàng chỉ uống trà Thái Nguyên Sơn, ngoài ra không có trà nơi nào ngon bằng, câu thơ thứ hai xem như mò kim dưới đáy biển, hoa mai sống tinh khiết nhờ xác trà nhưng không biết phương pháp luyện đơn. Hiện tại trước sân gia đường họ Hoàng có đến mười hai gốc hoa mai trên năm trăm năm, gốc hoa mai có những đốm mốc trắng nguyệt và tròng, đặc biệt phần dưới gốc mọc một thứ rong rêu màu xám, như hương trà tỏa ra, Hoa mai vàng nở vào mùa xuân, cành ít lá rất đẹp.

Chung trà của Hoàng Trung Nhất đã cạn, vừa đúng đầu canh năm, Hoàng Trung Nhất ra sảnh đường thắp đèn, có tiếng gọi Tổ phụ, ông xoay lại thấy cả nhà Hoàng Chỉnh đứng trong sân phủ, ông hối hả ra sân đón tiếp có cả tri kỷ Lý Đại Châu, ông xúc động nhìn qua chân dung của Lý Đại Châu:

— Tại hạ không ngờ hơn tám năm xa cách, nay đại huynh giá lâm, cung thỉnh đại huynh cùng cả nhà Chỉnh nhi vào trong kẻo lạnh.

Buổi đoàn tụ họ Hoàng cùng Lý Đại Châu tạo ra một không khí sớm mai an lành, Hoàng Trung Nhất đích thân pha trà mời, Lý Đại Châu:

— Đa tạ cung kính không bằng tuân lệnh đại huynh, đây là chung trà tri kỷ trong lòng tại hạ không hề phai.

— Cảm ơn đại huynh để lòng. Cá tính Hoàng Trung Nhất cởi mở bao giờ cũng tác động lòng người hăm hở, nhất là khẩu âm có sức mạnh từ thể chất, tinh thần, có sức quyến rũ người đối diện, dù võ học kỳ thần cũng bị ông thuyết phục. Lý Đại Châu, hỏi:

— Thưa đại huynh, nội vụ dư đảng Nguyễn Chí Vịnh, tại hạ chuyển về đây, đến hôm nay đã xử thế nào rồi ?

— Cũng may nhờ đại huynh dẹp yên được đảng Nguyễn Chí Vịnh, nay còn người em út của hắn tên là Nguyễn Chí Hà, cũng là một đầu đảng hoạt động tại cương giới Quế Châu, nhóm dư đảng này do người Hán thọc tay vào tạo ra thế lực khá mạnh, vừa rồi họ tuyên bố trả thù cho Nguyễn Chí Vịnh.

            Hiện thời Cần Lĩnh Nam Trung Tông cầm chân Nguyễn Chí Hà, hôm qua tại hạ nhận được tin Nguyễn Chí Hà cố thủ sào huyệt Ly Bộ, nơi này có ba con lộ, như hạ lộ Ly Bộ ở phía đất Hán, bích núi chồng chất từnglớp cao hiểm trở, hai lộ còn lại trên đất Quế Lâm họ trả bằng mọi giá để cố thủ, nay muốn phong tỏa được Ly Bộ phải chiếm được hạ lộ Ly Bộ, cuộc chiến đang bàn thảo đến nay vẫn chưa ngã ngũ ra sao cả.

Nhân nay mỗ muốn biết về gia đạo của Chỉnh nhi. Hoàng Chỉnh tường thuật hết đời sống huynh đệ họ Hoàng, cũng như cá nhân ở Nhật Nam, Hoàng Trung Nhất nghe qua cũng an lòng:

— Gia đạo họ Hoàng nhà mỗ sống ở đâu cũng bình an, nhưng rất tiếc tiểu đệ Hoàng Hạc qui tiên sơm quá, mới đây mà đã hơn năm năm, xem ra mọi việc cõi đời này cũng theo phong thủy luôn luôn chuyển. Hoàng Phi nghe tổ bá nói đến Cần Lĩnh Nam Trung Tông trong lòng muốn đến Ly Bộ xem qua tình hình:

— Thưa tổ bá, điệt Phi muốn đi Ly Bộ một chuyến, nhằm trợ lực cho Cần Lĩnh Nam Trung Tông vừa nói đến đây, Vũ Thư Minh bước vào sảnh đường, mục đích đến báo tin cho Hoàng Trung Nhất biết về kế sách chuẩn bị tấn công Ly Bộ, diệt trừ dư đảng Nguyễn Chí Hà, không ngờ gặp cả nhà đại huynh Hoàng Chỉnh, ông vui mừng nhất là gặp lại Hoàng Phi. Vũ thư Minh thấy một ông lão lạ mặt cao niên, da trắng bạc có những đốm đồi mồi sạm, mắt hơi sâu, tóc bạc phau, tướng mảnh khảnh, thân thể cao không thấy gì là nhân kiệt trong giới võ học. Vũ Thư Minh tuy trong lòng háo hức vui mừng, nhưng vẫn còn dè dặt trước người lạ mặt, ông không thể trình bày về tình hình Ly Bộ. Hoàng Trung Nhất hiểu ý, giới thiệu:

— Vũ nhi, đây là người tri kỷ của lão, tiên sinh họ Lý tên Đại Châu. Vũ Thư Minh khoanh tay thi lễ. Hoàng Trung Nhất, nói tiếp:

— Người đời còn tặng tiên sinh biệt hiệu Nhân Gian Khách, người là gia gia của Hiệp Khách Lan, tức nhiên thông gia với lão đấy. Vũ Thư Minh vội quỳ xuống thi lễ:

— Tiểu diệt xin kính bái tiên sinh, thứ lỗi tội không biết thi lễ. Lý Đại Châu chưa hiểu nguyên nhân. Hoàng Trung Nhất hỏi:

— Vũ nhi như thế nào gọi là có tội với tiên sinh?

— Thưa tổ bá, tiên sinh Nhân Gian Khách chính là ân công cứu sống hiền đệ Hoàng Anh Tuấn. Hoàng Trung Nhất ngạc nhiêu:

— Hả, sao lão không biết việc này?

— Thưa tổ bá, hiền đệ Anh Tuấn cứu một người xưng là vô danh, cũng chính người này dùng độc dược hảm hại hiền đệ, may gặp tiên sinh Nhân Gian Khách đi đến, thấy hiền đệ trúng độc nằm quằn quại dưới đất, tiên sinh thấy vậy mới giải độc nhờ đó sống đến nay, việc này đã trải qua hai năm trước. Hoàng Trung Nhất thở dài:

— Quả là nhà có phúc, mới gặp đại huynh cứu sống. Anh Tuấn làm ơn gặp nạn, Tuấn nhi có tính tốt cứu người, nhưng không đo lường giang hồ bất trắc, một lần nữa tại hạ thay mặt điệt Tuấn đa tạ đại huynh. Lý Đại Châu hiểu nguyên ủy:

— Thì ra thiếu hiệp Anh Tuấn là lệnh điệt của mỗ, có phước lắm, đại huynh có biết kẻ hảm hại lệnh điệt là ai không?

— Tại hạ làm sao biết danh tánh người ấy, nhưng hiện nay người ở đâu?

— Người ấy chính là Hoàng Phủ Ngọc Tùng làm gian tế cho Hán, hiện nay y ở đất Tứ Xuyên, không biết lý do nào một số người họ Hoàng Phủ Ngọc ở Trường Sa đều chết bới tay y! Hoàng Trung Nhất thở dài lòng nảo ruột, ray rứt:

— Đúng họ Hoàng trong gia phả có Phủ Ngọc, chi này ngày xưa lập nghiệp ba đời ở U Việt, sau lập nghiệp ở Trường Sa, nói chung chi này biết tổ đình, nhưng chưa bao giờ về đây lễ họ, chi Phủ Ngọc này bán đứng U Việt cho nhà Sở, ngày nay họ muốn bán Trường Sa cho nhà Hán. Thảo nào có câu:

“Một người xấu cả bậu mang nhơ,

Một người làm tốt cả bậu được nhờ”

Họ Hoàng đang đứng trước chánh tà bất lưỡng lập. Hoàng Phi thấy tổ bá không được vui:

— Thưa tổ bá, những ai trong họ có tội bán nước cho Sở, Hán nhất định không dung thứ phải “Nhất trị gia, nhì trị quốc”, gia đình mình không trị được thì còn mặt mũi nào thấy liệt tổ liệt tôn, đối với thiên hạ thì mình hổ thẹn, việc này điệt Phi cũng có trách nhiệm, xin tổ bá an tâm. Vũ Thư Minh trình bày nội vụ Ly Bộ để Hoàng Trung Nhất am tường:

— Thưa tổ bá, ba ngày nữa Cần Lĩnh Nam Trung Tông tiến vào sào huyệt Ly Bộ, cắt hạ lộ Ly Bộ chia ra làm ba tuyến một công, hai tuyến thủ, trung-thượng lộ Ly Bộ xem như bỏ ngỏ không biết đến, đó là phương thức lùa hổ xuống đồng bằng, hai tuyến thủ ở mặt hạ lộ sẽ là chủ lực phá sào huyệt Ly Bộ. Hoàng Trung Nhất trong lòng đang nảo ruột bỗng vui, tay đập xuống đùi cười:

— Đúng thế, người hay dụng binh pháp như kế thần, không hổ thẹn Vũ tướng quân xuất kỳ bất ý, còn Anh Tuấn trấn ngự ở tuyến nào?

— Thưa tổ bá, hiền đệ Anh Tuấn chỉ huy hai tuyến thủ, tiểu điệt chỉ huy tuyến tấn công, nói chung cả ba tuyến cùng quan trọng như nhau. Hoàng Phi hỏi lại:

— Thưa thúc thúc còn lộ tuyến nào thiếu người không, cho Phi nhi nhập cuộc với, cả nhà nội ngoại nghe Hoàng Phi hỏi Vũ Thư Minh đồng cười.

— Đề nghị tất cả nội ngoại lập riêng một lộ tuyến. Hoàng Phi biết tổ bá nói đùa với Hoàng Phi.

— Thưa tổ bá, ngoại tổ, gia gia, mẫu thân cùng đại huynh, mấy khi được đoàn viên, hàn uyên như thế này mà lại đi diệt địch thì không tiện, chi bằng để điệt nhi thay mặt cả nhà! Thực ra việc trừ khử dư đảng chỉ thiếu điệt Phi và tỷ tỷ, nay xin điền vào binh ngũ để cho đủ túc số, đích thân điệt Phi trợ lực cho đại huynh Anh Tuấn, còn tỷ tỷ trợ lực cho thúc thúc.

Hoàng Khải ít nói, cử chỉ điềm nhiên tọa thị, chàng đang bấm đốt ngón tay là đã biết mọi việc sẽ thành, đương nhiên Cần Lĩnh Nam Trung Tông sẽ thắng, bây giờ có Hoàng Phi, Lữ Thư trợ lực thì khác nào như hổ chấp cánh:

— Theo binh pháp của thúc thúc đã định, nếu đánh vào sào huyệt của dư đảng lúc canh một, xem như quân bài chòi hốt cái, cá nhỏ, cá to đồng loạt chuôi vào đáy hạ lộ. Họ cũng biết hạ lộ Ly Bộ là đường sống, nhưng bị thúc thúc chia ra thành ba tuyến hai thủ, một công, lực lượng Cần Lĩnh Nam Trung Tông sợ người Hán tấn công sau lưng cho nên mới có hai thủ. Vũ Thư Minh gật đầu đắc ý:

— Khải nhi luận rất đúng, không sai thuật dụng binh. Hoàng Khải nghe thúc thúc khen, chàng thưa khẻ:

— Thưa thúc thúc, tuy Khải nhi luận thuật dụng binh pháp như vậy, nhưng không bằng ứng biến binh pháp thực tế, ngồi nhà luận là mưu trí, thực tế là do dũng hành động, nói chung mưu trí dũng tùy theo thuyền nước lên xuống, hy vọng thúc thúc mã đáo thành công. Cả nội ngoại đồng khen thầm Hoàng Khải tuổi trẻ đã có chí lớn. Hoàng Trung Nhất trong lòng hãnh diện cũng nói thầm, ít nhất con cháu họ Hoàng nhà mỗ không hổ thẹn với tổ tiên:

— Hôm nay lão sảng khoái lắm, tinh thần cũng vui, nhờ sự chiếu cố thăm viếng của đại huynh Nhân Gian Khách, ngoài ra Chỉnh nhi cùng Hiệp Khách Lan sinh được tam điệt nhi văn võ đủ thi thố ở đời, mai này lão bình an nhắm mắt cũng vui, còn nữa từ bao lâu nay lão xem Vũ nhi như con ruột. Ngày lão đệ Hoàng Hạc còn sinh tiền thường nhắc nhở lão chiếu cố Vũ nhi, lão hài lòng có được một người con vì sơn hà xã tắc, không vì một Trường Sa Vương thử hỏi ở đời này có mấy ai. Nay lão thay mặt triều đình trao cho Vũ nhi năm trăm binh tướng Quế Lâm cùng trợ chiến trong trận này.

Theo gia pháp họ Hoàng, khi người trưởng tộc trình bày nội trị gia đạo thì tất cả con cháu phải đứng thẳng, trang nghiêm, Vũ Thư Minh cũng không ngoại lệ này. Hoàng Trung Nhất nói tiếp:

— Lão gia ân miễn lễ quí hiền nhi, hiền điệt bình thân, chuẩn bị lên đường.

            Tất cả đồng quỳ xuống bái đa tạ, chúc tổ bá cùng Lý Đại Châu an hảo. Vũ Thư Minh, Hoàng Phi, Lữ Thư chào cả nhà tạm biệt, hẹn ba ngày sau tái ngộ.

            Vũ Thư Minh rất vui mừng tiếp nhận năm trăm binh tướng, ông cảm động gặp lại Hoàng Phi, Lữ Thư, trên đường đi Vũ Thư Minh cho biết:

— Tam thúc mẫu đã sinh hạ cùng lúc tam nam nhi lớn nhỏ sáu tháng, nói chung cả ba sinh ra kháo khỉnh lắm. Hoàng Phi vui mừng khôn xiết:

— Thúc thúc cùng thúc mẫu, đã có dự kiến gì chưa? Vũ Thư Minh trả lới:

— Hiện giờ còn sớm lắm, tuy vậy dự kiến của Chu Thượng Thủy thì cả ba trẻ, giao cho một người nuôi, thay phiên bốn tháng, ý kiến của Chu Hoa Thủy khi trẻ thôi nôi thì mới thực hiện theo ý của thúc mẫu Thủy, ý kiến của Chu Trang Thủy thì con ai nấy nuôi vì mẹ không thể rời xa con, đây là một nổi khổ của kẻ nhiều vợ.

Hoàng Phi cũng phải phát cười, nhưng trong lòng chứa chân dung nhị vị thúc mẫu đã qua đời sớm, cho nên nụ cười không thoải mái. Vũ Thư Minh là người lịch duyệt, độc được suy nghĩ của Hoàng Phi:

— Phi nhi, hình như có tâm sự riêng phải không? Hoàng Phi lòng nhớ thời gian chiến trường cương giới Bắc trôi qua nhanh:

— Quả thực thúc thúc lo âu nhiều về gia đạo, nếu như còn nhị vị thúc mẫu Chu Thanh Thủy, Chu Ngọc Thủy thì có lẽ khổ hơn nhiều! đôi khi người ta trị quốc được, nhưng mà trị nhà lại khó! Thôi thì “Nhất sự thuận, vạn sự lành” Vũ Thư Minh nét mặt chăm chiêu về một hướng xa thẩm, hồi tưởng ngày ấy rất đẹp, ông nói:

— Quả là ông trời cho quá nhiều, nay khổ tâm lao lực cũng vì “Nhất duyên, nhì phận, tam phong thổ” người ngoài như điệt Phi thì sáng, theo ý phải làm thế nào cho phải đạo?

— À, không có gì khó cả, bây giờ lấy ý của thúc mẫu Chu Thượng Thủy thực hiện, Phi nhi giải thích rõ lý do sẽ ổn thỏa. Vũ Thư Minh nhớ lại họ Chu có nhiều tình thâm với diệt Phi:

— Đúng vậy, quí thúc mẫu luôn luôn đối với điệt nhi như thành viên trong gia đình, thế là thúc thúc đã giải quyết được mọi trọng nhiệm, mà từ bao lâu không suy nghĩ ra, cảm ơn điệt nhi nhiều, còn ý của điệt Thư thế nào?

— Theo suy nghĩ của nữ nhi, quí thúc mẫu có lý riêng, tình mẫu tử không thể lìa nhau, nhưng ở đây tuy ba là một, có thể đây là thượng sách để giải quyết theo ý thúc mẫu Chu Thượng Thủy. Vũ Thư Minh tươi cười:

— Thế là việc nhà đã an, còn trận chiến Ly Bộ cứ thế mà hành động, tối mai sẽ tấn công ba mặt cùng lúc, thúc thúc quyết tảo trừ bọn giặc nối giáo cho Hán. Vũ Thư Minh suy nghĩ thầm, hiện nay ta chưa hiểu khả năng võ học của Lữ Thư, cho nên phân vân, giao cánh tả cho Lữ Thư, thực là nhiệm vụ khá nguy hiểm, vì vừa thủ, vừa tấn công, còn thúc thúc tấn công không thủ. Lữ thư hiểu được ý của thúc thúc chưa ?.

— Thưa thúc thúc hãy an tâm, khi thấy mặt trận nắm chắc phần thắng, cánh tả từ thủ qua tấn công, cũng từ tấn công không cần thủ một khi bố trí tướng binh chặt chẻ. Vũ Thư Minh khen thầm đúng là nữ nhi hào kiệt họ Hoàng không hổ danh, tuy vậy cũng không an tâm cho lắm, vì lần đầu tiên nghe Lữ Thư luận kỹ cương binh pháp, chứ chưa thấy ngoài mặt trận, mỗ nên để một lực lượng nhỏ đề phòng thì hơn!

            Giờ dậu, đoàn quân Quế Lâm cùng với Cần Lĩnh Nam Trung Tông đã chia ra ba phòng tuyến tại hạ lộ trên đất Hán. Giờ Tý trong sào huyệt Ly Bộ vẫn yên tĩnh, trong khu rừng bích đá cheo leo nối dài từ bắc Quế Lâm (Nam Việt) đến nam Quế Châu (Hán) những tảng đá cao như nóc nhà nhô lên sừng sững, tựa như vòng thành bao bọc kiên cố, lối vào sào huyệt hằng hà xa tắp cổ thụ chằng chịt, không ngờ nơi đây là căn cứ nuôi quân lý tưởng đến thế.

Cảnh vật trầm lặng âm u khác thường khiến Vũ Thư Minh chú ý, linh cảm bày binh bố trận như vầy không được ổn lắm, vì sào huyệt Ly Bộ hình như đã cố thủ, chuẩn bị bao vây cho nên không đề phòng những điểm trọng yếu đó cũng là một kế sách dụng binh, trong lòng chàng thấy rờn rợn, vừa lúc có chín giám binh vội vã đi tới, dẫn mười người theo sau, nhìn kỷ mới rõ đây là mười Cần Lĩnh Nam Trung Tống nội ứng trong sào huyệt Ly Bộ, chính ông bố trí hơn hai năm. Vũ Thư Minh mừng rỡ:

— Quí huynh đệ thế nào khỏe không? Mỗ lo sợ thân phận của quí huynh đệ bị địch phát hiện, mấy năm liền trong lòng mỗ không an tâm, nay trùng phùng là phúc cho Cần Lĩnh Nam Trung Tông, đúng như câu người đời đã nói “Nuôi quân một năm chỉ dụng một ngày” hôm nay thành bại là nhờ lòng can trường của quí huynh đệ, tại hạ thay mặt toàn quân đa tạ, trưởng giám binh Hà Thuận, nói:

— Thưa tướng quân, thập binh đã am tường qui luật sào huyệt Ly Bộ, nào là nơi ăn ở, chòi canh vọng gác, các ban bộ trại, sảnh đường của tên Nguyễn Chí Hà, ngoài ra còn có một khu trại người Hán. Vũ Thư Minh vội vã hỏi:

— Trước hết quân của Cần Lĩnh Nam Trung Tông phải tiến vào nơi nào trước? Hà Thuận thay mặt thập binh trả lời:

— Thưa tướng quân, muốn thành công thì phải chia quân thành chín mũi tên bắn thẳng vào ban bộ trại, còn lại một mũi tên tiến vào bắt sống trại chủ Nguyễn Chí Hà, về phòng bị bắt tất cả không để một người Hán nào chạy thoát ra ngoài. Vũ Thư Minh hỏi tiếp:

— Vậy phải cần bao nhiêu quân binh?

— Thưa chỉ cần một trăm cao thủ là đủ.

— Tốt lắm mỗ có hơn hai trăm binh tướng mã cường, chia thành mười hướng do mỗi thập binh hướng dẫn đột nhập sào huyệt của chúng, lên đường từ bây giờ được không?

— Thưa tướng quân không sai, chính giờ hoàng đạo này là thuận nhất, mời tướng quân lên đường. Vũ Thư Minh thảo mật thư gửi phòng tuyến hai và thứ ba, năm khắc sau hai trăm cao thủ Cần Lĩnh Nam Trung Tông phi thân tiến vào sào huyệt. Đêm nay sào huyệt Ly Bộ nổi gió trang hùng, một bên chủ ý đã bao vây hết tất cả doanh trại, một bên vô ý ngủ say như mọi ngày bình an!

Ngoài trời sương mù gieo xuống những hạt nước lắt rắt trên cành lá, cảnh vật người và không gian đồng ngủ say, tiếng vó ngựa rộn rịp mỗi ngày chỉ để lại dấu chân trong đêm tối. Sào huyệt Ly Bộ núi rừng hiểm trở, cũng là nơi an toàn nhất của kẻ làm phản, hiện thời lại có người Hán hổ trợ, Ly Bộ trở thành thế giới riêng của Nguyễn Chí Hà.

Xưa nay Quế Lâm Vương chưa đem quân đánh vào sơn trại Ly Bộ, nhưng đêm nay tiếng ngái ngủ thay cho tiếng ve sầu chuẩn bị lột xác.

            Quân tướng Cần Lĩnh Nam Trung Tông và quân tướng của Quế Lâm Vương hợp lực thành đồ trận do Vũ Thư Minh xuất phép dụng binh, binh tinh thao lược sẳn sàng giáp chiến, cố giữ sự yên lặng để chờ giờ khắc theo lệnh, còn hai khắc cuối giờ Tý, đầu canh một là phong tỏa toàn bộ sơn trại.

            Hai trăm bóng đen phi thân như thần, đi trước có thập binh cùng hai mươi giám binh, vào đến trại chủ Nguyễn Chí Hà, cũng như trại người Hán, Thập binh làm ám hiệu chỉ đường tường tận từ ngõ vào lối ra.

            Lệnh tấn công, một tiếng pháo nổ ngoài xa, đúng như thần đã định bắt trọn toàn bộ chủ soái dư đảng Nguyễn Chí Hà, cả người Hán đồng chung số phận bị trói tay, thế mà trong đêm vẫn như tờ không nghe động một tiếng kiếm binh đao. Từ lúc mọi việc khởi đầu và kết thúc giải quyết mau lẹ, Vũ Thư Minh chuyển hơn trăm dư đảng và nguời Hán ra khỏi trại. Đến canh ba tiếng pháo thứ hai nổ, lúc này thực sự binh mã của Cần Lĩnh Nam Trung Tông đã bao vây Ly Bộ. Vũ Thư Minh gọi lục lăng dư đảng đầu hàng:

— Thưa quí huynh đệ, mỗ thay mặt Quế Lâm Vương đem binh đến đây mục đích bắt Nguyễn Chí Hà và đồng đảng người Hán, việc bắt sống đã thành công, riêng quí huynh đệ chỉ vì nhẹ dạ bị cám dỗ nên chưa phân được chánh tà, đó là lẽ thường tình, tại hạ không trách mà còn đem lòng cảm thông, xin quí huynh đệ bỏ kiếm đao về đời sống lương dân, còn muốn làm người hữu dụng thì theo mỗ, nói chung tất cả quí huynh đệ không một ai bị tra cứu.

            Lục lăng dư đảng của các tổ vẫn chưa tin còn nghi ngờ trại chủ vẫn vô sự, họ không tin đảng trưởng và trại Hán đã bị bắt, các tổ trưởng cho người âm thầm quan sát, đây là dịp tùy cơ ứng biến. Vũ Thư Minh biết ý đồ của bọn lục lăng chưa tin lời nói của mỗ là sự thật:

— Tất cả huynh đệ nhìn kỷ đây là ai, có phải những thằng Hán hôm qua làm mưa làm gió trong sơn trại Ly Bộ không, quí huynh đệ sợ những thằng Hán này còn hơn sợ Nguyễn Chí Hà đúng như thế không, Tất cả im phăng phắc, người bỏ kiếm, người bỏ đạo xuống đất, kiếm đao chồng chất lên cao như một gò đất mối, lục lăng dư đảng sơn trại Ly Bộ đứng trân như tùng bách, có người mệt mỏi tự nhiên ngồi như chuông, trạng thái của họ đang mất hết thần sắc, họ không ngờ chỉ một đêm sơn trại Ly Bộ biến thành không gian mới, họ suy nghĩ vẫn vơ về đời mình sẽ đi về đâu, dù đã nghe lời chiêu an của Vương quyền đã hứa. Vũ Thư Minh lập lại một lần nữa để bọn họ an tâm:

— Mỗ thay mặt Vương pháp không tra cứu quí huynh đệ, nếu mỗ sai lời xin đem thân này trao cho quí huynh đệ tùy nghi chém giết. Mỗ xin lập lại một lần cuối:

— Mỗ thay mặt Quế Lâm Vương đem binh đến đây mục đích bắt Nguyễn Chí Hà và đồng đảng người Hán, việc bắt sống đã thành công, riêng quí huynh đệ chỉ vì nhẹ dạ bị cám dỗ nên chưa phân được chánh tà, đó là lẽ thường tình mỗ không trách mà còn đem lòng cảm kích, xin quí huynh đệ bỏ kiếm đao về đời sống lương dân, còn muốn làm người hữu dụng thì theo Cần Lĩnh Nam Trung Tông, nói chung tất cả quí huynh đệ không một ai bị tra cứu, mỗ nói như vậy quí huynh đệ lấy lương tâm mà xét có đúng không? Quí huynh đệ nào đầu quân Quế Lâm xin đứng bên phải lập quân tịch, còn quí huynh đệ nào xin về làm lương dân thì đứng bên trái lập dân tịch, chú ý khi làm lương dân mà còn tái phạm thì cả gia đình cùng số phận.

            Cuộc chiến Ly Bộ giữa Việt và Việt không đổ một giọt máu, tịch thu binh khí không biết bao nhiêu mà kể, lương thảo nuôi hai ngàn quân được năm năm dư, quân tịch trên ngàn tám trăm người, dân tịch bốn trăm người.

Vũ Thư Minh ra lệnh mật âm thầm đưa tù xa đưa bọn dư đảng Nguyễn Chí Hà, sáu mươi người Hán di chuyển xuống đồng bằng Quế Hà. Vũ Thư Minh thảo mật thư gửi đến phòng tuyến hai, phòng tuyến ba báo tin mừng, chuẩn bị bày trận mới đánh với Hán, nay lấy trại Ly Bộ lập phòng tuyến trung tâm, ông còn xuất lệnh mật thứ hai:

— Quí huynh đệ trong sơn trại lập binh tịch từ hôm nay lấy khu trại cánh hữu để luyện binh. Còn dân tịch đắp lũy xây thành, ở khu trại cánh tả, ẩm thực mỗi huynh đệ được hưởng gấp ba lần, nửa tháng sau tất cả dân tịch được đưa về nguyên quán. Mỗ đề nghị chỉ được vui cười, không được reo hò lớn tiếng, không được vỗ tay.

Hôm sau hai phòng tuyến mở rộng, để lại một phần nhỏ quân binh Quế Lâm, ám binh vào cánh rừng rậm để người Hán tự do vào sào huyệt Ly Bộ nạp mạng, cánh quân của Hoàng Phi rút về án ngữ lưng núi, thuộc cương giới Quế Lâm Nam Việt, nơi đây bích núi hiểm yếu, còn lập thêm một vòng đai hào sâu, cánh quân Hoàng Anh Tuấn rút về sơn trại, còn Vũ Thư Minh điều động quân binh mới gia nhập và quân binh Cần Lĩnh Nam Trung Tông án ngữ vòng ngoài sơn trại.

Hoàng Phi bày trận dụ địch, sáng sớm đã phát hiện có ba mươi người Hán hiên ngang lên sơn trại Ly Bộ. Hoàng Phi cho giám binh lập tức báo tin cho Hoàng Anh Tuấn lập trận giả, người Hán đi chưa đến phòng tuyến của Hoàng Phi đã nghe tiếng kiếm đao, tiếng trống, thanh la thúc quân, hò reo, đằng đằng sát khí, còn có những cột lửa cháy. Quân Hán biết sơn trại có trận chiến nhưng không biết nguyên nhân, họ tự ý lui binh về đất Hán biến dạng, vào giờ ngọ hơn vạn binh mã Hán kéo quân tiến về hướng Ly Bộ, người Hán nhờ quân mã đông phát hiện có quân Nam Việt hơn trăm quân đang ẩn mình tại hai cánh rường, quân Hán tiêu diệt toàn bộ quân Nam Việt, họ cho đây là quân do thám, cũng may còn ba giám binh Nam Việt chạy thoát được, về đến phòng tuyến báo tin cho Hoàng Phi biết, quân Hán đến như bay, cả sơn trại đồng phòng thủ, trung tâm trại lập trận giả. Giám binh Võ Văn Học trình bài cho Hoàng Phi biết.

— Thưa tướng quân, người Hán sử dụng binh khí kỳ lạ, binh khí thứ nhất như trăng khuyết, tựa như lưỡi hái, họ phóng ra là lấy một thủ cấp, không biết họ điều khiển như thế nào mà binh khí ấy hồi về trên tay.

Binh khí thứ hai, mỗi quân binh tay hữu cần trường kiến, tay tả cần đoản kiếm, binh khí thứ ba tay cầm đạo, tay cầm đoản kiếm, khi kiếm hay đao chạm nhau là bị dính không cách nào gỡ ra được, lúc này họ dùng đoản kiếm đâm vào trước ngực. Binh khí thứ tư họ dụng roi sắt từ xa đánh tới chẻ thân người như chẻ tre, binh tướng của họ chưa biết mạnh cở nào, nhưng thấy binh khí khác nào là búa thiên lôi.

Hoàng Phi cười, thoải mái không lấy gì sợ hải, làm cho giám binh cũng an tâm, Hoàng Phi gọi phó tướng quân Ngô Phước.

— Tại hạ nhờ phó tướng quân, lập ba hàng dọc ụ đất cát xóp, nếu có đá sỏi càng tốt, cách nhau một trượng, mỗi hàng ba mươi sáu ụ, mỗi ụ đất cách tam phân, tuyển trăm tam cao thủ Cần Lĩnh Nam Trung Tông, tại hạ ngồi tại vị trí trung tâm hàng ụ đất thứ ba đây là phòng tuyến trung ương, còn hai tiền phòng tuyến chỉ là hư. Ngô Phước vâng lời:

— Dạ. Đệ tử y lệnh của sư phụ. Ngô Phước truyền lệnh khẩn, không quá mười khắc đã lập ba hàng ụ đất, Ngô Phước thấy cũng kỳ lạ ra trận mà lập ụ đất để mà gì, tại sao không dùng kiếm đạo mà dùng đất.

Thực ra chàng lập trận đồ “Sai địa binh” Chàng đứng duyệt binh đã thấy một trăm bảy cao thủ ngồi vào vị trí, chàng hài lòng phi thân vào xuất binh điều mã. Hoàng Phi tươi cười:

— Quí các hạ ra quân trên tay không có binh khí, như vậy phải dùng quyền và nội công, tất cả ngồi sau ụ đất, khi tại hạ hô một con số thì tất cả hai tay cầm đất ném tới trước mặt quân Hán, cứ thế mà ra chiêu, nhớ chỉ xuất một phần nội lực. Khi tại hạ gọi chuyển qua tả hay hữu thì quí các hạ chuyển theo cũng ngồi vào vị trí như trung ương, nhớ kỷ nhé, bây giờ quí các hạ ném thử xem nào:

— Dạ sư phụ. Hoàng Phi làm nháp hô một, tất cả một trăm bay người đồng xuất chiêu ném đất, tất cả không ngờ đất bay xa như vậy, với sức đất làm cỏ cây trốc gốc thành bình địa. Hoàng Phi hỏi Ngô Phước:

— Phó tướng quân đem binh ra trước cách đây bảy trăm thước chia làm ba phòng ngự, đánh với địch, nếu đánh thắng thì tiến, còn thua thì chạy về đây, tướng quân khá cẩn thận, đừng để hao binh tổn tướng nhé? Ngô Phước:

— Dạ, vâng lệnh sư phụ. Ngô Phước lập phòng tuyến thứ ba chưa ổn định là có tin phòng tuyến thứ nhất thất thủ, tất cả quân binh tử trận, phòng tuyến thứ nhì cũng thất thủ, Ngô Phước đành phải vâng lời Hoàng Phi chạy về trung tâm trận. Mới ra quân mà đã hao binh tướng trên bốn trăm. Ngô Phước rút binh nhanh, địch quân tiến như vũ bảo đã đến gần chỉ cách Hoàng Phi hơn mười lăm trượng, rồi chín trượng, địch Hán xuất chiêu đầu phóng hơn hai trăm binh khí hình lưỡi hái.

Hoàng Phi hô một, đất bay ra như mưa, mỗi hạt đất bám vào lưỡi hái rồi bay ngược về phía địch lấy hơn hai trăm thủ cấu người Hán, bảo cát lấy “Tinh sào” trên ngàn quân Hán.

            Trận chiến lúc này chỉ cách nhau bảy trượng, quân Hán e ngại bảo cát không dám tiến lên nửa trượng, nguyên soái Mã Tử Di cầm binh chưa bao giờ hao binh tổn tướng, ông tự hào đời làm tướng hào hùng chỉ thắng trận không thua, ngày nay chính Mã Tử Di cũng bị một vết thương tại chân trái rất nặng nhưng ông không để lộ cho quân tướng biết, Mã Tử Di thấy quân tướng tử trận, bị thương vô số, máu trong người ông sôi sùng sục.

Mã Tử Di bước ra trước trướng, cùng một binh sĩ cầm cờ đi theo, trên lá cờ thêu con hổ màu đỏ hình dáng đang phóng đến vồ mồi và ba chữ tướng soái Mã Tử Di:

— Mỗ giới thiệu thân thế, e rằng khi nghe sẽ tự lăng ra chết tại chỗ, mỗ là nguyên soái họ Mã tên Tử Di, vâng lệnh triều đình đến đây dẹp loạn, vậy các hạ hãy lui binh để bảo toàn tánh mạng, mỗ xuất binh không muốn thấy xác chết nằm như rạ, ông nói tiếp, xin mời quí các hạ xưng danh tánh, vị nào là tướng soái? Hoàng Phi đứng lên ra khỏi ụ đất tiến về phía trước, chàng nói:

— Tại hạ là tướng soái dân quân Nam Việt không thuộc quân binh của triều đình Triệu Vũ Đế, tại hạ họ Hoàng tên Phi đến đây chỉ vì mục đích chiếm lấy sơn trại Ly Bộ làm của riêng, đã bắt được tên dư đảng Nguyễn Chí Hà làm vật tế thần dân, trả thù cho trăm họ chết vì y, không ngờ trong trại Ly Bộ cũng có người của quí quốc trú ngụ, tại hạ có bắt được toàn bộ nhưng không hề bạc đãi họ, hiện sống bình an, được cung cấp cơm ăn rượu uống bốn buổi sáng, trưa, chiều, tối còn tặng thưởng vàng bạc nữa. Mã Tử Di vẫn còn hung hăng, nói lớn:

— Tại hạ đem binh chinh phạt, xin quí các hạ tránh xa. Hoàng Phi cười không sợ hải, sau khi nghe thân thế Mã Tử Di, lòng vẫn bình thản không thấy lăng ra chết như lời của tướng soái Hán. Hoàng Phi hỏi:

— Thưa tướng quân, hiện giờ tướng quân đang đứng trên đất Nam Việt, như vậy muốn chinh phạt trừ phản loạn thì phải về đất nhà Hán mới phải chứ, tướng quân hãy xoay đầu về sau mà xem bên kia suối Chân Thủy là đất Hán, còn nơi này là đất Việt. Việt Hán lấy dòng suối Chân Thủy làm cương giới, tướng quân đã vượt qua cầu Chân Thủy, hơn ba mươi trượng, như vậy lẽ nào tướng quân vẫn còn chưa biết đây là đất Việt hay sao?

Mã Tử Di nghĩ thầm thì ra dưới trướng có người bảo phụ đảng Nguyễn Chí Hà, nay mỗ vào Ly Bộ khác nào đồng lỏa với chúng, bây giờ cuộc diện làm thay đổi quân binh. Mã Tử Di nói liều:

— Thế thì trên trăm quân Việt vào đất Hán triều, án binh trong rừng bị tại hạ phát giác, như vậy quân của các hạ cũng đã xâm phạm trước trên đất Hán vậy, sách có câu “Thuận mã giả xuân, nghịch mã giả dụng” phải thế không?

— Thưa tướng quân, theo suy đoán của tại hạ những quân binh đó là đồng đảng Nguyễn Chí Hà từ sơn trại chạy vào đất Hán, nếu đã bắt được họ sao tướng quân không tra xét để hiểu rõ địch hay thù, tại hạ muốn biết sự thực quân binh của ai đã xâm phạm cương giới của quí quốc.

Mã Tử Di hăng mấu, ra lệnh giết hết người Việt, y tự biết phải dùng sức mạnh, không thể dùng trí đối địch, vì chứng cớ không đủ biện minh, y cũng thấy nước cờ đã đi sai một bước trước. Lúc này Mã Từ Di đang đứng thẳng như trời đánh một trận sét cháy thành cây thang trên lãnh thổ Nam Việt.

Nhãn lực của Hoàng Phi thấy Mã Tử Di hết bình tỉnh để đối chất, Mã Tử Di muốn rút binh mã thì hổ thẹn phận làm tướng, còn tấn công thì khó nuốt, trước mắt đã chứng kiến hơn một ngàn ba trăm binh tướng tử trận, chính ông cũng đang bị thương. Thân tướng Hán đau từng cơn, thế đứng không còn vững chắc, ông chỉ còn đủ bản lĩnh như một thầy đồ ung dung thơ bút, thế mới biết tướng Hán không phải là người hèn nhác, ông nói:

— Cuộc chiến đã như thế này, khó mà vãn hồi, tại hạ đề nghị tiểu tướng họ Hoàng cùng tại hạ tranh hùng thay vì dụng quân binh được không ? Hoàng Phi cười thân thiện:

— Thưa tướng soái, như thể mới có dịp cùng nhau bàn luận hưu chiến. Cho phép tại hạ trình bày đôi lời được không? Hoàng Phi không muốn Mã Tử Di bị mất mặt trước quân binh Hán. Mã Tử Di tay cầm đao đưa cho giám binh, vừa đi trả lời:

— Được. Cả hai tiến đến gần cách nửa trượng đứng lại. Hoàng Phi tình ngay ý tốt:

— Thưa tướng quân, hiện tướng quân đang bị thương nơi đầu gối của chân khá nặng, chỉ vài ngày thôi chân của tướng quân sẽ không còn nữa. Người làm tướng mà bị tàn tật thì khác nào mất hết uy quyền, mất tất cả lưu danh anh hùng trong thiên hạ. Thú thực với tướng quân, tại hạ có khả năng chữa trị vết thương này nếu tướng quân không chê cười.

Mã Tử Di xanh mặt, tự nói, đúng thế người làm tướng sợ nhất là để địch biết nội tâm và sức khỏe, gã họ Hoàng này còn quá trẻ nhãn lực như thần, võ học như thế nào thì mình chưa biết, chỉ thấy chân dung thư sinh trong trận đi ra, lời đối thoại cũng rất trong sáng, tuy mỗ là hổ ngoài mặt trận, thế mà đứng trước một con mèo vừa trạc thanh xuân như con trưởng của mỗ. Đời chiến binh của mỗ chưa bao giờ nghe lời của địch thủ, chưa thấy địch thủ cứu thù trong trận chiến bao giờ! Thế mà hôm nay tiểu tử này nhã ý cứu mỗ, dĩ nhiên phải có nguyên ủy của nó. Thôi được mỗ phải cầm lửa đỏ để biết độ nóng bao nhiêu:

— Các hạ đã biết tại hạ bị thương, như vậy vết thương hiện giờ nó có trầm trọng lắm không?

— Thưa tướng quân, vết thương tại đầu gối chân đang phát mạnh, gân cốt tê, nhức còn hơn kiếm đâm vào thịt, chân thốn đau vào gan, vài hôm tủy xương sẽ bị thối, thế là chỉ còn lại một đống thịt nằm dài trên mặt đất, sau đó thịt teo dần để lại bộ xương trắng. Mã Tử Di nghe Hoàng Phi nói vết thương đau nhức rất đúng thực không sai, lúc này Mã Tử Di hạ giọng nhỏ nhẹ lịch sự:

— Cho tại hạ gọi thân mật nhé, theo tiên sinh phải trị thế nào cho lành vết thương, mà cũng không bị tàn phế?

— Thưa tướng quân trước mắt đừng để hai quân tướng Việt Hán biết nội vụ này, như vậy cần phải có một cái bàn tròn hai chiết ghế, tại hạ và tướng quân cùng đàm phán, đó chỉ là một cái cớ để tại hạ chữa bệnh trong ba ngày.

Bước kế tiếp tại hạ cùng tướng quân tuyên bố quân binh Việt Hán đình chiến, sau khi chữa lành bệnh hai bên ký hòa ước, tuyên bố cương giới Ly Bộ không xâm phạm của nhau. Về bồi thường chiến tranh, đó là kế giữ thể diện cho nhau. Mã Tử Di hiểu được thâm ý của Hoàng Phi khen thầm, quả là Nam Việt có lắm nhân kiệt, trí dũng, văn võ hơn người mới tiến vào trân, mỗ chưa xuất chiêu mà đã bị thương! nếu trong trận thì đã thác mất thây, đúng là bầu trời rộng bao la, anh hùng trong thiên hạ ở khắp mọi nơi, họ Hoàng này đáng để lòng lắm. Hoàng Phi thấy trên mặt tướng Hán chăm chiêu buồn rầu:

— Thưa tướng quân chuẩn bị nhé? Hoàng Phi gọi giám binh Võ Hồng:

— Nhờ huynh đài lập gấp tại đây một lều vải thô, trang bị một đôi chõng tre, một bàn tròn, một đôi ghế. Rượu, thịt, cơm, bánh trái đầy đủ trong ba ngày, tại hạ đàm phán chiến tranh cùng với tướng quân Mã Tử Di. Bất cứ ai muốn vào cũng phải chờ lệnh. Giám binh Võ Hồng vâng lời:

— Dạ, thưa sư phụ đệ tử tuân lệnh. Mã Tử Di thấy Hoàng Phi xuất lệnh rất nghiêm binh, còn nghe rõ tiếng nói của giám binh thưa Hoàng Phi là sư phụ, trong lòng của Mã Tử Di lấy làm kính trọng hơn. Mã Tử Di gọi tả phó tướng Hán vào:

Mã Tử Di giới thiệu đây là tả tướng họ Hà tên Biên Từ, tả tướng cuối đầu chào, Hoàng Phi cũng đáp lễ. Mã Tử Di xuất lịnh:

— Mỗ nhờ tả tướng quân, kể từ giờ này hạ trại cách xa một trăm trượng, đình chiến để đàm phán chiến tranh, nhớ dưỡng binh, lập quân tịch chôn cất tử binh, chữa trị thương binh, cung cấp lương thực đầy đủ, cung cấp cho tại hạ ba ngày rượu, thịt, bánh trái hảo hạng, không được vào lều khi chưa có lệnh. Tà tướng Hán, thưa:

— Thưa đại tướng soái, tiểu tướng nghe rõ, y lệnh. Hoàng Phi nói đùa:

— Quả là tướng mạnh binh hùng, tướng soái uy quyền nhờ binh pháp, ngang dọc chiến trường, vạn dậm tuyết sương phủ áo giáp, tại hạ không hổ thẹn chữa trị bệnh nhân đúng anh hùng.

Mã Tử Di một đời cung kiếm phi thường, sức mạnh vô song, tính bướng bỉnh, tay chưa hề chơi vàng bạc nhờ vậy ông không bị cám dỗ bởi vật chất, ông đứng trước quan trường là một vị tướng thanh liêm cô độc, thân làm tướng soái một vùng rộng lớn, dưới tay binh quyền vạn mã thế là không có một người bạn thâm giao, nay gặp cử chỉ của Hoàng Phi để lòng kết nghĩa huynh đệ, tuy là địch thủ nhưng hóa giải được thù cũng không chừng! Hoàng Phi, hỏi:

— Thưa thướng quân, sử dụng chân bị thương đá viên cầu nầy thử xem. Mã Tử Di đá thử viên cầu bay xa nửa trượng lòng ông thất vọng. Hoàng Phi búng gió vào đầu gối của Mã Tử Di, thấy rất rõ một hạt cát bay ra ngoài rơi xuống nằm trên mặt đất, búng tiếp một viên thuốc cao Hoàng Hổ, thấy đầu gối êm diệu không còn nhức nhối nữa. Mã Tử Di suy nghĩ, một tướng trẻ của Nam Việt như thế này! thảo nào chưa xuất quân, mà mỗ đã mất trên ngàn quân tử trận, trên đời này lấm kỳ tài. Lần đầu tiên mỗ đến chiến trường này, không biết lâu nay thuộc hạ của mỗ trấn thủ vùng này có gặp những kỳ tài này không. Mỗ phải tra xét thuộc hạ mới được, nhất là trên sơn trại Ly Bộ này mỗ chưa hề nghe qua có người Hán là ai, cùng dư đảng Nguyễn Chí Hà ở đây để làm gì. Mỗ đứng trước bại trận nếu vô phước cái đầu này đã đi đời rồi! Hoàng Phi thấy Mã Tử Di tin tưởng chàng:

— Thưa tướng quân chân đã khỏe chưa, xin tướng quân đá tiếp viên cầu này. Mã Tử Di có phần sảng khoái:

— Đúng vậy tại hạ đã khỏe, để tại hạ đá thử xem thế nào. Lần này viên cầu bay xa hai mươi trượng. Hoàng phi hỏi tiếp:

— Thưa tướng quân, nếu không bị thương có thể trái cầu nay bay hơn năm mươi trượng. Mã Tử Di cười rất vui:

— Các hạ nói đúng lắm, tại hạ tập luyện mỗi ngày, dùng bao cát hai mươi cân đá cầu bay xa mươi trượng, từ bị phế võ công trở lại bình phục đúng là mỗ gặp tiên gia!  Hoàng Phi cười vui:

— Tướng quân là bậc nhân tài không thể nào chỉ một hạt cát nhỏ làm phế võ công được, tướng quân an tâm, tại hạ tin rằng sau ba ngày tướng quân sẽ đá được quả cầu hai mươi cân. Bây giờ tướng quân chuẩn bị tiếp nhận viên thuốc gia truyền của tại hạ. Hoàng Phi búng vào người của Mã Tử Di viên “Hạc Chu Thảo” không đầy năm khắc Mã Tử Di tự thấy trong cơ thể có luồn khí ấm chuyển qua nóng rồi tan biến. Mã Tử Di rất ngạc nhiên:

— Tại hạ không biết như thế nào, trong cơ thể có luồn khí ấm chuyển qua nóng rồi biến mất, sức khỏe hiện thời dồi dào như thời tuổi ba mươi. Hoàng Phi giải thích:

— Thưa tướng quân, vết thương tại chân là việc nhỏ, còn vết thương trong nội tạng mới là đèn dầu trước gió, tánh mạng tướng quân tuổi mới bốn lăm, thế mà bị độc dược châm vào cơ thể mỗi ngày, đến nay đã ba năm hơn. Cách đây một khắc trong cơ thể có chứng bệnh kỳ lạ, như buồn nhiều hơn vui, ăn uống không biết ngon, sức khỏe mỗi ngày suy giảm, mệt mỏi biến cử động. Bây giờ tướng quân đứng lên vận động tay chân thấy thân thể thế nào ? Mã Tủ Di hân hoan:

— Các hạ đúng là ân công cứu mạng tại hạ, đã biết hết sự thực trong lục phủ ngũ tạng của tại hạ, lời nó nào cũng đúng, bây giờ thân thể rất tráng kiện, không còn mệt mỏi, trong lòng phấn chấn, một lần nữa đa tạ ân công, nhưng không biết ai là thủ phạm cho tại hạ uống độc dược, thưa ân công tên độc dược ấy là gì? Hoàng Phi chậm rãi trả lời:

— Thưa tướng quân, mỗi buỗi dùng cơm trưa, tướng quân ăn một thứ rau có mùi vị thơm, chua rất hợp khẩu vị, gọi là sâm tía, hoa nhỏ bằng hạt đậu xanh, màu đỏ, tuy gọi là sâm nhưng đây là sâm độc dược, người tặng loại sâm này chính là thủ phạm, theo tại hạ biết hiện hay tại tư gia của tướng quân đang trồng loại sâm này, đó là thủ đoạn của thủ phạm, muốn tự tay tướng quân ăn độc dược sâm tía, như vậy không ai có thể khám phá ra được nguyên nhân! Mã Tử Di nghe Hoàng Phi nói rất tường tận không sai mộ ly nào, đúng là trời cao có mắt, nếu ngày nay không đích thân đến đây thì hậu quả sự chết của mỗ không biết đâu mà tra cứu. Mã Tử Di rùng mình người hại mỗ chính là tả tướng quân Hà Biên Từ, ông nói:

— Tiên sinh võ học kỳ tài, văn học xuất chúng, ngồi trong trận biết ngoài trận, ở tại tư gia biết việc thiên hạ, nhãn lực phi thường thấy nội ngoại tâm kẻ khác, tại hạ tâm phục, khẩu phục, đúng là hiền nhân không phân biệt địch thù, mai này có thác tại hạ cũng mang theo trong lòng họ tên của ân công Hoàng Phi. Hoàng Phi chưa tin lời nói của tướng Hán:

— Thưa tướng quân, ngày xưa gia đình tại hạ ở Giang Tô, đất Hán, sau đó nhờ tiếng gọi của tổ quốc nên gia đình tại hạ về Nam Việt sinh sống, từ ấy trở thành quân tướng của Nam Việt Vũ Đế. Mã Tử Di cũng chạnh lòng cũng có ý định lập lại Tề quốc:

— Tại hạ cũng không phải là người Hán, tại hạ sinh ra trong vong quốc, ngồi ở đây chỉ còn trách phận bạc, phước cũng bạc, hy vọng người con trưởng sẽ thực hiện được chí dũng vì Tề quốc, Mã Tử Di sẽ theo bước chân của các hạ, thà làm trâu đất Tề còn hơn làm tướng đất Hán! Ông nói tiếp, hôm nay cũng là dịp để tại hạ lập ra một cuộc chiến nhằm tiêu diệt những kẻ phản phúc, tại hạ vì nhân hậu nuôi ông tay áo. Nhân từ với kẻ tiểu nhân là tự diệt mình, cho nên mới có hậu quả thế này. Cuộc chiến mà tại hạ cần là lấy tướng diệt tướng, nhờ tiên sinh cử ra bốn tướng kỳ tài, tỷ đấu với bốn tướng của tại hạ, quan trọng là không để tướng Hán sống, có như vậy mới khám phá được nguyên ủy âm mưu hạ độc tại hạ, cũng để biết rõ ai chủ mưu hổ trợ dư đảng Nguyễn Chí Hà, vì mục đích gì. Hoàng Phi nghiêm nghị:

— Thưa tướng quân kế sách đó rất hay, nhưng phải đưa vào nghị luận đàm phám, có như vậy thì trừ được hậu chiến tranh. Mã Tử Di đắc ý cười:

— Đúng vậy, quân tử hay tiểu nhân chỉ cách nhau một suy nghĩ trong hành động, mỗ bao giờ làm việc có kỷ cương. Mã Tử Di hỏi một lần nữa:

— Trong trướng của tiên sinh có bốn tướng kỳ tài không, nếu không có thì khó mà thành công, tiên sinh nhớ rằng trong chiến tranh không có đàm phán, đây là việc làm hy hữu trong binh pháp Trung Nguyên, như vậy phải thảo ra văn bản trước rồi hành động sau. Hoàng Phi ung dung vui cười, xem việc đàm phám trong bàn tay chỉ lấy ra là có văn bảng, còn Mã Tử Di xem việc đàm phán rất phức tạp. Hoàng Phi nhớ ra nói bằng ngôn ngữ Trung Nguyên để đàm phán, không cần bút đàm:

— Tại hạ xin lập bảy điều đàm phán, sau đó tướng quân xem sét lại rồi mới thực hiện. Mã Tử Di khi gặp Hoàng Phi đến giờ mới một ngày, mà không biết bao nhiêu sự ngạc nhiên trong con người trẻ này. Ông tự hỏi, người trẻ Hoàng Phi nói được ngôn ngữ Trung Nguyên giọng chính thống Giang Tô quê ngoại, lúc này Mã Tử Di như bị Hoàng Phi thu miên, tình cảm riêng tư và binh pháp ông kể hết không cần dấu một điều gì đối với Hoàng Phi, ông cũng là người lịch duyệt hơn đời, không phải loại người khờ khạo, ông cũng độc được tư chất của Hoàng Phi, mẫu người lý tưởng sống vì xã tắc, tính chân thực nhưng cứng rắng trước kẻ phản trắc. Thực vậy Hoàng Phi chưa bao giờ phản trắc ai, dù thâm giao hay sơ giao cũng một lòng chiêu hiền đãi sĩ ân cần. Mã Tử Di hâm mộ Hoàng Phi sau khi nghe Hoàng Phi nói thổ ngữ mẹ đẻ của mình. Hoàng Phi độc bảy điều trong văn bảng hòa ước cho Mã Tử Di nghe:

— Hòa Ước Nhâm Ngọ:

Điều một: Xét trận chiến Ly Bộ trên đất Nam Việt. Dân binh nước Nam Việt bảo vệ cương giới, hao binh tổn tướng hơn trăm. Quân tướng Hán vượt qua cương giới Ly Bộ tử trận hơn một ngàn. Trận chiến Ly Bộ sơn không phân thắng bại. Tướng soái dân binh Nam Việt do Hoàng Phi chỉ huy, tướng soái Hán do Mã Tư Di chỉ huy đồng ý ký hòa ước. Đồng ký .

            Điều hai: Chiếu theo cương địa từ Suối Ly Bộ cách núi Ly Bộ mười bảy trượng chiều dài, ngày xưa đã lập cương giới của hai nước Việt-Hán. Ngày nay Tướng soái dân binh hai nước quyết định ký hòa ước, nhằm vãn hồi trật tự thái bình cương giới Ly Bộ.

Các tướng dưới Soái trướng Việt Hán tỷ đấu thắng không kiêu bại không thù. Sau cuộc tỷ đấu Việt Hán trao trả tù binh, lập tức lui binh mã cùng ngày về bên kia Lĩnh Bắc cầu Ly Bộ. Đồng ký.

Điều ba: Trả tù binh chiếu theo danh sách năm mươi sáu người ( trên thực tế sáu mươi chín người ) Đồng ký.

Điều bốn: Cương giới Ly Bộ không lập cầu, không lập cư, không chứa thành phần làm phản, điền canh cách cương giới trăm trượng mỗi bên. Đồng ý.

Điều năm: Dân binh Nam Việt bồi thường chiến tranh mỗi tử binh năm lạng vàng, mỗi thương binh hai lạng bạc. Hai bên đồng ký .

Điều sáu: Mọi bất trắc cương giới phải có cấp cao Quế Châu thuộc Trung Nguyên. Quế Lâm thuộc Nam Việt. Hai bên cùng đàm phán. Đồng ký.

Điều bảy: Cương giới Ly Bộ chính thức giá trị vỉnh viễn. Chiếu theo hòa ước có bảy điều làm văn bằng bảo đảm không cớ gì xâm phạm cương giới lẫn nhau.

Hòa ước, thành lập tại Ly Bộ Sơn, ngày 10 tháng 6 năm Nhâm ngọ.

Ký tên đóng dấu: Mã Tử Di. Hoàng Phi.

Hòa Ước năm Nhâm Ngọ. Gửi, nhận và lưu:

Triều đình Hán Đế

Triều đình Nam Việt

Tỉnh Quế Châu nhà Hán

Tỉnh Quế Lâm nhà Nam Việt

Tướng soái Mã Tử Di nhà Hán

Tướng soái Hoàng Phi dân binh Nam Việt.

            Cả hai Mã Tử Di, Hoàng Phi độc bản văn cười ngất ngưởng, Mã Tử Di lòng vui miệng cười:

— Đây là văn kiện hòa ước hay nhất, nội dung chứa nhiều hậu ý, nói về thiển cận thì Hán hưởng nhiều quyền lợi, nói về thiệt thòi thì Nam Việt không có gì để mất. Nói về cá nhân người lợi nhất là tại hạ, còn tiên sinh vì mưu cầu thái bình cho thiên hạ. Nói về quân binh tại hạ trên danh nghĩa là quân nhà Hán, còn tiên sinh trên danh nghĩa là quân của dân Nam Việt, đó là danh nghĩa thực sự không sai. Tại hạ cảm kích vô cùng, trong điều ba. Trả tù binh chiếu theo danh sách năm mươi sáu người. Thực tế còn mười ba người không có trong danh sách tù binh. Tại hạ không trách tiên sinh, đây là ý của bốn gã tướng Hà Biên Từ, Thuật Lư, Mao Bình Ca, Chương Thứ cung cấp, vậy mười ba người Hán đó là ai thì xin tiên sinh an tâm giữ lấy, đây là hậu chiến tranh trong binh pháp, hẹn ngày mai tái ngộ, Hoàng Phi hỏi lần cuối:

— Thưa tướng quân cơ thể bây giờ như thế nào rồi ?

— Tại hạ được phước lớn nhờ tiên sinh chữa trị, đã hết bệnh, tăng thêm sinh lực nữa, ngoài ra còn gỡ được tai nạn trong nay mai, tiên sinh cứu được ba mạng sống cho một người, tại hạ khâm phụ, thôi hẹn sáng mai tái ngộ. Hoàng Phi cũng hẹn:

— Tướng quân, sáng mai tái ngộ.

Hoàng Phi mời đại huynh Hoàng Anh Tuấn, thúc thúc Vũ Thư Minh, tỷ tỷ Lữ Thư cùng tám mươi chín cao thủ Cần Lĩnh Nam Trung để hội ý. Hoàng Phi trình bày hết nội vụ và độc văn kiện hòa ước. Hoàng Phi trình bày tiếp:

— Còn một việc quan trọng, trong danh sách tù binh có năm mươi sáu người Hán, còn lại mười ba người không có tên trong danh sách đây là thành phần nguy hiểm nhất, thúc thúc, quí đại huynh lấy danh sách này điểm danh lại sau đó phân ra làm hai trại tù, trại của mười ba người này canh gác nghiêm ngặt, không để sơ hở, làm chòi canh cao quan sát, lập ba vòng canh, cho họ ăn no nê, rượu uống đầy đủ.

            Trong điều hai hòa ước có câu: Các tướng dưới trướng soái hai bên tỷ đấu thắng bại không kiêu không thù. Nhờ thúc thúc chọn ra bốn cao thủ tỷ đấu với bốn tướng Hán, mục đích là hạ thủ bốn tướng Hán, thì lột trần được bí ẩn trong sơn trại. Vũ Thư Minh hỏi lại:

— Thúc thúc nghĩ trong Cần Lĩnh Nam Trung Tông hơn trăm cao thủ có khả năng thủ chiến với địch, nhưng chỉ cần bốn cao thủ thì ít quá! Như vậy thúc thúc, quí huynh tỷ Hoàng Anh Tuấn, Lê Chí Nam, Nguyễn Chung Kiệt, Hoàng Thanh Thủy, Lê Đạt cũng đủ diệt địch. Lữ Thư đứng lên:

— Thưa thúc thúc cùng quí huynh tỷ, những tướng Hán chỉ để một mình nữ Lữ Thư cũng đủ sức lấy thủ cấp của bốn tướng Hán, thúc thúc cùng quí huynh tỷ đệ còn nhiều việc phải làm, như đốc thúc binh mã phòng thủ sơn trại.

Điệt nữ đề nghị cử bốn hai nữ hai nam trẻ nhất ra trận, còn thúc thúc, quí huynh tỷ Anh Tuấn, Lê Chí Nam, Nguyễn Chung Kiệt, Hoàng Thanh Thủy, Lê Đạt đề phòng hậu trận. Vũ Thư Minh khen thầm, lần đầu tiên Lữ Thư bày trận có ẩn binh pháp phía trong, nhưng mỗ không biết rõ khả năng võ học của Lữ Thư thế nào! Tuy vậy vẫn tin tưởng là hơn. Hoàng Phi nhắc nhở Vũ Thư Minh:

— Thưa thúc thúc cử người đem Hòa Ước, Biểu văn tấu về triều đình và Quế Lâm Vương.

— Đúng vậy, điệt Phi nói đúng lắm, thúc thúc cử người cấp báo đi ngay trong đêm nay, còn điệt Phi đêm đã khuya đi ngủ để ngày mai còn làm nhiều việc quan trọng.

  • Đa tạ thúc thúc nhắc nhở.

            Mã Tử Di về đến trại tập hợp quân binh nghe độc Hòa Ước, Biểu văn, cử quân binh tấu về triều đình và phủ Quế Châu. Sau khi quân binh nghe Hòa Ước tất cả đồng hoan hô:

— Tướng soái thật kỳ tài, ngoài dụng binh còn dụng văn đàm phán, cuộc chiến tuy chưa bại nhưng đã biến thành thắng trận. Bốn tướng Hà Biên Từ, Thuật Lư, Mao Bình Ca, Chương Thứ hớn hở, tự cho mình võ học cao thâm. Mao Bình Ca vui mừng:

— Quí các hạ là tướng quân phải hiểu trong điều hai của Hòa Ước có ghi rõ. Các tướng dưới trướng soái hai bên tỷ đấu thắng không kiêu, bại không hận thù. Đây là dịp tốt để quí các hạ ra tay trừ bọn dân binh một phen, cho họ thấy sức mạnh tướng quân nhà Hán, chỉ một trận này thôi được ghi vào lịch sử thiên thu, trong giấc ngủ toàn dân Nam Việt luôn luôn chập chờn khiếp đảm trận chiến này, đây là dịp tốt để quân binh đồng tâm hiệp lực, tất cả đồng ý không?

— Tại hạ Hà Biên Từ, Thuật Lư, Chương Thứ đồng ý phát biểu binh sách của tướng quân Mao Bình Ca. Trong tâm tư của bốn tướng Hán đã là một cấu kết chung, mục đích nhằm hạ thủ Mã Tử Di bằng độc dược rất khôn ngoan chỉ chờ sau khi trừ được Mã Tử Di, mới thực sự lấy Ly Bộ sơn, làm sào huyệt mở đường tiến binh vào đất Nam Việt, hiện nay uy quyền của Mã Tử Di là đồi núi trọc cản trở lớn nhất. Tuy có cản trở nhưng trong Hòa Ước mở đường tấn công Ly Bộ sơn, lúc ấy dù Mã Tử Di phản đối hay chưa chết cũng tùy thuộc vào thời cuộc thắng bại của tứ tướng. Mã Tử Di cười, lời nói tuy ôn tồn nhưng đã đưa được bốn thằng khả ố này vào tử huyệt:

— Mỗ khuyên quí tướng quân phải cẩn thận trước khi quyết định, muốn thắng địch thì phải lấy sở trường võ học, tứ tướng kỳ tài khống chế được địch đó là niềm vui mừng lớn nhất, nhớ đừng để tại hạ thất vọng nhé?

            Sáng hôm sau Mã Tử Di, Hoàng Phi đến lều vải duyệt trận, hai bên chào nhau. Binh mã tứ tướng hai bên đứng chỉnh tề tiến vào vị trí tỷ đấu, tay kiếm tay đao hừng hực bốc khí. Mã Tử Di, Hoàng Phi ngồi vào bàn tròn trước lều vải duyệt trận.

Hàng ngũ tướng Hán đứng thế tấn công, gồm có tứ tướng: Hà Biên Từ, Thuật Lư, Chương Thứ, Mao Bình Ca.

Bên dân binh Nam Việt thế thủ, gồm có Hoàng Lữ Thư đứng đầu, kế sau Trịnh Hoa, Đặng Cúc Trinh, Văn Thủ Tiên. Mã Tử Di vốn binh mà dài kinh nghiệm, ông thất vọng Nam Việt quá yếu thế, trước mắt có ba nữ một nam thân cốt mảnh dẻ, đi đứng không được oai phong lắm, tuổi quá trẻ từ đôi mươi đến mười lăm, võ học thì chưa biết kỳ tài hay là vô dụng. Ông thở dài hỏi nhỏ Hoàng Phi:

— Thưa tiên sinh, tứ tướng của tiên sinh như thế nào có khả năng giết được tứ Hán không? Hoàng Phi cũng nói nhỏ:

— Nữ hiệp đứng đầu tỷ đấu với tứ tướng, trong binh pháp có nói “Nhất cự tứ”.

— Tốt lắm tại hạ hy vọng. Mã Tử Di đứng lên ra lệnh:

— Tứ tướng bao vây trận. Hoàng Phi cũng đứng lên xuất lệnh:

— Nhất cự tứ. Cả bốn tên Hà Biên Từ, Thuật Lư, Chương Thứ, Mao Bình Ca đồng cười:

— Tứ cự nhất, thế là phần thắng đã nắm trên tay, dù tứ cự tứ cũng phần thắng về bổn tướng, nữ hiệp kia tuổi trẻ võ học cũng chẳng là bao, nội công cũng thế, thôi rút lui đi để mạng sống lâu dài, đừng khùng điên đứng trước vô tình của đao kiếm, đừng để thủ cấp lìa thân không còn cơ hội mà sống, mỗ tha thứ trước khi đao chưa xuất vỏ, khi xuất rồi đao bách chiến bách thắng, mỗ đã nói cạn lời sao còn đứng đó ? Lữ Thư há sợ tướng Hán.

— Thưa quí tướng quân, bổn cô đa tạ những lời nói đó, nhưng đã ra đến đấu trường rồi thì tại hạ chưa bao giờ rút lui, đó là chí khí tối thiểu của dũng tướng, đấu trường này phân thắng bại nhưng hai dân tộc không thù oán, chỉ có thủ đoạn mới tìm đến thù oán, xin mời xuất đao thử kiếm. Hà Biên Từ hô tấn công:

— Xuất đao bao vây, chỉ cần một đao hạ thủ gà mái tơ. Tiếng hô chưa dứt lời bốn tướng đã xuất chiêu nhanh không ai lường trước được, một vòng tròn ánh đao sáng đã bao vây, Lữ Thư trong trận tay cầm song kiếm họ Hoàng và Ngọc Thanh kiếm. Hoàng Phi ngạc nhiên, thì ra Tỷ của mỗ cũng là cao thủ như ai, sáng tạo được song kiếm sử dụng hai võ học cùng lúc, như vậy phải có đến hai não bộ mới xuất chiêu như ý.

Một tiếng thét thật lớn của Hà Biên Từ làm Hoàng Phi chú ý khen thầm, Đây cũng là kỳ tài trong đường đao quái dị. Chàng ngó qua đao pháp của Thuật Lư thấy cũng phi phàm, nhìn kỷ đao pháp của Chương Thứ và Mao Bình Ca mỗi người đều có sở đoản sở trường riêng, nội công tuy yếu nhưng muốn chuyển thành mạnh thì phải nhờ đao pháp liên chiêu liên thức, nhìn kỷ cả bốn quả là dũng mãnh nhưng trí lự võ học chưa phải là uyên thâm, tuy vậy nếu họ thắng được tỷ tỷ là nhờ số đông. Tiếng hò hét của bốn người Hán luân phiên nhau không ngừng, đây cũng là một thuật võ làm áp đảo địch thủ và cổ võ đồng đội, lối đánh tập thể của họ kỳ lạ chiêu thức xuất một lược, rồi rời rạc, chiêu dài chiêu ngắn, có lúc toàn là hư chiêu, rồi hợp thành thực chiêu, họ biến chiêu cũng thần kỳ. Võ học Trung Nguyên cũng có điểm hay, cũng có điểm khuyết không lấy gì xuất sắc, họ sử dụng mưu mẹo đao pháp nhưng thiếu kỹ thuật đao pháp, một khi mưu mẹo bại lộ thì đao vô dụng.

Tiếng đao kiếm vang lên như sấm sét, không còn phân biệt chiêu thức địch thù, chỉ nghe “keng keng” liên tục từ xa vọng lại, từ gần dội ra, tiếng “vù…vù…” lao xao trong tim hồi hợp, tinh lực kiếm rung động “vu…vu…” tiếng kiếm của Lữ Thư làm màng óc muốn xuất huyết.

Nhất cự tứ dư hai trăm hiệp chưa phân thắng bại, chu vi đấu trường một trăm thước đất đá, cỏ cây vô tình trở thành bình địa, mặt đất nhăn nhó, lồi lõm, vì vậy thế thủ trở nên phức tạp, bỡi đất lồi lõm tạo thành thế đứng chân cao, chân tấp, bây giờ lợi thế nhất là cao thủ phi thân. Lúc này tứ tướng Hán đã thấm mệt, mỗi người cũng đã có vài vết thương hiểm yếu đáng ghi lòng, phục bào cũng hơn hai mươi tiếng xé vải. Lữ Thư chỉ thủ chờ địch sơ hở, kiếm pháp lấy đó làm cơ hội thọc sâu vào địch thủ, tuy vậy nàng cũng bị một đao xé vải bào. Nàng còn thừa nội lực, chiêu pháp chỉ mới xuất một phần trăm. Đặc biệt tử đao mưu mẹo quỉ quái, trên đướng sống đao có một thép mỏng khi kiếm hay đao của địch thủ đụng vào tức thì bị kẹp lại, thế là đoản kiếm thừa cơ xuất chiêu, Lữ Thư phá được tứ đạo nhờ Ngọc Thanh kiếm. Võ học của tứ Hán dụng cương chế nhu, còn Lữ Thư dụng nhu chế cương, trong binh pháp có câu “Khi cương suy thì nhu thịnh” Mã Tử Di khen thầm, quả là nữ anh thư kỳ tài, trong kiếm pháp của nàng sử dụng bằng trí tuệ, biết thôi thúc lòng háo thắng của kẻ vô mưu, khích động nội lực của địch trở thành cạn kiệt, nếu như mỗ cũng bị nàng lấy xác, bây giờ đã thấy rõ chỉ còn thời gian kết thúc mà thôi, hiện giờ trên tay của nàng chỉ còn một thanh kiếm mỏng, còn thanh kiếm kia đã tra vào vỏ. Tự dưng Mã Tử Di kinh vía thấy Lữ Thư từ dưới đất bay lên cao tưởng chừng bị tứ Hán xúc lên trời bằng chiêu “Phá cầu ưng” ông thở dài chiêu này nàng bị banh thây rồi!

Rất tiết một nữ hiệp chết trẻ quá! Lữ Thư vừa đảo thân mình xuống, kiếm đã dính vào sáu đôi mắt của tứ Hán, trong và ngoài trận thất kinh không biết vật gì như một đường dài sáng chiếu làm cho tứ Hán phải lui ra nửa trượng.

Thực ra Lữ Thư đang xuất chiêu trong võ học “Bát Quái Lĩnh Nam” nàng khởi động xuất chiêu thứ năm mươi bốn “Hỏa thủy vị tế” để biến đổi địch, thành trạng thái việc chưa xong là chưa cùng, giải thực chiêu thức hóa vô ảnh. Ý của Lữ Thư dụng chiêu thứ năm mươi bốn cho đến chiêu sáu mươi bốn, để biết thủ cấp của tứ Hán bị rơi xuống đất trong chiêu thứ nào.

Lữ Thư đã định vậy xuất luôn chiêu năm mươi lăm “Lôi thủy giải” chiêu cởi ra chiêu giả, sấm làm động hiểm tức là lây động trong nước, động ở ngoài chỗ hiểm, là thoát khỏi chỗ hiểm. Chiêu năm mươi sáu “Phong thủy hoán” hoán lìa tan, gió đi trên nước, nước gặp gió tan ra thành bọt. Chiêu thứ năm mươi bảy “Bát thuần khảm” hố sâu hãm hiểm, trong hiểm có chứa hiểm, nước gió được chất chứa trong cơ thể. Đúng bốn chiêu không hẹn tứ thủ cấp của tướng Hán rơi xuống đất “bịch bịch” tiếp theo thân thể từ từ lăng ra thành bốn đống thịt nhừ.

Tất cả quân binh Hán và Cần Lĩnh Nam Trung Tông cũng phải thán phục Lữ Thư, quân Hán không còn dám thi thố trận chiến nữa, cũng thừa hiểu còn ba cao thủ chưa xuất trận. Mã Tử Di hài lòng đa tạ Hoàng Phi, ông ra lệnh lui binh mã về bên kia suối Ly Bộ tuyên bố chính thức cương giới Ly Bộ thanh bình, cũng vừa lúc thánh chỉ nhà Hán Đế Lữ Hậu, quyết định công nhận cương giới Ly Bộ theo Hòa Ước Nhâm Ngọ.

Nam Việt, Hán triều trao đổi thánh chỉ ký Hoà ước, trao đổi biểu văn nhị quốc, trả tù binh, bồi thường chiến tranh.

Vũ Thư Minh đem năm mươi sáu tù binh trao cho Mã Tử Di, ông nói với Vũ Thư Minh:

— Tại hạ nhờ tướng quân đem mười ba tù binh còn lại tra khảo để lấy lời khai, rồi hành hình đừng để sống một tên nào. Trong lúc tra xét mới biết trong mười ba người này có bốn đại tướng Hán âm thầm liên kết lập kho dự trữ lương thảo, châu báu, binh mã để xâm chiếm Nam Việt, rồi sau đó lật đổ triều đại Lữ Hậu. Việc làm trước nhất của họ là lấy Ly Bộ, tại Lý Bộ có hai kho dự trữ một của Nguyễn Chí Hà, kho châu báu của bọn cấu kết, lớn nhất không biết bao nhiêu mà tính cho hết, lương thảo có thể nuôi hai mươi vạn quân được hai năm, hai mươi kho binh khí. Bốn tướng này mới đến Ly Bộ đúng một ngày, dự trù mở đại hội chiêu binh mã ba ngày, thì không ngờ bị bắt sống. Cần Lĩnh Nam Trung Tông do Vũ Thư Minh đích thân lập hồ sơ nội vụ Lý Bộ. Danh sách gồm có tướng quân Chung Châu Định đương quyền ở Đông kinh, tướng quân Mã Vị Cường đương quyền ở Triết Giang, tướng quân Tăng Thành Hổ đương quyền ở Hồ Bắc, tướng quân Chữ Hầu Trung đường quyền ở Trùng Khánh, còn tướng soái Mã Tử Di đương quyền ở Quế Châu không ở trong âm mưu này, kết hoạch do tướng Chung Châu Định, còn lại các tướng binh quyền nằm án ngữ cương giới Nam Việt, chỉ có Quế Châu còn bỏ trống. Mười người Hán còn lại là thái thú của mười tỉnh Trung Nguyên. Chính Hoàng Đế Nam Việt độc biểu văn tấu về triều phải toát mồ hôi hột, không ngở nội vụ này lớn tầy trời, lâu nay tưởng Ly Bộ là một dư đảng nhỏ không để ý, trong biểu văn còn ghi chú lời của tướng Mã Tử Di “Tại hạ nhờ tướng quân đem mười ba tù binh còn lại tra khảo để lấy lời khai, rồi hành hình đừng để sống một tên nào”. Nam Việt Vũ Đế cho lời nói này là phải, xuất chiếu chỉ truyền lệnh hành quyết. Ngoài ra trong chiếu chỉ còn khen Cần Lĩnh Nam Trung Tông, kèm theo một chỉ dụ của Vũ Đế triệu Hoàng Phi về triều.

Hoàng Phi tiếp nhận chỉ, chuẩn bị trừ quan lại tham ô để phục hồi hoàn chính, tháng sau Hoàng Phi lai kinh yết kiến Vũ Đế.

            Cương giới Ly Bộ thanh bình, sơn trại trở thành nơi ban giao Quế Châu (nhà Hán) Quế Lâm (Nam Việt) Vũ Thư Minh đề cử Lê Đạt trấn ngự cương giới Ly Bộ. Mã Tử Di cùng Hoàng Phi chia tay nhau đồng hẹn trời đất rộng mênh mông có ngày gặp lại, Mã Tử Di lòng cảm kích đa tạ Hoàng Phi, giờ chia tay Mã Tử Di tặng Hoàng Phi một viên ngọc Thanh Thanh:

— Thưa tiên sinh, đây là bảo vật, khi thấy ngọc Thanh Thanh là thấy đến người. Hoàng Phi không chuẩn bị trước sự việc đưa đến thình lình, chàng lúng túng cầm cây kiếm tặng cho Mã Tư Di:

— Tại hạ không có gì để tặng tướng quân, trên lưng này chỉ có một vật gia bảo là cây kiếm, kính dâng tướng quân khi thấy kiếm là thấy tại hạ. Mã Tử Di ngạc nhiên kiếm gia bảo mà người tặng cho mỗ thì quả là lòng người chân tâm hào hiệp. Mã Tử Di hỏi.

— Thưa tiên sinh, kiếm này là vật gia bảo, kiếm không thể xa người, người không thể xa kiếm, Hoàng Phi giải thích:

— Thưa tướng quân đúng vậy, nhưng tại hạ biết người mới trao tặng kiếm, tuy kiếm này tướng quyân không sử dụng được, nhưng nó là gia bảo của tại hạ. Mã Tử Di cầm kiếm trên tay thấy kỳ lạ, hỏi:

— Thưa tiên sinh, kiếm này với kiếm nữ hiệp Lữ Thư cũng là vật gia bảo hay sao?

— Tướng quân tài tình, đúng vậy chính là kiếm gia bảo, nữ hiệp Lữ Thư là tỷ tỷ của tại hạ. Mã Tử Di động lòng:

— Người giang hồ tặng kiếm như giao sứ mạng, tuy kiếm này tại hạ sử dụng không được nhưng về tay tiên sinh thì nó hóa rồng, tại hạ khắc ghi trong lòng, tiếp kiếm như tiếp ấn tín sứ mạng, đa tạ tiên sinh.

            Ly Bộ sơn khao quân, tặng thưởng vàng bạc cho tất cả thành viên Cần Lĩnh Nam Trung Tông, cũ cũng như mới và tặng bạc cho những người theo Nguyễn Chí Hà nay về sống lương thiện, riêng Nguyễn Chí Hà hành quyết tại Ly Bộ, còn bốn mươi hai đồng bọn dư đảng Nguyễn Chí Hà đưa về Quế Lâm Phủ.

Lữ Thư, Hoàng Phi từ giả đại huynh Hoàng Anh Tuấn, tỷ tỷ Hoàng Thanh Thủy, Lế Chí Nam, Nguyễn Chung Kiệt, Lê Đạt, tám mươi chín đệ tử và toàn thể Cần Lĩnh Nam Trung Tông hẹn ngày tái ngộ.

            Lữ Thư, Hoàng Phi về doanh trại Vũ Thư Minh vấn an tam thúc mẫu, nhân dịp trao đổi đề nghị nuôi Tam hiền đệ. Hoàng Phi còn hứa sau năm năm Tam hiền đệ đến ở với Hoàng Phi, tam thúc mẫu đồng ý, Vũ Thư Minh cũng hài lòng.

            Buổi cơm tối cả gia đình Vũ Thư Minh kể hết chuyện xưa nay đồng nghe, ai cũng có chuyện vui mừng náo nhiệt, nào là cứu công chúa Hương Trí Túc, đi thăm ngoại tổ, thắng trận Ly Bộ, gặp Mả Tử Di. Nhất là tam thúc mẫu thương nhớ Hoàng Phi mong gặp lại chờ từng ngày, nay có thêm Lữ Thư, cuộc hội ngộ hai ngày cảnh nhà vui vô kể.

            Sau buổi cơm tối Lữ Thư, Hoàng Phi từ giả thúc thúc Vũ Thư Minh cùng tam thúc mẫu, thẳng về Quế Lâm Phủ, Hoàng Phi tường thuật trận Ly Bộ để tổ phụ Hoàng Trung Nhất, và tổ phụ Lý Đại Châu cùng nghe, cả nhà đắc ý, vui mừng.

Lữ Thư khơi chuyện tình của Hoàng Khải.

— Thưa đại huynh hiện nay công chúa Hương Trí Túc đang sống ở động Nam Khê Sơn.

— Thế à.

— Công chúa có tình ý với đại huynh đó.

— Thế à.

— Sức khỏe công chúa nay đã bình thường.

— Thế à. Lữ Thư muốn Hoàng Khải chú ý có đôi lời khen, nhưng Hoàng Khải cứ nói thế à. Nàng phát cáu:

— Đại huynh đang tụng kinh thế à, thì con nhỏ này không nói nữa! Hoàng Khải đã biết tường tận về công chúa Hương Trí Túc nhờ Hoàng Phi báo tin. Hoàng Khải thấy Lữ Thư vẫn còn tính lên ba, cho nên chàng giả bộ lấy lòng:

— Ngu huynh đa tạ hiền muội nhiều và nhiều được chưa? Thôi thì muội kể tiếp để ngu huynh nghe. Lư Thư kể từng chi tiết không bỏ một giây khắc nào, nhưng trong lời kể có hư có thật như một vở bi lạc tuồng, dù tình yêu của Hoàng Khải không thổ lộ ra ngoài, nhưng qua lời kể lòng chàng cũng phải lo âu.

— Cũng may có muội cùng đệ vì nghĩa hiệp nên công chúa mới được an toàn, huynh cảm ơn lắm, công chúa tính tình khí khái, hâm mộ hiền nhân kỳ tài không ngại khó, nhất là tầm hiền đệ để bái sư, người thông minh, cầu tiến, hiền đệ có thu nhận công chúa làm đệ tử không ?

            — Thưa đại huynh, đệ không thu làm đệ tử được, vì công chúa có nhân duyên đại huynh, chính đại huynh đã điểm giải bác huyệt cho công chúa, còn dạy cho công chúa những võ học do huynh khám phá, tuy nay công chúa chưa hiểu thấu nguyên nhân, nhưng sau này cũng sẽ biết, công chúa còn cho biết liên hệ tình cảm với huynh. Lữ Thư xen vào:

— Muội cùng Phi đệ lúc nào cũng xem công chúa là tỷ ca. Hoàng Khải đỏ mặt bị Lữ Thư kháo khỉnh vạch mặt chỉ tên. Hoàng Khải cười miểng chi:

— Ngu huynh ghét nhất ai biết tình riêng của mỗ. Lầu đầu tiên Lữ Thư, Hoàng Phi thấy đại huynh biết suy tư về tình yêu. Lữ Thư đùa:

— Đại huynh phải biết rằng, nếu yêu mà không phận là tan nát trong lòng. Hoàng Khải cười:

— Mình không có tình yêu thì làm sao mà biết tan nát được, bởi vậy mình phải biết tình yêu đã, khi có tan nát thì mình mới lớn khôn, mình gỡ được sợi dây tình yêu là mình thắng trận, nếu tình yêu lúc nào cũng tốt đẹp thì mình được hạnh phúc. Lữ Thư, hỏi:

— Trong thư phòng có sách viết về tình yêu không đại huynh, cho tiểu muội độc với. Hoàng Khải tính bổn thiện:

— Thực ra trong thư phòng không có mục lục thư tình yêu, nhưng trong thư pháp, binh pháp có nói về tình yêu cũng là một võ học kỳ tài, ví dụ như thời Ngôn Phù Sai mất nước cũng vì tình yêu, vua Câu Tiễn phục quốc cũng nhờ tình yêu, nếu mai này ngu huynh phụng sự được gia gia, mẫu thân cũng nhờ tình yêu, huynh chỉ hy vọng thế là hạnh phúc lắm rồi. Lữ Thư thích đùa dai với Hoàng Khải:

— Đại huynh lý luận về tình yêu cũng kha khá, muội phục, nhưng mà vật gì không cầm được thì khó giữ được, tình yêu là một song từ vô hình dung làm sao mình biết thưởng thức được.

— Muội thấy gia gia mẫu thân, hai người yêu nhau như thế nào thì đai huynh, hiền muội và Phi đệ cũng như thế ấy, vì trời sinh ra mọi vật đều ban tình yêu, quan trọng nhất là mình trân quí tình yêu đường để nó hư hao. Ý của Lữ Thư muốn Hoàng Khải nói về tình yên đôi lứa, chứ không phải nói tình yêu toàn diện, nàng nói khích:

— Khi nào đại huynh quyết định lập gia đình với công chúa, hiện nay công chúa đang ở động Nam Khê Sơn, đại huynh muốn đến thăm không?

— Cảm ơn suy nghĩ tốt của tiểu muội, công chúa cần phải ở đó một thời gian, đó là môi trường mới có nhiều điều hay trong tuổi thanh xuân để luyện tập. Lữ Thư cười đùa:

— Đại huynh không sợ mất người yệu hay sao, trong động có nhiều thanh niên tuấn tú, đẹp trai, võ học phi trường, nếu công chúa để lòng người khác thì… Đại huynh có biết câu ca dao này không “Qua truông em đạp phải gai. Em ngồi em lể trách ai hững hờ”.

— Hiền muội có biết không, ca dao là tài sản văn hóa chung của Bách Việt, không một ai sửa đổi lời được, muội vì huynh mà thay vào hai từ (hững hờ) thực tế hai từ ấy là (không chờ) kể ra muội cũng tài lấy hai từ (hững hờ) thì hợp với tâm tình của huynh, nhưng mà muội không hiểu hết tính của công chúa đâu, nếu nói cho cùng tính của công chúa còn bướng hơn muội nhiều, tính bướng cầu tiến, bướng đội đá vá trời, còn muội bướng để làm nũng với huynh, chỉ có huynh mới chiều chuộng muội mà thôi, nhưng mà không sao sau này chị dâu chữa trị chứng bướng cho muội. Thế nào có sợ chị dâu không. Lữ Thư tự suy luận, thực ra mình rất mến công chúa, còn kính trọng nữa, công chúa rất thông minh, tính kiên cường, chứ không phải bướng như đại huynh, thì ra đại huynh nói đùa với mình cho vui, nhưng đứng trước mặt đại huynh thì mình đốt lửa thử vàng chứ:

— Thiệt hả, vậy từ đây muội cấm huynh không được lấy bà công chúa Hương Trí Túc. Muội về động sẽ dụng võ cạo da mặt, tróc da đầu thử đại huynh còn thương được không.

— Thôi thôi, muội đừng làm vậy tội người ta, huynh không yêu họ nữa, muội tha công chúa nhé ?

— Có như vậy mới là đại huynh của muội chứ, huynh lập gia đình thì không còn thời giang để lo cho muội. Lữ Thư cười ôm bụng, nói tiếp, được rồi muội cảm thông, cho phép đại huynh yêu người khác ho đêm nằm nhớ nhung, muội có một điều kiện cuối cùng khi lập gia đình với người ta thì phải trọn kiếp, không thể trai năm thê bảy thiếp, đó là luật của muội, đại huynh nghĩ thế nào?

— Muội gia ân luật lệ cho huynh như vậy cũng phải tuân thôi, huynh có bao giờ cải lại muội đâu.

— Đại huynh nghe rõ, đây là lệnh tạm thời, nửa tháng sau muội cùng công chúa về nhà thăm gia gia mẫu thân, đại huynh chuẩn bị đón tiếp nhé ?

— Được lắm, nếu công chúa về không đúng hẹn thì huynh có quyền đi tìm người khác để yêu vậy. Lữ Thư am hiểu vốn đại huynh là người hiền nhân, văn võ song toàn, tình yêu cũng sâu sắc, nhưng hoàn toàn kín đáo không lộ ra ngoài, bởi vậy khó ai biết được, nếu đem so sánh kỳ tài giữa đại huynh với Phi đệ thì không biết ai hơn ai, chỉ có huynh đệ mới biết cao thấp. Lúc này Lữ Thư cũng đã biết ý nghĩa của tình yêu là gì rồi, nhưng tiếc thay anh hùng đó còn ở xa, tại Ly Bộ tuy nàng cùng Lê Chí Nam tâm đầu ý hợp nhưng thời gian quá ngắn không đủ để tìm hiểu, còn trong động toàn là lủ em cả, nàng nói với Hoàng Khải:

— Khi nào tiểu muội có tình yêu, thì đi bái sư phụ Hoàng Khải.

— Dễ thôi sư phụ sẵn sàng truyền thụ cho đệ tử. Cả ba anh em họ Hoàng đồng ôm bụng cười.

Chiều hôm sau Lý Đại Châu hẹn ngày tái ngộ cùng Quế Lâm Vương, cả gia đình Hoàng Chỉnh tạm biệt Tổ phụ Hoàng Trung Nhất. Trở lại nhà Lý Đại Châu ở thêm một ngày, rồi trực chỉ thẳng về hướng nam Giao Chỉ.

Hồi 15

Nhân Kiệt Kết Tụ Giang Nam

Diễn Đàn Facebook
Advertisements

Huỳnh Tâm - Anh Hùng Nam Việt