Hỏi đáp về văn hóa phong tục người Việt

Nói đến văn hóa phong tục tôi lại nhớ đến mỗi lần ăn giỗ ở nhà. Nhà thì đông mà mỗi lần ngồi vào ăn là các cháu nhỏ lại phải khoanh tay mời hết 1 lượt từ trên xuống dưới. Ông nội tôi khi đó đã trên 90, là người chịu ảnh hưởng rất nhiều của nền giáo dục Pháp, thì cứ xua tay : thôi để các cháu nó ăn đi – trong khi đó các bác các chú thì nhất định phải mời, như thế mới là lễ phép ! Tôi có cô bạn đi làm giúp việc tại Macau, có lần được hỏi thì cô ấy nói khi ăn họ không mời nhưng cứ xới cơm hay gắp thức ăn cho họ thì họ lạ “xia xỉa”, trong bữa cơm cô ấy đươc cả nhà “xia xỉa” đến cả chục lần ! Lại nữa, khi gặp mặt, người Việt ta cứ ngoác mồm đến tận mang tai mà chào thì được đánh giá là ngoan hiền lễ phép, con nhà có lễ độ, còn ông nào chậm mồm chậm miệng 1 chút là bị đánh giá thế này thế nọ ngay : Lời chào cao hơn mâm cỗ mà. Thế nhưng khi gặp mặt hay chia tay thì cấm có nghe thấy câu ” rất vui khi được gặp anh/chị..” , một câu giao tiếp lịch sự cơ bản nhất.
Tôi thì không cho rằng truyền thống văn hóa của ta là không tốt mà chỉ nghĩ là nếu có theo truyền thống thì phải đến nơi đến chốn chứ đừng nửa mùa. Bởi vì khi ra nước ngoài, chả biết chúng ta được giáo dục ngoan hiền lễ phép như thế nào, người Việt ta vẫn luôn bộc lộ mình là người tham ăn, bừa bãi và đặc biệt là thiếu kỹ năng sống và những kỹ năng giao tiếp cơ bản nhất. Truyền thống, nếu không phải là những hủ tục, thì cần phải giữ gìn và bảo vệ, nhưng cũng cần phải tiếp thu nữa.
Đây chỉ là cuốn sách hỏi đáp về văn hóa phong tục dạng đơn giản nhất. Nếu có điều kiện quý độc giả nên tìm đọc những cuốn như ” Thọ mai gia lễ”,… để tìm hiểu thêm.

Đã xem 1281 lần

Chân thành cảm ơn tác giả hoặc quý vị nào đó đã đăng bài viết này lên Quán Văn.

[ Thành viên mới xin ĐĂNG KÝ ]
[ Thành viên ĐĂNG NHẬP ] để đăng bài
(Quý vị sẽ nhìn thấy cách chỉ dẫn đăng bài.)