Lê Anh Hùng – Bắc Kinh đã ngăn cản Võ Nguyên Giáp trở thành Tổng Bí thư như thế nào?

Sau Hội nghị Trung ương 4 khoá XII diễn ra từ ngày 9 đến 14/10 và chuyến thăm Trung Quốc của Thường trực Ban Bí thư Đảng CSVN diễn ra từ ngày 19 đến 21/10 vừa qua, dư luận đang dấy lên đồn đoán là ông Đinh Thế Huynh đã được chọn làm người kế nhiệm Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng. Chưa biết tin đồn này có trở thành hiện thực hay không, nhưng dường như một lần nữa Trung Quốc lại nổi lên như một nhân tố quyết định ngôi vị lãnh đạo tối cao ở Việt Nam.

Không ít người cho rằng đây là một “thông lệ” bắt đầu từ Hội nghị Thành Đô năm 1990, hội nghị mà cố Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch từng cảnh báo là sẽ đưa Việt Nam bước vào “một thời kỳ bắc thuộc mới rất nguy hiểm”. Tuy nhiên trên thực tế, Bắc Kinh đã thò “bàn tay lông lá” của mình vào chính trường Việt Nam từ trước đó rất lâu.

Ngược dòng thời gian, sau thảm hoạ diệt chủng mang tên “Cải cách ruộng đất” do Đảng Cộng sản Việt Nam phát động, Trưởng ban Cải cách Ruộng đất Trung ương Trường Chinh bị biến thành con dê tế thần và mất chức Tổng Bí thư vào tháng 10/1956. Lúc bấy giờ, trong số những trợ thủ thân cận nhất của Chủ tịch Hồ Chí Minh, Đại tướng Võ Nguyên Giáp nổi lên như là ứng cử viên số một để tiếp quản chiếc ghế mà ông Trường Chinh để lại. Vậy nhưng, sau một thời gian ông Hồ Chí Minh (Chủ tịch Đảng) kiêm nhiệm chức vụ Tổng Bí thư, tại Đại hội lần thứ III Đảng CSVN năm 1960, nhân vật được bầu vào vị trí Bí thư Thứ nhất lại là ông Lê Duẩn, một người mới từ Miền Nam ra Hà Nội cuối năm 1957, chứ không phải là ông Võ Nguyên Giáp, người từng sát cánh với ông Hồ Chí Minh suốt mười mấy năm.

Một số người, trong đó có Đại tá Bùi Tín, cựu Phó Tổng Biên tập báo Nhân Dân, cho rằng việc ông Võ Nguyên Giáp bị loại và ông Lê Duẩn được chọn xuất phát từ ý muốn của ông Hồ Chí Minh. Theo họ, sau chiến thắng Điện Biên Phủ năm 1954, Đại tướng Võ Nguyên Giáp trở thành một tên tuổi nổi bật trên thế giới. Uy tín của ông Võ Nguyên Giáp trong nhân dân lớn tới mức, sau thất bại thảm hại của cuộc Cải cách ruộng đất, Chủ tịch Hồ Chí Minh và Bộ Chính trị đã phải cử ông thay mặt họ nhận tội và xin lỗi nhân dân tại sân vận động Hàng Đẫy vào ngày 29/10/1956. Ông Hồ Chí Minh lo sợ trước viễn cảnh một vị Tổng Bí thư với vầng hào quang chói lọi sau chiến thắng Điện Biên Phủ “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu” sẽ khiến hình ảnh của mình bị lu mờ.

Tuy nhiên, trong một cuộc trò chuyện mới đây giữa chúng tôi với Đại tá Đoàn Sự, một sự thật hoàn toàn khác lại hé lộ. Đại tá Đoàn Sự là em ruột của Đại tá Lê Trọng Nghĩa, nguyên Cục trưởng Cục Quân báo (nay là Tổng cục Tình báo Bộ Quốc phòng), trợ thủ đắc lực của Đại tướng Võ Nguyên Giáp và bị bắt trong vụ án “xét lại chống đảng” tháng 2/1968. Đại tá Đoàn Sự là người phiên dịch tiếng Trung tại đại bản doanh của Đại tướng Võ Nguyên Giáp trong chiến dịch Điện Biên Phủ, và có thời gian làm thư ký cho ông. Từ năm 1955-1959, ông là phó tuỳ viên quân sự tại Đại sứ quán Việt Nam ở Trung Quốc. Ông cũng từng mấy lần tháp tùng và phiên dịch cho Chủ tịch Hồ Chí Minh trong các cuộc gặp với lãnh đạo Trung Quốc.

Với vị thế đó, Đại tá Đoàn Sự là một nhân chứng lịch sử, một trong số ít người nắm được những bí mật thuộc hàng “thâm cung bí sử” của chế độ. Ông cho biết, sau khi ông Trường Chinh bị mất chức, ông Hồ Chí Minh tạm quyền Tổng Bí thư và chủ trương đưa ông Võ Nguyên Giáp lên ngồi vào chiếc ghế đó. Vì thế, ông đã bí mật cử ông Võ Nguyên Giáp sang Trung Quốc để “tham vấn” ý kiến của Bắc Kinh. Ông Hồ nói với ông Võ Nguyên Giáp: “Thôi bây giờ chú trút bỏ quân phục đi. Chú phải làm nhiệm vụ này. Nhưng trước hết là ta phải sang trao đổi với Trung Quốc, trên đường chú đi Tiệp Khắc dự Đại hội Đảng Cộng sản Tiệp Khắc.”

Sau khi trở thành đại tướng, tổng tư lệnh quân đội, ông Võ Nguyên Giáp luôn mặc quân phục mỗi khi tham gia các sự kiện hay các cuộc gặp gỡ, giao đãi. Thói quen này vẫn được ông duy trì cho đến những năm tháng cuối đời. Chuyến sang Tiệp Khắc lần đó là một dịp hiếm hoi ông mặc quần áo dân sự, mà mục đích là để tạo hình ảnh của một Tổng Bí thư tương lai.

Đoàn Việt Nam sang Tiệp Khắc dự Đại hội Đảng Cộng sản Tiệp Khắc lần thứ 11 năm 1958 gồm có Đại tướng Võ Nguyên Giáp, ông Tố Hữu và một vài người khác. Cả đi lẫn về đoàn đều dừng chân ở Bắc Kinh. Mặc dù đoàn gặp Chủ tịch Trung Quốc Mao Trạch Đông sau khi từ Tiệp Khắc trở lại Bắc Kinh, nhưng thực ra đó mới là mục đích chính của đoàn.

Đại tá Đoàn Sự đã gặp Mao Trạch Đông từ trước. Theo ông, đó là một con người cao to, hách dịch và ăn nói thì rất khó nghe. Tham dự cuộc gặp bên phía Trung Quốc còn có Phó Thủ tướng Lý Tiên Niệm. Phía Việt Nam còn có ông Nguyễn Khang, Đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc. Đại tá Đoàn Sự làm phiên dịch cho đoàn Việt Nam. Trong cuộc gặp, Mao Trạch Đông hết lời khen ngợi ông Võ Nguyên Giáp, nào là “Võ Tổng tài ba lắm”, “Võ Tổng giỏi giang lắm”, v.v. Tuy nhiên, cuối cùng ông ta lại chốt một câu: “Nhưng tôi thấy hình như Võ Tổng chưa làm công tác lãnh đạo địa phương bao giờ cả thì phải? Chưa làm qua tỉnh uỷ… gì gì cả. Võ Tổng toàn là thân chinh bách chiến, toàn là đánh nhau cả. Cho nên tôi cũng e ngại là Võ Tổng có ít kinh nghiệm về chuyện này [làm Tổng Bí thư]. Tôi đã trao đổi với mấy người. Chúng tôi không dám có ý kiến gì về chuyện đồng ý hay không đồng ý. Nhưng chúng tôi thấy là ở Việt Nam còn nhiều đồng chí giỏi lắm mà, như đồng chí Lê Duẩn này, đồng chí Lê Đức Thọ này, v.v. Các đồng chí cũng nên cân nhắc xem thế nào.”

Đây là một cuộc gặp bí mật. Hai bên không ghi chép gì. Bên Việt Nam chỉ đến trao đổi rồi lẳng lặng ra về. Sau cuộc gặp, ông Võ Nguyên Giáp nói với ông Đoàn Sự: “Thôi thế là trật rồi. Mình giờ lại khoác quân phục rồi.” Và trước khi mặc lại quân phục, ông đã chụp ảnh kỷ niệm với người cộng sự thân tín một thời, ghi lại hình ảnh hiếm hoi của mình trong bộ quần áo dân sự.

Đại tướng Võ Nguyên Giáp và Đại tá Đoàn Sự sau cuộc gặp với Mao Trạch Đông tại Bắc Kinh năm 1958. Ảnh do Đại tá Đoàn Sự cung cấp.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp và Đại tá Đoàn Sự sau cuộc gặp với Mao Trạch Đông tại Bắc Kinh năm 1958. Ảnh do Đại tá Đoàn Sự cung cấp.

Thời điểm diễn ra cuộc gặp giữa Mao Trạch Đông và ông Võ Nguyên Giáp thì bà vợ hai của ông Lê Duẩn là Nguyễn Thụy Nga cũng mới sinh người con trai út Lê Kiên Trung ở Bắc Kinh. Theo thông tin mà người ta rỉ tai nhau vào lúc đó thì ông Lê Duẩn phải đưa vợ bé sang Trung Quốc và tá túc trong Đại sứ quán Việt Nam vì bị bà vợ cả đánh ghen. Tuy nhiên, sau những gì đã xảy ra cùng tiết lộ của Đại tá Đoàn Sự thì rất có thể đây là chiêu mà ông Lê Duẩn nghĩ ra để lấy được lòng tin của Bắc Kinh.

Ông Lê Duẩn đem vợ con sang Bắc Kinh như một thứ “con tin” để đổi lấy sự ủng hộ của Bắc Kinh cho ngôi vị Tổng Bí thư. Vậy ông Đinh Thế Huynh lấy gì để “thế chấp” cho các ông chủ Trung Nam Hải?

Hội nghị Trung ương 4 khoá XII kết thúc, người ta nhận thấy Bí thư Thành uỷ Hà Nội Hoàng Trung Hải, một người Hán trá hình, “cha đẻ” của Formosa Hà Tĩnh cùng hàng loạt hiểm hoạ Trung Quốc khác ở Việt Nam và là người bị tố cáo những tội ác khủng khiếp suốt hơn 8 năm nay nhưng vẫn không được giải quyết đúng pháp luật, lại xuất hiện nổi bật trên truyền thông sau một thời gian khá trầm lắng: phát biểu trong chương trình thời sự VTV 19h về tái cấu trúc nền kinh tế, chỉ đạo công an Hà Nội xử lý vụ nhân viên Vietnam Airlines bị hành hung… (Theo một nguồn tin của chúng tôi, ông Hoàng Trung Hải vẫn thường lui tới nhà ông Đinh Thế Huynh từ hồi ông ta còn làm Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương).

Tối 28/10 vừa qua, buổi lễ kỷ niệm 5 năm ngày thành lập Câu lạc bộ bóng đá No-U FC, nơi tập hợp những tiếng nói đấu tranh ôn hoà chống bá quyền Trung Quốc, dù đã phải diễn ra trong khuôn viên Nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà để đảm bảo an toàn nhưng vẫn bị chính quyền Hà Nội huy động một lực lượng an ninh hùng hậu đến bao vây và tiến hành cắt điện, ngắt Internet, phá sóng điện thoại di động. Một số nhà hoạt động thậm chí còn bị công an ngăn cản tại nhà, không cho đến địa điểm tổ chức.

Phải chăng cặp bài trùng Hoàng Trung Hải – Nguyễn Phú Trọng sắp sửa nhường sân chơi cho cặp bài trùng cũng đặc biệt nguy hiểm cho tương lai đất nước là Hoàng Trung Hải – Đinh Thế Huynh? Và “con ngựa thành Troy” Hoàng Trung Hải lại tiếp tục kiểm soát ban lãnh đạo tối cao của Việt Nam hòng tiếp tục gieo rắc tai ương cho dải đất hình chữ S này?

* Blog của nhà báo Lê Anh Hùng là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

  • 16x9 Image

    Lê Anh Hùng

    Lê Anh Hùng là một blogger/dịch giả/nhà báo độc lập ở Hà Nội và là người đấu tranh vì tự do, dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam từ nhiều năm nay.

Đã xem 3055 lần

Chân thành cảm ơn tác giả hoặc quý vị nào đó đã đăng bài viết này lên Quán Văn.

[ Thành viên mới xin ĐĂNG KÝ ]
[ Thành viên ĐĂNG NHẬP ] để đăng bài
(Quý vị sẽ nhìn thấy cách chỉ dẫn đăng bài.)

Máy chiếu VPL-DX240 XGA

Chuyên phân phối MÁY CHỦ DELL POWEREDGE T30 E3-1225 V5

Phân phối thiết bị mạng Cisco FULL mã

Máy in hóa đơn, máy in bill PRP-085 Giá hot

NỆM CAO SU KIM CƯƠNG TỔNG HỢP KHUYẾN MÃI TẶNG GỐI

Thuốc diệt GIÁN thần kỳ

Nhà Hàng SÀI GÒN PHỞ TOMBALL, TX CẦN NGƯỜI

Cần Sang Nhà Hàng Phở Vùng TOMBALL, TX

Bán xe Toyota Camry 2004. 2.4 mới cứng. Hệ thống máy móc tân tiến cùng dàn video từ nước ngoài

Cần bán 4 lô đất khu du lịch Cam Ranh và Diên An – Khánh Hoà

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách

5 Comments

  1. Văn Tế Đại Tướng

    Núi Điện Biên mưa vần gió vũ,
    Sông Bạch Đằng nước đỏ hờn căm.
    Thác Bản Giốc, Ải Nam Quan,
    Oan hồn, uổng tử khóc than dậy trời.
    Đại tướng ơi! Đại tướng ơi!
    Mạng tôi ông để ở nơi chốn nào?
    Ông đi đánh mướn cho Tàu,
    Mà sao ông bắt đồng bào chết thay?
    Núi rừng Việt bắc phơi thây,
    Để cho ông bước lên đài hiển vinh.
    Lời ông tôi nhớ rành rành,
    Bốn triệu mạng sống đã thành hồn ma.
    Mà ông cứ kể như pha,
    Chẳng hề thương tiếc, thật là bất nhân.
    Bao nhiêu tướng chết thành thần,
    Còn ông chết xuống làm quân tội đồ.
    Khác chi số kiếp tặc Hồ,
    Đời đời địa ngục hoả lò đốt thân.
    Xưa làm tướng sát ba quân,
    Bất trung với nước với dân tộc mình.
    Bây giờ chết xuống thành tinh,
    Chảo dầu vạc lửa cực hình thảm thương.
    Đảng ta lấy đó làm gương!

    http://fdfvn.wordpress. com

  2. Có thể tin được chuyện ông Hồ Chí Minh muốn đưa Võ Nguyên Giáp thay Trường Chinh vào năm 1956, khớp với sách của Vũ Thư Hiên và Trần Đĩnh. Còn Bùi Tín cho rằng Hồ Chí Minh không muốn Võ Nguyên Giáp thay Trường Chinh thì chỉ là tưởng tượng của riêng ông ta, bởi vì không có một dấu hiệu nào cho thấy HCM phải e ngại VNG.
    Tuy nhiên chi tiết Mao Trạch Đông không đồng ý cho Võ Nguyên Giáp thay Trường Chinh như tác giả nêu ra thì khó tin, bởi vì theo tác giả thì cuối năm 1958 chưa có ai thay Trường Chinh, nhưng tất cả các tài liệu và hồi ký đều cho thấy Lê Duẩn đang nằm vùng trong Miền Nam được kêu ra Hà Nội để thay Trường Chinh từ năm 1957. Do đó chuyện Mao Trạch Đông đề nghị Lê Duẩn thay Trường Chinh vào tháng 11 năm 1958 thì không đúng.

  3. CHÁY NHÀ TRA CHUỘT
    *
    Brexit Đèn Cù Duterte quay
    Chong chóng Bàn Môn Điếm đĩ quầy
    Vỡ bình lật đật giờ tý quậy
    Canh ba đình bộ luật chậu quây
    *
    Xì Trump xịt thối bầy hầy Hillary sến trên mây cãi bậc thầy
    Hun Sen hít tớ thối thây
    Tô Lâm thảo khấu cối chày Trịnh Xuân Thanh
    Khoan hồng đạo Nguyễn Tất Thành chỉ Huy Đức cống ngoài vành móng ngựa tra
    *
    Võ Kim Cự tuyệt Formosa
    Hoàng Sa Đảo Mắt chẳng Kê Gà
    Rác thải bảy mươi năm khách trú
    Ba Đình Ụ nổi khối thằng qua
    *
    Karaoke lén Cát Bà phòng ban cua sởi cây da mãng xà trườn
    Học viên Ní Nuận không lươn
    Lẹo trình lý lịch vô thường quỷ dạ xoa
    Cave tổng khám Chí Hòa Phan Đăng Lưu Kỹ nữ Oa trữ Đầm Đùn
    *
    TÂM THANH

  4. VÕ NGUYÊN GIÁP, LÊ DUẨN, VÀ ẢNH HƯỞNG CỦA MAO TRẠCH ĐÔNG VỚI CÁCH MẠNG VIỆT NAM.
    Từ năm 1949 đến năm 1954, ảnh hường của Mao với CM VN rất lớn,Mao được coi người bạn lớn của Việt nam.
    Trước hết phải khẳng định Mao rất có công trong việc chi viện cho Vn đánh Pháp,sau là Mỹ, nhất là trận Điện Biên Phủ, tướng Giáp đã tiêu diệt và bắt trọn gói 16 ngàn lính Pháp, có cả tướng Đơ cát, buộc Pháp phải ký hiệp định Giơ-ne-vơ để rút khỏi Đông Dương. Bấy giờ Mao mới giật mình, nghĩ rằng Hồ Chí Minh, Võ Ng Giáp là anh hùng hào kiệt có một không hai, người Vn so với người TQ thì người VN thật gê gớm, Nhật bản là nước bé tý nằm cạnh TQ mà đánh cho TQ thua liểng xiểng, còn Mao thì chạy trốn khắp nơi,đẩy Tưởng Giới Thạch ra đối đầu với Nhật.Nếu không có Liên Xô đánh Nhật giúp thì quân đội Mao chắc còn phải chui rúc ở Diên An dài dài.
    Sau này cai trị được TQ, Mao rất nể và sợ VN, mặt khác cũng sợ Mỹ, e rằng Việt Minh thua trận thì TQ mất luôn, nên ông ta vừa giúp VN vừa kiềm chế VN.
    Với Hồ Chí Minh , Võ Nguyên Giáp và Lê Duẩn không phải ma-nơ-canh để ngắm, mà họ là những người trực tiếp cầm quân,cả hai ông đều là những người tài ba về quân sự chính trị và mưu lược hơn hẳn những kẻ đối đầu với VN khi ấy.Việc phân công Lê Duẩn là Bí thư thứ nhất đảng, VNG phụ trách quốc phòng là hợp lý theo đúng yêu cầu CM VN. Người VN đã biết rõ dã tâm của Mao trong vấn đề kiềm chế VN, thể hiện qua hội nghị Giơ-ne-vơ nên rất cảnh giác với TQ, tuy vậy vẫn thể hiện tinh thần hữu nghị anh em,trước sau như một.
    VN càng có lý do nghi ngờ Mao khi năm 1972 Ních sơn đến Tq, âm mưu dùng TQ để giải quyết vấn đề VN.Tại Miền bắc khi ấy ảnh chân dung Mao đã bị lôi từ các hiệu sách ở Hà Nội ném vào sọt giác. Trong tâm tưởng của VN, Mao trở thành một tay bạo chúa, thâm hiểm.
    Trở lại vấn đề trên, Mao cũng có thể sợ Võ Nguyên Giáp vì ông này giỏi cầm quân, và thích Lê Duẩn hơn, vì Mao chưa rõ gì về tài năng của ông này, Mao lo xa ngộ nhỡ xâm lược VN thì cũng đỡ bị đòn hơn, nhưng “dân VNCH”, Mỹ, TQ đều tính lầm,dù ai là tổng bí thư thì quân xâm lược đều dính đòn như lịch sử đã chứng minh trong chiến tranh VN với Mỹ(1954-1975).
    Võ nguyên Giáp đánh tan Mỹ, Ngụy,đánh tan Khơ Me đỏ,và tiếp theo là Tầu cộng Đặng Tiểu bình năm 1979, cũng như Đức thánh Trần Hưng Đạo 3 lần đánh tan Nguyên Mông.Sau đó Đức Thánh Trần Hưng Đạo về nghỉ ngơi ở Vạn Kiếp, khi có việc mới về gặp vua, thật là một bậc quốc sỹ vô song. hai ông VNG và TR H Đạo đều là đại trí thức hiểu biết xa rộng nên chẳng cần làm vua thì oai danh cũng lừng lẫy thiên hạ rồi.
    Mao đã bị mất giá trước con mắt người Việt từ đó.
    Mấy anh hải ngoại dốt nát, tán bậy lung tung, lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, chuyên bới móc chức vụ nhỏ to để dèm pha người tốt.
    Bùi Tín là ai? anh này là tên phản thùng cs, bị dân hải ngoại cư trú tại Hoa kỳ chửi cho như chó, thiếu ăn nên chuyên lên BBC,VOA chửi bậy có gì mà phải chấp.”Dù chó có sủa thì trăng vẫn mọc”, ngạn ngữ Nga Xô mới thật hay!

    • Rốt cuộc thì cũng lòi ra Dinh Ngoc Anh là dư luận viên của CSVN. Cứ việc ca tụng bác và đảng đi. Nhưng thên hạ có nghe hay không ? Nhất là thanh niên Việt Nam ngày ngay? Họ có cái đầu để biết có nên tin tuyên giáo CSVN nữa hay không?! Lập đi lập lại những luận điệu tuyên giáo thì có ích gì?

Comments are closed.