Mai Thanh Truyết – Đất nước không phải của riêng ai…

Đất Nước là Đất Nước của chung, của mọi người Dân, của cả dân tộc. Từ người lãnh đạo quản lý Đất Nước cho đến người dân cùng đinh trong xã hội cần phải được dự phần và chia xẻ trách nhiệm đối với Đất Nước.

Ở các quốc gia tiến bộ và phát triển, người có quyền hạn càng cao thì trách nhiệm càng lớn. Một tai nạn xe lửa hay máy bay có thể khiến cho ông/bà Bộ trưởng Giao thông phải nhận lãnh trách nhiệm và từ chức. Huống chi trong việc quản lý một Đất Nước.

Việt Nam từ bao năm nay, có biết bao chính sách, kế hoạch… bị phá sản mà nhân sự đề ra chính sách vẫn ung dung tự tại trên cương vị cũ, có khi càng cao hơn để có điều kiện đề ra những chính sách phá sản khác!

Đó là một trong nhiều nghịch lý làm trì trệ sự tiến hóa và phát triển của Dân tộc do CSVN là thủ phạm chính.

2

Để kết luận, chúng ta thử hình dung các mắc xích có thể kết nối bốn sự kiện đang được khai triển ở Việt Nam và các quốc gia lân cận. Đó là các công trình xây dựng xa lộ Trường sơn, đường số 9 nối liền biên giới Thái-Lào ra biển Đông, nhà máy lọc dầu Dung Quất, và dự án quốc tế giữa Trung Cộng và Thái Lan trong việc nạo vét khai thông lòng sông Cửu Long để tàu vận tài nặng có thể lưu thông trên thủy lộ này.

– Trước hết, theo quan điểm về chiến lược quân sự mới, xa lộ Trường Sơn sẽ không còn là con đường chiến lược một khi có chiến tranh như lãnh đạo CSVN biện minh cho việc xây dựng này. Thiết nghĩ đây là con đường chiến lược dành cho mục đích kinh tế-chính trị, nhưng không hẳn để áp dụng cho Việt Nam vì trong suốt chiều dài của xa lộ là vùng thưa dân cư nếu không nói là hoang dã. Quốc lộ I, con đường huyết mạch của Việt Nam, cần phải được nâng cấp, nhất là từ Quảng trị trở ra Bắc nhưng không được lưu tâm đến.

– Đường số 9 từ Đông Hà được nới rộng thành một xa lộ để mở một huyết mạch đông tây từ cảng Madchamay, Ấn Độ dương, Thái Lan ra biển Đông.

– Về nhà máy lọc dầu Dung Quất, tuy vùng nầy không có hạ tầng cơ sở như giao thông, điện nước, và dân cư thưa thớt, và rất xa trung tâm sản xuất dầu thô hàng ngàn dậm. Địa điểm nầy phải chăng được chọn lựa để đáp ứng mục tiêu chuyển vận dầu khí vào vùng đất phía Tây Nam của Trung Cộng như Vân Nam và Tứ Xuyên? Năm 2014, Dung Quất chuyển vận qua Vân Nam 7 triệu tấn đầu thô. (Hàng năm Dung Quất bị lỗ hàng chục triệu Mỹ kim ngay từ ngày bắt đầu đi vào sản xuất. Hiện tại có nguy cơ đóng của, làm tiêu tốn của cải quốc gia trên 15 tỷ Mỹ kim!)

– Và công trình quốc tế thứ tư là việc nạo vét cùng nới sâu lòng sông Cửu Long không ngoài mục đích khai thông vận chuyển của các tàu vận tải hàng hóa lớn nối liền Vân Nam (Tây Nam TC), Thái, Lào, và Việt Nam? Vào cuối tháng 12/2014, hai chiếc tàu chở dầu từ Ấn Độ dương qua hải cảng trên để tiếp vận dầu cho tỉnh Vân Nam với nhu cầu 1 triệu thùng dầu thô mỗi ngày).

Nếu tổng hợp bốn mắc xích trên lại với nhau, chúng ta có thể hình dung được một sự phối hợp chiến lược nhuần nhuyễn về kinh tế-chính trị do CSVN thực hiện từ hơn 10 năm qua.

Nhưng tất cả những sự phối hợp đó chỉ nhằm mục đích “phục vụ cho nhu cầu của đàn anh nước lớn tức Trung Cộng” để:

– Chuyển vận hàng hóa xuất cảng từ lục địa Tây Nam Trung Cộng sang Thái, Lào, Việt Nam và quốc tế.

– Sản phẩm nhập cảng chiến lược của TC là dầu khí, và Dung Quất sẽ là nguồn cung cấp quan trọng cho vùng này.

Các diễn biến từ quá khứ đến nay cho phép chúng ta kết luận là CSVN đã hành xử việc hội nhập và phát triển quốc gia như trên đã không thể hiện tinh thần hội nhập và phát triển bền vững theo tinh thần của Liên Hiệp Quốc đề ra mà chỉ tô đậm thêm lý tính thần phục, nếu không nói là nô lệ của cường quyền để phục vụ cho nhu cầu kinh tế, chính trị, và quân sự của TC hơn là tạo thêm phúc lợi cho người dân Việt.

2Xuyên qua bốn sự kiện đã phân tích ở phần trên để lý giải cho việc phát triển không đồng bộ đưa đến tình trạng bế tắc hiện tại của Việt Nam trong vấn đề hội nhập vào tiến trình toàn cầu hóa trên thế giới, CSVN đang tiếp tục đi theo chiều hướng kinh tế chỉ huy dưới mỹ từ “phát triển kinh tế tư bản theo định hướng xã hội chủ nghĩa” mà không ai trong Bộ Chính trị, Trung ương đảng giải thích được… định hướng xã hội chủ nghĩa như thế nào.

CSVN phát triển Đất và Nước như người mù đi tìm cây kim trong biển cả!

Do đó họ không còn đủ sức quán tính mạnh để vượt ra khỏi rào cản thần phục và xin-cho, để rồi cuối cùng giải pháp thần phục vẫn là giải pháp dễ nhất và an toàn nhất cho công cuộc bảo vệ quyền lực của đảng.

Từ những lý do trên, thử hỏi làm sao lãnh đạo CSVN có thể đem lại niềm tin cho người dân được?

Biết đến bao giờ thái độ thần phục của đảng CSVN chấm dứt để cho người dân Việt có khả năng đứng vững trên hai chân của mình?

Lịch sử Việt Nam trong tương lai chắc chắn sẽ không quên ghi lại những trang sử đen tối của dân tộc trong giai đoạn cai trị của đảng CSVN.

30.10.2016

Đã xem 1061 lần

Chân thành cảm ơn tác giả hoặc quý vị nào đó đã đăng bài viết này lên Quán Văn.

[ Thành viên mới xin ĐĂNG KÝ ]
[ Thành viên ĐĂNG NHẬP ] để đăng bài
(Quý vị sẽ nhìn thấy cách chỉ dẫn đăng bài.)

Máy chiếu VPL-DX240 XGA

Chuyên phân phối MÁY CHỦ DELL POWEREDGE T30 E3-1225 V5

Phân phối thiết bị mạng Cisco FULL mã

Máy in hóa đơn, máy in bill PRP-085 Giá hot

NỆM CAO SU KIM CƯƠNG TỔNG HỢP KHUYẾN MÃI TẶNG GỐI

Thuốc diệt GIÁN thần kỳ

Nhà Hàng SÀI GÒN PHỞ TOMBALL, TX CẦN NGƯỜI

Cần Sang Nhà Hàng Phở Vùng TOMBALL, TX

Bán xe Toyota Camry 2004. 2.4 mới cứng. Hệ thống máy móc tân tiến cùng dàn video từ nước ngoài

Cần bán 4 lô đất khu du lịch Cam Ranh và Diên An – Khánh Hoà

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách

5 Comments

  1. HỐ HÔ ĐẠI ĐỒNG CHUNG
    *
    Nếu biết trước Dương Khiết Trì đứt néo
    Chùa Liên Trì Dê Chệt đâ cắn neo
    Đồi thông Tôn Ngộ Không reo
    Thiến heo hoạn lợn chẳng leo lên giường lèo
    *
    Vũ Huy Hoàng lúc đá bèo giặc cà tô mát giao kèo Nguyễn Thị Doan
    Trần Đại Quang Tạ Bích Loan
    Phùng Quang Thanh tịnh lăng loàn nợ Kim Ngân
    Dở dơ lú dại cù lần hồn lang dạ sói truồng Trần Dân Tiên ông
    *
    Hố Hô xả lũ nước mênh mông
    Quần chúng khu đen khỏi đại đồng
    Nóc nhà cầu tõm Tòng Thị Phóng
    Nguyễn Xuân Fuck Ủn Mao Trạch Đông
    *
    Formosa ngã bưởi bòng quýt làm cam chịu giao thông ướt bành mỳ
    Quỳnh Lưu roi lý M.C
    Phan Anh nhà nước Diễm My roi mận đào
    Nghệ An thối địch cờ sao Nguyễn Như Phong hóa chó vào đại hồng chung
    *
    TÂM THANH

  2. Tôi không biết đánh giá vn bây giờ thế nào chứ như tôi biết Vn hiện tại khác xa cách đây 20-10 năm trước, tại Sài Gòn , Đà Nẵng, Hà Nội và rất nhiều thành phố tỉnh lỵ ở cả 2 miền Bác Nam to đẹp gấp 1o đến 20 lần so với trước 1975. Người Pháp đến Đà nẵng cũng phải mơ ước cảnh quan và con người nới đây.Đường cao tốc từ bắc vào nam thật tuyệt. Đồng Bằng sông Cửu Long có nhiều con cầu hiện đại mà thời VNCH trước 1975 mơ cũng chẳng có.Nông thôn miền Bắc thời Pháp nghèo rớt mồng tơi, năm 1945 chết đói 2 triệu người , thế mà bây giờ ko biết bọn cộng sản cai trị thế nào mà có lúa bán ra nước ngoài tới hơn 3 triệu tấn.từ thành thị tới nông thông có nhiều xe hơi, anh chăn vịt ở Đan Phượng Hà Tây cũ, chị trồng cam ở Cao Phong Hòa Bình cũng mua được xe hơi sang trọng giá tới nhiều ngàn đô.Ai không tin cứ thử quan sát, hoặc hỏi người cao tuổi hoặc xuyên Việt một chuyến xem sao .

    • – Không biết ở trình độ nào mà lại đi so sánh đường xá, nhà phố tại VN ngày nay với 20 năm trước. Sao không so sánh với 100 năm trước luôn ?
      – 100 năm trước không có lấy một con đường quốc lộ, không có lấy cây cầu. Thế mà sau khi thực dân Pháp vào thì khắp nước là dường tráng nhựa với đủ loại cầu cống cho xe hơi xe lửa chạy ngày đêm. Rồi thì nhà xây nhà đúc, phố xá v.v….
      – Đó là xương máu của nhân dân Việt Nam chứ không phải là tiền của thực dân Pháp bỏ ra. Nó đã xâm chiếm nước ta và nó vét sạch tài nguyên của cha ông ta để lại mới làm nên những con đường, những công trình đó. Công trình đó hình thành trên mồ hô, nước mắt của nhân dân Việt Nam.
      – Rồi ngày nay CSVN lấy tiền ở đâu mà xây nên những công trình đó ? Có phải là đi vay của nước ngoài rồi móc dầu lửa lên mà trả hay không? Nay đã bán sạch dầu lửa rồi thì mạng trên cổ một núi nợ mà con cháu Việt Nam sau này phải trả hàng trăm năm vừa vốn vừa lãi. Còn tệ hơn thời thực dân Pháp.
      – Rồi đây chống mắt mà coi CSVN làm gì với núi nợ quốc tế, không quịt nợ của người ta được đâu, nhân dân VN lại phải nai lưng ra trả bằng mồ hôi xương máu từ đời cha tới đời con. Trong khi tiền đi vay đã chạy hết vào túi của bọn CSVN , chỉ có một ít chạy ra các công trình xây dựng.

  3. theo BBC,Hoa Kỳ dân số khoảng 300 trieuj dân mà nợ thằng Trung quốc 1.200 tỷ USD,nợ đến nỗi năm 2013 tổng thống phải tạm thời đóng của vì không có lương cho nhân viên.Nợ nần quốc tế là chuyện bình thường.
    Cách đây một trăm năm, người Pháp làm đường ở VN được cụ Phan Bôi Châu kể tội như thế này trong bài Á tế á ca:
    …”Lại nghe nói Lào cai Yên bái,
    Mấy muôn người xẻ núi khơi sông
    Độc thay lam chướng ngàn trung
    sông sâu ném xác hang cùng chất xương”.
    nguyễn văn Thạc nên nhớ là thơ của cụ Phan Bội Châu chứ không phải là thơ tuyên giáo Hà Nội đâu nhé, khổ thật Thạc cứ làm mình phải dậy như dậy trẻ con lớp 2 ấy!

  4. – Thằng Mỹ mà nợ thằng Trung Cọng là chuyện bình thường, còn thằng Việt Cọng mà nợ thằng Mỹ thì nó cấn qua cho thằng Trung Cọng đòi. Lúc đó thì thằng Trung Cọng nó tuốt xương thằng Việt Cọng chớ không chơi.
    – Thơ của cụ Phan Bội Châu có đúng như Thạc tui nói không? Ba Đô có thấy Thạc tui đáng làm thầy Ba Đô không?

Comments are closed.