Một cõi xa người

Em đi mang nỗi buồn thiên cổ
Ta đứng nơi nầy ngọn lửa than
Buồn trôi theo gió đi biền biệt
Lửa ngấm thời gian cũng lạnh tràn
 
Một thân nơi ấy, em nhìn lại
Tự thấy hồn em khóc biệt ly?
Hỡi ơi mây trắng trôi về núi
Còn lại trong ta chút ngậm ngùi
 
Ngàn năm với một ngàn năm nữa
Đá nát phai vàng cõi tử sinh
Nghe như nhân thế còn hơi thở
Ai vẫn trông ai mắt mỏi nhìn
 
Ở đây thăm thẳm đời mưa gió
Gió gọi em về ta đợi đây
Ngoảnh lại quê làng tre quạnh quẽ
Con sông thơ ấu nước vơi đầy
 
Nửa đêm chợt tỉnh hồn phiêu lãng
Một nửa đời ta lỗi hẹn người
Vẫn cứ tiếc hoài sao lỗi hẹn
Đời như con nước chẳng buồn trôi
 
Mai mốt giong buồm ra biển rộng
Chân mây ai đứng gọi hồn ta
Có phải ngàn năm em đứng đó
Ôm nàng Tô Thị ngó trăng tà
 
Về đâu? Ta sẽ về đâu nhỉ
Có đứng cùng em bạc mái đầu
Bao lâu trời đất còn dâu bể
Vọng hồn cố quốc tiếng thương đau
 
Khóc chi? Ta vẫn còn khóc mãi
Dòng lệ tuôn ngoài chốn viễn khơi
Đời vẫn trôi xa ngàn dặm thẳm
Mượn “be” Phạm Thái để quên đời
 
Ta vẫn cố quên, mà quên được?
Làm “con ngựa đá lội qua sông”
Tiếc một đời trai sông đã cạn
Bao nhiêu xương máu đã khơi dòng
 
Ừ nhỉ! Ta mê đời vọng ngữ
Một cõi hư huyền tiếc mãi chi
Ta lại nhìn ta lòng chợt tỉnh
Trăm năm “thân thế lỡ qua thì!”
 
Năm thứ ba
Chuẩn bị ngày giỗ Thu Hường
Tháng 2 năm Kỷ Hợi
hoànglonghai

Đã xem 1726 lần

Chúng tôi nhận thiết kế website hoặc hướng dẫn tạo website riêng với giá phải chăng.
Xin liên lạc Email: baotoquoc@hotmail.com

Phim hay mỗi ngày

Đăng ký qua Email để nhận được những bản tin mới từ Quán văn

Enter your email address to subscribe to this blog and receive notifications of new posts by email.

Join 1,689 other subscribers

Be the first to comment

Tham gia bình luận