Nhân dịp nhạc sĩ Tô Hải và ông Bùi Tín qua đời!

Xin Lưu ý: Công cụ “Tìm Kiếm Video” [Không Quảng Cáo] – b* Để xem video mới nhất (Bấm vào Filter bên góc phải. Sau đó chọn Date bên menu trái.)

“Ai về sau dãy núi Kim Bôi,

nhắn rằng tim tôi chưa phai mờ…”

(“Nụ cười Sơn cước” – Tô Hải – Thanh Lan hát bài nầy hay lắm)

Năm 1971, tôi hành quân ở ấp Bà Lễ, thuộc xã Yên Luông, quân Hòa Lạc, tỉnh Gò Công. Tình cờ, tôi “lạc” vào một xóm nhà, theo chính quyền hồi bấy giờ, gọi xóm nhà nầy là “Làng Chiêu Hồi”.

Chiêu Hồi là “quốc sách” của Tổng Thống Ngô Đình Diệm, dùng để gọi (chiêu) những người bên kia chiến tuyến trở về (hồi) theo điều người ta tuyên truyền hồi đó là “Chính nghĩa Quốc Gia”.

Vì là “quốc sách”, có bộ Thông Tin của ông Trần Chánh Thành nắm vai chính trong việc tuyên truyền nên nhiều văn nghệ sĩ tham gia. Tôi từng nghe Duy Khánh hát trên làn sóng đài phát thanh Saigon: “Đã mười năm qua, tôi đã trở về Quốc gia. Anh còn mê mải chưa về. Mà con đường ấy, ixin đừng chớ có đam mê…” Ngoài ra, ở miền Nam cũng có nhiều bài hát “chiêu hồi” nhưng tôi không nhớ. Xin lỗi độc giả vậy.

Sau khi tổng thống Ngô Đình Diệm qua đời, chương trình chiêu hồi cũng còn hoạt động, gọp chung thành một bộ, gọi là bộ “Dân Vận Chiêu Hồi” nhưng nặng về hình thức, trình diễn và “thư lại”, xin nói rõ là từ “ông” bộ trưởng cho tới ông cán bộ cấp quận (chi Chiêu Hồi) quanh quẩn ở Saigon, các thị xã, thị trấn có an ninh, tối ngủ ít lạnh giò, chớ người dân quê ở xã, ở ấp có biết “chiêu hồi” hay “hồi chánh” (về với “chánh” nghĩa Quốc Gia là cái gì đâu. Họ cứ gọi chung một tiếng là “chiêu hồi” mà quên mất hai chữ “hồi chánh”. Cái mà người dân xã ấp biết và ưa hích nhứt, ngày nào cũng canh giờ (2 giờ chiều mà nghe radio là chương trình “Gia đình Bác Tám”) (không phải “Bác Hồ” đâu nghe!) của Phi Thoàn, Tú Trinh và Bà Năm Sadec…

Thỉnh thoảng, cũng có người trong bưng ra “chiêu hồi” như câu chuyện “con nhỏ Hoàng Thị Vân” mà tôi đã kể trong cuốn hồi ký “Hương Tràm Trà Tiên”. Chắc chắn, gần như trăm phần trăm, những người ra chiêu hồi nầy không phải vì kết quả của chương trình chiêu hồi của bộ Dân Vận Chiêu Hồi của Tổng Thống Thiệu, mặc dầu bộ nầy, ngốn rất nhiêu tiền Viện Trợ Mỹ. Thực sự tôi chê cái bộ nầy, còn chê nặng lời hơn như “Ăn hại…” thì cũng đáng đời đấy, nhưng tôi không viết tục vào đây.

Tuy nhiên, những “người chiêu hồi” thì “phục vụ chính nghĩa Quốc Gia” rất hữu hiệu. Đó là mỗi tỉnh có một “trung đội võ trang tuyên truyền”. Nói cho đúng, trung đội nầy có “tuyên truyền” gì đâu mà họ đi đánh Việt Cộng đấy. Họ không ngồi ở thành phố, không đóng đồn chờ Việt Cộng tới. Họ vô tới mật khu mà đánh Việt Cộng.

Phần đông, họ là “dân chiêu hồi” nên họ biết rất rõ Việt Cộng: Cách sinh hoạt ở “cứ”, canh gác, di chuyển, đóng quân, thu thuế (kinh tài), phục kích, tuyên truyền, khủng bố dân chúng…

Nhờ biết nhiều nên họ vào tận “hổ huyệt” mà Việt Cộng còn nằm ngủ. Họ tấn công, đột kích, gài mìn, gài lựu đạn.. rồi rút lui, chờ mìn nổ… tự động. Hoạt động của họ, giống như các đơn vị trinh sát của quân đội hay “Thám Sát Tỉnh” vậy.

Những người “ra chiêu hồi”, sau một thời gian, cũng bị gọi đi lính như mọi thanh niên vùng Quóc Gia, nếu họ còn trong hạng tuổi phải nhập ngũ.

Cũng có thể họ bị cơ quan an ninh của chính quyền Cộng Hòa “nghi ngờ tái hoạt động cho Việt Cộng” bởi vì nếu nơi họ sinh sống là vùng xôi đậu, họ có thể bị Việt Cộng lén lút móc nối, de dọa phải hoạt động cho chúng.

Khi nghe những người từ “bên kia chiến tuyến” – gọi là chiến tuyến vì cuộc chiến đấu Quốc – Cộng đã chấm dứt đâu – trở về bên nầy – có người gọi là phản tỉnh – là tôi nghĩ đến “quốc sách” Chiêu Hồi của tổng thống Ngô Đình Diệm. Họ là những “người chiêu hồi” đấy!

Nếu “quốc sách” nầy là hay, tại sao chúng ta không tiếp tục, ngay lúc nầy và ngày sau nữa.

Có phải vậy không?

hoànglongnhải

Đã xem 7338 lần

Giới thiệu từ Quán văn

  • Khám Phá Thái Lan

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.