Những biểu hiện tiêu cực trong thể chế độc tài

Thiện Tùng

Mọi trì trệ người ta đều đổ do cơ chế. Vậy cơ chế hiện nay là gì? từ đâu ra? nếu bất lợi sao còn giữ mãi nó?…

Cơ chế là một thiết chế do giai cấp đang thống trị đặt ra nhằm giữ thế thượng phong cho giai cấp ấy. Như mọi người ít nhất một lần nghe đến, cơ chế chính trị bao trùm ở VN hiện nay là đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý, dân làm ch. Nó ra đời cùng thời với thể chế chính trị độc tôn, toàn trị của Đảng CSVN. Người ta cố giữ nó với bất cứ giá nào là vì lợi thế, lợi ích của Đảng, của phe nhóm người ta, đó là điều dễ hiểu. Còn có chấp nhận nó hay không đó là việc của cộng đồng dân tộc.

Để giữ thế độc tôn, toàn trị, từ Lập pháp, Hành pháp, Tư pháp, các bộ ở Trung ương đến lãnh đạo các địa phương đều do Đảng CSVN cơ cấu đảng viên của mình ra ứng cử, theo thể thức “Đảng chọn Dân bầu”. Từ đó, họ có làm bậy dân cũng không có quyền bãi miễn. Cán bộ chủ chốt ở các cấp, các ngành… đều là đảng viên. Họ ngồi vào ghế quan do đảng, họ được thăng quan tiến chức cũng do đảng… Họ chỉ sợ đảng cấp trên của họ. Đối với cấp dưới và dân, họ như những ông vua con, tha hồ mà tác oai tác quái. Đảng là trừu tượng, như một cơ thể; đảng viên là cụ thể, như những tế bào. Đảng bảo vệ đảng viên là bảo vệ tế bào của bản thân mình, đó là điều dễ hiểu. Đảng giết đảng viên khác nào tự sát. Rõ mối liên hệ chung riêng ấy, đảng viên mới dám làm những điểu mà người ngoài đảng không hề dám. Người ta đánh giá đảng qua đảng viên, đảng viên tốt thì đảng mới tốt và ngược lại.

Nói con số tròn, dân số Việt Nam hiện nay khoảng 90 triệu, trong đó có chừng 4 triệu đảng viên. Những vụ tham nhũng, tiêu cực được phát hiện, vụ nào cũng có ít nhất bốn phần năm (4/5) can phạm là đảng viên – một tỷ lệ hư hỏng trong đảng đang cầm quyền đã báo động đỏ. Tế bào (đảng viên) hư nhiều như vậy, cơ thể (đảng) nếu không vào nhà thương nhờ danh y dùng thuốc đặc trị, tử vong là cầm chắc?.

Tại sao lúc đầu dùng cụm từ chống tiêu cực (thời ông Linh), nhưng ít lâu sau thay nó bằng cụm từ chống tham nhũng? Có lẽ Trung ương Đảng thấy vi khuẩn đã thâm nhập vào não b. Tham thì có thể bất cứ ai, còn nhũng phải là người có quyền. Chống tham nhũng là chống người có quyền mà tham, người không quyền mà bảo chống người có quyền ai mà dám?!. Thật khôi hài: “Lãnh đạo mà ở dơ rồi bảo người bị lãnh đạo tắm, vị bụng người ta tắm cho rồi đạp người ta…” Hơn nữa, những người làm bậy ấy do đảng cơ cấu họ vào ghế quan, họ là tế bào của đảng, tốt hơn hết để đảng tự xử cho tròn trách nhiệm với dân. Nếu không tự xử được, hãy dẹp qua một bên, đừng chàng ràng ở đó chướng mắt, khiến cho người đời thêm tâm và khẩu đều không phục.

Tôi về nông thôn dự giỗ, một lão nông vốn quen biết hồi còn chiến tranh, ông xề lại gần tôi nói: “Hồi đó tao đánh giá tụi bây tốt là sai…” Tôi đáp lại: “Hồi đó ông đánh giá chúng tôi tốt là đúng, giờ đây ông xem chúng tôi vẫn tốt như xưa là sai.” Ông vỗ vai tôi mấy cái, nói: “Sám hối như thế còn có thể chơi được”.

Trong tiệc cưới ở nhà hàng, hai người khách ngồi gần nhau, một người chỉ người mới vào cửa nói: “Thằng đó tuy đảng viên nhưng nó tốt” – Vậy là sao?.

Trong chiến tranh, vào đảng là vào đội tiên phong chiến đấu, ngày nay vào đảng như vào dân Tây. Được thẻ đảng là được ghế quan. Thẻ đảng có giá trị hơn bằng Đại học, có bằng Đại học đôi khi thất nghiệp, có thẻ đảng thì chắc ăn như bắp. Do vậy, kẻ thất đức, bất tài bằng mọi cách luồn lách để được vào đảng, được đảng cơ cấu làm quan. Hễ quan thì có quyền, hễ có quyền thì có lợi: Ngoài việc được ăn trên ngồi trước, ít nhất cũng có lương khá; có phương tiện công đi lại; được ưu đãi trong trị bịnh; con cái được ưu tiên trong học hành và làm việc; có chế độ tiếp khách; chữ ký bán rất có giá trị; làm quấy nếu bị phát hiện có đảng binh, xử lý nội bộ; lộ liễu quá không thể che được phải ra tòa thì được tòa xử theo chỉ thị của đảng; kẹt lắm phải vào tù thì ở tù cha và sẽ được tha vào kân xá gần nhất ..v.v… Càng về sau, cán bộ đảng viên chất lượng càng kém, dễ tha hóa biến chất. Từ thực tế đó, dân gian mai mỉa:

“Đảng là mẹ, Bác là cha

Từ khi Bác mất, Đảng ta tái chồng

Sanh ra một lũ con đông

Thạch Sanh thì ít, Lý Thông thì nhiều” (1)

Ở Việt Nam, từ cán bộ dùng ám chỉ cho các hạng quan chức nói chung, cửa quan là cửa quyền. Cũng ở VN, xưa nay đều rêu rao “Cán bộ là đày tớ nhân dân”, nhưng thực chất thì hoàn toàn ngược lại “Dân là đày tớ cho cán b”. Vì vậy mới có chuyện mua quan bán chức lan tràn, cán bộ là đích đến của mọi tham vọng. Việc mua quan bán chức nhìn vào chóng mặt. Quan chức mà không biết làm gì (chủ trương) và chẳng biết làm thế nào (thực hiện). Họ giỏi nói phét, tham nhũng, nhậu, tán gái…Cả nước nói chung, đặc biệt ở Sài Gòn và Hà Nội nói riêng, phần đông cán bộ cao cấp đều có mướn “Osin”, gọi hoa mỹ là “người giúp việc”, nói trắng ra là người “đày tớ” không hơn không kém. Vậy, nói một cách chính xác: Người giúp việc là đày tớ thật, còn người thuê người giúp việc (cán bộ) là đày tớ giả.

Đoàn xe 34 chiếc của đày tớ Tổng Bí thư,Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng thăm tỉnh Tiền Giang và Cánh đồng nứt nẻ vì thiếu nước. Ảnh Lưu Trọng Văn

Nếu cán bộ thực sự là đày tớ nhân dân thì ít ai chịu làm bán bộ. Làm cán bộ ở VN thời nay sướng chưa từng thấy. Tôi mô tả cái sướng của họ bằng bài thơ “Sống, chết như Ông”:

Làm việc như Ông (bà) sướng bậc tiên:
Việc gì cũng có trợ lý riêng
Xe đưa, xe rước trưa, chiều, sớm
Trần thế khác gì chốn non tiên?.

Tiếp khách kiểu Ông sướng quá tay:
Bao nhiêu phí tổn cứ chi xài
Kê chung phiếu “đỏ” đưa Ông ký
Công quỹ phải nào của riêng ai?

Nằm viện như Ông sướng bậc cha:
Nhân viên nuôi bịnh chia thành ca
Ông sai Ông khiển như đày tớ
Lựng bựng coi chừng Ông thải ra.

Đám táng của Ông lớn quá trời:
Ngày đêm phúng điếu chẳng giờ ngơi
Tiễn đưa Ông đến nơi an nghỉ
Xe nối đuôi dài đếm hụt hơi.

Đâu chỉ thế, còn chôn trước chôn sau, mả lớn mả nhỏ theo tôn ty trật tự Phong kiến; chiếm đất trồng cây lưu niệm, xây tượng đài; trường, đường không đủ cho các vị chia nhau đặt tên để “lưu danh” cho muôn đời sau!

Người ta biến ê kíp thành cánh hẩu (nhóm lợi ích). Hễ hẩu thì hảo (gôm vào), hễ bất hẩu thì bất hảo (thải ra). Tội phạm cộng với quyền lực thành băng nhóm ma-phi-a: Mầy ăn, tao ăn, nó ăn = chúng ta cùng ăn. Phải rạch ròi: Cái nào ăn thì ăn, cái nào cúng thì cúng, cái nào kiếng thì kiếng – tham ăn một mình chết đừng trách. Phải giữ kín cho nhau, thực thi luật giang hồ “Mi không đánh ta, ta không đánh mi”, ngăn ngừa lây lan “bịt khẩu” là thượng sách. Bọn cơ hội, tham nhũng thường dùng thủ thuật “Tạo rồi biến cái nhược của người thành cái lợi thế cho mình”…

Đã là đảng thì tất phải có đảng trưởng (đầu đảng). Đảng trưởng là nhân vật tối thượng, có nhiều lợi quyền nhất. Trong một quốc gia, nếu độc đảng toàn trị, Đảng trưởng như một ông vua, đảng viên là quần thần, còn lại là đám thảo dân. Đảng CSVN hiện nay là đứa con lai tạp chủng, giống cha nhiều hơn giống mẹ, cha là ông Phong (Phong kiến), mẹ là bà Tư (Tư bản), đang hưởng di sản cha mẹ mà không thừa nhận cha mẹ. Đứa con lai nầy rất xảo trá, khó nhận dạng – nó nhưng không phải là nó. Phong kiến thì chỉ có 1 vua, còn nó thì nhiều vua (vua tập thể), vua ở từng cấp từ cao đến thấp – vua của vua. Nói một đàng làm một nẻo, theo kiểu “treo đầu Dê bán thịt chó”- làm kinh tế thị trường còn định hướng XHCN. Nó núp dưới dạng thể chế Dân chủ cho hợp thời, đưa ra luật pháp có đủ “đầu đuôi thủ vĩ ”, nhưng hành xử theo “luật rừng”, mang tính chất “Quân xử thần tử, thần bất tử bất trung”.

Đã là đảng thì sớm muộn gì cũng sẽ chia phái. Phái nầy đấu đá với phái kia để tranh quyền đạt lợi. Nếu có liên minh các phái với nhau, đó cũng là sự liên minh ma quỷ: khi hạ gục đối phương rồi thì quay lại thanh toán với trong phái để giành quyền cai trị thiên hạ. Trong thể chế Độc tài Toàn trị, giới cầm quyền như một đàn Khỉ, con khỉ đực nào mạnh nhứt thời nó nhăn d… tất cả những con khỉ đực khác để độc chiếm…., giống như vua chúa ngày xưa, thiến tất cả đàn ông phục vụ nội cung để tránh “ăn vụn” cung phi mỹ nữ của vua. Cuộc đấu đá tranh giành ngôi thứ dưới thể chế Độc tài không bao giờ kết thúc, xã hội luôn bất an, không loại trừ nội chiến.

Ảnh minh họa

Muốn chấm dứt việc đấu đá tranh giành quyền lực nầy chỉ có con đường duy nhất là thực hiện Dân chủ Đa nguyên, thiết lập Nhà nước Dân chù Pháp quyền, bằng cách: để cho dân chọn người đứng ra quản lý xã hội, phúc quyết Hiến pháp và các Luật cơ bản…

Bọn tham nhũng chống chế ghê gớm đối với bất cứ ai chống lại chúng. Cũng dễ hiểu: nếu để bị “bóc vỏ” thì mất hết, nếu không mất mạng thì mất quyền, mất cả những gì mà họ dày công vung vén, và mất uy tín đối với xã hội. Chúng rất sợ báo chí phanh phui việc làm sai trái của mình, nếu để đổ bể ra chết chùm hoặc ít nhất cũng “đội quần” trước công chúng. Theo người viết nghĩ, làm động tác giả chi cho hao hơi tốn sức, không cần sắm ra Ban nầy, Bộ nọ chi cho hao tài tốn của, chỉ cần ông Tổng Trọng bật đèn cho truyền thông đại chúng đưa ra công khai những vụ việc tiêu cực, tham nhũng trong xã hội thì sẽ hạn chế đến mức thấp nhứt những tệ nạn nầy. Tham nhũng cũng được đôn lên, cũng được hạ cánh an toàn thì dại gì mà không hốt của khi có điều kiện?.

Ai cũng thấy, cũng nói tham nhũng trở thành quốc nạn. Vì lý do nầy nọ, không diệt được chúng từ trong trứng nước, giờ đây nó sinh con đẻ cháu đầy đàng, cài cắm khắp mỗi cấp, mỗi ngành, mọi nơi, phần lớn họ là đảng viên (tế bào) nên được đảng (cơ thể) bảo vệ. Chỉ còn mỗi cách, đảng chấp nhận đau đớn làm cuộc “đại phẫu thuật” mới may ra sống sót với hình hài dù dị dạng.

Việt Nam đang trong thực trạng tiền và quyền cấu kết với nhau: Tiền nhờ Quyền giúp đỡ, che chắn trong làm ăn; Quyền nhờ Tiền xây cơ lập nghiệp, biến đổi thành phần từ Vô sản thành thành Tư sản. Họ đã và đang cấu kết với nhau, xem tiền là tất cả:

Tiền là Tiên là Phật

 –    là sức bật tuổi trẻ

 –    là sức khỏe ông già

 –    là cái đà danh vọng

 –    là cái lộng che thân

 –    là cán cân công lý

 –    là tình đồng chí

 –    hết ý cuộc đời…

Trước hiện trạng tiền và quyền cấu kết với nhau, các quan chức cơ cấu con cháu họ vào, bất cần nó có đức tài hay không. Họ cơ cấu theo huyết thống (theo dòng máu), cha truyền con nối “Con vua thì được làm vua, con sải ở chùa thì quét lá đa”– Gia đình ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chỉ là một trong trăm ngàn gia đình quan chức Trung và Cao cấp hiện nay.

Quan chức thích kết thông gia với nhau: Con anh dâu tôi, con tôi rễ anh, chúng ta có trách nhiệm lo cho chúng có cuộc sống đàng hoàng, có vị thế xã hội xứng đáng. Người ta thường nói “nhứt thân, nhì thế”. Họ quen thân nhau và đều có thế, chơi trò: “Anh nhận con tôi, tôi nhận con anh; anh chiếu cố con tôi, tôi chiếu cố con anh; anh đuổi con tôi, tôi đuổi con anh”. Vì vậy, biên chế mỗi lúc một phình ra, muốn giảm không dễ – định nhưng không làm được “Nhứt thể hóa” là do bộ máy lãnh đạo gần như đa số là thái/công cận huyết.

“Chủ nghĩa lý lịch” theo kiểu cha truyền con nối, ngoài cản trở việc kén chọn nhân tài, nó còn là nguồn gốc gây ra nạn tham nhũng, tiêu cực xã hội. Thử lấy người đương nhiệm làm trung tâm để xét xem: Có khi nào họ mạnh tay đánh vào sai trái của hậu duệ?.Và có khi nào họ mạnh dạn truy cứu lỗi lầm của người tiền nhiệm? – Tiền nhiệm, đương nhiệm và hậu duệ cùng dòng tộc với nhau họ nở nào?. Đã thế thì họ yên tâm “quậy”, quậy cũng được “đôn” lên, cũng được “hạ cánh an toàn” thì dại gì mà không quậy?. Vậy, “Chủ nghĩa lý lịch” không những là tội đồ, mà còn là tôi đầu – nơi khởi nguồn mọi tội lỗi.

Có người hỏi tôi: Vì sao con em cán bộ học dở, không có cấp bằng học vị, kém tài đức mà được trọng dụng, còn không ít con em dân thường có cấp bằng học vị, có đức tài mà nhà nước không trọng dụng?

Tôi trả lời: “Vô duyên, sao không tìm Đảng và Nhà nước hỏi mà hỏi tôi?!. Còn về đức độ thế nào thì tôi không rõ, nhìn vào danh sách ứng cử, người nào cũng có cấp băng học vị, một số không ít, nếu không bằng thật học giả, thì cũng bằng chính trị. Nhưng mà anh ơi, thời bấy giờ, kẻ có thân thế thì:

Bằng có người lo

Chức to có người bầu

Đi đâu có xe ch

Nói dở có người nghe

Đe có người sợ

Làm dở có người khen

Hèn có người giấu

Nhậu có người bao

Đau có người bóp

Họp có người ghi

Chi có người bù

Tù có người chạy… “.

Trong buổi trà đàm, một người bạn hỏi tôi: “Theo anh có độc quyền yêu nước không?”.

Một câu hỏi hóc búa thật, đắn đo một hồi rồi một chữ cũng thi, hai chữ cũng thi, tôi nói: Suy cho cùng chẳng có đâu, yêu nước phải vì dân, xả thân không vụ lợi. Thời nay chẳng mấy ai chịu làm như thế, giành quyền yêu nước thì có thật:. Họ nhân danh gì có thể nhân danh, lợi dụng gì có thể lợi dụng theo kiểu ăn mày dĩ vãng. Đến mức, hết năm nầy sang năm nọ, người ta đem Hồ Chí Minh ra “thế chấp” thì không còn gì để nói. Họ cho mình là người yêu nước hơn cả, và là con cháu Cụ Hồ, thử đụng đến họ khắc biết, sẽ bị chụp cho cái mũ “thế lực thù địch”, tù mục gông.

Người ngồi cạnh xía vô:

Đánh giá một đất nước, người ta chỉ cần nhìn vào Giao thông, Giáo dục, Y tế ?.Ở nước ta, ba ngành nầy ngày một tệ, theo anh đến bao giờ mới có thể cải thiện?

  • Khi nào trên 3 cùng với dưới – tôi đáp gọn.

  • Nghĩa là sao?

  • Hiện tại cấp trên dùng phương tiện riêng đi lại, đi đến đâu có cảnh sát mở đường. Phần lớn con các vị cấp cao cho đi học ở nước ngoài. Trong nước các vị có bịnh viện riêng, nếu bịnh nặng ra nước ngoài trị. Vậy thì ngày nào lãnh đạo cấp trên chưa: cùng đi, cùng học, cùng trị bịnh chung với dưới thì ngày đó Giao thông, Giáo dục, Y tế còn trì trệ.

Kê khai tài sản, kiểm tra thu nhập trong cán bộ là một chủ trương lớn của Đảng CSVN, nhưng thực tế nó không mang lại kết quả mà đem lại hậu quả là thêm mất lòng tin trong nhân dân. Thử hỏi, kê khai mà không công khai thì người ngoại cuộc biết đâu mà có ý kiến?!. Nếu để người trong diện phải kê khai giám sát lẫn nhau thì chặng lẽ lươn chê lịch (2), thôi thì “Mi không đánh ta, ta không đánh mi” thì huề cả làng? Chủ trương ấy chắc có lẽ cốt để giải nhiệt trong dân, làm thiệt chết chùm làm sao? Nhìn chung, cán bộ lãnh đạo quận, huyện, tỉnh, thành và trung ương nói chung, những ngành kinh tế Hải quan, Công an, Tài chính, Thuế vụ, Sổ số… nói riêng, hầu như tuyệt đại đa số họ đã là đại gia. Tài sản ngầm của họ cỡ nào khó mà biết được, chớ nhà cửa, cơ ngơi làm ăn của họ sờ sờ ra đó còn giấu được ai.

Có người thắc mắc: “Họ tham nhũng giàu quá rồi sao mà vẫn tiếp tục tham nhũng?”. Tôi nói: Họ giàu như thế không quá đâu, thử ước tính các khoản cần chi của họ:

Chi cho xây dựng cơ ngơi hiện đại

Chi cho đi lại cao sang

Chi cho ăn uống như ông Hoàng

Chi boa cho những cô nàng bồ nhí

Chi cho cô cậu Tí đi học nước ngoài

Chi cho Ngài trị bịnh ngoại quốc

Chi cho xây cất từ đường…

Chi cho sắm sẵn hàng rương, nhà m

Chi cho hối lộ lúc lâm nguy…..

Tính lại suy đi biết bao là đủ?

Đôi lời nhắn nhủ:

Hãy tận thu cho đủ để có mà chi.

Hiện nay, người tốt, người xấu rất khó phân biệt. Hiện tượng và bản chất những kẻ xấu không đồng nhất vói nhau, họ lớn tiếng hô hào chống tham nhũng, nhưng họ lại là chúa chổm tham nhũng không chừng. Hãy xem họ làm, đừng tin họ nói. Nhìn chung có vẻ phức tạp như vậy, nhưng chung quy chỉ có 3 nhóm người:

– Nhóm thấy đúng bảo vệ, thấy sai đấu tranh, họ chỉ sợ lẽ phải chớ không sợ bạo lực cường quyền. Đó là những chính nhân quân tử, đáng nể trọng.

– Nhóm thấy đúng không bảo vệ, thấy sai không đấu tranh, họ sợ bạo lực cường quyền hơn sợ lẽ phải. Đó là những người cơ hội xu thời, nhu nhược, theo đốm ăn tàn (3) …, đáng chê trách.

– Nhóm bất chấp phải trái, ỷ thế cậy quyền…, họ không sợ lẽ phải, chỉ biết dựa vào bạo lực cường quyền để mưu danh đoạt lợi… Đó là những kẻ thiếu nhân cách (thiếu tính người) chỉ là những “tiểu nhân” đáng khinh bỉ.  -/-

———-   
 Chú thích:

(1)  Thạch Sanh và Lý Thông là anh em kết nghĩa, Thạch sanh tử tế, Lý thông gian manh.

(2)  Lươn hay Lịch đều là loại da trơn, có nhớt.

(3)  Loại thú không có khả năng săn mồi, theo đốm lửa của thợ săn nướng thịt tìm ăn những thứ thợ săn chê bỏ lại khi ra đi.

Đã xem 241 lần

Chúng tôi nhận thiết kế website hoặc hướng dẫn tạo website riêng với giá phải chăng.
Xin liên lạc Email: baotoquoc@hotmail.com

Đăng ký qua Email để nhận được những bản tin mới từ Quán văn

Enter your email address to subscribe to this blog and receive notifications of new posts by email.

Join 1,693 other subscribers

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.