NHỮNG SAI LẦM KHÓ HIỂU TRONG TRẬN HẠ LÀO

*( Trích sách “Gải Mã Những Bí Ẩn của Chiến Tranh Việt Nam của Bùi Anh Trinh )

Những sai lầm giống như ấu trỉ

(1). Hành quân cấp quân đoàn mà không có kiểm chứng tin tình báo :

Khi một người sĩ quan thảo một lệnh hành quân cấp đại đơn vị (cấp sư đoàn trở lên), bắt buộc ông ta phải biết chắc chắn lực lượng địch trong khu vực hành quân là bao nhiêu, bố trí như thế nào.  Không thể nào mở một cuộc hành quân cấp quân đoàn mà tình hình địch chỉ là một ẩn số.

Đối với bất cứ quân đội của nước nào, một vị tướng thảo ra lệnh hành quân cấp quân đoàn mà không cho kiểm chứng tình hình địch thì viên tướng thảo ra cuộc hành quân đó phải ra tòa án binh. Nhưng đằng này trận Hạ Lào  không ai chịu nhận mình là tác giả của lệnh hành quân…!?

(2). Không nghĩ tới lực lượng địch là cấp quân đoàn :

Quyết định đưa quân vào Hạ Lào với 2 Sư đoàn chứng tỏ người thảo lệnh hành quân không nghĩ tới trường hợp địch có thể có mặt tại Hạ Lào là 3 sư đoàn.  Nếu nghĩ rằng quân địch có thể là 3 sư đoàn thì bắt buộc lực lượng tấn công phải là 9 sư đoàn.  Đây là nguyên tắc sơ đẳng của sách vở quân sự, lực lượng tấn công bắt buộc phải gấp 3 lực lượng phòng thủ.

Trong khi đó lệnh hành quân Lam Sơn 719 bị gói gọn trong 3 sư đoàn ( 2 sư đoàn hành quân và 1 sư đoàn trừ bị ).  Và khi biết rằng lực lượng địch là 5 sư đoàn bộ binh ( 35.000 người ) thì người chỉ huy trận đánh vẫn nhắm mắt coi như địch chỉ có 7.000 quân…!?. Cuộc hành quân vẫn tiếp tục như thường trong khi tình hình đã biến đổi, quân số địch nhiều gấp 5 lần so với dự tính ban đầu.

(3). Không dự trù trường hợp địch tăng quân :

Ngoài ước tính quân số địch là 7.000, người soạn thảo lệnh hành quân Lam Sơn 719 cũng dự trù Bắc Việt sẽ điều 2 sư đoàn đang hoạt động tại vùng Bắc vĩ tuyến 17 đến Hạ Lào (trong vòng 14 ngày).  Nhưng phần thi hành kế hoạch của lệnh hành quân không có kế hoạch đối phó với 2 sư đoàn tăng cường này …!?

Nếu đã có đặt ra giả định quân địch tăng cường lên trên cấp quân đoàn thì bắt buộc phải có kế hoạch đối phó bằng cách tăng quân gấp bội, nếu không thì phải rút quân về.

(4) Không có mũi tấn công thứ hai để chia quân địch

Tướng Thiệu cho biết khi duyệt kế hoạch hành quân Lam Sơn 719 ông có đề nghị một mũi đánh nhứ gần Vinh để cầm chân quân CSVN tại đây, nhưng “Mỹ không chấp thuận” (The Palace File, bản dịch của Cung Thúc Tiến và Nguyễn Cao Đàm, trang 75 ).

Đây là đề nghị đúng bài bản của sách vở.  Khi tấn công một mục tiêu nào thì cũng phải có ít nhất là 2 mũi tấn công, còn tấn công 1 mũi là tối kỵ, chỉ sử dụng trong trường hợp không còn cách nào khác.  Các ông tướng ngồi ở Ngũ Giác Đài phải biết nguyên tắc chiến thuật sơ đẳng này, thế nhưng họ đã không làm.

Họ viện lý do làm như vậy là Hoa Kỳ chủ động leo thang chiến tranh trở lại, Hà Nội có cớ chấm dứt hòa đàm Paris.  Nhưng lý do của này không đúng, bởi vì ý của Tướng Thiệu là chỉ cần đánh lạc hướng (đánh nhứ, động tác giả ) để buộc địch phải chia quân ra quân đối phó, không cần phải thực sự đổ bộ.  Hơn nữa, mới trước đó 2 tháng, vào tháng 11 năm 1970 một đơn vị Biệt kích Hoa Kỳ đổ bộ xuống trại tù binh Sơn Tây thì Quốc hội Mỹ đâu có nói gì đâu ?

(5). Không nghĩ tới trường hợp trực thăng tê liệt do súng cao xạ

Thực tế cho thấy tại Hạ Lào quân CSVN có tới 19 tiểu đoàn phòng không ( tương đương 2 sư đoàn ) với 575 súng phòng không các loại.  Nhưng người soạn thảo lệnh hành quân Lam Sơn 719 không hề có kế hoạch dự trù trong trường hợp trực thăng bị tê liệt thì phải làm sao.

Người lính chỉ chỉ cầm súng đối mặt với địch quân khi họ biết có trực thăng tiếp tế đằng sau lưng , gồm có gạo cơm, nước uống, đạn dược và tản thương.  Nhưng một khi biết được gạo không có, nước uống không có và tản thương không có thì tất nhiên họ sẽ bỏ cuộc chiến đấu để đi tìm cái sống cho cá nhân , hay cái sống cho binh sĩ dưới quyền…!!

(6). Không dự trù trường hợp địch có xe tăng

Trận Làng Vei năm 1968 và trận Ben Hét năm 1969 cho thấy tại khu vực Hạ Lào có bố trí lực lượng tăng của CSVN.  Và riêng trận Làng Vei cho thấy 100 khẩu súng chống tăng M.72 (được dùng cho bộ binh) vô hiệu lực.  Thế nhưng đoàn quân VNCH được tung sang Lào mà không có trang bị vũ khí chống tăng…!?

Và cũng vì không có trang bị vũ khí chống tăng cho nên mục “tình hình” của lệnh hành quân Lam Sơn 719 không hề đề cập tới khả năng địch có thể có xe tăng tại Hạ Lào.  Trong khi trên thực tế quân CSVN có tới 1 trung đoàn Tăng ( 88 chiếc ).  Do đó khi xe tăng của CSVN càn tới đâu thì quân VNCH chạy dài tới đó.

(7). Không dự trù trường hợp địch có sư đoàn pháo và loại pháo nòng dài 130 ly

Mục tình hình địch của Lệnh hành quân không đề cập tới việc quân CSVN có đơn vị Pháo binh trên cấp tiểu đoàn hoặc loại pháo hạng nặng.  Trong khi trên thực tế quân CSVN có tới 2 sư đoàn pháo tại Hạ Lào, và có cả pháo nòng dài 130 ly.

Súng đại bác nòng dài 130 ly của CSVN bắn xa tới 27 cây số, trong khi đó súng đại bác 105 ly của VNCH chỉ bắn xa 10 cây số, và súng 155 ly nòng ngắn của VNCH chỉ bắn được 15 cây số.    Do đó mỗi khi bị pháo, các đơn vị pháo binh VNCH tại các căn cứ hỏa lực chỉ biết chịu trận chứ không biết làm gì hơn.  Kết quả là lần lượt các khẩu pháo tại các căn cứ bị hủy diệt…!!

(8). Không bảo mật ý đồ hành quân :

Ngày 15-12, trước khi khởi sự 1 tháng rưỡi, Thủ tướng Lào công bố cho báo chí rằng Vương Quốc Lào phản đối việc quân đội VNCH hành quân trên đất Lào. Và đến ngày 22-1, tức là trước cuộc hành quân nửa tháng thì Thủ tướng Lào lại công bố rõ ràng hơn, nhưng do Đại sứ Mỹ tại Lào xúi :

“Với sự thuyết phục của Tổng thống Nixon (Trong buổi họp ngày 18-1-1971), Ngoại trưởng Rogers lưỡng lự đồng ý.  Sau đó ông chỉ thị cho Đại sứ McMurtrie Godley ở Vạn Tượng cố vấn cho Souvana Phouma lên tiếng về HQLS 719.  Phouma lên tiếng trước dư luận … .. Và cuối cùng, ông hy vọng QLVNCH sẽ… rời đất Lào trong một, hai tuần” ( Nguyễn Kỳ Phong, bài viết “Hành quân Lam Sơn 719, nguồn gốc và khuyết điểm” ).

(9) Không cho cố vấn Mỹ hành quân :

Cho tới 7 giờ sáng ngày đoàn quân vượt biên giới sang đất Lào thì toàn bộ các cố vấn Mỹ nhận được lệnh ở lại bên này biên giới.  Lâu nay các các cố vấn đi theo các đơn vị hành quân để gọi phi cơ hay pháo binh Mỹ.  Như vậy trên thực tế các đơn vị VNCH hoạt động trên đất địch mà không có sự yểm trợ của phi cơ chiến đấu hay pháo binh.

Người lái máy bay thả bom và người bắn pháo là người Mỹ thì bắt buộc người điều chỉnh phi pháo tại mặt trận bắt buộc phải là người Mỹ.  Pháo binh tính toán quay nòng súng và phi cơ tính toán sà xuống mục tiêu trong vòng vài tíc tắc nên không thể chờ thông dịch,  nhiều khi chỉ vấp váp một con số hay ú ớ một vài giây thì có thể bom rơi đạn nổ ngay vào quân ta chứ không vào quân địch.

(10). Hành động khó hiểu của Đại Tướng Abrams :

Tướng Abrams là người trách nhiệm chỉ huy tổng quát cuộc hành quân.   Thế nhưng trong 1 tuần sau cùng của cuộc chiến, nghĩa là những ngày chiến trận ác liệt nhất, thì ông Tổng chỉ huy lại đi thăm gia đình tại Thái Lan, sau đó trở về lại uống rượu suốt ngày.  Cái gì khiến cho Tướng Abrams đã có hành động không xứng đáng là một ông Tướng tư lệnh ?

Ngoài ra các cuộn băng ghi âm các cuộc họp của MACV (Bộ tư lệnh quân đội Hoa Kỳ và Đồng minh tại Việt Nam) được đưa ra công chúng nhưng riêng những cuộng băng ghi âm trong hai tuần 14 và 18 có liên quan đến cuộc hành quân sang Lào lại không được đưa ra.  Có cái gì bí ẩn đằng sau các cuộn băng đó?

(11) Câu nói khó hiểu của Tướng Cao Văn Viên :

Trong quyển sách “Cuộc triệt thoái Tây Nguyên 1975” của nhà báo Thiếu tá Phạm Huấn, trang 162, có kể lại một câu nói của tướng Phú với tác giả trong lúc cả hai chờ bay vào Tchepone vào sáng ngày 8-3-1971 : “Tướng Phú tiết lộ với tôi (Huấn) : – Sáng nay chờ tin tức Trung đoàn vào Tchepone, Đại tướng Viên đã nói rằng, nếu hồng phúc nhà tôi (Phú) lớn, chỉ cần 1 người lính của Sư đoàn 1 trở về, tôi đã trở thành …anh hùng” (???!!!).

Tại sao sau khi chiếm được Tchepone thì sẽ không còn người lính nào trở về ?  Và tại sao chỉ cần 1 người trở về thì Tướng Phú trở thành anh hùng ? Câu này chỉ có Tướng Cao Văn Viên mới trả lời được.  Nhưng cho tới sau này, sau 10 năm định cư tại Hoa Kỳ ông vẫn không dám đối mặt với cựu ký giả quân đội Phạm Huấn.  Phạm Huấn đã nhiều lần xin gặp mặt ông để phỏng vấn nhưng lần nào ông cũng từ chối.

(12) Báo chí Mỹ mạt sát quân đội VNCH hèn nhát

Khi cuộc hành quân bị khựng lại vì các pilot Mỹ từ chối bay thì phát ngôn nhân quân đội Mỹ vội vàng đổ cho là tại thời tiết xấu.  Nhưng báo chí Mỹ lại biến thành tin quân đội VNCH hèn nhát.  Còn báo chí Việt Nam thì im thin thít, không dám đưa tin sự thật là pilot Mỹ từ chối bay (sic). Kết quả chỉ làm cho địch lên tinh thần và phe ta xuống tinh thần.  Không ai hiểu nổi thái độ của báo chí Mỹ.

BÙI ANH TRINH

Đã xem 4993 lần

Chúng tôi nhận thiết kế website hoặc hướng dẫn tạo website riêng với giá phải chăng.
Xin liên lạc Email: baotoquoc@hotmail.com

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.