Phạm Trần – Tại Sao Đảng Tốt Mà Dân Bỏ Đi?

Bấy lâu nay, mỗi lần kỷ niệm cuộc “gọi là” Cách mạng mùa Thu 1945 (19/08/1945), Ban Tuyên giáo đảng lại nhắc nhớ báo đài nhà nước đừng quên mài chữ, uốn lưỡi và tăng giờ lao động để bảo vệ cho bằng được món đặc sản “Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo Nhà nước và xã hội là sự lựa chọn tất yếu của lịch sử.”

Nhưng có ai biết tại sao cho đến bây giờ, sau 70 năm có Chính phủ đầu tiên do đảng kiểm soát (1946) và 86 năm đảng Cộng sản được ông Hồ Chí Minh thành lập (1930) mà các cơ quan tuyên truyền của nhà nước vẫn còn phải bươn chải khổ sở về chuyện tự cho mình chính danh, chính phận này không?

Thưa “rằng thì là”, vì chuyện lịch sử chọn đảng Cộng sản lãnh đạo đất nước chỉ là món hàng tự biên và tự diễn của đội ngũ của những cái đầu óc ít bùn nhiều của đảng Cộng sản Việt Nam.

Cuộc tranh cãi có thể sẽ kéo dài đến tận chân mây nếu có ai cắc cớ muốn hỏi người Cộng sản: ngày 18 tháng 9 năm 1945 là “ngày cách mạng” hay “ngày cướp chính quyền” từ tay Chính phủ Trần Trọng Kim?

Làm theo chỉ thị đảng, Dư luận viên Trần Văn Huyên viết trên báo Quân đội Nhân dân ngày 29/08/2016: “Những ngày gần đây, khi cả nước thực hiện các hoạt động kỷ niệm 71 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh 2-9 thì trên một số mạng xã hội, các phần tử cơ hội về chính trị lại tiếp tục tán phát những bài viết có nội dung tuyên truyền, nói xấu chế độ, phản đối chủ trương, đường lối của Đảng, đòi xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng đối với Nhà nước và xã hội. Chúng cho rằng: “Đảng Cộng sản Việt Nam là trở ngại duy nhất cho dân tộc và nền dân chủ chân chính của nhân dân,” v.v… Tóm lại, họ muốn Đảng Cộng sản Việt Nam thôi giữ vai trò lãnh đạo Nhà nước và xã hội Việt Nam, nhường quyền lãnh đạo dân tộc cho một “lực lượng chính trị mới”.

Chắc nhóm “chuyên cãi lấy được” của Tổng cục chính trị Quân đội Nhân dân chỉ còn một con mắt nên không thấy đất nước đang đi về đâu sau 71 năm đảng nắm quyền cai trị độc tôn. Những người “bảo hòang hơn vua” này cũng chưa hiểu được gía trị của dân chủ và tự do đã giúp các nước trong khu vực, kể cả hai nước Lào và Cao Miên từng bị Việt Nam coi thường, đã qua mặt Việt Nam trong nhiều lĩnh vực, nhất là về xây dựng và phát triển.

Về chính trị, Lào giống như Việt Nam, chỉ có một đảng cầm quyền là Đảng Nhân dân Cách mạng Lào. Chịu ảnh hưởng tòan diện, nhất là về chính trị và kinh tế của Trung Quốc. Nhưng Cao Miên có tới 15 đảng chính trị. Hai đảng có thế lực trong chính quyền hiện nay là Đảng Nhân dân Campuchia do Thủ tướng Hun Sen cầm đầu. Đảng này có 46/57 ghế tại Thượng viện và 68/123 ghế tại Hạ viện.

Đảng đối lập Cứu nguy dân tộc Campuchia do ông Sam Rainsy lãnh đạo chiếm 11/57 ghế Nghị sỹ và 55/123 ghế trong Hạ nghị viện.

Ông Hun Sen cũng lệ thuộc và chịu ơn Trung Quốc nặng nề nên đã ngả theo Bắc Kinh trong chuyện tranh chấp ở Biển Đông để tránh họa Việt Nam khiến cả khối các nước Đông Nam Á (khối ASEAN) và Việt Nam nổi điên. Tuy nhiên ông ta đã thức thời khi để cho 12 báo, phần lớn độc lập và tự do, phát triển khác với Việt Nam chỉ có báo đài của nhà nước độc quyền thông tin để kiểm soát dự luận quần chúng.

Vì vậy, người dân chả biết ai mà hỏi hay được phép chất vấn khi thấy Dư luận viên Trần Văn Huyên múa tiếp trên báo báo QĐND rằng: “Trước hết cần khẳng định rằng, Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo Nhà nước và xã hội là sự lựa chọn sáng suốt của lịch sử. Việc Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo cách mạng Việt Nam là sứ mệnh lịch sử mà dân tộc, giai cấp công nhân, nhân dân lao động trao cho Đảng.”

Nhưng “lịch sử nào” và “của ai” nếu không phải là thứ đảng nói, đảng nghe và đảng làm để tự vinh danh mình, và tự đeo vòng Nguyệt quế vào cổ cho mình quyền cầm đầu nhân dân mà chả có ai “trao cho Đảng” bầu đảng lên lãnh đạo cả!

Điều rõ ràng nhất là từ xưa cho đến bây giờ, nhân dân chưa bao giờ trao quyền lãnh đạo đất nước cho đảng, nói chi đến chuyện tổ chức bầu cử cấp nhà nước.

Các cuộc gọi là bầu cử Quốc hội và Hội đồng nhân dân các cấp từ mấy chục năm nay đều do đảng chọn người của đảng hay tổ chức do đảng lập ra cho dân bỏ phiếu chứ có tổ chức nhân dân nào, ngòai những người của đảng, được phép ra tranh cử đâu.

Bằng chứng như trong cuộc bầu cừ Quốc hội khoá XIV ngày 22/5/2016, đảng đã loại bỏ tất cả các ứng cử viên độc lập có máu mặt, điển hình như Tiến sỹ Nguyễn Quang A,Tiến sỹ Lê Văn Diện và nhiều Nghệ sỹ nổi tiếng khác như Ca sỹ Mai Khôi và Danh hài Vượng Râu.

Vì vậy, sự mạo nhận “đại diện cho dân” của 494 Đại biều Quốc hội, thay vì 500 như dự kiến của đảng, chỉ là những “cán bộ lập pháp” của đảng mà thôi.

Do đó tư cách chính danh gọi là lãnh đạo cuộc “cách mạng” 19/8/1945 của đảng CSVN và của ông Hồ Chí Minh chẳng qua cũng chỉ mạo nhận trên danh nghĩa.

Hãy nghe Giáo sư Tiến sỹ ngành Xây dựng Nguyễn Đình Cống, một nhân sỹ nổi tiếng trong nưốc viết về ngày gọi là “cách mạng 19/08/1045.

Ông kể:”Đêm 9 tháng 3- 1945 Nhật đảo chính Pháp. Trên đất VN không còn một người Pháp cai trị. Ngày 11 -3 vua Bảo Đại tuyên bố Việt Nam độc lập, xóa bỏ mọi hiệp ước đã ký với Pháp. Tháng 4- 1945 giải tán Triều đình phong kiến với các Thượng thư, lập Chính phủ do Thủ tướng Trần Trọng Kim đứng đầu và các Bộ trưởng. Ngày 15 – 8 Nhật đầu hàng Đồng minh. Ngày 17 – 8 Chính quyền Hà nội tổ chức Mit tinh, treo Cờ Quẻ Ly để chào mừng nước Việt Nam độc lập. Cuộc mit tinh này đã bị người của VM cướp đoạt, hạ cờ Quẻ Ly xuống, giương Cờ đỏ sao vàng lên và kêu gọi đi theo VM.”

Chuyện này, các nhà khoa học và lịch sử đã tốn nhiều giấy mực và sức khỏe tranh biện mà vẫn chưa xong. Hãy nghe tiếp những lời đanh thép của Giáo sư Nguyễn Đình Cống: “Một số người lập luận rằng nếu không có đảng CS lãnh đạo làm CM tháng 8 thì đất nước VN không có được như ngày nay. Đó là một kiểu ngụy biện. Và ngày nay của VN như thế nào, có đáng mơ ước và tự hào không. Nếu năm 1945 những người theo Đảng làm CM tháng 8 biết được tương lai của VN sau 70 năm sẽ như bây giờ, rất nhiều giá trị bị đảo ngược, nếu họ biết Tổng bí thư Đảng CSVN Nguyễn Văn Linh nói: “Biết đi với Trung quốc thì mất nước, nhưng mất nước còn hơn mất Đảng” thì liệu có bao nhiêu người hăng hái theo Đảng, hy sinh cho Đảng. Hà Sĩ Phu (Nguyễn Xuân Tụ, Tiến sỹ Sinh học) bình luận câu nói của ông Linh là rất dại, rất ngu, rất phản động. Thực ra rất đau xót và nhục nhã cho dân tộc vì con đường đi với Trung quốc đó đang được một số người có chức quyền ra sức thực hiện chỉ vì lợi ích nhóm của ĐCS, còn một số khá đông khác thuộc nhân dân thì vì sợ đủ mọi thứ mà chịu yên lặng, chịu hèn yếu chấp nhận sự hủy hoại, sự diệt chủng do Trung cộng gây ra cho dân Việt một cách từ thâm trầm đến ào ạt.”

TẠI SAO RA ĐI?

Như vậy, những người làm công tác tuyên truyền cho đảng có thấy nước đã mất vào tay Trung Quốc từ thời Nguyễn Văn Linh (1986-1991), hay biết mà không dám hé răng để cam tâm hèn hạ cho dạ dầy được no? Và từ đó đến nay, qua các triều đại nối nghiệp Nguyễn Văn Linh gồm Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu, Nộng Đức Mạnh và bây giờ đến phiên Nguyễn Phú Trọng, nhân dân Việt Nam có biết đã bị đảnh đánh lừa đên mức độ nào không?

Những gì đang diễn ra ở Việt Nam cho thấy hàng ngũ lãnh đạo Việt Nam không dám bỏ Trung Quốc để chọn tương lai cho dân tộc mà chỉ biết dựa vào Bắc Kinh để củng cố quyến lực và danh vọng.

Đó là lý do tại sao người dân Việt Nam đã tìm mọi cách để ra đi.

Có rất nhiêu lý do không ai muốn sống ở Việt Nam, nhưng có thể thu ngắn lại mấy nguyên do sau đây:

– Không có tự do, dân chủ.

– An ninh cá nhân không được bảo vệ.

– Tình hình kinh tế bấp bênh và tồn tại tùy vào những kẻ có chức và có quyền.

– Tệ nạn tham nhũng đã hết thuốc chữa. Cá lớn bắt nạt cá` bé. Tổng Bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng từng nói bây giớ cái gì cũng tiền, không tiến không xong!

– Bất công, tội phạm xã hội, mức độ ô nhiễm không gian, nước uống và an tòan thực phẩm, có sự tiếp tay của con buôn Trung Quốc và sự bất cẩn, ích kỷ của người Việt, không còn kiểm soát được nữa.

Vì vậy, tại cuộc họp của Quốc hội ngày 01/04/2016, Đại biểu Luật sư Trương Trọng Nghĩa của Thành phố Hồ Chí Minh đã nói như đang khóc: “Tại sao trí thức giỏi không về nước làm việc, doanh nhân giỏi muốn bỏ nước ra đi? Tại sao cán bộ về hưu hay đương chức tìm cách cho mình hay con cháu mình ra định cư ở nước ngoài?”.

“Không phải vì đất nước nghèo mà vì họ cảm thấy không vui, không an toàn về pháp lý, các quyền tự do dân chủ không được đầy đủ và lo sợ đất nước bị lệ thuộc. Điều này ai cũng thấy cũng biết!”

“Lệ thuộc” ở đây là lệ thuộc vào Trung Quốc.

Tại sao, lời giả trình của Ông Nghĩa được báo Tuổi Trẻ online tường thuật lại:” Nói về nỏ thần, ông nhắc lại hai câu thơ của Tố Hữu trong bài thơ “Tâm sự”, được sáng tác năm 1967: “Nỏ thần vô ý trao tay giặc/Nên nỗi cơ đồ đắm biển sâu…”. Nhưng ở hội trường Diên Hồng của Quốc hội, ông mạn phép được sửa lại cho phù hợp với tình hình đất nước, thành: “Nỏ thần chớ để sa tay giặc/ Mất cả đất liền, cả biển sâu”.

Rồi Ông đề nghị phải xác định đúng: ta, bạn, thù. Ông phân tích: “Ta là dân tộc Việt Nam đang sống ở Việt Nam và hải ngoại, ta là nhân dân ta. Bạn là những ai ủng hộ nước Việt Nam toàn vẹn lãnh thổ chủ quyền, giàu mạnh, dân chủ, công bằng văn minh”.

“Thù là thế lực thù địch, cản trở đổi mới, cản trở phát triển, xâm hại lợi ích quốc gia dân tộc, làm cho nước ta suy yếu, lệ thuộc nước ngoài, chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân, phá hoại an toàn và an ninh của đất nước.”

Và để ngăn chặn làn sóng người bỏ nước ra đi, Luật sự Nghĩa nói với Quốc hội:”Phải bảo đảm cho người dân nếu chưa giàu thì cũng phải được tự do dân chủ, an toàn, an ninh và công lý, được xã hội quan tâm, sống với nhau có tình nghĩa, đạo đức tốt đẹp. Nhân dân tự hào về người Việt Nam, nước Việt Nam, cho dù chúng ta còn nghèo và chưa phát triển” (Báo Tuổi Trẻ online, 01/04/2016)

DUA NHAU RA NƯỚC NGOÀI

Bằng chứng cho chuyện đảng viên có tiền nhiều của bỏ nước sang Mỹ, cựu thù của CSVN, không có gì muối mặt cho đảng bằng bài viết mang tựa đề “Khu định cư mới của “việt cộng” ở Quận Cam USA” của Nhạc sỹ nổi tiếng Tuấn Khanh.

Bài viết phổ biến trên Internet bắt đầu:” Trên con đường dài dẫn ra biển Hungtington Beach, Quận Cam, có những khu nhà rất đẹp mà chủ hầu hết là người Việt. Họ là những người rất trẻ, hoặc đó là những gia đình bình thường nhưng sống khép kín. Bạn tôi, một người đã sống ở nơi này, gần bằng thời gian của thế hệ người Việt đầu tiên đặt chân đến Mỹ sau tháng 4/1975, nói rằng đó là những khu định cư mới của “Việt cộng”.”

Những ngôi nhà đó được mua rất nhanh trong khoảng vài năm gần đây – mỗi căn từ 450.000 cho đến hơn 1 triệu USD, cho thấy có một nguồn ngoại tệ khổng lồ được chuyển ra khỏi nước Việt Nam, để xây dựng một ước mơ thầm kín và khác biệt bên ngoài tổ quốc của mình.

Phần lớn những người này đều nói giọng miền Bắc, mới. Họ có một lối diễn đạt thời thượng thật dễ gây ấn tượng. Anh bạn tôi, một người làm real estate– môi giới mua bán bất động sản ở Mỹ – kể lại cuộc trò chuyện với một khách hàng như vậy, và được biết nhà được mua ngay bằng tiền mặt, mà người khách dằn giọng “tiền tươi!”.

Nhưng những “cán bộ chạy làng, bỏ đảng” không chỉ muốn đến quận Cam, nơi dịnh cư của vài trăm nghìn người Việt ra đi từ năm 1975, mà nhiều nơi khác trên đất Mỹ.

Nhạc sỹ Tuấn Khanh viết tiếp: “Không chỉ ở nơi đó, nhiều năm gần đây, cộng đồng Việt Nam ở Texas cũng hay nói với nhau rằng khu Bellaire đang ngày càng nhiều những người chạy khỏi Việt Nam hợp pháp như vậy. Thậm chí, không chỉ xuỳ tiền nhanh để mua nhà – lớp người này rất nhiều tiền – họ mua luôn các cơ sở thương mại. Từ các tiệm nail với giá vài chục ngàn cho đến các siêu thị giá trên chục triệu USD, một thế hệ khác chính kiến, khác tư duy đang len lỏi vào các cộng đồng Việt Nam chống Cộng để mong an cư và sinh tồn. Nơi quần cư cho tiếng Việt, văn hoá Việt không chấp nhận chế độ cộng sản mà nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng từng gọi là “một Việt Nam bên ngoài Việt Nam”.”

CHUYỆN CA SỸ MỸ LỆ

Nhưng ra đi không chỉ là chạy thoát của riêng cán bộ, đảng viên để bảo vệ tài sản vơ vét dược bằng mọi cách ở Việt Nam mà còn để bảo vệ tương lai ho bản thân và gia đình.

Câu chuyện gửi 2 con gái tuổi nhỏ sang Đức của gia đình Ca sỹ Mỹ Lệ được cô giải thích với Phóng viên Hoàng Nguyên Vũ của báo Trí Thức Trẻ trong số ra ngày 22/08/2016: “Là một người mẹ không ai muốn xa con, nhất là khi con mới hơn 10 tuổi. Nhưng, chỉ có cách đó, tôi mới bảo vệ được con mình, khi người dân đang đầu độc nhau như thế…”

Lý do Mỹ Lệ đưa ra vì ở Việt Nam bây giờ thực phẩm độc hại, con người bán thực phẩm độc cho nhau và các gía trị về đạo đức và nhân phẩm đã tụt hậu đến mức “phải bỏ chạy”.

Mỹ Lệ nói:”Bạn vào bếp chăm sóc cho gia đình cái ăn từng bữa, bạn sẽ hiểu việc ăn uống không phải là thứ có thể qua loa thế nào cũng được. Nhất là giờ đây, thị trường thực phẩm của Việt Nam đã không còn niềm tin. Gia đình bạn, con bạn sẽ bị đầu độc bất cứ lúc nào. Và đầu độc từ từ. Đó là lý do tôi phải đưa con qua nước ngoài học, để bảo vệ con mình. Chúng sống bên Việt Nam, ăn uống tội quá. Với tình hình thực phẩm kinh khủng như ở Việt Nam thì lũ trẻ sẽ có nguy cơ bị đầu độc từ từ.”

Mỹ Lệ còn tiết lộ:”Tôi ít ăn đồ hải sản ở Sài Gòn vì tôi sợ khi chúng về đến Sài Gòn thường phải “ăn” phân đạm để giữ tươi lâu, nhất là mực. Còn những thứ nuôi được thì nỗi sợ dùng thuốc tăng trưởng. Một con heo ngày xưa nuôi 1 năm mới xuất chuồng, giờ chỉ mấy tháng. Các loại cá tôm cũng thế, thu hoạch nhanh chắc chắn sẽ dùng thuốc… Nhưng chứng kiến thực phẩm bẩn thì nhiều. Tôi thực sự thấy sợ. Ở Huế, có những lò bún làm cạnh chuồng heo. Rau để tươi lâu thì chất bừa trong nhà vệ sinh… Người ta làm mọi cách để có thể sinh lời mà không cần biết đồng loại sẽ ăn phải những thứ gì.”

Nói về nhà nông, Ca sỹ Mỹ Lệ bảo:” Rất nhiều hộ nông dân trồng rau bán, cái ngạc nhiên là họ biết loại nào độc loại nào không, cái độc thì đem đi bán cho đồng loại.

Chung quy lại, đồng bào ăn phải thức ăn bẩn cũng là do những người đồng bào gần gũi mang lại. Lòng tham đã tạo ra cái ác, và huỷ hoại rất nhiều thứ của con người.”

Vậy chuyện người Việt ra nước ngòai thấy gì, Mỹ Lệ kể:”

Tôi từng đi Nhật, Thái và nhiều nước. Nhật, Thái, tôi từng nhìn thấy những bảng tiếng Việt như: “Không được ăn cắp”, “Không được lấy quá nhiều buffet, lấy nhiều phải ăn hết”…, nhìn thấy cảnh đó cũng nhục lắm.”

Kể lại vài mẩu chuyện trên đây để ta thấy những lời cảnh giác của Đại biểu Quốc hội, Luật sư Trương Trọng Nghĩa về tình trạng dân bỏ nước ra đi, người đi học không về và thoi thóp sợ bị “lệ thuộc Tầu” của dân không phải là vô tình hay nói cho vui miệng.

Bởi vì ngày nay ai cũng đã thấy xã hội Việt Nam đang xuống cấp, luân thường đạo lý dân tộc bị bạc tiền hóa giải và chỉ có nhà nghèo trong tuyệt đại đa số 90 triệu người dân phải ăn thực phẩm độc hại, uống nước dơ, không được học hành.

Những kẻ lắm tiền nhiều của là thành phần cán bộ có chức có quyền đã tìm mọi cách đem gia đình chạy khỏi Việt Nam sau khi đã vơ vét đầy túi thì đó có phải là “thành tích” sau 30 năm đổi mới, hay cũng là “chọn lựa tất yếu của lịch sử” của đảng và cuộc “cách mạng Tháng Tám 1945”?

Ban Tuyên giáo, Tổng cục chính trị Quân đội và các Dư luận viên thử phản bác nghe coi. -/-

Phạm Trần
(09/016)

https://vietbao.com/p112a257805/tai-sao-dang-tot-ma-dan-bo-di-

Đã xem 2577 lần

Chân thành cảm ơn tác giả hoặc quý vị nào đó đã đăng bài viết này lên Quán Văn.

[ Thành viên mới xin ĐĂNG KÝ ]
[ Thành viên ĐĂNG NHẬP ] để đăng bài
(Quý vị sẽ nhìn thấy cách chỉ dẫn đăng bài.)

Chuyên phân phối MÁY CHỦ DELL POWEREDGE T30 E3-1225 V5

Phân phối thiết bị mạng Cisco FULL mã

Máy in hóa đơn, máy in bill PRP-085 Giá hot

NỆM CAO SU KIM CƯƠNG TỔNG HỢP KHUYẾN MÃI TẶNG GỐI

Thuốc diệt GIÁN thần kỳ

Nhà Hàng SÀI GÒN PHỞ TOMBALL, TX CẦN NGƯỜI

Cần Sang Nhà Hàng Phở Vùng TOMBALL, TX

Bán xe Toyota Camry 2004. 2.4 mới cứng. Hệ thống máy móc tân tiến cùng dàn video từ nước ngoài

Cần bán 4 lô đất khu du lịch Cam Ranh và Diên An – Khánh Hoà

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách

3 Comments

  1. THÒI LÒI HỒ CHÍ MINH
    *
    Đập ruồi đả hổ Tập Cận Bình
    Phú Trọng thòi lòi Hồ Chí Minh
    Đức cống Ba Đình Tàu Hủ Thúi
    Đạo dụ lò Tôn Nữ Thị Ninh
    *
    Kim Ngân tự mở cửa mình Bắc Kinh Nam hãi mô hình Trần Đại Quang
    Phan A nh chị Tạ Bích Loan
    Lầu tồn Các Chú Khách Choang liền Trà My
    Đặc khu rừng núi bắc kì tiền đồ lợi quả bánh mỳ Trịnh Xuân Thanh
    *
    Thoát ly thối đảng Nguyễn Tất Thành
    Lâu la thảo khấu lái tàu nhanh
    Đỗ Cường Minh chứng từ tử biệt
    Sinh ly Tố Hữu sản tranh giành
    *
    Hồ Quang thiếu Đặng Tiểu Bình như lưu linh cộng làm tình dư sức ăn
    Cò súng Dzàng tay lái vàng
    Huy chương lề phải kêu vang cõi thiên đàng
    Dân đen oanh tạc Net ngang Photo Shop cũng lão làng Phá hán gian
    *
    TÂM THANH

  2. Trường Ca Nước Mắt Lạc Hồng
    Cảm đối thơ Paul Nguyễn Hòang Đức: Khúc Đại Tòan Tấu Của Nước Mắt

    Hoa pháo nở giao thừa chờ đón
    Gió xuân về cho trọn trần ai
    Giọt sầu chưa hết nguôi ngoai
    Triều dâng mặn chát châu ngòai biển Đông

    Nghe tiếng nấc quê hương thổn thức
    Triệu còn tim rừng rực lửa thiêu
    Hang cùng ngõ hẻm hoang liêu
    Bờ ao giếng nước tiêu điều chân đê

    Bao thập kỷ não nề sông núi
    Ông cha con buồn tủi non khê
    Quanh năm vất vả dãi dề
    Bát cơm manh áo ủ ê xóm làng

    Dòng lệ chảy bẽ bàng thân phận
    Cảnh bần hàn lận đận sớm trưa
    Canh năm gà gáy lưa thưa
    Gió lùa phên vách chuối dừa thở than

    Đòi quyền sống nát gan dân tộc
    Vũ trụ tình bão lốc mưa sa
    Nghẹn ngào muôn dặm quan hà
    Lòng dân khắc khỏai sa bà sương rơi!

    Nghe tiếng gọi rã rời thân xác
    Hồn thê lương ngơ ngác cung đàn
    Oan cừu từ thuở gian nan
    Thăng trầm thảm khốc ngút ngàn khổ đau

    Óan trách mãi bể dâu hưng phế
    Cõi người ta tử tế mấy ai?
    Xương khô mộ cỏ tuyền đài
    Ngư dân khóc cá sông dài bể sâu

    Nào những kẻ trắng râu đầu bạc
    Lòng vị tha phó thác cho ai
    Lương tâm quằn quại bi hài
    Gà cùng một mẹ mãi hòai đuổi nhau

    Cảnh ô trọc vàng thau lẫn lộn
    Lợi quyền sanh hỗn độn tranh giành
    Vinh quang gỉa tạo hư danh
    Giàu sang phú qúy răng nanh mỏ vàng

    Trường hí kịch phũ phàng ác độc
    Buộc tội người hiểm hóc mưu mô
    Tình thương bọt nhãi lô nhô
    Tuôn dòng huyết lệ sóng xô đá ngầm

    Dòng máu Việt âm thầm chảy mãi
    Vành khăn tang tê tái cõi lòng
    Ngựợc xuôi gồng gánh long đong
    Thân cò cánh vạc theo dòng sông xuôi

    Vì nhẹ dạ nổi trôi kiếp phận
    Theo chân ai lận đận sòng đời
    U mê tăm tối tin lời
    Phỉnh phờ cơm áo tả tơi cánh chuồn

    Hòang hôn xuống khối buồn đè trĩu
    Lũy tre làng riu ríu chìa vôi
    Củ khoai khúc sắn than ôi!
    Cuốc kêu thê thảm núi đồi gần xa

    Cơn sóng vỗ thù nhà nợ nước
    Phơi lưng trần rảo bước theo nhau
    Cỏ cây hoa lá nát nhàu
    Thiên tai nhân họa bạc màu thủy chung

    Dòng nước mắt chập chùng biển cả
    Giống Lạc Hồng tơi tả xác xơ
    Đui mù sương phủ lờ mờ
    Tự do độc lập hững hờ mỉa mai

    Vì sao vậy pháo đài tập thể
    Chiêng trống khua thế kỷ rền vang
    Cá nhân như chiếc lá vàng
    Thu đông gía lạnh phũ phàng trần ai

    Đâu còn chỗ nhân tài sáng tạo
    Diệt trừ dần lảo đảo hồn ma
    Ngói tan gạch vỡ xót xa
    Hơn thua đố kỵ sơn hà ngả nghiêng

    Miệng leo lẻo hồn thiêng sông núi
    Bậc hiền nhân lủi thủi so vai
    Mũ ni bịt kín che tai
    Đèn nhà lo rạng đêm dài triền miên

    Không có lẽ mặc nhiên tất cả
    Rửng rưng coi tình nghĩa ơ hờ
    Bon chen dưới một ngọn cờ
    Búa liềm lưỡi hái trỏng trơ thì thào

    Vòng danh lợi nhân nào qủa ấy
    Nghiệp chướng gây gieo cấy nợ nần
    Ba đường ác đạo dấn thân
    Ma xui qủy dẫn dã nhân dụ vào

    Khúc giao hưởng nghẹn ngào thổn thức
    Gió xuân reo rạo rực trái tim
    Khói nhang mải miết đi tìm
    Nuôi mầm hy vọng mò kim đáy hồ

    Hồn tức tưởi cơ đồ tiên tổ
    Từ ngàn năm cổ độ trăng soi
    Mưa sa dòng lệ mặn mòi
    Nuốt vào trong bụng giống nòi hồi sinh

    Cầu Thiên Chúa thánh linh phù trợ
    Việt Nam tôi từ thuở Hùng Vương
    Dương cầm thánh thót giáo đường
    Long lanh ngọn nến tình thương u hòai

    Hãy đến với nhân lòai lương thiện
    Nhận niềm tin bốn biển reo ca
    Nắm tay vang khúc thái hòa
    Halleluja ! Nhạt nhòa lệ rơi !

    8.9.2016 Lu Hà

  3. Ngọn Cờ Chính Nghiã
    chuyển thể thơ Phạm Đức Nhì: ” Không Đề Tưạ ”

    Tự do biển muối lòng chan chưá
    Hạnh phúc như đồng miá thơm ngon
    Thương đời nức nở nguồn cơn
    Làm dân nô lệ trào tuôn mấy hàng

    Tôi đã sống theo dòng trôi nổi
    Hưởng niềm vui hai buổi cộng hoà
    Dân sinh thịnh vượng bao la
    Lương tâm nhân phẩm dạt dào Cửu Long

    Tôi người lính dốc lòng chiến đấu
    Vì tương lai con cháu giống nòi
    Cờ vàng ba sọc đỏ tươi
    Dân giàu nước mạnh một thời vinh quang

    Nhưng tiếc thay ở trong hàng ngũ
    Thiếu những nhà lãnh đạo tài ba
    Hiếm hoi Quang Trưởng Nguyễn Khoa
    Lại đầy tham nhũng ba hoa lộng hành

    Lũ chúng nó Văn Toàn Nguyễn Vĩnh
    Chỉ lo toan chiếm lĩnh quyền cao
    Ngán sao chiến hữu đồng bào
    Đồng minh trở mặt lọc lưà dối gian

    Đầy biệt xứ thân tàn thảm hại
    Nghe trống chiêng chó sói ăn mừng
    Học sinh trí thức vô bưng
    Uớc mơ trái đất thiên đàng dựng xây

    Khi quyền lực trong tay nắm trọn
    Bầy ác ôn táng tận lương tâm
    Bỏ tù bắt bớ âm thầm
    Giết dần quân cán miền Nam cộng hoà

    Bọn ngu sĩ ngồi trơ mắt ếch
    Bên lề đường đưá đếch nào cần
    Vỏ chanh vắt cạn xa gần
    Lầm theo cách mạng chó ăn cứt gà

    Chúng nuối tiếc ngày xưa tăm tối
    Chót coi khinh thế giới tự do
    Già mồm chửi bới kêu gào
    Xem thường tổng thống cộng hoà thương dân

    Nay rụt cổ tâm thần lấm lét
    Trên khán đài tái mét nhìn quanh
    Khom lưng tán tụng Chí Minh
    Ngờ đâu giải phóng ruồi xanh bám đầy

    Thế là hết vơi đầy trăng mật
    Một vài năm thắm thiết dạt dào
    Bổng dưng uất khí nghẹn ngào
    Hàng thần lơ láo lệ trào tuôn rơi

    Bị phản bội ngồi chơi trong khám
    Đưá Chí Hoà thằng quản tại gia
    Số may thay vợ đuổi gà
    Bưã no bưã đói sớm trưa gật gù

    Bao mộng mị ước mơ xụp đổ
    Cộng sản khinh tôi tớ năm nào
    Má Hai bà Tám thẫn thờ
    Bo bo khoai sắn bơ vơ sụt sùi

    Đám cán bộ má nuôi bí mật
    Nay làm quan mặt sắt dữ rằn
    Bắt giam ép má mấy lần
    Thuế không nộp đủ bần hàn tang thương

    Thương bà Tám ôm bằng liệt sĩ
    Bụng đói meo tim nhói ruột cào
    Lần ra tấm mộ nhạt nhoà
    Khóc thầm nhổ cỏ sương mù chẳng tan

    Còn những kẻ văn nhân phản chiến
    Vẫn tự cao ngộ biến tòng quyền
    Bẻ cong ngòi bút bon chen
    Bưng bô chế độ chẳng quen phận nghèo

    Chịu sao nổi trăm điều o bế
    Tiếc những ngày thế giới tự do
    Thanh niên khoác lác ba hoa
    Bắt đi lao động thân bò kiếp trâu

    Những nông lão xưa kia vung vít
    Còn bây giờ thin thít im hơi
    Ngậm tăm chẳng dám hé môi
    Bút sa gà chết lỡ lời mọt gông

    Sống lèo lá tụng xưng đảng bác
    Gân cổ lên vội vã hoan hô
    Vỗ tay cho rõ thật to
    Lầm bầm ao ước cộng hoà năm xưa

    Tháng tư đỏ máu trào lệ đổ
    Là gia đình chiến sĩ cộng hoà
    Cơn giông tan cưả nát nhà
    Đàn con thất học cha tù biệt tăm

    Vợ mất việc bị lườm mắng nguýt
    Chúng miả mai té tát như mưa
    Quốc doanh hợp tác ăn chia
    Công an khu vực dập diù vây quanh

    Hôm nay giưã trời xanh biển cả
    Thấy cờ vàng sọc đỏ tung bay
    Lòng tôi muốn hét tới mây
    Đất lành chim đậu Hoa Kỳ nơi đây

    Xưa tôi mất trong tay cuộc sống
    Những thắng năm trải khắp muôn nơi
    Trại tù đất Bắc xa xôi
    Rừng thiêng nước độc bọ ruồi tanh hôi

    Thoát tù tội một hai quyết trí
    Trên chiếc thuyền cùng với người thân
    Lênh đênh biển cả sóng thần
    May còn sống xót chưá chan ân tình

    Chào xã hội văn minh nhân loại
    Đã cưu mang che trở thương tôi
    Cuối đời được sống làm người
    Ngọn cờ chính nghiã sáng ngời niềm tin!

    13.9.2011 Lu Hà

    Trường Ca Thủy Cung Bàn Chuyện Đạo Lý
    cảm đối từ Trường Ca của Paul nguyễn Hoàng Đức phần 76

    Thủy cung bàn chuyện trên trời
    Cá hồi dâng biểu cảnh đời trần gian
    Thủy tề tạo vật chứa chan
    Sinh tồn lẽ phải nồng nàn thiết tha

    Nhân loài lập hiến hải hà
    Quốc gia lãnh thổ gọi là thẳng ngay
    Xót xa cành liễu heo may
    Uốn cong cột sống lắt lay đàn bà

    Lẳng lơ quyến rũ Hằng Nga
    Thái Lan vuông vức la đà cái đuôi
    Lê thê đĩ điếm khóc cười
    Việt Nam co quắp cọc còi con tôm

    Nam nhi bất lực chồm hôm
    Thập thò xó cửa há mồm chờ sung
    Cớ sao chẳng biết sượng sùng?
    Tính hay nỉ nại mánh mung đủ trò

    Ươn hèn sợ chẳng dám ho
    Thiên triều bám víu thằng cò qua sông
    Ngẩn ngơ cái vạc Lạc Hồng
    Ngón chân Giao Chỉ tiên rồng lao xao

    Trọn hay văn sĩ tự hào
    Múa may ngọn bút viết vào bàn ra
    Lĩnh Nam Chích Quái a ha
    Bảo nhau con cháu vịt gà ngỗng ngan

    Âu Cơ rặn đẻ một lần
    Bọc mang trăm trứng bần thần ngẩn ngơ
    Long Quân Lục Tộc lờ mờ
    Thần Nông Đế Thích cứ vơ vào mình

    Trẫm nghe câu truyện thủy tinh
    Tản Viên tráng khí oai linh thánh thần
    Mỵ Nương đâu dễ chia phần
    Ủy ban hành chính xa gần tranh nhau

    Nắng mưa dầu dãi nát nhàu
    Lương tâm quốc sỉ bạc màu trần ai
    Nhất nguyên luận, nhị độc tài
    Táo lê bánh vẽ lai nhai ngậm hòai

    Huân chương phù hiệu kéo dài
    Bằng khen hớn hở đất đai mất dần
    Bao giờ trả hết nợ nần
    Ăn mày thế giới cù lần dân đen

    Giáo sư tiến sĩ bon chen
    Tòan là bẳng gỉa thấp hèn khoe khoang
    Thiến gà họan lợn thần hòang
    Công ty ngọai quốc mở toang cửa vào

    China Đài Bắc xôn xao
    Đấu thầu sắt thép biển gào cá tôm
    Nha Trang cầu tõm chồm hôm
    Thải ra khí thải mừng ôm bọc tiền

    Tham quan đầu tỉnh khùng điên
    Giết nhau như ngóe tranh quyền trị dân
    Chức tư lệnh xóa kiếp bần
    Tập đòan vây cánh tướng quân ngậm hờn

    Xóm làng phố xá chập chờn
    Giăng đầy khẩu hiệu dập dờn ác ma
    Dân phòng dư luận mã tà
    Kiêu binh hống hách sai nha lộng hành

    Xẩu xương thừa thãi tranh giành
    Công an hộ khẩu thông manh lạc lòai
    Liên minh xã hội đen cài
    Du côn dư đảng tiêu xài thả phanh

    Cường hào bá đỏ giàu nhanh
    Thành phần lý lịch tỏi hành mắm tôm
    Mấy đời chó má lông xồm
    Bần nông cốt cán lôm côm trí lùn

    Chí Phèo chi qủan lấm bùn
    Tung tăng Thị Nở chổi cùn Mác Lê
    Chân dài chân ngắn đê mê
    Nhe răng hoa hậu chán chê phận nghèo

    Hội hè đàn điếm chó mèo
    Pháo hoa tung tóe lợn heo reo cười
    Ông già bà cả tả tơi
    Trẻ em bóp bụng chơi vơi nửa hồn

    Tuyên truyền đạo đức cáo chồn
    Khói hương nghi ngút cổ cồn khăn voăm
    Mắm tôm thịt chó ngồm ngoằm
    Sư ông nghất nghểu óai oăm vãi bà

    Tiền chùa thả sức sa đà
    Phấn son õng ẹo mượt mà làn da
    Quốc doanh chuông mõ ngân nga
    Ngợi ca chú phỉnh nước nhà diệt vong

    Thiên đường xã nghĩa long đong
    Nửa gìa thế kỷ chẳng mong đợi gì
    Bố gìa mặt xám da chì
    Công lao cách mạng dám bì với ta?

    Việt Minh bóng tối chui ra
    Ké gìa tận tụy canh gà nửa đêm
    Lợi quyền thủ thỉ êm đềm
    Dân ngu cu hãm búa liềm nổi lên

    Nôn nao son phấn đào tiên
    Má mì ngứa ngáy đảo điên thế trần
    Nguyện theo chủ thuyết vô thần
    Bán trôn nuôi miệng dã nhân bạo tàn

    Chặt đầu cắt cổ mới gan
    Anh hùng mã thượng gian nan chẳng từ
    Ba Tàu gỉa bộ nhân từ
    Cứu nhân độ thế chân như mao đồ

    Trung thành sự nghiệp ké hồ
    Tình thương để lại ô hô giống nòi
    Miền trung tang tóc cá mòi
    Sao vàng cờ đỏ chào mời khách thăm

    Đợi chờ bông bống sủi tăm
    Bơ vơ thế hệ cà lăm khật khừ
    Rừng xanh núi đỏ ư hừ
    Ăn hang ở lỗ gầm gừ sài lang

    Ước mơ lập lại Văn Lang
    Hùng Vương nức nở Bạch Đằng thở than
    Cậy nhờ chi đám việt gian
    Buôn dân bán nước lường gàn bút nô

    Trường ca sóng vỗ lô xô
    Viết dài khó hiểu chẳng vô tí nào
    Nghe quen bắp cải xu hào
    Tiểu nông thấp kém tào lao nổ xằng

    Văn chương vô học nhập nhằng
    I tờ trình độ dở thằng dở ông
    Bon chen kèn cựa tấn công
    Bồi ca í ới chổng mông mà dòm

    Đề cương đường lối lòi dom
    Trường Chinh tẩy não đỏ lòm tiết canh
    Lan Viên Xuân Diệu củ hành
    Ngục trung nhật ký xú danh muôn đời

    Sặc mùi Bạch Tuyết chuột dơi
    Báo đài phỏng vấn lả lơi phấn đào
    Kim Cương nhả bã thuốc lào
    Fun nô thổi ống điếu trào tanh hôi

    Trò hề cóc nhái lên ngôi
    Ai thương thằng Việt nổi trôi bọt bèo
    Nghìn năm vàng võ đói meo
    Be bờ xúc tép kiếp nghèo hăm he

    Trung ngôn nghịch nhĩ khó nghe
    Lời ngay ý thẳng tràn trề thiết tha
    Quyết tâm gìn giữ sơn hà
    Tổ tiên khó nhọc ông bà khổ đau!

    4.9.2016 Lu Hà

1 Trackback / Pingback

  1. Phạm Trần – Tại Sao Đảng Tốt Mà Dân Bỏ Đi? | CHÂU XUÂN NGUYỄN

Tham gia bình luận