Trời chưa sáng hẳn mà trên sân bay những người lính của đại đội ba tiểu đoàn 70 biệt động đã sẳn sàng. Họ đang chờ trực thăng bốc đi hành quân để lùng diệt địch. Từng toán tám người xếp thành hai hàng đối diện nhau dọc theo phi đạo. Trên lưng mỗi người đều mang ba lô nặng trĩu quân trang, lương khô và đạn dược. Từ xa nhìn lại, họ giống như những con lạc đà trên sa mạc.

Khác với mọi lần họ thường cười nói ồn ào, hay đùa giỡn khi bước vào những giây phút căng thẳng hiểm nguỵ Hôm nay, tất cả đều yên lặng vì dường như giây phút sinh tử đã đến từ bây giờ. Ai cũng có một bộ mặt lầm lỳ, nghiêm trọng. Đôi môi mím chặt với những khẩu súng trên tay mà đạn đã lên nòng. Họ sẵn sàng chiến đấu.

Vui vẻ nhất đại đội là chuẩn úy Dương Kế Chí mà cũng không đùa giỡn như mọi khị Anh chàng đang phải kiểm điểm quân số và kiểm tra binh sĩ. Công việc này trước đây Chí thường giao phó cho người phụ tá hay ỷ lại vào người chỉ huy đại đội.

Hôm nay thì không có ai để mà anh chàng đùn việc, nên xem ra Chí cũng toát mồ hôi .Thôi mặc kệ nó, tới đâu thì tới. Hút một điếu thuốc cho đã thèm, kẻo chút nữa ra vùng địch đóng thì không có dịp.Nghĩ thế Chí liền móc bao thuốc quân tiếp vụ ,rút ra một điếu ,bật lửa rít liền mấy hơi cho đã. Không biết có chuyện gì mà thiếu úy Nhật bảo thượng sĩ Mẫu đánh thức cả đại đội dậy.Xong chàng ra lệnh cho Chí dẫn hai trung đội tới sân bay chờ đợi, rồi Nhật lại đi lên phòng hành quân mãi đến giờ chưa trở về. Đại đội có bốn ông sĩ quan thì thiếu úy Ruồi đã vắng mặt.Vinh nằm ở tiền đồn. Nhật đi rồi thì Chí phải cáng đáng mọi công việc mà trước đây chàng thường né tránh vì… lười biếng.

Chí hít một hơi thuốc dài và chợt nhận thấy nữa phần sau điếu thuốc ngon lạ lùng. Chàng thấy câu người ta thường nói “gái đẹp một con, thuốc ngon nửa điếu”. Sao mà đúng nghĩa quá. Chí chưa quen người con gái nào có một con nên chẳng biết có đẹp hơn hay không chứ như cô Coi của chàng đã có con đâu mà cứ đẹp nõn nà. Mỗi lần gặp nhau là cô nàng cuốn hút hồn chàng chư một thỏi nam châm cực mạnh mà Chí là những vụn sắt vô trị Đúng là vô tri vì mỗi lần gặp nhau là Chí quên cả thời gian, ngày tháng. Trí óc ngủõ quên, mụ mẫm như đá sỏi. Những ham hố triền miên, những đòi hỏi liên tiếp, vội vã đến nỗi không có thì giờ để kéo một hơi thuốc mà vẫn chưa thỏa niềm khát khao của dục vọng. Coi lúc nào cũng là trái chín mọng ở đầu cành, mà Chí là anh chàng lạc giữa sa mạc nắng bỏng vừa đói, vừa khát nên sự thèm muốn đôi lúc đến điên cuồng.

Hai ông hạ sĩ quan trung đội trưởng đang cùng đi về phía Chí.Mỗi ông một vẻ. Ông đi đầu là Thượng sĩ Đinh Eng, chỉ huy trung đội một, vừa đen vừa lùn đến độ mang ba lô vào trông giống như con cóc. Tuy vậy chứ Đinh Eng nhanh nhẹn lắm. Hành quân gặp địch là hô xung phong ngaỵ Dĩ nhiên là ông chạy lên đầu đề làm gương. Bọn lính chạy theo sau không đuổi kịp nên ngán ông thấy rõ. Trung đội phó của ông là một hạ sĩ quan người kinh. Hạ sĩ Nhất Phan Nhự, sợ Ông một phép, chỉ vì anh chàng này quá nhát. Mỗi lần Đinh Eng bảo Nhự đi đầu là anh ta run bắn lên rồi. Hễ mà đụng địch mọi người chạy tới là Nhự lùi trở lại. Có một lần hành quân lục soát đã làm cho hạ sĩ nhất Phan Nhự khiếp sợ.

Hôm ấy đổ quân xong trung đội vẫn bình yên, vô sự. Mọi người đang hý hửng chờ đợi kéo quân lên đồi để nấu nướng, nghỉ chân thì bất ngờ địch quân xuất hiện. Gặp ai chỉ huy thì còn bàn qua tính lại chứ gặp thượng sĩ Đinh Eng thì chỉ có xung phong. Thế là ông ta hô lớn lên, bắn về phía trước áp đảo tinh thần địch và giục lính rượt theo ngaỵ Hằng mấy chục người hô xung phong ào tới làm hạ sĩ Phan Nhự thất kinh hồn vía, tưởng đâu phen này bỏ mạng sa trường bèn chạy thụt lùi cho chắc ăn. Cứ lùi mãi cho đến khi cảm thấy an toàn thì chiến trường đã hoàn toàn im lặng, và ông đã lạc lối không biết đồng đội nơi nào.

Phan Nhự bắt đầu thấy sợ khi biết rằng chỉ còn một mình ông đang đi giữa vùng địch kiểm soát. Chết thật rồi, làm sao đây khi ông không có một phương tiện gì để thông tin cho đồng đội hay cấp chỉ huỵ Máy truyền tin không có, mà kêu lớn thì chẳng dám kêu, thậm chí Nhự cũng không dám khóc nữa vì sợ gây tiếng động. Giữa lúc chưa biết phải làm sao thì hình như bên trái, cách Phan Như chừng năm chục thước có bóng người thấp thoáng. Đó là hai tên du kích cộng sản nấp trong bụi kín chờ quân ta ào qua rồi trốn chạy. Hai đứa không ngờ là có Nhự lùi lại nơi này. Riêng Nhự trong lúc đang lo sợ cuống cuồng thì lại tưởng là quân ta trở về nên gọi lớn:

– Trung đội một đó phải không, tao Hạ sĩ Nhự đây, đừng bắn.

Tiếng hét gọi quá to diễn tả nỗi vui mừng thoát hiểm làm hai thằng du kích hoảng hồn tưởng đâu là đã lọt vào ổ phục kích nên ù té chạy sau khi bắn vài phát cầm chừng. Nhự điếng người khi nhận thấy hai thằng mặc quần áo đen vác súng chạy ngờ ngờ trước mặt mình không phải là đồng đội mà là Việt cộng. Giá chỉ là một người lính bình thường thì hôm ấy Như đã lập được chiến công tọ Nhưng mà lúc ấy tay chân Như run rẩy quá không thề nâng súng lên được. May mà địch chẳng thấy ta nên không có màn tao ngộ chiến.

Đến khi Đinh Eng dẫn lính trở lại tìm trung đội phó thì Như thấy quần mình ướt đẫm. Mỗi người lính đều có một xâu thịt trâu to đeo lủng lẳng trên ba lộ Thì ra lúc trung đội xung phong lên thì có mấy thằng du kích đã nhanh chân trốn biệt. Chỉ còn mấy con trâu là ngơ ngác không hiểu chuyện gì mà lũ người cứ reo hò ầm vang. Đường về thì xa, đường thì gian khó, dắt theo mấy con trâu sao được nên Đinh Eng đành cho xẻ thịt khao quân. Ông còn đang hậm hực tìm kiếm kẻ địch nên gọi trung đội phó coi việc cho lính chia chác thịt trâu. Bấy giờ ông mới khám phá ra Phan Nhự đã… mất tích. Hiểu tính nhau quá rõ, nên Đinh Eng cho lính quay trở lại tìm , quả nhiên ông thấy Phan Nhự đang sợ điếng hồn trong bụi. Vì là người kinh nên Đinh Eng cũng nể, chứ nếu là người thượng thì ông đã cho mấy đá.

Nhưng chừng ấy chuyện chẳng giúp cho Phan Nhự khá hơn một chút nào. Hình như cái bệnh chạy lùi đã trở thành mãn tính không sao sửa chữa được. Cũng may cho Nhự được làm trung đội phó cho Đinh Eng, chứ nếu gặp người khác thì đã bắt Nhự vào rừng một mình với hai quả lựu đạn rồi mò về doanh trại cho quen.

Đi phía sau Đinh Eng là thượng sĩ Phạm Chấn, trung đội trưởng trung đội hai. Lẽ ra Chấn cũng là sĩ quan, vì có thời làm đại đội phó hồi còn là lực lượng dân sự chiến đấu. Nhưng mà cái tật ba gai, coi trời bằng vung lại kiêu binh, lúc nào cũng muốn làm loạn, phá làng phá xóm, nên thiếu tá Chữ -hồi đó là trại trư&##7903;ng- bắt xuống làm trung đội trưởng. Khi cải tuyến qua quân lực, Chấn chỉ được mang lon thượng sĩ. Điều này làm Chấn bất mãn nên càng bê bối ngang ngược hơn.

Tuy vậy Chấn cũng có nhiều ưu điểm lắm. Đó là sự gan lỳ khi đụng địch. Khổ một nỗi Chấn hay đối xử với đồng đội, các binh sĩ dưới quyền như một đàn anh trong băng đảng, hơn là một cấp chĩ huy trong quân đội. Có lần ra lệnh cho một người lính xung phong, mà người này còn có ý sợ. Chấn rút súng bắn liền. May mà lần đó Chấn bắn hụt dù chỉ cách nhau vài ba thước. Tùy lớn tuổi Chấn vẫn chưa chính thức lập gia đình, nên mỗi lần thấy gái là Chấn la hét đàn em rối lên để lấy le với người đẹp. Những lần như thế, nhìn Chấn đáng ghét vô cùng, song những người lính chẳng ai dám nói.

Tuy cùng là dân chơi với nhau, Chấn lại không phục Trung úy Hoàng Lệ Chấn chê ông Lê chơi bẩn và hà tiện quá, chỉ biết dụ dỗ gái mà chẳng bao giờ dám bỏ tiền ra. Điểm này thì Chấn có lý, vì anh chàng không cờ bạc, chỉ có tật rượu chè, trai gái, mà nợ như chúa chổm.

Đối với Vinh và Chí, Chấn ít khi tỏ ra khâm phục bởi một lẻ rất giản dị là hai người so với Chấn còn quá trẻ. Mà cấp bậc thì Chấn đã “suýt” bằng họ. Chẳng qua là vì hai người có chút văn hóa nên được học vài tháng quân trường. Đối với Chấn điều đó không đáng kể so với sự dạn dày, của những ngày tháng lăn lóc ngoài mặt trận như Chấn.

Hai người chưa đi đến nơi, Đinh Eng đã giơ tay chào Chí. Chàng chào lại rồi đợi chờ câu hỏi. Chí đoán rằng hai ông này cũng đang nóng ruột như chàng. Đã gần tới giờ trực thăng đáp xuống, mà chẳng thấy Nhật đâu. Đi hành quân mà lệnh lạc chẳng có. Thậm chí đến nơi nào mọi người cũng mù tịt luôn. Chí cũng biết là Nhật không tắc trách hay bê bối. Mọi chuyện đều có lý do, nhưng mà chàng vẫn cứ bực mình. Quả đúng như Chí đoán. Chấn vừa tới, chẳng thèm chào đã oang oang hỏi:

– Thiếu úy đâu rồi ông. Tới giờ rồi mà chẳng có lệnh lạc gì. Từ hồi nào tới giờ tôi chưa thấy lần nào đi hành quân lạ kỳ như lần này. Bộ Ông Nhật không đi với mình à?

Đinh Eng cứ gật cái đầu ra ý đồng tình với Chấn. Nói nào ngay ông cũng muốn hỏi, nhưng tiếng kinh không rành. Nay thấy Chấn hỏi như hỏi hộ mình, nên ông chỉ gật. Chí đốt thêm một điếu nữa rồi cười cười trả lời.

– Đại đội đi hành quân mà xếp ở nhà sao được. Nhất là vua húc như ông Nhật nhà mình. Tối hôm qua ông ấy đi đâu mãi tận mười một giờ khuya mới mò về. Hỏi gì ông ấy chỉ cười. Nằm chưa nóng đít đã dậy đi ngay lên tiểu đoàn, chỉ bảo tôi đánh thức cả đại đội dậy, chuẩn bị ra sân bay.

-Thế hôm qua tiểu đoàn không đóng cổng hay sao mà thiếu úy Nhật mười một giờ đêm mới mò về. Tôi tưởng là sáu giờ chiều tụi gác cổng đã gài mìn rồi

Sở dĩ Chấn hỏi như thế vì bực tức tưởng là một sĩ quan đại đội trưởng như Nhật mà lại trốn dù ra khỏi trại như lính. Từ lâu thiếu tá tiểu đoàn trưởng đã nhắc nhở nhiều lần là ông không chấp nhận và sẽ phạt kỹ luật tối đa với bất cứ một ai trốn ra nằm đêm ngoài ấp, hay bê trễ không vào cổng đúng giờ. Hóa ra kỹ luật chỉ dành để áp dụng cho hạ sĩ quan và lính, còn các quan thì được miễn trừ. Càng nghĩ Chấn càng muốn chửi thề. Sự căm tức thể hiện trong lời nói mỉa mai kế tiếp

– Mìn gài rồi thì lính lại gỡ ra. Quan lớn mà, ai dám cản.

Dương Kế Chí nghe giọng nói của Chấn đã bực mình lắm. Nhưng sắp đến giờ hành quân rồi,chàng không muốn làm to chuyện. Chí biết rằng Nhật không khi nào bê bối như thế, nên chàng đỡ lời bào chữa cho Nhật.

– Thiếu úy Nhật đi công tác mà. Dù trễ thế nào cũng phải mở cổng chứ

Chấn cười lớn:

– Công tác ở nhà cô Đinh Tơ Rang phải không chuẩn úy? Tôi nghe nhiều người nói dạo này ông Nhật mê cô Tơ Rang lắm. Mấy hôm trước, ổng còn nằm ngoài đó cả đêm mà thiếu tá có nói gì đâu.

Dương Kế Chí nhìn đăm đăm vào mặt Chấn. Anh chàng bực tức vì thấy Chấn có vẻ coi thường Nhật. Dù không hiểu rõ ngọn ngành câu chuyện hay việc làm của Nhật, Chí vẫn tin tưởng rằng mọi chuyện của Nhật làm đều có lý do, chứ không phải vì Nhật lè phè, bê bối, lợi dụng chức vụ hay ba gai. Vì thế chàng nghiêm nét mặt bảo Chấn, dù Chí biết Chấn rất cứng đầu và lỳ lợm.

Ông nên thận trọng lời nói khi chưa hiểu rõ câu chuyện hay việc làm của cấp trên. Tôi cũng không rõ, nhưng tôi tin rằngthiếu úy Nhật là mộ sĩ quan rất có kỹ luật. Ông ấy không khi nào làm việc gì bê bối, hay tự ý làm gì nếu không được phép.

Chấn vẫn cười cười không mấy quan tâm đến vẻ bực tức của Chí mà Chấn đã thấy rất rõ trên nét mặt. Trong thâm tâm Chấn coi thường những ông sĩ quan còn trẻ con như Chí, Vinh, Nhật. Họ mới hai mươi mấy tuổi đầu, hỷ mủi chưa sạch. Chỉ vì mảnh tú tài có được, sau mấy tháng hay vài năm ở quân trường, họ đã trở thành người chỉ huy đơn vị. Bắt buộc những người đã dày dạn kinh nghiệm, dãi nắng dầm sương mười mấy năm chiến đấu như Chấn phải tuân lệnh thì thật là vô lý và bất công. Chấn nghĩ thế, vì ông ta xuất thân là những người dân sự chiến đấu do Mỹ thuê đánh giặc để được trả lương, nên lý tưởng quốc gia và ý thức kỷ luật là sức mạnh của quân đội có phần yếu kém. Bởi thế, Chấn không hề thấy mình là cấp dưới phải có bổn phận vâng lời, tôn trọng và thi hành những lệnh mà Chí hiện giờ là cấp trên đã truyền đạt đến ông tạ Chấn vẫn điềm nhiên trả lời như giễu cợt

Thì tôi có nói gì sai đâu. Thưa ông chuẩn úy, mấy bữa trước tôi ở làng về trễ. Cổng trại đóng rồi đâu có mở ra được phải ở lại. Hôm sau tôi bị phạt, rồi thiếu úy Nhật còn tính nhốt tôi vào chuồng cọp. Bây giờ thiếu úy Nhật cũng ngủ lại ngoài làng với gái, nửa đêm về xua cả đại đội dậy để chờ chực nơi đây mà có sao đâu. Chỉ tại vì ông ấy là sĩ quan, nên muốn làm gì thì làm phải không chuẩn úy.

Mắt Dương Kế Chí long lên .Cơn giận mau chóng dồn tụ lại, từ tim óc ùa ra thân thể làm hai tay chàng như muốn vung lên. Nhưng mà Chí cố gắng gượng, bình tĩnh ngay lại được. Chàng nhớ tới mấy bữa trước, Chấn say rượu làm náo loạn ngoài ấp A, đến nỗi tiểu đoàn phải rút toán kích đêm gần đấy theo lời yêu cầu của trưởng cuộc cảnh sát để giữ an ninh. Tội lớn lao như thế mà chỉ bị phạt mấy ngày trọng cấm trên giấy tờ là quá nhẹ. Thế mà Chấn không biết lỗi của mình, lại còn suy bì với cấp trên trong khi Chấn không hiểu rõ mục đích. Chí chỉ cười nhạt rồi lạnh lùng trả lời.

Oâng Chấn. Bây giờ ông đang là Hạ sĩ quan của quân lực Việt Nam Cộng Hòa, chứ không phải là người lính đánh thuê như trước. Là người lính ông chiến đấu vì quốc gia, dân tộc chứ không phải vì tiền bạc. Quân đội muốn phục vụ tốt cho quốc gia phải có kỷ luật, nếu không thì sẽ thành ô hợp, không có sức mạnh. Muốn có kỹ luật, quân đội bắt buộc mọi người phải tuân lệnh, và chỉ làm những gì được phép. Tôi hỏi ông là cấp chỉ huy, đêm hôm ấy ông uống rượu say, quậy phá dọa nạt mấy cô gái ngoài ấp A, nổ súng lung tung, đến độ trung sĩ Hải trưởng cuộc cảnh sát phải gọi vào tiểu đoàn cầu cứu. Oâng nghĩ thế nào về hành động đó? Là cấp chỉ huy đáng lẽ ông phải nêu gương

cho binh sĩ, thì chính ông lại bê bối hơn cả họ, thì làm sao họ tuân lệnh ông cho được. Còn về chuyện thiếu úy Nhật ông có biết được gì, hiểu được gì mà dám so sánh. Nhưng bây giờ không phải là giờ để chúng ta nói lại chuyện cũ. Tôi sẽ nói với ông ở một lúc khác, chỗ khác nếu có dịp. Đại đội đã sẵn sàng và đang chờ hành quân. Tôi muốn ông phải tuân lệnh, triệt để tuân lệnh, để làm gương cho binh sĩ. Ông nghe rõ chưa?

Nói xong Chí nhìn thẳng vào mặt Chấn. Mắt long lên như tóe lửa. Song cái nhìn giận giữ đó không làm cho Phạm Chấn nao núng, dù Chấn biết rằng Dương Kế Chí tuy hơi lười biếng, nhưng khi hữu sự cũng lỳ lợm chẳng kém ai. Đối với Chấn, dù sao thì Chí cũng chỉ là một thằng con nít. So với mười mấy năm lăn lóc trên chiến trường thì năm sáu tháng hành quân của Chí đâu có thấm tháp gì. Chỉ kẹt một chút, là bây giờ Chí đã lên quyền đại đội phó, chứ không còn là trung đội trưởng như Chấn nữa. Nhưng sợ cái quái gì.

Từ lâu Chấn vẫn có tính ỷ lại và rất kiêu binh. Đi hành quân về, Chấn thường vênh váo coi thường người khác, kể cả mấy ông sĩ quan ở văn phòng tiểu đoàn. Ông ta thường hay nhậu nhẹt say sưa, như để đền bù những ngày hành quân gian khổ. Bắt mọi người phải chịu đựng những phiền toái mà Chấn gây ra trong những cơn saỵ Hôm nay Chấn đã đi hơi xa, dù rằng rất tỉnh. Chấn chỉ muốn nói xấâu Nhật cho hả cơn giận lúc bị Nhật xài xể, khiển trách khi trước. vì hôm ấy đứng trước mặt Nhật, Chấn đã sợ không dám nói gì. Bây giờ Chấn tưởng rằng thế nào Chí cũng hùa theo với mình, ai ngờ lại bị Chí sửa lưng . Một thằng con nít mà dám lớn lối với mình. Nghĩ thế làm Chấn cũng bừng lên cơn giận, hét to vào mặt Chí.

Tôi phải tuân lệnh ông để làm gương cho binh sĩ. Oâi chao, ông lớn quá, chuẩn úy Chí. Tôi mà phải tuân lệnh ông mới chỉ huy được mấy thằng lính. Thế thì mấy năm nay lúc chưa có ông, chắc tôi không được bảo lính, không được chỉ huy được ai à. Nói thật với ông, đừng tưởng ông mang cái lon chuẩn úy vào rồi muốn nói gì thì nói. Học được ba điều lăng nhăng ở quân trường rồi lên mặt dạy đời. Tôi mà lại phải nghe lời ông à.

Nói xong, Chấn nhổ xuống đất một bãi nước miếng rồi quay lưng đi thẳng, cơn giận của Chí vừa dịu xuống lại bùng lên mãnh liệt. Thái độ coi thường mệnh lệänh và khi dễ cấp trên của Chấn làm cho Chí thấy như ngàn mũi kim châm vào những đầu dây thần kinh cảm giác. Thế này thì đã qua trớn rồi, chàng cần phải làm một cái gì để giữ uy tín, quyền hạn và kỹ luật cho quân đội, mà Chí nghĩ rằng thượng sĩ Phạm Chấn đang dẵm lên, phá vỡ, Chí quát to.

– Thượng sĩ Chấn, đứng lại. Tôi bảo ông đứng lại. Oâng nghe rõ chưa.

Đột nhiên Chấn quay lại lao thẳng về phía Chí. Nét mặt đanh lại và đầy nét khiêu khích. Chấn cũng quát lên.

– Oâng muốn gì, ông muốn gì. Tôi không ngán ông đâu, đừng làm phách.

Người Chấn dềnh dàng, to cao hơn hẳn Chí. Nếu có chuyện phải đánh nhau, chắc rằng Chí không chịu nỗi trong vòng năm phút. Nhưng không bao giờ Chí để tình huống đó xảy ra. Chàng không hề hoảng hốt dù cơn giận vẫn ứ lên tới cổ. Chí rút súng ra, bình tĩnh mở khóa an toàn chĩa thẳng vào người Chấn lạnh lùng nhắc lại.

– Đứng lại, tôi bảo ông đứng lại, nếu không ông đừng trách tôi.

Chấn vẫn coi thường lời hăm dọa. Oâng ta đưa tay lên toan gạt đi khẩu súng. Nhanh hơn Chấn một bực, Chí đã lùi lại đưa súng lên trơi ø nổ luôn hai phát.

– Pằng, pằng

Tiếng nỗ làm Chấn dừng lại ngaỵ Khi đã hoàn hồn, và biết rằngChí chỉ có ý bắn dọa, anh ta càng đắc chí làm già thách thức

– Bắn đi, bắn đi, ông dám bắn tôi không.

Lời thách thức của chấn như giọt nước làm tràn ly nhẫn nhục trong lòng Chí. Mặt chàng đanh lại, môi mím chặt, Chí chúi mũi súng nỗ luôn hai phát nữa

– Pằng, pằng

Thượng sĩ Chấn rú lên, ngã vật xuống. Cơn đau tưởng chừng như làm vỡ tung thân xác ông. Mà vỡ thật rồi, hai phát đạn xuyên qua cẳng chân trái, kỳ diệu làm sao không làm gãy xương, nhưng cũng đủ làm cho Phạm Chấn khiếp sợ. Oâng toát mồ hôi và khóc hu hu như trẻ nít. Không ngờ thằng con nít ranh con này dám bắn ông thực. Và ông cảm thấy sợ nó vô cùng. Sợ hơn là sợ chết.

– Hu hu, trời đất ơi, sao chuẩn úy bắn tôi. Chết tôi rồi, tôi có làm gì đâu mà ông bắn tôi. Hu hu

Mọi người đều đứng lặng. Họ không ngờ tình huống xảy ra như thế. Chí lạnh lùng cho súng vào bao rồi gọi người lính mang máy.

– Sang, thằng Sang đâu.

– Dạ có em

– Gọi máy cho ban ba, đem xe ra tải thương Thượng sĩ Chấn. Nhớ xin chuẩn úy Đức ra băng bó cho ông ấy.

– Dạ còn gì nữa không chuẩn úy?

– Không, lẹ lên. Thằng Phát đâu? Băng bó cho ông ấy ngay đi.

Ra lệnh xong, Chí đi suốt dọc hành quân để kiểm điểm lại. Hạ sĩ Phát, y tá của đại đội chạy tới ngay bên Chấn cùng với mấy người lính cố bịt chặt vết thương. Chấn vẫn còn khóc hu hu, nhưng tiếng kêu nhỏ dần vì mắc cỡ hơn mệt mỏi. Lúc này Chí đã đi tới trung đội của Chấn. Trung sĩ Ánh, trung đội phó vội chạy ra chào tay để nhận lệnh. Chí bảo ông ta.

– Tạm thời ông thay Thượng sĩ Chấn chỉ huy trung đội, cho đến khi có lệnh mới rõ chưa

Trung sĩ Ánh vẫn đứng yên, ưỡn ngực lên.

– Dạ rõ, chuẩn úy

Chí quay lại vì thoáng thấy ánh đèn xe Jeep. Trời còn mờ tối nên hai ánh đèn pha cũng đủ làm mọi người chóa mắt. Không phải xe tải thương mà là xe của thiếu tá tiểu đoàn trưởng. Ông đích thân chở Nhật ra sân bay, trên đường đi ông đã được báo cáo về tình trạng xảy ra của đại đội. Vì nghe báo cáo quá vắn tắt nên cả Thiếu tá Chữ và Nhật chưa hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện. Khi xe vừa dừng lại, Nhật đã nhảy ra gọi lớn:

– Chí. Ông chuẩn úy Chí đâu. Chuẩn úy đâu?

Chí đứng nghiêm chào hai người, chàng vắn tắt kể đầu đuôi câu chuyện. Không thêm không bớt, rồi nghiêm đợi lệnh. Nhật đưa mắt nhìn thiếu tá, ông chỉ gật đầu không nói. Bước đầu ra quân đã gặp chuyện không hay làm cho Nhật bực bội. Nhưng không còn giờ nữa, chàng ra lệnh:

Ông cho tập họp mấy ông trung đội trưởng và tất cả tiểu đội trưởng lại đây ngaỵ Tôi sẽ ban lệnh hành quân trong vài phút thôi. Trực thăng sắp tới bây giờ.

Chí chạy đi ngay, la lớn lên tập hợp cấp chỉ huỵ Chỉ hai phút sau mọi người đã đông đủ. Ngay lúc ấy, chiếc xe thứ hai của ban hành quân chở chuẩn úy Đức cũng vừa ra tới. Nhật bảo mọi người chú ý rồi ban lệnh.

Các ông nghe cho rõ lời tôi nói đây. Ai không hiểu hay thắc mắc gì thì hỏi lại ngay, tôi không nhắc lại. Nhớ là nghe cho rõ. Hôm hay chúng ta có hai trung đội tham dự hành quân. Chuẩn úy Chí sẽ chỉ huy trung đội của Thượng sĩ Chấn lên ba chiếc trực thăng đầu tiên. Tôi sẽ đi sau với trung đội của Thượng sĩ Eng và bán tiểu đội vũ khí nặng, trên ba chiếc kế tiếp. Nghe rõ chưa.

Nhật dừng lại để cho mọi người kịp ghi nhớ. Đám cán bộ đứng nghiêm đồng thanh hô lớn:

– Dạ rõ

Nhật nhìn vào mặt từng người trong hàng rồi lớn tiếng ban hành tiếp lệnh.

Theo tin của toán thám sát tiểu đoàn và của phòng hai quân khu cung cấp thì hiện giờ địch quân đang tập hợp một lực lượng khá đông, chứ không như ù trước đây chỉ có du kích, nên mọi người phải rất thận trọng và mau lẹ. Mục đích hành quân của chúng ta là để thăm dò phản ứng của địch, xác định nguồn tin, và khả năng thực tế của Việt cộng trong vùng. Vì thế khi trung đội một đổ xuống xong phải cố gắng bắt tay với trung đội hai của ông Eng. Nếu tình thế diễn ra như dự tính, chúng ta sẽ tập hợp lại tìm bãi đáp để được bốc về bằng trực thăng. Nếu tình hình không cho phép chúng ta phải đi trở về bằng đường bộ như những lần hành quân trước đây.

Mọi người đều ồ lên, rồi xôn xao bàn tán. Nhật đoán trước là họ sẽ ngạc nhiên và lạ lùng về mục đích hành quân mà chàng không muốn nói rõ. Chờ năm ba phút cho mọi người yên lặng Nhật lại tiếp lời

Chuyến đi này, chúng ta sẽ nhảy xuống ngay trên đầu địch quân. Vì thế mọi người phải nhắc nhở binh sỉ hết sức mau lẹ để tránh thiệt hại. Và khi xuống mục tiêu phải xung phong ngaỵ Nhưng nhớ rõ điều này, chúng ta chỉ bắn những tên địch ngoan cố chống trả lại, còn nếu họ đã đầu hàng, tuyệt đối không được bắn, nhất là gặp nữ cán binh Việt cộng thì phải càng nhẹ taỵ Ai vi phạm tôi sẽ trừng phạt ngay tại chỗ. Mọi người nghe rõ chưa.

– Dạ rõ

– Tốt lắm, bây giờ mọi người về dặn dò binh sĩ. Vài phút nữa trực thăng đến.

Đám cán bộ cấp tiểu đội giải tán về vị trí, ngay cả hai ông trung đội phó cũng theo về mà trong lòng không yên ổn. Họ muốn hỏi vài câu nhưng không còn thời gian nữa. Nhật liếc mắt ra hiệu cho Đinh Eng đi luôn. Chỉ có Dương Kế Chí đứng lại, chàng chờ mọi người đi hết rồi hỏi Nhật.

-Anh ban lệnh hành quân kiểu này đến tôi cũng chẳng hiểu gì chứ đừng nói đến mấy ông tiểu đội trưởng người thượng kia. Tôi muốn hỏi anh, tại sao kỳ này mình đổ quân ít vậy. Cấp đại đội mà chỉ có sáu chiếc thôi. Anh có thể cho tôi biết rõ thêm để khi gặp chuyện biết đường tính toán. Còn anh nữa, đi đâu suốt đêm qua mới mò về.

Nhật đưa mắt nhìn Chí. Tuy đã nghe Chí kể rõ về chuyện vừa xảy ra, và chàng cũng biết Chí bị dồn vào đường cùng nên mới phải làm thế để giữ quyền chỉ huy trong lúc hành quân. Nhưng Nhật vẫn bực bội trong lòng. Chàng đã tính toán kỹ từng chi điểm, từng vấn đề. Nhật không muốn có một sự sai lạc nào ra ngoài sự tính toán dù với bất cứ lý do gì. Chàng sẵng giọng trả lời:

-Tôi đi đâu, làm gì ,không là chuyện cần phải hỏi. Bộ Ông bực bội chuyện tôi đi rồi bắn lính què giò à. Chuyến này về tôi sẽ phạt ông. Nghe rõ chưa.

Tuy nói thế nhưng Nhật lại cười, chàng muốn cho Chí hiểu là chàng chỉ đùa thôi. Chí cũng cười theo, dù chàng biết những phiền toái sẽ đến với chàng sau cuộc hành quân.

-Tôi bắn để nó chừa tật coi thường thượng cấp và đừng hỗn láo giở thói anh chị ra. Mà chuyện thế nào nói ngay đi. Tôi biết anh không mê gái đến độ trốn ra ngoài làng cả đêm như thế.

Nhật không đùa nữa, chàng liếc nhìn đồng hồ đã sáu giờ kém mười. Chỉ còn mười phút nữa thì trực thăng sẽ đến. Chàng bảo chí:

– Đáng lẽ mình đổ quân kỳ này thật là rầm rộ với vài chục chiếc trực thăng, nhưng chiến trường Hạ Lào đang gay cấn quá nên xin mãi mà chỉ được cấp cho sáu chiếc với hai gunship mà thôi.

Chí ngạc nhiên hỏi lại:

– Vài chục chiếc thì mình hành quân cấp tiểu đoàn à. Chuyện gì vậy?

Nhật lắc đầu giải thích.

Không, mình đâu có đủ quân để rải ra như thế. Vài chục chiếc chỉ để đổ hai trung đội thôi. Oâng ngạc nhiên phải không. Mục đích của mình là mình làm thật rầm rộ để cho tụi nó biết rằng mình hành quân lớn. Nhưng mà mình chỉ có sáu chiếc thôi nên tôi đề nghị với thiếu tá là sẽ đổ làm hai lượt. Lượt đầu đổ thật và lượt sau đổ giả.

-Hành quân giả. Thế là thế nào.

-Thế nào thì tôi đã nói rồi. Mình muốn cho địch tưởng là làm ăn lớn. Đơn giản chỉ có thế mà thôi.

-Chi vậy.

-Chuyện này dài lắm. Tôi sẽ kể ông nghe khi có dịp. Bây giờ chỉ vắn tắt ông nghe, mà ông phải nhớ cho kỹ và làm đúng theo lời tôi nói. Khi trực thăng đổ ông và trung đội một xuống, ông nên gom quân lại cho nhanh rồi tiến về hướng trực thăng của tôi, cố gắng xem tôi đổ ở đâu phải dẫn lính tới liền, bắt tay yểm trợ cho tôi. Nếu ông tới chậm là hỏng hết kế hoạch, không chừng tôi khó trở về.

Chí tròn xoe đôi mắt ngạc nhiên hỏi lại:

-Ơ hay, anh vừa bảo chúng ta đổ quân cùng một chỗ mà sao lại phải xem anh đổ ở đâu để tới. Tôi chẳng hiểu gì cả.

– Đây này, nghe cho kỹ. Ba chiếc chở ông đáp xuống trước, ông cho lính nhảy ra. Ba chiếc của tôi cũng xuống, nhưng không nhảy theo ông mà bốc lên ngaỵ Sau đó ba chiếc chở quân của ông-lúc đó không còn quân nữa- sẽ bay vòng vòng qua khe núi, xuống lại một lần nữa để giả vờ đổ thêm quân nếu chúng không kịp pháo hay tác xạ. Như vạây mình thực sự đổ quân có ba chiếc mà địch tưởng rằng đổ quân tới chín chiếc.

– Nhưng mà anh đi đâu mà không nhảy xuống?

-Tôi sẽ vòng ở trên trời để chờ nhảy xuống. Bổn phận của ông là phải theo dõi xem tôi đổ xuống đâu để tới đó yểm trợ cho tôi liền. Bắt tay nhau được là mình rút, chỉ có thế.

Nhật kéo Chí đứng gần hơn, nói rõ cho Chí nghe kế hoạch bí mật của cuộc hành quân. Xong xuôi chàng đi tới dặn kỹ thượng sĩ Đinh Eng và người tiểu đội trưởng của trung đội hai những gì cần phải chú ý quan sát và chỉ nhảy theo khi chiếc trực thăng chở chàng nhảy xuống.

Ba ông đệ tử Nhiều, Kiệt, Du từ sáng tới giờ đứng lóng ngóng chờ đợi ông thầy mãi, giờ mới có dịp tới gần. Nhật chỉ đưa mắt nhìn như muốn hỏi sẵn sàng hết chưa, rồi lại bước đến bên chiếc xe Jeep cứu thương. Lúc này chuẩn úy Đức đã băng bó xong cho Thượng sĩ Chấn, đang hét mấy ông y tá khiêng băng ca lên xe. Tới gần, Nhật thấy mặt Chấn tái nhợt, đang kể lể với ông thiếu tá tiểu đoàn trưởng về nỗi oan ức của mình. Chàng muốn nói với Chấn một vài câu an ủi, nhưng chưa rõ khúc mắc trong câu chuyện nên chỉ im lặng. Không khí có vẻ nặng nề hơn, khi nét mặt vị tiểu đoàn trưởng trầm ngâm lạnh lùng và đám y tá và chuẩn ý Đức không cười nói vui vẻ như mọi lần gặp Nhật trước đây. Bước đầu ra quân như hôm nay thế này đã là xui xẻo. Không biết trong tương lai còn có sự gì nữa xảy ra khi kế hoạch mà chàng tính toán đề nghị với cấp trên thật là liều lĩnh và rất nhiều may rủi.

Nhưng Nhật không còn thì giờ suy nghĩ nhiều hơn nữa. Phía chân trời đoàn trực thăng đã xuất hiện rõ dần trong tầm mắt. Thiếu tá Chữ ngẩng lên nhìn Nhật. Chàng đưa tay chào và nói lớn.

– Trình thiếu tá, tất cả đã sẳn sàng.

Thiếu tá Chữ cũng đưa tay lên chào lại Nhật. Oâng khuyến khích chàng.

– Cố gắng lên. Chúc ông may mắn.

Nhật không nói, chàng quay lưng cùng ba người đệ tử chạy ào ra bãi đáp. Hai chiếc gunship bay đầu đã dần xuống thấp, tách ra hai phía bay xục xạo trên những ngọn đồi xa xạ Gió đã nổi lên từng đợt mỗi lần trực thăng nghiêng cánh. Những phi công đã được báo trước kế hoạch nên thuần thục trong những chuyến đỗ quân. Họ đáp gọn gàng xuống dọc theo sân bay tuần tự từng chiếc một. Những người lính trận nhanh nhẹn, thành thạo và chính xác coi lại hành trang, đạn dược lần cuối. Họ từ hai phía của sân bay lao đến con tàu. Chỉ trong vài phút đáp xuống, chiếc trực thăng đầu tiên lại bốc lên cao, rồi chiếc thứ hai, thứ ba hạ cánh, bay lên chỉ trong khoảnh khắc.

Khi ba chiếc đầu tiên đã thẳng đường bay, ba chiếc kế tiếp đã sà thấp xuống. Nhật và đệ tử cùng mấy người mang súng nặng chạy nhanh lên chiếc đầu tiên. Người phi công chính, một trung úy còn rất trẻ quay lại hỏi Nhật:

– Có phải thiếu úy là thẩm quyền non nước của Trùng Dương.

– Vâng, chính tôi, Trung úy

Tuy miệng chào hỏi, nhưng người phi công vẫn không phí thời gian chờ đợi. Oâng ta cho máy bay lên ngay, ngừng một chút cho đầu chút xuống rồi vụt bay xạ Xong xuôi, ông lại tiếp tục câu chuyện đang nữa chừng với Nhật.

-Tôi là Thanh Long. Lúc nãy đã nói chuyện với thiếu úy ở phòng hành quân. Bây giờ chúng tôi sẽ bay theo lệnh của thiếu úy điều động như đã thỏa thuận ở bộ chỉ huy chiến thuật. Nhưng, chúng tôi không thể chờ đợi lâu quá ba mươi phút sau khi đổã quân xuống. Thiếu úy cố gắng thu xếp cho mau chóng, để chúng tôi có thể đón Thiếu úy và đại đội trở về. Không thể quá ba mươi phút, xin Thiếu úy nhớ cho điều đó.

Nhật gật đầu trả lời:

– Tôi cố gắng. Cám ơn Trung úy.

Sáu chiếc trực thăng chở quân đã bay tít lên cao. Gió phần phật thổi vào khe áo mát lạnh cả người. Nhật nhìn lại căn cứ tiểu đoàn đã nhỏ và xa dần. Những căn hầm chìm sâu trong lòng đất chỉ một phần trên nhô lên chạy dài theo hàng rào dây thép bao quanh thành một vòng tròn kín. Con đường chạy từ sông Re qua sân bay tới các ấp ngoằn ngoèo như một dãi lụa mềm đã nhỏ dần lại, rồi như được thắt nút ở ngay cuối ấp D.Từ đó con đường biến vào rừng xanh bởi muôn vạn lối, mà từ trên cao không còn nhìn thấy nữa.

Nhật đảo mắt cố tìm căn nhà gỗ cao màu nâu đỏ. Kia rồi, sau hàng mít xanh ở phía sau, chạy dài là những cánh rừng, ngôi nhà đứng sững trên đồi như làm một đường ranh phân chia làng mạc với núi rừng, giữa quốc gia và cộng sản. Đó, căn nhà của cô du kích cộng sản Phan Thị Minh Trang mà đêm qua Nhật đã bí mật tìm tới để gặp nàng, bởi vì Trang đã được lệnh trở lại Tà Noát để gặp mẹ và nhận công tác mới.

Đêm hôm Nhật và Trang gặïp lại nhau sau bao năm chia lìa xa cách. Nhật trở về doanh trại, chàng quyết định gặp riêng Thiếu tá tiểu đoàn trưởng. Nhật kể hết cho vị chỉ huy mà chàng kính mến nghe tất cả sự thực, không hề giấu giếm, dù rằng đôi khi là chuyện riêng tự Từ ngày cô Trang ngày xưa bé bỏng cho đến cô Đinh Tơ Rang ngày nay lưu lạc đọa đày. Nghe xong thiếu tá Chữ không nén nỗi xúc động, ông ngậm ngùi.

– Thế ra cô ấy là con của Thiếu úy Hiệu ở Bảo Chính đoàn ngày trước. Biết, tôi có biết ông ấy. Có thể tôi cũng biết ông thân sinh ra Thiếu úy. Không ngờ gia đình ông Hiệu tang thương đến thế.

Nhật lại kể tiếp cho ông nghe việc tên tỉnh ủy Từ Ti dùng mẹ nàng để kêu gọi và ép buộc Trang làm việc cho chúng nó. Từ đó, ngay ngọn đồi 157 phía trước tiền đồn đã có người con gái thấp thoáng đi về, để có chuyện cô gái trên đồi Trinh Nữ sau này.

Chàng kể rõ cả câu chuyện Thúy Vân, con gái con ông chủ câu lạc bộ đã phải tiếp tế thuốc tây hàng tháng cho Việt cộng theo lệnh của Từ Tị Để cứu cha cho cha khỏi bị Việt cộng sát hại nàng đã phải trao thân hàng tháng cho chuẩn úy Đức để đổi lấy những viên thuốc trụ sinh thiếu hụt. Nghe tới đây Thiếu tá giật mình kinh ngạc. Trời đêm sương xuống lạnh, nhưng mồ hôi vẫn đọng trên vừng trán già cỗi những suy tư.

– Thật thế à. Tôi có được ông Lương báo cáo. Oâng ấy nghi ngờ chuẩn úy Đức và cô Thúy Vân có liên lạc mật thiết không chính đáng, nhưng mà tôi không ngờ sự việc lại nghiêm trọng như thế. Thế thiếu úy còn biết thêm gì cứ kể cho tôi nghe hết. Ơû đây là một vùng đất vô cùng phức tạp và con người cũng phức tạp không kém.

Nhật lại kể hết cho ông nghe về mạng lưới nội tuyến của địch quân, mà tên tỉnh ủy gian ác Từ Ti đã tổ chức trong tiểu đoàn. Từ ông trung sĩ Đinh Ớt hiền lành đến cô Thúy Vân sắc sảo. Chắc chắn là còn nhiều người nữa và còn một kẻ cầm đầu, kẻ phải có trình độ, học thức, có thể là một sĩ quan. Chàng đưa ra ý nghĩ của mình.

-Thưa Thiếu tá, theo tôi biết những người làm việc ở phía dưới như ông Ớt, cô Vân, hay vài ba thằng lính thì chỉ là nạn nhân chứ không phải là chủ chốt. Tôi nghĩ người chủ chốt làm việc cho Từ Ti ở tiểu đoàn ta phải là một sĩ quan. Những tin tức mà địch biết được từ tiểu đoàn ta phải là một sĩ quan mới có thể cung cấp nổi vì đó là tin tức bí

mật, hoặc giới hạn trong phạm vi các sĩ quan mới có quyền được biết, như tin chuyển quân, tăng phái. Thậm chí đến cả những tin tức lớn hơn liên quan đến quân đoàn như về Trung đoàn 4, về liên đoàn I Biệt động và mặt trận Sa Huỳnh địch đều biết cả. Mình phải tìm ra được là ai. Thưa thiếu tá.

Thiếu tá Chữ gật đầu hoàn toàn đồng ý với Nhật. Chàng được khuyến khích kể luôn cho ông nghe về hôm hành quân trực thăng vận chuyển đầu tiên trong đời. Ai cũng tưởng chàng gan lì, can đảm, có biết đâu chỉ là một chuyện tình cảm chẳng đặng chẳng dừng, nên Nhật phải quyết tâm rượt theo người nữ du kích hôm nào. Nhưng Thiếu tá Chữ thì lại khen ngợi chàng.

– Không, ông cũng can đảm lắm. Thiếu úy Nhật. Tôi thành thật khen ngợi ông về chuyện đó. Đành rằng cũng có những chuyện riêng tư khích động, nhưng mà không phải ai cũng làm được như thế. Thiếu gì người yêu thì cứ yêu, nhưng gian nguy và hy sinh thì tránh ra xạ Tình yêu lúc đó đối với họ chẳng có nghĩa gì.

Sẵn dịp, Nhật phân trần với thiếu tá tiểu đoàn trưởng về chuyện cái xách tay mà cô du kích bỏ lại. Trong đó chỉ có bộ quần áo lót và cuốn sổ tay kẹp tấm ảnh của chàng. Chỉ vì chuyện riêng tư mà chàng phải giấu không báo cáo lên. Thế mà chuẩn úy Lương cũng biết, nhưng mà biết sai, ông tưởng rằng Nhật lấy được nhiều tiền nên giấu. Thiếu tá Chữ xác nhận:

– Đúng, hồi đó tôi có nghe ông Lương báo cáo thế, nhưng tôi thấy đó là chuyện nhỏ. Tôi bảo ông ấy là nếu Thiếu úy Nhật có kiếm được một món tiền thì để cho ông ấy khao quân, không để ý tới. Oâng thấy ông Lương làm việc thế nào?

Nhật suy nghĩ thật lâu. Tự nhiên Thiếu tá lại hỏi chàng về ông Lương. Có phải ông muốn xem chàng có lấy tình cảm cá nhân để đánh giá hay không. Chàng dè dặt trả lời.

– Thưa thiếu tá. Tôi thấy chuẩn úy Lương là một sĩ quan tình báo tốt, chịu để ý và có cái nhìn khá sắc sảo. Tôi nghĩ rằng ông ấy sẽ là người giúp được thiếu tá nhiều chuyện.

Từ chuẩn úy Lương, thiếu tá Chữ và Nhật lại nói về các ông sĩ quan khác, ở trong tiểu đoàn không thiếu một ai. Hai người cân nhắc từng thái độ, cử chỉ của từng người, nhưng cũng không thể đi đến một kết luận cụ thể nào. Chuyện nội tuyến, nếu không có chứng cứ rõ ràng thì không thể nghi ngờ ai làm việc cho địch. Điều quan trọng và khẩn cấp là phải tìm cho ra. Nếu không, hậu quả tai hại xảy ra cho tiểu đoàn không lường trước được. Thiếu tá Chữ bảo Nhật:

-Oâng nhận xét về ông Lương cũng giống tôi. Oâng Lương năng động và không hề sợ mất lòng ai nếu vì công việc. Tôi thích những người như thế, chúng ta phải vì quốc gia, vì dân, vì quân đội, chứ đừng vì tình cảm cá nhân. Oâng Lương tuy có nhiều người không thích, nhưng ông làm được việc. Bữa trước ông trung đội trưởng trinh sát bê bối ngoài làng, ông đòi đề nghị phạt. Tôi bảo rằng phạt nó thì lấy ai đi hành quân sắp tới, ông xin đi thế ngay.

Nhật lại hỏi thêm.

– Thưa Thiếu tá, thế trung đội trinh sát có phát hiện được tin tức gì mới không?

Thiếu tá tiểu đoàn trưởng trầm ngâm, cân nhắc rồi trả lời Nhật:

-Có rất nhiều dấu hiệu địch đang tập trung quanh đây một đơn vị lớn, ông thấy hôm mình lục soát đồi Trinh Nữ đó. Tôi nghĩ đó chỉ là một phần địch quân muốn tập hợp để tấn công chúng tạ Tôi đã nói ông nghe trước đây, chuyện chúng ta đề phòng phải đặt lên hàng đầu, vì chúng nó có thể đánh bất cứ lúc nào. Oâng nghĩ coi, mình chỉ có thể hành quân lục soát xa nhất là ở Tà Noát, Ô Chai. Xa hơn nữa mình đành chịu. Mà từ đó về đây, nếu chúng không cần che giấu, đi dọc theo sông Re thì chỉ vài giờ. Thế thì chúng nó muốn tấn công tiểu đoàn lúc nào chẳng được. Việc cần thiết là mình phải tìm ra ai là người làm nội tuyến cho nó để trừ hậu họa. Oâng có ý kiến gì không? Hay là một kế hoạch nào nếu mà có Tơ Rang giúp được?

Nhật không bao giờ muốn dùng Trang như một công cụ cho mình, cho tiểu đoàn. Nhưng mà ở tình thế này thì việc làm của Đinh Tơ Rang quả thật ích lợi và hữu hiệu. Chính ước muốn của nàng, của Nhật là phải chịu khó khăn, hy sinh gian khổ để có được một cuộc sống bình thường. Chàng thận trọng đề nghị:

-Thưa thiếu tá. Tôi xin trình bày một kế hoạch mà tôi đã bàn định thảo luận với cô Đinh Tơ Rang. Hiện nay cô ấy còn vướng bà mẹ đang phải làm việc trong mật khu của chúng, xa lắm, trên những vùng cao tận Kontum. Mấy hôm nay cô ấy có xin tên Từ Ti cho gặp mẹ, và tên này đã đồng ý. Theo lời cô Tơ Rang kể cho tôi nghe, thì cô ấy biết rằng tại nơi làm việc của Từ Ti có một cuốn sổ rất quan trọng, ghi chép tất cả những điều cần thiết từ quân số, ăn uống, lương thực, và cả mạng lưới hoạt động của địch quân. Cuốn sổ ấy trước đây Đinh Tơ Rang đã có dịp lén xem. Nếu bây giờ mình giúp cô ấy mang được mẹ cô và cuốn sổ trở về, thì việc lần ra những tên nội tuyến không khó lắm.

Thiếu tá Chữ vui mừng quá. Oâng không ngờ việc nan giải và khó khăn đè nặng bấy lâu lại có lối thoát dễ dàng như thế.Ông hỏi lại ngay.

– Giúp cô ấy làm sao. Chắc chắn cô ấy mang về được cuốn sổ ấy không?

-Tôi không thể trả lời cho Thiếu tá chắc hay không. Nhưng mà tôi nghĩ đó là cách hay nhất, và là lối thoát duy nhất mà chúng ta làm được để tìm ra kẻ địch. Nếu thuận tiện có thể chúng ta bắt luôn tên tỉnh ủy thì phòng hai quân khu tha hồ mà khai thác.

Hai thầy trò bàn bạc, đặt kế hoạch suy tính cả ngày. Mạng lưới nội tuyến của địch nguy hiểm, mà tiểu đoàn chưa phát giác ra, nên Thiếu tá Chữ và Nhật quyết định giữ thật kín không cho một ai hay biết. Chàng biết rằng trên đời này chữ ngờ không ai dễ học, ngay cả đa mưu và gian hiểm như Từ Ti cũng thế. Chẳng hạn như cô du kích Đinh Tơ Rang có mẹ đang làm việc ở mật khu, như một con tin duy nhất và thân ái thì Từ Ti cũng phải đánh giá mức độ trung thành của nàng với hắn hơn hẳn Thúy Vân. Vì thế Trang luôn luôn được gần gũi và và tin cậy hơn bao nhiêu người khác. Đối với Từ Ti cô du kích Đinh Tơ Rang cũng được thử thách nhiều lần. Đó là có biết bao nhiêu chàng trai trẻ trung, bao nhiêu sĩ quan chưa có gia đình săn đón, cầu thân mà chưa bao giờ cô động lòng hay sa ngã. Đó cũng là điều để Từ Ti tin cậy hết lòng ở cô du kích xinh đẹp kia. Nhật phải triệt để khai thác lòng tin cậy đó.

Đôi khi chàng cũng nãy ra ý định so sánh giữa chàng và Từ Ti xem ai là người sẽ thắng trong cuộc đấu trí này. Nhật nhận ra ngay một điều là chàng có nhiều ưu thế. Bởi vì sự khác nhau giữa chàng và Từ Ti là tình thương và bạo lực. Ai giữ được Trang người đó sẽ thắng. Mà giữa Trang và Nhật chỉ là tình thương ngút ngàn không bờ bến, còn giữa nàng với Từ Ti chỉ là bạo lực, hận thù. Chắc Từ Ti cũng không ngờ là chính nàng đã biết hắn ra lệnh cho thuộc hạ giết rồi chặt người cha thân yêu của nàng bên bờ sông Re năm ấy.

Để thi hành tốt kế hoạch,Nhật và Trang phải chờ đợi đúng năm ngày. Hôm qua Trang nhắn tin cho chàng biết là nàng được lệnh của Từ Ti gọi ra Tà Noát để gặp mẹ và nhận công tác mới. Nàng cần gặp Nhật ngay để bàn lại nhiều điều cụ thể trước khi ra vùng địch.

Nhận tin thì dễ, bởi vì hai người qui định chỗ để tin bí mật là một bờ đá cạn trên sông Rẹ Song gặp Trang trước khi nàng ra đi là một điều không dễ, nhất là Nhật không muốn một ai hay biết. Để giữ thật kín, buổi chiều Nhật vờ rủ Nhiều ra ngoài làng nhậu nhẹt . Hạ sĩ Thụ, một người thân tín có gia đình ngoài làng, đã chuẩn bị mời Nhật ra ăn thôi nôi đứa con gái cưng. Hai thầy trò dềnh dàng, chậm rãi đi ra cổng, nhưng lên khỏi dốc là Nhật biến ngay vào bụi, theo đường rừng để đi đến ấp D. chàng bí mật đi ngang qua đồi, vòng ra đằng sau, leo lên hàng mít bước lên sàn nhà .Trang đang ngồi đợi. Nàng đã sẳn sàng cho một chuyến đi xạ Gặp nhau Nhật hỏi ngay.

– Mọi chuyện đều bình thường chứ. Có dấu hiệu gì chúng nó nghi ngờ không em?

Trang chỉ lắc đầu thay cho tiếng trả lời. Vẻ mặt nàng nghiêm trọng và lo lắng quá. Ví dụ có một điều gì lạ chắc Trang không dám nói, bởi vì nàng không muốn Nhật cũng hồi hộp lo lắng như mình. Nhật lấy trong ống quần một khẩu gunflare với cả chục viên đạn nhiều màu. Đưa cho Trang chàng dặn:

-Anh đưa thêm cho em một khẩu nữa và thêm đạn cho em để đề phòng những bấc trắc. Nếu vì bất cứ lý do gì anh không nhận được em có thể dùng trái khói. Anh đưa cho em trái khói này. Phải nhớ rằng chỉ dùng trái khói khi thật an toàn. Em biết cách sử dụng không?

– Em biết

-Anh mang ra thêm cho em hai trái lựu đạn mini nữa. Loại này nhỏ nhưng cũng công phá ghê gớm lắm , chỉ sử dụng đểà phòng thân thôi. Em có thể dấu trong xách tay hay lận vào trong người dễ dàng. Đáng lẽ anh đưa cho em thêm một khẩu browning nhỏ, nhưng mà không còn đạn nữa.

Trang cười buồn. Nàng lắc đầu để trấn an Nhật vì biết chàng lo lắng quá cho mình:

-Thôi khỏi anh ạ. Em có một khẩu K54 riêng của em. Vả lại lúc nào em chẳng đeo AK47 trên vai. Có gì em sử dụng liền.

-Bây giờ anh nhắc lại những điều chúng mình đã bàn bạc với nhau trong đêm hôm trước, là anh sẽ đổ một trung đội xuống ngọn đồi có căn nhà mà bọn em dựng lên hôm trước, phải không?

Chàng trải tấm bảng đồ ra, chỉ vào một vòng cao độ để cùng Trang xác định điểm trên bản đồ nhưng nàng chưa thành thạo lắm. Trang nhắc lại mà không hề nhìn vào những cao độ trước mặt.

-Ngay tại thung lũng mà anh nằm phục kích đêm hôm đó. Phía ngọn đồi bên này là chỗ bọn em dựng căn lều trẹ Phía bên kia đồi đối diện, sâu hơn một chút là hầm hố và căn cứ của mật khu Tà Noát. Từ Ti làm việc và họp hành ở đấy. Lần trước gặp mẹ em cũng ở chỗ này. Cách đây năm hôm bọn nó đưa thương binh về đây điều trị.

– Thế sao lần trước bọn anh đổ xuống chúng nó không chống cự gì hết?

-Theo đúng chủ trương của Từ Ti là không baơ giờ ló mặt ra, nếu chúng xét thấy không chống cự nổi một lực lượng đông đảo hơn. Chỉ khi nào phải dồn tới thế phải tự vệ. Vả lại đêm hôm đó Từ Ti không có mặt ở mật khu Tà Noát. Hắn công tác đâu đó ở Kontum. Em nói lại là khi anh đổ một trung đội ở bên này thì lập tức Từ Ti được báo động liền. Nếu thấy lực lượng đổ quân đông, Từ Ti sẽ tìm đường trốn chạy. Em sẽ theo sát hắn và thông báo cho anh ngay bằng gunflarẹ Lúc đó anh cho nhảy toán còn lại và tấn công ngaỵ Sở dĩ phải làm như thế để tách rời Từ Ti với những thằng du kích khác. Em biết rành con đường mòn chúng chạy qua đồi. Này nhé, đi về phía trước thì không được. Về phía sau thì gặp vách đá dựng đứng. Nên Từ Ti chỉ còn một con đường là chạy ngang sườn núi rất dễ cho anh đột kích.

Nhật cố hình dung ra địa thế mà có lần chàng đã nằm lại. Chàng thắc mắc thêm.

– Thế sao không đổ quân ngay tất cả trên ngọn đồi có hầm hố ấy có phải hơn không?

– Đổ quân trên ngọn đồi ấy có nhiều điều bất lợi. Thứ nhất là phía bên kia vách đá dựng đứng.Thứ hai là đồi không có nhiều cây nhỏ để che giấu, vì chúng đã có lần đốt đi làm rẫy, lại nhiều đá to lởm chởm rất khó cho các anh nhảy xuống.Thứ ba là nếu địch đủ quân kháng cự thì các anh là những tấm bia để chúng tác xạ tốt nhất. Thứ tư là nếu chúng không chống cự thì cứ việc ùa xuống thung lũng, băng vào rừng chạy đi thì có trời mà kiếm. Em muốn anh đổ một toán ở đây, cố làm ra vẻ rầm rộ là đổ nhiều quân cho chúng sợ không dám xuống là thế.

Nhật nhìn Trang khâm phục và trìu mến. Chàng không ngờ nàng sắp xếp kế hoạch đâu vào đó, chu đáo lắm. Trang lại dặn tiếp.

-Em làm việc với chúng nó lâu nên hiểu rõ từng ý định và những thói quen của chúng. Em lo sợ cho anh nhiều hơn, vì lúc anh vừa nhảy xuống là lúc anh đối diện với kẻ thù và dồn chúng đến đường cùng, nên có khi chúng chống trả mãnh liệt. Có khi anh chưa kịp xuống đất là đã chết rồi. Mục đích của mình là làm sao mang được mẹ và cuốn tài liệu về được. Em biết rất rành về con đường phía sau đồi. Vào những lúc biến động Từ Ti luôn theo sát bên em, bởi vì ông ta tin vào sự lanh lẹ và tài bắn súng của em. Em đã tính kỹ, là nếu không tìm được cuốn sổ thì ta cũng bắt hắn về thay thế.

Giọng nàng nhỏ, nhưng sắc bén căm hờn.

– Không bắt được hắn thì em cũng phải hạ được nó. Để trả thù cho cha em, cho bao nhiêu người đang dở sống dở chết vì con quỷ đội lốt người ấy.

Nhật xúc động vì nỗi đau đớn và lòng căm thù của Trang. Chàng thốt lên:

– Trang. Em

Trang cúi mặt xuống cố giấu hai giọt lệ long lanh trên khóe mắt. Nàng lấy khăn tay lau lẹ rồi nhìn Nhật cố mỉm cười. Nhật tần ngần một lúc lâu rồi hỏi:

-Em có tin chắc là mang được tập tài liệu về thì ta biết ai đó ở trong tiểu đoàn làm việc cho chúng không? Cái tập tài liệu mà có lần Từ Ti cho em cất đó.

-Em có đọc lén một lần, và biết được những đầu mối quan trọng lúc ông Biên còn sống. Chỉ coi vội vã, nên em không biết được nhiều, nhưng em tin rằng nếu coi kỹ sẽ có nhiều manh mối. Vả lại, nếu có dịp, chúng mình bắt luôn Từ Ti về. Không hiểu cái gì

mình khai thác luôn. Còn một tin này vô cùng quan trọng em mới nhận biết hôm naỵ Chính vì vậy mà em không muốn anh đổ quân ngay trên ngọn đồi Từ Ti thường ở.

– Tin gì vậy em?

-Tà Noát bây giờ không còn hiền lành, bình yên như những lần anh đổ quân lúc trước. Không còn yên lặng để cho các anh muốn đến hay đi tùy hứng. Vừa qua như anh biết, tụi nó tập trung gần đại đội chính quị Chỉ vì may mắn mà anh phát hiện kịp thời nên phải rút đi ngaỵ Em đã đi dẫn lối cho họ nên biết chỗ thực sự của họ đóng quân. Em không biết rõ quân số, nhưng biết rằng đông lắm. Chúng nó hòa tan vào núi rừng chỉ trừ những người bệnh hoạn, bị thương không còn chiến đấu hiện đang có mặt ở Tà Noát với bọn du kích địa phương.

Nhật yên lặng theo dõi câu chuyện. Không giục giã, vội vàng, chàng đợi Trang nói tiếp:

-Một bộ phận lớn quân chủ lực của chúng, sao khi tham dự xong trận Hạ Lào đã kéo về đây. Em nghe nói cả có một tên tướng chỉ huy nữa, chắc phải từ cấp sư đoàn trở lên. Anh biết đấy, một tên tướng chắc phải chỉ huy một đơn vị lớn.

– Tướng, tướng nào, tên gì, em có biết không?

– Em nghe nói hắn ta là Thân Trọng Một

Thân Trọng Một, cái tên nghe lạ hoắc nhưng cũng làm cho Nhật giao động. Chàng rùng mình khi nghĩ đến những hiểm nguy sắp phải đối đầu. Nếu đúng như Trang nói, thì một đại đội của chàng nhảy vào Tà Noát có khác nào những con thiêu thân chụm đầu vào lửa. Chàng buồn bã khi nghĩ đến những tin tức quan trọng như thế mà quân khu không hề hay biết. Trung đội trinh sát của tiểu đoàn thì chỉ mới mò ra dấu vết trong khi địch đã ở quanh đây. Chàng lo sợ cho mình và cả Trang nữa.

– Nguy hiểm quá. Anh chỉ sợ cho em.

Trang ngước mắt lên nhìn Nhật, mắt nàng long lanh mà cương quyết.

-Sao anh không sợ cho anh mà lại lo lắng cho em. Đó là nơi em quá quen thuộc, thường xuyên ra vào. Vả lại cho đến khi kế hoạch hoàn thành Từ Ti mới biết ra em là Phan Thị Minh trang dạo trước. Đến khi địch biết em phản bội thì chúng ta đã ở trên trực thăng an toàn về lại đây rồi. Còn nếu kế hoạch chưa thành, thì em vẫn cứ là cô du kích Đinh Tơ Rang của Tà Noát ngày xưa.

Nàng cười để trấn an nhật rồi lại tiếp lời:

-Vả lại em chưa thấy có một dấu hiệu gì là bộ đội chính qui của chúng đóng ở chung quanh Tà Noát, Ô Chai cả. Nếu chúng ta làm lẹ làng, chính xác, thì dù có bộ đội gần đó cũng trở tay không kịp.Cái em lo sợ là về phần các anh đổ xuống. Em nghĩ rằng toán đầu tiên ở bên kia thung lũng không có gì đáng ngại. Nhưng mà toán nhảy ở bên này, ngay xuống mục tiêu, thì sợ rằng thiệt hại phải có vì địch đã chuẩn bị, đề phòng. Và phản ứng của chúng chắc là dữ dội vì đã đến đường cùng. Ai sẽ nhảy xuống lần sau hả anh?

Nhật cười cho Trang yên tâm:

-Anh chứ còn ai. Chính anh phải đích thân bắt Từ Ti và mang em, mẹ và tài liệu trở về. Anh sẽ cố gắng không để một điều gì sơ sót.

Chàng lẩm bẩm như nói chính mình

– Nếu mà sơ sót, đường về chắc là xa xôi lắm. Có khi cả một đời người chẳng tới.

Trang cũng đồng ý với chàng

– Đúng vậy, phải thật chính xác, khi hoàn thành xong công tác, tất cả đều phải được trực thăng bốc trở về. Cánh quân nào còn xót lại, em sợ lối về sẽ không còn nữa.

-Theo em, Từ Ti có biết hết chỗ đóng quân của chúng và quân số của chúng là bao nhiêu không?

-Sao lại không. Anh quên rằng Từ Ti là tên tỉnh ủy của tỉnh Quảng Ngãi này à. Mỗi khi đơn vị bộ đội đến và đi trong tỉnh Từ Ti đều phải biết. Huống hồ cả một đơn vị lớn như vậy. Từ Ti còn biết cả kế hoạch trong tương lai của những đơn vị đó nữa kìa.

-Vậy thì chúng ta phải quyết tâm bắt cho được Từ Tị Bắt được Từ Ti chúng ta sẽ biết nhiều chuyện lớn

-Thì đúng thế. Em chỉ hy vọng là năm ngày đã qua, từ lúc em ở ngoài đó trở về cho đến bây giờ không có gì thay đổi. Anh nên nhớ rằng kế hoạch của chúng ta sắp sửa thi hành chỉ hoàn toàn dựa trên những sự kiện cũ. Nếu mà có sự thay đổi, em cũng không biết nói sao. Nhưng em sẽ làm đúng theo lời anh dặn.

Nhật lẩm bẩm nhắc lại lời nói cuối cùng của Trang trước khi băng mình vào bóng tối. Bây giờ dưới chân chàng chỉ là một màu xanh mênh mông của núi rừng. Nhật không còn thời gian để suy nghĩ nữa, vì Thanh Long vừa cho biết ba chiếc đầu đã gần đến mục tiêu. Từ trong cửa hông con tàu Nhật thấy những chùm khói bụi mờ liên tiếp bởi hai chiếc gunship dẫn đầu vào điểm đổ quân. Đến khi cả hai bỗng bay lên cao, thì ba chiếc đi trước chở Chí và trung đội một đã hạ thấp ngay cao độ để những người lính mũ nâu nhảy ra khỏi con tàu. Nhật hồi hộp theo dõi, cho đến khi cả ba chiếc đổ xong lại bốc lên cao bay vòng qua mé núi bên kia.

Bây giờ chàng yêu cầu Thanh Long cho hạ thấp xuống để quan sát. Tuy là thấp, nhưng không đủ thấp để những người lính còn lại nhảy ra khỏi sàn tàu. Chàng đã dặn kỹ Đinh Eng và mấy người tiểu đội trưởng là chỉ nhảy ra khi trực thăng chở bọn chàng nhảy xuống. Hai chiếc máy cùng vang lên một lượt, dưới đất Chí báo cho biết đã gom xong con cái và bắt đầu tấn công như chàng ra lệnh. Ơû tiểu đoàn tiếng Đại úy Nghĩa muốn chàng báo cáo tình hình sơ khởi. Nhật không có thời giờ để cầm lấy ống liên hợp. Chàng bảo Nhiều và Du làm việc ấy cho mình. Lúc trực thăng đã thấp xuống rồi. Nhật yêu cầu Thanh Long cho bốc lên cao.

– Đó, ngọn đồi trọc loang lổ dấu than bên cạnh chỗ vừa đổ quân là nơi chúng ta phải bay vòng để kiếm mục tiêu di động.

Ba chiếc trực thăng vừa hạ thấp, đứng yên trong vài phút lại vụt bốc lên cao. Phải công nhận Thanh Long đã điều động đội hình theo thứ tự và đẹp mắt vô cùng. Bởi vì Nhật vừa lên đúng cao độ để có thể nhìn thấy mọi phía, chàng đã gặp ba chiếc trực thăng đầu tiên từ khe núi bay ra, nối đuôi nhau sà xuống đúng như kế hoạch của chàng không hề sai sót.

Nhưng nỗi lo âu bắt đầu khi ba chiếc trực thăng đảo vòng quanh ngọn đồi mục tiêu phía dưới. Nhật cố quan sát và nhắc tất cả thuộc cấp trên tàu cố tìm một vệt sáng màu đỏ được bắn lên để cho trực thăng đáp xuống mà chẳng thấy đâu, ông trung úy phi công đã bắt đầu sốt ruột, quay lại hỏi Nhật:

– Có chắc điểm hẹn ở đây không? Thiếu úy

– Chắc chắn, chúng ta chỉ chờ tín hiệu. Xin Trung úy cho chúng tôi bay thêm vòng nữa.

Bên dưới, ngọn đồi trọc, một phần trên đỉnh mà từ trên cao nhìn xuống rất dễ dàng nhận biết. Nó khác hẳn với ngọn đồi chung quanh, nên không thể nào nhầm lẫn được. Vả lại, Nhật cũng nhận ra ngọn đồi phía trước có một tàng cây to lớn. Nhưng sao không thấy dấu hiệu nào của Trang bắn lên. Hay là nàng đã bị lộ, bị giữ lại ở một nơi nào đó để lừa chàng và thuộc cấp chui đầu vào rọ.

Thêm một vòng bay nữa thì toàn thân Nhật mồ hôi ướt đẫm. Chàng phân vân chưa biết phải quyết định làm sao. Cứ bay vòng chờ đợi, hay ra lệnh cho Chí kéo quân lên lại rồi yêu cầu Thanh Long bốc họ trở về. Chàng muốn bay thấp hơn nữa, thì chợt nhận ra phía dưới bụi khói bốc lên. Tiếng Dương Kế Chí vang lên đứt quãng.

– Trùng Dương, Trùng Dương. Đây Cửu Long

Nhật chụp lấy ống nghe trên tay Nhiều. Chàng không còn thời gian để chờ đợi nữa. nhật hét lên.

– Nói đi, ba mươi bốn nghe đây.

Ba mươi bốn là danh hiệu riêng của Nhật. Bên kia Chí cũng vội vàng,

– Mấy con chuột ló mặt ra rồi, sao anh không cho xuống đi, cứ bay lòng vòng trên đó làm gì.

– Đang quan sát mục tiêu di động

Ơû dưới đất Chí bực quá cũng hét lên

– Quan sát con mẹ gì nữa. Bộ Ông không thấy gì sao. Cho xuống lẹ đi không chúng nó bắn rụng cánh bây giờ. Ngay trước mặt tôi đây nè.

Ngay lúc đó Thanh Long cũng báo cho Nhật biết là chiếc trực thăng ở vị trí cao hơn đã thấy hai viên đạn gunflare đỏ được bắn lên từ phía sườn đồi đối diện. Như thế có nghĩa là Trang không chạy đi đâu vì những viên đạn tín hiệu được bắn ngay trong khu hầm hố địch. Tại sao chúng nó không tẩu tán như chàng và Trang dự đoán, mà cố ở lại kháng cự. Phải thận trọng, có thể lực lượng địch dưới lòng đất rất nhiều, mà cũng có thể chúng nó không còn đường chạy. Nhưng phải đổ quân xuống ngay trước đã. Thế là chàng ra hiệu cho được xuống ngay.

Trực thăng chở Nhật đáp xuống đầu tiên. Bọn chàng ùa ra ngay, nấp vào những cây cổ thụ nằm chờ hai chiếc kia đáp xuống. Nhật hồi hộp và vui mừng khi thấy cả ba chiếc nhảy xuống an toàn mà địch quân không hề chống trả. Ngay lúc đó vì quá vội vàng chàng không nghĩ ra là tại Chí đang tấn công qua đồi nên địch chẳng còn thì giờ lo chuyện từ trên đầu đổ xuống. Khi được lệnh Đinh Eng la hét thổi còi xua quân xuống núi, tấn công ngay lập tức.

Nhật đã nghe danh tiếng lanh lẹ của Đinh Eng, nhưng chàng không ngờ con người nhỏ nhắn thế mà mau hơn chàng tưởng. Chàng phải cố chạy theo, một phần vì nghĩ rằng mình là cấp chỉ huy,một phần nữa vì chàng sợ Đinh Eng hăng quá cứ thấy địch là bắn thì hỏng hết cả kế hoạch của chàng đã định. Thật lẹ làng, chỉ năm phút sau là Nhật thấy một túp lều đầu tiên, trống vắng. Tuy vậy lối đi thì mòn nhẵn dẫn xuống thung lũng sâu phía dưới. Tiếng nổ lúc này đã rền vang. Chàng chỉ nghe tiếng súng M16 và M79 của ta chứ không hề nghe tiếng AK của địch. Nhật đang định gọi cho Chí để hỏi tình hình phía dưới, thì ngay bên cạnh một loạt đạn AK giòn giã nổi lên làm mọi người đều lăn ngay xuống đất. Đinh Eng ra lệnh bắn M79 vào đó ngay và giục Hạ sĩ Phan Nhự dẫn lính bò lên. Phan Nhự sợ quá cứ quay mặt lại nhìn Nhật, như để cầu cứu làm Đinh Eng bực tức:

– Lên đi, trung đội phó mà sợ Việt cộng hơn lính. Lên lẹ đi, không tôi bắn như chuẩn úy Chí bắn Thượng sĩ Chấn cho mà coi.

Lời đe dọa của Đinh Eng quả nhiên có hiệu lực ngaỵ Phan Nhự cố bò tới trước trong khi mấy người lính đã chạy xa hơn cả vài chục thước lẹ làng thanh toán mấy thằng du kích ngoan cố. Lần này mọi người di chuyển chậm chạp và thận trọng hơn. Tiếng Chí lại vang lên:

– Trùng Dương, Trùng Dương. Đây Cửu Long. Tôi đã cho đi qua và chiếm được mạng mẽ tư tưởng rồi. Yù Chí muốn nói là đã chiếm được mục tiêu. Nhật vui sướng muốn run lên. Chàng hỏi lại.

– Đây ba mươi bốn tôi nghe. Gặp được hàng hóa chưa

– Đây rồi. Nguyên vẹn cả hàng lẫn hóa. Anh chuẩn bị phương tiện để gửi hàng về. Rất tiếc nhiều chuột con rách áo. Hỏi Thái Dương xem sao?

Nhật gọi về Thái Dương. Chàng vui mừng báo cho Thiếu tá tiểu đoàn trưởng biết về chuyến đổã quân may mắn của mình. Mọi việc dễ dàng đúng như chàng tính toán. Phía đầu máy bên kia Thái Dương cũng vui vẻ ra lệnh cho chàng phải ưu tiên gửi hàng về ngay, cả mấy thằng thương binh của chúng. Oâng nói thêm

– Trùng Dương nghe đây. Phải cẩn thận, hết sức cẩn thận, vì mấy thằng thám sát của mình đã phát hiện địch đang di chuyển gần ngay đây rồi.

Năm phút sau Đinh Eng báo cho Nhật biết là đã bắt tay được với toán quân đầu của Chí. Nhật nhìn xuống chân đồi. Một vòng khói màu đỏ hồng lơ lững bay lên. Vòng khói đó chính là của Nhật trao cho Trang đêm qua với ước hẹn là khi nào thật an toàn mới được mở ra báo hiệu. Chàng chạy như bay xuống vòng khói đó, tới một đoạn hầm với hai xác chết gần như trần trụi, chỉ còn một mảnh vải che thân như chiếc khố. Qua mấy bụi cây to chàng đến một căn lều khá rộng. Một chiếc sập bằng cây làm thành chỗ nằm của mười hai tên thương binh địch đang ngổng cổ, lố mắt ra nhìn. Dưới đất là một tên đàn ông nhỏ bé, tóc râu tua tủa. Chân phải của hắn đã dập gãy bởi nhiều vết đạn. Có lẽ hắn bị bắn bởi một băng đạn. Chí đang đứng hút thuốc bên cạnh một người con gái áo bà ba đen tóc xõa dài xuống đất. Người đó chính là Trang. Nhật bước tới bên cạnh và chàng chợt nhận ra khuôn mặt Trang đầm đìa nước mắt. Nhật hỏi ngay:

– Mẹ đâu em. Đã lấy được tài liệu chưa?

Trang không trả lời. Nàng đưa mắt nhìn về một con người đang đắp chiếu gầy khô, ngọ ngoạy trong đống giẻ rách che người. Cặp mắt già nua, nhỏ bé lạc thần cứ trơ trơ nhìn về phía Nhật. Lâu lắm chàng mới nhận ra con người ấy, chàng chạy ngay tới ôm choàng lấy bà mẹ Trang khi cặp già nua chứa chan nước mắt.

– Bác, bác Hiệu ơi. Cháu là Nhật, con ông bà Thảo ở rừng Lăng ngày trước đây, bác ơi.

Nhưng Nhật không thể để tình cảm tuôn trào hơn được nữa. Chàng không có thì giờ, phải kéo quân lên đồi và xin trực thăng bốc xuống đi ngaỵ Buông người đàn bà khốn khổ kia ra Nhật gọi lớn.

– Oâng Chí, ông Eng đâu. Cho hai thằng khiêng ông tỉnh ủy Từ Ti lên đồi. Cả bác già này nữa. Tôi xin trực thăng xuống bốc về ngay.

Trong lúc Đinh Eng đang lo cho lính làm võng khiêng hai người thì Chí đến gần, chỉ tay vào mấy thằng thương binh Việt cộng hỏi Nhật:

– Thế còn mấy thằng này tính sao đây. Thiếu úy.

Nhật cũng chưa biết tính sao. Lệnh trên bắt chàng phải khuân chúng nó về hết, ưu tiên đi trước mà phương tiện thì tùy thuộc vào mấy ông trực thăng ở trên kia. Nhưng lệnh thì mặc lệnh, chàng phải lo cho lính mình trước đã, nếu còn dư thì mới đến lượt mấy tên này.

– Hay là bắn chết hết mẹ chúng nó đi.

Thượng sĩ Đinh Eng đề nghị khi thấy Nhật không biết phải làm sao. Chàng xua tay vắn tắt giảng giải cho ông hiểu là mình khác với Việt cộng ở chỗ không thể giết, dù là địch quân khi người ta đã bị thương và không có vũ khí trên taỵ Nhật giục giã mọi người chạy trở ngược lại lên đồi khi nãy mau lẹ để bay trên trời, Thanh Long cũng dễ dàng nhận biết. Tính ra từ lúc chàng nhảy xuống cho đến khi trở lên, không hơn nửa tiếng đồng hồ. Có được kết quả tốt và mau lẹ thế là nhờ ở sự tính toán khôn khéo của Trang. Chàng bước đi bên cạnh nàng gọi máy xin Thanh Long cho tàu xuống bốc. Xong xuôi, Nhật dặn dò.

– Chiếc đáp xuống đầu tiên, anh sẽ gửi mẹ em. Em và Từ Ti về trước với lính của ông Chí. Anh sẽ về sau với lính của ông Thượng sĩ Eng.

Trang ngước mắt nhìn chàng bướng bỉnh:

– Không, em không về trước. Em đi theo anh. Từ nay em sẽ theo anh mãi mãi.

Chí cũng đi bên cạnh đấy. Anh chàng đã nghe tất cả, nhưng không thèm nói câu gì. Đối với Chí tình yêu chỉ là món đồ trang sức của dục tình. Chàng không tin đã đành mà còn buồn cười khi nghe nói đến. Chính vì thế mà Chí cười ruồi làm Nhật thấy mắc cở. Chàng gắt lên:

– Oâng cười cái gì. Tôi đã dặn ông không được đụng đến Từ Ti kia mà. Sao ông cho bắn nó bị thương.

– Ơ kìa, ai bắn nó đâu. Bà Trang ra tay đấy. Nếu tôi không tới kịp thì thằng này chắc đã xong rồi, còn đâu mà khiêng với vác bây giờ.

Nhật đưa mắt nhìn Trang như để dò hỏi sự thực. Trang gật đầu xác nhận giọng nàng chứa chất căm hờn.

– Nếu em không nghĩ đến việc của anh thì em đã bắn chết con quỹ khát máu ấy rồi. Em bắn nó để trả thù cho cha em, cho bao nhiêu người đang dở sống dở chết vì nó. Em chờ đợi giây phút này từ bao nhiêu năm nay rồi.

Nhật thông cảm cho nổi uất hận của Trang, nhưng cũng chẳng có thời gian an ủi nữa. Trên đoàn trời trực thăng bay cao tít mù xa bắt đầu xuống thấp. Hai chiếc gunship bay đầu vẫn hung hăng xục xạo bắn vào những chỗ tình nghi nhưng chẳng có gì. Rừng xanh vẫn âm u, lặng ngắt. Dưới đất đoàn quân đi như chạy. Ai cũng biết rằng chỉ một giây chậm trễ có thề ân hận suốt cả một đời. Nhật bảo lính trải panô rồi kéo Trang cùng chạy đến khi chiếc trực thăng đầu tiên vừa đáp xuống. Chàng ra lệnh:

– Oâng Eng cho chúng nó trải rộng ra. Trung sĩ Aùnh đâu. Oâng theo tiểu đội một với tù binh về trước, lẹ lên.

Chỉ trong hai phút tiểu đội một với trung sĩ Aùnh, Từ Ti và mẹ Trang đã được bốc lên. Chiếc trực thăng lẹ làng chúi mũi bay thẳng về phía trước, Nhật mừng thầm là mấy ông phi công không than phiền về công việc chở nặng, và cứ thế này thì có lẽ chàng mang được mấy người thương binh của địch trở về. Chiếc thứ hai đáp xuống Nhật bảo Chí lên theo tiểu đội hai và thêm hai vài người của tiểu đội súng nặng. Khi trực thăng cất cánh lên cao Đinh Eng mới phác giác ra ông Trung đội phó Phan Nhự của mình đã phóng trước lên tàu. Oâng tức giận bảo Nhật.

– Hạ sĩ Nhự trốn về rồi, Thiếu úy bắt nó xuống đi.

Nhật vừa tức vừa buồn cười. Chàng nhìn Đinh Eng gật đầu như đồng ý. Vừa lúc đó chiếc trực thăng thứ ba đáp xuống. Nhật gật đầu với tiểu đội trưởng tiểu đội 3 đồng ý cho họ chạy lên tàu. Xong xuôi chàng quay lại bảo Đinh Eng.

– Bây giờ tới lượt trung đội của ông. Cho tiểu đội nào gần ở đây sẳn sàng chuẩn bị. Oâng đi theo họ luôn. Tôi sẽ ở đây đi chuyến cuối cùng.

Đinh Eng mau lẹ ngoắc tay ra hiệu cho những người lính ở tiểu đội gần nhất leo lên lúc trực thăng vừa chạm đất. Sườn đồi thoai thoải, nhưng phía bên này nhiều cây lớn, không tìm ra bãi đáp nào khác, nên trực thăng phải hạ từng chiếc một. Nhật biết rằng chờ lâu càng bất lợi, nhưng không thể làm sao hơn thế được. Chàng nhìn thấy trong mắt Trang, và cả bọn Nhiều, Kiệt, Du vẻ nôn nóng, lo âu thất vọng. Tất cả đứng yên lặng, vây quanh lấy Nhật như sẵn sàng làm bất cứ việc gì bảo vệ cho chàng. Nhật nói như hỏi cả bốn người.

– Chuyến tiếp theo tụi bây muốn về thì đưa máy cho tiểu đội ba của ông Eng giữ chọ Tao về cuối cùng với họ. Còn Trang em có muốn về luôn không?

Cả bốn người ngạc nhiên đưa mắt ngó Nhật. Họ đâu có tầm thường đến nổi bỏ chàng ở lại để chạy lên tàu về trước. Tuy chẳng thề thốt đồng tử, đồng sanh, nhưng cả bọn chàng luôn coi nhau như ruột thịt. Nhật không phải không biết điều đó, nhưng vì chàng có chủ đích riêng. Đó là việc muốn đem mấy tên thương binh Việt cộng về luôn mà sợ rằng nếu xảy ra chuyện không may thì chàng ân hận vì đã kéo cả bọn vào tình huống đó. Nhưng bây giờ thấy bốn khuôn mặt buồn phiền, thất vọng vì chàng, nên Nhật đành giải thích:

-Chẳng là tao muốn xin mấy ông phi công chở mấy thằng thương binh Việt cộng về luôn. Tao không muốn vì chuyện này mà tất cả phải ở lại. Lở có chuyện gì thì khổ. Vả lại, đằng nào mình cũng phải về chuyến chót. Không có mình ở đây mấy ông ấy dám bỏ lính mình lại chứ chẳng chơi.

Nhiều nhìn Trang xem nàng có nói gì không, thấy nàng đứng yên buồn bã nó liền bảo Nhật,.

-Thôi, thôi ông thầy đừng lo cho mấy thằng giặc đó. Chị Trang bây giờ cần phải về trước hơn ai hết vì kể từ giờ phút này chị Trang đã trở thành kẻ thù của chúng. Em thấy tụi nó không có phản ứng lại càng lo, biết đâu chúng chẳng có một âm mưu gì to lớn, thành thử cố về càng sớm càng tốt phải không tụi mày.

Hai thằng Kiệt, Du đều gật đầu tán thành. Nhật cũng tán thành luôn chớ đừng nói ai. Nhưng mà lệnh trên muốn mang mấy thằng ôn dịch đó về. Mà Nhật không thể giao phó trách nhiệm đó cho ai được, vì chàng biết rằng chúng nó sẽ không làm. Nếu bị hạch hỏi thì có cả trăm lý do để bào chữa, thành thử chàng phải làm lấy. Mà nếu chàng lên chuyến cuối cùng thì bốn cái đuôi của chàng cũng lên chuyến cuối cùng.

Rất may cho cả bọn là ông phi công từ chối không muốn chở. Và đúng là may mắn, cả đại đội của chàng đều trở lại bình yên sau khi hoàn thành xuất sắc công tác được thiếu ta tin tưởng giao phó. Ngồi bên cạnh Trang và mấy ông đệ tử trong chuyến trở về sau chót, Nhật thấy lòng mình dâng lên một niềm vui, một niềm hãnh diện. Chàng hỏi Trang một điều đáng lẽ phải hỏi từ đầu nhưng chưa có dịp.

-Sao em bảo với anh là em chạy vòng ra con đường mòn sau đồi. Làm anh cứ quần mãi ở phía sau. May mà Chí dưới đất nó thấy, chứ không thì anh đã bỏ về rồi. Tưởng đâu là em bị kẹt, anh muốn điên người luôn.

Trang nghĩ lại những giây phút đã quạ Lúc ấy nàng vừa buồn, vừa tức vừa lo sợ lẫn điên cuồng.

-Em bắn gunflare lên trời hai lần, mỗi lần hai phát , cứ thấy anh bay vòng vòng mà tức. Anh nghĩ coi, mẹ bị tê thấp, bại liệt vì suy dinh dưỡng không đi được nên em phải đánh lừa Từ Ti để nó không chạy đi. Đến khi em biết chắc chuẩn úy Chí lên tới nơi, thì em đã không để Từ Ti trốn nữa. Anh biết đấy lừa được Từ Ti không phải là chuyện dễ dàng.

– Em đã bắn nó trước khi nó có ý định trốn chạy à.

Đạ đúng. Nhưng trước đó em đã nắm chắt được tập tài liệu mà các anh mong muốn. Em đã lấy cắp ngay từ sáng naỵ Trước khi các anh đổ quân ra. Em đã tính kỹ là, nếu vì bất cứ lý do gì mà các anh không ra đây được, thì em cõng mẹ trốn vào rừng, lần mò về Gia vực.

– Thật vậy à. Sao mấy lần trước mẹ còn khỏe, đi được sao em không dẫn mẹ chạy trốn.

– Lần trước đâu có ai cho em nương tựa…

Trang bỏ lửng câu nói làm Nhật bùi ngùi. Chàng hiểu tình cảm của Trang. Nàng đã trao gửi cho chàng không phải là tấm lòng mà cả cuộc đời. Nhật thân ái nắm lấy tay Trang siết nhẹ trong khi mặt nàng đã đầm đìa nước mắt. Nhật an ủi.

-Em ạ. Anh tin rằng giông tố đã qua rồi. Từ nay cuộc đời em chỉ còn những điều may mắn. Anh cố gắng làm hết sức để có thể là một trong những điều may mắn của em.

Hai người cứ thủ thỉ như thế mãi trong khi Nhiều muốn nói với Nhật vài câu mà không có dịp. Nhật ôm chặt quá làm Trang mắc cỡ, nhìn quanh thấy Nhiều cứ áp tai vào ống nghe trả lời mãi. Nàng vội vàng bảo Nhật.

– Kìa anh. Nhiều cần nói gì với anh đó.

Nhật quay qua ông đệ tử hỏi ngay.

– Có chuyện gì vậy mày

– Tiểu đoàn vừa mới gọi báo cho biết là quân khu đã được tin mình bắt sống Từ Tị Đại tá chỉ huy phó và Thiếu tá trưởng phòng hai sẽ đích thân lên mang tù binh về.

– Vậy à. Còn gì nữa không.

– Đại úy Nghĩa hỏi con cái mình lên đủ không, có mang thêm mấy con vịt đẹt bị thương về không.

– Thế mày trả lời sao.

-Em bảo mấy ông phi công không chịu chở. Đại úy Nghĩa đòi nói chuyện với Thiếu úy. Em bảo thiếu úy đang bận lắm.

– Bận lắm.

Nói xong Nhật nhìn Trang cười. Nhiều lại nói tiếp.

-Ổng la hét tùm lum, bảo em cà chớn, đòi lột da đầu em. Em bảo thiếu úy bận thiệt. Đang thám sát chiến trường. Thế mà đại úy tin ngaỵ Oång bảo em là dặn thiếu úy nên cẩn thận, vì trung đội trinh sát của tiểu đoàn đang đụng nặng với tụi nó ở phía Bắc đồi Trinh Nữ.

Nhật giật mình hỏi lại.

– Phía Bắc đồi Trinh Nữ. Vậy là ngay tiền đồn của chuẩn úy Vinh đang trấn giữ rồi.

Nhật liếc nhìn xuống phía dưới, con sông Re uốn khúc quanh cọ Chàng giỡ bản đồ ra dò từng điểm. Từ trên cao nhìn xuống rất dễ dàng xác định điểm muốn tìm, nhưng mà Nhật lính quýnh mãi chẳng tìm ra. Chàng chồm người lên hỏi người phi công.

-Trung úy, trung úy. Mình đang bay ở đâu. Gần tới tiểu đoàn chưa. Gần tới chỗ này chưa. Đồi 157 đó. Đồi Trinh Nữ đó

Oâng sĩ quan hoa tiêu chính liếc mắt nhìn theo tay Nhật chỉ trên bản đồ. Từ nãy giờ ông vẫn theo dõi nên nhận ra ngaỵ Oâng đưa tay chỉ một ngọn đồi xa xa bảo Nhật.

– Kìa kìa, chỗ khúc sông uốn quanh, rộng như hồ nước đó. Đồi 157 đó.

– Phía bên kia hồ nước, ngay hướng bắc của đồi 157, trung đội thám sát đang đụng địch rất nặng.

Oâng phi công ngạc nhiên hỏi lại.

– Đụng địch, ngay giữa ban ngày.

Nói rồi ông kéo cần cho máy bay lên cao hơn nữa khi sắp tới gần. Nhật năn nỉ.

– Trung úy, cứ bay như thế này một lúc có được không?

Người phi công không trả lời, ông làm như không nghe lời Nhật nói. Chàng lấy ống nhòm ra, điều chỉnh tầm nhìn xuống. Nhật không còn tin ở mắt mình nữa, vì ngay phía dưới bên kia sông Re, chỗ những ngọn đồi thấp, chàng thấy đám cây rừng di động, và trời ơi chàng thấy một chiếc xe tăng vừa ló ra khỏi hàng cây đi ngờ ngờ giữa khoảng đồi tranh. Nhật lầm bầm như lúc đọc kinh ăn năn đền tội.

-Chết mẹ rồi, chết tới nơi rồi, ban ngày mà chúng đi ào ào thế kia không thèm che giấu thì, chúng phải chắc chắn nuốt trọn căn cứ của tiểu đoàn rồi chứ đừng nói đến tiền đồn. Nhật cầm máy gọi ngay cho Vinh rồi báo cáo tiểu đoàn những gì chàng vừa thấy.

Ngay khi ấy, chiếc trực thăng đầu tiên vừa đáp xuống, thì trên sân bay trái đạn pháo thứ nhất của địch cũng vừa chạm nổ. Lệnh báo động nổi lên từng hồi. Những người lính cúi rạp mình chạy vào cổng tiểu đoàn. Cả những người y tá chờ chực sẳn để khiêng tù binh cũng vừa khiêng vừa chạy. Địch chưa thèm hỏi tới tiền đồn Vinh, mà vòng về phía Bắc giữa các ngọn đồi khi đẩy lùi trung đội thám sát về căn cứ. Mấy chiếc trực thăng còn lại biết tin ngaỵ Viên phi công lạnh lùng bảo Nhật.

-Tôi đáp xuống ở bìa rừng chứ không tới phi trường, các ông có một phút để rời khỏi trực thăng. Chỉ một phút mà thôi.

Nhật, Trang và tất cả mọi người gật đầu im lặng. Chiến tranh chỉ cho phép họ tuân lệnh, thi hành và chịu đựng. Sáu mươi giây sau, Nhật dắt tay Trang chạy len vào những bờ thấp của bìa rừng vào cổng tiểu đoàn, chàng sẵn sàng đem thân mình để che chở cho Trang.

Thảo Nguyên - Đồi Hoa Trinh Nữ