Khi những trái đạn pháo đầu tiên của Bắc quân rơi xuống sân bay,khung cảnh thanh bình của Gia vực bao nhiêu năm qua đã không còn nữa.Tiếng kẻng báo động vang lên giục giã.Tiếng la hét gọi nhau hối hả.Tiếng chân ngừơi chạy thình thịch làm bụi mù cả một góc sân.Trên sân tiểu đoàn đang náo nhiệt trong một ngày trời nắng đẹp,thế mà chỉ vài phút sau đã hoàn toàn vắng ngắt.Những ngừơi lính biên phòng đã mau chóng trở về vị trí của mình để chiến đấu trong những giao thông hào chìm sâu trong lòng đất.

Căn cứ của tiểu đoàn 70 Biệt động quân biên phòng,ngòai những dãy nhà nổi của bộ chỉ huy,thực sự chỉ là những căn hầm được dùng làm nhà ở và cũng là nơi chiến đấu.Những căn hầm dài ngắn tuỳ theo nhu cầu được đúc bằng xi măng nối liền nhau.Từ đại đội nọ đến đại đội kia tiếp nối thành một vòng tròn kín bao quanh tiểu đoàn.Mỗi căn hầm phía ngoài đều có lỗ châu mai, phía trong là giao thông hào làm thành con đuờng chìm sâu trong lòng đất.Đi trong giao thông hào là đi qua trứơc cửa những căn hầm.Và dĩ nhiên giao thông hào cũng chạy theo những căn hầm để tạo thành một vòng tròn kín.Các đại đội vì thế có thể liên lạc với nhau thật dễ dàng và an toàn vì chung một tuyến đừơng tròn.

Ngoài ra,từ các đại đội đều có những giao thông hào chạy thẳng lên bộ chỉ huy,trung tâm hành quân và bệnh xá .Ở đây cũng như các đại đội vòng ngoài, nghiã là chỉ toàn những căn hầm,chỉ nổi lên mặt đất một chút vừa đủ lỗ châu mai để kê súng ra ngoài.

Trung đội pháo binh cũng gần ngay đó.Hai khẩu 105 ly cũng được để thấp hơn mặt đất với những bao cát vây quanh.Toàn thể căn cứ được ví như một thành phố chìm.Mỗi người lính đều có những tiện nghi tối thiểu và an toàn để có thể chiến đấu lâu dài với kẻ thù từ ngày này qua tháng khác.

Mặc dù báo động khẩn cấp nhưng cổng chính tiểu đoàn vẫn mở để cho những người lính còn kẹt trong các ấp chạy vào.Đặc biệt là cả đại đội của Nhật đang được trực thăng thả xuống bìa rừng.Khichàng dẫn được Trang qua khỏi lớp kẽm gai cuối cùng đã thấy đại úy Nghĩa đứng chờ ngay ở vọng gác.Ông mặc một chiếc áo giáp thay cho chiếc áo rằn ri,đầu đội nón sắt và trên tay là một khẩu M16 đạn đã lên nòng .Khóa an toàn cũng đã được mở để sẵn sàng nhả đạn .Thấy ông Nhật hỏi ngay.

Đại đội của tôi về hết chưa đại úy ?

Đại úy Nghiã chỉ gật gật cái đầu thay cho câu trả lời.Ông quay qua Trang hét lớn.

Chào cô sơn nữ.Kỳ này kiếm được ngừơi hùng rồi nhé.Kén chọn mãi.

Nhật nhìn đại úy Nghiã mà trong lòng khâm phục.Trong lúc mọi người dều núp dưới giao thông hào tránh pháo thì chỉ một mình ông và hai thằng tà lọt đúng nghênh ngang trên mặt đất.Tuy rằng mấy bao cát cũng được chất khá cao nhưng chẵng có gì bảo đảm vì chẳng che hết thân thể ông.Đại úy Nghiã đích thân đứng ở đây để nhận diện từng người lính từ các ấp chạy vào vì tiểu đoàn sợ rằng có kẻ thù trà trộn.Đưa tay ra hiệu cho Nhật lại gần Ông nói.

Lên ngay phòng hành quân,thiếu tá đang đợi ông với cô Tơ rang ở đó.

Nhật gật đầu rồi kéo trang nhảy lẹ xuống giao thông hào.Vừa lúc đó những trái đạn mà địch đã điều chỉnh rót đúng vào doanh trại.Chàng nghe tiếng nổ ở về phía đai đội hai của ông thiếu úy Tấn.Quay nhìn lại về phía cổng ,Nhật vẫn còn thấy đại úy Nghiã còn đứng la hét mấy thằng lính ở phía sau,chúng đang bò, cố lết xuống giao thông hào.Chàng khâm phục ông tiểu đoàn phó của mình quá.Nghe nói trước đây ông phục vụ ở một tiểu đoàn thuộc quân khu hai,chạm địch như cơm bữa.Đã nhiều lần ông bắn cháy cả xe tăng địch nên mấy trái đạn pháo này của địch đối với ông thật chẳng ra gì.

Nhật bảo bọn Nhiều ,Kiệt , Du về doanh trại trước,còn chàng dẫn Trang chạy ngược lên phòng hành quân.Ngang qua vị trí của trung đội pháo binh chuẩn úy Cẩn đưa tay ra vẫy, chúc mừng.Không hiểu hắn chúc mừng Nhật đã chiến thắng trở về hay vì chàng có Trang bên cạnh.Hôm nay Cẩn chưa kịp uống rượu nên mặt ngó cũng hiền lành ,dễ thương.Anh chàng mặc áo giáp mà lại đội mũ đi rừng .Chắc Cẩn nghĩ rằng đầu mình được đúc bằng sắt nên chẳng sợ gì súng đạn.Anh chàng đang hét mấy thằng đàn em.

Nạp đạn vô,chuẩn bị tác xạ.

Đối diện với mấy khẩu pháo,ở phía bên kia giao thông hào là câu lạc bộ..Đi ngang qua Nhật thấy ông Tài ,chủ câu lạc bộ và cô Thúy Vân mặt mày tái mét,đang nhìn về phía bệnh xá ở gần trung tâm hành quân.Thấy Nhật đang nắm tay Đinh tơ Rang,mắt Thúy Vân bổng chớp nhanh quay đi chỗ khác.

Hai người vừa chạy tới phòng hành quân ,chuẩn úy Lương đã ra đón Nhật. Ông bắt tay Nhật vội vã chào mừng.Cả ba người đều ào ngay vào trong .Thiếu tá Chữ đã chờ bọn chàng ở đo . Nhật vắn tắt kể cho ông nghe những gì chàng đã làm rồi đưa mắt nhìn Trang.Đây là lần đầu tiên được đứng trong phòng hành quân với nhiều máy móc tối tân và bao quanh bởi các sĩ quan cao cấp nên Trang có vẻ e dè .Nàng ngập ngừng lấy ra một tập tài liệu từ trong túi vải đeo ở bên hông đưa cho thiếu tá tiểu đoàn trưởng .

Bây giờ Nhật mới có thì giờ quan sát chung quanh.Các sĩ quan đại đội và tham mưu đầy đủ cả chỉ trừ chuẩn úy Đức còn đang mắc bận săn săn sóc thương binh tại bệnh xá.Hai ông đại đội trưởng đại đội Một và Hai là các ông Hoàng Lê và Trương Tấn,ông nào cũng mặc áo giáp,nón sắt và súng ống sẵn sàng chờ đợi.Thiếu tá Chữ ra lệnh ngay.

-Sáng sớm hôm nay thiếu úy Nhật với sự giúp đỡ của cô Tơ Rang con gái thiếu úy Ruồi đổ quân đột kích vào sào huyệt địch quân ở Tà noát, bắt được tên tỉnh ủy Từ Ty và trở về an toàn.Tôi rất mừng và nghĩ là may mắn.Nhưng thật không ngờ là địch bỏ ngỏ Tà noát để tập trung lực lượng tấn công ta. Khi đại đội của thiếu úy Nhật vừa bay khỏi Gia vực thì trung đội trinh sát đụng địch rất nặng ở phía bắc đồi Trinh nữ.Cùng lúc ấy,trên đường bay trở về sau khi hoàn thành công tác,thiếu úy Nhật cũng phát hiện được xe tăng địch gần ngay đó.Như qúy vị đã thấy,trực thăng vưà đổ quân về là địch đã pháo theo ngay xuống sân bay.Tôi có goiï cho chuẩn úy Vinh ở tiền đồn để căn dặn phòng thủ nhưng thật lạ lùng.Địch không có một áp lực nào trên tiền đồn.Cả toán kích đêm cũng không đụng địch.Tôi đóan rằng địch bỏ qua tiền đồn để tập trung lực lựơng tấn công ta.Sự việc địch pháo kích và chuyển quân giữa ban ngày chứng tỏ rằng quân số địch rất đông.Chúng nghĩ rằng dư sức đè bẹp chúng ta nên không cần che dấu.Tôi cũng được tin là chỉ huy của địch lần này là một tên tướng vừa từ mặt trận Hạ Lào chuyển về tên hắn là Thân trọng Một.như thế quân số địch có thể ước tính là cả sư đoàn.Tôi cũng đã xin các phi vụ chiến đấu yểm trợ nhưng chưa được thỏa mãn.

Ngừng một chút,nhìn thẳng vào từng thuộc cấp để đo lường sự quyết tâm và lòng dũng cảm.Thiếu tá Chữ lại nói tiếp.

-Hiện giờ đại úy Nghiã đang đứng ở cổng để nhận diện các binh sĩ từ ngoài ấp hay của trung đội trinh sát thất lạc trở về.Mấy ông đại đội trưởng về lo tuyến phòng thủ đại đội,cho người lên lãnh gạo muối,múc nứơc dự trữ từ các giếng và giữ vững tinh thần binh sĩ sẵn sàng chiến đấu.Tình hình này tôi nghĩ sẽ kéo dài.Chúng ta phải tử thủ quyết sống chết với quân thù.Sau màn pháo kích thế này,tôi chắc rằng đêm nay chúng sẽ tấn công.Tạm thờùi chuẩn úy Minh trưởng ban một về giúp đại đội công vụ của chuẩn úy Thành.Chuẩn úy Lương ,chuẩn úy Lành và chuẩn úy Trí ở đây giúp tôi và đại úy Nghiã.Chuẩn úy Thanh,chuẩn úy Long trinh sát lo chuyện phòng thủ bộ chỉ huy Tiểu đoàn.Các ông có hỏi gì không ,nếu không thì về lo việc phòng thủ ngay đi.

Mọi người đều biết tình hình nghiêm trọng nên không nói hay bàn tán nửa lời.Chào thiếu tá tiểu đoàn trưởng xong tất cả đều quay ra ngay.Đi ngang qua chỗ nhật và Trang ,thiếu úy Trương tấn vỗ vai ra ý chúc mừng chàng .Hoàng Lê cũng qua ngay đó,ông ta chỉ liếc nhìn Trang rồi quay ra đi thẳng.Khi mọi người đi hết cả rồi Trang mới ngập ngừng hỏi Nhật.

-Mẹ em đâu anh.Em muốn gặp mẹ ,săn sóc mẹ một chút.Đưọc không anh .

Thiếu tá Chữ trả lời thay Nhật.

-Bà cụ đang nằm ở bệnh xá vì chân tay xưng phù bởi thiếu dinh dưỡng.Tôi đã ra lệnh cho ông Đức săn sóc bà cụ.Thiếu úy Nhật có thể dẫn cô Trang về đó về đó một chút trước khi về đại đội.

Nhật tuân lệnh đưa tay chào trong lúc Trang cảm động trước sự ưu ái của vị chỉ huy tiểu đoàn.Nàng đưa hai tay trước ngực vái vái để tỏ lòng tri ân.

-Xin cám ơn thiếu tá.Xin cám ơn ông đã thương mà giúp mẹ tôi.

Thiếu tá Chữ xua tay ra dấu cho Trang đừng làm thế.Ông nói thêm.

-Chuyện nội tuyến thì tôi sẽ bàn với chuẩn úy Lương và đại úy Nghiã.Chúng ta chưa phỏng vấn được gì nơi Từ Ti vì hắn đang bị thương và gan lỳ không chịu nói mà tiểu đoàn mình thì thiếu phương tiện chuyện môn.Đại tá chỉ huy phó và thiếu tá trưởng phòng hai cho biết sẽ lên đây nhưng với tình hình này đã chắc gì lên được.Tôi sẽ cùng mấy ông tham mưu nghiên cứu tập tài liệu này,đồng thời mình cũng phải cảnh giác đề phòng.

Nhật gật đầu hiểu rõ rồi kéo Trang đi ngay.Hai người luồn theo giao thông hào chạy như bay tới bệnh xá.Chuẩn úy Đức đang đứng đợi vì đã nhận được máy gọi báo.Thấy Trang anh chàng thân mật khoe ngay thành tích.

-Tôi đã chích cho bà một mũi B1 và chuyền nước biển,độ nay mai là bà có thể đi lại được.Suy dinh dưỡng mà,bồi bổ lại thì khỏe ngay thôi.

Quay sang Nhật,chuẩn úy Đức khen ngợi để lấy lòng.

-Chịu ông thật.Tiểu đoàn này không ai gan lỳ như ông.À mà thằng Chí đâu rồi.Nó cũng ngon lắm,chơi lão Chấn hai phái mà không trúng xương ,thế mới lạ lùng.

Nghe Đức nhắc tới Chấn ,Nhật chợt nhớ ra .Chàng vội vàng hoiû.

-Ông Chấn nằm đâu.Tôi đang định hỏi thăm ông ấy một chút.

-Kia kìa,ông ấy nằm ở cuối phòng kia.

Nhật lại hỏi thêm.

-Thế còn Từ Ti.Ngài tỉnh ủy đó nằm đâu.

-Lệh thiếu tá cho xuống dưới hầm rồi.Có lính canh gác và chuẩn úy Lương bên cạnh.

Nhật dắt Trang đến bên bà mẹ.Nàng âu yếm sờ vào mái tóc bạc và đôi má nhăn nheo.Bà mở mắt cố nhìn Trang và Nhật rồi lại nhắm mắt mỉm cười.Nhật để Trang đứng một mình với mẹ,chàng đến giường Phạm Chấn an ủi đôi câu.Thấy chàng Chấn lại phàn nàn rồi òa lên khóc.

-Chuẩn úy Chí chơi ác quá.Tôi có làm gì đâu mà ông ấy bắn tôi.

Ngay lúc đó hai tiếng nổ lớn làm rung rinh mặt đất.Mấy người thương binh còn khỏe lăn ngay xuống sàn nhà.Thật ra bệnh xá cũng là một căn hầm lớn,chìm trong lòng đất nên không cần phải lăn xuống mặt đất.Ai cũng biết thế nhưng phản ứng sinh tồn của con người vẫn mạng hơn điều suy nghĩ.Một cột bụi lớn từ phía câu lạc bộ và tiếng la của ai đó trong giao thông hào.

-Câu lạc bộ sập rồi.Tụi nó chơi 122 ly sập câu lạc bộ rồi.

Nhật vội trèo lên mặt đất chạy như bay về hướng câu lạc bộ.Chàng không thể theo đường giao thông hào dù biết rằng như thế sẽ an toàn hơn ,nhưng vì đường quanh co lại còn nghẽn lối.Binh sĩ từ hướng hai trái đạn nổ chay ngược trở lại làm chật cả đường đi.Bất chấp hiểm nguy,Nhật chạy thẳng đến mái nhà đã sụp,có lẽ chôn luôn cả người trong đó.Chàng lo ngại cho Thúy Vân quá.Hai trái đạn pháo vừa qua có thể cướp mất đời nàng .

Tới nơi Nhật mới biết rằng không phải đạn hỏa tiễn 122 ly .Có lẽ là hai trái 82 nổ liền một lúc nên mới ghê gớm thế.Câu lạc bộ chỉ chìm xuống đất có một phần,trên mái lại chẳng có bao cát che hay đúc bằng xi măng như các căn hầm khác nên dễ dàng xụp xuống..May thay,căn phòng của Thúy vân ơ ûcuối cùng lại không hề hấn gì.Nhật hy vọng rằng nàng vẫn nguyên lành trong đó nên chạy tới ngay.Vừa chạy chàng vừa gọi lớn tên nàng .

-Vân, Thúy Vân ơi ,em có sao không?

Nhật nhảy thẳng xuống bậc thềm mở luôn cánh cửa.Không còn thời gian để ngập ngừng và e dè như trước.Thế nhưng dù vội vàng tới đâu Nhật vẫn nhớ tới một lần cũng vì vô tình chàng đã nhìn thấy nguyên cả bộ ngực tươi hồng như mùa xuân của nàng .Hình ảnh dù chỉ thoáng qua chỉ một giây thôi cũng đủ làm Nhật tê tái cả tâm hồn.

Vừa mở cửa Nhật đảo mắt nhìn quanh .Chàng reo mừng vì thấy thúy Vân còn nguyên vẹn.Nàng đang ngồi co rúm trong một góc phòng,hai tay ôm chặt lấy đầu,đôi mắt dại đi vì sợ hãi.Có lẽ Thúy Vân sợ luôn cả ánh sáng khi Nhật mở cánh cửa ra đã làm nàng hoảng hốt đứng ngay lên.Nhận ra người gọi nàng là Nhật ,Thúy Vân mừng rở ôm choàng lấy chàng khóc lên nức nở .

-Anh ,Nhật ở đây với em.Em sợ quá.

Không thấy ông Tài đâu nhưng Nhật không dám hỏi.Chàng liếc mắt nhìn ra bên ngoài thấy ông chuẩn úy Thành-đại đội trưởng công vụ- đứng lấp ló dưới giao thông hào.Ông đang la hét mấy người lính thượng kéo những tấm tôn và các thanh gỗ ra để lôi xác những người đã bị vùi sâu bên dưới.Nhật chắc là có cả ông Tài-chủ câu lạc bộ- cha của Thúy Vân trong đó nhưng chàng không dám nói.Nhật vội vàng bảo Thúy Vân.

-Ở đây trống vắng và nguy hiểm lắm.Để anh đưa em đi qua bệnh xá,kín đáo và chắc chắn hơn.

Thúy Vân vẫn ôm cứng lấy Nhật không muốn buông ra.Có lẽ nàng nghĩ rằng Nhật có tấm thân bằng sắt,sẽ che chở cho nàng một cách toàn hảo nên không muốn rời xa.

-Không ,em không muốn sang bên ấy đâu.Em chỉ muốn theo anh về đại đội, ở trong căn hầm của anh.

Giá vào một lúc nào khác,thuở Gia vực chưa nổi cơn gió bụi thì chắc là Nhật vui mừng lắm.nhưng mà bây giờ thì chết chàng rồi.Đừøng nói đâu xa.Ở bên kia bệnh xá nếu nhìn sang đây Trang thấy được cảnh Thúy Vân cứ ôm cứng lấy chàng như thế này thì chắc là chàng khó sống đêm nay.Mà lúc nãy,trong lúc vội vàng thiếu suy nghĩ chàng lại dại dột đề nghị đưa Vân qua bệnh xá.Sang bên đó giờ này Trang đang đợi Nhật trở về mà chàng lại mang theo Thúy Vân nữa thì không khéo chàng sẽ bị vỡ đầu,ôm hận vì cái tôi bắt cá hai tay.Chỉ còn một cách là mang Thúy vân về trung tâm hành quân giao cho ông chuẩn úy Lương hầu hạ là hay hơn cả.Giữa lúc đó Thúy Vân chợt nhớ ra điều gì vôi hỏi.

-Ba em đâu?Ba em đâu rồi.Anh có biết ba em đâu không?

Nhật chưa tìm được câu trả lời thì may mắn quá , lúc ấy ông chuẩn úy Cẩn đã được ban 3 cho đủ yếu tố.Ông liền cho hai khẩu pháo khai hỏa hai trái phản pháo đầu tiên.Tiếng nổ vang độâng mang lại tinh thần cho binh sĩ nhưng đối với Thúy Vân thì lại càng kinh khiếp, nàng ôm chặt lấy Nhật hơn.Lợi dung tình thế đó , Nhật lờ đi không trả lời.Chàng bế thốc Thúy Vân đặt lên mặt đất,rồi kéo nàng chạy hết tốc lực về phía trung tâm hành quân.

Được hơn nửa đoạn đường ,Nhật nghe thấy tiếng đạn pháo rít lên từ xa lại gần rồi từ trên cao đổ xuống .Chết rồi,Bắc quân đang pháo tới.Đến khi âm thanh đó gần như sát ở bên tai thì chàng không còn suy nghĩ và chọn lựa nào khác nưã.Nhật đẩy Thúy vân té xấp xuống,rồi chàng ôm lấy nàng lăn đi mấy vòng ,rơi xuống đoạn giao thông hào gần ngay đó.

-Oành …oành….oành…oành.

Tiếng nổ liên tiếp không hề đứt quãng .Chắc địch đã điều chỉnh xong toạ độ nên bắn rải xuống căn cứ như mưa.Cứ điệu này thì địch chẳng cần tấn công,chỉ pháo không thôi bon chàng cũng ngất ngư chờ chết.Lạ một điều là Nhật không nghe thấy tiếng súng của bên ta bắn trả ngọai trừ hai khẩu pháo vừa khai hỏa.Có lẽ địch còn ở xa và dùng pháo binh bắn tời chứ không phải mấy lọại súng cối mà tầm xa thật là giới hạn.Nghĩ tới nhiệm vụ Nhật tự trách mình cứ loanh quanh với mấy cô gái,bỏ cả đại đội không ai coi sóc.Không biết giờ này chuẩn úy Chí có điều động cho lính sẵn sàng chưa và ông thượng sĩ Mẫu có lo đủ nước non gạo muối cho lính an tâm cầm súng .Nhật vùng dậy ngay,kéo mạnh Thúy vân chạy vào trung tâm không để ý tới tiếng rên rỉ kêu than của người con gái.Đến nơi chàng gặp đại úy Nghiã cũng từ ngoài cổng trở về.Thấy Nhật ông hét lớn.

-Về ngay đại đội xem lính thế nào . Mấy trái lúc nãy rơi trên tuyến của ông và ông Tấn đó.Cứ loanh quanh với mấy cô gái làm gì.Chết đến nơi mà không ớn sao.

Nhật chưa đi vộâi,chàng ghé vào tai đại úy Nghiã nói nhỏ về tình cảnh của Thúy vân.Chàng muốn gửi nàng cho ông Lương vì biết ông ấy sẽ săn sóc nàng kỹ lưỡng hơn.Vội vàng và nguy hiểm thế mà ông Nghiã vẫn đùa.

-Việc gì mà phải giao cho ông Lương .Tao đây săn sóc không được sao.Để đó ,về đại đội ngay đi.

Nhật chạy đi ngay không dám nhìn Thúy Vân lần chót.Chàng cẩn thận đi dưới giao thông hào để ghé ngang qua bệnh xá đón Trang.Đến bệnh xá Nhật thấy Trang đang ngồi cạnh mẹ.Bà Hiệu mở to đôi mắt nhìn Trang và Nhật .Tự nhiên chàng cảm thấy e ngại không dám rủ Trang theo mình về đại đội.Nàng về với chàng thì bỏ mẹ ở đây cho ai săn sóc.Nghĩ vậy Nhật chỉ nói.

-Anh phải về đại đội ngay xem anh em dưới đó thế nào.

Nhật thấy bà Hiệu nói nhỏ điều gì làm Trang phải cúi đầu xuống để lắng nghe.Chàng thấy nàng lắc đầu liên tiếp mấy cái rồi lại gật đầu.Khi Nhật bướùc ra đến cử a hầm thì Trang đứùng dậy chạy theo.Nàng nói với.

-Chờ em đi theo với.Em đi theo anh cho biết đường .Biết chỗ anh ở rồi em sẽ trở lại đây với mẹ

Hai ngưới chạy loanh quanh dưới giao thông hào.Đầu cúi và lưng khom xuống ,như thế mới an toàn.Nhật nghĩ thầm là chạy thế này chỉ khi nào xui xẻo đạn rơi ngay trúng đầu mới sợ,còn không thì chấp,cho chúng mày cứ pháo tới sáng mai cũng không ngán.

Trang đi bên cạnh Nhật mà chẳng nói một lời nào làm Nhật cảm thấy có một điều gì không được bình thường.Nàng không thèm hỏi Nhật đi đâu lúc nãy,cũng không thắc mắc gì khi Nhật trở về.Hay là nàng giận vì Nhật bỏ đi không nói một lời.Hay là Trang thấy hết những gì mà Nhật cầu mong nàng chẳng thấy.Nghĩ vậy Nhật lo âu thăm dò.

-Lúc nãy nổ ngay câu lạc bộ.Hai trái rơi liền vào một chỗ.Chưa biết tin là bị mấy người.

Trang vẫn thản nhiên hòi lại.

-Ủa,tửơng lúc nãy anh chạy sang bên đó mà.Chắc mải nói chuyện với cô Thúy Vân không để ý gì đến xung quang à.

ThấyTrang nói đúng quá Nhật đâm lo.Chàng liếc nhìn khuôn mặt, thấy nàng không có vẻ gì là giận dỗi lại càng bối rối thêm vì nghĩ rằng khi người ta đã quá thất vọng thì trở nên lạnh lùng thản nhiên như không có gì.Quả vậy,vì Nhật lại nghe Trang nói.

-Vừa rồi tôi được coi một màn nghẹt thở, hồi hộp hơn cả xi-nê viễn tây của Mỹ nữõa.

Chàng ngạc nhiên khi nghe Trang nói thế.Chắc nàng đùa cho vui chứ từ trước tới giờ nàng sống ở nơi núi rừng hoang vu này thì làm gì có có rạp xi nê nào chiếu phim Mỹ mà coi .Nhật thật thà hỏi lại.

-Xi nê miền viễn tây.Ở đâu chiếu xi nê cho em coi.Hay là đã có khi nào em về dưới thị xã Quảng ngãi mà không kể anh nghe.

Trang trả lời

-Cần gì phải về dưới tỉnh mới coi được xi nê.Ở đây thiếu gì.Ngày xưa trại này còn thuộc Lực lượng đặc biệt.Tuần nào người Mỹ chẳng mang máy xi nê đến đây chiếu cho cả trại cùng coi.Coi bộ anh không tin.Nhưng mà cái màn hồi nãy tôi coi rùng rợn mê ly hơn cả xi nê Mỹ nữa.

Nhật vẫn chưa hiểu gì.Về tình yêu sao chàng tăm tối quá nên ngây thơ hỏi laị.

-Man gì ?

-Thì cái màn anh ôm cô Thúy Vân lăn đi mấy vòng trước khi cả hai lăn xuống hố đó.

Chết rồi.Cái điều Nhật lo sợ giờ đã trở thành sự thực.Nhật muốn phân trần với Trang là chàng làm thế vì chẳng đặng đừng thì Trang lại nói tiếp.

-Tôi tưởng anh cũng như tôi.Suốt một đời mong uớc một ngàỵ.. Nào ngờ anh vẫn chứng nào tật nấy.

Nhật liếc nhìn sang cô bạn gái.Chàng bôi rôi khi thấy mắt Trang đã đỏ hoe.Cả sống mũi xinh xinh cũng thế.Trên đôi má hồng hai giọt lệ đã lăn dài.May cho ca hai người la lúc đó vừa đến ngã ba,gặp ngay ông thuợng sĩ Mẫu và mấy người lính khiêng gạo vừa tới . Trang vộâi chùi ngay những giọt nước mắt trong khi Nhật hỏi to.

-Lãnh bao nhiêu mà nhiều thế ông Mẫu.

Thượng sĩ Mẫu chạy ngay lên phía trước vì biết là Nhật hỏi.Ông không quên giơ tay chào rồi trả lời.

Đạ lãnh chỉ một tuần ,nhưng mà trung sĩ Trọng nói khiêng được bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu.

Nói xong thượng sĩ Mẫu nhận ra Trang cũng có mặt ngay đó.Ông hỏi nàng.

Ủa,cô Tơ Rang cũng chạy vô luôn trong này à.Ngoài ấy ra sao rồi.Tụi nó có về đông lắm không ?

Câu hỏi của thượng sĩ Mẫu chứng tỏ ông không biết một tí ti gì chuyện vừa qua .Có thể như vậy thật vì Nhật giữ kín đáo mọi chuyện,và khi đại đội đột kích trở về thì đã báo động ngay nên thượng sĩ Mẫu chưa được nghe chuyện hành quân.Ý chừøng Trang cũng biết thế nên nàng trả lời.

Đạ,không thấy gì chú Mẫu.

Trang vẫn quen gọi ông là chú vì Thượng sĩ Mẫu hay đi ra ngoài nhà nói chuyện với Đinh Ruồi và thường gặp Trang ở đó.Nhật lại hỏi thêm.

Thế ông cho chúng nó múc nước lên chưa,múc nứơc dự trữ để nứơc mạch chảy ra thêm.

Thượng sĩ Mẫu phân trần.

-Chưa ,thiếu úy.Nước còn nhiều để tối múc dễ hơn.

Nhật biết ông cũng đang lạnh cẳng ,sợ lên giếng ban ngày vì giếng ở trên mặt đất,lại trống trải không có bao cát nào che ở chung quanh.Cũng chẳng sao.Là con người ai mà chẳng sợ hiểm nguy.Chàng không khiển trách mà chỉ dặn dò.

-Nhớ là đừøng để chúng nó dành nhau.Phân phát thực phẩm xong dặn các trung đội là ngày chỉ nấu ăn một lần cho cả hai bưã lúc nào thuận tiện.Đừng lo lắng chuyện ăn uống quá.

Nói xong Nhật nắm tay Trang chay quanh giao thông hào đại đội về thẳng vào hầm của mình.Chí đang ngồi trên chiếc giừơng gỗ của Nhật để liên lạc với Vinh ở tiền đồn.Kiệt ,Nhiều và Du đang ngồi soát lại súng đạn cùng đứng cả lên.Trang mắc cở kéo tay ra khẽ bảo Nhật.

-Em biết chỗ anh ở đây rồi.Thôi em về lại với mẹ,có chuyện gì cần em sẽ cho anh biết.

Nhật chưa biết nói sao.Trong thâm tâm chàng muốn giữ nàng ở lại,mà cũng không dám cản nàng về với mẹ vì chàng biết Trang xa mẹ đã từ lâu lắm.May quá Chí đã đáp thay chàng .

-Về trên bệnh xá làm gì,chỗ đâu mà ngủ.Ở đây có giường chiếu đàng hoàng ,hai người nằm trên đây còn rộng chán.Giừơng đại đội trưởng mà .

Nói xong Chí nhìn Nhật nháy mắt ra cái điều biết hết.Anh chàng coi chuyện Việt cộng bao vây như không có gì.Chợt nhớ ra một điều,Chí vội bảo Nhật.

-Quên, từ nãy giờ đai úy Nghiã gọi anh ba lần rồi.Ông ấy chửi thề tùm lum,bảo rằng anh đi từ tiểu đoàn về đây có mấy bước chân mà mãi không thấy tới.Gọi cho ông ấy ngay đi.À mà lúc nãy ở câu lạc bộ bị năm đứa.Cả ông chủ cũng đi luôn rồi.

Nhật thảng thốt hỏi lại.

-Ông Tài phải không ?Chết rồi à.

Giọng Chí trả lời thản nhiên không hề có một chút xúc động nào.

-Chứ còn ai nữa.Nguyên cả căn nhà đè lên với đầy miểng đạn thì sống làm sao nổi.Anh ở trên đó mà không hay biết gì à.

Nhật nhìn qua Trang thấy nàng cúi mặt ra chiều thương cảm cho Thúy Vân , còn Nhật thì lại nghĩ đến giờ này chưa chắc Thúy Vân đã biết rằng cha nàng chết.Chí thấy Nhật trầm ngâm yên lặng mãi nên lại giục.

-Gọi cho ông Nghĩa ngay đi.

Vừa lúc đó máy diện thoại dã chiến trên bàn làm việc reo lên .Nhật vừa cầm ống nghe lên chưa kịp nói gì đả nghe tiếng đại úy Nghĩa vang lên trong máy đòi gặp Nhật.Chàng vộâi vã trả lời.

-Trình thẩm quyền ,ba mươi tư tôi đang nghe .

Đầu dây bên kia đại úy Nghĩa bắt đầu la lối,khiển trách Nhật chậm như rùa.Nhật biết tính ông tiểu đoàn phó của mình nên không phân trần gì.Chàng chỉ hỏi.

-Đại úy có gì chỉ thị cho không ?

-Có chứ sao không .Nghe cho kỹ đây.Đại tá chỉ huy phó sắp bay lên đây để thị sát mặt trận với thiếu tá trưởng phòng hai.Ông sẽ đáp xuống đây để bốc tù binh về.

Nhật chưa tin ở lỗ tai mình .Địch quân đang pháo xuống tối tăm mày mặt mà tiểu đoàn mới chỉ xác định được vài điểm để cho pháo binh bắn trả.Đạn giăng đầy trời như đan lưới.Bay thị sát mặt trận đã là gan góc lắm rồi,thế mà đại tá chỉ huy phó còn đáp xuống để bốc tù binh về thì đúng là coi cái chết nhẹ hơn cả tơ trời.Nhật xuýt xoa.

-Thiệt không đại úy .Đại tá chỉ huy phó mình ngon vậy sao.

-Sao lại không ngon.Biệt đông quân .sát mà.Ổng là liên đoàn trưởng kỳ cựu nhất của biệt động mình mà,nhằm nhò gì ba cái lẻ tẻ đó.Nhưng mà nghe tiếp đây:tiểu đoàn chọn bãi đáp ở sườn đồi gần trường tiểu học.Chỗ đó có bãi đất trống vừa đủ rộng vừa kín đáo.Thình lình mà trực thăng đáp xuống thì còn lâu chúng nó mới nhận ra.Đủ thời gian để trực thăng mình bốc lên rồi.

Nhật nhận ra ngay bãi đất .Có một lầân chàng đã hò hẹn với Thúy Vân ở đó nên vội nói.

-Ồ ,tôi biết rồi đại úy.Bãi đất ở ngay đầu con suối ,phải không ?

-Đúng rồi.Tiểu đoàn đã cho yếu để trực thăng chở đại tá nhận biết.Vả lại mình sẽ trải pa-nô khi thấy trực thăng xuất hiện.Điều phải làm ngay bây giờ là khiêng tù binh ra để sẵn sàng chờ.Điều khó khăn là phải tìm một con đường ngắn nhất,che dấu địch nhoàn toàn cho đến giờ chót.Ông có ý kiến gì về vấn đề này không ?

Nhật yên lặng suy nghĩ.Đi ra cổng chính thì không được rồi vì từ trên cao địch quân sẽ thấy rõ ràng .Đi như thế có khác nào mời pháo địch .Chỉ có một con đường giữa ranh giới đại đội Ba với đại đội Hai.Đó là một ống cống bằng tôn vừa đủ cho một ngừơi chui lọt ra ngoài.Cuối đường ống tiếp giáp với những bụi cây nhỏ lần ra sau đồi.Đi thoát ra khỏi những hàng cây là đã biến vào màu xanh của núi rừng ,địch có ống nhòm cũng chẳng nhận ra.Chỉ có một điều là đường ống đã được giăng mìn.Nhật liền đề nghị.

-Đại úy có biết đường ống cống giữa đại đội Hai với đai đội tôi không.Từng ngừơi sẽ chui qua lọt.Hơi khó tản thương nhưng an toàn.Từ đó vòng qua sau đồi là đã gần đến trường tiểu học.Nhưng trong ống cống bây giờ đã giăng đầy mìn bẫy.Chỉ còn một cách là gỡ ra cho đến khi xong công tác thì gắn vào lại.

Bên kia đầu giây gọng đại úy Nghiã hân hoan.

-Đó,đó là lý do tôi gọi cho ông .Tôi muốn ông clear hết mìn bẫy đã giăng ra rồi tôi sẽ gửi hàng qua đó.Ông lo vụ này cho tôi.Cho thằng nào khá dẫn đi rồi sau đó mình theo đường cũ trở về.Được không ?

-Xong ngay ,thẩm quyền còn gì cho tiếp.

-Còn nữa,đây là một tin vui cho bà xã của ông .

Nhật ngơ ngác hỏi lại vì chàng biết đại úy Nghĩa hay đùa .

-Bà xã.Tôi đã có cô nào chịu làm vợ đâu.

Bên đầu dây bên kia đại úy Nghĩa cười lớn.Ông có một đặc điểm đáng yêu là dù nguy hiểm đến đâu cũng vẫn vui đùa coi chuyện chết chóc như không .Pháo địch đang dồn dập nổ xuống thế mà ông cứ nhởn nhơ cừơi nói.

-Ông không chịu phải không ?Thế để cô Trang cho tôi nhé.Nghe cho rõ đây,tin vui cho cô Trang là thiếu tá tiểu đoàn trưởng mình đã kể rõ hoàøn cảnh gia đình cô ấy trước đây cho đại tá nghe và xin giúp đỡ.Đại tá chỉ huy phó đã chấp thuận đặc biệt cho hai mẹ con cô ấy cùng theo chuyến bay về dưới tỉnh để có điều kiện phục hồi cho bà mẹ.Ông đã chỉ thị cho phòng chiến tranh chính trị quân khu lo tất cả mọi vấn đề từ vật chất đến tinh thần cho mẹ con cô Trang .Ông thông báo cho cô ấy ngay để chuẩn bị.

Nhật vui mừng reo lên.Từ khi biết được những khổ đau mà Trang phải chịu,hằng đêm chàng hay cầm tượng phật Quan âm mà Trang đã tặng ngày nào để cầu xin ngài ban cho Trang của chàng thêm may mắn,qua khỏi những bất hạnh đeo đuổi trong đời nàng đã bao năm.Hôm nay có lẽ bề trên đã nhận lời chàng .Nhật hớn hở đề nghị.

Đạ,dạ.Cám ơn đại úy.Tôi sẽ thông báo để cho cô ấy chuẩn bị ngay.Xin phép ông cho tôi dẫn tù binh và mấy người đi theo ra bãi đáp được không ?

-Không được.Ông chỉ đưa họ ra khỏi hàng rào an toàn thôi.Theo ra bãi đáp làm gì.Lo kiểm soát phòng thủ và mấy thằng lính của ông đi,tụi nó ào tới bây giờ.Tôi sẽ gửi hàng xuống ngay,chúng ta không có nhiều giờ đâu.

Đạt ống nghe xuống Nhật nhìn quanh một lượt.Chí và Nhiều nhìn chàng để chờ nói rõ câu chuyện mà họ chưa hiểu gì.Riêng Trang có lẽ đã biết một phần nào đại úy Nghĩa nói về mình.Nàng dịu dàng hỏi Nhật.

-Gì vậy anh ,gì mà có cả em trong đó.

Nhật không trả lời ngay.Chàng muốn chỉ có hai người trong căn hầm này để nói với nàng tin vui và đôi lời từ giã nên bảo Chí và Nhiều.

-Chí đi cho gỡ hết mấy trái mìn claymore giăng ở đường ống cống giữa mình và đại đội hai ngay bây giờ.Nhiều đi gọi trung sĩ Ánh bảo kiếm mấy thằng khá nhất lên đây nhận lệnh.À mà Kiệt và Du đi đâu rồi.

Đạ hai đứa vừa đi lấy thực phẩm thiếu úy.Bảo ông Ánh dẫn theo mấy người cả thảy?

-Hai đưa ù thôi,hai đứa thật nhanh nhẹn và ông ấy là đủ rồi.Tù binh đã có người của tiểu đoàn và y tá đi theo.Đi ngay đi.

Nhiều vâng dạ đi ngay.Chí cũng ra theo luôn tuy anh chàng muốn hỏi cho rõ thêm câu chuyện.Trong căn hầm chỉ còn lại hai người.Trang lo lắng hỏi lại.

-Gì vậy anh.Có chuyện quan trọng phải không anh?

Nhật đưa tay kéo Trang lại gần rồi ôm chặt lấy nàng.Chàng muốn nói với Trang thật nhiều trước khi từ giã nhưng không có thời gian.Nhật nghiệm thấy rằng từ lúc gặp lại nhau đến giờ chàng và nàng chẳng có đủ thời gian để nói cho nhau nghe về những tháng năm xa cách.Biết làm sao được khi hai người đang sống trong chiến tranh và cái chết luôn luôn kề cận.Thôi đành vắn tắt cho nàng hiểu.

-Anh thông báo cho em một tin mừng .Tiểu đòan rất thông cảm tình cảnh gia đình em nên đã đề nghị lên cấp trên giúp đỡ.Vì thế đại tá chỉ huy phó sẽ đáp máy bay xuống đây để bốc Từ Ti và tiện thể cho mẹ con em về dưới tỉnh .Em đừøng lo gì về chuyện ăn ở dưới ấy vì đại tá đã chỉ thị cho ban chiến tranh chính trị phối hợp với chính quyền lo hết cho em .Mẹ sẽ được đưa ngay vào bệnh viện để săn sóc và chữa trị.Anh rất vui mừng khi em và mẹ được chính quyền săn sóc đặc biệt để xoa dịu một phần nào những đau đớn mà em phải chịu.Em chuẩn bị ngay đi.Mẹ sẽ được đưa xuống ngay bay giờ để cùng em ra bãi đáp chờ trực thăng bốc.Anh sẽ nhắn tin bằng vô tuyến về Đà nẵng cho thầy mẹ anh biết để vào đón mẹ và em.

Trang ngạc nhiên xúc động dù rằng nàng biết đại úy Nghiã và Nhật đã nói về mình .Nàng không ngờ lại được chính quyền quốc gia ưu ái ø quan tâm và săn sóc tận tình đến thế.Nhưng niềm vui vừa qua đi thì nỗi buồn cũng vừa ập đến.Chờ đợi ,mong mỏi bao nhiêu năm vừa gặp được người yêu dấu đã phải chia tay.Không biết Nhật có hiểu và buồn như Trang không nhỉ.Nàng thẫn thờ.

-Vậy hả anh .Nhưng em có gì để chuẩn bị đâu.Đồ đạc tiền nong còn để ngòai nhà.Giá lúc nãy mình tãt qua thì em có đủ.

Nhật cũng vừa kịp nhận ra điều ấy.Chàng buông nàng rồi cúi xuống gầm bàn lôi chiếc ba lô của mình ra.Chàng lấy một gói giấy to ,được bọc lại cẩn thận đưa cho Trang và nói.

-Khỏi cần phải về.Đưa cái túi của enm đây,anh bỏ cái này vào.Về dưới tỉnh tha hồ mà em mua sắm.Quần áo ở dưới đó thiếu gì.

Trang ngạc nhiên,nàng không biết đó là gói gì nên hỏi lại.

-Cái gì vậy anh .Sao lại đưa cho em.

-Tiền.Đó là tiền lương của anh.Hơn bảy tháng trời nay lãnh lương mà có tiêu gì đâu.Anh không đánh bạc,chỉ có nhậu nhẹt chút đỉnh thì có tốn bao nhiêu đâu.Ở đây thì em biết rồi,có muốn tiêu tiền cũng chẳng có gì để mua bán cả.

-Nhưng mà sao lại đưa hết cho em.Bao nhiêu nà cả bó thế kia?

-Anh không đến kỹ.nhưng chắc độ hơn trăm ngàn đồng .Bảy tháng lương của anh mà.

Trang ngạc nhiên rồi cảm động .Hơn một trăm ngàn đồng .Hơn nửa năm lương mà chàng dành dụm được.Số tiền không phải là nhỏ mà chàng đưa hết cho nàng không đắn đo suy nghĩ.Nàng hỏi lại.

-Hơn một trăm ngàn mà anh đưa hết cho em.Thế anh lấy gì mà tiêu.

-Ở đây cần gì tiền,mà anh không đưa hết cho em thì đưa cho ai .

Nói xong Nhật nhìn Trang như thầm bảo chồng lo kiếm tiền đưa cho vợ là lẽ tự nhiên của cuộc đời.Trang cũng cảm nhận ra điều đó và sung sướng nép vào ngực Nhật.Chàng lại tiếp.Anh sẽ ghi cho em địa chỉ nhà anh ở Đà nẵng.Em về dưới tỉnh săn sóc khi nào mẹ khỏe thì đưa mẹ về nhà anh.Anh sẽ nhắn thày mẹ anh vào Quảng ngãi để đón em và mẹ.

Trang chỉ biết ôm chặ Nhật hơn,chan hoà nước mắt mừng vui.

-Em cảm ơn anh.

Bỗng nhiên mặt đất như rung chuyển mạnh bởi hàng loạt trái nổ từ trên cao đổ xuống .Tiếng chân ngừơi chạy,tiếng la hét,tiếng đạn cối bắn đi tạo thành một âm thanh hỗn độn.Máy điện thoại lại reo lên roóc róoc.Nhật nhấc ống nghe kê sát vào tai .

Bên kia đường giây đại úy Nghĩa báo cho Nhật biết tù binh đã gửi đi với mẹ của Trang .Nhật phải lo ngay việc di chuyển,vì chỉ còn nưả tiếng nữa trực thăng sẽ đến.Chàng cột lại dây thắt trên cái túi của Trang rồi cả hai bước ra cửa hầm.Vừa lúc đó trung sĩ Ánh dẫn hau khinh binh đi tới.Nhật nói với Ánh ngay những việc phải làm.

-Ông dẫn ngay tù binh ra ngay bãi đáp.Đi theo ống cống ,tôi đã cho mở hết mìn rồi.Men theo hàng cây qua đồi lên sườn đất trống chỗ gần trường học.Trực thăng sẽ đáp xuống đó.Ông đã rõ chưa.

Đạ rõ.

Đi cho thậ lẹ,vưà lẹ vưa ø kín đáo.Chổ nào trống ông cho chúng nó chạy thật lẹ.Ông có mang theo pa-nô để trải ra bãi đáp không .

Đạ có.

-Ông chỉ có hai mươi phút để đi ra đấy.Phải làm sao cho kịp.

-Khi xong công tác,trực thăng lên rồi ông cho lính về đường cũ.Tôi cho ông hai mươi phút , mọi người đều phải chạy.Ông nghe rỏ ràng chưa .Tôi sẽ cho ông mang theo một máy PRC25.

Nhật dặn dò Ánh xong thì tóan quân y của tiểu đòan cũng vừa xuống tới nơi.Cả ba người chạy theo ngay về phía miệng cống .Chuẩn úy Chí đã chờ sẵn đó với bọn Nhiều,Kiệt ,Du tự bao giờ.Chàng hỏi ngay Chí.

-Đường đi dã sẵn sàng chưa?

-Sãn sàng. Tôi đích thân kiểm soát chúng nó clear hết mìn rồi.

Nhật ra hiệu cho cả tóan bò theo ống cống .Khổ nhất là mấy thằng khiêng cáng vừa bò lùi trở lại vừa mang cáng theo.Trang bám sát lấy bà mẹ không dám nhìn Nhật trong lúc chia tay.Chàng bỗng đổi ý bảo thằng mang máy cho trung sĩ Ánh ở lại rồi ra hiệu cho Nhiều đi theo.Cuối cùng thì Nhật cũng theo cả bọn chui qua ống cống .

Qua khỏi hàng rào từng người một chạy theo bụi rậm lẩn khuất vào rừng cây.Trang bỗng quay trở lại ôm chầm lấy Nhật.

-Trở về doanh trại đi anh.Đừøng đi theo em nữa ,đại úy Nghiã sẽ la rầy anh .Nhớ giữ gìn thân thể.

Nói xong Trang chạy theo Nhiều ngay .Nhật đứng lặng nhìn theo cho đến khi bóng nàng khuất vào bụi cây trước mặt.Chàng bò quay trở lại doanh trại gặp Chí đang chờ ở giao thông hào.

-Tưởng anh đi theo luôn ra bãi đáp.Xui thật –Chí hát nho nhỏ để diễu-Vừa mới yêu nhau giờ đã xa rồị.

Nhật bực mình hét toáng lên.

-Xa xôi cái gì.Ông không về coi lính phòng thủ ra sao cứ ở đây làm gì.

Hét xong Nhật mới biết rằng mình vô lý.Chí và bọn Kiệt Du phải đợi chàng trở laiï là chuyện dĩ nhiên,cũng như chàng bây giờ phải đợi,hoặc cho người đợi ở đây để chờ tiểu đội công tác xong trở vào.

Lúc này pháo địch vẫn dồn dập nổ.Có Nhật trở vào là Chí chạy đi ngay.Giữa tiếng đạn nổ Nhật nghe được cả tiếng của những người lính thượng reo hò.

Máy bay , có máy bay lên rồi.

Lúc này tiếng máy mà Du đang vác trên vai có tiếng gọi khẩn thiết của Vinh .Chàng nhấc lên liền được Vinh báo cáo cho biết là hắn đã thấy trực thăng võ trang xuất hiện.Giọng của anh chàng đầy nỗi vui mừng .Vinh bảo Nhật là hắn rất lạ lùng vì tiền đồn không có một áp lực nào của địch.Một trái đạn pháo cũng không .

Nhật nhìn về hướng tiền đồn,quả nhiên thấy ba chấm nhỏ li ti.Chàng đoán là trực thăng chở đại tá chỉ huy phó đang tìm cách đáp xuống để bốc tù binh .Chàng không muốn giải thích vi sợ Vinh thất vọng nên cũng giả vờ mừng vui.

-Ồ nếu có mấy ông không quân đó thì mình sợ gì.Cho chúng nó tha hồ sanh bắc tử nam.

Phía địch quân có lẽ cũng đã thấy ba chiếc trực thăng bay tít trên cao nên gia tăng trận điạ pháo.Tiếng nổ ầm vang rải đều trên căn cứ,thêm vào tiếng khai hỏa củ ahai khẩu pháo binh rung chuyển cả một góc trời.Buị đỏ,đạn bay và khói thuốc bôc lên mịt mờ một khooảng không gian vuông chừng cây số.Ba chiếc trực thăng mỗi lúc một rõ dần hơn vì giảm dần cao độ.Nhật không nghe được tiếng máy bay vì đạn nổ ,nhưng chàng hồi hộp đợi chờ mà tưởng chừng cánh quạt xé gió như vang động bên tai.Chàng nhìn Du vội nói.

-Mày gọi cho thằng Nhiều xem đã đến bãi đáp hay chưa .

Du chưa kịp gọi thì tiếng Nhiều đã vang lên trong máy báo cho Nhật biết là pa-nô đã trải rồi,đang chờ trực thăng đáp xuống .Nhật ngước lên bầu trời ,ước lượng khoảng cách rồi thì thầm cầu nguyện.Trên mặt đất pháo địch đang cày từng trên mỗi thuớc vuông .Địch quân tập trung trên căn cứ và sân bay thi nhau rót đạn.

-Òanh, oành ,oành ,oành oành,oành.

Bỗng nhiên ba chiếc trực thăng rẽ ra ba hướng khác nhau.Nhật nhận ra hai chiếc đầu là trực thăng vũ trang bay theo để baỏ vệ vị chỉ huy Biệt động quân khu.Cả hai đều bay thấp xuống rồi đảo một vòng ra xa.Nhật không nghe thấy gì nhưng chàng chắc rằng các xạ thủ trên tàu đang rót đạn lên đầu quân địch.Và trong vòng vài giây ngắn ngủi,chiếc trực thăng thứ ba hạ dần cao độ rồi biến mất vào những hàng cây vươn lên ở sân trường tiểu học ấp A.Nhật hồi hộp nín thở đợi chờ,từng giây trôi qua sao mà qúa chậm.Chiếc đồng hồ điện tữ trên tay chàng thi nhau đổi số.Năm mươi,sáu mươi rồi một phút,hai phút.Tiếng nổ trên sân căn cứ tiểu đoàn mỗi lúc một dồn dập hơn lên.

Đúng bốn phút ba mươi giây sau Nhật thấy chiếc trực thăng của đại tá chỉ huy phó bốc lên khỏi ngọn cây,đổi hướng bay rồi móc vút lên cao.Nhìn chiếc tàu lên mỗi lúc một cao dần trong lúc hai chiếc võ trang bay theo gần như chụm lại Nhật thở phào nhẹ nhõm.Chàng cảm thấy vui mừng vì từ nay Trang của chàng không còn phải đối diện với những hiểm nguy và đau khổ nữa.Ít ra nơi phố phuờng nàng sẽ có cuộc sống an lành hơn mảnh đất rừng rú,hoang vu mà không thiếu đạn bom này.Nhớ đến việc làm của mình Nhật bảo Du.

-Gọi cho Nhiều bảo trung sĩ Ánh cho chúng nó chạy mau lên kẻo chúng nó gửi đạn tới đó ngay bây giờ.

Như để đáp lời Nhật ,hàng chục trái đạn liên tiếp rơi xuống ngọn đồi chung quanh trường tiểu học.Nhật thầm phục sự mau lẹ của địch quân và lo ngại cho số phận của Nhiều ,Ánh và những người lính khác.Ngồi chờ ngay đầu ống cống mà lòng Nhật nóng như lửa đốt.Với chàng ,bất cứ sự thiệt hại nào của binh sĩ cũng làm Nhật đau lòng .Nhất là chàng đã giao cho họ công tác liên quan đến những ngừơi thân của mình ,thành thử chàng có cảm tưởng họ chỉ thi hành nhiệm vụ cho riêng chàng mà thôi.

Nhật nhìn lên bầu trới hướng nam.Ba chiếc trực thăng đã bay vút lên cao rồi khuất dần trên những đám mây.Từ nãy giờ đã lâu mà Nhật chưa gọi được Nhiều.Nhật cảm thấy hối hận nghĩ lại trong lúc vội vã chàng đã sai Nhiều đi theo trung sĩ Ánh .Cũng bởi vì Trang nên chàng sai Nhiều đi cho chắc chắn.Dù vô căn cứ,chàng vẫn tin rằng Nhiều sẽ bảo vệ cho Trang khi gặp nguy hiểm hơn những người lính khác.

Đang sốt ruột đợi chờ thì may quá tiếng Nhiều vang lên trong máy.Nhật chụp ống nghe và lên tiếng .Tiếng Nhiều đứt quãng ,dồn dập xen lẫn trong hơi thở,có lẽ hết hơi vì phải chạy liên tục từ lúc trực thăng lên.

-Trình với thẩm quyền..bọn em đã chạy gần tới hàng rào.Từng đứa sẽ chui vàọ.đừng ..bắn…lầm.

Nhật thò đầu lên giao thông hào nhìn ra bụi cây.Chưa thấy gì trên khỏang đất trống nối liền ống cống .Chàng bảo Du chạy sang phía đại đội Hai dặn dò mấy ông tiểu đội trưởng gần đấy,trước khi liên lạc hàng ngang với thiếu úy Tấn rằng toán đưa người ra trực thăng sắp sửa trở về.

Thình lình trong bụi cây toán lính vụt băng qua từng người một.Đi đầu là trung sĩ Ánh rồi tiếp theo là bốn ngưới lính quân y khiêng băng ca.Nhật sửng sốt thấy tiếp theo sau đó là Trang và Nhiều rồi đến hai người khinh binh của Ánh .Ô.Sao laị thế này.Sao Trang lại quay về .Chắc là trực thăng chở nặng nên không thể cho nàng cùng bay.Vô lý qúa vì chỉ có mấy người sao mà nặng được.Hay là đại tá chỉ huy phó không cho phép nàng lên tàu.Không phải thế vì ông đã đồng ý cho cả mẹ con nàng cùng đi về dưới tỉnh kia mà.

Vừa lúc đó trung sĩ Ánh đã bò tới giao thông hào và đứùng thẳng lên.Phía đại đội Chí sau khi kiểm soát một vòng cũng vừa bước tới.Thấy ánh mắt đợi chờ của mọi người Ánh đã hiểu ra ngay.Ông giải thích cho dù chưa được hỏi.

-Cô Đinh tơ Rang không chịu lên tàu.Cô đòi ở lại đây.

Lòng Nhật bừng lên lòng thương cảm và hãnh diện khiến chàng thẫn thờ không nói.Chí đứng gần ngay đó cũng rạt rào cảm động .Anh chàng không tin tình yêu có thực ở trên đời này,nhưng hôm nay với sự quay về cũa Trang đã làm anh chàng suy nghĩ lại.Chí quay sang Nhật đưa tay ra bắt và nói to giữa tiếng đạn bom.

-Xin chúc mừng .Thành thực chúc mừng anh thiếu úy Nhật.

Rồi Chí quay sang người mang máy của mình gọi lên tiểu đoàn để báo cáo công tác hoàn thành tốt đẹp .Chàng làm thay cho Nhật vì biết lòng ngưới chỉ huy trẻ của mình đang rung động mạnh .Chí muốn dành cho người chỉ huy trực tiếp của mình mà chàng đã coi như một người anh một phút rảnh rỗi hiếm hoi trong khung cảnh đạn bay khói lửa mịt mù.

Nhật cúi xuống đỡ Trang dậy khi nàng vừa bò tới giao thông hào.Tình yêu nàng dành cho chàng bao la và cao cả quá.Nó mãnh liệt và mênh mông trong một không gian đầy ắp hận thù.Tình yêu của nàng tươi như đoá hoa hồng bên những hàng rào kẽm gai và bom đạn.Chàng không hiểu tại sao nhưng vẫn chờ Trang nói.Và nàng rụt rè giải thích.

-Em chỉ nghe lời mẹ.Mẹ bảo ngày xưa hai gia đình đã hứa với nhau và khuyên em không thể để anh một mình giữa chốn hiểm nguy đến từng phút , từng giây.

Nhật lúi xa một bước rồi nhìn khắp người Trang .Chàng chỉ muốn đo lường xem cái vóc dáng nhỏ bé yêu kiều thế kia mà sao chứa đựng cả một tình yêu sắt son vĩ đại dường này .Trang lại tưởng Nhật để ý đến cái túi xách đựng tiền nên nàng vội nói.

-Em đưa cho mẹ hết cả những gì mà anh đưa cho em lúc nãy.Mẹ xuống dưới ấy cần tiền hơn chúng mình ở trên này phải không anh.Anh đừng lo.Được truyền nước biển và chích thêm B1 mẹ khỏe hẳn ra.Em cũng dặn mẹ là hai bác sẽ vào tìm và đưa miếng giấy ghi địa chỉ nhà anh ở Đà nẵng .

Đến đây thì người lính khinh binh cũng vừa mò tới.Nhật kéo Trang đi ngay sau khi dặn dò Chí đôn đốc những ngừơi tiểu đội trưởng và kiểm soát chặt chẽ lính của mình .Về đến hầm Nhật lấy trong ba lô ra một bộ đồ trận rằn ri của mình đưa cho Trang rồi bảo.

-Em thay đồ trận ngay đi.Anh sẽ kiếm cho em một cái áo giáp và nón sắt.Ra khỏi hầm là mặc ngay vào,đỡ được chừng nào hay chừng nấy-chàng nói đuà-Từ nay em là lính của anh.Phải tuyệt đối tuân theo mệnh lệnh nghe chưa.

Nói xong Nhật quay sang kiệt ra lệnh .

-Mày chạy sang bảo thượng sĩ Mẫu cho người liên lạc với trung sĩ Trọng ở ban tiếp liệu là mình nhu cầu thêm một áo giáp,một nón sát và một khẩu súng colt 45.Mình có thêm lính mới.

Cả bọn đều cười vui như coi thường đạn nổ.Du láu táu nói xen vào.

-Lãnh thêm gạo va thực phẩm nữa chứ ông thầy.Để em đi cho.Em sẽ nói riêng với trung sĩ Trọng là có chị Trang ,thể nào ông ấy chẳng xuất kho cho thêm thịt hộp.Thế là thày trò mình sẽ có mồi nhậu lai rai.

Du vừa nói xong thì một loạt đạn rơi trúng vào tuyến đại đội Ba của Nhật.Hơn ba mươi trái nổ liên tiếp trong một khoảng dài chừng hơn một trăm thước .Nhật kéo Trang nằm rạp xuống dù rằng đang ở trong hầm.Mặt đất rung lên như trong cơn điạ chấn.Có trái tơi ngay xuống giao thông hào.những miểng đạn bay tung toé xuyên vào bao cát trước hầm.Tiếng la hét,tiếng gào rú của những người trúng đan vang lên.Nhật biết rằng đại đội của mình đang hứng chịu những thiệt hại nặng nề.Phải ra lệnh cho nhưng ngừơi lính ở ngay trong hầm trước vị trí chiến đấu của mình ,không đươc di chuyển trong giao thông hào nếu không có chuyện cần thiết.Chàng đứng lên ngay và nói với Trang .

-Em ở yên trong hầm này,đừng có ra ngoài giao thông hào nguy hiểm lắm.Ở đây chờ anh về.

Nói xong Nhật đội nón sắt lên đầu,vớ lấy khẩu súng M16 của mình ,chạy ra ngoài giao thông hào để kiểm tra thiệt hại.Hai ngừơi lính chạy ngược về phía Nhật hổn hển báo cho chàng biết.

-Chuẩn úy Chí với trung sĩ Nhít bị thương rồi.

Nhật gật đầu chạy tới.Đến nơi chàng mới thấy sự thiệt hại nhiều gấp ba bốn lần lời báo cáo.Có lẽ hai ông lình thượng chỉ cho chàng biết tổng số những người bị thương là cấp chỉ huy chứ không nói đến lính và những người chết.Ngay trước cửa hầm ,trái đạn rơi đúng vào giao thông hào trong lúc Chí đang gọi ông tiểu đội trưởng Đinh Nhít và mấy người lính ra để dặn dò phòng thủ..May cho Chí là vừa quay lưng đi thì nghe tiếng đạn xế gió rơi xuống .Chàng hét cả bọn nằm ngay xuống nhưng không kịp nữa .Ba người lính thượng chia nhau viên đạn định mệõnh đó.Một ngừơi mặt mày nát bét đến nỗi chàng không còn nhận ra ai.Hai người kia khá hơn nhưng cũng không còn thở.

Trái đạn rơi xuống ngay lúc Chí vừa bước tới cửa hầm.Không đủ thời gian chạy vào trong nên Chí nằm lăn ra bực cửa.Mội miểng đạn bay trúng cánh tay trái về phía dưới cẳng tay,có lẽ gãy xương làm cho chàng đau tới óc .Tuy vậy Chí vẫn có thể cử đông cánh tay đó được ,vì dưới cẳng tay có hai chiếc xương song song ,có lẽ chỉ gãy một chiếc mà thôi.Nhật thấy chí ngồi bệt ngay trước cửa hầm đang lấy băng cá nhân để quấn chặt vết thương .Đau lắm ,nhưng anh chàng lì lợm không kêu một tiếng .

Hạ sĩ Phát,y tá đại đội và hai người cứu thương tới ngay.Một người đang đỡ Đinh Nhít dậy và cắt quần ông ta ra vì vết thương trúng vào đùi.Nhật bảo người y tá.

-Cho khiêng vào trong hầm rồi hãy băng bó.Anh chạy tới giúp ông Chí coi xem ông ấy thế nào.

Ba bốn người nữa cùng chạy tới.Nhật quay lại thấy Trang và cả bọn Nhiều ,Kiệt,Du.Nàng nhanh nhẹn đỡ lấy cánh tay Chí ,kiếm một khúc gỗ ngắn, quấn băng trên cánh tay anh chàng một cách thành thạo.Xong xuôi Trang cho đeo cánh tay lên cổ Chí.Lúc này thượng sĩ Mẫu cũng vừa chạy đến.Nhật bảo ông.

-Lấy Poncho gói ba người lại.

-Để đâu bây giờ thiếu úy.Hay ta cho khiêng lên bệnh xá tiểu đòan.

Nhật suy nghĩ một chút rồi quết định .

-Chết rồi khiêng lên trên ấy làm gì.Để lên mặt đất chờ tối khi nào tối khi nào tụi nó dứt pháo mình sẽ đem chôn ở hàng rào,sau này hãy tính.

-Chàng quay lại bảo ngưòi y tá.

-Đưa hai ông Chí Và Nhít lên bệnh xá.

Chí cương quyết lắc đầu từ chối.Có lẽ vì đau quá nên Chí lầm lì không nói và cũng không đùa giỡn như trước.Vết thương của Đinh Nhít khá lớn ,hình như miểng đạn còn nằm trong nên phải khiêng lên bệnh xá cho chuẩn úy Đức lo liệu.Nhật cúi xuống nâng tay Chí lên xem xét trong lúc y tá Phát vừa tiêm cho chàng một mũi thuốc giảm đau.Trông Chí có phần tươi tỉnh hơn.Nhật ghé vào tai Chí nói nhỏ

-Cô Coi mà biết anh hùng đau đớn như thế này thì chắc là khóc hết nước mắt

Chí mỉm cười cố gắng đứng lên.Đút tay còn lại vào trong túi áo,anh chàng cố lôi ra một bao thuốc lá quân tiếp vụNhật giằng ngay lấy đốt lên một điếu rồi cài lên môi Chí.Chàng đứng lên an ủi Chí.

-Nghỉ đi cho khoẻ.Để tôi bảo trung sĩ Ánh kiểm soát thế cho ông .

Chí lắc đầu.Mấy hơi thuốc làm chàng lấy lại được phong độ.Chí cố gắng đứng lên nói với Nhật.

-Tôi nghỉ một chút là khỏe ngay.Tay trái không làm việc được thì còn tay phải,lo gì.Đù má mấy thằng cà răng này bảo mệt quá,cứ như vịt nghe sấm.Nếu mà chúng nó thông minh một chút thì đâu đến nông nỗi này.

Quay sang phiá Trang Chí mỉm cười.

-Cám ơn chị Trang nhé.Chị cột cho tôi thế này là gọn gàng lắm.Thật là may tiểu đoàn mình có thêm nữ y tá mà không phải trả lương .Thôi để anh Nhật trả cho chị vậy.

Nhật kéo trang và cả bọn về lại hầm.Chàng cần phải qua tuyến của thuơng sĩ Đinh Eng xem ông ấy làm ăn ra sao.Đi được nửa đường thì tiểu đoàn lại ơi ới gọi.Nhiều nghe một lúc rồi báo cho Nhật.

-Tiền đồn một , hai của đại đội Một và ba ,bốn của đại đội Hai bi chiếm rồi.Mấy tiểu đội ở trên ấy bị mất liên lạc luôn.

Hệ thống phòng thủ của tiểu đoàn ngoài hầm hố quanh căn cứ còn có năm tiền đồn.Tiền đồn lớn nhất nằm cạnh sông Re, đối diện với đồi Trinh nữ mà Nhật giữ trước đây,là cửa ngõ của tiểu đoàn.Tiền đồn này quân số khá đông ,gần hai trung đội. Vì cách căn cứ tiểu đoàn đến bảy tám cây số nên hai khẩu pháo thường được kéo ra đây để yểm trợ các cuộc hành quân xa.Theo dự tính của vị tiểu đoàn trưởng thì mỗi khi tấn công tiểu đoàn địch quân sẽ tràn ngập tiền đồn này trước.Bốn tiền đồn phụ,nhỏ hơn,quân số một tiểu đội là bốn cao điểm quanh căn cứ được trao cho đại đội một và hai trấn đóng .Phân chia như thế vì tuyến phụ trách của các đại đội đó gần ngay tiền đồn.

Mặc dù ước tính của tiểu đoàn trưởng và các sĩ quan hành quân như thế,nhưng thật lạ lùng.Địch điều động quân đi ngang qua tiền đồn lớn gần đồi Trinh nữ mà không hề đụng đến.Có lẽ ỷ y rằng với quân số quá đông chúng dư ssức tràn ngập tiểu đòan thì không cần đánh tiền đồn đó cũng phải buông súng đầu hàng .Bây giờ bốn tiền đồn phụ chung quanh đều mất,những người lính phòng thủ khác nào con cá nằm trên thớt.Nhật bàng hoàng chưa tin lời Nhiều nói.Chàng hỏi lại.

-Bốn tiền đồn đều mất.Thật không ,tao có nghe đánh đấm gì đâu.

-Nghe nói là chúng vừa pháo lên là tụi thuợng bỏ chạy rồi,có liên lạc được với đứa nào đâu.

Nhật lắc đầu chán nản cho mấy ông thần cà răng này.Đóng ở trên cao có biết bao nhiêu lợi điểm.Một tiểu đội mà phòng thủ thì chấp cả trung đội tấn cônh lên.Chỉ cần lăn cho mấy tảng đá rơi xuống là đã đè chết hết quân địch.Thế mà không hiểu sao chỉ trong vài giờ cả bốn tiền đồn đều mất lẹ như vậy.Đem tụi thượng này vào làm mất mặt Biệt đông quân một thời ngang dọc.

Như để trả lời những ý nghĩ trong đầu,Nhật nghe những tiềng nổ liên tiếp trên sân cờ tiểu đoàn.Ngước nhìn lên chàng thấy muôn ngàn đường đạn trên không .Hình như ngoài chuyện pháo chúng nó còn bắn đạn thẳng vào căn cứ.Nhật còn đang ngơ ngác chưa biết từ đâu thì tiếng máy lại vang lên.Đại úy Nghĩa gọi cho cả ba đại đội cùng một lượt.Chắc ông đang bực tức nên vừa nói vừa chửi thề .

-Mộ ,Hai ,Ba ,Sơn lâm Đại lục Trùng dương nghe đây.Đù má tụi nó từ Tango Đống đa gửi 128 thẳng cho mình.Đạn đạo thẳng,cho con cái đề phòng .Giới hạn di chuyển trong giao thông hào.

Nhật hiểu ra ngay đường đạn đi lúc nãy là loại 12 ly 8 nổ hai lần được bắn từ các tiền đồn của ta mà địch vưa ø mới chiếm xuống sân cờ.Hèn gì Nhật nghe không lớn lắm.Loại này nguy hiểm ở chỗ tác xạ khá chính xác.Đúng như ông Nghiã ra lệnh,tránh di chyển tối đa để đề phòng thiệt hại

Bây giờ hai khẩu pháo của chuẩn úy Cẩn đã đổi hướng tác xạ bắn thẳng lên đỉnh đồi bằng đầu đạn chụp.Mấy khẩu đại liên M60 cũng có dịp khai hỏa thi nhau với mấy khẩu cối 60 và 81 của tiểu đoàn.Nhìn lên đồi Nhật thấy đạn nổ như hoa.

Nhật vui mừng vì đại đội chàng may mắn bởi vì tuyến phòng thủ của mình gần sân bay nên ít hứng chịu lằn đạn của địch từ trên bắn xuống .Xạ trường của đại đội chàng là một vạt đất mênh mông chạy mãi ra tận sông Re.Trống trải như thế kia thì đich quân dễ gì xuất hiện nếu chúng nó không biết sợ chết là gì

Chàng đi vòng qua tuyến phòng thủ của trung đội thượng sĩ Đinh Eng,Trang với Nhiều ,Du đi theo ngay.Nhật muốn khuyên nàng đừng đi vì sợ rằng nguy hiểm nhưng nghĩ lại là Trang tình nguyện ở lại đây đâu có phải chỉ để nằm trong hầm.Người ta sống chết đều do số mệnh,nên thay vì ngăn cản thì chàng lại dục giã.

-Mau lên em.Bây giờ di chuyển trong giao thông hào cũng nguy hiểm lắm.Mình tránh được bao nhiêu càng tốt bấy nhiêu.

Bốn người đi như chạy.Tới hầm Đinh Eng Nhật thấy ông này đang cho lính khiêng những thùng đạn chất lên nhau chuẩn bị.Phải công nhận là Đinh Eng là một cấp chỉ huy vừa can đảm vừa giỏi giang .Lính của ông người nào việc nấy rất có kỷ luật.Không thấy trung đội phó Phan Nhự đâu,Nhật hỏi.

-Hạ sĩ Nhự đâu rồi thượng sĩ Eng .

Ông Eng đưa hai tay lên trời lắc đầu chán nản.

Ốm nặng rồi,đang nằm trong hầm của ông ấy.

Từ lâu ,Nhật được nghe danh của Phan Nhự do bọn thằng Nhiều kể lại.Chàng không để ý đến những phiền tóai mà chỉ buồn cười.Bây giờ với những công việc và lo toan ngập đầu chàng mới bực mình và thông cảm cho những khó khăn của thượng sĩ Đinh Eng .Dù ông Eng có giỏi và can đảm máy đi nữa cũng khó bảo được Phan Nhự vì ông là người thượng ,lúc nào cũng có mặc cảm thua kém người kinh .Tốt hơn hết phải giúp ông làm việc và trị cho Phan Nhự khỏi cái bệnh chết nhát này đi.Chàng quay sang bảo Nhiều.

-Mày gọi cho trung sĩ Ánh bảo cho ông ấy biết là thu xếp đồ đạc sang bên này làm việc với thượng sĩ Eng .

Nhiều chưa hiểu gì thì Nhật lại bảo Đinh Eng.

-Tôi đưa trung sĩ Ánh sang làm trung đội phó,ông có chịu không ?

Đinh Eng mừng lắm.Ông hớn hở trả lời ngay.

-Trung sĩ Ánh tốt lắm thiếu úy.Trung sĩ Áùnh về đây tôi thích lắm.Thế ông cho hạ sĩ Nhự đi đâu?

-Thì đổi ông ấy về chỗ của ông Ánh để cho ông chuẩn úy Chí săn sóc .Ông ấy sẽ khỏi ốm ngay.

Nói xong Nhật bảo Đinh Eng dẫn qua hầm Phan Nhự.Thấy Nhật vào Nhự vội đứng lên ngay đưa tay chào kính cẩn.

-Chào thiếu úy.

Nhật chỉ gật đầu.Chàng hỏi ngay.

Ông ốm đau ra sao mà nằm li bì thế. Không dậy nổi à?

Phan nhự lo lắng nhìn Nhật khẽ nói.

Đạ ,dạ sốt quá thiếu úy.Sốt từ sáng đến giờ.

Chàng nhìn thẳng vào mặt Phan Nhự làm ông cúi đầu xuống ngại ngùng .Nhật dằn từng tiếng .

-Tôi sẽ cho y tá khám xem ông có sốt thực hay không .Nếu ông sốt thực tôi sẽ gửi ông lên ngay bệnh xá tiểu đoàn,còn nếu không tôi sẽ bắt ông lên lô cốt trên kia gác suốt một ngày.Ông nghe rõ chưa?

Phan Nhự mặt mày tái xanh như sắp lên cơn sốt thực.Ông lắp bắp như đã bị đứng gác ở cái chỗ dễ chết nhất trên kia.

Đạ xin thiếu úy thông cảm ,tôi chỉ chóng mặt chút xíu thôi.

Nhật vẫn nhìn Phan Nhự với khuôn mặt lạnh tanh.

Nếu thế thì ông thu xếp đồ đạc ngay.Tôi sẽ đưa ông về trung đội một của thượng sĩ Chấn.Đi ngay bây giờ.Chuẩn úy Chí đang chỉ huy chờ ông đằng đó.

Nhự toát mồ hôi không dám trả lời.Chết ông rồi.Sang bên kia làm việc với chuẩn úy Chí thì còn gì đời ông nữa.Ông này có tiếng là ác hơn Việt cộng .Trái ý ông ta là về với diêm vương ngay.Sừng sỏ như thượng sĩ Chấn mà còn bị ông ta bắn cho què giò thì cũng đũ biết ghê gớm ra sao rồi.Nhưng mà còn cái ông thiếu úy Nhật này cũng đâu có hiền lành gì.Dạo trước nghe đâu ông ta còn đuổi nhau với Việt công trong rừng cả đêm thì đủ biết dữ dội ra sao rồi.Không tuân lệnh có mà mất mạng ngay.Ngày xưa các tướng ra quân còn được lệnh tiền trảm hậu tấu, nay thì có khác gì.Nghĩ thế nên Nhự đành gạt nước mắt tính chuyện thu xếp đồ đạc ra đi.Có điều ông không biết là con Việt cộng mà Nhật đưổi bắt đêm nào đang đứng ngay trước mặt ông .

Trang nhìn điệu bộ khổ sở của Phan Nhự muốn cười mà không dám.Nàng toan nói cho ông biết chính nàng là Việt cộng thì Đinh Eng đã kêu lên.

-Coi kià thiếu úy.Xe tăng của tụi nó kia kià.

Nhật chạy tới lỗ châu mai nhìn theo hướng tay Đinh Enh đang chỉ.Xa quá ,có lẽ đến hơn nửa cây số song nhờ thị trường bằng phẳng nên có thể nhìn thấy được những bóng cây đang nhúc nhích.Đúng ,đúng là xe tăng của tụi nó rồi.

Lúc nãy Nhật đã tưởngđại đội của mình may mắn vì nằm xa hẳn bốn tiền đồn đã bị địch chiếm,nhưng mà không phải thế.Chính bên này,tuyến của đại đội chàng mới là nặng nhất bởi vì tăng địch đã đối diện kia rồi.Nhật đi ra ngoài,liều lĩnh leo lên mặt đất,chạy tới vọng gác rồi lấy ông nhòm quan sát vì ở đây vị trí cao hơn.Rõ ràng là tám chiếc xe tăng của địch được nguỵ trang bằng những cành cây đang từ từ bò tới.Chạy vội xuống hầm Nhật ra lệnh.

-Nhiều gọi máy báo cho tiểu đoàn xe tăng địch xuất hiện ở xạ trường đại đôị.Du gọi cho chuẩn úy Chí biết hoãn đổi trung sĩ Ánh lên đây.Đã chậm mất rồi .

Chàng quay sang thượng sĩ Eng ra lệnh cho tóan súng cối chuẩn bị khai hỏa.Chưa kịp báo cáo chi tiết để xin pháo binh trực xạ thì đại úy Nghiã lại gọi xuống.Ông dặn dò.

Đừng có ngán gì mấy con cua đó.Dụ cho chúng nó tới gần một chút rồi dương M72 ra.Thường thường là tụi nó có bộ binh theo sau.Tao đã cho chuẩn úy Cẩn nổ đạn chụp lên đầu tụi nó liên tiếp tự nãy giờ.Đù má tụi nó khi dễ mình quá,Chạy ngờ ngờ.

Tám chiếc xe địch dàn thành một hình cánh cung vừa tiến tới vừa nổ súng .Pháo của địch cũng không ngớt dội xuống doanh trại,công thêm với muôn ngàn viên đạn 12ly8 hai lần nổ.Tất cả đã biến căn cứ Gia vực thành địa ngụïc theo đúng nghĩa đen của nó.Nhật nhìn đồng hồ của mình .Đúng hai giờ rưỡi chiều.

Bây giờ những khẩu đại liên 60 đã dòn giã nổ.Tiếng đạn bắn ra và khói súng như men say kích thích mọi người.Thà rằng được gửi đạn đi cho địch rồi muốn ra sao cũng được,còn hơn không thấy địch đâu cứ ngồi lặng yên đưa đầu hứng pháo.Từ sáng tới giờ địch quân đã bắn tới cả ngàn quả đạn,chúng tưởng rằng căn cứ đã biến thành tro bụi,nên xua quân và chiến xa tới để thu dọn chiến trường .

Kiểm soát mặt trái xong,cả bọn chạy về bên phải của chuẩn úy Dương kế Chí.Đến nửa chừng Nhật gặp ngay chuẩn úy Lành trưởng ban Chiến tranh chính trị xăm xăm bước tới.Thấy Nhật,Lành nói ngay.

-Thiếu tá đưa tôi xuóng đây phụ với ông ,thằng Chí đâu rồi ,Nó có bị nặng lắm không .

Nhật tưởng rằng bị đưa xuống tuyến đại đội ông Lành chắc khổ sở lắm.Nhưng không ,trông ông không có vẻ gì là lo lắng hay run sợ.Thi sĩ mà tỉnh như thế là ngon lắm rồi.Chàng kéo ngay Lành vào hầm của mình .

-Vào đây rồi mình tính chuyện.Thằng Chí nó không chịu nằm đâu.Gãy tay rồi mà vẫn còn đòi đứng.Ông coi nó có ngon không .

Cả bọn ào vào hầm chỉ huy của Nhật như cơn lốc.Ôi chao,mùi cơm ở đâu vừa chín tơi bay ra ngào ngạt.Khói lửa đạn bay như thế này mà thằng Kiệt cũng cố nấu được nồi cơm.Nhưng không ai có thể nghĩ đến chuyện ăn lúc này dù từ sáng tới giờ chưa có hột cơm nào trong bụng .Nhật bảo Lành.

-Bên phía thằng Chí thiếu cán bộ lắm.Chí bị thương,Ông Chấn thì đang ở bệnh xá,chỉ còn trung sĩ Ánh và mấy ông tiểu đội trưởng .Dù Chí rất cố gắng nhưng tôi vẫn lo ngại lắm.Anh về gíup nó,Tôi cho lính dẫn đi ngay bây giờ.

Lành đi theo người lính dẫn đường ngay.Đã rất nhiều năm lính ,tham dự nhiều cuộc hành quân,Lành thừa hiểu lúc này mệnh lệnh phải được thi hành triệt để.

Chưa kịp tới nơi thì đạn địch đã rơi đầy tuyến.Lành không chạy thêm được nữa vì trước mặt bụi đất bay mịt mù.Mấy chiếc bao cát chất trên vọng gác gần đó ào ào đổ xuống vì chiếc xe tăng của địch vừa tới gần-có lễ dưới trăm thước-thổi bay luôn vọng gác.Hai người người lính thượng gác ở trên,bay lên cao.Một người rơi ngay xuống giao thông hào thành một đống thịt bầy nhầy,vỡ nát.Người thứ hai bay xa hơn,rơi xuống ngay sát trung đội pháo binh .

Nhật có mặt ở ngay căn hầm mà Lành vừa mới chạy vào.Chàng vác một ống M72 và đeo theo một ống khác.Lành giựt ngay lấy.Cả hai vội vã căng ra,dăng biểu xích lên nhắm vào chiếc xe tăng đang hùng dũng tiến tới.

-Phụp ,phụp.

Hai quả đạn M72 cùng bay ra gần như cùng môt lúc .Cả hai đều chụm nổ ngay tên đầu chiếc T54 của địch làm cho nó đột nhiên khựng lại.Chết chúng mày rồi,Nhật reo lên và quay lại đã thấy Trang dưa cho chàng và Lành thêm hai khẩu khác.Đồng thời bọn bộ đội Bắc việt đang lom khom theo sau xe tăng đều nằm rạp xuống .Chúng nó kia rồiNhật chạy tới hét người xạ thủ đại liên hạ nòng súng xuống và mấy khẩu M79 đồng loạt bắn ra .Chuẩn úy Cẩn của trung đội pháo binh cũng lẹ làng trực xạ đạn nổ chụp lên đầu bọn chúng .

Mọi người đều vui mừng ,tinh thần đang phấn khởi thì chiếc xe tăng lại di động ,lần này chậm chạp hơn dần dần tiến tới.Nhật hỏang hốt thật sự.Chết mẹ, đã tưởng nó nằm luôn rồi .Hai phát trúng ngay đầu mà vẫn còn chạy được như thế kia thì mình chết là cái chắc .Lấy gì trị nó bây giờ.Đang lúc bối rối chưa biết phải làn sao thì Nhiều và Du cùng chạy tới.

-Đại úy Nghĩa vừa gọi tới bảo phải bắn ngang vào xích nó.Bình xăng nằm ngay đó.Mau lên.

Nhật suy nghĩ rất nhanh . Bắn ngang làm sao được khi nó cứ chúi mũi vào mình.Chàng biết rằng nếu không hạ được chiếc xe tăng này,nó mà húc tới thì mấy thằng thượng này bỏ chạy hết.Chỉ còn một cách chạy tới chỗ Chí phía bên phải hay Đinh Eng bên trái thì mới trông thấy chiều ngang .Chàng vẫy cho cả bọn chạy theo ngay.

-Tới chỗ ông Chí,mau lên .May ra còn kịp.

Cả bọn nối đuôi nhau chạy.Ngang lên chỗ vọng gác bị bắn đổ lúc nãy Nhật dẵm bừa lên mấy cái xác chắn lối giao thông hào.Một viên đạn khổng lồ từ xe tăng đã trực xạ tới làm tung nóc hầm mà bọn Nhật vừa để súng M72 bắn chúng .Chiếc xe đã tới quá gần ,chỉ còn cách hàng rào phòng thủ chừng hơn chục thước .

Vừa ào tới hầm của Chí,Nhật bị dôi ngược lại bởi một luồng hơi nóng .Chàng gắng gượng đứng lên mới khám phá ra rằng Chí đã dùng tay phải của mình kê súng M72 lên lỗ châu mai để bóp cò..Viên đạn chui ra khỏi nòng súng phóng thẳng tới chiếc xe tăng địch đã húc đổ cột hàng rào phòng thủ.Lửa bốc lên ngay.Không hẹn mà nên,cả bọn reo mừng quên cả tiếng súng từ xa dội tớị.Tiếng Trang lại la lên.

-Coi kià ,một chiếc nữa đang bốc cháy kia kià.

Mọi người đều xúm đầu vào ba cái lỗ châu mai của căn hầm.Một chiếc xe tăng nữa của địch đang bốc cháy ở gần phía đại đội Một.Nhật đoán thế vì chàng thấy xa hơn tuyến phòng thủ của mình.Không biết ai đã bắn trúng cái con cua sắt nguy hiểm kia.Liền tiếp theo sau đó lại một tiếng nổ long trời khác nữa.Nhật nhìn ra bên ngoài là một đám bụi mù.Có tiếng người la lên.

Tụi nó trúng mìn chống tăng rồi.

Nhữõng người lính phòng thủ bỗng trở nên mừng vui quá.Cả những ngừoi lính thượng cũng bớt hẳn nỗi sợ sệt ban đầu.Đạn trong hàng rào thi nhau nỗ.Đám bộ đội đi theo xe tăng bỗng chạy toán lọan như rắn không đầu,đưa lưng hứng đạnNhật chạy tới bên Chí ,lúc ấy đang ngồi bệt xuống đất thở dốc vì mệt mỏi và đau đớn.

-Làm sao mà ông căng súng lên được,tôi thật không ngờ.Ông bắn cháy chiếc đầu tiên đấy nhé.

Chí đang nhắm nắt lại để chống cơn đau nên không trả lời.Sang,ngừơi lính mang máy kể lể.

Chuẩn úy bảo em bắn mà em đâu biết bắn thế nào.Ổng tức quá bảo em giữ chặt một đầu rồi ông kéo mạnh đầu kia đặt lên lỗ châu mai bắn luôn,không có thì giờ căng biểu xích lên nữa.

Lúc này Dương kế Chí đã bớt đau và mệt nên mở mắt ra.Chàng mỉm cười chào Nhật rồi bảo người mang máy.

-Gần quá rồi mà căng biểu xích làn gì.Đốt cho tao thêm điếu thuốc nữa đi mày.

Sang moi trong ba lô lấy ra gói thuốc.Nhật nhìn xuống dưới đất thấy tàn thuốc vứt ra bừa bãi nhiều hơn mọi lúc.Chàng biết rằng Chí đã hút thuốc để cố nén cơn đau.Thương bạn quá,Nhật bảo Chí .

– Tôi đưa ông lên bệnh xá nhé.Có chuẩn úy Lành về giúp đây rồi,để ông ấy hò hét mấy thằng lính cho.Lên đó may ra chuẩn úy Đức có cách nào giúp ông đỡ đau hơn.

Chí lắc đầu từ chối.Chàng bảo Nhật.

-Lên bệnh xá cũng không hơn gì vì tôi cũng đỡ đau rồi.Phiền anh bảo ông Lành coi mấy hầm bên cạnh xem chúng nó làm ăn ra sao.Tôi di chuyển khó khăn lắm.Ở đây tôi với mấy thằng này là đủ rồi .Nếu khoẻ hơn một chút tôi sẽ đỡ ông ấy.Đi đi,đại đội đang cần anh ngòai kia.Đừng lo cho tôi.

Nhật gật đầu nhìn Chí rồi kéo Lành sang hầm kế tiếp.Chàng mau mắn chỉ cho ông ranh giới phòng thủ và các ông tiểu đội trưởng .Nhật chúc ông may mắn rồi quay đi ngay.

Ra khỏi hầm Nhật thấy giao thông hào vắng tanh .Không thấy bọn Nhiều và Du đâu chàng định quay sang hỏi Trang mới hay nàng không còn đó nữa.Nhật chạy trở lại hầm ngạc nhiên thấy cả bọn đang chúi đầu vào những lỗ châu mai chỉ trỏ nhau quên cả bắn súng mà tiếng đạn cũng không còn nổ dữ dội như trước nữa .Thấy chàng vào,Trang quay lại bảo.

-Nhật ơi trông kià.

Chàng trông theo .Một chiếc xe T54 nữa của địch ở xa nhất,phía bờ sông Re đang bốc cháy.Nhật biết tầm xa như vậy thì chỉ có pháo binh của chuẩn úy Cẩn mới phá hủy nổi.Ông bắn cách nào chàng không hay biết.Nhưng mà bốc chiếc xe tăng bị cháy trong một thời gian rất ngắn làm cho những chiếc còn lại không dám tiến lên thêm nữa .

Lúc này tiếng pháo cũng thưa thớt dần.Thừ a thắng xông lên,Nhật kéo luôn một khẩu M72 khác nhắm vào chiếc xe bên trái.Chàng biết với tầm xa như thế này thì khó lòng mà bắn trúng .Nhưng mà cứ bắn cho binh sĩ lấy lại tinh thần.Nhật bấm cò súng cho viên đạn bay ra .Chàng có cái cảm giác trông chờ bia lên trong bãi tập ngày nào.Dù chỉ trong một giây cũng làm cho chàng vô cùng thích thú.Nhưng lạ chưa ,Nhật nghe tiếng bọc Nhiều Kiệt Du lại la lên.

-Trúng rồi.Thiếu úy bắn trúng rồi.

Chiếc xe trúng đạn tuy không bốc cháy nhưng hình như đi lùi lại.Cả ba chiếc kia cũng thế.Có lẽ địch quân muốn chạy những chiếc xe ra khỏi tầm xa của súng .Chúng lùi dần và ẩn mình trong những lùm cãy.Chiều đang xuống .Không gian như thêm màu tối.Nhật mệt mỏi ngồi xuống tấm phản gỗ thấp.Trang mang đến cho chàng một cục cơm đựng trong chiêc ca nhôm.Không có thức ăn,cũng không cả muối

_Ăn đỡ miếng cơm đi anh,chúng em ăn hết cả rồi.Anh ăn cho đỡõ mệt.Tối nay nếu được yên em sẽ nấu cái gì thêm.

Múi cơm trắng làm Nhật nhớ đến mình đang đói.Chàng lấy tay bốc vội những hạt cơm cho vào miệng nhai ngấu nghiến.Chỉ một thoáng chốc chiếc ca nhôm không còn một hạt mà Nhật vẫn thấy thèm thuồng .Kiệt mang tới cho chàng bi đông nứơc.Nó than thở.

-Lúc nãy em nấu vội được chút cơm,chia mỗi người được nửa ca ăn càng đói thêm.

Dù mệt nhọc và lo lắng Nhật cũng phì cười vì cái tính ham ăn mê ngủ của Kiệt.Đánh nhau chết sống trong gang tấc mà cũng cố nấu cho được nồi cơm.Ủa,sao nó lại nói chia mỗi người được nửa ca thôi mà chàng thì lại cả ca đầy ắp.Nhật rất khó chịu mỗi khi được dành ưu tiên trong vấn đề ăn uống.Chàng đã dặn nhiều lần không được làm thế nên hôm nay Nhật bực tức nạt thằng đệ tử.

-Tại sao mỗi người được nửa ca cơm mà phần tao lại cả ca đầy.Tao đã nói nhiều lần là có gì anh em mình phải ăn đồng chia đều mày không biết à.

-Đâu có ông thày.Em chia đều mà.Phần ông thày với chị Trang là một ca.Có phải mỗi người nửa ca không .

Nhật hiểu ra ngay.Chàng quay qua Trang thấy nàng nhìn đi chỗ khác như trốn ánh mắt của chàng .Tình yêu có nhiều định nghiã.Mà nghiã nào cũng không cao đẹp bằng nghiã hy sinh .Trang của Nhật đã cho chàng tình yêu bằng nghiã đó.Nhật toan nói đôi câu với nàng nhưng bỗng dưng thấy như thừa thãi .

-Ông thày.Đại úy Nghiã gọi bảo có chuyện khẩn cấp.

Nhiều vội vàng mang máy tới đưa ống liên hợp cho Nhật.Chàng kéo sợi dây đài ra,đủ để ngả lưng trên phản gỗ.Bên kia ,đại úy Nghiã không la hét như mọi khi nữa.Ông nói trên đường dây,hơi nhỏ như thầm thì.Đúng là chuyện quan trọng.

-Thiếu tá rất khen ngợi đại đội Ba của ông .Mình hạ được bốn chiếc xe tăng của tụi nó thì đại đội ba bắn cháy ba chiếc .

Nhật hơi ngạc nhiên vì biết đại đội của mình hạ được ba chiếc xe tăng .Hay là chiếc bị bắn bên tuyến đại đội Một là do lính của chàng tác xạ.Nghĩ vậy thôi chứ Nhật không nói gì.Đại úy Nghiã lại tiếp.

-Tôi vừa gọi chuẩn úy Trực của đại đội một .Hắùn vừa cho hay tiểu đôi phòng thủ trên tiền đồn vừa trở về đầy đủ,không thiếu một đứa nào.Chúng nó bảo chính ông Lê ra lệnh cho chúng nó và tiểu đội bên kia rút lui vào rừng .Nhưng chúng nó sợ quá nên quay trở lại tiểu đoàn.

Nhật ngạc nhiên đến sợ hãi.Chàng hỏi lại như không tin ở tai mình.

-Chính ông Lê ra lệnh rút.Thế còn hai tiền đồn kia của đại đội hai thì sao.

Hai tiền đồn của đại đội Hai vẫn còn liên lạc được .Chúng nó vẫn còn giữ vững trên đó.

-Thế sao hồi trưa tôi nghe rằng bốn tiền đồn đều mất hết,chúng nó bắn 12 ly 8 xuống tiểu đoàn như mưa đấy thôi.Lúc mà xe tăng tấn công mình đó.

-Không phải cả bốn tiền đồn cùng bắn xuống hết.chỉ có hai ngọn đồi ở phía đại đội Một mà thôi.Hai nơi nó bắn xuống mình cũng đủ ngát ngư con tàu đi rồi.

Nhật nóng nảy hỏi dồn.

-Thế sao đại úy không hỏi thẳng ông Lê là tại sao ông ấy ra lệnh rút.

Phía bên kia giọng đại úy Nghiã nghe nhỏ hơn.Nhật phải cố gắng tập trung lắm mới nghe được bởi vì tiếng ông tiểu đoàn phó thầm thi như sợ bị lộ ra ngoài

-Nghe đây Nhật.Chuyện xẩy ra vô cùng nghiêm trọng .Ông chuẩn úy Trí mới mở công điện khẩn đánh từ quân khu đánh lên.Quân khu đã khai thác được tên Từ Ti và biết được rằng chính Hoàng Lê đã làm nội tuyến cho Việt cộng .Tôi goị ngay cho Hoàng Lê để dò xét nhưng không thấy trả lời nên đành phải vào tần số của chuẩn úy Diệu và Trực.Ông Trực cho hay là tiểu đội phòng thủ tiền đồn vừa mới rút về còn đang ở ngoài hàng rào xin mở đường riêng để vào trại.Gặp được tụi nó ông Trực mới hay rằng chính Hoàng Lê ra lệnh rút.Tôi đã ra lệnh cho Trực mang mấy thằng lính tìm tới Hoàng Lê ngay.Nhưng khi Trực tới hầm thì Hoàng Lê không còn đó nữa.Hai thằng mang máy cho Lê đã chết.Bị bắn vào đầu cả haị.Có lẽ trong lúc lộn xộn, Lê đã theo đường riêng của đại đội trốn ra ngoài sau khi bắn chết hai thằng mang máy .Bây giờ thiếu tá muốn ông tới ngay đại đội một gặp ông Trực và Diệu xem tình hình cụ thể ra sao.Ông phải khéo léo và giữ kín đừng cho lính nó biết ,kẻo nó mất tinh thần.Trời sắp tối,tự nhiên bọn chúng rút lui và chỉ pháo cầm chừng nên chẳng biết chúng toan tính gì.Nhớ hết sức cẩn thận.Nếu cần thì giao trách nhiệm cho chuẩn úy Diệu.Tôi sẽ cho thêm người về giúp ông .Ông Trí đang soạn đặc lệnh truyền tin mới.Bây giờ mình qua tần số giải tỏa ngay.

-Tôi hiểu,đại úy.

-Được rồi ,ông đi đi .Cho tôi biết ngay tình hình cụ thể.Tôi với thiếu tá biết rằng ông khôn khéo nên giao cho ông coi luôn tuyến đại đội Một

Tuy đại úy Nghiã hối thúc,nhưng Nhật chưa đi vội.Chàng phải suy nghĩ về một điều quá bất ngờ này.Từ lâu Nhật vẫn tưởng Lê là một tay ăn chơi đàng điếm chứ không ngờ hắn ta lại làm việc cho Việt cộng .Theo Nhật,Lê chỉ là loại người ham hưởng thụ ,sống theo bản năng nhục dục chứ không thể nào bị mê hoặc bởi cái lý thuyết ngoại lai ngông cuồng kia.Chắc vì cái tật ham gái nên Lê đã bị Từ Ti đưa vào tròng lợi dụng .Dù vì bất cứ lý do nào đi nữa ,Hoàng Lê hôm nay vẫn là một đối tượng nguy hiển cần phải loại trừ.

Nhật lại nghĩ đến những lời chọc ghẹo xàm xỡ của Lê đối với Trang trước đây mà lo ngại.Cứ theo lời nói của Trang hôm trước thì Lê phải biết Trang là du kích ở Tà noát,còn nàng thì chẳng biết một tí ti gì về Hoàng Lê cả.Thảo nào mà hắn đối với Trang quá sỗ sàng bởi vì hắn đã biết rõ hành động của nàng .May mắn một điều là Hoàng Lê còn biết sợ nên giữ kín không dám lộ ra cho ai biết.Hắn cũng biết rằng nếu làm thế chắc chắn sẽ bị Từ Ti trừøng trị và chân tướng hắn lộ ra ngay.Hèn chi hồi sáng nay khi Nhật và Trang từ Tà Noát trở về trông mặt Hoàng Lê lầm lỳ dễ sợ , nhất là lúc hay tin Từ Ti bị bắt.

Suy nghĩ xong Nhật đứng lên kéo Trang lại gần khẽ nói cho nàng nghe hết mọi chuyện.Trang cũng không ngạc nhiên lắm.Nàng chỉ nói.

-Em đã nghi từ lâu,dù không có bằng cớ nào chắc chắn.Những lúc hắn chọc ghẹo,hành hung em không phải tư cách của một người sĩ quan.

Nhật dặn dò vài điều rồi ra hiệu cho Nhiều theo chàng .Trang đòi đi theo nhưng Nhật cản lại.

-Em phải ở lại đây giúp anh liên lạc với đại úy Nghĩa.Du và Kiệt sẽ ở lại với em.Nhớ rằng không có chuyện gì quan trọng thì đừng ra khỏi hầm.

Hai thày trò vừa đi,Nhật vắn tắt kể chuyện Hoàng Lê cho Nhiều.Chàng bảo nó.

–Mày kiểm soát laị súng đạn kẻo khi dùng tới lại bị kẹt.Lên đạn sẵn sàng .Tao không ngờ có ngày Việt công ở khắp mọi nơi như hôm nay.Mà ông chuẩn úy nào giữ tuyến sát với đại đội mình .Ông Diệu hay ông Trực?

Đạ Ông Trực.Ông Trực nằm ngay đầu tuyến.Ở giữa là hầm của Thượng sĩ Út,thường vụ đại đội,Gần sát khúc quanh là hầm của thiếu úy Bi.Có lẽ bây giờ ông Lê ở trong hầm của thiếu úy Bi ngày trước .

Hai thày trò đi như chạy.Ngang qua hầm của Chí,Nhật thấy mấy thằng lính thượng đang dùng poncho bó xác mấy người chết từ trên vọng gác rơi xuống .Trông Chí có vẻ tỉnh táo hơn.Đến hầm Tống phước Lành là đã gần đến ranh giới đại đội của Hoàng Lê,hai thầy trò có cảm tưởng như đi vào đất địch.Giao thông hào vắng tanh ,cộâng thêm với cảm giác rờn rợn đến ghê người.So với hai đại đội bạn thì đại đội Một ít bị địch pháo hơn hết thảy,nên Nhật không thấy có sự thiệt hại nào đáng kể ngoại trừ chiếc xe tăng địch đang bốc cháy ở hàng rào.Chàng nhìn ra và kinh ngạc hỏi Nhiều.

-Trời đất ơi.Sao hàng rào đại đội một lại bị cuốn đi như thế kia.Tụi nó thổi B40 vào đó à.

Nhiều cũng ngạc nhiên không biết trả lời sao.Hai thày trò đi vào một căn hầm lớn gặp Trực đang ngồi nhai cơm ngon lành .Chắc là anh chàng quá đói.Gặp trực, Nhật hỏi ngay.

-Ông Diệu và Ông Út đâu?

Trực đứng lên ngay ,vội vàng chạy ra khỏi hầm ý chừng muốn gọi hai ngừơi.Nhật ngăn lại ra dấu chưa cần rồi hỏi tiếp.

-Lần cuối cùng ông gặp Hoàng Lê bao nhiêu lâu rồi.

Trực ú ớ không xác định được bao lâu .Bao nhiêu chuyện liên tiếp xẩy đến làm cho Trực muốn đứng tim không sao giải quyết được.Có lúc anh chàng tưởng như mình đã chết rồi.Nhất là khi chiếc xe tăng của địch vừa chạy vừa bắn,càng lúc càng gần tuyến đại đội như vào chỗ không người.Lính thì chỉ có súng cá nhân.Lớn hơn một chút là M60,bắn vào xe tăng như gãi ghẻ.Súng chống chiến xa thì chẳng thấy đâu.Hoàng Lê bảo sẽ mang tới nhưng chẳng bao giờ có cả.Nhất là lúc được lệnh đại úy Nghĩa ra lện cho Trực manh lính tới tìm Hoàng Lê.Thấy hai người lính bị bắn từ sau ót ra trước,mặt mày vỡ toang làm Trực sợ quá như muốn run lên.Nhật lại hỏi tiếp.

-Thế sao hàng rào bị cuốn lại thế kia?Còn chiếc xe tăng thì ai bắn.

-Tôi đâu có biết tại sao ,thiếu úy.Còn chiếc xe tăng kia chắc là bên đại đội cuả thiếu úy bắên qua chứ bên này có M72 đâu mà chống được xe tăng .Ông Lê bảo cho người mang tới mà nào có gì đâu.Thằøng chả còn ra lệnh cấm không cho lính di chuyển trong giao thông hào,chỉ một mình hắn mới có quyền đi lại.Ai dè thằng chả lại là Việt cộng .

Nhật vắn tắt cho Trực biết quân khu gọi lên xác định Hoàng Lê làm nội tuyến , rồi lại hỏi.

-Thế còn tóan tiền đồn rút về làm sao vào đây được.

-Toán tiền đồn thuộc trung đội tôi.Khi về gần tới chúng nó gọi cho tôi biết.Lúc ấy tôi gọi mãi cho Hoàng Lê mà không đuợc trả lời nên liều mở cổng phụ cho chúng nó.

Nhật cho gọi Diệu và Út.Chừng năm phút sau hai người cùng tới.Chàng vắn tắt cho ba ngừơi quyết định của tiểu đoàn rồi cả bọn đi tới hầm Hoàng Lê.Chàng khám phá ra hàng rào trước hầm của hắn bị cuốn lại bới một loại chất nổ dài nối tiếp nhau mà Việt cộng xử dụng mỗi khi công đồn.Chính Hoàng Lê đã đăït chất nổ luồn qua hàng rào vì dây điện nối với ngòi khích nổ vẫn còn kia.Chàng bảo ba người.

-Tiểu đoàn cử tôi trông coi luôn đại đội Một.Tạm thời chuẩn úy Diệâu chỉ huy tổng quát khi tôi không có ở đây.Đừng cho lính hay biết gì về chuyện Hoàng Lê cả.Nếu phát hiện ra hắn lẩ n khuất quanh đây mình có quyền bắn ngay.Nhưng tôi tin rằng hắn đã đi rồi.Cổng phụ phải được gài mìn.Chuẩn úy Diệu lo ngay cho tôi.

Diệu gật đầu nhận lệnh vội vã đi ngay vì sợ rằng trời tối.Thượng sĩ Út và Trực đẫn Nhật đi tổng quát một vòng quanh tuyến đại đội.Nhật nhận thấy ngay là ngoài phần hàng rào bị cuốn lại các chỗ khác vẫn còn nguyên vẹn.Chàng ra lệnh cho thượng sĩ Út cho người ra cố kéo dài những cuộn dây kẽm gai vòng cho giáp mối và đạt thêm mìn định hướng .Công việc tuy đơn giản như vậy nhưng cũng làm cho Út và mấy người lính vất vả.Lý do chính là vì trống trải quá,dễ bị ăn đạn 12 ly 8 từ các cao điển bắn xuống.Song cũng không thể để hàng rào trống như vậy được.Út hỏi Nhật một câu làm chàng không thể trả lời.

-Tụi nó có tấn công đêm nay không ,thiếu úy?

Nhật bật cười nhìn ông thường vụ đại đội Một.Làm sao mà chàng biết được ý định của địch quân.Không biết ông ngây ngô tin tưởng tuyệt đối ở cấp trên hay chỉ giả vờ để thử tài nhận xét của chàng .Tuy nghĩ thế nhưng Nhật vẫn trả lời.

Tôi có phải là địch đâu mà trả lời chính xác câu ông vừa hỏi.Mà nếu tôi là địch thì tôi sẽ quyết định tấn công tiếp đêm nay.Ông bảo hạ sĩ quan vũ khí cấp phát cho các tiểu đội trái sáng và M72 ngay liền bây giờ.Lúc nãy tôi thấy chúng còn bốn chiếc nữa.Biết đâu chúng lại chẳng mò tới đêm nay.

Nhật ở lại đại đôi một cho đến tối.Khi mọi chuyện cấp bách được làm xong và súng đạn được phát cho các tiểu đôi đầy đủ chàng mớùi trở về hầm của mình .Đêm đen như đông lõa với địch quân.Đêm lạnh lùng rờn rợn.Thỉnh thoảng một trái hỏa châu lại được tiểu đoàn bắn lên,liên tục thắp sáng cả một khoảng trời.Ánh sáng vàng vọt,lung linh như cũng sợ đạn bom.Ánh sáng leo loét như ngọn nến ngoài trời,lúc nào cũng chỉ chực tắt để cho súng đạn có cơ hội gầm rú.Tuy vậy Trang cũng lợi dụng được một khoảng bình yên dể nấu được bữa cơm.Cả ba người đang đợi thì Nhật và Nhiều bước vào.Kiệt reo lên dục giã.

Mau lên thiếu úy.Đói quá rồi,chờ ông tự nãy giờ.

Nhật khoát tay ra dấu cho mọi ngừơi ăn đi.Chàng cúi xuống gầm bàn tìm chiếc ba lô,lấy ra chiếc đèn pin nhỏ rồi bước đi ngay.Trang chạy theo hỏi.

-Đi đâu vậy anh.Bây giờ đang tạm yên sao không ăn một chút gì dằn bụng .

-Anh đi bảo thượng sĩ Mẫu cho người đem chôn mấy người lính tử trận hồi sáng hôm nay.Trời tối mình có thể mang ra ngoài hàng rào chôn được rồi.Để lâu quá anh sợ không tốt vì anh em binh sĩ họ thấy mất tinh thần bất lợi cho mình.

Trang đi theo Nhật.Nàng muốn chia xẻ với chàng bất cứ điều gì trong cuộc sống dù vui buồn khổ cực hay hiểm nguy.Bao nhiêu năm nay,sống giữa núi rừng ,giữa chiến tranh , bom đạn và hận thù nên Trang trân quý tình yêu.Đây là mối tình thơ dại,duy nhất trong đời.Chính vì thế mà nàng đã chọn ở lại với Nhật khi được mẹ gợi ý và cho phép.

Hai người đi tới hầm của thượng sĩ Mẫu,đúng lúc ông thường vụ vừa mới ăn xong .Nhật nói ngay.

-Ông cho người đào hố chôn ngững người lính mất sáng nay.

Đạ.Mà thiếu úy tính cho chôn ở đâu.

-Thì đưa ra ngoài hàng rào như hồi sáng tôi nói với ông đó.Cho làm ngay đi.

Tám người lính được lệnh mang xẻng cá nhân lên mặt đất lần ra ngoài hàng rào để dào hố chôn ngừơi.Chưa tới nơi thì đạn địch đã nổ vang .Hai người đi đầu gục ngay xuống .Sáu ngừơi đi sau vội vàng chạy lùi trở lại nhưng không còn kịp nữa.Những viên đạn AK nổ dòn dã làm cong người họ lại,vắt một nửa thân hình lên những nóc hầm,bên cạnh những cái xác mà hồi sáng chính họ bó lại kỹ càng trong những chiếc poncho.

Nhật và Trang cũng đang đứng đó với thượng sĩ Mẫu chỉ huy những người lính làm việc.Nghe tiếng đạn nổ chàng vội vàng xô Trang xuống giao thông hào rồi ngã chồng lên.Chúng nó tấn công rồi.Chúng nó đã chờ chực bên ngoài để chờ đêm xuống .Đạn hỏa châu của tiểu đoàn bắn lên không soi đủ những vùng tối mà địch quân lẩn lút.Chàng vùng dậy hét lớn.

-Chúng nó lại tấn công .Bắn trái sáng lên.

Nhẫt nghe rõ tiếng máy xe tăng địch xen lẫn với tiếng đạn nổ.Một cột lửa từ ngoài hàng rào thổi vào bay luôn tháp canh cao nhất tiểu đoàn.Cũng may là những ngừơi lính của chàng đã đề phòng và cảnh giác nên ánh sáng bật lên ngay sau tiếng thét.Bên ngoài hàng rào những tên địch đang điên cuồng reo hò với hai chiếc xe tăng gầm gừ nhả đạn.

Nhật chạy tới hầm bảo Nhiầu xin tiểu đoàn bắn thêm trái sáng.Xe tăng địch tới gần quá rồi.Mặc dầu đạn phòng thủ bắn ra như mưa lũ nó vẫn từ từ băng qua hàng rào để tạo một lối đi cho những tên địch theo sau.Mấy trái mìn claymore được bấm nổ ngay nhưng không cản được nó đi chậm lại.Nhũng họng súng M16,M60,M79 từ trong tuyến phòng thủ nổ ra liên hồi đã làm cho chiếc xe tăng trở nên lạc lõng vì những tên bộ đội tùng thiết đã không còn nữa.Có lẽ cũng biết như thế nên nó cứ ủi tới nóc hầm rồi xoay quanh một vòng nhả đạn.

Nhật cuống cuồng tìm mấy khẩu M72 còn lại.Gần quá và chậm quá rồi. Vớ được một khẩu treo ngay trên cửa ,chàng vội vàng căng ra.Nhật thấy tay mình run lên khi đạn bay như kín bầu trời.Muốn bắn được nó phải leo lên nóc hầm.mà trèo lên nóc hầm giờ này thì khác nào tự sát.

Đang lúc chưa biết tính sao thì ngoài hàng rào chiếc xe tăng thứ hai bốc cháy.Ánh sáng bùng lên như ngọn đuốc khổng lồ soi rõ mấy tên lính giặc đễ dàng làm bia cho quân ta tác xạ.Nhật nghe tiếng Nhiều hét to.

-Thượng sĩ Eng bắn cháy xe tăng rồi.

Nhật vẫn chờ cho khẩu súng trên chiếc xe tăng đã ủi sập nóc hầm đổi sang hướng khác là chàng nhảy lên bắn ngay.Lâu quá mà nó cứ xịch tới xịch lui rồi thấp dần xuống .Luồng đạn bây giờ bay sát trên đầu nguy hiểm quá.Nhật ngạc nhiên chưa biết tại sao thì Trang từ hướng bên ấy chạy về.Từ nãy giờ mải chuyện đánh nhau Nhật quên hẳn nàng .Trang la lớn.

-Nó sụp hầm rồi ,nó sụp hầm rồi.

Nhật hiểu ra ngay.Từ trênmặt dất bằng phẳng ,giao thông hào được đào sâu chừng một thước rưỡi.Các căn hầm vây quanh cũng chìm trong lòng đất với cùng độ sâu của giao thông hào,chỉ nhô lên mặt đất chừng nửa thước để vừa lỗ châu maị.Nửa thước với chiếc T54 cuả địch chạy bằng xích không phải là một chướng ngại nên thằng tài xế địch muốn vượt qua.Nó không nghĩ rằng khi vuợt qua căn hầm với sức nặng cuả xe tăng khác nào đi qua một chiếc thùng rỗng .Vì thế,chỉ một vòng xoay chiếc xe sập ngay xuống .Chiếc xe mắc kẹt không lên được.Nhật hỏi Trang .

-Có ai bị mắc kẹt trong hầm không ?

-Em không biết rõ.Nhưng khi nó tiến sát quá,mọi người bỏ chạy hết.Có lẽ em là người chạy sau cùng .

Hoả châu vẫn được liên tiếp bắn lên.Đạn vẫn thi nhau nổ,nhưng thật lạ lùng là tuyến của đại đội Nhật dường như yên tĩnh .Chàng nghĩ ngay tới mấy vọng gác đã bị thổi bay,chỉ còn lại mấy bao cát chơ vơ,bấy nhiêu đó cũng đủ cho chàng đăït súng .Súng đã căng ra sẵn sàng ,Nhật nhảy lên ngay,nhanh đến độ Trang không kịp ngăn cản.

-Phụp.

Viên đạn chui ra khỏi nòng ban đêm tao ra một luồng lóe sáng .Đạn nổ ngay trên pháo tháp xe tăng không bốc cháy nhưng nó yên lặïng hẳn.Bắn xong Nhật không dám đứng lên ,cứ nằm thế mà lăn vào.Thấy vậy,Trang đưa hai đỡ lấy đôi chân của Nhật để chàng không ngã mạnh.Nhật cũng cố bám lấy Trang ,vô tình hai nguời ôm chặt lấy nhau.

-Đánh nhau gần chết mà hai người giờ này còn tình tứ quá há.

Đại úy Nghiã và ông chuẩn úy Thanh đi tơí.Theo sau là mấy thằng mang máy và cận vệ.Gặp Nhật ông nói ngay.

-Tăng phái cho đại độâi ông một ông chuẩn úy nữa.Muốn đưa qua phía ông Diệu hay để ở đây tùy ông .

Cả bọn mò tới chiếc xe tăng sau khi cho lính ném hằng chục trái lưụ đạn vào trong .Ánh sáng hỏa châu soi rõ những xác người nằm dài sau chiếc xe tăng.Trên hàng rào kẽm gai những tên địch chết đứng ,chết ngồi ,chết nằm la liệt.Chỉ trong vòng mươi lăm phút giao tranh vừa qua mà xác người nhiều đến thế.Chàng hỏi đại úy Nghĩa.

Tình hình đại đội Hai ra sao đại úy.

-Khá tốt.Ông Tấn cũng cứng lắm.Hai tiền đồn của ông ấy còn nguyên vẹn nên mặt ấy cũng đỡ lo.Nặng nhất là ở đây nên tôi bàn với thiếu tá là tăng thêm sĩ quan cho ông .Báo cho lính biết là gặp thàng Lê là bắn liền tại chỗ.Đào ngũ theo địch trong khi giao tranh là đủ tử hình rồ.Không ngờ nó dám làm như thế.

Nói rồi ông đi vòng thị sát tuyến đại đôi Một và Ba.Cả bọn Nhật đều chạy theo sau.Chuẩn úy Thanh được lệnh ở lại trong hầm thay Nhật điều động và báo cáo với tiểu đoàn mỗi khi chàng phải ra ngoài như bây giờ.Thanh là một sĩ quan rất khá ,đang làm phụ tá ban ba.Để Thanh ở đây lo tuyến giữa,Nhật sẽ rảnh rang đi lại giúp Chí và Lành .Hoặc có thể xuống thẳng đại đội Một với Diệu và Trực.

Cả bọn đã đi tới đại đội Một.Cho đến bây giờ tuyến này tương đối vẫn yên tĩnh ,chỉ trừ một khỏang hàng rào bị Hoàng Lê phá hủy.Đại úy Nghiã dặn Trực luôn luôn phải đề phòng điểm ấy.Có lẽ địch cũng biết thế nên không đụng đến.Lúc đại úy Nghiã sắp sửa về trung tâm hành quân Nhật hỏi ông .

Sao quân khu không cho mình mấy phi vụ chiến đấu.Chẳng lẽ cứ để tụi nó giết mình sao.

Đại úy Nghĩa cúi đầu xuống .Ông nói nhỏ như chỉ muốn một mình Nhật nghe.

-Xin mấy mươi lần rồi,có máy bay đâu mà cho.Người ta ưu tiên cho những vùng khác.Đâu đến lượt mình .

Đêm hôm đó Nhật vật vờ mệt mỏi chờ địch đến trong vòng tay dịu dàng cuả Trang .Thanh cũng rất tinh ý ở hầm bên cạnh cùng bọn Nhiều dù biết rằêng Nhật chẳng làm gì.Chàng bảo Nhật.

-Thiều úy cử nghỉ một chút.Từ sáng đến giờ ông mệt quá rồi.Tôi sẽ đi kiểm soát các tuyến thay ông .

Nhật bỏ chiếc nón sắt trên đầu xuống .Nằm trên nhữõng mảnh áo giáp, chàng nhắm mắt lại tận hưởng những giây phút thần tiên.Gối đầu lên đùi của Trang ngồi ở góc giừơng ,Nhật rơi ngay vào giấc ngủ.

Chỉ còn một mình Trang thao thức lặng yên trong căn hầm ngột ngạt và khét lẹt mùi thuốc súng .Nàng không hối hận vì đã ở lại để phải chịu đựng những nguy hiểm và gian khổ này.Trái lại Trang rất hài lòng vì được sống theo ý muốn.Đối với nàng rừng núi là quê hương và Nhật là kỷ niệm của một tình yêu bất diệt.Cả hai đều gắn bó với nàng quá thiết tha đến độ nàng bằng lòng đánh đổi cả mạng sống của mình để cho những điều trên hiện hữu.Bây giờ cả hai thứ đều đã ở trong tầm tay của nàng thì sao chỉ vì những bom đạn này mà nàng phải chối bỏ,đầu hàng .Không Trang chẳng bao giờ đầu hàng những khó khăn trong cuộc sống .

Ước mơ của Trang và Nhật thật bình thường .Nhưng éo le thay cả hai đứa đều cố gắng làm những điều không bình thường mới may ra có được,đó là sự tham dự vào cuộc chiến tranh .Cuộc chiến ấy cứ dai dẳng đeo đuổi vào dân tộc nàng từ thế hệ này sang thế hệ khác,đến nỗi tuổi thơ của nàng là một giấc mộng hãi hùng ,đớn đau cho đến ngày gặp lại Nhật ở nơi rừng núi hoang vu này.Đêm yên lặng.Trang vẫn ngồi yên thương thân mình bằng những giọt lệ lăn dài trên má.

Chừng một tiếng đồng hồ sau Nhật giật mình choàng dậy.Chàng nhận ra Trang đang ngồi gục đầu,yên lặng để cho người yêu no tròn giấc ngủ.Thương quá Nhật đưa tay kéo nàng nằm xuống .Trang ngoan ngoãn đặt mình xuống chiếc giường gỗ gồ ghề.Nàng tưởng Nhật sẽ nằm ngay bên cạnh.Nhưng không phải thế.Sau khi đắp cho nàng tấm chăn dù ấm áp của mình ,Nhật yên lặng bước ra ngoài.

Hỏa châu vẫn thắp sáng trên đầu nhưng đêm đen yên lặng quá.Yên lặng đến nỗi Nhật có cảm tưởng rằng giao tranh chưa hề xẩy ra nếu hkông nhìn thấy chiếc xe tăng nằm ngay giữa tuyến.Chiếc xe to lớn đen ngòm nằm kia như con voi phục và những tràng đạn M16 của quân ta bắn thăm dò vu vơ qua hàng rào phòng thủ đánh thức đêm đen.Nhất định địch quân đang tính chuyện gì đây

Đi qua hầm bên cạnh,Nhật không thấy chuẩn úy Thanh đâu.Chỉ có Du và Kiệt ngồi dựa lưng trên vách đang say sưa ngủ.Chàng la lên.

-Sao ngủ hết tất cả vậy.Tụi nó mò tới thì chết cả đám bây giờ.

Thanh và Nhiều từ phía bên kia chạy tới.Du và Kiệt cũng giật mình nhỏm dậy vôi vàng chĩa súng vào lỗ châu mai trước mặt.Thanh giảng giải.

-Tôi cho chúng nó ngủ một chút đó thiếu úy.Tôi với Nhiều vừa đi một vòng kiểm soát về đây.

Nhật gật đầu nhưng giải thích thêm.

-Trong hầm không nên ngủ hết,dù chỉ là một phút.Luôn luôn phải có người thức canh chừng càc lỗ châu mai.Tô nghi chúng nó toan tính gì đây chứ không chịu yên lặng rút lui đâu.Phải cảnh giác tối đa.

Nhật chưa dứt lời thì từ phía đại đội Một đã loé lên những cột sáng dài và tiếng nổ.Chàng biết ngay là có chuyện nên chạy ngay về hướng đó.Các hàng rào phòng thủ đã bị cuốn lại bởi những thanh chất nổ dài mà địch đã luồn qua,rồi khích nổ.Dưới ánh sáng hỏa châu,hằng trăm tên địch đã trỗi dậy hò hét xung phong .Đạn phòng thủ được dịp thi nhau nổ mà không thể đốn hết những con người thú man rợ,cuồng điên gào thét xông vào.Mặc cho lớp đầu ngã xuống ,lớp sau chúng cứ tiến lên.

Ngay lập tức,giao thông hào giữa đại đôi Một và Ba trở thành chiến tuyến.Nhật gọi mãi cho Diệu không được đành phải xin tiểu đơàn cho chuẩn úy Cẩn trợ giúp bằng cách bắn trực xạ lên tuyến,lên chính trên đầu con cái của mình.Chỉ còn cách đó may ra chận đứng được những đợt xung phong của địch.Chàng goiï cho Cẩn với một quyết định mà không dám nghĩ nhiều.

-Cải cách đây non nước.Cho tội vài chục tràng đạn chụp lên đầu thằng Một trở ra hàng rào.

-Non nước đây cải cách.Chắc chắn chưa?

-Chắc chắn.Bắn ngay đi.

Quyết định xong Nhật bảo Thanh gọi cho Lành và Chí cho lính canh chừng luôn cả phía trong giao thông hào.Ba phút sau đạn nổ chụp của Cẩn bắt đầu rải lên đầu đại đội Một và hàng rào.Kết quả thấy rõ.Tiếng Diệu gọi cho chàng mừng vui không cần mã hóa vì quá vội vàng .

-Cho bắn nữa đi thiếu úy.Chết mẹ tụi nó rồi.

Nhật vui mừng quá.Hóa ra lệnh cấm di chuyển trong giao thông hào của Hoàng Lê đã cứu được đại đội Một.Địch quân tấn công lên,tràn ngập nhưng lồ lộ trước quân ta.Chúng nó xông vào hầm hố thật không dễ mà tìm một chỗ nấp cũng không có chỗ nào an toàn.Giữa lúc đó thì đạn chụp của chuẩn úy Cẩn kịp thời gửi tới.Đạn phòng thủ trong hầm bắn ra,đạn mọi phiá dồn tới cho thỏa nguyện lời thề sinh Bắc tử Nam của địch.

Mười lăm phút sau ,tiếng súng thưa dần,Nhật mới bưóc tới căn hầm của trung đội thuộc quyền chuẩn úy Trực.Từ trong nhìn ra chàng thấy xác người nằm la liệt.Giữa tiếng gió thổi chàng còn nghe được cả tiếng rên tiếng rú.Chàng gọi cho Trực mấy lần mà vẫn không thấy trả lời nên bảo người tiểu đội trưởng .

-Ông cho người tới hầm chuẩn úy Trực gọi ông ấy sang đây.

Chàng bảo thế vì di chuyển trong giao thông hào bây giờ thật là giới hạn và khó khăn dễ lầm lẫn ta với địch.Mà những căn hầm thuờng có những lỗ ăn thông với nhau.Nhưng Nhật tá hỏa khi nghe ông tiểu đội trưởng trả lời.

-Chuẩn úy Trực không sang đây được đâu.

-Sao vậy.Ông ấy bị thương à.

Không phải bị thương đâu.Ông ấy chết rồi.nó ném lựu đạn vào hầm ông ấy mà.Ba bốn đứa chết luôn rồi.Chỉ có thhằng này bi thương chạy qua đây thôi.

Vừa nói ngừơi tiểu đội trưởng vừa chỉ vào một người lính ngồi ủ rũ trong góc hầm.Không biết nó bị thương ở đâu,cũng không có thì giờ thăm hỏi.Nhật giật mình đau đớn và tức giận.Không kể gì tơí an ninh,Nhật giục những người lính chạy luôn.Vừa chạy Nhật vừa la lớn.

-Đừng bắn.Tao đây,thiếu úy Nhật đây,đừng bắn.

Vượt qua bốn căn hầm thì tới hầm của Trực.Trước đây vì lệnh của Hoàng Lê không cho di chuyển trong giao thông hào nên Trực đã cho phá đi một phần những vách ngăn để dễ dàng liên lạc giữa các tiểu đội mà không phải chạy ra ngoài.Chỗ phá ấy vì quá nhỏ nên ít người biết.Vả lại những người lính thượng dù có biết họ cũng chẳng nói trừ phi được hỏi,vì thế Nhật trong lúc nóng lòng và vôi vã chạy đai ra ngoài.Tới nơi chàng gặp chuẩn úy Diệu cũng vừa chạy đến.Diệu nói ngay.

-Tôi vừa được tin chuẫn úy Trực đã…

Diệu bỏ lửng câu nói và cùng Nhật bước vào căn hầm.Bốn người nằm la liệt trên những vũng máu.Có tiếng rên la,có người cử động nhưng Trực vẫn nằm yên.Bàn tay trái của Trực giập nát đến tận vai.Áo giáp chỉ che được mảnh đạn nhưng không che nổi sức ép.Tuy biết rằng Trực đã chết nhưng Nhật vẫn cho khiêng lên bệnh xá với những ngừơi lính bị thương ,hy vọng chuẩn úy Đức có phép màu mang đến cho Trực thêm hơi thở.

Nhật đưa tay chào Trực khi hai người lính khiêng ra.Nét mặt trực thản nhiên như đang ngủ.Có le ban đêm, ánh sáng lờ mờ che dấu những đau đớn nên nhật thấy không rùng rợn lắm.Nhật cố dỗ lòng mình là Trực chết vì bị địch quân ném lựu đạn chứ không phải vì đạn pháo binh do quyết định của chàng .

Quay lại Nhật đã thấy Trang đứng đó cùng với Du và Kiệt.Nhật ra lệnh cho chuẩn úy Thanh ở lại hầm thay thế Trực rồi chàng chỉ thị cho Diệu đổi tần số nội bộ của đại đội Một trùng với tần số củađại đội Ba cho dễ dàng điều động .Trở lại hầm chàng gọi báo cáo tổn thất cho tiểu đoàn.

Đêm về sáng lại bình yên.Nhật bảo Trang nằm xuống chiếc giường gỗ của mình để ngủ cho lại sức.Chàng ôn tồn giảng giaỉ.

-Em ngủ đi một vài giờ .Khi nào thức dậy kiểm soát cho anh ngủ.

Trang biết Nhật nói thế cho nàng yên lòng mà ngủ chứ có khi nào chàng thay thế Nhật được đâu.Bao nhiêu công chuyện và trách nhiệm đổ lên vai người con trai chưa quá hai mưoi bốn tuổi.Mà đúng như Trang nghĩ.Lúc này đầu óc Nhật có biết bao nhiêu lo lắng .Cộng quân tấn công từng đợt,ngày càng dữ dội.Quân số,vũ khí,đạn dược ngày cứ thưa dần.Tiếp tế và yểm trợ không có,bọn chàng ngày càng gần kề cái chết.Chỉ nội một chuyện làn sao chôn hết những xác chết chung quanh đây cũng là vấn đề nan giải vì người chết nhiều hơn kẻ sống .

Nhật ngồi xuống đất dựa lên chiếc giuờng Trang nằm thiếp đi lúc nào không hay.Đến sáng chàng mới được đánh thức dậy không phải bới những trái pháo của địch quân mà là của Nhiều.

-Thiếu úy,thiếu úy .Chuẩn úy Vinh gọi.Tụi nó bắt đầu pháo vào tiền đồn của mình ở ngoài đồi trinh nữ rồi.

Chàng ngồi thừ người ra suy nghĩ.Sau ba lần tấn công liên tiếp vào căn cứ tiểu đoàn mà bị đẩy lui,địch quân đã thay đổi chiến thuật.Chúng đem cả lực lượng còn lại tấn công tiền đồn thuộc đại đội chàng cạnh đồi trinh nữ.Chúng bắt đầu một chiến thuận dã man và dơ bẩn là pháo tới tấp vào các ấp A,B,C mà chúng dư biết rằng đó là nơi cư ngụ của vợ con binh sĩ.Nhìn những trái đạn pháo tập trung vào các ấp thoạt đầu Nhật tưởng chúng bắn lầm.Nhưng càng lúc đạn nổ nhiều hơn chàng thấy ngay mưu mô của chúng là làm ngã lòng những người lính trong căn cứ.Quả đúng như thế.Chỉ sau vài chục quả đạn,cả phòng tuyến bỗng lao xao tiếng nói.Thưọng sĩ Mẫu chạy đến bên Nhật nói như bắt đền.

-Thiếu úy ơi .Phải làm sao chứ để chúng nó pháo như thế này chết hết dân ngoài ấp hết ông ơi.

Nhật chưa biết tính sao thì ngoài ấp A trung sĩ Phạm Hải,trưởng cuộc cảnh sát gọi vàobáo cho tiểu đoàn biết là lính tiền đồn của đại đội một hiện đang nằm ngoài ấp và dân chúngmuốn xin vào căn cứ.Dù sao thì ở trong căn cứ có hầm hố chắc chắn sẽ đỡ thiệt hại hơn ở ngoài làng .Dân chúng cần được quân đội bảo vệ và che chở.Thiếu tá tiểu đoàn trưởng ,Đại úy Nghĩa họp ngay với hai ông đại đội trưởng trên máy và quyết định ngay.Tiểu đòan sẽ mở cổng đón dân vào .Ba ông thường vũ ba đại đội sẽâ ra cổng cùng đại úy Nghĩa nhận diện vợ con binh sĩ và những người dân.Dù biết là liều lĩnh nhưng tiểu đoàn không còn một chọn lựa nào khác.Công sản có thể hy sinh dân lành vô tội cho mục đích của chúng nhưng mục đích của chúng ta là phải bảo vệ người dân dù phải hy sinh .

Đúng mười một giờ sáng toán dân chúng và vợ con binh sĩ được vào cổng trại.Con đường dài hơn sáu mươi thưóc-đó là bề dày cuả hàng rào phòng thủ-không có bóng cây che dấu là con đường nguy hiểm nhất.Mọi người đều phải vượt qua để vào đọan giao thông hào đầu tiên ngoài vọng gác.Nhưng vấn đề cho vào cách nào lại đang bàn cãi.Đại úy Nghĩa muốn rằng từng người đã được nhận diện mới được chạy qua.Nhưng nếu làm thế thì rất chậm,dư thì giờ cho địch quân điều chỉnh pháo.Thiếu úy Tấn đề nghị.

-Cho mọi người ào qua một lượt,chỉ mất chừng mười phút.Vào trong này rồi hẵng tính đại úy.

Đại úy tiểu đoàn phó lắc đầu không chấp thuận.

-Không được.Tụi nó theo dân vào đây mình trở tay sao kịp.Đề phòng trước chắc ăn hơn.Vả lại chạy đông quá chúng nó pháo lại càng thiệt hại nhiều.

Cuối cùng là một giải pháp dung hoà.Tiểu đoàn cho ba ông thường vụ chạy ra ngoài cổng trại nhận diện cho dân chạy vào từng đợt một.Ba ông đều ở đây lâu năm và biết rõ từng người thân của lính đại đội mình .Không ngờ công việc di tản lại mau lẹ và an toàn hơn dự tưởng .Có lẽ địch quân tập trung tấn công tiền đồn của chuẩn úy Vinhvà không ngờ tiểu đoàn dám mở cổng cho dân chúng chạy vào.Chỉ đến hơn mười hai giờ moi việc gần như đã xuông xẻ.Khi những trái pháo của Cộng quân chuyển hướng vào doanh trại thì những người dân đã có một nóc hầm che chở và quân số của tiểu đoàn đã tăng lên gấp bội.

Bây giờ Nhật mới có thì giờ để gọi cho Vinh .Giữa ban ngày,từ phía tiền đồn cạnh đồi trinh nữ vang lên muôn ngàn tiếng nổ.Chàng gọi bao nhiêu lần mà không thấy Vinh trả lời.Nhật cảm thấy bất lực vì không giúp gì cho Vinh được.Nghe những tiếng rè rè vang ra từ trong máy Nhật chán nảnbuồn bã thở dài.Trang lại gần lo lắng hỏi chàng .

-Sao rồi anh?

Nhật không biết trả lời sao.Chàngchỉ cầu mong .

-Mong cho ông ấy may mắn ,đùng như ông Trực.

Nhật đã đóan đúng âm mưu của địch.Cả những điều dã man nhơ bẩn mà chúng đang làm.Đầu tiên chúng mang đại quân và xe tăngtuởng rằng sẽ tràn ngập được căn cứ tiểu đoàn.Nhưng sau ba lần thất bại,chúng pháo vào đám dân lành vô tôị với mục đích làm suy giảm tinh thần binh sĩ.Sau cùng là dùng cả một đoàn quân tràn ngập một tiền đồn nhỏ bé,chỉ có hai trung đội.

Một ngày lại đi qua yên tĩnh không ngờ.Thời gian đủ để cho Nhật sắp xếp lại công việc và ra lệnh cho Diệu dẫn lính lên lấy lại hai tiền đồn vừa mất.Sau nửa ngày, pháo binh cũa chuẩn úy Cẩn rót đạn lên đồi,gần tối hôm đó quân của chuẩn úy Diệu đã kiểm soát được hai đỉnh núi cận kề.Từ đó tiểu đòan có thể nhìn thấy xa hơn và phòng thủ hữu hiệu hơn lên.

Diễn Đàn Facebook
Advertisements

Thảo Nguyên - Đồi Hoa Trinh Nữ