Nhật nhìn lên những vì sao chìm đắm trong trí tưởng. Những vì sao quen thuộc kia mà khoảng cách xa vời hàng triệu triệu năm ánh sáng biết đâu chẳng đã chết từ một thuở nào. So với vũ trụ bao la không có biên giới thì cuộc sống của con người thật là vô cùng bé nhỏ. Một trăm năm nào có là bao trong vòng luân chuyển của thời gian thế mà con người cứ mải mê rình rập giết chóc nhau như chàng đang làm bây giờ. Biết là vô lý thế nhưng mà lũ tay sai vong bản cứ đòi đem cái lý thuyết ngoại lai man rợ áp đặt lên người dân khốn khổ của chàng. Cái lũ người cuồng tín dã man ấy đã không chừa một thủ đoạn nào để đạt tới cái mục đích không tưởng ngông cuồng.

Nhật cố nhớ lại những ngày xưa ở tận cùng dòng sông ký ức mà chàng còn nhớ được. Trên quê hương miền Bắc mù xạ Có một làng quê không xa Hà Nội là mấy. Những buổi sáng ấu thơ trời trong như ngọc, trong sân gạch rộng thênh thang bên cạnh bờ ao chạy dài theo hàng bưởi. Cậu bé Nhật chạy nhảy tung tăng. Có bao nhiêu niềm vui mỗi sáng, nào là xem đàn cá lội nổi lên mặt ao. Cá được thả mỗi năm lớn dần theo ngày tháng. Nhật thường hay ngồi thõng chân trên chiếc cầu dài ra tận giữa ao khuấy nước bắn tung lên làm cho đàn cá sợ hãi bơi xạ Có khi trèo lên cây ổi sau nhà để rình xem những chú gà con tranh ăn, những chú ngan, chú vịt lạch bạch theo nhau vũng nước được dành riêng cho chúng.

Bao quanh sân gạch rộng thênh thang là ba dãy nhà được làm theo hình chữ U, đo là dinh cơ của một ông chánh tổng miền quệ Dãy ở giữa cao lớn đồ sộ hơn hết thảy là nơi thờ tự và sáu phòng dành cho sáu bà vợ của ông chánh tổng. Tuy ông đã mất từ lâu nhưng sáu bà vợ của ông vẫn còn ở chung, thân thương với nhau như chị em ruột thịt. Có lẽ tập quán thời ấy ràng buộc họ như chị em chung.

Hai dãy nhà hai bên thấp hơn để dành cho con cái và kẻ ăn người ở. Cha của Nhật là một người con thứ của ông chánh tổng, rất chăm học và được học hành cao hơn hết thảy nên được ưu tiên ở gian đầu rộng lớn hơn các gian kia. Nhưng mà lo toan, cáng đáng công việc cho cái gia đình ấy đè nặng trên vai ông cũng nặng hơn các người anh em khác.

Đến giờ ăn, mọi người cùng dùng chung một bữa. Một hàng chõng tre dài trong nhà bếp để tất cả cùng ngồi. Không biết bao nhiêu nồi cơm được đặt lên cho đủ. Không biết bao nhiêu thức ăn được dọn lên cho vừa. Các bà nội, các bác, các chú thím, cô, con nuôi, con đẻ, kẻ ăn, người làm. Bao nhiêu người Nhật không nhớ hết. Họ ăn cùng mâm cùng giờ không hề phân biệt. Cho đến bây giờ Nhật không thể hình dung được cha mẹ chàng dùng bữa như thế nào. Chàng chỉ nhớ mẹ hay thường gắp thật nhiều thức ăn vào bát cho chàng hay dấu riêng cho chàng những món ngon đặc biệt.

Mỗi buổi sáng mọi người đều ra đồng làm việc ngoại trừ sáu bà nội và mẹ Nhật ở nhà với mấy người làm lo chuyện bếp núc. Hồi chưa đi học, Nhật thường quanh quẩn bên mẹ hay chạy đi chạy lại để các bà sai vặt. Nhưng thường thì chàng hay ra sau vườn để chọc đàn gia súc. Nhật cũng còn nhớ đến ngôi trường và ngày đầu tiên đến lớp. Nỗi sợ run run nắm tà áo mẹ trong sân trường có cây hoa gạo đỏ lưng đồi cao vút trên một vùng quê.

Đó là những kỷ niệm ít oi mà chàng còn nhớ được về nơi chốn nhau cắt rún. Về sau chàng mới biết được thêm rằng ông nội chàng đã bị một người cháu ruột theo lệnh cộng sản dẫn du kích về đâm chết. Thật là vĩ đại, một sự nhẫn tâm tàn ác vĩ đại mà chỉ có người cộng sản mới có thể làm chuyện ấy. Mười ba nhát dao trên thân thể ông nội đủ để cho cha của Nhật, vốn là một ông giáo huyện bỏ nghề dạy học để gia nhập quân đội quốc gia. Khi đất nước chia làm hai mảnh, ông bỏ hết tất cả, dinh cơ tài sản, sáu bà mẹ, hàng vài chục anh em để chỉ mang cái gia đình nhỏ bé của ông vào Nam lánh nạn.

Chuyện bắt đầu từ một trại định cư của một tiểu đoàn Bảo Chính Quân Bắc Việt thì Nhật nhớ rất rõ như vừa mới xảy ra. Nhất là những năm tháng sau này khi đã đủ trí khôn. Ngày ấy trên một vùng quê xứ Quảng nằm cạnh sân bay có một gò đất rừng hoang vắng. Nơi ấy có mộ của một ông quan thanh liêm Quảng Ngãi nên được gọi là Rừng Lăng. Khi xưa Rừng Lăng là một nơi hoang phế âm u, ít người qua lại. Nhưng mà dưới con mắt của ông thiếu tá tiểu đoàn trưởng Bảo Chính Quân thì lại là nơi rất tốt để lập trại định cư và nơi đồn trú. Thế là doanh trại được lập nên. Trại gia binh, chùa chiền, nhà thờ, trường học được xây cất. Rừng Lăng bỗng chốc đã trở thành trù phú và sầm uất. Những kỷ niệm của Nhật cũng bắt đầu ngày ấy.

Chàng không bao giờ quên được những buổi trưa hè nóng nực theo chúng bạn ra bờ xe nước bên sông Trà Khúc để được tha hồ bơi lội. Xe nước là một sáng kiến của người dân xứ Quảng mà hầu như không nơi nào có. Họ lập nên để dẫn thủy nhập điền. Hàng mấy chục bánh xe thật lớn mà đường kính cao bằng mấy ngọn tre được sức nước đẩy quay theo dòng nước, chuyên chở hàng ngàn ống nước đổ vào các máng dẫn ra ngoài ruộng. Nhật thường ngồi trên những bè tre dưới chân xe nước. Ở đây nhiệt độ dịu hẳn đi vì những bụi nước từ trên cao lúc nào cũng rơi xuống phủ đầy. Nước sông trong mát, không khí thơm lành thoảng mùi hương sen nắng hạ bao phủ cả một thời thơ ấu êm đềm với dòng sông Trà hiền hòa nuôi sống người dân.

Ngoài thú tắm sông mùa hạ, Nhật còn có cái thú hái hoa sen để tặng cho Trang, một cô bé vừa độ tuổi mười ba ,thường hay nũng nịu vòi vĩnh bắt chàng làm đủ thứ.Nhưng bất hạnh thay cho mối tình ngây thơ vừa chớm nở đã vội tàn phai bởi một hoàn cảnh chia ly nghiệt ngã.

Nhật lớn lên và đã quen bao nhiêu người con gái khác trong sân trường. Chàng không biết Trang ở nơi nào nhưng kỷ niệm xưa thì không bao giờ quên được. Ngày tháng không hề phôi pha kỷ niệm, nhưng mà chàng phải sống, phải yêu như chàng phải thở.

Chiến tranh lan rộng và như bao nhiêu người con trai khác, Nhật lên nhập ngũ theo tiếng gọi của non sông.

Những ngày tháng đầu đời nằm trong quân trường ở miền đất mù sương Đà Lạt cũng là những ngày tháng không thể nào quên. Chỉ vừa mới đây thôi chàng vẫn còn là cậu lính học trò. Ngay cả khi vừa đổ quân lúc sáng nay chàng còn lò dò tính chui vào một bụi nào để trốn, chờ cho anh em tập họp xong mới mò ra y như những lần đổ quân giả trên bãi tập quân trường. Bàng hoàng một lúc, chàng mới kịp nhận ra là mình đang chỉ huy một cuộc hành quân mà sống chết chỉ xảy ra trong gang tấc.

Nhật lại nhớ tới Loan, người con gái trong căn nhà nhỏ nằm khép dưới chân dốc phố ngay trước cổng trường. Loan không được học nhiều để chàng hãnh diện với chúng bạn là có người yêu là nữ sinh Bùi Thị Xuân hay là những cô nàng sinh viên bên trường Chính Trị Kinh Doanh. Một cái mốt rất thịnh hành với lũ bạn của chàng lúc bấy giờ. Loan chỉ là cô gái hiền lành, làm ăn chân chất, giúp cha mẹ nuôi nấng các em, quê mùa đến nỗi có lần chàng mời nàng vào dự dạ vũ trong trường, thấy các cô gái khác tình tứ khiêu vũ với các bạn của chàng, nàng đâm ra sợ hãi nằng nặc đòi về. Nhật biết rằng Loan sợ vì nàng không hề biết khiêu vũ là gì. Sợ bị làm trò cười cho những anh sinh viên hào hoa, những cô nữ sinh lúc nào cũng làm ra vẻ ngây thợ Thôi thì lại đưa nàng về. Vừa đi Nhật vừa khe khẽ hát, “Đà Lạt lạnh môi em vừa đủ ấm” là thế nào khi về đến nhà Loan cũng đền cho anh vừa đủ ấm

Thật sự Nhật là một sinh viên sĩ quan rất có trách nhiệm và kỷ luật. Chỉ có điều chàng hơi lè phè bởi cái tính học đòi làm nghệ sĩ. Chàng nhìn cuộc đời như nhìn một bức tranh và thưởng thức đời sống như đọc một bài thợ Thấy các bè bạn thường hay trốn trại mỗi đêm để đi với đào, chàng cũng bắt chước trốn phố một đêm. Người ta đi vì có mục đích, bởi vì trốn phố vô cùng nguy hiểm, nếu bị phát giác vài lần thì vác ba lô ra trường sớm hơn chúng bạn. Nhẹ lắm là cả mười đêm dạ chiến. Thành thử anh chàng sinh viên nào mà các cô đào cần lắm mới dám liều mình trốn phố. Cũng có những anh đi riết đâm nghiền, trốn phố hàng đêm. Thế nên đôi khi vỡ mộng, thay vì đeo hoa mai trên cổ áo thì lại vác cánh gà nặng trĩu trên vai. Đó là còn may mắn, chưa kể buổi sáng lò mò leo rào vào lại quân trường, bạn bè canh gác tưởng đâu là Việt Cộng thì dễ dàng chết cho tình yêu lắm.

Nhật cũng có đôi lần trốn phố. Chàng trốn phố chỉ là đua theo chúng bạn chứ Nhật biết rằng Loan là một cô gái đứng đắn, không bao giờ có thể cho chàng “chuyện ấy”. Nhưng mà cần gì chuyện ấy. Được nhìn Đà Lạt ban đêm. Được dạo phố Đà Lạt ban đêm với một người con gái đã là sung sướng lắm rồi. Nhật nhớ lại khuôn mặt sững sờ của Loan khi chàng chợt hiện ra trong khung cửa. Rồi nỗi vui mừng và hãnh diện là Nhật đã vì nàng mà trốn trại to lớn đến nỗi nàng quên cả sự hiện diện của cha mẹ. Nàng chạy đến ôm chầm lấy Nhật.

Đêm hôm ấy Nhật dẫn Loan đi ăn mì Ngọc Hiệp rồi hai đứa chúi đầu con xi nệĐôi lúc Nhật cũng giả vờ quên, vô tình để tay lên đùi Loan mà vẫn thấy nàng im lặng làm chàng phân vân quá. Ra khỏi rạp, dẫn nàng về nhà, Loan hỏi:

– Anh về trường luôn bây giờ phải không?

Nhật chưa biết trả lời sao. Mới mười hai giờ khuya, mò về bây giờ rất là nguy hiểm. Mấy thằng bạn gác đêm có lẽ đang ngủ gật trên vọng gác. Leo rào trở vào, nó mắt nhắm mắt mở không biết gì lại cho vài phát thì xong đời. Mà chẳng lẽ lại la lên tao đây đừng bắn thì có khác nào bảo mấy ông sĩ quan trực là tôi trốn phố đây, bắt tôi đi. Chỉ có gần sáng là trở về tiện nhất. Khi ấy mấy thằng bạn cũng vừa tỉnh ngủ. Mấy ông sĩ quan cán bộ chưa vào. Anh chàng trốn phố cứ việc tà tà đi qua cổng chính. Cổ áo field jacket kéo cao lên để che chiếc Alphạ Tỉnh bơ như người Sàigòn đường hoàng mà bước vào. Nhưng mà bây giờ thì quá sớm. Hay là đi lang thang ngắm sao đêm Đà Lạt, nhưng mà khuya khoắt ở ngoài đường mấy ông quân cảnh lại tưởng quân gian hốt về đồn thì cầm chắc nắm sự vụ lệnh ra đơn vị sớm trong taỵ Thấy Nhật đứng lâu không trả lời, Loan lại tưởng chàng muốn nằm lại nên tội nghiệp:

– Hay là vào trong nhà nói chuyện với em một lát, nghỉ đến sáng hãy về, được không?

Nhật sung sướng gật đầu. Hai đứa im lặng mò vào căn nhà tối đen nhẹ nhàng như hai con mèo đêm. Mọi người hình như đã say ngủ. Vào đến giường, Loan thì thầm bảo Nhật:

– Anh nằm nghỉ đây một lát, em qua bên kia với mẹ.

Nhật cũng thì thầm trả lời nhưng vô cùng tha thiết:

– Qua với mẹ làm gì. Ở đây nói chuyện với anh. Nếu không anh đi về đây.

Loan ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh Nhật. Hai đứa lại thầm thì những câu ngớ ngẩn, lộn xộn không đầu không đuôi, cuối cùng thì Nhật nằm dài lên giường, kéo Loan nằm xuống cạnh bên mình rồi chàng cũng giả vờ, vô tình đặt tay lên đùi của Loan. Nàng vẫn yên lặng như không hề hay biết.

Đêm đó Nhật ngủ quên đến sáng bạch mới ngồi dậy được. Chàng cuống cuồng khi nghĩ đến lúc phải vào cổng trại. Không biết đêm qua chàng đã làm gì mà ngủ say đến thế. Nhật cố nhớ lại. Không, chàng có làm gì đâu ngoài việc đặt tay lên đùi nàng để… ngủ. Chính Loan cũng ngạc nhiên khi thấy chàng chẳng làm gì dù nàng không thất vọng.

Nhật định hôn Loan giã từ hẹp gặp nhau trong ngày chúa nhật, nhưng nghĩ lại là mình chưa đánh răng nên chỉ kịp vẫy tay rồi bắt đầu chạy bộ. Chàng thấy hơi kỳ cục nhưng mà nỗi lo bị phạt làm chàng không còn cách nào hơn. Chắc cả phố phường Đà Lạt dạo ấy cũng buồn cười và ngạc nhiên có anh chàng lính vừa đi vừa chạy như bị ma đuổi. Cuối cùng, sau khi qua mặt bao nhiêu người chàng cũng đến được cổng trường. Hai tay đút vào túi áo jacket, kéo cho mũ lưỡi trai sụp xuống, chàng cố làm ra vẻ thản nhiên bước vào cổng trại.

Bỗng có tiếng người từ trong vọng gác gọi to làm Nhật giật bắn người lên:

– Anh kia, anh kia, đứng lại.

Trời ơi, bỏ mẹ rồi. Dù không dám nhìn lại để đối diện với sự thật Nhật cũng biết rằng với cái giọng hách dịch như thế thì không phải là bạn bè hay khóa đàn em. Đúng như Nhật dự đoán, đó là ông đại úy già tên Đỗ Văn Lưu làm ở Văn Hóa Vụ. Hôm nay không hiểu sao ông lại ra trực cổng ở đây. Với ông này vốn đã quá biết mặt chàng nên chẳng có thể nói dối hay giả vờ làm lính cơ hữu. Mà cái tội trốn phố đi chơi với gái thế này thì nhẹ lắm cũng vài chục ngày trọng cấm.

Nhanh trí Nhật đã nghĩ ngay ra một cách nói dối mà chàng hy vọng qua mặt được ông đại úy gà mờ. Chàng tươi cười quay lại, đứng nghiêm chào.

– Khoẻ không đại úy. Sao bữa nay ông ra trực ở đây à?

Đại úy Lưu mặt vẫn nghiêm trang:

– Anh đi đâu về đó. Trốn đêm qua ra phố phải không?

– Đâu có, chết thật, tôi đâu dám. Tôi vừa ra ngoài lúc nãy. Có anh sinh viên gác kia kìa thấy đó – Vừa nói Nhật vừa chỉ tay về phía anh sinh viên khóa đàn em đứng gác với hy vọng phe ta làm chứng gian cho – Hôm qua tôi gác trên vọng Anh Đào làm rơi thùng đạn ra phía ngoài kia, phải đợi đến sáng mới dám mò ra ngoài tìm.

Anh Đào là tên một vọng gác ở gần ngay cổng chính. Thấy Nhật nói tỉnh bơ như vậy Đại úy Lưu nửa tin nửa ngờ hỏi lại:

– Thế thùng đạn đâu?

– Dạ dạ. Đâu có thùng đạn nào đâu. Chẳng là tôi cứ tưởng là thùng đạn rớt ra ngoài nhưng mà không phải. Trong lúc đang tìm thì thằng bạn nó thấy rơi ngay dưới chân nên gọi cho tôi biết nên tôi vội vàng vào đây.

– Thế cái anh kia đâu?

– Dạ thưa anh nào?

– Cái nhà anh gác cùng với anh đó.

– À à. Thằng đó nó về liên đoàn rồi. Sắp đến giờ tập họp rồi đại úy không biết à?

Đại úy Lưu lừ mắt nhìn chàng đe dọa:

– Anh chỉ bố láo bố lếu. Coi chừng cái xác anh. Tôi mà biết anh trốn phố là anh chết với tôi. Thôi đi đi.

Nhật mừng húm quay vào lòng sung sướng như mở hội. Chàng không ngờ với tài nói dối chàng đã qua mặt được ông đại úy già đáng tuổi bố mình một cách dễ dàng. Trong lúc sung sướng, Nhật quên nghĩ lại rằng có thể Đại úy Lưu thấy chàng tội nghiệp như con nên tha cho không hạch hỏi. Nhưng mà sự sung sướng đến với chàng không quá mười giây. Vào đến doanh trại chàng thấy đại đội đã tập họp nghiêm chỉnh. Đứng trước hàng quân là hung thần ác sát Trần Văn May, tự Kinh Nước Đen, trung úy sĩ quan cán bộ đại đội trưởng của chàng. Chết thật rồi.

Nhật muốn chạy trốn nhưng không kịp nữa. Trung úy May ngước nhìn lên đã thấy chàng. Mọi người đang mặc đồ làm việc mùa hè, quần áo ka ky vàng, phu la xanh trên cổ, sạch sẽ và láng cóng sẵn sàng vào lớp, còn chàng thì đang khoác trên người bộ đồ trận màu xanh, vừa bẩn thỉu với bụi và bùn vừa không giống ai.

Trung úy May không thèm nhìn chàng, chỉ nói trống không:

– Anh vào thay đồ rồi ra trình diện.

Năm phút sau Nhật đã gọn gàng, sạch sẽ trong bộ đồ đến lớp. Chàng xách cặp ra trước hàng quân trình diện. Trung úy May vẫn còn đứng chờ. Mặt ông lúc nào cũng hằm hằm dễ sợ.

– Anh đi đâu mà giờ này mới về. Trốn ra phố đêm qua phải không?

Nhật đã sắp sẵn những câu trả lời trong đầu nên bình tĩnh trả lời không chút ngượng ngập:

– Dạ đâu có trung úy. Tôi ngủ quên tại vọng gác.

– Anh gác vọng nào?

– Dạ Ở vọng Rừng thông.

– Hừ, thật vậy không? Sinh viên sĩ quan quân số đâu. Đưa sổ gác tôi coi.

Sự thật thì đêm qua Nhật có gác tại vọng Rừng thông từ tám giờ tối đến mười giờ. Sau khi bàn giao cho thằng bạn kế tiếp xong là Nhật dông luôn ra phố.

Trung úy May biết có hỏi những sinh viên khác cũng vô ích. Chúng nó sẽ bênh nhau mà trả lời không biết. Không bắt được tại trận thì phạt về cái tội ngủ quên trễ giờ tập họp. Ông chợt nhớ ra điều gì nên gọi to:

– Sinh viên trung đội trưởng đâu? Sao lúc nãy anh báo cáo quân số đủ.

Sinh viên sĩ quan trung đội trưởng Nguyễn Quang Thùy ú ớ không biết trả lời sao cho ổn đành nhận lỗi. Trên đường đi đến lớp, nó cằn nhằn Nhật rồi chửi thề. Nói mãi cũng làm Nhật bực mình:

– Đù má, lỗi tài mày không đếm kỹ thì ráng mà chịu. Sao cứ nhè tao mà chửi.

– Tao mà đếm kỹ thì mày sẽ bị bắt tại trận con ạ. Ông biết mày lặn từ tối hôm qua kìa. Đù má, con nào nó cho ăn cái gì mà ngủ mê mệt thế. Đến giờ tập họp mới vác xác vào.

Nhật nhìn thằng bạn thầm cảm ơn vì nó đã che chở. Chàng ân hận đã làm cho nó bị phạt lây.

Chiều hôm đó, sau giờ tan học, trên đường về doanh trại, Đại đội D sinh viên sĩ quan chưa tan hàng ngay như các đại đội khác. Sinh viên sĩ quan đại đội trưởng Bùi Ngọc Đáng trịnh trọng lôi trong hồ sơ ra một cái lệnh phạt để tuyên đọc trước hàng quân.

Sau khi hô nghiêm, nghỉ nó hét lên:

– Lệnh phạt.

Cả đại đội đang thao diễn nghỉ bỗng đứng nghiêm lại im phăng phắc. Đáng cố lấy giọng đầy uy quyền đọc thật to:

– Nay tuyên phạt sinh viên sĩ quan Nguyễn Bá Nhật số quân 67/806662 thuộc Đại đội D, Trung đội I2 ba đêm dã chiến vì đã ngủ quên không tập họp đúng giờ.

Sinh viên sĩ quan trung đội trưởng Nguyễn Quang Thùy hai điểm trừ vì đã tắc trách trong nhiệm vụ.

Liên đoàn sinh viên sĩ quan và hai sinh viên có tên nêu trên chiếu thi hành quyết định này.

KBC 4648 ngày… tháng… năm… , Trung úy Trần văn May, Đại đội trưởng Đại đội D ấn ký.

Khuya hôm đó khi các bạn bắt đầu ngủ say thì Nhật mò dậy chuẩn bị ba lô súng đạn. Đúng mười hai giờ đêm trình diện dã chiến. Sĩ quan trực liên đoàn hôm đó là Thiếu úy Nguyễn Mậu Lộc khóa đàn anh của Nhật.

Đứng trước đàn anh. Nhật mừng rớn, cố hét thật to trong lúc trình diện:

– Sinh viên sĩ quan Nguyễn Bá Nhật, Trung đội I2, Đại đội D trình diện niên trưởng.

Không hiểu vì khó ở trong người hay là tại đào địch tới thời kỳ mà Thiếu úy Lộc đâm ra cáu thằng đàn em. Ông hừ một tiếng rồi sửa lưng:

– Anh là sinh viên, phải kêu tôi bằng cấp bậc. Không có niên trưởng niên phó gì hết. Mai mốt anh ra sĩ quan như tôi. Lúc đó tha hồ mà gọi niên trưởng. Rõ chưa?

– Dạ rõ.

– Anh có mang đủ quân trang quân dụng không đây?

– Dạ đủ.

Thiếu úy Lộc đi vòng quanh một lượt trong lúc Nhật vẫn đứng nghiêm. Ông đang tìm cớ để hành xác Nhật. Hơn ai hết, ông biết rõ rằng Nhật đêm qua trốn phố.

Đàn anh thì lúc nào chẳng thương đàn em. Không hại đời nói nhưng phải dạy cho nó biết sợ mà chừa đi kẻo có ngày vác ba lô ra trường sớm. Mà thương thì phải cho roi cho vọt. Ông bà mình ngày xưa chả nói thế là gì. Đột nhiên ông hỏi Nhật:

– Bi đông của anh có đầy nước không?

– Dạ đầy

– Đưa đây tôi coi.

Nhật tháo bi đông đưa ra trình. Ông mở nắp mà không thèm nhìn vào:

– Thế này mà anh bảo đầy à. Còn một mi li mét nữa mới lên tới miệng. Làm cho tôi một trăm cái hít đất trong năm phút, đếm to lên.

Nhật hô to hít đất vào thế rồi chàng chống hai tay bắt đầu vừa hít đất vừa đếm. Mới đầu chàng còn rống lên, sau cứ yếu dần. Đến cái thứ năm mươi thì Nhật hết còn nói được. Đến cái thứ một trăm thì trời đất đã như quay cuồng. Tiếng đếm số không còn hùng dũng như trước nữa mà trở thành tiếng rên dài thảm não. Khi đủ một trăm cái, sắp sửa trình diện Thiếu úy Lộc thì ông gạt đi.

– Tôi bảo anh làm trong năm phút thế mà những tám phút anh mới xong. Bây giờ anh chạy cho tôi mười vòng sân liên đoàn. Vừa chạy vừa la lớn lên “tôi không trốn phố, tôi chỉ ngủ quên trong vọng gác”.

Cứ như thế đến bốn giờ sáng Thiếu úy Lộc mới tha cho Nhật về. Đến cửa phòng là mấy thằng bạn đã chờ sẵn. Chàng ngã đổ xuống như thân cây chuối bị người ta chặt. Mấy người bạn vội khiêng Nhật vào giường, người cởi giày, người lau mặt, người đi lấy nước cho chàng uống. Họ đã quá quen thuộc với cảnh này nên làm rất gọn gàng lớp lang. Nhật chìm vào giấc ngủ ngay lập tức. Trong những giấc mơ lộn xộn, chàng thấy có Loan đang nhăn mặt nhíu mày, lêu lêu chế diễu chàng làm Nhật thấy khoẻ hẳn lên và thầm hẹn lần sau có dịp là chàng lại ra thăm nàng lần nữa.

Rồi cũng đến những ngày chàng phải rời bỏ sân trường. Buổi sáng, nắng mai rực rỡ như cuộc đời chàng đang nghĩ. Không như các bạn bè còn phải suy đi tính lại để chọn cho mình chỗ phục vụ mai sau. Nhật chọn ngay binh chủng Biệt Động Quân. Chàng nhớ lại khi còn là cậu học trò, có lần nghe đài BBC mô tả những người lính Biệt Động, nhất là những người đang trấn giữ căn cứ Khe Sanh là những người lính can đảm nhất thế gian này. Và trong những ước mơ của chàng là được như thế, dù có phải chịu trăm đắng ngàn cay.

Chàng rời bỏ thành phố sương mù với mười lăm ngày phép và ngạc nhiên khi nghĩ lại Đà Lạt và Loan đã nằm yên trong một phần ký ức. Không bao giờ có thể quên nhưng mà không nhớ thương ray rứt, khổ sở như chàng đã nghĩ. Chắc tại Sàigòn là vùng đất có biết bao nhiêu háo hức mê saỵ Từ những con đường hàng me lá đổ trên công viên xưa, với những nàng con gái kiêu sa và dư thừa ác độc.

Sài gòn với phố phường đông đúc yên vui, ngôi trường con gái đã làm chàng chất ngất mê say của một thời mới lớn.

Nhật lại nhớ tới Thương, cô sinh viên đại học Văn Khoa Sàigòn. Chàng làm quen được Thương trong một lần về phép cuối năm. Với vẻ mặt lúc nào cũng làm ra vẻ trang nghiêm, nấp trong bộ đồ dạo phố mùa hè đã làm Thương lầm tưởng là chàng trang nghiêm thật. Thế là tình yêu được mùa đâm chổi nảy lộc để đến khi về lại Đà Lạt chàng cứ ngẩn ngơ ra nhớ vào thương. Chàng và Thương có biết bao nhiêu điều ngăn trở. Trước tiên là vấn đề tôn giáo. Nàng có những ông bác, ông chú, bà cô làm cha làm sơ thì chàng cũng có những ông chú làm đại đức, hòa thượng. Nhất là bà mẹ của Nhật rất mê đồng bóng. Thứ hai là chàng biết Thương chỉ thích những mẫu người đứng đắn nghiêm trang mà chàng thì chỉ giả vờ nghiêm trang.

Chưa biết bao giờ thì nàng khám phá ra sự thật. Đó là chuyện mai sau, chỉ biết bây giờ hai đứa vẫn nhớ thương nhau, oán đất oán trời sao nỡ để chia ly cách trở.

Bao nhiêu chuyện đã qua rồi. Đến hôm nay, trong chuyến hành quân đầu tiên, chàng phải đối diện với những khó khăn này trong một vùng đất đầy chuyện ma quái hoang đường.Nhật đang bị bủa vây bởi rất nhiều câu hỏi và chàng hy vọng là những câu trả lời sẽ nối kết được một dĩ vãng xa xôi đầy kỷ niệm với những ngày tháng bây giờ

Đêm đã xuống rất lâu, im lặng đến ghê rợn bao quanh mảnh trăng già vừa ló qua sườn núi. Một vì sao băng để một vệt sáng dài trên trời đêm lạnh. Nhật cố mở to đôi mắt nhìn xuống căn lều đã sập… Một người lính của chàng đã chìm trong giấc ngủ. Nhật phải nhẹ nhàng bò tới lay nó dậy để ngăn chặn tiếng ngáy.

Chàng vén tay áo hé coi giờ. Hai mảnh sáng lân tinh như chập lại làm một. Đã gần mười hai giờ đêm rồi. Bốn năm tiếng trôi qua mà chẳng thấy động tịnh gì. Hay là Trung sĩ Viện đoán sai hoặc là chiếc xách tay đã có ở đây từ trước mà ông ta vô tình không trông thấy. Chàng nhìn quanh con đường mòn độc nhất để ra khỏi giải đất này là băng ngang con suối cạn . Nếu quả thật chúng nó còn quanh quẩn đâu đây thì chắc chắn phải đi qua trước mặt chàng. Hay là chàng đã sơ sẩy cho chúng nó nghi rằng có người nằm lại. Không, Nhật đã cẩn thận từ đầu đến cuối, một tiếng ngáy khe khẽ chàng cũng đã ngăn ngừa thì chúng nó có là thánh cũng không ngờ được.

Bỗng nhiên Nhật hồi hộp đến nín thở, dưới ánh trăng chàng nhìn thấy rõ ràng có bóng cây di động, thằng Nhiều ngồi cạnh chàng khẽ đưa tay báo hiệu. Cả ba người lính đếu nhìn Nhật gật đầu đợi lệnh. Dưới bụi cây nhỏ cách xa căn lều chừng mươi mét, một bóng người nhô lên khỏi tàn lá đen, rồi một hai người nữa cũng từ đó chui ra. Ba cái bóng đen đã đứng thẳng lên mặt đất mà Nhật đoán chắc là từ một căn hầm bí mật ngay dưới túp lều gãy đổ.

Đêm yên lặng, lạnh lùng.

Nhật đưa mắt nhìn bốn người thuộc cấp, cả bốn người đều lặng lẽ gật đầu ra dấu đã sẵn sàng. Chàng cũng đưa tay ra hiệu một lượt chót là cố gắng bắt sống cả bọn rồi lặng yên chờ đợi. Tuy cố gắng tự nhủ là mình đang làm chủ tình thế nhưng trong lòng Nhật hồi hộp quá. Khác hẳn với sự hăng hái lúc ban chiều, giờ đây, trước giây phút sống chết kề trong gang tấc này và cũng là lần đầu tiên đối mặt với quân thù, Nhật không khỏi thấy mình non yếu và thiếu nhiều kinh nghiệm.

Ánh trăng khuya sáng và lạnh tanh, bóng dáng ba tên địch vừa ra khỏi lùm cây in rõ trên vạt đất trống. Chúng đứng chụm lại với nhau như đang bàn bạc điều gì, tiếng nói tuy không nghe rõ nhưng cũng vang động trong đêm khuya lạnh. Khoảng cách gần nhau quá, chỉ vài chục thước đến nỗi Nhật phân biệt được một người trong bọn chúng là phái nữ. Tuy mái tóc được bới cao và gọn nhưng cồn ngực nở nang đã khác hẳn với hai đứa kia. Nhật biết chắc chắn chúng tưởng rằng bọn chàng đã chạy xa rồi và ban đêm là thời gian của chúng, giữa khu vực mà chúng đang kiểm soát nên đã không ngại ngùng nói chuyện với nhau. Nhật cố gắng nghe nhưng không làm sao hiểu được vì chúng nói với nhau không phải bằng tiếng miền xuôi Đột nhiên đứa con gái đưa tay ra chỉ về phía gò đất mà bọn chàng đang ẩn nấp, nói một tràng dài. Nhật thấy rúng động toàn thân. Phải nếu chàng là bọn chúng thì chàng cũng phải nghi ngờ có thể địch cho người nằm lại ở đây. Nếu muốn ra khỏi nơi này, chúng không còn con đường nào khác là băng qua gò đất vì bốn bề là vách núi dựng đứng cheo leo. Một đứa trong bọn giương súng lên nhắm thẳng vào bọn chàng. Cả năm người đều nín thở, tám con mắt của bốn người thuộc cấp đều nhìn về Nhật chờ đợi lệnh. Nhật biết đây là lúc khó khăn nhất cho một quyết định. Nếu chàng muốn lập chiến công thì chỉ một cái phẩy tay, một cái gật đầu là ba tên Việt Cộng kia sẽ ngã ra chết rất dễ dàng. Nhưng mà Nhật không muốn chúng chết ngay, nhất là một người trong bọn chúng lại là con gái mà tất cả gia sản quí báu của nàng ở chốn núi rừng này đang nằm gọn trong ba lô của Nhật , nhất là tấm hình bán thân của một người con trai rất cũ. Nhật cắn răng chờ đợi, chàng cảm thấy được những giọt mồ hôi rịn trên vừng trán .Đôi cánh tay chàng đang ghì chặt khẩu M16 mà đạn đã lên nòng.

May mắn cho Nhật làø người con gái đã vội vàng đè nòng súng xuống, nói to như lời ra lệnh, lần này bằng tiếng miền xuôi.

– Không, không được bắn, lỡ chúng nó còn nằm lại trên đồi, nghe thấy tiếng súng, gọi pháo binh chụp lên đầu mình ngaỵ Tôi ra lệnh cho đồng chí không được bắn.

Tiếng đứa thứ hai cũng phụ họa theo:

– Bọn ngụy ban đêm là lo chạy trốn,chúng nó sợ thấy bà nội, sức mấy mà dám nằm lại đây. Lần này bọn chúng đổ quân ít xịt, đêm đêm lo vãi đái ra, mong trời sáng để rút về.Mình không bám theo là phước cho tụi nó rồi bắén chi cho phí đạn. Bây giờ tính sao đây đồng chí?

Tiếng người con gái phân chia rành rẽ:

– Hai người ở lại đây, qua phía bên kia đồi nhìn rõ hơn xem hồi hôm tụi nó phá những gì. Nhớ là đừng ló mặt ra, đề phòng tụi nó thấy là kêu pháo tới mất công chạy. Còn tôi về trong gặp anh Bạ Nhưng trước hết mình phải ra khỏi đây cái đã, kẻo tụi nó pháo tới là chết cả đám.

Nói xong ba người bước về phía bọn Nhật, khoảng cách thu ngắn dần, hai mươi, mười lăm rồi mười, năm thước, ba thước. Khi vừa tới sát bên, đột nhiên người con gái quay phắt ngay lại, nói to với đồng bọn:

– Tự nhiên tôi nghi quá. Tại sao cả đêm nay tụi nó không pháo về đây. Hay la tụi nó cho người nằm lại đâu đây?

Hai đứa kia đang đeo súng trên vai vội tháo xuống ngay để cầm tay, toan lên đạn. Nhật vội vàng hét to và nhảy ra khỏi bụi:

– Đứng lại. Đưa tay lên. Đưa tay lên.

Cả bốn người lính cùng nhào ra một lượt, vây chung quanh ba tên Việt Cộng. Bốn người lính tay đặt trên cò súng, chỉa bốn cái lưỡi lê sáng loáng vào địch thủ.

Ánh thép lạnh lẽo phản chiếu ánh trăng già càng thêm ghê rợn. Nhật đưa mắt nhìn thẳng vào người con gái trong lúc vội vã, tóc đã xổ tung che gần kín khuôn mặt.

Bỗng nhiên hai tên Việt Cộng hất tung khẩu súng của một người lính đứng sát bên bờ vực rồi cả hai lăn nhào xuống khe núi. Họ gần như quấn lấy khau khiến những người ở trên, trong một giây phút bất ngờ, chưa phân biệt nổi. Trong lúc Nhật chưa kịp định thần thì đã nghe thấy tiếng súng nổ lên một tràng ròn rã. Nhật trông thấy rõ ràng hai thây người đổ xuống, dãy lên đành đạch. Thì ra người lính bị xô ngã trong một giây gượng lên được đã phản ứng cấp kỳ đưa hai tên Việt cộng về với thiên đường dành riêng cho bọn chúng.

Lần đầu tiên trong đời được thấy hai xác người chết ngay trước mắt mình, Nhật không khỏi bàng hoàng. Người con gái chắc cũng xúc động, hét to lên rồi cắm đầu chạy về phía trước. Nhật cũng nói to với những người lính đang còn đứng vây quanh:

– Không, không được bắn, tuyệt đối không được bắn nữa.

Rồi như có sức hút mãnh liệt, chàng chạy đuổi theo ngay, vừa chạy vừa la lớn:

– Đứng lại, đứng lại ngay không tôi bắn.

Rồi Nhật bắn luôn một tràng.Đạn bay qua đầu nàng làm rung chuyển rừng đêm. Người con gái vẫn cắm đầu chạy về phía trước. Thật ra chàng chỉ bắn dọa chứ không cố ý giết nàng. Khoảng cách lúc ấy quá gần và nếu Nhật muốn thì cô gái kia đã cùng chung số phận với hai tên đồng bọn. Người con gái chạy nhanh như beo đen. Nàng quen thuộc với núi rừng nên dù trong đêm vẫn nhẹ nhàng lướt qua những bụi cây, phiến đá, nương đồi. Không để ý gì đến tiếng súng, tiếng đạn bay vút trên đầu,bước chân nàng thoăn thoắt khi trèo lên dốc, khi lăn xuống khe, khi băng ngang qua con suối cạn. Dù vậy Nhật vẫn bám sát phía sau, chàng nghe rõ tiếng thằng Nhiều gào thét nhưng mặc kệ.Phải bắt được người con gái trước mặt kia với bất cứ giá nào. Với bất cứ giá nào chàng phải biết tại sao giữa núi rừng âm u hoang dã này lại có một người con gái, dù chưa thấy mặt nhưng với vóc dáng kia chàng nghĩ rằng nàng phải là một người con gái đẹp.

Tiếng thằng Nhiều gần như chìm hẳn trong đêm. Nhật đoán mình đã chạy theo nàng xa lắm. Mặc kệ. Phía trước mặt chàng, tóc người con gái xõa dưới ánh trăng loang loáng theo bước chân nàng. Cả một thân hình thon thả như cuốn hút lấy bước chân Nhật. Chàng như có thêm sức mạnh dù súng vẫn trên tay và ba lô đè nặng trên vai.

Hai người đã ra khỏi khu đất quá xa để chạy lên lưng chừng một đồi cỏ tranh lấp loáng. Tranh cứa vào rát mặt, tranh cắt đứt những ngón tay trần nhưng mặc kệ, Nhật vẫn chạy theo sau. Hết đồi cỏ tranh hai người chạy vào một khu rừng cây to, tuy không rậm rạp nhưng tàn cây xòe ra che hết ánh trăng. Có đôi lúc Nhật tưởng chừng như mất dấu rồi lại tìm thấy nàng ngay trước mặt. Lâu lắm hai người lại chạy ra khỏi rừng cây, tới một vạt đất bằng phẳng nhưng không rộng lắm, người con gái đột nhiên dừng lại.

Nhật vẫn cầm chắc khẩu súng trên tay từ từ bước tới. Bây giờ chàng mới nhận ra là chiếc nón sắt trên đầu đã rơi mất từ lúc nào. Hai cấp số đạn mang theo cũng đã vướng vào cành cây đâu đó trong rừng. Nhưng không sao, đạn đã nằm sẵn trên nòng và nguyên băng đạn vẫn còn nằm yên trong buồng súng. Chàng muốn tới sát hơn nữa để nhìn rõ mặt người con gái nhưng chợt nhận ra là hai người đang đứng trên bờ vực cao dựng đứng. Phía dưới sâu thăm thẳm kia là một giòng thác đổ, không, con suối chảy từ trên cao xuống thì đúng hơn. Cây nước trắng óng ánh

dưới ánh trăng. Rừng đêm hoang lạnh nhưng đẹp vô ngần. Giá không có chiến tranh thì có bao giờ Nhật được thấy thiên nhiên hùng vĩ như thế. Mà giá không có chiến tranh thì với cảnh vật này, có ánh trăng mơ, có giòng suối mộngï với một người con gái tóc xõa dài đứng kia, đã làm cho Nhật sung sướng biết bao nhiêu.Và chàng chẳng còn mơ ước gì hơn vì bồng lai tiên cảnh đã có thực ở thế gian này.

Đột nhiên người con gái lao đầu xuống vực.Dốc cao và gần như thẳng nên Nhật thấy nàng chúi xuống, lăn tròn rồi mất hút dưới chân đồi. Không chần chờ, Nhật phóng theo ngaỵ Chàng cố đè hai cánh tay vào báng súng để giữ thăng bằng cho thân hình được tuột xuống trong thế ngồi nhưng chỉ được một lúc.Đến gần dưới chân đồi là Nhật lộn đi mấy vòng. Chàng gượng đứng lên, nhận thấy giòng nước mà trên cao tưởng rằng thác đổ chỉ là một con suối lớn, mà lạ lùng thay, một thân cây dài gãy đổ tự bao giờ, nằm vắt từ bên này suối sang đến tận bên kia như một cây cầu.

Chàng thoáng thấy bóng người đã đứng giữa thân cây. Chính là nàng. Bây giờ hình như nàng không cần chạy nữa mà đứng lại chăm chú nhìn chàng. Nhật ở phía dưới, nhìn lên, chao ôi cả một thân hình tuyệt mỹ như đang hiện dưới ánh trăng huyền dịu.Người con gái hai tay vịn một cành cây nâng lên cồn ngực tròn, chạy dài xuống là vòng eo thon nhỏ, trước khi nở rộng ra bờ mông rộng, đẹp như một bức tượng. Nhật vội chạy vòng ra phía gốc cây tìm cách leo lên.

Khi chàng bước lên tới thân cây ở giữa dòng suối thì người con gái đã mất hút sang phía bên kia. Nhật nhanh chóng đuổi theo ngaỵ Không may cho Nhật, trong lúc vội vã chàng đã vấp phải cành cây lộn xuống. Rất nhanh Nhật buông ngay khẩu súng nắm vội lấy một cành cây khác giữ được thân hình không rơi xuống suối.Chàng phải nắm lấy cành cây bằng cả hai tay để thân thể trèo lơ lửng trên không , đu đưa qua lại như một anh chàng đang làm xiếc.

Đang lúc cố gắng dùng sức để đưa hai chân tựa vào một cành cây khác thì Nhật giật mình thấy người con gái quay trở lại.Chàng tê điếng khi nàng bước tới bên khẩu súng mà chàng vừa mới buông ra. Khẩu súng đã lên đạn sẵn được nàng cầm lên bằng một động tác vô cùng thành thạo. Để chắc hơn nàng kéo cơ bẩm cho viên đạn khác lên nòng, từ từ chĩa họng súng vào ngay mặt Nhật.

Chàng nhắm mắt rùng mình chờ chết. Buông hai tay nhảy xuống nước cũng chết và

yên lặng thế này cũng chết.Thôi đành mở mắt ra để nhìn thấy mặt nàng rồi chết cũng bằng lòng.

Nghĩ thế Nhật mở to đôi mắt nhìn nàng. Ánh trăng chiếu từ phía sau nên chàng thấy không rõ , mà người con gái thì lại lùi bước xa hơn. Rất lâu và yên lặng Nhật cố dửng dưng, cố bình thản đợi chờ. Đời người ai cũng có một lần nhưng chàng không ngờ số mình ngắn ngủi thế.

Nhưng không, người con gái từ từ hạ nòng súng xuống, yên lặng nhìn chàng rồi đưa khẩu súng lên bấm lấy băng đạn rạNàng lấy cả viên đạn trên nòng rồi đặt súng vào chỗ cũ, quay lưng, yên lặng đi về phía bên kia.

Nhật không ngờ mình được tha chết dễ dàng như thế. Cố gắng leo lên được thân cây lết về phía bên này chàng ngồi thụp xuống. Bao nhiêu đau đớn, mệt mỏi mà trong lúc hăng máu chàng không nhận thấy bỗng đổ ập về. Chàng thấy đầu mình trĩu nặng, nhục nhã và ê chề. Không một chút vui mừng mà chỉ thấy lòng buồn vời vợi… Tại sao lại có sự lạ lùng đến thế. Một người Cộng Sản đã tha chết cho kẻ địch. Không thể nào. Họ thà giết lầm còn hơn bỏ sót. Con còn tố chạ Vợ còn giết chồng, anh em giết hại lẫn nhau để đạt cho bằng được cứu cánh thì có lẽ nào lại tha cho kẻ địch giữa ngay chiến trận.

Nhật vẫn im lặng, buồn bã ngồi hàng giờ bên bờ suối nếu không nghe thấy tiếng gọi ơi ới của Nhiều đưa chàng về thực tại. Nhật đứng thẳng lên, gọi to cho Nhiều biết chỗ mà đi tới, có cả ba người lính mà Viện tăng phái cho, cả ba là người Hré bản xứ, nhưng đều thông thạo tiếng kinh.Nhiều vừa thấy Nhật đã oang oang trách móc,không kể gì đến rừng đêm đang đồng lõa với địch quân.

– Ông thầy bị mất dấu con mẹ ấy rồi hả. Em đã nói rồi, bắn mẹ nó đi cho rồi mà không nghe. Làm sao mà ông thầy chạy theo kịp con mẹ ấy. Nó ở rừng quen quá rồi.

Nhật ngượng ngập, ậm ừ. Chàng cảm thấy xấu hổ nếu Nhiều biết rằng chàng vừa được nàng tha chết. Nhật hỏi lại Nhiều:

– Mấy đứa này chúng nó có biết lối về đồi 138 không? Cái đồi mà Thiếu úy Biên thường dừng quân nghỉ qua đêm đó?

Nhiều chưa kịp trả lời thì cả ba đứa đều gật đầu. Một người nói ngay:

– Dạ biết, thiếu úy. Bây giờ mình đi ngay thì tới sáng là tới.

Nhật nhìn lại đồng hồ mới thấy rằng không còn nữa. Cả năm thầy trò đều không ai biết chính xác mấy giờ. Nhật bảo Nhiều:

– Mày lấy gunflare ra, bắn hai phát lên báo hiệu cho Trung sĩ Viện. Xa quá rồi tao không chắc ông ấy có trông thấy không. Nhưng không sao, đằng nào thì tao cũng dặn ông ấy rồi, mình sẽ gặp nhau trên đồi 138. À, mà cái gì mà một bó thế kia?

Vừa nói Nhật vừa chỉ vào bó cây mà người lính vừa bỏ xuống. Nhiều trả lời:

– Hai khẩu súng lấy của hai thằng vừa rồi. Một khẩu CKC và một khẩu AK. Lần đầu

tiên ông thầy đi hành quân mà lấy được súng như vậy là nhất tiểu đoàn rồi. Chuyến

này về thế nào thiếu tá cũng đón ông thầy lên tiểu đoàn để mở tiệc ăn mừng.

Nhật nghĩ nhanh đến người con gái đã tha chết cho chàng, im lặng không nói một lời. Chàng ra hiệu cho mấy người lính thượng đi trước. Ban đêm miền núi phải phá lấy đường đi. Di chuyển phải cố gắng quan sát để bám được người phía trước. Không chú ý, để sơ xẩy là lạc nhau ngaỵ Rất may, những người lính Hré thuộc làu núi đồi, khe suối như lòng bàn tay họ.

Mờ sáng, thầy trò rồi cũng dắt díu nhau về được ngọn đồi 138. Khi những người lính dẫn đường dừng lại như hỏi ý kiến, Nhật mệt mỏi chỉ thẳng lên đồi. Lên tới đỉnh thì trời sáng hẳn. Chàng có thể đứng ở đây để nhìn bao quát cả một vùng núi đồi trước mặt. Nhiều đứng cạnh chàng, nó chỉ một giải ánh sáng bạc ngoài xa:

– Sông Re đó ông thầy. Cái khúc vòng vòng rộng lớn kia là tiền đồn của trung đội mình. Còn tiểu đoàn thì nằm phía trên, xa nữa, về hướng Ba Tơ đó.

– Thế còn ngọn đồi xanh, cây cối um tùm kia, ngay sát khúc quanh đó, có phải là đồi 157 không?

– Đâu phải, đó là đồi Trinh Nữ. Mình về lối này phải băng qua đồi Trinh Nữ.

Nhật đột nhiên giận dữ gắt thằng Nhiều:

– Trinh nữ, trinh nữ.Không có đồi trinh nữ, thiếu nữ gì hết. Từ nay tất cả trung đội phải gọi đó là đồi 157 như đã ghi trong bản đồ.Nghe rõ chưa

– Dạ, sao lại gọi là đồi 157, thiếu úy?

– Vì đó là vòng cao độ. Ngọn đồi đó cao 157 mét so với mặt nước biển,mày hiểu ra chưa.Thôi nói tiếp đi.

– Từ đây về trại có hai con đường. Một là ông thầy cho trung đội đi vòng qua các đỉnh đồi vòng về hướng nam. Nếu bây giờ bắt đầu đi thì chiều tối sẽ về tới. Còn con đường thứ hai ngắn hơn nhiều là cứ dọc theo triền phía bắc, xuống thẳng bờ sông Re qua khúc cạn về thẳng doanh trại nhưng mà phải đi ngang qua đồi Trinh Nữ. Đi lối này chỉ gần nửa ngày là tới nhưng mà mấy thằng cà răng này không chịu đi đâu, tụi nó ớn lắm.

– Ớn cái gì?

– Ớn phải băng ngang qua đồi Trinh Nữ.

– Tao đã nói rồi, từ nay tất cả trung đội không ai được gọi đó là đồi Trinh Nữ,phải gọi là đồi 157. Nghe rõ chưa?

– Dạ vâng. Mình nghỉ ở đây chờ Trung sĩ Viện với trung đội. Rồi ông thầy bảo cho tất cả tụi nó biết, nhất là cho mấy thằng cà răng này. Tụi nó sợ đồi con yêng lắm. Tụi nó làm em cũng ớn luôn. Ông thầy có ớn không?

– Tao không ớn, rồi có một ngày tao sẽ lên đồi Trinh Nữ. Mày có dám đi với tao không?

– Đi chớ ông thầy. Em là đệ tử ruột của ông thầy mà. Ông thầy tới đâu em cũng tới luôn.

Nhiều nói thật lòng. Nó đã bắt đầu thán phục ông thầy trẻ tuổi , gan lỳ nhưng rất bình dân của nó.

Thảo Nguyên - Đồi Hoa Trinh Nữ