THƠ GIÁO GIÀ

Xin Lưu ý: Công cụ “Tìm Kiếm Video” ở cuối bài [Không Quảng Cáo]

……………………

Nâng ly cụng giữa trăng rằm

Để nghe sỏi đá hỏi rằng già chưa?

Mồi ngon rượu ấm cũng vừa

Nốc đi cho trọn hằng xưa phận mình!

 

Nhiên Hạ

07262018

 

Gởi Nhiên Hạ

 

Phận mình nặng kiếp lưu linh

Thèm ly rượu đỏ môi xinh nếm thiền

 

Năm dài tháng rộng triền miên

Đọc thơ Giáo Đá biệt truyền ngày thơ

Muối tiêu sợi tóc vu vơ

Rung cơn gió nhẹ ơ hờ già nua

 

Bảy mươi chín vẫn tranh đua

“Xuống đường chống cộng” nắng mưa mặc tình

Kim Cang niệm tiếng làm thinh

Bồ Đề Tâm phát hoa quỳnh vàng đêm

 

Giọt mưa trên lá êm đềm

Lời ru má vẫn nghe mềm tuổi xuân

Lon beer lạnh uống nửa chừng

Mời Nhiên nốc cạn thôi đừng uống thêm

 

Diệu cơ* chuông gọi lời mềm

Ta về cho trọn lời em kẻo phiền

Xe Camry chạy lối thiền

Êm theo tiếng thở nửa đêm như lời

 

Của người nếm đắng luân hồi

Thèm ly rượu đỏ… kêu trời… ai nghe?!

 

*”Diệu cơ” theo âm miền Nam nói lái là “vợ kêu”

Đang nhậu mà nghe điện thoại “vợ kêu” là phải hối hả ra về

mặc dầu theo quy định là ai bị “vợ kêu” trước là phải trả tiền bàn nhậu.

Giáo Già

08022018

 

Cánh Hạc Đường Xa

Áng thư nét mực còn vương
Câu thơ tưởng nhớ song đường khuất xa
Ngồi đây ngẫm chuyện nước nhà
Nghe tâm tư nặng những là niềm đau

Thế gian sao lắm cơ cầu
Biệt ly niềm nhớ nỗi sầu miên giăng
Nghiêng môi nốc cạn vầng trăng
Nghe mình say cả bóng hằng thênh thang…

Việc đời xác gánh tâm mang
Thể đi hồn phách còn vang vọng buồn
Quê hương lặng giữa chiều buông
Giọt sầu réo rắt như chuông mõ đều

Lưu vong đời đã rong rêu
Điểm sương tóc cũng bạc chiều tháng năm
Rượu nồng nốc cả hờn căm
Rượu thiền uống cạn bóng hằng phù du

Phận người cũng lắm âm u
Đầu ghềnh cuối nẻo viễn du dương trần
Cội nguồn như áng phù vân
Trôi về cố quận chợt gần thoảng xa

Nhục thân trong cõi ta bà
Lê như cánh hạc đường xa ngoái về
Cốc thiền uống tỉnh giấc mê
Hương trầm toả cả bốn bề sắc không…!

Nhiên Hạ
07082018

 

Đáp Từ Nhiên Hạ

 

Cám ơn Hạ họa Giáo Già

Vần thơ lục bát từ xa vọng về

Con tim nhói buốt tình quê

Bốn ba [43] năm hận ê chề hoài hương

 

Tân thanh quặn thắt đoạn trường

Nếp than rượu đế uống thường không say

Tôm khô củ kiệu đưa cay

Nếm tân khổ nếm từng ngày lưu vong

 

Thư Cho Con viết nát lòng

Lời trăn trối dặn từng dòng mực khô

Thuyền theo vận nước cơ đồ

Mương Khai chợ Thủ câu hò tồn sinh

 

Nhớ về dựng lại bình minh

Đường xưa lối cũ đậm tình thủy chung

Hoàng hôn khói sóng lạnh lòng

Nhớ Thôi Hiệu* đắng nỗi buồn lòng ta

 

Giáo Già

08092018

*Xin phụ đính bài Hoàng Hạc Lâu của Thôi Hiệu trích từ internet.

Hoàng Hạc Lâu là bài thơ nổi tiếng của Thôi Hiệu (崔顥), một nhà thơ thời nhà Đường.


Ch
ữ Hán

黃鶴樓

昔人已乘黃鶴去,

此地空餘黃鶴樓。

黃鶴一去不復返,

白雲千載空悠悠。

晴川歷歷漢陽樹,

芳草萋萋鸚鵡洲。

日暮鄉關何處是,

煙波江上使人愁。

 

Hán-Việt

Hoàng Hạc Lâu

Tích nhân[1] dĩ thừa hoàng hạc khứ,

Thử địa không dư Hoàng Hạc Lâu.

Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản,

Bạch vân thiên tải không du du.

Tình xuyên lịch lịch Hán Dương thụ,

Phương thảo thê thê Anh Vũ[2] châu.

Nhật mộ hương quan hà xứ thị,

Yên ba giang thượng sử nhân sầu.

 

Dịch nghĩa

Lầu Hoàng Hạc

Người xưa đã cưỡi hạc vàng bay đi,

Nơi đây chỉ còn lại lầu Hoàng Hạc

Hạc vàng một khi bay đi đã không trở lại

Mây trắng ngàn năm vẫn phiêu diêu trên không

Mặt sông lúc trời tạnh, phản chiếu cây cối Hán Dương rõ mồn một

Cỏ thơm trên bãi Anh Vũ mơn mởn xanh tươi

Trời về chiều tối, tự hỏi quê nhà nơi đâu?

Trên sông khói tỏa, sóng gợn, khiến buồn lòng người!

 

Bản dịch của Tản Đà

Lầu Hoàng Hạc

Hạc vàng ai cưỡi đi đâu?

Mà đây Hoàng Hạc riêng lầu còn trơ

Hạc vàng đi mất từ xưa

Nghìn năm mây trắng bây giờ còn bay

Hán Dương sông tạnh cây bày

Bãi xa Anh Vũ xanh dày cỏ non

Quê hương khuất bóng hoàng hôn

Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai

 

[yourchannel user=”Nguyễn Tuấn” search=”Hoàng Hạc Lâu”]

Đã xem 5445 lần

>>> Tìm Kiếm Video Mà Quý Vị Quan Tâm <<<

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.