thụyvi – MỘT BUỔI TRƯA BUỒN

*bức PHÚT LINH CẦU của HS LÊ KÝ THƯƠNG.

Tôi đi bộ ra quán cà phê quen. Chỗ này chỉ cách nhà tôi khoảng 10 phút. Hôm qua, nước Mỹ đã vặn đồng hồ chạy lên một tiếng vì đã vào Xuân, nhưng thành phố tôi còn thật lạnh, bầu trời hiếm hoi ánh nắng, đôi lúc còn có những lọn tuyết lất phất rơi xuống như bông gòn.

Tôi đến quầy gọi mua ít thức ăn, trong khi chờ đợi tôi đảo mắt nhìn quanh kiếm chổ ngồi rồi bưng ly trà cùng hộp hotdog đến một góc khuất ngồi xuống vừa nhâm nhi miếng bánh mì vừa chờ warm-up cái laptop. Tôi mở hộp thư, một Email của người bạn ở Cali cho hay bệnh tình Nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang càng ngày càng xấu đi không hy vọng gì ông tỉnh lại. Một cái khác báo tin Phạm Công Thiện qua đời tại Texas. Ngoài ra còn một số tin nhắn cùng  bài vở của bạn bè khắp nơi gửi tới.

Thật ra tin buồn về nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang và ông Phạm Công Thiện tôi biết trên các báo, nhưng mấy hôm nay đầu óc tôi đờ đẩn mất hồn vì trận động đất sóng thần quá kinh khủng xảy ra ở Nhật.

Nhắc tới ông Phạm Công Thiện, phải nói như ông Từ Nguyên Thạch trên blog Chúng Ta là ở lứa tuổi chúng tôi ai cũng nghe danh Thiện vì ngày xưa ông ấy viết một số sách về Triết học, và thời đó có một số sinh viên thường làm dáng bằng cách cầm trên tay những cuốn sách của ông như một cách trang điểm, như một cách tự giới thiệu về mình. Nhưng cũng phải nhìn nhận rằng hầu hết chúng tôi thật sự  không hiểu ông ấy viết gì, nói gì với mớ triết học lê thê trừu tượng hầm bà lằng ngôn ngữ.  Bởi vì hình như ông viết theo mạch cảm xúc tuôn trào. Chuyện nọ xọ chuyện kia, đọc rất mệt… Còn có một số ông thì nói đọc Phạm Công Thiện phải đọc trên tinh thần thi sĩ. Có những chỗ chỉ cảm mà không giải thích, lý giải được. Riêng tôi, tôi có khá nhiều bà con bạn bè học ở Nguyễn Đình Chiểu cùng quê ở Mỹ Tho với ông Thiện nên nghe rất nhiều chuyện ngông ngông tự đại của ông. Sau này còn nghe ông khoác áo cà sa ăn mày cửa Phật rồi bỏ chùa hoàn tục lấy vợ, rồi bỏ vợ sống không giống ai, có lần trần truồng cầm chai bia đứng trong lớp học miền Nam nước Pháp… điên điên khùng khùng ăn nói lung tung như người mê sảng.

Bây giờ ông đã đi xa. Tôi nghĩ ông thoả nguyện với một cuộc đời ông sống – bày biện nhiều trò, đóng nhiều bộ mặt, khoát nhiều loại áo như ý ông muốn… Phải công nhận là ông Phạm Công Thiện được Trời đã ban cho một đầu óc rất siêu việt, nhưng rất tiếc ông không mang cái ân tứ to lớn đó để phục vụ nhân quần xã hội, mà ông chỉ phục vụ cho bản thân để làm nổi mình.

Tôi kính trọng ông Nguyễn Đức Quang hơn. Hiện tượng du ca của ông có thời khiến những thanh niên chúng tôi sôi sục lòng yêu nước. Hơn 40 chục năm trôi qua, những ca khúc của ông vang lên khiến những trái tim của các thế hệ sau này lay động một tình cảm khôn cùng trách nhiệm với quê hương. Theo những tin tức trên Internet.  Vào năm 1966, khi chiến tranh ngày càng dữ dội, một phong trào văn nghệ đã ra đời tại miền Nam Việt Nam với mục đích tác động tinh thần dân chúng để cùng ý thức về tình hình đất nước – đó là phong trào Du Ca Việt Nam do Nguyễn Đức Quang và Đinh Gia Lập đề xướng.

Hai anh chủ trương là văn nghệ phải làm sao để người nghe hưởng ứng với người hát, để nhập cuộc chứ không phải là chỉ thụ động nghe mà thôi. Người du ca gây tinh thần cộng đồng qua những ý tưởng gởi gấm trong các bài hát, và bằng chính việc làm của mình.

Trưởng phong trào Du Ca do nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang điều hành. Đến năm 1972 thì được thay thế bởi Ngô Mạnh Thu, tức nhạc sĩ Trần Tú.

Các đoàn, các toán của phong trào đã đi khắp miền Nam khi đó, ca diễn trong những trường học, ngoài sân cỏ, trên sân khấu, hay sinh hoạt cùng với các đoàn thể Hướng Đạo, Thanh Sinh Công, và Gia Đình Phật Tử.

Các loại nhạc mà du ca viên xử dụng để đến với mọi người là Thanh niên ca, Thiếu nhi ca, Sinh hoạt ca, Nhận thức ca, Sử ca, Dân ca. Nhắc đến những bài hát, chúng ta không ít người không nhớ ca khúc  “ Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ ” Bài hát này nếu được phổ biến rộng rải trong nước, có lẽ chúng ta không có những nỗi ưu tư như Vũ Đông Hà : “ Tệ nạn của quê hương ngày hôm nay là nguy cơ mỗi con người chỉ lo sợ mất miếng ăn, manh áo, công ăn việc làm hơn là âu lo giang sơn tổ quốc mất đi một vùng biên giới mịt mù, một vùng biển xa xăm. Điều bất hạnh cho một dân tộc sẽ xảy đến nếu cái nhìn của phần đông chỉ là sự hài lòng với những nhỏ nhoi riêng tư có được mà không biết rằng cuộc đời mình đã bị tước đoạt muôn vàn thứ và coi những mất mát chung không phải là mất mát của riêng mình; không nhận thức rằng chính sự mất mát chung của dân tộc sẽ tiếp tục dẫn đến mất mát cho từng cá nhân, từng gia đình…”

Một buổi trưa buồn, đi đâu cũng buồn. Vận nước, tình nhà, thiên tai, chết chóc cứ diễn ra mỗi ngày, nhan nhản trước mắt. Nhưng còn biết buồn, biết xúc động,  biết trăn trở là chính ta chưa phải là loại bỏ đi.

Thôi đành an ủi vậy cho đở buồn.!

( Hầm Nắng, 14 – 3 – 2011 )

Đã xem 2732 lần

Chân thành cảm ơn tác giả hoặc quý vị nào đó đã đăng bài viết này lên Quán Văn.

[ Thành viên mới xin ĐĂNG KÝ ]
[ Thành viên ĐĂNG NHẬP ] để đăng bài
(Quý vị sẽ nhìn thấy cách chỉ dẫn đăng bài.)

Chuyên phân phối MÁY CHỦ DELL POWEREDGE T30 E3-1225 V5

Phân phối thiết bị mạng Cisco FULL mã

Máy in hóa đơn, máy in bill PRP-085 Giá hot

NỆM CAO SU KIM CƯƠNG TỔNG HỢP KHUYẾN MÃI TẶNG GỐI

Thuốc diệt GIÁN thần kỳ

Nhà Hàng SÀI GÒN PHỞ TOMBALL, TX CẦN NGƯỜI

Cần Sang Nhà Hàng Phở Vùng TOMBALL, TX

Bán xe Toyota Camry 2004. 2.4 mới cứng. Hệ thống máy móc tân tiến cùng dàn video từ nước ngoài

Cần bán 4 lô đất khu du lịch Cam Ranh và Diên An – Khánh Hoà

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách

2 Comments

  1. Phong-trào du-ca sống kí-sinh trên cơ-thể phãn-chiến.
    Hết chiến-tranh, phong-trào phản-chiến không còn đất sống thì du-ca phãi chết là lẽ đương-nhiên.
    Du-ca là bọn lạc-loài vô-tổ-quốc, hèn-nhát sợ chết, trốn quân-dịch. Du-ca làm xấu-hỗ người miền Nam.
    Nhìn lai, thì phong-trào du-ca còn sót lai mấy ngoe gần đất xa trời, ngồi nhơi dĩ-vãng.
    Nếu du-ca mà hay, có giá-trị thì nó đã không chết. Hãy nhìn bô-lê-rô, cho đến hiện nay thì vẫn sống manh-khỏe, bọn Việt Cộng cũng đầu hàng.
    Cái mớ ‘ thiên-tài bá-láp’: Trần Đức Thảo, Phạm Công Thiện, Bùi Giáng…chẵng có ích-lợi gì cho nhân-quần xả-hội, mà chí gây phiền-toái và bực-bội.
    Bọn Việt-gian Cộng-sản có câu chữi người miền Nam rất hay: ” Ăn mày dĩ-vãng “.
    Hay nhìn xem, những con người gần kề miệng lổ, cứ ngồi ca-cẫm thương-tiếc cái thuở vàng son. Thật khôi-hài và đáng thương hại.
    Bọn ” ăn mày dĩ- vang” này đông quá, Việt Cộng rất thích sự bạc-nhược vô-dụng của họ.

  2. Cái anh Tây Môn Lù này lỗ mãng hỗn láo
    Cái gì không vừa ý anh là anh chửi thề y như mất thằng Ba giai Tú xuất, nói đúng hơn là y như mấy thằng du đãng Chợ Cầu Muối

Tham gia bình luận