ToPa – Bất Lực

Lâu lắm rồi tôi mới lại có dịp đến thăm hắn. Nơi hắn sinh sống rất khó khăn trong vấn đề đi lại vì quá hoang vắng và ít người nhưng nhiều rừng cây và đồi núi. Hắn sinh sống nhờ ở mảnh đất nhỏ nhoi bằng công việc trồng khoai lang và đậu. Hắn nói: “Khi xưa nơi đây có nhiều thú rừng lắm. Nhưng, hiện nay họa hoằn lắm mới thấy một con thú nhỏ hoặc con khỉ.”

Hắn và tôi quen nhau rồi đi đến tình bạn khi chiến tranh xâm lăng miền Nam của bọn khủng bố Việt cộng sắp thành công. “Đất nước mất, mất tất cả.” Từ khi miền Nam bị mất tất cả thì hắn và tôi cũng chia tay nhau. Tôi ở lại thành phố còn hắn trôi dạt về đây. Nơi có một bản làng của người Thượng.

Mặt trời sắp khuất phía sau dãy núi. Nhưng, hắn vẫn cố vun cho xong luống khoai lang đang làm dở dang rồi mới chịu ngưng tay và thu dọn vật dụng lại cho gọn. Hắn vừa dọn vừa nói:

  • Bây giờ… tìm đâu ra tí rượu để tụi mình…

  • Khỏi tìm bạn ơi. Trước khi đến đây tôi có mua một lít rượu đế ngon và ít đồ nhắm.

  • Vậy là đêm nay tụi mình sẽ lại có dịp tâm sự mà từ lâu rồi tôi tưởng sẽ không bao giờ còn thấy lại.

Hắn lấy cái áo khá dầy nhưng có nhiều chỗ rách và khoác lên người rồi nói tiếp:

  • Thật ra thì… sau một ngày làm lụng cực nhọc tôi thường qua bữa với chén cơm nguội

nấu lúc sáng trước khi ra rẫy; với dĩa rau lang luộc chấm với chao hoặc xì dầu và thế là cũng xong một ngày. Nhìn những luống khoai trên mảnh đất nhỏ nhoi và khô cằn này, tôi chán ngán cho phần số của mình mà không biết làm sao thoát ra khỏi. Con chó thì lúc nào cũng theo sát bên tôi và cái đuôi của nó luôn đưa qua đưa lại như mừng rỡ dù rằng tôi và nó, cả hai ăn uống chẳng bao giờ được ngon và được đầy đủ cho lắm. Tôi thì thỉnh thoảng còn buồn bực vì cuộc sống quá chật vật, chứ con chó thì không. Nó luôn vui và luôn quấn quít bên tôi như người thân và trung thành.

Hắn vừa nói vừa để các vật dụng làm vườn vô trong cái chòi nhỏ được dựng lên bởi những tấm thiếc đã rỉ sét. Nhìn con chó đang chạy tới chạy lui bên những luống khoai làm tôi nhớ đến một câu chuyện dụ ngôn của thi sĩ La Fontaine viết về con chó và con lừa. Chuyện kể rằng, ông nhà giàu kia mỗi khi đi đâu về thì con chó nhỏ luôn chạy ra mừng ông rồi nó đứng lên bằng hai chân sau còn hai chân trước đưa ra cho ông nhà giàu nắm lấy như người ta bắt tay nhau. Mỗi lần con chó nhỏ làm như vậy thì nó được ông chủ  thưởng cho cục đường. Con lừa đang đứng ở ngoài sân và nó đã nhiều lần chứng kiến cảnh ấy nên nó nghĩ là con chó chỉ làm được có bấy nhiêu, đứng lên bằng hai chân sau còn hai chân trước đưa ra cho ông chủ bắt lấy, vậy mà nó được ông chủ cưng và được thưởng cho cục đường. Có lẽ ông chủ thích như vậy và mình, ngoài công việc chuyên chở các vật nặng và kéo xe, mình cũng có thể làm như vậy được. Nghĩ rồi con lừa bèn từ từ bước vào nhà đi đến trước mặt ông chủ lúc đó đang nựng con chó. Con lừa hừ hừ lên mấy tiếng rồi đứng lên bằng hai chân sau và đưa hai chân trước ra cho ông nhà giàu bắt lấy. Con lừa nghĩ thế nào ông chủ cũng ngạc nhiên thích thú và rồi cũng sẽ thưởng cho nó cục đường. Ông nhà giàu cũng ngạc nhiên nhưng lại cộng thêm sự tức giận vì vậy ông vớ lấy cái cây gần đó rồi đập và đuổi con lừa ra sân.Thi sĩ kết luận: Đừng làm quá bẩm sinh mình!

Con chó nhỏ đưa hai chân trước lên cho ông nhà giàu bắt lấy thì lại được nựng và được thưởng cho cục đường, còn con lừa cũng đưa hai chân trước lên thì bị đánh. Cùng một việc làm như xây dựng lại những đổ vỡ tang thương của ¨căn nhà chung ¨ mà người này thì được danh dự còn người kia lại bị khinh chê. Cùng viết một bài nói về cái vật vô tri vô giác đã bị phá bỏ thì người này được khen người kia bị chê trách làm ảnh hưởng đến nồi cơm của gia đình.

Uống liền hai ly rượu nhỏ… đưa cay, hắn cảm thấy phấn khởi nên kể cho tôi nghe về những việc đã xảy ra từ ngày hắn về sống ở đây:

  • Khi về đây được một thời gian thì tôi lập gia đình. Cuộc sống của vợ chồng tôi tuy thiếu thốn nhưng đầm ấm, nếu như vợ tôi không thay đổi tính tình để so sánh tôi với những người đàn ông ở ngoài phố mà nàng gặp. Có lần quá buồn bực, vợ tôi nhìn mâm cơm… mọi bữa như mọi bữa, nghĩa là cũng chỉ có rau luộc với nước tương hoặc với chao, nàng đã thốt ra lời nói như tiên đoán trước cho số mệnh của nàng: “Nếu cuộc sống của con người có kiếp sau thì… kiếp sau em sẽ không lấy chồng nghèo.”

Tôi nhìn nàng thương hại chứ không buồn vì lúc nào tôi cũng yêu thương vợ. Ngày quê hương không còn bom mìn, không còn chém giết lẫn nhau bằng súng đạn, và, cũng vì không muốn đưa cổ vào tròng nên sau đó không bao lâu tôi đã chia tay anh về đây trở thành anh nông dân nghèo với bữa đói bữa no còn không bỏ nhau, thì nay làm sao chuyện đó có thể xảy ra được, ngoại trừ nàng bỏ tôi. Và, nàng đã bỏ tôi thật. Nàng đã bỏ tôi để đi về bên kia thế giới.Tôi vẫn hằng đêm – trước khi đi ngủ – cầu xin Thượng Đế cho nàng kiếp sau sẽ gặp được người đàn ông giàu sang như nàng hằng mong ước.

Tôi yêu vợ cuồng nhiệt, yêu quá say đắm một người phụ nữ nhưng vì không thể tạo cho nàng một cuộc sống đầy đủ vì vậy khi nàng mất sớm, tôi nghĩ đó là hình phạt chỉ vì tôi bất lực bất tài không biết xoay xở và, từ sau cái chết của nàng tôi cũng xa phụ nữ luôn.

Ngược dòng thời gian… ngày tôi mới khôn lớn với biết bao ước vọng ấp ủ trong tim là mong làm được một việc gì đó có ích cho quê hương cho dân tộc. Rồi cũng ngày xa xưa đó tôi đã ước ao trở thành nhà thơ nhưng không phải làm thơ về tình yêu trai gái.Tôi muốn mỗi một câu thơ khi tôi hoàn thành phải như một mũi tên sắt có tẩm thuốc độc bắn thẳng vào tim bọn cầm quyền. Tôi không có tài làm thơ tình yêu có trời, có trăng, có mây, có nước, vì tôi cứ nghĩ đó là chuyện mơ mộng viễn vông. Ngày xưa tôi khí khái bao nhiêu thì nay lại hèn hạ bấy nhiêu bởi cuộc sống quá nhọc nhằn. Mỗi ngày phải phơi lưng dưới nắng mưa để cày bừa trên mảnh đất nhỏ nhoi và khô cằn chẳng khác gì con lừa, vậy mà cũng chẳng đủ ăn nhưng luôn bị bọn cầm quyền xã bắt phải đóng góp đủ thứ loại tiền.Tôi đã cố thử thời vận nhiều lần bằng đủ mọi thứ nghề nhưng tất cả đều thất bại nên tôi phải tự an ủi mình, đó là phần số của tôi đã được an bài như vậy.

Nhiều khi quá cô đơn tôi cũng muốn tìm hạnh phúc mới nhưng nghĩ lại thân phận… Nếu sau này tôi lấy người phụ nữ nào nữa thì tôi sẽ không lấy vào mùa thu. Mùa thu đối với tôi như là một khởi đầu cho mọi tai họa được xuất phát từ miền Bắc; từ một con người gian xảo và dâm đãng nhưng được bọn cướp con đánh bóng để trở thành ông thánh. Chỉ khi mùa xuân đến tôi mới thấy những người phụ nữ kiều diễm hơn. Quê hương Việt Nam chỉ vì có một mùa thu đã đem đến biết bao đau thương và hận thù.

Vùng này từ bao năm qua vốn là nơi núi rừng heo hút và yên tĩnh thì nay, bỗng một sớm một chiều có nhiều người xa lạ đến và vào tận chân núi dựng lên những căn nhà bằng vật liệu nhẹ dễ lắp ráp, rồi sau đó người của Bộ Giao Thông đến mở mang đường xá rộng rãi hơn nối từ trung tâm thành phố vào đến tận chân núi.

Vùng quê nghèo nàn bỗng như trải qua giấc ngủ đông, cựa mình trong cơn nắng hừng hực vươn lên để mong được phát triển như khắp cùng cả quê hương đã và vẫn đang tiếp tục phát triển.

Tuần qua trên đường ra rẫy khoai tôi đã chứng kiến một ông già và một cô gái sánh bước bên nhau đi vào trong dãy núi. Có một điều gì đó không được bình thường giữa hai người, vì, người đàn ông thì quá già mà người phụ nữ thì lại quá trẻ. Mấy lúc gần đây tôi có tật hay nhìn những người phụ nữ và luôn luôn nhìn thẳng ngay mặt. Nhiều lần tôi đã quyết tâm bỏ cái tính xấu xa đó đi nhưng vẫn không được. Chỉ ở nơi những người phụ nữ tôi mới tìm thấy sự bình lặng của tâm hồn và tôi nghĩ có lẽ bắt nguồn từ ngày tôi bị mất quê hương, mất nhà, mất cha, mất mẹ và, mất tất cả… Tôi may mắn vẫn còn đây và hy vọng ở một ngày mai tươi sáng hơn. Chỉ những khi được nhìn thấy những người phụ nữ tôi mới thấy bớt đi cái mặc cảm bất lực.

Người phụ nữ trẻ ép sát đầu vào vai ông già và ông già vòng cánh tay qua eo người phụ nữ. Hai người vừa bước đi vừa trò chuyện và âu yếm nhau như thể trên thế gian này chỉ còn có hai người mà thôi. Khi hai người đi ngang qua trước mặt tôi, tôi nghe giọng nói của ông già, giọng nói không phải vì tuổi tác mà phát âm không rõ. Giọng nói của những người mà tôi từng nghe khi đến Chợ Lớn:

  • Mãnh đất mà em và anh đang đi, trước kia thuộc giòng giống của dân tộc anh và nay anh trở lại để chờ được thu hồi.

Cô gái trẻ ngước mặt lên nhìn ông già tình nhân và nũng nịu:

  • Nhưng… từ lâu rồi giòng giống của anh đâu còn là chủ… đâu còn chủ quyền…

Ông già nhìn cô gái trẻ và thốt ra một câu nói làm tôi phải sửng sốt và đồng thời một luồng hơi lạnh chạy dài theo sống lưng, tuy bây giờ trời đang có nắng.

  • Những gì của César phải trả lại cho César. Giòng giống của anh có sức mạnh có thể làm cho một vài quốc gia biến khỏi trên bản đồ thế giới.

Không hiểu cô gái trẻ có hiểu được câu nói của ông già không nhưng tôi thấy cô sa sầm mặt lại và cúi đầu xuống nhìn con đường. Ông già thì vẫn ngước nhìn về nơi có dãy núi và hai người vẫn tiếp tục sánh bước bên nhau trong im lặng.

Cả hai người đã đi qua mặt tôi từ lâu rồi nhưng tôi vẫn cứ đứng như bất động nhìn theo họ mà trong lòng thật đau đớn. Cả hai sau đó đã biến mất vào trong dãy núi. Ông già và cô gái trẻ không bao giờ còn trở ra nữa vì mỗi ngày tôi vẫn để ý mong được nhìn lại hai người nhưng … hoài công. Tôi nhìn những người đàn ông xa lạ mới đến ngụ trong dãy núi như người mù lòa, dĩ nhiên đây không phải mang ý nghĩa là mắt không thấy đường.

Tôi căm thù bọn cầm quyền ở Ba Đình hèn nhát nhưng lại xảo trá lừa lọc với những người dân hiền hòa và lương thiện. Ông Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu quá hiểu về bọn Việt cộng nên đã để lại cho đời những câu nói mà không một người Việt nào không thuộc lòng. Rồi đây cả nước này sẽ ngập tràn trong biển nước mênh mông chỉ vì những tên Việt cộng đã tiếp tay với bọn người ngoại bang phá nát những khu rừng.

Mỗi ngày khi mặt trời bắt đầu từ từ xuống sau dãy núi báo hiệu một ngày sắp qua và tôi thì vẫn bất lực đứng bên những luống khoai lang trên mãnh đất khô cằn và nhỏ nhoi nhìn vào trong dãy núi để tự hỏi, chuyện gì đã xảy đến cho ông già và cô gái trẻ. Rồi chuyện gì sẽ xảy ra cho dân tộc Việt Nam khi mà bọn cầm quyền đã bán nước cho bọn Tàu rồi./.

ToPa (Hòa Lan)

Đã xem 464 lần

Chân thành cảm ơn tác giả hoặc quý vị nào đó đã đăng bài viết này lên Quán Văn.

[ Thành viên mới xin ĐĂNG KÝ ]
[ Thành viên ĐĂNG NHẬP ] để đăng bài
(Quý vị sẽ nhìn thấy cách chỉ dẫn đăng bài.)

Máy chiếu VPL-DX240 XGA

Chuyên phân phối MÁY CHỦ DELL POWEREDGE T30 E3-1225 V5

Phân phối thiết bị mạng Cisco FULL mã

Máy in hóa đơn, máy in bill PRP-085 Giá hot

NỆM CAO SU KIM CƯƠNG TỔNG HỢP KHUYẾN MÃI TẶNG GỐI

Thuốc diệt GIÁN thần kỳ

Nhà Hàng SÀI GÒN PHỞ TOMBALL, TX CẦN NGƯỜI

Cần Sang Nhà Hàng Phở Vùng TOMBALL, TX

Bán xe Toyota Camry 2004. 2.4 mới cứng. Hệ thống máy móc tân tiến cùng dàn video từ nước ngoài

Cần bán 4 lô đất khu du lịch Cam Ranh và Diên An – Khánh Hoà

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách