Topa – Em Là… Con Gà Móng Đỏ

Tôi gặp “con gà móng đỏ” trong quán rượu này, nhưng khi đó tôi say quá. Tôi nhớ rất rõ là hôm đó, thằng bạn thân của tôi đã chỉ tay về hướng quầy rượu cho tôi thấy một cô gái có gương mặt thật trẻ với vóc dáng thật thon và nhỏ, ngồi bên ly rượu, nhưng xem ra cô ta không phải là người biết uống rượu. Cô gái luôn hướng ánh mắt về lối cửa ra vào như đang ngóng chờ một người nào đó sẽ đến với cô.

Thằng bạn thân của tôi được mọi người khen là biết nhiều chuyện lạ mà rất ít người biết đến, nên hắn làm điệu bộ như của kép hát cải lương, tay trái kẹp điếu thuốc lá, tay phải cầm ly rượu mạnh đưa lên gần đụng môi và hai con mắt của hắn thì mơ màng nhìn lên cao và vừa gật gù cái đầu như một nhà hiền triết làm như điều hắn sắp nói ra sẽ là điều rất quan trọng, trong khi cái môi dưới của hắn, cái môi có màu thâm đen vì hút quá nhiều thuốc lá thì đang trề ra phía trước như môi con đười ươi, hắn nói:

– Con nhỏ đó nó tự cho nó là “gà móng đỏ” nhưng chưa có thằng nào được đá với nó cả. Và, nó cũng từng tuyên bố là không có thằng nào có mặt ở đây xứng đáng đá với nó. Mày thấy đó, gương mặt của nó dễ thương nhưng lời tuyên bố tuyên mẹ của nó thì ra điều ta đây là có giá trị lắm, làm bọn đàn ông có nhiều thằng sôi máu lên thiếu điều sắp trào cả ra ngoài miệng… Nhưng, cho đến nay thì cũng chẳng thằng nào được sơ múi gì với nó cả. Nó tuy vậy mà cũng còn dễ thương nhiều chứ không đáng ghét như con mẹ chủ sồn sồn của cái quán rượu này đâu. Con mẹ vừa mập thù lù như cái bao gạo lại vừa lé kim nữa, vậy mà cứ tưởng mình sắc nước hương trời nên chẳng có thằng nào muốn hay dám xáp vô với con mẻ cả. Con nhỏ đó thì tính tình cũng kỳ cục quá đỗi. Đã tự xưng là gà móng đỏ thì phải… đá ít ra là một lần với bọn đàn ông trong quán rượu này chứ. Đằng này nó chỉ liếc mắt đưa tình thôi làm cho mấy thằng dê xồm cứ chảy nước miếng thèm thuồng chứ chả có tên nào động được tới cọng lông măng của nó cả, dù có nhiều thằng già dịch chịu bung thật nhiều tiền nhưng nó cũng không ban cho một đặc ân nào.

– Cô ấy tên gì? Tôi hỏi bạn.

– Tên Thúy!

Bẵng đi vài tuần tôi không đến quán rượu. Một hôm tôi lại có mặt và cũng đến chỉ một mình như thường khi. Sau khi người bồi bàn đem ly rượu đến cho tôi, tôi nhìn về phía quầy rượu. “Con gà móng đỏ” ngồi một mình với ly rượu vẫn còn đầy. Tự nhiên tôi thấy muốn trò chuyện với cô ta đôi chút, và nếu được thì… Tôi tin tôi có bản lãnh. Tôi cầm ly rượu và đi đến bên “con gà móng đỏ”.

– Em là Thuý phải không? Xin tự giới thiệu với em anh tên Thuận.

– Chào anh Thuận và hân hạnh được anh để ý đến em. Tuy nhiên em phải nói trước cho anh biết là anh sẽ thất vọng nhiều về em, nếu như anh nghĩ là anh sẽ được… mây mưa với em.

– Chuyện đó thì… hạ hồi sẽ rõ. Bây giờ anh muốn nói chuyện với em bởi vì bạn của anh có nói em…

“Con gà móng đỏ” ngắt ngang lời tôi và nói:

– Bởi vì bạn của anh nói em là… “con gà móng đỏ” phải không? Vì anh cũng nghĩ em là gà nên anh hy vọng là sẽ được đá với em chứ gì? Mà cũng không sao cả. Anh muốn nghĩ gì và hy vọng gì thì đó là quyền của anh bởi vì em đã tự xưng là gà mà. Nhưng, thật ra em tự xưng như vậy ở chốn này là vì em có một chủ đích và hơn nữa chỉ để cho vui thôi. Anh cũng cần phải biết em là con gà lập dị lắm chứ không phải bình thường đâu. Từ ngày em biết “đá” cho đến nay em chỉ mới “đá” với một người thôi anh Thuận à.

– Người nào mà có diễm phúc quá vậy em?

– Người được anh nói là có diễm phúc là người đã đến với em lần đầu tiên. Dĩ nhiên là như vậy nên anh mới gọi là có diễm phúc phải không anh? Nói trắng ra là em đã mất trinh với anh ấy khi em mới mười lăm tuổi. Sau đó anh ấy có hứa sẽ cưới em nhưng rồi… ảnh biệt tăm luôn cho đến nay vẫn không thấy mặt.

– Sao em… sớm quá vậy? Mới mười lăm tuổi…

– Em cũng công nhận là sớm thật. Nhưng vì em thương ảnh nên em không nghĩ gì hết. Đã thương thì em cho người em thương mà không hề nuối tiếc. Em nghĩ là em vẫn còn may mắn lắm vì đó là tình yêu. Em yêu anh ấy và em nghĩ là anh ấy cũng yêu em. Đất nước mình có những em bé gái còn nhỏ… Thời đại này là thời đại quỷ lên làm người nên con người dâm ô quá và tàn nhẫn với nhau quá anh à. Có những đứa bé mới sáu bảy tuổi thôi, sáu bảy tuổi thôi anh Thuận nghe rõ không? Sáu bảy tuổi là tuổi thần tiên, tuổi của thơ ngây… và chúng đã biết gì đâu…

– Anh vẫn nghĩ cái lỗi lớn nhất là vì nhà cầm quyền này đã thi hành luật pháp không nghiêm. Sẵn có tiền do tham nhũng nên… Nhưng đó là chuyện khác rồi. Em và anh sẽ nói về chuyện này sau, còn bây giờ anh muốn biết người có diễm phúc ấy đâu rồi và vì sao em lại trở thành gái giang hồ?

– Em đã làm gì đâu mà anh gọi em là gái giang hồ? Nếu chỉ vì vài ba ly rượu nhẹ ở đây mà anh cho em là gái giang hồ sao? Nhưng thôi, để em kể anh nghe vì sao em tự xưng em là con gà móng đỏ nhé. Thật ra thì lần đầu tiên làm tình với anh ấy… Anh ấy tên là Đức-Phổ. Lần đầu tiên anh Đức-Phổ làm em đau lắm nhưng em cố nén và im lặng để anh ấy được vui trọn vẹn. Nhưng rồi em nghĩ, nếu em im lặng thì có thể làm cho anh ấy mất hứng và mang mặc cảm là hiếp dâm em vì em chưa đến tuổi thành niên nên em đã rên lên nhè nhẹ, nhưng, là cái rên đau đớn và hưởng ứng thật sự chứ không phải… Thế rồi không hiểu sao anh ấy nói em đã biểu lộ sự sung sướng giống như con gà. Từ đó em cứ mang nỗi thắc mắc trong lòng và luôn tự hỏi là con gà khi nó làm tình mà nó cũng biết rên hay sao. Như em biết thì con gà khi làm tình nó sẽ không có thời gian để biểu lộ cảm xúc chỉ vì… nhanh như gà mà, phải vậy không anh? Em đâu có biết chữ gà mà anh Đức-Phổ nói là đồng nghĩa với gái giang hồ đâu. Sau này thì em biết các cô gái giang hồ mà em gặp ở đây có tiếng rên rất dâm dật, lúc thì cao vút như đã đạt đến tột đỉnh, lúc thì thở hổn ha hổn hển đứt đoạn như bị kích thích lắm nên làm cho những tên đàn ông tưởng bở là… ta đây cũng một cây. Sau lần thứ nhất với em rồi thì anh Đức-Phổ biệt tăm luôn, nhưng em biết không phải anh ấy muốn trốn em mà có lẽ anh ấy bận công việc gì đó thôi. Để tìm gặp lại anh ấy, em đã tự cho mình là gà vì em nghĩ nếu anh Đức-Phổ nghe bạn anh ấy đồn là có con gà tên Thúy ở chốn này thì chắc chắn anh ấy sẽ tìm gặp em. Em muốn gặp lại anh ấy lắm nên chỉ nói vậy thôi chứ em chưa… đá với một người lạ nào hết. Nếu gặp lại anh ấy rồi mà ảnh không chịu cưới em thì lúc đó em sẽ làm gà thiệt. Bạn bè em khi biết chuyện thì thường hỏi em là tại sao em lại có thể chung tình với người vô tâm như anh ấy được. Nhưng… em lỡ thương anh ấy và tin tưởng anh ấy nên muốn làm vợ ảnh.

Tôi tin lời tâm sự của “con gà” Thúy thành thật nên tôi có cảm tình nhiều hơn, và muốn nói chuyện với Thúy nhiều hơn.

– Rồi có người đàn ông nào đến gạ gẫm em không?

– Nhiều. Nhiều lắm anh Thuận ơi. Có lẽ vì em còn trẻ và… còn mới. Lần đầu em đến đây và có một ông cũng đáng tuổi ba em đến bên em và hỏi em: “Em có muốn đi với anh đêm nay không? Anh sẽ cho em thật nhiều tiền để mua quần áo và ăn quà.” Anh Thuận biết hôn, em nhìn ông già đó mà cứ tưởng tượng ra cảnh bàn tay ông ấy run run khi sờ vào chỗ đó của em rồi ông ấy cúi xuống hôn vào chỗ đó… và bất ngờ bộ hàm răng giả của ổng rớt ra… cũng ngay chỗ đó. Thế là em cười thật lớn như chưa bao giờ em được cười vui như vậy làm cho ông ấy quê quá ổng bỏ đi thẳng một lèo ra khỏi quán rượu đến quên trả tiền rượu.

– Như vậy là em đối xử ác với ông ta khi em tự cho mình là gà.

– Có lẽ em ác thật. Nhưng… anh Thuận biết hôn, ở đây, trong quán rượu này em để ý thấy có nhiều loại khách. Loại khách thứ nhất là loại ăn chơi chính hiệu. Loại này vào đây thường chỉ để uống rượu và gặp gỡ bạn bè nhưng nếu được giới thiệu thì loại này mới đi và khi đã chịu đi rồi thì chi sộp lắm. Loại khách thứ hai là loại khách lâu lâu mới được xổ chuồng nên thường vào đây để kiếm gà. Loại này dễ nhận diện vì vừa bước chân vào trong quán là hai con mắt cứ láo liên. Loại này mười người thì họa hoằn lắm mới có một người chi sộp thôi. Ông già mà em vừa nói thuộc loại khách thứ hai.

– Chỉ có một mình ông ấy là người duy…

– Đâu có… nhiều lắm chứ anh. Với tất cả những người đã đến với em thì em chỉ nhìn và cười thôi nên em tuyên bố là không có ai đáng đá với em hết. Nhiều người thấy em… mới nên tưởng em sợ, tưởng em nhát nên dặn bồi bàn: “Đến bảo nó không sao.” Nhiều người đã đến nói với em câu này nên từ câu nói chỉ có năm chữ đó, về nhà em đã loáy hoáy viết ra được đến gần năm chục câu lận đó anh.

– Em nói gì anh chưa hiểu?

– Có gì mà chưa hiểu chứ. Này nhé! Đến bảo nó không sao. Năm chữ đó, mỗi chữ anh thử đổi qua đổi lại rồi đổi tới đổi lui đổi xuôi đổi ngược thì đều có ý nghĩa cả.Chẳng hạn chữ đầu tiên là chữ đến do từ câu :Đến bảo nó không sao, và em làm được: Đến bảo nó sao không? Đến không bảo nó sao? Đến không sao bảo nó. Đến không nó bảo sao? Đến nó sao không bảo? Đến nó sao bảo không? Đến nó không bảo sao? Đến bảo sao nó không. Chữ kế tiếp là chữ Bảo thì em cũng làm được như: Bảo nó đến sao không. Bảo nó không sao đến. Bảo nó sao đến không. Bảo đến nó không sao. Bảo đến nó sao không. Bảo sao không đến nó. Bảo sao nó đến không. Bảo không sao nó đến. Bảo không đến nó sao. Chữ nó thì…Nó đến sao không bảo? Nó bảo sao đến không? Nó bảo đến không sao.Nó bảo sao không đến.Vân vân và vân vân. Tại vì em ít học quá chứ em nghĩ người nào giỏi thì có thể làm ra hơn năm chục câu với chỉ năm chữ đó anh à.

Tôi ngạc nhiên đến không ngờ. Một cô gái có vẻ như đang bị thất tình mà lại chịu khó tìm tòi chữ nghĩa nên tôi càng có cảm tình thêm và xem như là người đã thân thiết từ lâu rồi. Tôi nhận thấy trong con người của Thúy có tâm hồn thật cao đẹp và bộ óc khá thông minh. Nghĩ vậy nên tôi trở nên thân mật hơn trong cách xưng hô.

– Mà nè! Con gà bé nhỏ và tội nghiệp kia. Mấy ông ấy còn tìm và rủ rê gì con gà nữa không?

– Có chứ anh! Sau này mấy ông ấy cứ tìm đến em hoài. Để tránh những câu mời mọc và dụ dỗ của mấy ổng nên em kể chuyện vui cho mấy ổng nghe. Anh Thuận biết hôn, để em kể chuyện này cho anh nghe vui lắm. Có ông… Bắc kỳ kia nói: Này! Đừng làm anh buồn nhé! Đố anh Thuận biết ổng ngụ ý nói gì?

– Thì… đừng làm cho ổng buồn mà phải làm cho ổng vui. Chắc ổng muốn em…

– Em biết ngay là anh không hiểu mà. Buồn có nghĩa là nhột ở ngoài Bắc. Đừng làm anh buồn là đừng làm anh nhột đó. Lúc đầu em cũng không hiểu nên em nói lại: Em đang kể cho mấy anh nghe chuyện vui mà buồn hả?

Tôi nhìn Thúy và cười thật vui. Lần đầu tiên tôi được nghe… buồn là nhột.

– Thế rồi mấy ổng có cho em tiền không?

– Có, nhưng em không lấy. Riết rồi mấy ổng nắm tay nắm chân em làm em sợ quá nên sau này khi em vừa thấy bóng dáng mấy ổng là em làm như em đang say vậy. Mấy ổng nhìn em một lúc rồi bỏ đi hết. Có lẽ mấy ổng nghĩ em là con gà bị bệnh… hát năm en nờ một.

Thúy bỗng nhìn ngay mắt tôi và ngập ngừng một lúc rồi hỏi nhỏ:
– Em muốn hỏi anh…

Thúy ngưng nói và nhìn tôi như không muốn nói tiếp. Tôi biết cô bé muốn hỏi điều gì rồi nhưng tôi bắt cô bé phải tự nói ra.

– Này, con gà bé nhỏ tội nghiệp kia. Cô muốn hỏi gì tôi thì cứ hỏi đi chứ sao lại ngập ngừng. Tôi rất hiểu những người như cô nên cũng rất thông cảm.

– Em chỉ muốn hỏi là… bộ anh cũng đang đi tìm gà để đá đó hả?

-Tôi biết cô sẽ hỏi tôi câu đó mà. Cũng… có thể lắm vì tôi vẫn còn đang sống độc thân mà. Nhưng không phải lúc này.

*

Saigon đang sửa soạn đón thêm một mùa Noel và năm mới dương lịch đến với mọi người. Mùa Noel năm nay ở Sàigòn mọi người vẫn sống trong khổ cực và lo âu. Người Saigon cũng đang cố quên những nỗi khổ đau lụt lội và mất đất; cũng cố quên những bất công vẫn đang xảy ra hằng ngày để hướng về cuộc sống ngày mai. Nhưng, đi đến đâu, đến bất cứ nơi nào tôi cũng nghe người Sàigòn nói về sự tham nhũng nay đã thành sẹo cùng nỗi buồn bị người đàn anh phương Bắc ăn hiếp và bắt chẹt đủ điều. Nhà cầm quyền vì muốn lấy lòng, nên đã phải miễn visa cho hơn một tỷ người đó muốn ra vào nước Việt Nam lúc nào thì tuỳ ý. Nhưng, với vài triệu người cùng giòng giống cùng màu da và cùng ngôn ngữ thì luôn bị hạch sách, phải xin xỏ và phải chịu nhiều điều kiện.

Tôi vừa từ trong một cái chòi lá rách nát của một người bạn ngày xưa nay ở vùng ngoại ô xa lộ Biên Hòa đi ra. Hiện tôi đang lang thang trong thành phố sắp về đêm nhìn thiên hạ đi ngắm nhìn các cửa hàng. Vừa bước đi tôi vừa nghĩ đến thân phận người bạn mới quen này. Anh đã có một thời gian dài trên năm năm cầm súng chiến đấu trong đơn vị Tổng trừ bị nên anh có mặt gần như ở khắp các chiến trường thuộc bốn quân khu. Anh đâu có ngờ số phận đen đúa đã đến với anh trong những ngày sau cùng khi chiến trận đã gần tàn và anh phải bị bỏ lại hai chân ngay ven đô Saigon. Mấy năm qua anh sinh sống với nghề bán thuốc lá lẻ ngay trước quán rượu mà tôi thường đến vào mỗi cuối tuần. Anh bắt đầu sống bằng nghề bán thuốc lá sau khi người vợ của anh qua đời. Anh tâm sự trong nước mắt: “Vợ tôi đã giấu tôi để đi làm gái, làm gà anh à. Vợ tôi làm gà để kiếm tiền nuôi tôi và chữa bệnh cho tôi. Bệnh tôi vừa khá hơn một chút thì cũng là lúc vợ tôi bị mang bệnh và qua đời. Vợ tôi bị bệnh…”

Anh nấc lên từng cơn và không nói được hết câu. Tôi không muốn hỏi và cũng không muốn nghe tiếp hết câu chuyện vì tôi hiểu người đàn bà đã hy sinh cả cuộc đời để lo cho người chồng tàn tật thay vì bỏ rơi đã chết vì bệnh gì. Sau ngày ngưng tiếng súng, thành phần chịu nhiều đau thương tủi nhục và bị đày đọa nhất, là những người lính bị thương tật bị hất hủi và bị kỳ thị của nhà cầm quyền có tiếng man rợ nhất hành tinh này.

Tôi bỗng nghĩ đến Thúy, nghĩ đến những lời tâm sự thật dễ thương của cô ta và như vậy có lẽ tôi sẽ ghé lại quán rượu vì từ hai tháng qua tôi cũng chưa gặp lại Thúy.

Khi cách quán rượu khoảng năm mươi thước. Tôi nhìn thấy “con gà móng đỏ” thật dễ thương đang dung dăng tay trong tay với một anh chàng trông khá trí thức trên đường phố.

Tôi vừa quay lưng định lẫn tránh thì Thúy đã nhìn thấy tôi.

– Anh Thuận! Anh Thuận!

Tôi làm bộ ngơ ngác nhìn quanh và khi nhìn thấy “con gà” dễ thương thì tôi làm như vui mừng và reo lên:

– Thúy! Lâu quá mới gặp lại em. Em khỏe không?

“Con gà” chúm cái môi lại làm điệu.

– Mới có… hai tháng mà lâu quá cái gì chứ. Em giới thiệu với anh đây là người mà em đã nói với anh.

Tôi quên mất câu chuyện về anh chàng này, nhưng tôi cũng đưa tay bắt tay anh chàng. Quay qua người đàn ông bên cạnh, “con gà” nói:

– Anh Đức-Phổ biết hôn, anh Thuận là người mà em gặp và nói chuyện lúc đi tìm anh đó.

Thúy nhìn qua tôi và lộ vẻ xúc động.

– Em đến quán rượu tìm anh Thuận hoài mà không gặp. Em tưởng sẽ không bao giờ còn gặp lại anh nữa.

– Còn sống ở thành phố này thì có ngày chúng ta vẫn còn gặp lại nhau chứ.

– Bởi vì tụi em không còn sống ở đây bao ngày nữa nên sợ sẽ không gặp lại anh.

Và như không để cho tôi thắc mắc lâu,Thúy nói tiếp:

– Tụi em sắp rời khỏi đây rồi anh Thuận ơi. Em sẽ theo anh Đức-Phổ ra sống ở ngoại quốc. Anh Thuận biết hôn, nếu không gặp lại anh Đức-Phổ thì không biết rồi cuộc đời của em sẽ trôi nổi ra sao và trôi giạt về đâu. Với cái xã hội như thế này thì rồi ra tất cả những người con gái như em sẽ trở thành gà móng đỏ hết; phải làm gà mới có thể sống được anh Thuận à.

Tôi thân mật hỏi Đức-Phổ:

– Anh Đức-Phổ và Thúy sẽ đi đâu?

Con gà dễ thương lanh lẹ trả lời:

– Tụi em sẽ đến sống ở Hà-Lan.

– Đến đâu?

– Hòa-Lan anh Thuận à – Đức-Phổ lên tiếng đở cho Thúy.

Tôi lặng người đi một lúc vì xúc động. Tôi như cảm thấy sắp bị mất một vật quý đang nắm trong tay, tôi sắp phải xa người con gái mà tôi rất quý mến. Tôi nhìn đôi vợ chồng trẻ đang hạnh phúc mà nghĩ đến người bạn làm lính chiến năm xưa bị tàn tật mà tôi vừa đến thăm. Biết bao con người, biết bao gia đình vẫn đã và đang còn quằn quại trong cuộc sống khốn nạn tối tăm hôm nay chỉ vì ánh mặt trời đã bị che khuất bởi những tòa nhà cao tầng mà hơn bốn mươi năm dài đằng đẳng mới dựng lên được.

Thấy tôi im lặng nhìn người qua lại trên đường phố, “con gà” Thuý nói:

– Ba anh em mình kiếm quán nước nào vào ngồi nói chuyện đi anh Thuận. Anh Thuận hôm nay sao ít nói quá và hình như anh có chuyện gì làm cho anh buồn phải không?

Tôi nhìn Thúy và Đức-Phổ đang chờ đợi tôi đáp ứng lời mời. Tôi thầm mừng cho Thuý vì trong thời gian sắp tới đây cô sẽ có những tháng ngày vui hơn và không còn lo buồn nữa.

– Anh vừa đến thăm anh bán thuốc lá trước quán rượu. Thấy tình cảnh của anh ấy làm anh cũng buồn. Cám ơn lời mời của em, nhưng anh có một chút công việc cần phải làm ngay. Chúc hai bạn luôn được hạnh phúc bên nhau.

Tôi bước lên một bước cho gần sát với “con gà” hơn và nói nhỏ vào tai nàng:

– Vĩnh biệt con gà bé nhỏ và rất dễ thương của anh.

Tôi quay lưng bước đi và ngay lúc đó tôi nghe rất rõ Đức-Phổ hỏi Thúy:

– Con gà bé nhỏ và rất dễ thương của anh? Bộ em… đá với anh ấy rồi hả?

Tôi không quay lại vì tôi biết anh chàng Đức-Phổ hỏi câu hỏi đó chỉ là muốn người yêu phải đính chánh với mình mà thôi.

Trên đường xe cộ chạy qua lại như mắc cửi. Tôi bước vào tiệm bánh Như-Lan ở khu chợ cũ mua chai rượu chát, một ký thịt nguội và hai ổ bánh mì. “Đêm nay mình sẽ vui suốt đêm cùng người bạn tàn tật. Thật ra thì mình cũng bị tàn tật, chỉ có điều con người không nhìn thấy được thôi. Tâm hồn mình, trái tim mình có lành lặn gì đâu từ hơn bốn mươi năm qua.

Tôi ngoắc chiếc tắc-xi vừa trờ tới. Tôi bước vào xe và nói địa điểm đến với người tài xế rồi dựa lưng vào ghế và nhắm nghiền hai con mắt lại. Tôi không muốn nhìn cái thành phố có quá nhiều tệ nạn cướp giựt và giết người xảy ra từng phút từng giờ. Tôi đang cố hình dung lại cái thành phố yêu kiều và êm đềm của tôi ngày xa xưa! ./.

Topa ( Hòa-Lan )

Đã xem 4482 lần

Chân thành cảm ơn tác giả hoặc quý vị nào đó đã đăng bài viết này lên Quán Văn.

[ Thành viên mới xin ĐĂNG KÝ ]
[ Thành viên ĐĂNG NHẬP ] để đăng bài
(Quý vị sẽ nhìn thấy cách chỉ dẫn đăng bài.)

Máy chiếu VPL-DX240 XGA

Chuyên phân phối MÁY CHỦ DELL POWEREDGE T30 E3-1225 V5

Phân phối thiết bị mạng Cisco FULL mã

Máy in hóa đơn, máy in bill PRP-085 Giá hot

NỆM CAO SU KIM CƯƠNG TỔNG HỢP KHUYẾN MÃI TẶNG GỐI

Thuốc diệt GIÁN thần kỳ

Nhà Hàng SÀI GÒN PHỞ TOMBALL, TX CẦN NGƯỜI

Cần Sang Nhà Hàng Phở Vùng TOMBALL, TX

Bán xe Toyota Camry 2004. 2.4 mới cứng. Hệ thống máy móc tân tiến cùng dàn video từ nước ngoài

Cần bán 4 lô đất khu du lịch Cam Ranh và Diên An – Khánh Hoà

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách