Topa – Hư Ảo

Không biết bắt đầu từ lúc nào mà hắn cứ đi lang thang từ ngày này qua ngày khác khắp thành phố từ hang cùng đến các ngõ hẻm, từ sáng sớm tinh mơ cho đến tối mịt lúc đèn đường đã lên từ lâu… hắn vẫn còn đi. Hắn đi từ khi mà nhiều người vẫn còn đang say sưa giấc nồng trong chăn êm nệm ấm. Những ai đã từng đến chợ Sàigòn, chợ Tân Định, chợ Bà Chiểu, chợ Gò Vấp, và, xa hơn một chút là chợ Bình Tây ở tuốt luốt trong Chợ Lớn… cũng đều nhìn thấy hắn.

Hắn hoàn toàn không, hoặc, chưa điên. Nhưng, hắn có tật vừa bước chân đi miệng lại vừa nói lảm nhảm không thành tiếng như người điên vậy. Mà, đầu óc của hắn thì vẫn còn sáng suốt lắm. Để chứng minh với mọi người là mình hoàn toàn không điên, vì vậy những khi có đông đảo người qua kẻ lại ở những nơi mà hắn đang đứng, thế là hắn liền lớn tiếng với giọng nói oang oang về những chuyện thời sự, về kinh tế, về xã hội bên trong nước cũng như ở ngoại quốc đã và đang xảy ra; hắn nói luôn cả về cộng đồng người Việt ở hải ngoại nữa. Hắn nói đủ mọi thứ đề tài để nếu ai đó muốn hỏi, hắn sẽ trả lời cho mọi người hiểu là hắn không điên.

Mặc dù với thiện chí như vậy, nhưng từ trước đến nay vẫn chưa có một ai muốn, hay rảnh rỗi để kiên nhẫn đứng nghe hắn nói chuyện, hoặc hỏi hắn điều gì; vì mọi người vẫn luôn cho hắn là thằng điên. Có lẽ cũng vì hai con mắt của hắn cứ hay nhìn thẳng vào mặt những người phụ nữ; tuy nhìn với ánh mắt thật hiền từ như là ánh mắt của kẻ đang van xin cầu khẩn. Cái nhìn của hắn không làm người bị nhìn khó chịu. Nhưng, thái độ đó có vẻ sỗ sàng khi nhìn chằm chặp vào mặt những người phụ nữ xa lạ thì không một ai có thể chấp nhận được, nhất là những viên công an. Hắn cũng biết như vậy, nhưng không thể làm khác được vì, có nhìn như vậy hắn mới tìm ra điều muốn tìm. Hắn đã nói với mọi người như vậy nhưng họ không chấp nhận. Có những người phụ nữ đang đi trên đường thình lình bị hắn chận lại hỏi chuyện và rồi người phụ nữ đó cũng sẽ vui vẻ trả lời lại với hắn thật đàng hoàng rồi mới bỏ đi. Thỉnh thoảng hắn cũng gặp phải những người phụ nữ nhìn lại ngay mặt hắn với đôi con mắt giận dữ như nhìn phải một tên bất lương, một tên ăn cắp hay móc túi, nhưng rồi kết cuộc lại, những người phụ nữ đó cũng sẽ đổi thái độ từ giận dữ sang cười vui với hắn.

Thật ra thì hắn cũng không biết nhà của hắn ở đâu và người ta thích gọi hắn là thằng vì người ta nghĩ hắn bị điên điên khùng khùng. Tuổi đời của hắn cũng đã lớn rồi, cũng đã năm mươi bảy chứ còn nhỏ nhoi gì nữa đâu. Vậy mà người ta vẫn gọi hắn là thằng thế mới lạ kỳ chứ. Nhiều người nêu thắc mắc: “Thế đêm đến mày ngủ ở đâu?” Hắn không muốn cho họ biết về điều đó, nhưng mấy tay công an thì biết hắn ngủ ở đâu, dĩ nhiên là như vậy vì… công an mà. Rình rập là nghề của chàng mà.

Thời khóa biểu của hắn không bao giờ thay đổi. Cứ khoảng bốn năm giờ sáng là hắn đã có mặt ở chợ Bà Chiều, nhưng có khi thì ở chợ Ông Tạ, có khi thì ở tận chợ Bà Quẹo vân vân. Vừa đi hắn vừa nói lớn cho mọi người biết là hắn có vợ, điều đó rõ ràng như hai với hai là bốn và cũng chắc như đinh đóng vào cột là hắn có vợ. “Vợ tôi còn rất trẻ nhưng kể từ khi thằng tài xế chở vợ tôi đi mua thức ăn thì cả hai, cho đến nay vẫn chưa thấy về.”

– Này chị kia!

Hắn chận một người phụ nữ đẹp đang vội vã bước đi trên đường. Người phụ nữ nghe hắn gọi lập tức dừng chân lại ngay. Phải dừng chân lại ngay vì làm sao người phụ nữ đó biết hắn là ai trong thời buổi này, thời buổi gì mà con người xử sự với con người còn hơn là thú vật nữa. Người ta thích doạ nạt thích ra oai với người dân bần cùng nhưng người ta sẵn sàng cúi đầu tới sát đất trước những “người lạ” đến từ phương Bắc. Có những người ăn mặc còn tệ hại hơn hắn nhưng mặt thì cứ vênh vênh váo váo như cáo nhìn thấy gà, vậy mà ai tỏ vẻ khinh khi là người đó mắng chửi ngay vào mặt nào là không có văn minh văn hoá gì cả, nào là tàn dư của đế quốc, nào là bọn đĩ điếm. Nhiều, nhiều lắm… nên người ta sợ.

– Chị có phải là vợ của tôi không? Hay chị là bạn của vợ tôi?

Người phụ nữ đổi sợ thành giận và toan nói những lời nặng nhẹ với hắn nhưng thấy hắn hỏi chuyện rất đàng hoàng và với ánh mắt nhìn thật hiền từ không có vẻ gì muốn làm hại chị, nên chị trả lời:

– Cái ông này… dzô dziên. Tôi không phải là dzợ ông hay là bạn của dzợ ông đâu nhé.

– Chị đừng vội giận. Tôi biết chị có chồng thì cũng như tôi phải có vợ, đúng không nào? Thế thì vợ tôi đâu chị hãy nói rõ cho tôi biết xem nào.

Người phụ nữ nhìn hắn với đôi con mắt thông cảm và kèm theo vẻ thương hại. Có lẽ chị nghĩ hắn bị sa cơ lỡ vận nên thất chí, chị xuống giọng nhẹ hơn trước:

– Chuyện dzợ con của ông thì làm sao mà tôi biết được. Thôi, tôi có chuyện gấp lắm phải đi đây. Ông đi tìm dzợ ông đi và chúc ông nhiều may mắn nhé.

Nói rồi người phụ nữ lắc đầu cùng điểm một nụ cười nhẹ và bước đi tiếp. Hắn nhìn theo người phụ nữ một lúc rồi cũng lắc đầu và cũng bước đi.

Những người phu xích lô và xe ôm thì đã quá quen mặt hắn nên khi chứng kiến cảnh đó họ thường nói với nhau: “Cả nước này bây giờ hễ ra ngõ là gặp người điên ngay. Nhưng, có nhiều người lại cố tình nói khác đi để che giấu cái mặc cảm tự ti. Những tên đó mới là người điên nên cho mọi người là điên. Những tên đó vì điên nên muốn biến bọn mình trở thành nghèo hèn hơn xưa.”

– Này anh kia! Nhà anh ở đâu mà cứ lang thang ngoài đường hoài vậy?

Một tên đàn ông có dáng vẻ là công an chìm nên ra oai với hắn như vậy chứ người dân bình thường thì ai rỗi hơi bỏ công hỏi chuyện hắn làm gì cho thêm phiền phức và mất thời giờ.

– Nhà tôi là đây! Anh cũng đang ở trong nhà tôi thế mà anh lại hỏi nhà tôi ở đâu là thế nào. Nhà tôi rộng bao la nên mọi người đều có thể ra vào tự nhiên được mà. Thậm chí người ta còn cho phép “người lạ” được tự do ra vào nhà tôi mà không cần xin phép đấy.

– Anh là thằng điên mà cũng biết lập luận ra trò đấy chứ. Dưới bầu trời này, vùng đất này, anh cho là nhà của anh chứ gì?

– Đúng như vậy. Chính các anh là những thằng điên nên mới ngăn cản những người muốn về lại nhà này. Người ta muốn về thì các anh lại không cho, hoặc cho thì lại bắt ép người ta phải xin xỏ này nọ. Các anh có biết làm như vậy là không bao giờ có thể nói chuyện hòa giải hòa hợp mà lại gây thêm thù và chuốc thêm oán hay không?

– Này, đừng nói năng vô trật tự như thế nhé. Liệu hồn đấy! Có nhà thì cứ về chứ ai cấm cản gì. Bắt phải xin xỏ này nọ là để dễ làm thống kê mà thôi. Anh phải hiểu cho rõ ràng là ai được quyền lãnh đạo, ai được phép làm chủ và ai được phân công quản lý mà. Điên thì cũng vừa vừa thôi chứ không thì chúng tôi cũng có cách làm cho anh phải tỉnh lại ngay đấy.

– Anh điên thì anh lại nói tôi điên là thế nào. Tôi chỉ bị quẩn trí một chút vì con vợ trẻ đẹp của tôi ra đi cho tới nay mà sao vẫn chưa thấy quay về nên tôi phải đi lang thang tìm, vậy mà mấy người lại cho tôi điên à? Này chị kia! Chị có nghe người này vừa nói gì không?

Hắn chận một người phụ nữ có dáng vẻ nhà quê lại để hỏi chuyện. Tội nghiệp chị đàn bà nhà quê đã giật nẩy mình lên khi nhìn thấy hắn, người đàn ông hoàn toàn xa lạ gọi chị. Chị dừng chân nhìn hắn chờ đợi.

– Tôi hỏi chị có nghe người đàn ông khi nãy nói gì không mà chị lại cứ trơ mặt ra nhìn tôi là thế nào?

– Tôi không để ý, tôi không nghe gì cả.- Chị nhà quê có vẻ sợ thật.

– Chị có biết vợ tôi ở đâu không?

Chị đàn bà nhà quê thoáng ngạc nhiên và rồi chị vừa cười vừa nói:

– Anh qua Mã Lai, anh qua Campuchia, anh qua Đài Loan, qua Hàn Quốc mà tìm. Ở dưới quê tôi đàn ông như anh mất vợ thiếu gì. Anh có nghề ngỗng gì không?

– Tôi từng là chủ một cơ sở thương mại nhưng…

– Nhưng bất tài nên làm ăn thua lỗ phải không?- Chị nhà quê vừa bỏ đi vừa nói lớn hơn cho hắn nghe:

– Như vậy bị vợ bỏ là đúng lắm rồi đó nghen.

Hắn bước mau theo chị đàn bà nhà quê để hỏi tiếp:

– Tại sao chị nói như vậy là đúng?

Chị đàn bà nhà quê đứng lại và nhìn trước nhìn sau rồi mới nói nho nhỏ đủ cho một mình hắn nghe:

– Chỉ có một mình anh là không biết thôi chứ cả nước này ai ai mà không biết là, “thằng chả” qua tới tận bên đó chiêu dụ những tay giàu có là bên đây có rất nhiều gái đẹp, như vậy thử hỏi còn người phụ nữ nào chung tình với những người chồng hay người yêu có hoàn cảnh chẳng may như anh không. Đó, gái đẹp được đem quảng cáo với các nước chứ có ai quảng cáo cái gì khác đâu.

– A!- Hắn la lên đầy vẻ thích thú. – Chị coi vậy mà nói chuyện nghe được đó nha. Tôi thấy chị có vẻ nhà quê lắm vậy mà cũng theo dõi tin tức thời sự nữa hé. Tôi hy vọng là chị sẽ tìm được vợ tôi lại cho tôi đó nghe.

– Tôi là giáo viên cấp hai mới bị cho nghỉ việc vì tôi cứ bỏ lớp để đi tìm em gái tôi mà không biết nó còn ở trong xứ hay đã đi ra nước ngoài rồi.

– Em gái chị… hay là em chị đã rủ rê vợ tôi… cũng không chừng.

– Bọn giang hồ thì chuyên đi lùng gái đẹp vì được bao che và ăn chia với những tay đồ tể mà người ta gọi là VIP để đưa các cô gái qua Trung Quốc… Tôi nghĩ em tôi cũng bị gạt đưa đi mất tiêu rồi. Bây giờ tôi phải đi tìm em tôi đây. Chào anh. Chúc anh may mắn và mau tìm lại được vợ anh.

– Khoan đã. Chị cho tôi hỏi thăm, chị đã có chồng rồi phải không? Mà chị tên gọi là gì?

– Tôi tên Sáu. Võ Thị Sáu. Tôi… có chồng rồi. Chồng tôi tên Hoàng Văn Thái nhưng… chết rồi. Chồng tôi nói đi tìm em tôi rồi sau đó tôi nhận được tin là chồng tôi đã bị giết chết.

– Hay… chồng chị đã đi với vợ tôi nên bị giết? Vợ tôi đưa một người đàn ông lạ hoắc vào làm tài xế rồi cả hai đã… biến mất tiêu luôn.

– Làm nhỏ ăn nhỏ thua nhỏ. Làm lớn ăn lớn thua lớn. Gạt gẫm nhau và tham nhũng cứ như là chuyện bình thường vì đạo đức của con người đã quá sa đọa ngang tầm với loài thú; bộ anh không biết sao?

– Tôi không cần biết điều đó vì chính tôi cũng gian dối mà. Đã làm thương mại thì có ai là người ngay thẳng đâu. Mua một bán mười mà. Có thể chồng của chị chính là tôi đây nhưng chị vì quá lo cho em gái mà quên tôi rồi.

– Anh nói chuyện khôn quá. Anh cứ đi tìm vợ anh đi. Sáu tháng nữa mà anh vẫn không tìm ra vợ và tôi không tìm ra em gái thì lúc đó tôi sẽ chịu làm vợ anh.

Nói rồi người đàn bà nhà quê cười lên khanh khách và bỏ đi vào trong chợ.

***

Trời mưa kéo đến thật mau làm cho hắn luống cuống chạy đến đụt mưa dưới gốc cây cổ thụ thật lớn trong vườn Tao Đàn. Ngồi co ro dưới gốc cây, hắn nhìn quanh quẩn với cặp mắt thất thần và tự hỏi vì sao mình vẫn đi và vẫn tìm một hình bóng của quá khứ mà mình thương yêu nay đã xa lìa. Cái xã hội mà mình từng sống qua là một xã hội có nhân văn và nhân bản nay đã đâu rồi và mình tin rằng rồi thì mình sẽ tìm lại được những gì đã mất ngày hôm qua bởi vì tự trong trái tim mình, mình tin ở lẽ công bằng của trời đất. Hắn chưa bao giờ có ý muốn hại người nào hay có ý nghĩ sẽ làm hại con vật nào.

Một nhóm người đang cuống cuồng tìm đủ mọi phương cách để thóat ra khỏi ngõ bí nhưng họ như những con cá bị mắc lưới nên hễ càng vùng vẫy thì càng bị siết chặt hơn.

Mưa bắt đầu rơi xuống như trút nước. Một lũ trẻ con trần truồng đang chạy giỡn vui đùa và dùng chân đá vào các vũng nước làm nuớc văng tung tóe vào gốc cây nơi hắn đang ngồi. Lũ trẻ con hồn nhiên đùa giỡn và không bận tâm về những giọt nước văng vào người hắn. Nhìn lũ trẻ chạy nhảy trong mưa, hắn chợt nghĩ đến thân phận con người trôi qua mau như những ánh sáng sấm sét chợt chớp lóe lên rồi vụt tắt, nhưng con người lại là động vật độc ác nhất như tiếng sấm sét kia đã làm cho mọi người sợ hãi và đôi khi đã cướp đi những mạng sống. Nhưng, đồng thời con người cũng là những động vật nhân ái nhất nếu trong người có mang trái tim của con người. Hắn căm thù sự tàn bạo mà một số người đã và đang hành xử với những người nghèo khó như những con dã thú. Những tấm thân tàn tạ rách nát như hắn đây có gì để mà lo sợ và để căm thù. Người ta vẫn nuôi mãi sự thù hận với cả những con người mà chính miệng người ta thường rêu rao là phải bỏ qua hận thù để nhìn về phía trước cùng nắm tay xây dựng lại đất nước xây dựng lại quê hương. Hắn lẩm bẩm: “Đừng nghe những gì tụi nó nói, hãy nhìn những gì tụi nó làm.”

Đám trẻ con đang chơi đùa dưới mưa nhưng thình lình hắn nhìn thấy một nhóm năm sáu đứa đang vây đánh một đứa. Thằng bé cô thế cố thoát khỏi vòng vây nhưng chạy về phía nào nó cũng bị chận đánh. Cuối cùng khi bọn kia bỏ chạy hết thì hắn nhìn thấy thằng bé đã nằm bất động. Người người qua lại trên đường phố nhìn thằng bé bị đánh nằm đó như nhìn một đống rác hôi thối nên né tránh qua một bên. Tất cả mọi người điềm nhiên tiếp tục bước đi như không hề hay biết gì về sự thể đang xảy ra trước mặt. Một người ngoại quốc, một bà đầm dừng chân bên thằng bé. Bà cúi xuống nhìn nó rồi đứng lên nhìn quanh và đưa tay ngoắc một chiếc tắc xi vừa chạy đến. Người tài xế tắc xi ẵm thằng bé vào xe. Bà đầm cũng chui vào ngồi bên cạnh thằng bé rồi chiếc tắc xi chạy đi.

Hắn chợt nhớ ra là hắn không phải ở chốn này. “Đúng rồi, bà đầm… ngày xưa mình đã ở đây và cũng từ nơi vùng đất này mình đã bỏ ra đi từ lâu rồi mà, nhưng sao bây giờ mình lại có mặt ở đây.” Cố bóp trán suy nghĩ để nhớ lại mọi chuyện nhưng quả thật là quá khó khăn. Hắn đứng lên đi tới đi lui dướì gốc cây một lúc và rồi hắn bỗng như được hồi tỉnh lại trí nhớ và liền đảo mắt nhìn khắp chung quanh rồi la lên thật lớn: “Tôi đã nhớ lại rồi, nhớ lại rồi các người ơi. Chính bọn chúng! Chính bọn chúng đã toa rập với nhau để hãm hại tôi, để cướp hết tài sản của tôi. Tôi chính là người bị gọi làViệt kiều đây. Một tên Việt kiều ngu si và mê muội đã nghe lời dụ dỗ của mấy thằng ma cô chuyên dẫn gái để bây giờ tay trắng vẫn hoàn trắng tay đây. Tôi phải tìm bọn chúng để trả thù. Tôi phải trả thù. Phải trả thù…

Hắn đưa cao nắm đấm về phía trước và cắm đầu chạy băng qua con đường Hồng Thập Tự cũ. Một chiếc xe hàng lớn trờ tới và hắn thấy mình bay lên thật cao rồi rớt thật mạnh xuống đường và đầu của hắn bị đập trúng ngay cạnh bệ xi măng bên lề đường làm máu phun ra chảy lai láng khắp cả mặt đường.

Người ta đổ xô đến xem tai nạn thật đông làm tắc nghẽn giao thông. Trong đám đông người đứng xem có một anh xe ôm chỉ vào hắn và nói:

– Tưởng ai hoá ra là thằng cha khùng điên hay đi lang thang tìm vợ đây mà.

Chị bán thuốc lá lẻ trước một quán ăn ngay chỗ xảy ra tai nạn vừa chắp hai tay trước ngực vừa nói:

– Chết như vậy mà lại sướng cái thân, không phải chứng kiến cảnh man rợ cướp nhà cướp đất trong cái thời buổi quỷ sứ lên làm người này.

Một người bán hàng rong từ bên vườn Tao Đàn vừa chen vào đứng cạnh bên hắn cũng nói xen vào:

– Trước khi ổng bị xe đụng tôi nghe rõ ràng ổng vừa chạy vừa nói ổng là tên Việt kiều ngu si bị dụ dỗ.

Anh xe ôm nói tiếp như là người biết rành mọi chuyện.

– Việt kiều bây giờ cũng chẳng là cái thá gì cả đâu chị ơi. Tôi từng chở nhiều thằng Việt kiều già như thằng cha này, đụ mẹ tụi nó kẹo còn hơn kẹo kéo nữa; trả giá cứ như là mấy bà đi mua hàng trong chợ Sàigòn vậy. Thằng cha này ở bên đó chắc thất nghiệp bị vợ bỏ rồi về đây kiếm gái đến khi hết tiền cũng bị gái đá rồi trở nên điên điên khùng khùng cứ tưởng gái là vợ nên lang thang đi tìm hoài.

Chị bán thuốc lá lẻ đảo mắt nhìn mọi người rồi nói:

– Không chừng dám anh đoán đúng là thằng cha Việt kiều này bị gái gạt lấy hết của cải nên hoá điên đây mà. Mấy thằng cha Việt kiều sồn sồn về đây ham gái trẻ bị gạt thiếu cha gì.

Một người đàn ông đi trên chiếc xe du lịch bước đến rẽ đám người hiếu kỳ qua một bên và nhìn vào hắn rồi nói:

– Ông này là Việt kiều bị gái gạt đến mất hết tài sản rồi về tạm trú trong chùa Khánh Anh ở Gò Vấp đây mà. Tôi ở gần đó nên biết ông này.

– Mấy người thuộc bộ phận nào đây? Giải tán ngay lập tức cho tôi.

Mấy tên công an mặt còn non choẹt đáng hàng con cháu của hắn và thân hình thì ốm nhom ốm nhách đang nhảy từ trên chiếc xe công an quận xuống và mặt thì hầm hầm tỏ vẻ hình sự mà trong tay mỗi đứa đều có cầm cây dùi cui và đang cố ra oai với mọi người. Anh xe ôm vừa đạp máy xe vừa hậm hực nói nhỏ với ông đi trên chiếc xe du lịch biết chỗ ở của hắn:

– Thuộc… bộ phận sinh dục chứ bộ phận nào. Đồ ngu như con bò tót mà làm tàng hoài. Sao sấm sét không đánh ngay mấy đứa khoái làm tàng này cho chết mẹ hết đi để đời bớt khổ hơn.

Mọi người tản ra xa hơn một chút để đứng xem những viên công an đang vẽ vẽ trên mặt đường. Người tài xế chiếc xe chở hàng đã bỏ trốn ngay sau khi gây tai nạn.

Hai tiếng đồng hồ sau, chiếc xe cứu thương mới đến đem hắn đi và ngay lúc đó cơn mưa chiều lại đổ xuống và sấm sét vang rền cả thành phố. Nước mưa đổ xuống xối xả mỗi lúc mỗi mạnh hơn làm ngập cả con đường. Chị bán thuốc lá lẻ nãy giờ cầm cái chổi trong tay buột miệng nói cho một mình chị nghe trong nỗi vui mừng:

– May quá! Vậy là tôi khỏi mất công quét cái đống máu kia. Lần đầu tiên tôi thấy sự lợi ích khi đường xá trong thành phố bị ngập lụt./.

ToPa (Hòa Lan)

Đã xem 4691 lần

Chân thành cảm ơn tác giả hoặc quý vị nào đó đã đăng bài viết này lên Quán Văn.

[ Thành viên mới xin ĐĂNG KÝ ]
[ Thành viên ĐĂNG NHẬP ] để đăng bài
(Quý vị sẽ nhìn thấy cách chỉ dẫn đăng bài.)

Máy chiếu VPL-DX240 XGA

Chuyên phân phối MÁY CHỦ DELL POWEREDGE T30 E3-1225 V5

Phân phối thiết bị mạng Cisco FULL mã

Máy in hóa đơn, máy in bill PRP-085 Giá hot

NỆM CAO SU KIM CƯƠNG TỔNG HỢP KHUYẾN MÃI TẶNG GỐI

Thuốc diệt GIÁN thần kỳ

Nhà Hàng SÀI GÒN PHỞ TOMBALL, TX CẦN NGƯỜI

Cần Sang Nhà Hàng Phở Vùng TOMBALL, TX

Bán xe Toyota Camry 2004. 2.4 mới cứng. Hệ thống máy móc tân tiến cùng dàn video từ nước ngoài

Cần bán 4 lô đất khu du lịch Cam Ranh và Diên An – Khánh Hoà

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách