Topa – Khủng Bố

Tôi vừa đặt chân vào trong nhà thì nghe chuông điện thoại của đường giây đặc biệt vang lên từng hồi như thúc giục, làm cho tôi phải vội vàng chạy nhanh đến và cầm ống nghe lên. Từ đầu giây bên kia tiếng của ông chủ nhiệm của tôi, ông chủ nhiệm tờ báo “Lá Chắn”:

– Anh biết tin vụ khủng bố giết người trong quán ăn trên đường 28 vừa xảy ra không?

– Tôi vừa về đến nhà chưa quá một phút. Tôi chưa biết gì cả.

– Vợ chồng Thanh Tâm và người em gái bị bắn chết khoảng hai tiếng trước.

Tôi hốt hoảng hỏi:

– Anh nói vợ chồng anh Thanh Tâm bị bắn ở đâu? Tại sao và ai bắn?

– Bị bắn khi ba người đang ngồi ăn trong quán ăn nhỏ ngay góc đường 28. Còn ai bắn thì tôi chưa biết. Tôi phôn cho anh để nếu có thể, anh đến ngay nơi xảy ra án mạng xem sao.

– Tôi đi đến đó ngay bây giờ và nếu có tin tôi sẽ báo anh biết ngay.

Gác ống nghe lên máy, tôi nghĩ đến anh Thanh Tâm và người vợ rất hiền rất dễ thương của anh. Tội nghiệp cho anh chị quá. Anh là ký giả của tờ báo “Lá Chắn”, anh đã làm việc liên tục từ khi tòa báo khai trương cách nay khoảng mười sáu năm. Anh và tôi rất thân khi tôi về nhận lãnh chức Tổng thư ký của tờ “Lá Chắn”. Tôi biết anh Thanh Tâm có nhiều kẻ thù là người Việt Nam thân cộng chỉ vì anh viết phóng sự điều tra; viết về những công việc làm của những người đã gây hại đến cộng đồng người Việt ở quốc gia nhỏ bé này.

Tòa soạn “Lá Chắn” tọa lạc trên đường 79, cách chỗ vợ chồng anh Thanh Tâm bị sát hại khoảng mười ba cây số. Vụ sát hại vợ chồng anh Thanh Tâm được thực hiện vào đêm những ngày cuối năm Âm lịch khi anh Thanh Tâm đưa vợ và em vợ đi mua sắm. Sau khi mua sắm xong cả ba người đi ăn và, trong khi đang ăn thì bọn khủng bố ra tay.

Mùa đông năm nay không “khắc nghiệt” như những năm tôi mới đến đây. Mùa này khách du lịch vẫn nườm nượp kéo tới đây, một vương quốc có diện tích không rộng mà dân cư thì đông, nhưng thắng cảnh thì đẹp vô cùng. Trong quốc gia nhỏ bé này có khoảng hơn sáu mươi ngàn người Việt tị nạn cộng sản, cộng với khoảng mười sáu ngàn người Việt đến từ các nước Đông Âu; đến từ Hà Nội và Saigon sau này. Tuy cộng đồng người Việt Tị nạn cộng sản không nhiều nhưng lại rất đoàn kết và, cũng vì vậy mà người Việt đã xuất bản được một tờ báo tiếng Việt mà mỗi ngày phát hành được đến trên tám ngàn tờ.

Những bài phóng sự  của anh Thanh tâm viết về người Việt, theo tôi, hoàn toàn đúng. Anh viết:  “Người Việt Nam mà đa số đến từ Hà Nội đã làm những công việc phạm pháp luật như, trồng cây cần sa, bảo lãnh hôn nhân giả, làm lậu và khai gian trợ cấp xã hội… vân vân. Người Việt Nam ra đi sau này đã làm cho thiện cảm của người bản xứ giảm rất nhiều đối với cộng đồng người Việt Nam”. Anh là ký giả có nhiều năm trong nghề nên ông chủ nhiệm đã giao cho anh viết phóng sự điều tra, và, cũng vì anh nhận được tin tức từ sở cảnh sát thành phố rất sớm nên tờ báo luôn có được những tin sốt dẻo và chính xác; nhờ vậy mà được cộng đồng người Việt tin tưởng và ủng hộ. Tuy nhiên, trong cộng đồng người Việt Nam đến định cư tại quốc gia này sau những biến cố xảy ra từ Đông Âu thì thiếu gì những tên cán bộ Hà Nội trà trộn theo với mục đích nằm vùng để chờ cơ hội khủng bố cộng đồng.

Trước khi vợ chồng anh Thanh Tâm bị ám sát thì cũng có một ông nhà văn người Việt có bút danh Tình Em, từ một quốc gia lân cận đến đây du lịch và đã bị đánh bằng cây sắt từ phía sau đầu đưa đến bại liệt, rồi sau đó một thời gian thì qua đời. Cho đến nay tên tuổi của người đã hãm hại ông nhà văn Tình Em vẫn chưa bị đem ra ánh sáng.

Thành phố mà tôi đang định cư thì tất cả những con đường lớn, nhỏ, kể cả những con hẻm, đều được đặt tên bằng những con số. Thành phố này được hình thành vào thế kỷ thứ mười bốn, vốn là vùng đất hoang và nhiều sình lầy. Những người đầu tiên đến khai phá đã đặt tên những con đường mới mở bằng những con số và giữ luôn từ đó đến nay không thay đổi.

Đêm thứ bảy 06 tháng 2 năm 2016 nhằm ngày 28 tháng 12 âm lịch năm 2015; trên con đường số 28 là một đêm êm ả và tĩnh lặng hơn những đêm trước vì không có gió và tuyết, vốn gần như thường có vào mùa này. Khoảng hai mươi giờ ba mươi vợ chồng anh Thanh Tâm và người em gái đang ngồi ăn uống thì đột nhiên xuất hiện một người có vóc dáng nhỏ nhắn như người Châu Á bước vô trong tiệm và đi đến bàn của anh chị rồi rút súng bắn ba phát vào đầu ba người. Hung thủ sau đó đã biến mất vào màn đêm. Lúc đó đồng hồ trong tiệm ăn chỉ hai mươi giờ ba mươi chín phút. Hans De Boer, tên người chủ quán ăn lúc đó đang đi từ dưới bếp lên nên khi nghe tiếng súng ông đã kịp nhìn thấy lưng tên hung thủ và ông liền phôn cho cảnh sát. Năm phút sau cảnh sát đến và không lâu sau đó xe cấp cứu cũng đến nhưng cả ba người đã chết vì viên đạn bắn ngay đầu làm vỡ sọ của cả ba.

Khoảng hai tuần trước vợ chồng anh Thanh Tâm và tôi cùng đi dự đêm văn nghệ mừng xuân Bính Thân do Cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản ở đây tổ chức ngày thứ bảy 23 tháng 1 năm 2016… Thế mà nay anh chị đã không còn nữa.

Vụ khủng bố giết người đã làm cho người bản xứ tức giận nhiều. Thành phố này vốn từ lâu có tiếng hiếu khách và rất thanh bình, nhưng những băng nhóm tội ác của người thiểu số trong thành phố mỗi ngày mỗi gia tăng mà chính phủ đã có kế hoạch dọn sạch sẽ các băng nhóm đó nhưng vẫn chưa dọn sạch hết được .

Qua nhiều ngày phân tích tỉ mỉ, tôi xác định hung thủ là tên giết người chuyên nghiệp cùng băng đảng với tên đã giết ông nhà văn Tình Em trước đây. Vật chứng duy nhất mà cảnh sát có được chỉ là ba vỏ đạn. Theo ông chủ quán ăn tên Hans De Boer thì khi nghe tiếng súng ông đã kịp nhìn thấy một người đàn ông cao khoảng một thước bảy mươi độ khoảng ba mươi đến ba mươi ba tuổi, dáng người là người Châu Á, đang chạy đến chiếc xe màu đen hiệu Volkswagen. Ông nhìn thấy trong xe còn có hai người nữa. Một người là tài xế và một người ngồi bên cạnh. Hung thủ mở cửa sau bước vô và chiếc xe liền chạy mất. Vì quá sợ nên ông Hans đã không kịp nhìn số xe.

Tôi tin vụ khủng bố này là do băng đảng người Việt có tên “Cái Liềm” đã thực hiện. Cán bộ Hà Nội đến từ các quốc gia Đông Âu trước đây đã thành lập hai đảng, một đảng tên “Cái Búa” và một đảng tên “Cái Liềm”. Hai đảng đều bí mật nhận lệnh từ đảng cộng sản trong nước để khủng bố cộng đồng người Việt tị nạn cộng sản. Và, nếu như trong nước có sự thay đổi thì hai đảng này sẽ trở về hoạt động như là hai đảng… đối lập cuội. Sau này vì muốn dễ thống nhất chỉ huy nên lệnh từ trong nước bắt buộc hai đảng phải sáp nhập lại và chỉ còn đảng “Cái Liềm” mà thôi.

Đảng viên đảng “Cái Liềm” thường xâm trên ngực phải huy hiệu cái liềm cùng chữ: “C. L.” bên dưới huy hiệu. Những người của đảng này khi gởi thư hăm dọa đến toà soạn “Lá Chắn” họ cũng công khai hình cái liềm và hai chữ “C.L.”

***

Đã mấy tháng trời trôi qua rồi mà vụ khủng bố giết vợ chồng anh ký giả Thanh Tâm và người em vẫn chưa đưa được hung thủ ra ánh sáng. Một hôm tòa soạn nhận được một lá thư gởi đích danh tên tôi. Theo con dấu của bưu điện thì bức thư đã được gởi đi từ Hoa Kỳ. Bức thư được in ra từ máy computer, và, người viết tự  nhận là người đã đánh ông nhà văn có bút danh Tình Em. Người này cho biết đó là lệnh trừng phạt từ Bộ Công an Việt Nam mà ông phải thi hành. Bức thứ viết:

– … Nhân vụ án mạng xảy ra từ mấy tháng trước mà gia đình ông bà ký giả Thanh Tâm là nạn nhân, đã làm cho tôi phải viết bức thư này gởi đến ông.

Những năm tháng xa xưa khi tôi còn đang là cậu học sinh bậc trung học, thì ông nhà văn Tình Em đã rất nổi tiếng và rất giàu có. Ông ấy nổi tiếng vì viết về những thân phận của những con người bị xã hội ruồng bỏ và bị khinh miệt hiện đang phải sống những ngày lây lất trên hè phố Saigon, trong các khu ổ chuột hoặc dưới những cây cầu. Những nhân vật của ông nhà văn tuy không có học nhưng khi hành động thì rất nghĩa hiệp và rất tình người. Vì thích văn của ông nên tôi đã có nhiều ngày nhịn ăn nhịn uống để có tiền mua những quyển sách của ông viết và, cũng đã bỏ nhiều buổi học để ngồi đọc. Với cái tuổi còn quá trẻ và háo thắng của tôi, tôi đã xúc động thật nhiều về những nhân vật của ông nhà văn và, tôi cũng muốn trở thành người hùng như những nhân vật đó. Để thực hiện mộng ước được làm anh hùng nên tôi đã theo Việt cộng. Tôi theo Việt cộng vì tôi nghĩ mình sẽ làm được nhiều việc hữu ích cho đồng bào nghèo khổ. Nhưng rồi… Cái bút danhTình Em có lẽ sẽ mãi mãi ở trong tim tôi, và trong tim hằng triệu triệu người miền Nam, nếu như ông nhà văn Tình Em ngưng viết sau ngày mất Saigon. Thế nhưng ông vẫn tiếp tục viết. Ông viết và ông chửi tất cả. Ông chửi Việt cộng rồi ông chửi luôn chính quyền miền Nam là bọn ngụy. Ông chửi các anh chiến sĩ đã từng chiến đấu ngoài tiền tuyến và hy sinh tính mạng để cho ông được yên lành ngồi viết và được nổi tiếng… là bọn ngụy quân. Ông cho mình là người bị phản bội để rồi bị Việt cộng bắt bỏ tù đày ải, nên ông có quyền chửi. Ông viết: “Trước khi mời cộng sản chiếm Saigon, người Mỹ đã tận dụng các hệ thống tuyên truyền vĩ đại của mình để hù dân tộc Việt Nam, rằng, cộng sản sẽ giết hết dân Saigon, sẽ có “biển máu” ở miền Nam. Vân vân. Do đó bọn thống trị hèn mọn, bọn tướng lãnh đào ngũ, bọn dân biểu, nghị sĩ bù nhìn, bọn làm giàu bằng chiến tranh, bọn lãnh tụ xôi thịt… đã cuốn gói chạy thật nhanh, dù bị lính Mỹ đạp đá như súc vật, ở phi trường Tân Sơn Nhất (ông không viết Tân Sơn Nhứt chứng tỏ ông cũng không thông lắm) và ở Tòa Đại Sứ Hoa kỳ…”.

Người tị nạn cộng sản sau khi đã yên ổn nơi ăn chốn ở nhưng vẫn không quên đồng bào đang còn ở quê nhà thường xuyên bị khủng bố, thường xuyên bị đàn áp, bị bóc lột, bị cướp đất cướp nhà bởi bọn Việt cộng hèn hạ và dã man… nên tiếp tục chống Việt cộng bằng cách thành lập các tổ chức chống cộng, thì, ông nhà văn Tình Em lại viết: “Đừng tưởng dân chúng còn ham nghe những tiếng nói chết vọng về từ bên kia Thái Bình Dương. Đừng tưởng nữa và nên im lặng”.

Ông còn mỉa mai những tổ chức chống cộng rằng: “Thời đại của chống cộng rầm rộ và ồn ào đã vô hiệu quả. Những hô hoán chống cộng là tiếng nói chết”.  Thế rồi ông chửi những người từng lãnh đạo quốc gia và những cấp chỉ huy đã không ban phát cho ông một chút quyền hành nào nên ông thù hận và gọi theo cách gọi của Việt cộng là ngụy quyền. Ông viết: “Đã vắng mặt chính quyền trên đất nước này, lâu rồi. Chỉ có phỉ quyền và ngụy quyền đúng nghĩa. Một bên ăn cướp, một bên ăn cắp. Cả hai đều là tay sai ngoại bang, cả hai đều tồi tệ đốn mạt…”.

Ông nhà văn Tình Em đã quá bất nhân khi chửi luôn những người đã từng hy sinh chiến đấu ngoài mặt trận nhưng bị trói tay không được cung cấp súng đạn và lương thực để tiếp tục chiến đấu. Ông nhà văn tưởng mình là đại anh hùng nên đã viết: “Hãy nhớ kỹ: Chúng tôi chiến đấu khi các anh đã đầu hàng. Chúng tôi bị bắt, bị còng, bị bịt mắt dẫn vào tù. Còn các anh, các anh đóng tiền nươm nướp ghi tên vào tù, tranh giành sớm muộn, rồi các anh ngớ ngẩn bảo cộng sản lừa gạt các anh, nói học tập mười ngày mà học tập vô thời hạn…”

Ông nhà văn Tình Em còn viết nhiều, nhiều lắm. Ông mạt sát chính quyền và quân đội miền Nam đến không còn một từ ngữ tồi tệ nào hơn nữa. Nhưng, tôi thiết tưởng trưng ra đây bấy nhiêu thôi cũng đã đủ. Và, có thể ông cũng từng nghĩ như những người mà chính tôi đã từng hỏi và được họ trả lời cách tổng quát như sau: “Sự trừng phạt ông nhà văn đốn mạt đó không xuất phát từ những người đã từng đầy ải ông trong bao nhiêu năm khi cướp được miền Nam. Họ không thèm giết ông bởi họ biết ông rất hèn. Người tiểu nhân như ông nhà văn khi bị kẻ thù bức hại liền quay ra oán hận những người ơn đã không tạo cơ hội cho ông thoát ra khỏi Việt Nam để rồi ông phải bị đọa đầy trong lao tù. Trái lại, nếu ông nhà văn là người quân tử thì sẽ thấu hiểu vì sao khi xưa mình được ưu đãi hơn nhiều người, để rồi thông cảm cho những người xưa đó nay cũng phải chịu cảnh trả thù… như mình.”

Kính thưa ông Tổng thư ký báo “Lá Chắn”. Ông có nghĩ như những người mà tôi đã hỏi không? Tôi tin chắc là có vì đó rất là… logic.

Một buổi chiều kia, một buổi chiều thật ảm đạm vì có nhiều mưa và nhiều gió trong cái thành phố mà ông và tôi cùng đang sống. Trong một căn phòng kín có tám đảng viên đảng “Cái Liềm” đang ngồi họp khẩn vì vừa nhận được lệnh khẩn từ trong nước. (Đảng “Cái Liềm” nhận lệnh thẳng từ trong nước để tránh cho Tòa Đại sứ tại đây không bị mang tiếng đã tiếp tay với bọn khủng bố). Lệnh viết: “Đảng nhận thấy tên nhà văn Tình Em đã đến lúc cần phải loại ra khỏi cuộc sống của xã hội. Bốn ngày nữa tên nhà văn này sẽ có mặt tại thành phố “những con số” của các đồng chí trong tư cách là người đi du lịch. Trừ khử hắn trong lúc này thì mọi người sẽ nghĩ thủ phạm chính là những tổ chức của người Việt chống cộng sản, bởi, tên nhà văn đã thường xuyên chửi chính quyền và quân đội miền Nam thậm tệ. Nếu để tên nhà văn tiếp tục sống thì một ngày nào đó, sau khi chửi chính quyền và quân đội miền Nam đã rồi, hắn sẽ tiếp tục chửi đến đảng và các vị lãnh đạo. Hậu quả về lâu về dài là hắn sẽ là nhân chứng để kể lể để tố cáo với các tổ chức quốc tế vì đảng đã có thời gian dài hành hạ hắn trong lao tù với nhiều hình phạt. Lệnh cho các đồng chí phải khẩn trương trừng phạt hắn ngay rồi báo cáo kết quả gấp về cho các đồng chí lãnh đạo Bộ Công an mừng”.

Tôi là người được chỉ định đi thi hành lệnh trừng phạt ông nhà văn Tình Em. Tôi đã có nhiều ngày mất ăn mất ngủ khi nghĩ mình sẽ là tên sát nhân tên khủng bố. Tôi phải giết ông nhà văn của miền Nam mà tôi từng yêu mến. Và, ông ấy sẽ là nạn nhân đầu tiên của tôi mặc dù tôi theo đảng đã mấy chục năm nhưng chưa từng giết người. Tôi thật đau khổ nhưng tôi vẫn phải thi hành nếu như tôi còn muốn hiện diện trên cõi đời này. Đến hôm thi hành lệnh trừng phạt thì lương tâm của tôi bỗng trỗi dậy mạnh mẽ, và, thế là tôi chỉ đánh cho ông ấy bị thương mà thôi. Tôi đã… khoan hồng cho ông ấy khi tôi chợt nhớ lại những gì ông viết trước kia. Nhưng, tôi không ngờ là cú đánh đã trúng ngay chổ hiểm nên ông ấy bị liệt và sau đó không lâu thì qua đời.

Sau khi gây thương tích cho ông nhà văn một thời gian không lâu, tôi đã vội vã khăn gói rời bỏ cái quốc gia nhỏ bé và nhiều tình thương yêu để đến sống ở một quốc gia khác. Tôi không muốn bị người ta lôi ra kiểm điểm rồi phải ngồi làm tự khai. (Về việc phải làm tự khai, tôi công nhận ông Tình Em viết rất hay: Sống với người điên suốt đời vẫn dễ chịu hơn sống với bọn cộng sản. Họ có thể làm đau đớn thể xác ta khoảnh khắc, làm phiền ta, nhưng họ không bắt ta làm tự khai) để rồi cuối cùng không chừng cũng bị thanh trừng. Thật ra thì… tôi muốn từ bỏ đảng “Cái Liềm” từ lâu rồi nhưng chưa có dịp, chỉ vì họ chủ trương tàn bạo chủ trương khủng bố sắt máu đối với những người không đi chung một con đường với họ. Họ gian manh và tráo trở  nên làm cho mọi người không biết họ chính là thủ phạm khủng bố và giết người. Tôi báo cho ông Tổng thư ký biết một tin chắc chắn đến một trăm phần trăm là, thủ phạm giết ông bà ký giả Thanh Tâm là bọn Ả Rập chứ không phải người Việt Nam. Bọn Ả Rập thực hiện vì người của đảng “Cái Liềm” đã thông tin giả cho bọn họ biết là, ông ký giả Thanh Tâm đã chỉ điểm cho cảnh sát một hầm chứa vũ khí và đồ lậu của tổ chức này nên bị cảnh sát phá tan và bắt giam rất nhiều người.

Tôi rất hối hận vì đã từng là người của cái đảng khủng bố man rợ kia. Nhưng, tôi không hề hối hận khi vì tôi mà ông nhà văn Tình Em bị đau đớn rất nhiều ngày trước khi lìa đời. Dù sao thì ông ấy cũng rất xứng đáng nhận sự trừng phạt… của cả hai bên.

Sau ngày đảng cướp được miền Nam thì tôi cũng đã nhận ra mình sai lầm, nhưng đã quá trễ để mà rút lui. Sau này ra sống ở hải ngoại rồi tôi mới biết rõ hơn và khâm phục các tổ chức của người Việt tị nạn khi họ chủ trương: Đối với những người không cùng chiến tuyến năm xưa nay đang tạm thời thống trị trên quê hương thì, phải trường kỳ đấu tranh bất bạo động và bằng mọi cách làm cho kẻ thù nhìn thấy những lầm lỗi là họ cũng là nạn nhân của một chủ nghĩa man rợ và chủ nghĩa bá quyền phương Bắc, nên đã mù quáng gây chiến tranh với những người cùng màu da, cùng giòng máu Lạc Hồng chỉ biết tự vệ mà thôi.

***

Tôi kêu ly rượu chát thứ sáu… chỉ trong vòng một tiếng đồng hồ. Một việc tôi chưa từng bao giờ làm bởi tửu lượng của tôi không cao.Tối nay tôi muốn uống thật nhiều nhưng không muốn say… khướt. Say khướt tức là quá say và khi đó sẽ chẳng còn nghĩ ngợi gì được nữa và cũng không còn biết mình nữa. Tôi muốn uống tối hôm nay thật nhiều để vơi bớt những mất mát mà, một trong những mất mát đó là: Nhiều cái Tết đã trôi qua rồi mà tôi và nhiều triệu người Việt vẫn đang phải sống lưu lạc nơi xứ người. Tôi căm hận bọn người đó. Tôi đang nghĩ đến đảng Cái Liềm, là con đẻ của cái đảng cộng sản Việt Nam khủng bố man rợ. Cái đảng đã và vẫn đang gieo rắc tang thương cho đồng bào tôi mà tôi thì không làm được gì cho đồng bào cả. Tôi tự hỏi trong sự bất lực và căm phẫn: Tại sao hơn bốn mươi năm rồi mà khi mở miệng là bọn khủng bố man rợ vẫn nói được những điều giả dối đến không biết ngượng mồm ngượng miệng là sao. Họ leo lẻo kêu gọi những người mà họ từng hành hạ cách đê tiện và dã man là, xin các quý vị hãy quên quá khứ để cùng nhau xây dựng lại quê hương… trong khi họ thì vẫn luôn mang nặng trong lòng sự hận thù.

Tôi vừa uống cạn ly rượu chát thứ bảy. Tôi nhìn thấy ông chủ quán rượu nhìn ngay tôi không chớp mắt và tỏ vẻ ái ngại. Tôi nhìn lại ông và… tôi thấy bộ râu, thấy gương mặt của ông sao… giống với tên tội phạm đã sáng tác ra cái chủ nghĩa cộng sản để tên già dâm dục của dân tộc tôi đi theo làm cho cả nước phải chìm trong bóng tối cho đến tận ngày nay. Trong đầu tôi bỗng có tiếng nói như ra lệnh tôi phải trừng phạt tên tội phạm già đó cùng đồng bọn. Và, thế là tôi đứng lên đồng thời đưa tay vào trong nách. Tôi tưởng tôi có súng. Nhưng, bỗng tôi ngã nhoài ra sàn nhà. Tôi mơ màng như nhìn thấy vợ chồng anh ký giả Thanh Tâm đứng trong vùng có nhiều ánh sáng từ trên cao và đang nhìn xuống tôi. Cả hai anh chị đang mỉm cười. Nụ cười thật buồn. Tôi cố mỉm cười lại với anh chị nhưng không làm sao nhếch môi lên được. Tôi nghe như có rất nhiều tiếng cười quanh tôi. Tôi nằm im đồng thời nhắm mắt lại và… ./.

Topa ( Hòa Lan )

Đã xem 4245 lần

Chân thành cảm ơn tác giả hoặc quý vị nào đó đã đăng bài viết này lên Quán Văn.

[ Thành viên mới xin ĐĂNG KÝ ]
[ Thành viên ĐĂNG NHẬP ] để đăng bài
(Quý vị sẽ nhìn thấy cách chỉ dẫn đăng bài.)

Máy chiếu VPL-DX240 XGA

Chuyên phân phối MÁY CHỦ DELL POWEREDGE T30 E3-1225 V5

Phân phối thiết bị mạng Cisco FULL mã

Máy in hóa đơn, máy in bill PRP-085 Giá hot

NỆM CAO SU KIM CƯƠNG TỔNG HỢP KHUYẾN MÃI TẶNG GỐI

Thuốc diệt GIÁN thần kỳ

Nhà Hàng SÀI GÒN PHỞ TOMBALL, TX CẦN NGƯỜI

Cần Sang Nhà Hàng Phở Vùng TOMBALL, TX

Bán xe Toyota Camry 2004. 2.4 mới cứng. Hệ thống máy móc tân tiến cùng dàn video từ nước ngoài

Cần bán 4 lô đất khu du lịch Cam Ranh và Diên An – Khánh Hoà

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách