ToPa – Người Nữ Vũ Công Với Vũ Điệu Flamenco

Đây là câu chuyện tình đầu tiên trong đời mà anh đã thật sự yêu và chung sống như vợ chồng với người con gái ấy khi anh vừa đúng mười chín tuổi. Thời gian đó anh đang sinh sống tại Tây Ban Nha với tư cách là người tị nạn và đang là sinh viên. Để kỷ niệm sinh nhật đầu tiên xa quê hương, anh tìm đến một quán rượu có những người nữ vũ công xinh đẹp. Hôm đó anh muốn say. Anh muốn uống những ly rượu vang đỏ đầu đời và đồng thời cũng muốn được thưởng thức vũ điệu Flamenco nổi tiếng mà anh thì chỉ được nghe kể qua bởi những vị Giáo sư Tây Ban Nha mà anh đang theo học. Người Tây Ban Nha yêu thích âm nhạc, nhảy múa, đặc biệt là rất thích vũ điệu Flamenco sôi nổi, vì thế mà vũ điệu này cũng trở thành một nét đặc thù của Tây Ban Nha…” – “Vũ điệu Flamenco của Tây ban Nha hả anh?” – “Không, đó là sự pha trộn giữa vũ đạo của dân Digan, kết hợp với múa Ả Rập và âm nhạc dân gian miền Andalucia Nam Tây Ban Nha… mà ra. Nơi anh ở và theo học chỉ có mình anh là người Việt nên tối hôm đó anh đến quán rượu cũng chỉ một mình mà không muốn rủ theo những người bạn bản xứ. Anh muốn được yên lặng trong tối hôm đó để nhớ về thành phố Dalat thơ mộng có những rừng thông bát ngát.

Dưới ánh đèn mờ ảo, một cặp nam nữ nghệ sĩ vừa nhảy, vừa hát, vừa múa, mà chủ đề của vũ điệu tối hôm đó nói về Thượng đế – Phụ nữ – Tình yêu. Người nhảy gõ chân xuống nền và đánh ngón tay để phát ra tiếng kêu giòn giã, lại có tiết tấu, nhịp điệu, hấp dẫn mọi người bằng vẻ đẹp cơ thể và sự sôi nổi, hào hứng. Âm nhạc và vũ điệu flamenco mang đậm phong cách đặc trưng của nền vǎn hóa Tây Ban Nha hơn bất kỳ loại hình nghệ thuật nào khác. Vẻ đẹp hình thể gợi cảm của người vũ nữ trẻ tuổi được bộc lộ qua những động tác gõ nhịp chân xuống sàn và quay tít những lớp váy bồng bềnh theo tiếng nhạc réo rắt dưới ánh đèn mờ và, những người nghệ sĩ ghi ta ngồi trầm tư đệm đàn… Đó là tất cả những nét làm người ta dễ dàng liên tưởng đến… Tây Ban Nha.

Lần đầu được nhìn tận mắt một vũ điệu mà anh hằng mong có dịp được chứng kiến… Anh đã uống đến ly rượu thứ năm và bắt đầu cảm thấy mình không còn điều khiển được mình cách chính xác nữa. Người nữ vũ công xinh đẹp được mọi người tán thưởng bằng những tràng pháo tay cùng những tờ giấy bạc. Anh cũng làm như mọi người nhưng có lẽ vì rượu nên anh vỗ tay hơi lớn và… hơi lâu. Và, có lẽ vì anh là người Á Châu duy nhất trong tối hôm đó nên được cô vũ công đặc biệt chú ý. Thật bất ngờ, cô vũ công trẻ đẹp đã đến bên anh với nụ cười tuyệt đẹp và thật tươi. Anh mời cô ngồi và mời cô ly rượu. Cô gật đầu nhận lời và ngồi xuống cạnh anh. Cô hỏi:

  • Anh là người Trung Hoa?

  • Không, tôi là người Việt Nam. Tôi…

Cô vũ công kêu lớn lên vẻ thích thú:

  • Ô,Việt Nam!Việt Nam! Thật là thích thú vô cùng vì em có nghe nói qua về nước Việt Nam của anh và được biết cũng có nhiều người Việt Nam đến đây tị nạn nhưng đây là lần đầu em được gặp và ngồi nói chuyện với người Việt Nam.

Anh và cô gái sau đó nói rất nhiều chuyện nhưng vì rượu đã làm cho anh không còn nhớ chính xác anh đã nói những gì. Cô gái cho biết tên là Helen, mười tám tuổi, sống một mình không anh chị em… trong căn nhà do cha mẹ nàng để lại. Cha của Helen là Giáo sư đã cùng với mẹ của Helen đi nghỉ cuối tuần và đã qua đời trong tai nạn xe. Để tiếp tục duy trì cuộc sống, Helen đã bỏ học. Nàng đang theo học môn lịch sử thế giới, một môn học mà nàng rất thích… để đi làm nghề vũ công. Helen làm ở đây mới được hai tháng sau khi tốt nghiệp ở một trường múa rồi được giới thiệu đến làm việc ở đây.

Helen trẻ đẹp, vui vẻ và sống động. Đặc biệt Helen có cái miệng thật đẹp cùng hai hàm răng trắng tinh và luôn tươi cười. Chính cái miệng của Helen và sự duyên dáng của nàng đã làm cho anh yêu nàng ngay lúc vừa gặp mặt. Ngược lại Helen nói nàng thích anh vì anh là… người Việt Nam mà, theo Helen cho biết thì nàng rất cảm phục sự chiến đấu hào hùng của dân tộc Việt đã bền lòng chống chọi lại kẻ thù hung hãn từng đô hộ dân tộc Việt cả ngàn năm và, cuối cùng cũng đã có chiến thắng. Helen nói:

  • Ba em là Giáo sư và ông là người trong nhóm kêu gọi chấm dứt chiến tranh ở Việt Nam.

Ông tỏ rõ vẻ thất vọng và hối hận là sau khi chiến tranh chấm dứt thay vì phải có sự hoà giải hòa hợp như người chiến thắng đã tuyên hứa thì, họ đã trả thù cách đê tiện để người Việt miền Nam phải ào ạt bỏ nước ra đi mà một phần lớn đã bỏ mình trên biển cả.

Sau đêm gặp gỡ đó thì Helen và anh cùng chung sống trong căn nhà của nàng… được gần một năm. Trong thời gian gần một năm đó thì Helen vẫn đi làm đều mỗi đêm. Mỗi tháng anh phụ với Helen tiền chợ trong số tiền ít ỏi mà anh trích ra từ tiền mượn học của chính phủ. Phải nói là anh rất vui và rất hài lòng khi chung sống với Helen. Anh thương yêu Helen và ngược lại thì Helen luôn vâng lời và chìu chuộng anh. Tuy nhiên, Helen và anh gặp nhau lại rất ít vì từ sáng anh đã ra khỏi nhà để đến trường. Chiều về thì cùng ăn chung bữa ăn tối rồi nàng đi đến chỗ làm cho đến tận khuya mới về. Những ngày cuối tuần trong khi anh rảnh thì Helen lại bận rộn hơn. Nếu như cuộc sống vẫn tiếp diễn như vậy cho đến ngày anh ra trường thì cũng chẳng có gì mà phải nói. Và, nếu như một ngày kia xe bus không bỏ mất một chuyến như thường lệ thì có lẽ sóng gió đã không nổi lên.- Lúc đó anh nghĩ vậy. Cũng vì xe bus bỏ mất một chuyến nên anh về nhà trễ hơn một tiếng mười lăm phút. Khi anh vừa bước chân vô nhà thì Helen nói:

  • Em chờ anh lâu quá, bây giờ anh dọn thức ăn ra bàn đi. Em đói quá rồi.

Phần vì phải đi bộ từ trạm xe bus về nhà khá xa. Phần vì bài vở mỗi ngày mỗi nhiều hơn và cũng không phải là tiếng Việt nên anh cảm thấy mệt vì vậy anh nói:

  • Chậm một chút nữa cũng được Helen nhé?

Tự nhiên nàng nổi quạu:

  • Nhưng em đói quá rồi mà anh thì về trễ quá và em không muốn ăn một mình nên bây giờ người em đã muốn lã ra rồi.

  • Cho anh nghỉ một chút xíu nữa thôi rồi anh sẽ dọn.

  • Đàn ông Á Châu thì lúc nào cũng muốn làm chủ gia đình nhưng anh phải nhớ đây là Âu Châu chứ không phải là… Việt Nam nghe chưa.

Anh thật sự sửng sốt vì câu nói của Helen, nhưng vì quá mệt nên anh đã không chịu tìm hiểu xem nguyên do nào đã làm cho nàng nổi nóng cách vô cớ như vậy. Anh thì cứ nghĩ là vì anh sống trong nhà của nàng nên nàng mới có thái độ và lời lẽ xem thường anh. Anh lẵng lặng đứng lên đi dọn thức ăn ra bàn. Trong khi đang ăn anh nhìn Hellen và nói:

  • Helen à, bữa ăn hôm nay là bữa ăn cuối cùng của hai đứa mình…

  • Tại sao? Nàng trố hai con mắt lên và hỏi.

  • Vì… vì anh muốn chia tay với em sau bữa ăn này.

Helen vẫn trố hai con mắt lên nhìn anh mà không nói gì cả. Thấy vậy anh nói tiếp:

  • Hai đứa mình còn quá trẻ mà đã cằn nhằn nhau vì một bữa ăn trễ. Hơn nữa em đã nói… Nếu mai đây mình già hơn mà khi đó cuộc sống chẳng may lại khó khăn nhiều thì liệu mình có nhịn nhau được không. Chẳng thà mình chia tay nhau trong lúc cả hai đều còn trẻ và còn nhiều cơ hội để làm lại từ đầu. V, nếu có buồn thì cũng không buồn nhiều khi cả hai không còn cơ hội. Anh đã quyết định như vậy đó.

Trong suốt bữa ăn Helen vẫn không nói một tiếng nào. Anh đứng lên dọn mọi thứ trên bàn xuống bếp và rửa. Ngồi một lúc Helen đứng lên đi vô phòng để chuẩn bị đến quán rượu. Tối hôm đó sau khi Helen đi làm thì anh cũng dọn đồ đến nhà một người bạn bản xứ và hôm sau thì anh đi đến nhà một người Việt sống độc thân ở miền Trung. Sau đó anh vừa đi làm và đi học ở ngôi trường mới. Hơn bốn năm sau anh ra trường và đi làm, rồi mua căn nhà này và ở cho đến nay. Một hôm anh đến một quán rượu trong thành phố và nơi đây cũng có những vũ công với vũ điệu Flamenco. Thật thích thú vô cùng khi anh được gặp lại người nam vũ công đã từng diễn chung với Helen ở quán rượu năm xưa. Vừa gặp anh ông ta liền nói cho anh biết về Helen:

  • Anh có biết Helen bây giờ ra sao không?

  • Không. Từ… từ hơn bốn năm qua tôi không một lần gặp lại Helen.

  • Anh phải đến thăm nó đi. Tội lắm anh.

Thấy anh nhìn ông vẻ ngạc nhiên nên ông nói tiếp:

  • Cách căn nhà xưa của nó không bao xa anh sẽ nhìn thấy một cái chòi cây trông giống như cái thùng cây lớn và vuông vức nhưng cũng đủ để cho một người gọi là sống trong đó. Anh phải đến để thấy người yêu của anh bây giờ ra sao.

Nói rồi ông bắt tay anh và đi vô phía sau những người nhạc công.

Mặc dù ông vũ công không nói rõ ràng nhưng: “Giống như cái thùng cây lớn và vuông vức nhưng cũng đủ lớn cho một người gọi là sống trong đó” đã cho anh hiểu sơ về cuộc sống của Helen đang không được tốt đẹp. Bảy giờ sáng ngày hôm sau anh lái xe về lại nơi anh đã từng có một thời gian dài sống thật hạnh phúc bên người con gái Tây Ban Nha trẻ và đẹp. Khoảng hai giờ chiều thì anh đã có mặt trước “một thùng cây lớn”. Từ bên này đường nhìn qua thùng cây lớn anh thấy ẩn hiện bóng dáng của một người ở trong đó nhưng anh thì vẫn ngồi trong xe nhìn qua. Có lẽ cái thùng cây được dựa vào thân một cây lớn – không phải là cổ thụ – nhưng cũng sẽ không bị bay đi nếu có cơn gió mạnh thổi đến. Nhìn “cái thùng cây lớn” có người sống bên trong anh như thấy cảnh đó ở đâu rồi. À, đúng rồi. Anh đã từng thấy tận mắt nhiều gia đình ở Sàigòn sống trong những cái hộp giấy còn nhỏ hơn cái thùng cây bên kia đường và, dĩ nhiên không chắc chắn bằng vì được làm bằng đủ các loại giấy mà phần nhiều từ những thùng các-tông. Những người sống trong những thùng giấy đó mà anh vì tò mò nên mới biết có nhiều người từng ở trong những căn nhà sang trọng có máy lạnh và có người làm. Họ phải sống lây lất trong những thùng giấy đó cho qua ngày chẳng qua vì nhà của họ đã bị những kẻ cướp miền Nam và luôn miệng hô hào hòa giải hòa hợp chiếm. Họ bị đuổi ra khỏi nhà với nhiều thứ tội do bọn cướp tạo dựng lên. Họ không bị giết nhưng phải đi đến một nơi được xem là… nhân đạo nhất, đó là vùng kinh tế mới.

Khi người trong cái thùng cây nhìn thấy anh đứng trước cửa và đang nhìn vô trong thì bà hỏi vọng ra:

  • Ông tìm gì?

Anh bước hẳn vô bên trong nhưng vì không đủ ánh sáng nên anh chưa thấy rõ mặt người vừa hỏi:

  • Có phải… Helen đó không?

Người đàn bà đang nằm liền ngồi lên. Lúc này mắt của anh cũng nhìn quen được khung cảnh bên trong nên anh thấy một bà già móm sọm với cái đầu tóc rối bù… đang nhìn anh không chớp mắt. Anh quá xúc động khi thấy lại Helen của anh ngày hôm nay. Chỉ có hơn bốn năm thì làm sao một con người sang trọng, trẻ đẹp, với cái miệng thật xinh và hai hàm răng trắng như ngà lại có thể biến đổi ra thành một bà già móm sọm vì không còn một cái răng nào cả. Helen đã biết người đứng trước mặt là ai rồi nên Helen đưa hai tay lên ôm mặt khóc và luôn miệng đuổi anh đi. Có lẽ vì từ lâu anh vẫn mang mặc cảm đã xử sự không đẹp với Helen khi anh đã tự động bỏ đi trong lúc nàng đi làm nên nước mắt anh đã tự động chảy ra. Một lúc lâu sau Helen không còn đuổi anh nữa nhưng nàng vẫn còn khóc. Anh bước đến đứng cạnh Helen và vuốt tóc an ủi nàng nhưng vì tủi thân nên Helen lại càng khóc nhiều hơn.


  • Xin hỏi có phải là ông Trần đó không?

  • Dạ đúng, tôi là Trần đây.

  • Ông có thể đến trung tâm trong ngày hôm nay được không?

  • Dạ được, có chuyện gì…

  • Mời ông đến gấp rồi sẽ rõ chuyện vì chuyện cũng khá dài ông ạ.

  • Tôi đi ngay bây giờ đây.

Người vừa gọi điện thoại cho anh là viên Giám đốc Trung tâm cai nghiện. Từ bảy tháng nay, kể từ ngày anh đưa Helen vô trung tâm cai nghiện thì gần như mỗi cuối tuần anh luôn nhận được điện thoại, khi thì của chính ông Giám đốc, khi thì của ông Phó Giám đốc… thông báo về kết quả cai nghiện của Helen. Lần này ông Giám đốc gọi anh vào giữa tuần mà lại muốn anh phải có mặt ngay thì chắc chắn phải có chuyện quan trọng rồi. Anh hồi tưởng lại mọi chuyện để đoán xem chuyện gì đã xảy ra và anh nghĩ sẽ có chuyện không tốt đẹp đã đến với Helen. Anh cố xua đuổi ra khỏi đầu cái hình ảnh Helen đang nằm bất động và tim thì ngưng đập. Hôm gặp lại Helen và sau khi nàng khóc thật nhiều. Helen đã kể cho anh nghe những gì đã xảy ra từ hơn bốn năm qua: “Một người khách quen thuộc của quán rượu và có rất nhiều tiền muốn cưới em. Ông ta lớn hơn em đến mười một tuổi nhưng lúc đó em quá buồn vì anh đã bỏ đi nên em nhận lời ông ta. Ông ta đã không cưới em như đã hứa nhưng nuông chìu em hết mực. Ông không muốn em tiếp tục công việc ở quán rượu nữa. Ông đưa em đi du lịch rất nhiều nơi và, ông nói là để gây nhiều hứng thú trong chuyện chăn gối, ông đã cho em hút heroin thật nhiều và liên tục. Lúc này ông mới lộ bộ mặt thật của ông là tên buôn lậu lỗ mãng. Những cuộc làm tình thô bạo như là để trả thù em vì em đã có một lần từ chối lời cầu hôn của ông trước khi em gặp anh. Hết tiền ông bắt em phải bán căn nhà để ông tiếp tục đi buôn lậu và nếu em không nghe lời thì đàn em của ông sẽ rạch mặt em. Cho đến khi em đã bị nghiện thật nặng thì cũng là lúc ông bị thanh toán bởi băng đảng khác. Em không còn có thể trở lại nghề cũ được vì thân thể em đã quá yếu và tàn tạ rồi. Em đã có những ngày sống lang thang và đi xin ăn. Quá nhục nhã em đã quyết cai nghiện nhưng vì không có nghị lực và thiếu phương tiện nên em đành chịu. Các đồng nghiệp cũ cũng xa lánh em mỗi khi họ nhìn thấy em từ xa. Em được những người nghiện như em giúp dựng lên cái gọi là chỗ trú mưa nắng này và hằng ngày em đến những nhà hàng quen để lấy những thứ thức ăn thừa mà nhà hàng đã để dành cho em.

  • Còn… vấn đề vệ sinh…

  • Em giải quyết tại những nhà hàng mà em đến lấy thức ăn.

  • Phải chi ngày đó anh chịu…

Helen nhìn anh với ánh mắt thật buồn rồi như không muốn cho anh nói tiếp nên Helen nói:

  • Tất cả lỗi cũng tại em cả. Hôm đó em được ông chủ cho biết là sau khi hết hợp đồng ông sẽ không ký tiếp vì khách không còn chuộng em nữa mà em nghĩ nguyên nhân cũng tại vì em đang sống với anh.

  • Nếu như hôm đó anh bình tĩnh hơn một chút để nói chuyện với em thì đã không có chuyện xảy ra.

  • Nhưng… nhưng tại sao anh lại quyết định bỏ em?

  • Lúc đó phải nói là gần như anh sống hoàn toàn nhờ vào em mà, người đàn ông đã sống nhờ ở người đàn bà thì mang rất nặng mặc cảm. Chỉ một thái độ hoặc lời nói không phải của người đàn bà cũng đủ làm cho tự ái trong người đàn ông bùng phát. Bây giờ thì mọi chuyện cũng đã xảy ra rồi mà anh nghĩ thì lỗi vẫn là ở anh nên anh phải có trách nhiệm với em. Anh sẽ đưa em đi cai nghiện và sau khi em khỏi bệnh anh sẽ giúp em có căn nhà đàng hoàng và một số vốn để làm ăn.

Từ đó cứ khoảng ba tuần anh lại lên thăm Helen một lần. Hàm răng của Helen đã được trồng lại. Da thịt của Helen cũng đã hồng hào hơn. Tóc của Helen cũng được cắt ngắn và gọn gàng hơn. Anh cũng đã chuẩn bị cho Helen một số tiền đủ để cho nàng có được căn nhà nhỏ và buôn bán lặt vặt thứ gì đó để kiếm sống. Thời gian cai nghiện của Helen gần chấm dứt thì anh nhận được điện thoại của trung tâm gọi anh đến gấp.


“Anh Trần kính mến,

Sau nhiều ngày suy nghĩ em quyết định phải vĩnh viễn xa anh. Sự lo lắng và giúp đỡ của anh đã làm cho em thật ấm lòng và qua đó đã làm cho em nhớ lại những ngày thật vui và thật hạnh phúc bên anh. Những lần anh lên đây thăm em càng làm cho em yêu anh nhiều hơn nhưng, em biết là hình ảnh của em không còn trong trái tim của anh nữa bởi qua ánh mắt anh nhìn em cho em biết anh thương hại em nhiều. Dĩ nhiên trong cương vị của em thì em không thể đòi hỏi gì nhiều hơn ở nơi anh được. Em không xứng đáng làm người nữa chứ đừng nói là làm bạn với anh. Em phải trả anh về cuộc sống của người kỷ sư với tương lai đầy xán lạn phía trước. Nếu em còn sống một ngày nào trên thế gian này thì em sẽ luôn nghĩ và nhớ đến anh. Rồi một ngày nào đó anh sẽ có người đàn bà khác thì em sẽ càng đau khổ hơn rất nhiều. Em nghĩ là chỉ có lìa xa cõi đời này thì hình ảnh anh mới mãi mãi ngự trong trái tim em mà thôi. Nhìn sợi dây thòng lọng đã được treo trên cao mà chỉ trong chốc lát nữa đây em sẽ đưa cổ vô đó nhưng em hoàn toàn không hề sợ hãi. Em đang khóc thật nhiều vì quý mến anh và hối hận thật nhiều vì đã để mất anh.

Chúc anh những ngày tới thật vui, thật nhiều hạnh phúc và thành công trong công việc. Em chờ đợi để được gặp lại anh bên kia thế giới và, khi đó em mới hết đau khổ.

Vĩnh biệt anh Trần kính yêu của em./.

ToPa (Hòa Lan)

Đã xem 584 lần

Chân thành cảm ơn tác giả hoặc quý vị nào đó đã đăng bài viết này lên Quán Văn.

[ Thành viên mới xin ĐĂNG KÝ ]
[ Thành viên ĐĂNG NHẬP ] để đăng bài
(Quý vị sẽ nhìn thấy cách chỉ dẫn đăng bài.)

Máy chiếu VPL-DX240 XGA

Chuyên phân phối MÁY CHỦ DELL POWEREDGE T30 E3-1225 V5

Phân phối thiết bị mạng Cisco FULL mã

Máy in hóa đơn, máy in bill PRP-085 Giá hot

NỆM CAO SU KIM CƯƠNG TỔNG HỢP KHUYẾN MÃI TẶNG GỐI

Thuốc diệt GIÁN thần kỳ

Nhà Hàng SÀI GÒN PHỞ TOMBALL, TX CẦN NGƯỜI

Cần Sang Nhà Hàng Phở Vùng TOMBALL, TX

Bán xe Toyota Camry 2004. 2.4 mới cứng. Hệ thống máy móc tân tiến cùng dàn video từ nước ngoài

Cần bán 4 lô đất khu du lịch Cam Ranh và Diên An – Khánh Hoà

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách