Topa – Nguyễn Thị Quê Hương

Gió thổi mỗi lúc mỗi mạnh hơn làm cho Thuận phải kéo cao cái cổ áo khoác ngoài lên nhưng chân thì vẫn bước đều trên con đường vắng người; cho đến khi anh dừng lại ở ngã tư. Nhìn con đường trước mặt, Thuận chợt nhận ra bóng dáng mùa thu đã trở lại khi trên các cành cây phía trước mặt, Thuận nhìn thấy những chiếc lá vàng đang rời cành bay là đà xuống mặt đường khi có ngọn gió thổi đến.

Buổi chiều hôm nay khu phố vắng người và xe cộ. Gió nhiều làm cho Thuận cảm thấy mất hứng thú của một buổi dạo phố. Gió nhiều làm cho Thuận cảm thấy lạnh và thèm ly café. Thuận bước đến quán café mà anh vừa chợt nhìn thấy phía trước.

Ly café vừa đặt xuống bàn là Thuận liền cầm lên và uống một ngụm làm cho cô phục vụ thích thú mỉm nụ cười duyên. Ngụm café nguyên chất không đường không sữa làm cho Thuận cảm thấy sảng khoái và cảm thấy ấm áp hơn. Thuận ghiền café như người yêu ghiền người tình. Người ta có thể nhịn nhiều thứ chứ không thể nhịn vắng người yêu quá lâu được. Còn Thuận, vì cuộc sống độc thân nên anh có thể nhịn ăn cả ngày nhưng không thể nhịn được café.

Nhìn cô phục vụ gọn gàng trong bộ đồ đầm với hai cái lọn tóc lúc lắc trên đầu đi từ bàn này sang bàn khác… gợi cho Thuận nhớ đến hình ảnh một người con gái năm xưa có đôi con mắt lanh chanh với những ánh mắt nhìn tinh nghịch, và cái miệng thì cũng luôn sẵn sàng nở những nụ cười tươi.

Mùi thơm của ly café gợi cho Thuận nhớ đến một vùng quê hương với những đồn điền… một thời thơ ấu và một thời trai trẻ không thể nào quên được. Nơi đó, nơi phương trời thương nhớ đó với những ngày tháng luôn hiển hiện ra trong cái đầu của Thuận, để rồi anh thương tiếc cho một chế độ tự do và nhân bản, cùng một mối tình đẹp và thơ mộng nay đã không còn nữa. Mất người yêu đầu đời, Thuận không còn muốn yêu ai nữa. Thuận muốn trái tim của mình mãi mãi chỉ ghi mỗi một hình ảnh của người anh yêu ngự trị trong đó. Ngày nàng và Thuận sánh vai nhau đi dạo trong khu đồn điền cà phê của gia đình nàng, Thuận đã thủ thỉ bên tai nàng lời ước nguyện: “Muốn tim anh biến thành đài kỷ niệm. Trên đỉnh đài anh đặt ảnh hình em”. Và, Thuận đã không bao giờ quên lời nguyện ước đó.

Đã mấy mươi năm trôi qua rồi vậy mà Thuận vẫn không làm sao quên được… cứ tưởng chừng như mới hôm nào đây thôi. Hôm đó Thuận đi lang thang một mình, không phải vì anh chán đời hay thất tình, cũng không phải anh muốn làm triết gia; mà chỉ vì anh không còn một người bạn nào trong thành phố này nữa. Những thằng bạn thân từ thuở nhỏ của anh thì hai đứa đang ở thủ đô để tiếp tục việc đèn sách, dăm ba đứa khác thì đã tản mác khắp bốn phương trời theo tiếng gọi của quê hương. Bước chân đã tình cờ đưa Thuận đi ngang qua một khu đồn điền trồng café và, đang lúc thả hồn theo mây với gió thì bất chợt, Thuận nhìn thấy một cô gái thật xinh đẹp và cao trong bộ đồ đầm đang đi dạo một mình bên khu vườn café. Thuận không nghĩ là sẽ làm quen với cô gái mà chỉ muốn chọc phá làm cho cô giựt mình thôi. Thuận vừa gọi cô gái vừa trợn đôi con mắt lên laàm như hoảng sợ:

– Cô bé ơi… có con rắn.

Nghe đến rắn cô gái liền la lên một tiếng thật kinh hãi rồi ù té chạy về phía hàng rào, nơi Thuận đang đứng. Vừa chạy cô gái vừa la lên thật lớn:

– Trời ơi rắn! Ghê quá ghê quá… anh ơi.

Khi đến đứng sát bên hàng rào, cô gái quay mặt nhìn lại phía vườn café và hỏi trong khi cả hai bàn tay xinh đẹp của cô để lên ngực như muốn giữ cho trái tim đừng đập mạnh quá:

– Con rắn bò về hướng nào vậy anh? Nó có lớn lắm không anh? Rắn gì vậy anh?

Thuận thấy tội nghiệp cô gái quá. Có bao giờ anh làm cho một ai phải sợ hãi bao giờ đâu. Thuận nghĩ cô gái khi nghe nói có rắn thì chỉ thoáng giựt mình và tránh khỏi chỗ đang đi thôi, vậy mà… Lỡ rồi nên Thuận đành phải giả bộ nhìn về phía hàng cây cà phê làm như đang nhìn theo con rắn, và nói:

– Con rắn không lớn lắm đâu cô bé à, nhưng nó đã trườn đi mất rồi. Nó trườn đi nhanh quá. Có lẽ đó là con rắn độc nhưng tôi không biết là loại rắn gì.

Nói xong Thuận quay nhìn cô gái mặt vẫn còn xanh như tàu lá chuối. Cô gái thật đẹp và thật xinh với hai cái lọn tóc lúc lắc trên đầu. Như muốn cám ơn người đã cứu mình, cô gái cười múm mím và làm dáng nhưng có vẻ ngượng ngùng vì cô vẫn còn sợ:

– Cám ơn anh đã lên tiếng báo cho em biết có con rắn. Nếu không có anh …

– Cô bé đi dạo có một mình sao?

– Dạ…

Bây giờ thì Thuận muốn làm quen với cô gái nên anh hỏi tới:

– Cô bé có thể… cho anh biết tên được không?

-Dạ… em tên Hương, tên em là Quê Hương.

– Quê Hương? Tên của em vừa đẹp lại vừa có ý nghĩa nữa.

Rồi Thuận cũng liền giới thiệu tên của mình và đồng thời hướng mắt nhìn về tấm bảng lớn gắn trước cổng khu đồn điền. Tấm bảng ghi hàng chữ: Đồn điền café Quê Hương.

Cô bé thấy Thuận nhìn tấm bảng nên cười múm mím và nói tiếp:

– Quê-Hương là cô… là con của ông bà chủ đồn điền café Quê Hương chứ không phải là bé; là cô bé như anh đã gọi đâu.

Thuận làm bộ ngạc nhiên:

– Thì cô… là cô bé, cô… đã già đâu.

Cô bé Quê Hương như muốn tỏ là mình đã lớn, đã đến tuổi trưởng thành nên cô nói với vẻ nũng nịu:

– Hứ! Hương cũng gần mười bảy tuổi rồi chứ bộ.

– Ừ, vậy thì… cô Quê Hương.

– Có vậy chứ.

– Quê Hương là tên thật của cô bé hả?

– Nếu anh còn gọi Quê Hương là bé thì… không thèm nói chuyện với anh nữa đâu nghen.

– Xin lỗi… em Quê Hương.

Quê Hương vui nét mặt và nói:

– Tên em là Nguyễn Thị Quê Hương, nhưng mấy đứa bạn lại chỉ gọi Hương thôi. Anh biết tại sao không?

– Dĩ nhiên là… không biết rồi.

– Mấy đứa quỷ tụi nó gọi em là Hương… café chỉ vì em thích uống café lắm.

– Thì nhà của em… toàn café là đúng rồi.

Từ buổi gặp gỡ hôm đó, Quê Hương và Thuận quen nhau. Nguyễn Thị Quê Hương là con duy nhất trong gia đình, là tiểu thư con nhà giàu và sang trọng nên được ba mẹ hết sức cưng chiều. Quê Hương thích uống café nên trên bàn học của Quê Hương luôn có một cái hũ bằng thủy tinh cao lớn hình con nai đựng đầy hột café đã qua chế biến. Nếu như chỉ đứng từ ngoài nhìn vào thì thấy rất đẹp mà không dễ nhận ra ngay đó là thứ gì.

Trong căn phòng học của Quê Hương đầy mùi hương café. Cái hương vị dịu dàng và thơm ngát tỏa khắp căn phòng làm cho Thuận lần đầu đặt chân đến đây, thấy thèm ly café. Rồi Thuận được mời uống café. Hôm đó Quê Hương mời Thuận đến thăm đồn điền và lúc hai người vào trong phòng học thì Quê Hương đi lại tủ lấy ra hai cái tách, rồi cầm cái bình thủy, Quê Hương quay nhìn Thuận và nói như ra lệnh:

– Anh nhắm mắt lại đi. Nhớ là chỉ khi nào Hương nói mở thì mới được mở. Mà không được ăn gian đó nhe.

Thuận làm theo lời và anh cũng đã đoán biết được là cô bé sẽ làm gì rồi. Thuận cố lắng tai nghe nhưng vẫn không thể nào nghe được tiếng va chạm của cái bình thủy và cái tách. Thuận nghe tiếng chân bước thật êm, thật nhẹ đến bên anh. Rồi tiếng của Quê Hương thánh thót nghe líu lo như tiếng chim:

– Bây giờ anh mở mắt ra đi anh.

Quê Hương đang cầm tách café đưa tới trước mặt Thuận. Tách nước có mầu nâu nhạt chứ không đen, nhưng nóng. Thuận nhìn thấy những làn khói mỏng bay lên từ cái tách làm anh hít thật mạnh.

– Quê Hương mời anh uống thử sản phẩm của nhà xem có ngon không.

Thuận nhấp thử một ngụm nhưng không vội nuốt vào cổ họng. Thuận ngậm ngụm café trong miệng thật lâu làm điệu bộ sành sõi như người Pháp thử rượu vang trước khi uống mà anh đã được xem qua phim. Khi ngụm café trôi qua cuống họng Thuận liền khen:

– Café ngon và thơm quá.

– Ngon thật không anh?

– Ngon! Ngon lắm.

– Anh xạo không hà. Nước café mà anh uống là thứ nước dão đó chứ không phải là thứ nước café nguyên chất đâu. Em chỉ uống… và thích uống thứ nước café dão này thôi, vậy mà anh cũng…

– Thì đây cũng là lần đầu tiên anh uống café…

– Ủa, vậy anh chưa uống café lần nào hả?

– Anh định nói, đây là lần đầu tiên anh được uống café… nước dão nhưng thấy cũng ngon và thơm lắm.

Quê Hương thích thú cười lên sằng sặc đồng thời đưa tay đấm nhè nhẹ lên ngực anh hai ba cái. Trong khi Thuận đang thưởng thức ly café nước dão thì Quê Hương đi đến bên giàn máy Akai. Tiếng hát của nữ danh ca Thanh Thúy vang lên bài, Nỗi Buồn Hoa Phượng; rất hợp với hoàn cảnh hiện tại của mùa hè chia tay các bạn cùng trường mà Thuận và Quê Hương đều rất thích.

Từ sau hôm đó Thuận uống café thay nước. Thuận bắt đầu ghiền café và ghiền nhìn Quê Hương. Khu đồn điền café Quê Hương rộng bao la nên sản phẩm được xuất cảng qua rất nhiều quốc gia nhưng, gia đình của Quê Hương lại không dư giả tiền bạc bao nhiêu vì luôn bị những người từ trong rừng ban đêm mò đến nhà bắt phải đóng thuế và, đóng rất nặng. Phải đóng thuế cho những người tự xưng là “quân giải phóng” thì mới được yên ổn làm ăn, mới được toàn mạng sống.

Cho đến lúc này nhớ lại, đã gần nửa thế kỷ trôi qua rồi mà Thuận vẫn còn nhớ được hương vị café Quê Hương. Hương vị thơm nức và ngon đặc biệt, cùng hình ảnh cô chủ nhỏ với hai cái lọn tóc lúc lắc trên đầu… không làm sao mà anh quên được.

Quê Hương ơi! Thuận gọi thầm tên người con gái năm xưa mà nghe nỗi đau đớn quặn thắt trái tim. Nhà của Thuận cách đồn điền café Quê Hương ba cây số.Với cái tuổi hai mươi hai và đang trong năm học cuối đại học Chính Trị Kinh Doanh, Thuận được hoãn dịch. Những ngày tháng nghỉ hè ở đây, nơi vùng đất đỏ cao nguyên, Thuận thường đến nhà thăm Quê Hương và cùng nàng đi thăm đồn điền, có khi đi bằng ngựa, có khi đi bằng voi và, rất thường cùng sánh vai nhau bước những bước khoai thai đi về phía trước. Đi mãi, đi mãi, đi tới tối mịt hai đứa mới quay trở về nhà.

Một điều mà Thuận luôn tự hào và cho đó là điều hạnh phúc khi anh được góp mặt vào cuộc chiến lúc chiến cuộc sắp tàn. Tuy sự góp mặt của Thuận chẳng được bao ngày, nhưng Thuận vẫn luôn hãnh diện và ngẩng cao đầu. Sự góp mặt muộn màng trong cuộc chiến của Thuận cũng đã được đáp trả lại bằng ba năm rưỡi tù đọa đầy đói khát gần khu đồn điền café Quê Hương. Nhìn lại khu đồn điền mỗi sáng khi đi lao động ngang qua làm cho trái tim của Thuận quặn đau lên từng cơn. Nhất là khi đi qua những nơi mà Quê Hương và Thuận đã từng ghi lại những dấu chân. Thời gian đã chôn vùi đủ mọi thứ nhưng hình ảnh và những kỷ niệm với Quê Hương thì không làm sao bị chôn vùi vào quên lãng cho được. Cái ký ức tưởng như không thấy mà lại thấy tất cả. Tưởng như xa lắc mịt mù ở mãi tận chân trời góc biển nào đó nhưng lại luôn hiện diện ngay trong trái tim và khối óc. Hai cái tách để uống café và cái bình thủy. Kỷ niệm, ký ức vui buồn ở một đời người nào ai có thể quên đi được. Buổi tối trước hai ngày của cái đêm định mệnh, Thuận cùng Quê Hương đi ăn tối trong một nhà hàng nấu ăn ngon nhất thành phố… Buồn Muôn Thuở. Thành phố Ban Mê Thuột. Những ngày phép rồi cũng hết. Những ngày thơ mộng bên nhau phải tạm gác lại chờ một ngày không xa sẽ tái hợp. Trước khi chia tay Quê Hương đã vòng tay choàng lấy cổ của Thuận, đôi mắt nàng nhắm lại chờ đợi. Thuận đã hôn vào đôi mắt ấy, hôn vào đôi môi ấy thật nồng nàn và thật lâu. Quê Hương thỏ thẻ bên tai anh:

– Mấy ngày phép qua mau quá anh hả? Em mong chúng mình mãi được như thế này.

– Ngày mai anh về đơn vị và sẽ trở lại thật mau thăm em rồi chúng mình sẽ… được sống mãi bên nhau.

Thuận vui sướng trong lòng khi nghĩ đến ngày cưới nên anh đã siết chặt người yêu hơn trong vòng tay.

– Đơn vị di chuyển đến đâu, hành quân nơi nào, anh cũng phải nhớ viết thư kể cho em nghe nha anh.

– Anh nhớ.

– Kể tất cả mọi chuyện cho em nghe, kể cả chuyện nếu anh có quen… cô nào.

– Anh nhớ.

– Ngày nào em cũng mong anh và nhớ anh.

– Anh biết.

– Nếu… chẳng may hai đứa mình…

Quê Hương bỏ ngang câu nói dở dang và ôm chặt lấy Thuận. Trái tim của Thuận nao nao niềm thương yêu. Thuận nâng mặt người yêu lên nhìn đắm đuối vào đôi con mắt đẹp đang ướt nước và nói:

– Ngày anh trở lại em phải uống café nguyên chất với anh một lần.

– Em hứa sẽ uống hoài với anh chứ không phải chỉ một lần. Uống hoài đến ngày chúng mình không còn trên cõi đời này nữa.

Thuận ôm chặt người yêu và hôn vào gương mặt đang ướt dầm dề. Hình ảnh sau cùng này đã mãi mãi ghi đậm trong trái tim của Thuận và, chín năm sau Thuận mới trở lại khu đồn điền café Quê Hương để ngậm ngùi bước theo sau một người nhân công cũ hướng dẫn Thuận đến khu đất hoang cạnh bìa rừng, nơi có một mô đất còn nhú lên cao nhưng đã bị cỏ dại phủ dầy đặc. Đó là cái mộ chung của gia đình Quê Hương. Cả gia đình đã bị đạn pháo kích giết chết ngay cái đêm đầu tiên khi thành phố bị tấn công. Quê Hương mất kể từ cái đêm định mệnh 10 tháng 3 năm 1975.

***

1Chiến tranh đã kết thúc từ lâu nhưng sự đau thương chia ly và thù hận thì vẫn còn y như cũ. Nếu Quê Hương còn thì nay nàng cũng bước vào tuổi già.

Thuận “ thấy” Quê Hương cầm cái bình thủy rót thêm café vào ly của anh và thì thầm bên tai anh:

– Uống với Quê Hương nghe anh. Quê Hương đã uống được café nguyên chất với anh rồi đó. Quê Hương mãi mãi ở bên anh và trong trái tim anh. Mãi mãi và mãi mãi cho dù mai này nếu có điều gì xảy ra làm cho anh phải xa Quê Hương, thì xin anh cũng đừng bao giờ quên Quê Hương nghe anh.

Thuận cầm ly café lên. Một giọt nước mắt rớt vào trong ly. Cô gái phục vụ hoảng hốt nhìn anh với ánh mắt lộ vẻ như muốn hỏi chuyện gì đã xảy ra để đến nỗi anh phải rơi giọt nước mắt. Thuận lặng lẽ nhìn cô phục vụ đến không màng lau nước mắt, rồi từ từ, anh uống cạn ly café./.

ToPa ( Hoà-Lan )

Đã xem 4990 lần

Chân thành cảm ơn tác giả hoặc quý vị nào đó đã đăng bài viết này lên Quán Văn.

[ Thành viên mới xin ĐĂNG KÝ ]
[ Thành viên ĐĂNG NHẬP ] để đăng bài
(Quý vị sẽ nhìn thấy cách chỉ dẫn đăng bài.)

Máy chiếu VPL-DX240 XGA

Chuyên phân phối MÁY CHỦ DELL POWEREDGE T30 E3-1225 V5

Phân phối thiết bị mạng Cisco FULL mã

Máy in hóa đơn, máy in bill PRP-085 Giá hot

NỆM CAO SU KIM CƯƠNG TỔNG HỢP KHUYẾN MÃI TẶNG GỐI

Thuốc diệt GIÁN thần kỳ

Nhà Hàng SÀI GÒN PHỞ TOMBALL, TX CẦN NGƯỜI

Cần Sang Nhà Hàng Phở Vùng TOMBALL, TX

Bán xe Toyota Camry 2004. 2.4 mới cứng. Hệ thống máy móc tân tiến cùng dàn video từ nước ngoài

Cần bán 4 lô đất khu du lịch Cam Ranh và Diên An – Khánh Hoà

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách

1 Comment

  1. HUY ĐỨC CỐNG ĐỐNG ĐA
    *
    Xì Trump xịt thối khắp năm châu
    Bốn biển vệ sinh sạch tặc cầu
    Toilet bí bầu trong nhà chứa
    Thải ra nhai lại Chí Minh râu
    *
    Lưỡi bò liếm lỗ mũi trâu Hit Le Duterte bọ sâu đo ba Tầu
    Hun Sen hửi tớ xà mâu
    Giaó dâm đạo dụ thần thâu Thầu Chín đầu
    Phùng Xuân Nhạ bộ giòi sâu tra vồ ngác vỗ Mỹ hầu vương Bắc Kinh
    *
    Đinh La Thăng đệ Đinh Thế Huynh
    Kỳ Anh Thư Nguyễn Ngọc Như Quỳnh
    Hà Nội phân trôi thành Vũng Áng
    Bắc kì Ní Nuận bọc màn tuynh
    *
    Tam nương tứ kép lưu huỳnh cường toan nhược thủy cá kình Nguyễn Thị Doan
    Trần Đại Quang Tạ Bích Loan
    Tạ Phong Tần Hoàng Văn Hoan hỷ Đỗ Mười
    Khỉ người lười giống đười ươi kinh kông ca ngặc như rươi lộn tùng phèo
    *
    TÂM THANH

Comments are closed.