Topa – Như Là Giọt Sương

Nhìn con ngựa nhỏ xíu ốm tong ốm teo kéo chiếc xe nặng trịch chở tôi chạy vòng bờ hồ mà thấy tội nghiệp. Con ngựa đang ngon trớn gõ đều nhịp trên đường thì tôi nói với người điều khiển xe cho ngựa ngừng lại khi nhìn thấy tấm bảng thật lớn có viết bốn chữ “Quán Nem Ninh-Hòa” trước cái quán có vườn rộng nằm cách con đường khoảng mười lăm hai mươi thước.

Từ bên này đường nhìn qua cái quán có bốn chữ to lớn đó mà tôi thầm khen người chủ quán. Nem Ninh-Hòa đã quá nổi tiếng nên gần như khắp cả nước đi đâu tôi cũng gặp quán bán món ăn này, nhưng, muốn thưởng thức đúng nem Ninh-Hòa thì phải là nem làm tại Ninh-Hòa xuất đi mới ngon. Tôi nghĩ vậy.

Quán nem khá lớn nên có đến ba dãy bàn, mỗi dãy có đến sáu cái đủ sức chứa cả trăm người. Cạnh ngay cửa ra vào có một cái tủ kiếng lớn trưng bày nào là nem chua, nem nướng, bánh tráng để cuốn nem với rau, bánh tráng cuốn tròn đã chiên. Đặc biệt là những hủ đựng các món đồ chua, tương… nhìn rất hấp dẫn đến bụng tôi đang no mà vẫn phải nuốt nước miếng đến nghe ực một cái.

Phía trước tủ có hàng chữ màu đỏ ghi: “Nem nướng chính gốc Ninh-Hòa.10.000 đồng một phần.” Bên phải tủ kiếng có một lò than bằng sắt dài gần hai thước và đang bốc khói thơm nghi ngút. Người xà ích thấy tôi chú ý đến cái quán nên ông quảng cáo không công cho chủ quán:

– Quán mới mở chỉ độ dăm ba tháng nay thôi nhưng rất đông khách. Có rất nhiều khách Việt Kiều và người nước ngoài đến đây ăn lắm. Quán rất vệ sinh mà giá cả thì phải nói là rẻ so với vật giá hiện nay. Nếu ông muốn thưởng thức cho biết ngon dở ra sao thì xin ông cứ tự nhiên.Tôi chờ được mà.

Hiện tại người đàn bà chủ quán – tôi đoán vậy vì bà ăn mặc lịch sự và đẹp – đang đặt vào tủ những xâu nem còn mới vì tôi thấy màu lá còn xanh tươi. Quán có nhiều nhân viên nữ còn trẻ phục vụ và một người đàn bà đã trọng tuổi đang nướng những cây nem trên lò lửa than. Quán hiện có khá đông khách.

Không thể nhịn được, tôi bước xuống xe rồi lững thững đi vào quán. Khi đi gần tới cửa tôi giật mình đứng khựng lại như có người phía sau níu lấy vai. Bà… chị chủ quán cũng vừa nhìn ra tôi nên hai con mắt của chị nhướng lớn lên như vừa ngạc nhiên vừa mừng, đồng thời chị ngưng tay và đi ra cửa đón tôi.

Chị chủ quán và tôi qua giây phút mừng vui bất chợt rồi cùng nắm tay nhau. Chị khẽ thốt lên nho nhỏ:

– Nam… khỏe không? Tôi… tôi không ngờ…

Tôi xúc động nhìn ngay mắt chị mà nghẹn đến không thốt ngay ra lời. Mãi một lúc tôi mới nói:

– Không ngờ… thật không ngờ phải không chị? Em… em nghĩ chị đang sống ở một quốc gia nào đó trên thế giới chứ có ngờ đâu… Mấy mươi năm rồi chứ ít ỏi gì phải không chị? Không ngờ rồi em cũng được gặp lại chị ở thành phố du lịch này.

Nói rồi, rất tự nhiên như những ngày xa xưa, tôi kéo chị lại và ôm sát chị vào người tôi. Mái tóc chị vẫn thơm mùi nước hoa quen thuộc của ngày nào.Tôi không ngăn được ý nghĩ: Ngày xa xưa ấy, thân hình này đâu có bị mềm nhão đến như thế này đâu. Thời gian đã làm thay đổi mọi cảnh vật và con người. Chị và tôi ôm nhau thật chặt như đôi tình nhân lâu ngày vừa gặp lại.Tôi thủ thỉ bên tai chị:

– Thời gian trôi qua nhanh quá. Chị cũng đã hơn sáu mươi tuổi rồi. Còn em thì cũng đã hơn năm mươi. Em rất vui mừng được gặp lại chị.

– Nam… cũng còn nhớ cả tuổi của tôi nữa à?

– Trong cái đầu đặc quánh của em có hai điều mà em sẽ không bao giờ quên được đó là: tuổi của chị và ngày ba mươi tháng tư.

Lúc này những người khách trong quán đều đã quay mặt ra đường nhìn chị và tôi. Thấy vậy nên chị đề nghị:

– Mình về nhà nói chuyện Nam nhé.

Chị giao hàng cho những người phụ việc rồi cùng tôi lên ngồi trên chiếc xe ngựa. Con ngựa hình như biết công việc mà nó phải làm nên khi sợi dây cương chỉ giật nhẹ một cái là nó liền cong lưng kéo chiếc xe bây giờ nặng hơn trước và chạy bon bon trên con đường trước mặt. Nhìn con ngựa làm cho tôi không khỏi không nghĩ đến những con người thua trận miền Nam đã từng bị đưa vào những khu rừng với khí hậu khắc nghiệt để làm những công việc nặng nhọc còn hơn cả con ngựa này mà lại chẳng được cho ăn no. Giữa những người đó và con ngựa này thì có lẽ con ngựa vẫn còn sung sướng hơn bởi dù sao, tuy là kiếp thú vật nhưng đã được con người đối xử đàng hoàng và nhân đạo hơn là con người đối với con người.

Xe chạy ngang qua hồ Than Thở mà nay không còn một chút gì thơ mộng nữa vì nước thì đục ngầu, lòng hồ thì đã gần cạn đến đáy do những người làm vườn đã tận dụng nước hồ để tưới vườn. Những cây thông chung quanh hồ đã từng phát ra những âm thanh vi vút tạo tình và tạo cảnh thì nay chỉ còn không có bao nhiêu cây nhưng cũng đã trơ trụi và khô khốc. Hồ chỉ còn có cái tên Than Thở như định mệnh của nó. Tôi nhìn cái hồ rồi nhìn chị và cố ý thở nhẹ ra một cái và than với chị rằng: Tất cả đã mất hết rồi, đã thay đổi hết rồi, còn lại chăng chỉ là những kỷ niệm. Chị không nói gì nhưng chị nhìn tôi với đôi con mắt thật buồn.

Nhà của chị ở Ấp Thái Phiên. Nhà của chị đẹp và toàn bằng gỗ thông. Mặt trước nhìn ra những ngọn đồi cao nay là vườn rau xanh tươi bát ngát. Nhà chị có hai phòng: phòng khách và phòng ngủ.Trang nhã nhưng lạnh, không phải vì không có lò sưởi mà vì quá lặng lẽ. Nhìn cái giường với một cái gối nằm và một cái gối ôm làm tôi hình dung ra cảnh mỗi đêm lạnh lẽo chị một mình trong căn nhà này… tôi kéo chị sát vào tôi. Tôi muốn cho chị biết tôi vẫn là đứa em của chị và xem chị như ngày nào.

Chị và tôi lút sâu trong cái giường rất êm và rất thơm mùi nước hoa quen thuộc.

– Chị… em rúc vào nách chị như ngày xưa nhé?

– Nam… nhắc lại làm tôi mới nhớ vì từ lâu lắm rồi tôi cũng đã quên.

Chị gọi tên Nam thật âu yếm nồng nàn thay vì gọi tiếng em làm tôi không còn biết đã có mấy mươi năm trôi qua.

– Dù thời gian có bào mòn thể xác chị và em nhưng em vẫn xem chị là chị của em ngày nào. Chị đừng xưng tôi với em. Không có gì có thể ngăn cách tình chị em mình được.

– Tôi… chị bây giờ như là giọt sương đọng trên lá. Giọt sương thật mong manh, thấy đó vào buổi sớm mai nhưng có thể rớt xuống mặt đất và tan biến đi lúc nào không biết được.

– Đây là lần thứ hai chị nói về giọt sương. Chị còn nhớ lần thứ nhất chị nói về giọt sương là lúc nào không?

– Gặp lại Nam là chị nhớ lại gần như tất cả những kỷ niệm của ngày trước…

*

Ngày trước đó được bắt đầu vào một ngày giữa năm 1973. Ngày đó, sau một ngày làm việc trong quán rượu trên đường Tự Do chị đến đón tôi về nhà chị. Tôi là đứa trẻ mồ côi được chị nhận nuôi vì lòng nhân đạo thương người. Với cái tuổi mười một tôi còn là đứa con nít khờ khạo lắm. Tôi sung sướng và hạnh phúc vô ngần khi lần đầu tiên được ngồi trên chiếc tắc xi theo chị vào Chợ Lớn, vào khu La-Cai ăn mì vịt tiềm. Rồi được theo về nhà chị và được chị cho đến trường học hành đàng hoàng.

Hồi đó, cứ khoảng một hoặc hai, hay có khi ba bốn đêm là có người đàn ông khác nhau theo chị về nhà ngủ. Lúc đầu tôi không để ý gì về chuyện đó nhưng, chỉ một vài tháng sau thì tôi đã hiểu ra là chị làm nghề tiếp viên trong quán rượu, tiếng thời thượng gọi là bán bar.

Rồi một đêm kia, một đêm vào đầu năm 1974, đêm đó không có người đàn ông nào theo chị về nhà và, đêm đó cũng là đêm đầu tiên tôi được chị cho ngủ chung để sau đó, những đêm tiếp theo không có người đàn ông nào theo chị về nhà là tôi lại được qua ngủ chung với chị. Những lần như vậy tôi thường rúc đầu vào nách chị. Hồi ấy thân hình chị luôn ấm áp và săn chắc chứ không như bây giờ… lạnh và mềm nhũn.

Từ sau khi được chị cho ngủ chung tôi đã biết ghét thật nhiều, ghét cay ghét đắng những người đàn ông nào theo chị về nhà bởi, có họ là tôi sẽ không được ngủ với chị.Tôi không thể nào nhắm mắt ngủ cho được khi nghe tiếng thở mạnh và dồn dập cùng những tiếng sột soạt phát ra từ phòng của chị.

Rồi một hôm không có người đàn ông nào theo chị về nhà, nhưng chị cũng không gọi tôi qua ngủ với chị. Quá buồn bực và tủi thân tôi đẩy cửa phòng chị để vào và muốn hỏi tại sao. Tôi thấy chị đang nằm trên giường nhưng trên người của chị chỉ có một cái áo khoác thật mỏng.Tôi còn nhớ rất rõ đó là cái áo màu đỏ có thêu con bướm thật lớn phía trước mà, nếu không có con bướm đó thì tôi tưởng chị không mặc gì cả. Chị thấy tôi đứng như ngây như dại nhìn chị mà không nói gì nên chị khoát tay cho tôi lại với chị.

Tôi lại rúc đầu vào nách chị, nhưng lần này thì mặt mũi của tôi đã tiếp xúc với da thịt của chị. Thật tình thì lúc đó tôi không hiểu tại sao nhưng tôi đã ôm chặt chị trong vòng tay.

Tình cảm tôi đối với chị là thứ tình cảm tôn thờ. Chị cũng là người mẹ, người mẹ rất hiền và thương con. Tôi cảm thấy thật sung sướng được ngủ chung với chị, được rúc đầu vào nách chị, và được ôm chị cả những khi chị không có một mảnh vải nào trên thân thể. Bên chị, lúc nào tôi cũng ngủ thẳng giấc cho đến sáng. Rồi cuối năm đó, năm 1974 chị theo một người lính, người đàn ông đã về nhà này nhiều lần và nói là lên Ban Mê Thuột mở quán vì người lính đổi về đơn vị mới trên vùng cao nguyên. Chị nói khi nào mọi việc xong xuôi chị sẽ quay về đón tôi.

Trước ngày chị đi, đêm đó tôi đã vùi đầu vào nách chị và chị đã ôm tôi thật chặt làm cho tôi có linh cảm lần xa này sẽ là vĩnh viễn. Chị thấy tôi khóc, chị nhìn vào mắt tôi và chị trách:

– Con trai mà khóc sao? Phải mạnh dạn lên chứ. Chị đi rồi chị về chứ có đi luôn đâu mà khóc. Giọt nước mắt trên má của em trông giống như là… giọt sương vậy. Hãy lau mặt rồi cười và vui lên, chị sẽ lo mau công việc rồi về đón em.

Chị đi rồi tôi khóc suốt mấy ngày. Tôi không hiểu là mình đã làm gì, đúng hay sai nhưng tôi không hề tủi hổ và xem đó như là tội lỗi.Tôi mong chờ từng ngày chị trở về đón tôi. Nhưng…

Cuối cùng thì chị và tôi đã gặp lại nhau.

Giờ đây tất cả đã trôi qua hết và đã mất hết tất cả rồi. Không còn người lính, không còn quán rượu nơi chị làm việc trên đườngTự Do. Không còn căn nhà mướn ở khu chợ Hai Mươi trên đường Phan Thanh Giản – Cao Thắng; mà chị đã đem tôi về nuôi và, cũng không còn những người đàn ông nào đến với chị nữa, mà chỉ còn chị và tôi đang ở giữa thành phố và bên những di tích của một thời nay cũng đã từ từ trở thành hoang phế.

– Chị mở quán bán rượu và học làm nem khi chị vừa đến Ban Mê Thuột. Nhờ học được cách làm nem nên giờ chị mở quán. Thời của chị nay đã hết rồi. Mong sao cho những người trẻ hôm nay nhận thức ra được điều phải làm. Chị như là…

Chị ngưng nói và đưa cánh tay chỉ về cái vườn trước nhà chị, nơi đó tôi nhìn thấy có một cái cây mà trên những cành lá tôi nhìn thấy có những giọt sương. Chị không nói hết ý và để cánh tay xuống. Cầm cánh tay gầy, khô, và mỏng manh của chị. Tôi thương chị vô cùng vì chị đang như là cành lá trước gió, cành lá rực rỡ của vùng nhiệt đới bị để nhiều năm trong khí hậu ôn đới. Cành lá vẫn là cành lá của ngày nào nhưng dần dần bị khô lại và mất hết sắc màu.

Tôi lại rúc đầu vào nách chị và cố ngăn cho đôi dòng lệ đừng tuôn ra.Thời gian mấy mươi năm tôi sống ở nước ngoài nhưng tôi vẫn chưa làm được một việc gì cho ra hồn, chưa làm được một việc gì cho đồng bào tôi.

Vẫn rúc đầu trong nách chị, tôi thổn thức:

– Chị ơi! Lẽ ra chị và những người cùng thời đã có mấy mươi năm sống trong tự do hạnh phúc và trong tình người. Nhưng, cũng vì…

Chuông nhà thờ đang đỗ.Tôi nghe thật rõ tiếng chuông của nhà thờ Con Gà đang rền vang trong gió đưa về tận nơi đây.

Chị nhìn tôi rồi mỉm nụ cười thật tươi.

Tôi lại rúc đầu vào nách chị. Kỷ niệm của những tháng ngày êm đềm xưa cũ lại hiện ra trong trí và rồi tôi đã ngủ say trong vòng tay của chị như ngày nào tôi còn là đứa bé thơ./.

ToPa ( Hòa Lan )

Đã xem 6071 lần

Chân thành cảm ơn tác giả hoặc quý vị nào đó đã đăng bài viết này lên Quán Văn.

[ Thành viên mới xin ĐĂNG KÝ ]
[ Thành viên ĐĂNG NHẬP ] để đăng bài
(Quý vị sẽ nhìn thấy cách chỉ dẫn đăng bài.)

Máy chiếu VPL-DX240 XGA

Chuyên phân phối MÁY CHỦ DELL POWEREDGE T30 E3-1225 V5

Phân phối thiết bị mạng Cisco FULL mã

Máy in hóa đơn, máy in bill PRP-085 Giá hot

NỆM CAO SU KIM CƯƠNG TỔNG HỢP KHUYẾN MÃI TẶNG GỐI

Thuốc diệt GIÁN thần kỳ

Nhà Hàng SÀI GÒN PHỞ TOMBALL, TX CẦN NGƯỜI

Cần Sang Nhà Hàng Phở Vùng TOMBALL, TX

Bán xe Toyota Camry 2004. 2.4 mới cứng. Hệ thống máy móc tân tiến cùng dàn video từ nước ngoài

Cần bán 4 lô đất khu du lịch Cam Ranh và Diên An – Khánh Hoà

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách

2 Comments

  1. TRUMP SỜ VÒI RỒNG
    *
    Bìm bịp le le đè Fuck niễng
    Chú Phỉnh điên điển Trần Đại Quang
    Tạ Bích Loan cổ Vũ Huy Hoàng
    Nguyễn Như Phong hỏa Cao Toàn Mỹ Phương Nga
    *
    Tây du kí sự sanh Đức cống mái chèo khua trống động hồn lang
    Nguyễn Thị Doan dạ sói Hoàng Văn Hoan
    Chỉ Huy Đức ôn hoàng hột Dzịch vật
    Ba Đình lật đật Cà Mau muỗi bèo ruồi dấm khởi đầu A No Fan
    *
    Formosa Võ Kim Cự Tắt Đèn
    Quan tham Tất Tố Hữu ăn quen
    Sầm Đức Xương Nguyễn Trường Tô Lâm tặc
    Mackeno Tòng Thị Phóng Đỗ Mười hèn
    *
    Côn an chuyển xã hội đen bộ to cục nhỏ bon chen Nguyễn Tất Thành
    Trịnh Xuân Thanh Phùng Quang Thanh
    Tao Qúy Ngọ tử cấm thành lạc Đà Nẳng ngộ mảnh sành Nguyễn Bá Thanh
    Vũng Tàu Ô Cấp Cam Ranh nhảy dù nhà trắng Xì Trump xịt vòi rồng
    *
    TÂM THANH

  2. TRƯỜNG TÔ CÁCH LAN
    *
    Chỉ Huy Đức cống Trịnh Xuân Thanh
    Qúy Ngọ Bá Thanh Nguyễn Tất Thành
    Hoàng Văn Hoan Nguyễn Xuân Fuck niễng
    Kim Ngân Phú Trọng Phùng Quang Thanh
    *
    Hoài Linh vong tổ Trấn Thành chân dung quyền lực giữ Bành Lệ Viện Hoa
    Lề dân lối đảng bất hòa
    Dâng Hoa Thịnh Đốn Quê Choa Bà Đầm Xòe
    Nguyễn Như Phong toét tòe loe bắc kì phân hóa Quách Hòe Đô la Trump
    *
    Hillary móm mọm mom mum
    Cỗ bàn lỡ dọn phải dẹp mâm
    Mếu máo cũng chẳng qua dân chủ
    Cộng Hòa Duterte Phi Luật Tân
    *
    Ba Sàm xạo sự cù lần Phan Anh Cát Lợi ích giành Tô Cách Lan
    Nguyễn Trường Tô lục Tô Lâm
    T.Lan Ý Ả hôn lầm cẩu M.C.B
    Thập tam thái bảo Khiết Trì Dương cương vị ngũ gia bì đế Long An
    *
    TÂM THANH

Comments are closed.