Trần Đắng – Đạo đức Hồ Chí Minh: thiển cận, kém học thức

Những phẩm chất đạo đức cơ bản trong tư tưởng đạo đức của Hồ Chí Minh:

  1. Trung với nước, hiếu với dân.
  2. Cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư.
  3. Yêu thương con người.

Tóm lại là làm tốt, làm đúng, làm hay, v.v… theo chiều dương, thuần túy dương, không bao giờ có hay khuyến khích làm dở, làm xấu, làm sai, làm tệ, v.v…vậy có nghĩa là trong đạo đức Hồ  Chí Minh không có chiều âm, giá trị âm. Trong thực tiễn, làm cái có chiều âm, tức sai, tệ, dở, đáng buồn, ngu xấu thì sống, còn cứ chăm chăm chiều dương thì chết. Thế nên tôi nói đạo đức HCM nông cạn, bị cái tốt chặn lại. Kiến thức HCM cũng biết bài tôi viết ra đây không có gì xa lạ, nhưng nâng lên thành cách xử thế, thành tính cách, thành tư tưởng thì HCM không có, có vẻ thiếu học thức.

Xin đưa ra vài chứng minh:

Về mặt cá nhân, quan hệ cá nhân, trong sử Trung Quốc có danh tướng nổi tiếng bách chiến bách thắng là Hàn Tín (229-196 TCN). Lúc bấy giờ có hai phe là Hán (do Lưu Bang làm vua) và Sở (do Hạng Vũ làm vua). Hàn Tín mà theo phe nào thì phe đó thắng. Hàn Tín giỏi quân sự nghiêng ngửa thiên hạ. Nhưng khi chiến thắng rồi, Lưu Bang mưu giết Hàn Tín do ông giỏi, uy tín cao, nói dân nghe, dân mà nghe theo thì Hàn Tín dễ làm phản, lật đổ ngai vàng mà tự mình làm vua. Sự việc Trần Hy làm phản, trước đó có thể đã có thư từ với Hàn Tín, nhờ Hàn Tín làm chân trong, Hàn Tín có đồng ý hay không thì không biết, nhưng thư mật đã rơi vào tay Lã hậu để trở thành chứng cớ Hàn Tín mưu phản. Rốt cuộc Lã Hậu giết Hàn Tín. Hàn Tín tin rằng mình có công to, trong Tam Kiệt (Trương Lương, Hàn Tín, Tiêu Hà), công ông lớn nhất, nên Lưu Bang sẽ không giết mình. Qua truyện này, ta có kết luận gì? Đó là Hàn Tín tin vua, tài làm đại tướng giỏi xuất chúng, giỏi hơn vua thì chết thảm. Quả thật, tục ngữ ta viết: “Làm phúc quá tay, ăn mày không kịp” không sai.

Trương Lương (giỏi chính trị) thì bỏ đi tu tiên, không tham gia chính trị sau khi diệt quân Sở, nên tính mạng bảo toàn.

Còn Tiêu Hà, người lo về hậu cần, kinh tế cho Lưu Bang, khi còn chiến tranh với Sở, ông phải dốc nhiều “con tin” của mình ra để Lưu Bang khỏi nghi ngờ: con, em, cháu của ông tham gia ra trận. Sau khi chiến thắng, thấy Lưu Bang giết công thần như Hàn Tín, Bành Việt, ông lại càng lo giữ mình hơn & giữ một cách phi đạo đức mới xong: ông kiêu ngạo, hống hách, nhũng nhiễm dân, cướp đất của dân, để dân ghét, bấy giờ Lưu Bang mới tin ông không có uy tín, nói dân không nghe, không thể mưu phản được, Lưu Bang mới yên lòng. Như vậy ta thấy phải kiêu ngạo, tham nhũng, hống hách thì được sống, và làm như vậy là khôn ngoan, giả dại qua ải. Lúc nào cũng cực kỳ khiêm tốn như Hồ Chí Minh, đạo đức cao như Minh “râu” là cận thị, chỉ thấy gần, không thấy xa, không có học cao.

Nước nào cũng muốn mình bá chủ, chính vì thế, quốc gia nào mạnh lên là các quốc gia khác, các nước láng giềng phá. Thời chiến tranh VN, trước 1975, vua Campuchia, Sihanouk ủng hộ Bắc Việt. Hai bên có cảm tình với nhau. Vì sao vậy? Vì Sihanouk ghét thấy Nam Việt giàu mạnh lên sẽ hiếp đáp mình, ông tìm cách làm cho miền Nam VN yếu đi.

Nước nào cũng muốn mình thành công rực rỡ, dân tộc chủ nghĩa, ái quốc hạng nặng cho nên các nước khuynh loát nhau, xâm lược nhau. Ví dụ, Ngũ Tử Tư, tên thật là Ngũ Viên (? – 484 TCN), một trung thần, tướng quốc (như thủ tướng) nước Ngô. Năm 496 TCN, Hạp Lư bị quân Việt đánh bị thương ở Huề Lý, không lâu sau thì chết. Con là Phù Sai lên nối ngôi. Phù Sai phong cho Bá Hi làm thái tể. Năm 494 TCN, Phù Sai đem quân đánh nước Việt, đánh bại quân Việt ở đất Phù Tiêu. Đại thần nước Việt là Văn Chủng đem lễ vật đến xin Phù Sai cho giảng hòa. Ngũ Viên can ngăn không nên nhưng Phù Sai không nghe. Năm 489 TCN, nhân Tề Cảnh công mới mất, Phù Sai định đem quân đánh nước Tề. Ngũ Viên khuyên Phù Sai nên đánh nước Việt trước vì Việt là cái bệnh trong gan trong ruột. Phù Sai không nghe, đem quân lên phía Bắc đánh Tề. Năm 485 TCN, Phù Sai một lần nữa đánh Tề, Ngũ Viên lại khuyên can. Phù Sai tức giận, sai ông đi sứ sang Tề. Ngũ Tử Tư đoán được sau khi về nước cũng sẽ bị giết, bèn đem con gửi cho đại phu Bão Mục nước Tề, rồi trở về. Sau khi ông về Ngô, thái tể Bá Hi gièm pha, khuyên Phù Sai giết ông. Phù Sai bèn đưa thanh kiếm Trúc Lân cho Ngũ Viên, ép tự tử. Ngũ Viên trước khi chết Ngũ Viên tin chắc Việt sẽ diệt Ngô, bèn bảo rằng:

– “Thế nào cũng phải trồng trên mộ ta một cây tử đề có thể làm quan tài. Hãy móc mắt ta treo trên cửa phía đông của nước Ngô để cho nó thấy giặc Việt vào tiêu diệt nước Ngô.”

Rồi tự tử. Phù Sai biết được lời nói của ông, bèn đem thây ông nhét vào túi da ngựa, thả trôi trên sông Giang. Người nước Ngô thương Ngũ Tử Tư lập đền thờ trên sông Giang, nhân gọi nó là Tư Sơn.

Hơn 10 năm sau khi Ngũ Viên qua đời (473 TCN), đúng như lời tiên đoán của ông, Việt Câu Tiễn đem quân tiêu diệt nước Ngô.

Ở đây, ta thấy lòng yêu nước của Ngũ Tử Tư đối lập, xung khắc với lòng yêu nước của Việt Vương Câu Tiễn, Văn Chủng, & mưu lược gia, đại thần của Câu Tiễn là Phạm Lãi. Ôi thôi, tha hồ mà phang những đòn chí tử vào nhau, kết quả là càng yêu nước, càng trung thành với vua (nay là trung với nước) càng tài đức cao, càng “yêu thương con người”, tức yêu đồng bào thì Ngũ Tử Tư càng mau chết!

Những chuyện tương tự thế này không phải là hiếm, tôi kể ra một để thấy là đạo đức Hồ  Chí Minh không dùng trong một số trường hợp được. Đạo đức HCM còn sai, không đúng hết. Một thứ đạo đức còn chưa đúng hết, còn sai mà bắt dân phải học tập, lấy làm gương thì “chú phỉnh” Hà Nội là những kẻ nông cạn hạng nặng.

Thanh Hóa 18-10-2016

18.10.2016

Đã xem 5006 lần

Chân thành cảm ơn tác giả hoặc quý vị nào đó đã đăng bài viết này lên Quán Văn.

[ Thành viên mới xin ĐĂNG KÝ ]
[ Thành viên ĐĂNG NHẬP ] để đăng bài
(Quý vị sẽ nhìn thấy cách chỉ dẫn đăng bài.)

Máy chiếu VPL-DX240 XGA

Chuyên phân phối MÁY CHỦ DELL POWEREDGE T30 E3-1225 V5

Phân phối thiết bị mạng Cisco FULL mã

Máy in hóa đơn, máy in bill PRP-085 Giá hot

NỆM CAO SU KIM CƯƠNG TỔNG HỢP KHUYẾN MÃI TẶNG GỐI

Thuốc diệt GIÁN thần kỳ

Nhà Hàng SÀI GÒN PHỞ TOMBALL, TX CẦN NGƯỜI

Cần Sang Nhà Hàng Phở Vùng TOMBALL, TX

Bán xe Toyota Camry 2004. 2.4 mới cứng. Hệ thống máy móc tân tiến cùng dàn video từ nước ngoài

Cần bán 4 lô đất khu du lịch Cam Ranh và Diên An – Khánh Hoà

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách

3 Comments

  1. DẬU NHÀ CÁY KÊ GÀ TA
    *
    Tố Hữu mống chống Chính Thống Huy Đức cống
    Tổng lú Trọng họng phản động Đỗ Hữu Nam
    Côn an chia bốn tốp làm
    Tam nương Ngân Phóng Doan hàm Đàm Vĩnh Hưng
    *
    Mút Cu Duterte chẳng ngừng Pu Tin Các Chú súng chưng hỏng cẳng giò
    Bú buồi Minh béo Âu lo
    Xì Trump Brexit bới tro Đặng Tiểu Bình
    Bành Lệ Viện Hồ Chí Minh Bắc Kinh hoàng Tập Cận Bình Đặng Dĩnh Siêu
    *
    Nguyễn Xuân Fuck niễng Vương Thúy Kiều
    Ma Dze in đồ bá thủng Yết Kiêu
    Đổng Trác Lý Thông hang Pắc Pó
    Khỉ đầu chó Ủn khuyển vét niêu
    *
    Formosa Vũ Mạnh Hùng Bàn Môn Điếm đĩ xuất chiêu Hố Hô Hồ
    Áo dài củ tịt nước lô
    Ca chân cước giữa Disco Dzú Cát Bà
    Casa quần lót lọt da Hồng Hà Nội bộ trong nhà đấm đá nhau
    *
    TÂM THANH

  2. TRẦN ĐẮNG,MỘT CON OANH HỌC NÓI !
    Trần Đắng đưa dẫn chứng vài câu nói của HCM ” Trung với nước, hiếu với dân.Cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư.Yêu thương con người”.
    Sau rồi viện dẫn lịch sử TQ , nghe vừa khập khiễng vừa buồn cười chẳng ăn nhập gì với bài viết, không khác gì người ta nói bưng cơm thì lại đưa nước mắm.
    Lịch sử TQ là các cuộc nội chiến tranh bá đồ vương, và bành trướng xâm lược.Khổng từ đề cao : “tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ” hoặc “Quân xử thần tử, thần bất tử bất trung” nghĩa là : Dù vua có bảo thần chết đi nữa thì thần cũng phải tuân lệnh, nếu ko tuân lệnh thì xem như không trung với vua.Người TQ thời phong kiến quan niệm “thiên hạ như con hươu(lộc trời),vào tay ai là của người ấy” vì thế các tay tài giỏi một lòng thờ vua,vì ăn lộc vua. Thời Đông Chu các nước tranh nhau làm bá chỉ gây nên cảnh huynh đệ tương tàn, NGũ Tử Tư thờ bạo chúa hôn quân là Phù Sai đến chết mới tỉnh ngộ.Hàn Tín, Tiêu hà, Trương Lương đều vì Lưu Bang mà chiến đấu, họ cần bổng lộc chức trọng quyền cao cho vua, cho mình, khi nguy đến bản thân thì làm phản, nếu không thì ôm vàng biến vào rừng xanh ở ẩn, chứ họ chẳng vì dân vì nước gì rốt ráo.
    HCM là một con người vĩ đại về mọi phương diện, đạo đức tác phong, chiến lược chiến thuật, hiểu biết xa rộng. Sự nghiepj của HCM là đánh giặc ngoại xâm cứu nước, không mưu đồ tranh bá đồ vương như các tướng Tàu thời cổ đại.HCM được cả thế giới ngợi ca, các Nước Pháp, Mỹ, TQ kẻ thù cũ của VN , nhưng với HCM họ cũng rất nể phục. HCM viết báo bằng tiếng Pháp,Nga,viết thư cho tướng Mỹ bằng tiếng Anh rất thông thạo, HCM làm thơ , viết thư pháp bằng chữ Hán, đến nỗi tay người Hoa Hồ Tuấn Hùng nhận lầm ông là Hồ Tập Chương là cụ kỵ nhà mình. HCM và Võ Nguyên Giáp ban đầu chỉ có 34 chiến sỹ trong rừng già mà đánh cho hàng chục vạn quân nhà nghề Pháp tả tơi.Tâm hồn HCM phóng khoáng,trong sáng thiết tha với bạn bè lúc ta tù thì ” Núi ấp ôm mây mây ấp núi, Lòng sông gương sáng bụi không mờ, Bồi hồi dạo bước Tây Phong Lĩnh, Trông lại trời Nam nhớ bạn xưa”( NHẬT Ý TRONG TÙ).HCM khi đánh giặc thì làm thơ ung dung tự tại “Bàn việc canh chầy mới tạm ngơi,Gió mưa thu báo lạnh thu rồi.Còi thu bỗng rúc vang từng núi,Du kích về thôn, rượu chửa vơi”.Hoặc “Trăng vào cửa sổ đòi thơ, Việc quân đang bận, xin chờ hôm sau,Chuông lầu chợt tỉnh giấc thu,ấy tin thắng trận Liên khu báo về”.Đó là những bài thơ bác học tuyệt đỉnh đã dịch ra tiếng Việt ai am hiểu nguyên văn chữ Hán sẽ thấy thú vị hơn.
    Hồ Chí Minh căn dặn Nông dân : ” Ruộng rẫy là chiến trường, cuốc cày là vũ khí…” với cán bộ” Việc gì có ích cho dân thì cố sức làm, việc gì có hại cho dân thì cố sức tránh”, với công an vũ trang thì ‘ “Với kẻ địch phải cương quyết, khôn khéo, với chính phủ thì tuyệt đối trung thành, với nhân dân thì kính trọng lễ phép…” Còn rất nhiều bài thơ chữ Hán, chữ Việt, các tác phẩm tiêu biểu bằng tiếng Pháp mà ở đây không thể viện dẫn được.Tất cả bài viết và lời dạy của HCM đều thấu tình đạt lý, nếu không phải là con người có văn hóa cao thì sao có được những bài thơ, câu nói tuyệt tác như vậy.
    Tuy vậy, Hồ chí Minh cũng làm những bài thơ tuyền truyền cm cho quần chúng, lời thơ giản dị dễ hiểu, nhiều kẻ không hiểu cho rằng thơ ông không hay, như “hòn đá to, hòn đá nặng, một người khiêng , khiêng không đặng…”… v..v và v..v.Những kẻ đó lòng dạ của con chim sẻ thì làm sao biết được chí đại bàng!

    Nay Trần Đằng có dăm ba chữ, đem lịch sử Tầu ra ví von lung tung, khập khiễng, rồi chê HCM này nọ, vậy mà mấy anh học trò văt mũi chưa sạch tung hê ầm ĩ cứ như tìm ra được vật báu!

    • Dinh Ngoc Anh nói Hồ Chí Minh văn chương thiên phú mà không dẫn chứng thì ai tin? Đã vậy lại dẫn chứng bằng tập thơ “Ngục Trung Tùy Bút” thì Unesco đã nhận được thư tố cáo đó là tập thơ của người khác với đầy đủ chứng cớ cho nên Unesco ( Cơ quan Văn Hóa Liên Hiệp Quốc ) đã hủy bỏ buổi lễ kỷ niệm 100 năm ngày sinh của nhà thơ dỏm HCM. Ngoài ra DNA còn dẫn chứng bằng các câu thơ của HCM như “Hòn đá to. Hòn đá nặng. Một người khiêng. Khiêng không đặng” thì làm sao mà chứng minh được thiên tài làm thơ của bác ta?
      Vì vậy giáo sư Thạc tôi đành phải giúp DNA trích dẫn thêm vài đọn văn khác để chứng minh thiên tài của bác nhà ta :
      Trích nguyên văn bài tham luận của Chủ tịch HCM đăng trên Nội san “Học Tập” của Đảng bộ Quân khu 4 CSVN, phát hành tháng 4 năm 1951 :
      “Các đồng chí,
      Vừa nghe báo cáo của đồng chí Giáp, các đồng chí thấy – và trước khi nghe cũng đã thấy – Quân đội ta từ chỗ yếu tiến đến chỗ mạnh, từ chỗ nhỏ tiến đến chỗ to, từ không thắng tiến đến thắng, từ thắng ít đến thắng nhiều, rồi từ thắng nhiều tiến đến thắng lợi hoàn toàn ( Đại hội vỗ tay). Đó là vì đâu? Là vì trong chính trị, cũng như trong mọi mặt công tác khác, Đảng ta có một chủ nghĩa cách mạng nhất, sáng suốt nhất, đó là chủ nghĩa của ba ông kia kìa:
      Hồ-Chủ-tịch vươn tay chỉ và hướng mặt về phía chân dung 3 vị lãnh tụ: Marx, Engels, Lénine. Đại hội vỗ tay vang dậy.
      Đó là nhờ chúng ta, toàn giai cấp lao động thế giới, toàn quân đội nhân dân thế giới có một ông Tổng tư lệnh là ông kia kìa.
      Hồ-Chủ-Tịch vươn tay chỉ và hướng mặt về phía chân dung đồng chí Staline. Đại hội vỗ tay dậy vang và cùng đứng dậy hô lớn : Đồng chí Staline muôn năm!
      Chắc ít người biết mà có lẽ cũng không ai ngờ. Ông ở cách xa đây mấy muôn dặm, mà ông theo rõi cuộc kháng chiến của ta, của Triều-tiên, của Mã-lai và cuộc đấu tranh của các nước Đông-nam Á. Ông cảm động khi nghe kể lại những cử chỉ chiến đấu anh dũng của một chiến sĩ Thổ khi giết giặc lập công như thế nào. Vì vậy có thể nói tuy ông ở xa nhưng tinh thần của ông và hiểu biết của ông ở với chúng ta.
      Đại hội vỗ tay dài
      Chúng ta lại nhờ có ông anh này:
      Hồ-Chủ-Tịch vươn tay chỉ và hướng mặt về phía chân dung đồng chí Mao Trạch Đông.
      Đại hội vỗ tay vang dậy – và đứng dậy hô lớn Đồng chí Mao-Trạch-Đông muôn năm!
      Ông Mao ở cách đây mấy nghìn dặm. Còn ông Staline thì xa những muôn dặm… Ông theo rõi từng bước cuộc chiến đấu cách mạng của chúng ta. Như lúc quân đội và nhân dân ta giải phóng biên giới, như lúc chúng ta mở chiến dịch Trung-du có thể đêm ông không ngủ mà chờ tin tức (sic).
      Và thêm một bài văn khác của bác ta đăng trên báo Nhân Dân ngày 21-7-1953 :
      – “Thánh hiền dạy rằng : Vi phú bất nhân. Ai cũng biết rằng địa chủ thì ác: như bóc lột nhân dân, tô cao lãi nặng, chây lười thuế khóa – thế thôi. Nào ngờ bọn địa chủ giết người không nháy mắt. Đây là một thí dụ: Mụ địa chủ Cát-hanh-Long (Nguyễn Thị Năm) cùng 2 đứa con và mấy tên lâu la đã: * Giết chết 14 nông dân. * Tra tấn, đánh đập hằng chục nông dân nay còn tàn tật. * Làm chết 32 gia đình, gồm có 200 người- năm 1944, chúng đưa 37 gia đình về đồn điền phá rừng, khai ruộng cho chúng. Chúng bắt làm nhiều và cho ăn đói. Ít tháng sau, vì cực khổ quá, 32 gia đình đã chết hết, không còn một người.
      – * Chúng đã hãm chết hơn 30 nông dân – Năm 1945, chúng đưa 65 nông dân bị nạn đói ở Thái Bình về làm đồn điền. Cũng vì chúng cho ăn đói, bắt làm nhiều. Ít hôm sau, hơn 30 người đã chết ở xóm Chùa Hang. *Năm 1944-45, chúng đưa 20 trẻ em mồ côi về nuôi, chúng bắt các em ở dưới hầm, cho ăn đói mặc rách, bắt làm quá sức, lại đánh dập không ngớt. Chỉ mấy tháng 15 em đã bỏ mạng. Thế là ba mẹ con địa chủ Cát-hanh-Long đã trực tiếp, gián tiếp giết ngót 260 đồng bào.
      – Còn những cảnh chúng tra tấn nông dân thiếu tô, thiếu nợ, thì tàn nhẫn không kém gì thực dân Pháp. Thí dụ: * Trời rét, chúng bắt nông dân cởi trần rồi dội nước lạnh vào người. Hoặc bắt đội thùng nước lạnh có lỗ thủng, nước rỏ từng giọt vào đầu, vào vai, đau buốt tận óc tận ruột. * Chúng trói chặt nông dân, treo lên xà nhà, kéo lên kéo xuống. * Chúng đóng gióng trâu vào mồm nông dân, làm cho gẫy răng, hộc máu. Bơm nước vào bụng rồi giẫm lên bụng cho hộc nước ra. * Chúng đổ nước cá nước mắm làm cho nôn sặc lên.
      – * Chúng lấy nến đốt vào mình nông dân, làm cho cháy da bỏng thịt. * Đó là chưa kể tội phản cách mạng của chúng. Trước kia mẹ con chúng đã thông đồng với Pháp và Nhật để bắt bớ cán bộ. Sau cách mạng tháng Tám chúng đã thông đồng với giặc Pháp và Việt gian bù nhìn để phá hoại kháng chiến. Trong cuộc phát động quần chúng, đồng bào địa phương đã đưa chứng cớ rõ ràng ra tố cáo, mẹ con Cát-hanh-Long không thể chối cãi, đã thú nhận tất cả những tội ác hại nước hại dân”.
      Bài này không phải hay ở văn chương mà hay ở chỗ tuyệt chiêu bịa đặt đến nỗi con nít nó cũng không tin nổi. Quả là bác ta có kỷ năng văn chương thiên phú !!!

1 Trackback / Pingback

  1. Trần Đắng – Đạo đức Hồ Chí Minh: thiển cận, kém học thức | CHÂU XUÂN NGUYỄN

Comments are closed.