Uy tín cá nhân và Uy tín tập thể

Uy tín là từ ghép. Uy là phần của quyền lực. Tín là sự tín nhiệm, lòng tin… Nếu có Uy mà không có Tín thì sớm muộn gì cũng bị sụp đổ. Nếu có Tín mà không có Uy thì Tín không có đất dụng võ.

Muốn giữ gìn và bảo vệ Uy tín cần nắm vững một số đặc điểm:

1/ Mỗi người chỉ có thể có Uy tín trong một vài lĩnh vực nhứt định. Nếu lao vào mọi lĩnh vực để rồi làm không được là đặt Uy tín của mình bên bờ vực thẳm.

 

2/ Khi có dấu hiệu Uy tín bị giảm sút, phải tự tìm nguyên nhân và tự điều chỉnh ngay – điều chỉnh một cách tự giác.

 

3/ Cán bộ Lãnh đạo, cán bộ Quản lý hễ sai lầm thì buộc phải trả giá – phải được xử lý. Bằng không, sai lầm ấy sẽ lặp đi lặp lại thành mãn tính, chai lỳ…

 

4/ Những người thật sự không có sự tín nhiệm mà vẫn bố trí vào Lãnh đạo, Quản lý, không còn cách nào khác, họ sẽ dùng chữ “Uy”: uy danh, uy quyền, uy thế, uy lực… mà thượng cấp vừa ban để uy hiếp, thu phục thuộc hạ và quần chúng.

 

5/ Xét theo tiêu chuẩn Chính trị, uy tín của cán bộ không chỉ của cán bộ mà của cả chế độ đang cai trị .

 

6/ Suy cho cùng, chỉ có 3 loại cán bộ:

 

– Biết làm gì và biết làm như thế nào: Đây là loại cán bộ toàn diện, lý tưởng – biết làm gì là biết chủ trương; biết làm thế nào là biết tổ chức thực hiện.

 

– Biết làm gì nhưng không biết làm thế nào: Loại cán bộ này chỉ bố trí vào công việc nghiên cứu – chỉ làm được vế 1 của cán bộ loại 1 .

 

– Biết làm thế nào chớ không biết làm gì: Đây là loại cán bộ thực hiện – chỉ làm được vế 2 của cán bộ loại 1 – làm theo cái đầu của người khác, chỉ được phân công làm  cấp phó trở xuống.

 

Vậy thì, cán bộ loại 1 có chất lượng bằng cán bộ loại 2+3. Và cũng buồn nói thêm rằng, ở Việt Nam ta hiện nay có loại cán bộ thứ 4: “Không biết làm gì và chẳng viết làm thế nào” – dân gian liệt vào loại “chó cơm”.

 

Trên đây được xem là 6 tiểu đề, mang tính chất lý thuyết, muốn biết Việt Nam ta “tiêu hóa” chúng thế nào, người viết dựa vào thực tế tình hình có những nhận xét chủ quan xin tham khảo với độc giả:

1/ Việt Nam đang khủng hoảng cán bộ lãnh đạo: Lãnh là đảm trách, đạo là đường. Cán bộ Lãnh đạo là người phải có khả năng vạch ra đường lối, chính sách tối ưu trong đối nội và đối ngoại. Việt Nam đang áp dụng thể chế chính trị Độc đảng, Độc tôn, việc lựa chọn cán bộ Lãnh đạo các cấp chỉ khuôn khổ trong phạm vi khoảng 1 triệu cán bộ đảng viên đương quyền. Phạm vi lựa chọn hạn hẹp như thế thì tìm đâu ra đội ngũ cán bộ lãnh đạo đủ chuẩn chất, đành phải “không có Chó bắt Mèo” thay thế. Cán bộ Lãnh đạo phải am hiểu tối thiểu một trong các môn khoa học Xã hội, Tự nhiên, Kỹ thuật. Khổ nỗi, Lãnh đạo không hiểu lại không chịu nghe đang là một thảm họa. Độc tài, độc đoán-nói cho người nghe chớ không nghe người nói, đang là cố tật của đội ngũ cán bộ Lãnh đạo ở Việt Nam hiện nay. Dốt mà luôn biểu hiện vạn sự thông, độc chiếm diễn đàn, cái gì cũng biết, tràng giang đại hải, hết tăng cường cái này, đẩy mạnh cái kia, ra sức cái nọ… Nói riết, như bị lạc vào rừng sâu không biết đường ra, như gà vướng tóc: tóm lại, trước khi dứt lời, hơn thế nữa, thêm vào đó… khiến cho cử tọa (người nghe) mệt mỏi, dựa ngang dựa ngửa, ngủ gà ngủ gật. Chính vì vậy, uy tín lãnh đạo bị rơi dần vào vực thẳm.

 

2/ Khi biết uy tín mình bị giảm sút, lẽ ra phải “xuống thang”, tự tìm nguyên nhân và tự điều chỉnh, đàng này họ tiếp tục leo thang theo kiểu “chơi cầu âu” dẫn đến sạch túi uy tín.

 

3/ Ở Việt Nam ta hiện nay, cán bộ nói chung đều là thành viên của Đảng cầm quyền, phần lớn là kế nghiệp cha ông. “Tay cắt tay bao nỡ, ruột bứt ruột sao đành”, họ hư đốn, sai lầm… được xử lý theo kỷ luật Đảng, thấp nhứt phê bình trong nội bộ, cao nhứt khai trừ Đảng; trường hợp đặc biệt nghiêm trọng phải ra Tòa thì khai trừ Đảng trước khi ra Tòa để giữ gọi là “thanh danh” cho Đảng; Tòa xử theo chỉ thị Đảng, án đã trừu định trước; nếu phải vào tù thì thuộc loại tù cha và sẽ được tha ra vào những dịp ân xá gần nhứt. Chính vì vậy, việc hư đốn, sai lầm trong cán bộ đảng viên cứ lặp đi lặp lại trở thành bịnh mãn tính, chai lỳ.

 

4/ Dưới thể chế Chính trị Độc đảng, Độc tôn, cán bộ Lãnh đạo “bán Trời không mời Thiên Lôi”: Việc đề cử, ứng cử trong nội bộ Đảng người dân không được xía vô đã đành, ngay cả việc đề cử, ứng cử người vào bộ máy Công quyền Đảng cũng thầu tất, theo thể thức “Đảng chọn, Dân bầu”. Người Đảng chọn tài đức thế nào Dân ngơ biết, mọi sự chỉ trông/tin cậy vào Đảng mà thôi. Bộ máy cầm quyền không do Dân cử, nghiễm nhiên nó trở thành bộ máy cai trị, những đầu lĩnh như những quan Thừa sai thời Pháp thuộc cử đến cai trị đám dân đen. Họ không dùng chữ “Tín” (nếu có) để cai trị, họ triệt để áp dụng chữ “Uy”: uy danh, uy quyền, uy thế, uy lực… do cấp trên ban để uy hiếp quần chúng. Họ có biết đâu, sự chấp nhận của Dân đối với họ chỉ là “tín chấp” – tín nhiệm Đảng mà chấp nhận họ. Nếu có Uy mà không có Tín thì sớm muộn gì cũng bị sụp đổ.

 

5/ Ở lĩnh vực chính trị, uy tín của cán bộ bị sụp đổ sẽ hệ lụy đến chế độ đang cai trị. Do không thấu triệt hệ quả này, trong chọn lựa bố trí cán bộ, Đảng cầm quyền cứ dựa vào lý lịch mà trao quyền, bất kể cấp dưới có tín nhiệm họ hay không. Được thượng cấp ban quyền, giao cho lĩnh vực cai trị, họ như ông vua con, áp dụng tối đa uy quyền để tạo uy danh, uy thế, gây bất bình và bất tín nhiệm trong nhân dân. Khi Tín bị sụp, Uy cũng đổ theo. Sự sụp đổ không dừng lại ở những cá nhân mà sẽ hệ lụy đến thể chế chính trị hiện hành – Đảng CSVN đang sốt vó về việc nầy?.

 

6/ Nạn bè phái, gia đình, gia tộc trị đang hỗn loạn, đã gây biết bao tai ương cho đất nước, dân tộc. Sai lầm của Đảng CSVN trong lựa chọn và bố trí cán bộ  có “hồng” mà không “chuyên”. Việc gì cũng “quyết liệt” đã rơi vào: nhiệt tình+dốt nát=đại phá hoại”.

 

Uy và Tín tăng hay giảm theo tỷ lệ thuận. Dùng quyền uy dù có khạc ra lửa người ta cũng bất tuân khi họ không còn tín nhiệm. Trong một tổ chức nói riêng, một thể chế chính trị nói chung, khi uy tín từng cá nhận bị sụp đổ thì uy tín tập thể cũng lần hồi sụp đổ theo. Làm gì cũng vậy, chữ Tín phải đặt lên hàng đầu, thất Tín là phá sản. Đảng như một cơ thể, đảng viên như những tế bào – tế bào cứ tiếp tục hư như hiện nay thì cơ thể ắt khó sinh tồn.

Trước hiện tình, đảng viên của đảng cầm quyền đang lũ lượt ra trước vành móng ngựa, Dân oan không còn biết sợ, bất tuân dân sự… là điềm không lành cho chế độ chính trị hiện hành?.

T.T

Đã xem 1136 lần

Chân thành cảm ơn tác giả hoặc quý vị nào đó đã đăng bài viết này lên Quán Văn.

[ Thành viên mới xin ĐĂNG KÝ ]
[ Thành viên ĐĂNG NHẬP ] để đăng bài
(Quý vị sẽ nhìn thấy cách chỉ dẫn đăng bài.)

Máy chiếu VPL-DX240 XGA

Chuyên phân phối MÁY CHỦ DELL POWEREDGE T30 E3-1225 V5

Phân phối thiết bị mạng Cisco FULL mã

Máy in hóa đơn, máy in bill PRP-085 Giá hot

NỆM CAO SU KIM CƯƠNG TỔNG HỢP KHUYẾN MÃI TẶNG GỐI

Nhà Hàng SÀI GÒN PHỞ TOMBALL, TX CẦN NGƯỜI

Cần Sang Nhà Hàng Phở Vùng TOMBALL, TX

Bán xe Toyota Camry 2004. 2.4 mới cứng. Hệ thống máy móc tân tiến cùng dàn video từ nước ngoài

Cần bán 4 lô đất khu du lịch Cam Ranh và Diên An – Khánh Hoà

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách