Xả-hội dân-sự là gì?

Xả-hội dân-sự là gì?

(Sơ-lược)

Xả-hội dân-sự là “tổng-hợp của các tổ-chức phi-chánh-phủ và các thể-chế thể-hiện sự quan-tâm và ý-chí của công dân”. Xả-hội dân-sự bao gồm gia-đình và khu-vực tư-nhân, được gọi là “khu-vực thứ ba” của xã-hội, khác với chánh-phủ và doanh-nghiệp. Theo các tác-giả khác, “xả-hội dân-sự” được sử dụng theo nghĩa:

1) Tổng-hợp các tổ-chức phi-chánh- phủ và các thể-chế thể-hiện sự quan-tâm và ý-chí của công-dân hoặc

2) Cá-nhân và tổ-chức trong một xả-hội độc-lập với chánh-phủ.

Đôi khi khái-niệm xả-hội dân-sự được sữ-dụng theo nghỉa chung hơn là “các yếu-tố như tự-do ngôn- luận, tư-pháp độc-lập … tạo thành một xả-hội dân-chủ”. Đặc-biệt trong các cuộc thảo-luận giửa các nhà tư-tưởng Đông Âu và Trung Âu, xả-hội dân-sự được xem như là một khái-niệm về các giá-trị công-dân. Một đại-diện rộng- rãi của khái-niệm này là Adam Michnik, nhà bất-đồng chính-kiến ​​của Ba Lan.

T-nguyên:

Thuật-ngữ xả-hội dân-sự” bắt nguồn từ câu nói của Aristotle “koinōnía politikḗ” (κοινωνία πολιτική), diễn ra trong thời-điểm và nơi chốn chánh-trị  ông đang sống, nơi mà nó đề-cập đến một ‘cộng-đồng’, tương-xứng với thành-phố của Hy Lạp (polis), đặc-trưng bởi một tập-hợp các quy-tắc và đặc-tính chung, trong đó công-dân tự-do trên cơ-sở bình-đẳng, sống dưới sự cai-trị của pháp-luật. Các telos hay kết-thúc của xả-hội dân-sự, được định-nghỉa, là phúc-lợi chung (τὸ εὖ ζῆν tò eu zēn), trong khi con người được định-nghĩa là “động-vật chính-trị (xã hội)” (ζῷον πολιτικόν zōon politikón). Mặc dù khái-niệm này đã được đề-cập đến trong các nhà văn La Mã, như Cicero, nó đã chuyển sang thảo-luận chánh-trị ở phương Tây sau khi các tác phẩm của Aristotle được dịch sang chử Latin (societas civilis) bởi các nhà văn thời trung-cổ như William of Moerbeke và Leonardo Bruni, đề-cập đến khái-niệm cổ-đại của một nước cộng-hòa (res publica). Với sự nổi lên của sự phân -biệt giữa quyền tự-trị quân-chủ và công-luật, thuật-ngữ đó đã thu được tiền-lệ để biểu-thị các tài-sản công-ty (Ständestaat) của một tầng lớp phong-kiến ​​của chủ đất so với quyền-lực của hoàng-tử [8]. Nó đã có một lịch-sử lâu dài trong lý-thuyết nhà-nước, và đã được hồi-sinh với sức mạnh đặc-biệt trong thời-gian gần đây, như ở Đông Âu, nơi các nhà bất-đồng chính-kiến ​​như Václav Havel, đã sữ-dụng nó để biểu-thị phạm-vi các hiệp-hội công-dân bị đe-dọa xâm-nhập, bởi chế-độ toàn-trị  của nhà-nước về chế-độ Cộng-sản Đông Châu Âu.
Dân chủ.

Văn -học về các mối quan-hệ giữa xả-hội dân-sự và xả-hội chánh-trị dân-chủ có nguồn gốc từ các tác-phẩm cổ-điển, như của Alexis de Tocqueville. Tuy-nhiên, các nhà lý-thuyết của thế kỷ 20 như là Gabriel Almond và Sidney Verba đã phát-triển theo những cách đáng kể, những người đã xác-định được vai trò của văn-hoá chánh-trị trong một trật-tự dân-chủ là quan-trọng.

Họ lập-luận rằng yếu-tố chánh-trị của các tổ-chức chánh-trị, đã tạo điều-kiện cho nhận-thức tốt hơn và công-dân có nhiều thông-tin hơn, có những lựa chọn bỏ phiếu tốt hơn, tham-gia vào chánh-trị và kết-quả là chánh-phủ có trách-nhiệm hơn. Các đạo-luật của các tổ-chức này thường được coi là các hiến-pháp-nhỏ, bởi vì họ thích những người tham-gia vào các thủ-tục của việc ra quyết-định dân-chủ.

Gần đây hơn, Robert D. Putnam đã lập-luận rằng: Ngay cả các tổ chức phi-chánh-trị trong xã-hội dân-sự cũng là nhân-tố sống còn cho nền dân-chủ. Điều này là bởi vì nó  xây-dựng vốn-liếng cho  xã hội, như lòng tin và các giá-trị chia sẽ, được chuyển-giao vào lảnh-vực chánh-trị và giúp đỡ để giữ cho xả-hội  ỗn-định, tạo điều kiện cho sự hiểu biết, về sự kết-nối của xả-hội và các lợi-ích bên trong nó.

Xhội dânsự dânchủ thựcsự là như thế nào?

Một số người lưu-ý rằng các nhà hoạt-động  xả-hội dân-sự hiện nay đã có được một lượng lớn quyền-lực chánh-trị mà không có bất-cứ ai trực-tiếp bầu cử hoặc bổ-nhiệm họ. Nó cũng đã được lập-luận rằng xả-hội dân-sự là thiên-vị về phía bắc toàn-cầu. Partha Chatterjee đã lập luận rằng, ở phần lớn thế giới, “xả-hội dân-sự bị giới-hạn về mặt nhân-khẩu-học”. Đối với xả-hội dân-sự Jai Sen là một dự-án thuộc-địa mới bắt nguồn từ các tầng lớp tinh-hoa toàn-cầu vì lợi-ích riêng của họ. Cuối cùng, các học-giả khác đã lập-luận rằng: Vì khái niệm xả-hội dân-sự liên-quan chặt-chẽ đến dân-chủ và đại-diện, nên nó sẽ liên-kết với các ý-tưởng về quốc-tịch và chủ-nghĩa dân-tộc. Các phân-tích mới nhất cho thấy xả-hội dân-sự là một tư-tưởng tự-do kiểu mới, hợp-thức-hóa các cuộc tấn-công chống lại các tầng lớp tinh-hoa của các thể chế của nhà nước phúc-lợi thông qua sự phát-triển của khu-vực thứ ba như là sự thay thế của nó.
Kinhtếhọc hiếnpháp.
Kinh-tế-học hiến-pháp là một kết-hợp giửa kinh- tế-học và chủ-nghĩa hiến-pháp, nó mô-tả và phân-tích các mối tương-quan cụ-thể giữa các vấn-đề hiến-pháp và hoạt-động của nền kinh-tế, bao gồm cả quá trình ngân-sách. Thuật ngữ “kin- tế-học hiến-định” được sữ-dụng bởi nhà kinh-tế-học người Mỹ James M. Buchanan như là một cái tên cho một kế-hoạch ngân-sách mới và sự minh-bạch của nó đối với xả-hội dân-sự là quan-trọng hàng đầu đối với việc thực-thi luật-pháp. Ngoài ra, sự sẵn có của một hệ-thống tòa án hiệu-quả, được xả-hội dân-sự sữ-dụng trong các trường-hợp chi-tiêu không công-bằng của chánh-phủ và quãn-lý hành-chánh của bất-kỳ khoản ngân-sách được ủy-quyền trước đó, trở thành yếu-tố then chốt cho sự thành-công của bất-kỳ xả-hội dân-sự có ảnh-hưởng nào.

Toàn-cầu.
Các nhà phê-bình và các nhà hoạt-động xả-hội thường áp-dụng thuật -xả-hội dân-sự vào lảnh-vực đời sống xả-hội cần được bảo-vệ chống lại toàn-cầu-hoá và các nguồn kháng-cự, vì nó được coi là hành-động vượt ra ngoài ranh giới và trên các lãnh-thổ khác nhau.

Tuy nhiên, vì xả-hội dân-sự có thể theo nhiều định-nghĩa, bao gồm và được tài-trợ bởi các doanh-nghiệp và tổ-chức (đặc biệt là các nhà tài trợ liên quan đến các quốc gia châu Âu và Bắc Mỹ) ủng-hộ toàn-cầu-hóa, đây là một sự sữ-dụng có tranh cãi. Sự phát-triển nhanh chóng của xả- hội dân-sự trên quy-mô toàn-cầu sau khi hệ-thống cộng-sản sụp đổ, là một phần của chiến-lược tân-tự-do liên-kết với Thỏa-thuận Washington. Một số nghiên-cứu cũng đã được công-bố, đề-cập đến các vấn-đề chưa được giải-quyết liên-quan đến việc sữ-dụng thuật-ngữ này, liên-quan đến tác-động và sức mạnh khái-niệm của hệ-thống viện-trợ quốc-tế.] Mặt khác, những người khác cho rằng hiện-tượng toàn-cầu-hóa là một hiện- tượng xả-hội mở rộng phạm-vi giá-trị tự-do cổ-điển, dẫn đến vai trò lớn hơn của xả-hội dân-sự, với sự chi-phối của các thể-chế nhà nước có chánh-trị.
Hệ-thống tổ-chức xả- hội dân-sự kết-hợp (iCSO), được phát-triển bởi Vụ Kinh-tế và Xã-hội (DESA), tạo điều-kiện cho các tương-tác giữa các tổ chức xả-hội dân-sự và DESA.
Xả-hội dân-sự cũng đã trở nên phỗ-biến trong quá -trình hoạch-định chánh-sách môi-trường. Các nhóm này tác-động đến các chánh-sách môi-trường bằng cách thiết-lập một chương- trình nghị-sự về khắc-phục các tác-hại đối với môi-trường. Họ cũng nhận được thông-tin công-khai về các vấn-đề môi-trường, làm tăng nhu-cầu thay đổi môi-trường của công-chúng.
Lịch sử.
Từ góc độ lịch-sử, ý nghĩa thực-tế của khái-niệm xã-hội dân-sự đã thay đổi hai lần so với hình-thức ban đầu, cổ-điển. Sự thay đổi đầu tiên xảy ra sau cuộc Cách-mạng Pháp, lần thứ hai trong suốt cuộc sụp đổ của chủ-nghĩa cộng-sản tại Châu Âu.
Tính cổđại phương Tây.
Khái-niệm xã-hội dân-sự trong sự hiểu biết cộng-hòa cổ-đại, là tiền-hiện-đại của nó thường liên-quan đến tư-tưởng hiện-đại của thời-đại Giác-ngộ vào thế-kỷ 18. Tuy-nhiên, nó có lịch-sử lâu đời hơn trong l ảnh-vực tư-tưởng chánh- trị. Nói chung, xã-hội dân-sự đã được coi là một hiệphội chính-trị điều-khiển c ác mâu- thuẫn xã hội thông qua việc áp-đặt các quy-tắc ngăn cản người dân gây hại cho nhau.Trong giai-đoạn cổ-điển, khái-niệm được sử-dụng như một từ đồng ngh ỉa cho xả-hội tốt, và được coi là không thể phân-biệt được với nhà-nước. Chẳng hạn, Socrates đã viết rằng: Các xung-đột trong xã-hội phải được giải-quyết thông qua tranh-luận công-khai bằng cách sử-dụng ph ép ‘biện chứng’, một hình-thức đối- thoại hợp-lý để khám-phá sự thật. Theo Socrates, lập-luận của công-chúng thông qua phép ‘biện chứng’ là điều bắt buộc để đảm bảo ‘sự lịch thiệp’ trong polis và ‘cuộc sống tốt đẹp’ của người dân. Đối với Plato: Nhà-nước lý-tưởng là một xả-hội công-bằng, trong đó mọi người cống-hiến cho công-ích, thực- hiện các đức-tính công-minh của trí-tuệ, can-đảm, kiểm-duyệt và công-lý, và thực hiện vai trò nghề nghiệp phù hợp nhất. Đó là nhiệm vụ của “triết gia vua” để chăm sóc người dân trong sự lịch-lãm. Aristotle nghĩ rằng polis là một ‘hiệp-hội của các hiệp-hội’ cho phép công-dân chia sẻ trong công việc đạo- đức của việc cai-trị và bị cai-trị. Koinonia ch ành-trị của ông như cộng-đồng ch ánh-trị.
Khái-niệm “societas civilis” là của La Mã và được giới-thiệu bởi Cicero. Diễn-văn ch ánh-trị trong thời-kỳ cổ-điển, đặt tầm quan-trọng vào ý-tưởng “một xã hội tốt đẹp” trong việc bảo-đảm hòa-bình và trật-tự trong nhân-dân. Các triết-gia trong giai-đoạn cổ-điển đã không phân-biệt giữa nhà-nước và x ả-hội. Thay vào đó, họ cho rằng nhà-nước đại-diện cho hình-thái xả-hội dân-sự và ‘sự công-bằng’ là yêu-cầu về quyền công-dân tốt. Hơn nữa, họ cho rằng con người vốn có lý-trí để họ có thể hình-thành chung một bản-chất của xả-hội mà họ thuộc về. Ngoài ra, con người có khả-năng tự-nguyện tập-hợp cho mục-đích chung và duy-trì hòa-bình trong xả-hội. Bằng cách giữ quan-điểm này, chúng ta có thể nói rằng các nhà tư- tưởng chánh-trị cổ-điển đã thông qua nguồn gốc của xả-hội dân-sự theo ngh ỉa ban đầu.
Thời Trung Cổ đã có những thay đổi lớn trong các chủ-đề thảo-luận của các triết-gia chánh-trị. Do sự sắp xếp chánh-trị độc-đáo của chế-độ phong-kiến, khái-niệm xả-hội dân-sự cổ-điển thực-tế đã biến mất khỏi cuộc thảo-luận chính-thống. Thay vào đó, cuộc đối-thoại đã bị chi-phối bởi những vấn-đề của chiến- tranh, một sự bận tâm sẽ kéo dài cho đến cuối thời Phục hưng.

Tiềnsử hiệnđại.
Cuộc chiến-tranh Ba Mươi Năm và Hiệp-ước Westphalia tiếp theo đã báo trước sự ra đời của hệ-thống các quốc-gia có chủ-quyền. Hiệp-ước tán-thành các quốcgia là các đơn-vị chánh-trị dựa trên lãnh-thổ có chủ-quyền. Kết-quả là các vị vua đã có thể kiểm-soát trong nước bằng cách làm tràn ngập các vị hoàng-triều phong-kiến ​​và ngừng dựa vào quân-đội có võ-trang. Từ đó, các quốc-vương có thể thành-lập quân-đội quốc-gia và triển-khai một bộ máy quan-liêu chuyên-nghiệp và các bộ-phận tài-chính, cho phép họ duy-trì sự kiểm-soát trực-tiếp và quyền hạn tối-cao đối với các đối-tượng của họ. Để đáp-ứng chi tiêu hành-chính, các quốc-vương kiểm-soát nền kinh-tế. Điều này tạo ra chủ-nghĩa tự-do. Cho đến giữa thế-kỷ thứ Mười Tám, chuyên-chế là dấu hiệu của châu Âu.
Khái-niệm tuyệt-đối của nhà-nước đã bị tranh-chấp trong giai-đoạn Khai-sáng . “Tại sao các chánh-phủ đượcthành-lập?”, “Tại sao một số người có nhiều quyền căn-bản hơn những người khác? “, vân…vân. Những câu hỏi này đã dẫn họ đưa ra những giả-định về bản-chất của tâm-thức con người, nguồn gốc của uy-quyền chánh-trị và đạo-đức, lý-do đằng sau chế-độ chuyên-chế, và làm thế nào để vượt qua khỏi chế-độ chuyên-chế. Các nhà tư-tưởng Khai Ngộ tin vào sự tốt lành vốn có của tâm-hồn con người. Họ phản-đối sự liên-minh giữa nhà-nước và Giáo-hội như là kẻ thù của sự tiến-bộ và phúc-lợi của con người, bởi vì bộ máy cưỡng-bức của nhà-nước đã hạn-chế quyền tự-do cá-nhân và Giáo-hội đã hợp-thức-hóa các quốc-vương bằng cách đặt giả-thuyết về nguồn gốc thần-linh. Vì vậy, cả hai đều được cho là trái với ý muốn của người dân.
Ảnh-hưởng mạnh-mẽ bởi những hành-động tàn-bạo của cuộc Chiến-tranh Ba Mươi Năm, các nhà triết- học chánh-trị thời đó cho rằng quan-hệ xả-hội nên được đặt theo một cách khác với điều-kiện luật tự- nhiên. Một số nỗ-lực của họ đã dẫn đến sự nổi lên của lý-thuyết hợp-đồng xả-hội mà tranh-luận các mối quan-hệ xả-hội hiện có phù-hợp với bản-chất con người. Họ cho rằng: Bản-chất con người có thể được hiểu bằng cách phân-tích các thực-tế khách-quan và các điều-kiện luật tự-nhiên. Vì vậy, họ xác-nhận rằng: Bản-chất của con người nên được bao gồm bởi các đường biên của nhà-nước và luật-pháp đã được thiết-lập. Thomas Hobbes nhấn mạnh sự cần-thiết của một nhà-nước mạnh-mẽ để duy-trì sự lịch- thiệp trong xả- hội. Đối với Hobbes, con người được thúc đẩy bởi sự tự-lợi). Hơn nữa, những lợi ích tự- thân này thường có tính mâu-thuẫn. Vì vậy, trong tình-trạng tự-nhiên, đã có một điều-kiện của một cuộc chiến-tranh của ‘tất cả chống lại tất cả’. Trong tình-huống như vậy, cuộc sống là “cô-đơn, nghèo túng, khó chịu, tàn -và ngắn-ngủi”. Khi nhận-thức được nguy-cơ của sự vô-chính-phủ, con người đã trở nên nhận-thức được nhu-cầu của một cơ-chế để bảo-vệ chúng. Hobbes đã gọi đây là quyền-lực-chung, nhà nước, Leviathan. Tuy-nhiên, Hobbes đã nói với ông rằng: “Chúng tôi không có bất-kỳ liên-hệ nào với Hobbes.
John Locke đã có một khá- niệm tương-tự như Hobbes về tình-trạng chánh-trị ở Anh. Đó là thời-kỳ Cách- mạng Vinh-quang, được đánh dấu bằng cuộc đấu tranh giữa quyền thiêng-liêng của Vương-miện và các quyền ch ánh- trị của Quốc-hội. Điều này đã ảnh-hưởng đến Locke để tạo ra một lý-thuyết hợp-đồng xả-hội về một nhà-nước giới-hạn và một xả-hội hùng mạnh. Theo quan-điểm của Locke, con người cũng đã dẫn dắt cuộc sống không bị xáo trộn trong tình-trạng tự-nhiên. Tuy-nhiên, nó có thể được duy-trì ở mức tối-ưu v à ở dưới mức tối-ưu khi không có một hệ-thống đầy đủ. Từ mối quan-tâm lớn đó, mọi người tập- hợp lại để ký một hợp-đồng và tạo thành một cơ-quan công-quyền phổ-biến. Tuy-nhiên, Locke cho rằng việc củng-cố quyền-lực chánh-trị có thể biến thành chế-độ chuyên-chế, nếu nó không bị hạn-chế đáng tin cậy. Do đó, Locke đưa ra hai hiệp-ước về chánh-phủ với các nghĩa-vụ đối-ứng. Trong hiệp-định đầu tiên, người dân tự nộp cho chánh-quyền công-cộng. Cơ-quan này có quyền ban-hành và duy-trì luật-pháp. Hiệp-ước thứ hai bao gồm những hạn-chế các thẩm quyền, nhà nước không có quyền đe-doạ các quyền căn-bản của con người. Về vấn-đề Locke, các quyền căn-bản của con người là bảo-vệ sự sống, tự- do và tài-sản. Hơn nữa, ông cho rằng nhà-nước phải hoạt-động trong phạm-vi của luật dân-sự và luật tự- nhiên.
Cả Hobbes và Locke đã đưa ra một hệ-thống, trong đó sự chung sống hòa-bình giửa con người có thể được đảm-bảo thông qua các hiệp-định xả-hội hoặc hợp-đồng xả-hội. Họ coi xả-hội dân-sự là một cộng- đồng duy-trì cuộc sống dân-sự, nơi mà các phẩm-chất và các quyền của công-dân bắt nguồn từ các luật tự-nhiên. Tuynhiên, họ không cho rằng xả-hội dân-sự là một lảnh-vực riêng biệt của nhà-nước. Thay vào đó, họ nhấn mạnh sự cùng tồn-tại của nhà-nước và xả-hội dân-sự. Cách tiếpcận có hệ-thống của Hobbes và Locke (trong phân-tích các mối quanhệ xả-hội).

Lịchsử hiệnđại.
G. W. F. Hegel đã làm thay đổi hoàn-toàn ý-nghĩa của xả-hội dân-sự, tạo ra một sự hiểu biết tự-do hiện-đại về nó, như một hình-thức xả-hội thị-trường, trái ngược với các thể-chế hiện-đại của quốc-gia. Trong khi trong xả-hội dân-sự cộng-hòa cổ-điển, nơi đồng nghĩa với xả-hội chánh-trị, Hegel đã phân-biệt nhà nước chánh-trị và xả-hội dân-sự, theo sau đó là sự phân-biệt của Tocqueville giữa các xả-hội dân-sự và chánh-trị và các hiệp-hội, lặp lại bởi Marx và Tönnies.
Không giống như những người tiền-nhiệm của ông, Hegel coi xả-hội dân-sự là một “hệ-thống nhu-cầu”, đó là “sự khác biệt can-thiệp giữa gia-đình và nhà-nước”. Civil (German: bürgerliche Gesellschaft) xã hội là l ảnh-vực của các mối quan-hệ kinh-tế như nó tồn-tại trong xả-hội tư bản công-nghiệp hiện-đại, vì nó nổi lên ở thời-kỳ chủ-ng ỉa tư-bản đặc-biệt và phục-vụ lợi-ích của nó: Quyền cá-nhân và tài-sản cá-nhân [33]. Do đó, ông đã sử dụng thuật ngữ “bürgerliche Gesellschaft” của Đức để chỉ xã hội dân sự là “xã hội dân-sự” – một lành-vực được điều-chỉnh bởi luật dân-sự. Cách suy-nghĩ mới về xả-hội dân-sự cũng theo sau là Alexis de Tocqueville và Karl Marx. Đối với Hegel, xả-hội dân sự thể-hiện các lực-lượng trái ngược nhau. Là l ảnh-vực lợi-ích tư-bản chủ-ngh ỉa, có khả-năng xung-đột và bất-bình-đẳng trong đó (ví dụ: Năng-khiếu tinh-thần và thể-chất, tài-năng và hoàn-cảnh tài-chánh). Ông lập-luận rằng: Những bất-bình- đẳng này ảnh-hưởng đến sự lựa chọn mà các thành-viên có thể thực-hiện liên-quan đến loại công việc họ sẽ làm. Các vị-trí đa dạng trong Xả-hội Dân-sự được chia thành ba khu bất-động-sản: Nông-nghiệp, bất-động-sản chánh-thức (thương-mại và công-nghiệp) và bất-động-sản phổ quát (xả-hội dân-sự). Một người đàn ông có thể chọn bất-động-sản của mình, mặc dù lựa chọn của ông bị giới-hạn bởi những bất- bình-đẳng nói trên. Tuy-nhiên, Hegel lập-luận rằng: Những bất-bình-đẳng này cho phép tất cả các điền- trang trong Xả-hội Dân-sự được lấp đầy, dẫn đến một hệ-thống hiệu-quả hơn trên toàn-bộ.
Karl Marx theo cách Hegel sử-dụng khái-niệm xả-hội dân-sự. Đối với Marx, sự xuất-hiện của nhà-nước hiện-đại đã tạo ra một lảnh-vực xả-hội dân-sự  cho các lợi ích cá-nhân cạnh-tranh với nhau. Xả-hội ch ánh- trị đã được tự-trị-hóa vào trong nhà-nước, do tầng lớp tư-sản cai-quản (xem xét rằng quyền bầu-cử chỉ thuộc về những người đàn ông). Marx, trong những bài viết đầu tiên của ông, dự-đoán việc bãi-bỏ sự tách biệt giữa nhà-nước và xả-hội dân-sự, và mong muốn thống-nhất các lảnh-vực tư-nhân và công-cộng / chánh-trị (Colletti, 1975). Do đó, Marx đã bácbỏ vai trò tích-cực của nhà-nước do Hegel đưa ra. Marx lập-luận rằng: Nhà-nước không thể là một người giải-quyết vấn-đề trung-lập. Thay vào đó, ông mô-tả nhà-nước là người bảo-vệ lợi-ích của giai-cấp tư-sản. Ông coi nhà-nước là cánh tay điều-hành của giai- cấp tư-sản, điều này sẽ triệt-tiêu ngay khi giai-cấp công-nhân nắm quyền kiểm-soát xả-hội. [35] Quan-điểm trên về xả-hội dân-sự đã bị Antonio Gramsci chỉ-trích (Edwards 2004: 10). Khởi-hành từ Marx, Gramsci đã không coi xả-hội dân-sự là một l ảnh-vực liên-quan đến cá-nhân và xa-lánh. Thay vào đó, Gramsci coi xả-hội dân-sự là phương-tiện cho quyền bá-chủ tiểu-tư-sản, khi nó chỉ đại-diện cho một tầng lớp đặc-biệt. Ông nhấn mạnh vai trò quyết-định của xả-hội dân-sự như là đóng góp của vốn văn-hoá và tư-tưởng cần thiết cho sự sống còn của chủ-nghĩa bá-quyền của tư bản chủ-nghỉa. Thay vì đặt vấn-đề đó như một vấn-đề, như trong các khái-niệm Marxist trước đó, Gramsci coi xả-hội dân-sự là nơi giải-quyết vấn-đề. Sự hiểu nhầm của Gramsci, New Left đã gán cho xả-hội dân-sự một vai trò quan-trọng trong việc bảo-vệ người dân chống lại nhà-nước và thị-trường.  Và trong việc khẳn- định ý -chí dân-chủ để ảnh-hưởng đến nhà-nước. Đồng thời, các nhà tư-tưởng tân-tự-do coi xả-hội dân-sự như một địa-điểm đấu-tranh để lật đổ chế-độ Cộng-sản và độc-tài. Do đó, kháiniệm xả-hội dân-sự chiếm một vị-trí quan-trọng trong các bài thuyết-trình chánh-trị của New Left và những người tân-tự-do.

Lịch-sử hậu-hiện- đại.
Người ta thường cho rằng cách hiểu hậu-hiện-đại về x ả-hội dân-sự lần đầu tiên được phát-triển bởi sự phản-đối chánh-trị ở các quốc-gia thuộc Liên Xô cũ ở Đông Âu vào những năm 1980. Tuy-nhiên, nghiên- cứu cho thấy, tuyên-truyền cộng-sản có ảnh-hưởng quan-trọng nhất đối với sự phát-triển và phổ-biến ý- tưởng này, thay vào đó là n- lực để hợp-thức-hoá chuyển đổi tự-do vào năm 1989. Theo lý-thuyết tái-cấu-trúc hệ-thống phúc-lợi, một cách mới để sử-dụng khái-niệm dân-sự xả-hội đã trở thành một ý-thức-hệ tự-do-hóa, hợppháp-hóa sự phát-triển của khu-vực thứ ba như một sự thay thế cho nhànước phúc-lợi. Sự phát-triển gần đây của khu-vực thứ ba là kết-quả của việc tái-cấu-trúc hệ-thống phúc-lợi, chứ không phải là dân-chủ-hóa [19].
Từ đó bắt nguồn từ một thực-tiễn chánh-trị trong việc sử-dụng ý-tưởng về xả-hội dân-sự, thay vì xả-hội ch ánh-trị. Từ đó, việc sử-dụng hậu-hiện-đại của ý-tưởng về x-ả-hội dân-sự đã được chia thành hai khu-v ưc chánh, và xả- hội chánh-trị là khu-vực thứ ba – ngoại trừ rất nhiều định-nghĩa. Hiệp-định Washington (Washington Consensus of the 1990s), bao gồm các khoản cho vay có điều-kiện của Ngân-hàng Thế-giới và IMF cho các quốc-gia đang phát-triển có nợ, cũng tạo ra áp-lực cho các bang ở các nước nghèo hơn thu hẹp lại. Điều này dẫn đến thay đổi thực-tế cho xả-hội dân-sự đã tiếp-tục gây ảnh-hưởng đến cuộc tranh-luận lý-thuyết. Ban đầu, điều-kiện mới đã dẫn đến một sự nhấn mạnh hơn nữa về “xả-hội dân-sự” như là một thuốc chữa bách bệnh, thay thế cho việc cung-cấp dịch-vụ và chăm-sóc xã-hội của tiểu-bang. Hulme và Edwards đã gợi ý rằng bây giờ nó được coi là “viên đạn pháp-thuật”.

Vào cuối những năm 90, xả-hội dân-sự được xem như là một thuốc chữa bách-bệnh giữa sự phát-triển của phong-trào chống toàn-cầu-hóa và sự chuyển đổi của nhiều quốc-gia sang nền dân-chủ; thay vào đó, xả-hội dân-sự ngày càng được kêu gọi để biện-minh cho tính hợp-pháp và các chứng-chỉ dân-chủ. Điều này đã dẫn tới sự thàn-lập của Liên-hợp-quốc về một hội-đồng cấp cao về xả-hội dân-sự. Tuy nhiên, trong những năm 1990 với sự nổi lên của các tổ-chức phi-chính-phủ và các phong-trào xả-hội mới trên quy-mô toàn-cầu, xả-h ội dân-sự như là một khu-vực thứ ba đã trở thành một địa-thế then chốt của hành-động chiến-lược để xây-dựng ‘một trật-tự xả-hội và thếgiới thay thế. “Lý-thuyết xả-hội dân-sự hiện-đại ngày nay đã trở lại một cách trung-lập hơn, nhưng có sự khác biệt đáng kể giữa nghiên-cứu các hiện-tượng trong các xả-hội giàu có hơn, và viết về xả-hội dân-sự ở các nước đang phát-triển.
Liên kết đến lĩnh vực công.
Jürgen Habermas nói rằng lảnh-vực-công sẽ khuyến-khích sự hình thành hợp-lý; nó là một phạm-vi hợp- tác xả-hội hợp-lý và dân-chủ. [40] Habermas lập-luận rằng: Mặc dù x ả-hội là đại-diện của xả-hội tư-bản, nhưng có một số cơ-chế tham-gia vào xã-hội chính-trị. Những sự chuyển đổi trong nền kinh-tế đã mang lại sự chuyển đổi cho lỉnh-vực công. Mặc dù những biến-đổi này xảy ra, một xả-hội dân-sự phát-triển khi nó xuất hiện như là phi-kinh-tế và có một khía cạnh đông-đảo. Và, khi nhà-nước không chỉ có một đảng chính-trị. Cần có một cơ-quan có thẩm-quyền, và đây là nơi mà xã hội có thể bắt đầu thách-thức chính- quyền. Jillian Schwedler chỉ ra rằng xả- hội dân-sự xuất hiện với sự phục-sinh của lảnh-vực công khi các cá -và nhóm bắt đầu thách-thức các ranh giới của hành-vi được cho phép – Ví-dụ : Bằng cách phản-đối chế-độ hoặc yêu-cầu chính-phủ đáp-ứng các nhu-cầu xã hội – xã hội dân sự bắt đầu hình dạng.
*

“Nền văn-minh cần các xả-hội văn-minh, và các xả-hội dân-sự cần các công-dân văn-minh”. Himmat Bhandari

Chí Phèo Nguyển-văn-L ợi

Đã xem 144 lần

Chân thành cảm ơn tác giả hoặc quý vị nào đó đã đăng bài viết này lên Quán Văn.

[ Thành viên mới xin ĐĂNG KÝ ]
[ Thành viên ĐĂNG NHẬP ] để đăng bài
(Quý vị sẽ nhìn thấy cách chỉ dẫn đăng bài.)

Máy chiếu VPL-DX240 XGA

Chuyên phân phối MÁY CHỦ DELL POWEREDGE T30 E3-1225 V5

Phân phối thiết bị mạng Cisco FULL mã

Máy in hóa đơn, máy in bill PRP-085 Giá hot

NỆM CAO SU KIM CƯƠNG TỔNG HỢP KHUYẾN MÃI TẶNG GỐI

Nhà Hàng SÀI GÒN PHỞ TOMBALL, TX CẦN NGƯỜI

Cần Sang Nhà Hàng Phở Vùng TOMBALL, TX

Bán xe Toyota Camry 2004. 2.4 mới cứng. Hệ thống máy móc tân tiến cùng dàn video từ nước ngoài

Cần bán 4 lô đất khu du lịch Cam Ranh và Diên An – Khánh Hoà

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách

Motel Nhi-Nhu-Yen nằm bên cạnh biển Nha Trang đón chào quý khách

Be the first to comment

Tham gia bình luận