Hồ Thụy Mỹ Hạnh – Trở về nơi đã mất…

Xin Lưu ý: Công cụ “Tìm Kiếm Video” [Không Quảng Cáo] – b* Để xem video mới nhất (Bấm vào Filter bên góc phải. Sau đó chọn Date bên menu trái.)

Cho đến hôm nay trong buổi chiều sắp tàn, của một mùa Xuân cũng sắp tàn, nàng mới trở lại nơi mà thời son trẻ nàng đã có biết bao kỷ niệm. Những buồn vui một thuở nàng bỏ lại, đã nhiều năm trôi qua nhưng ký ức không hề bị lãng quên, nó chỉ lắng xuống sau sóng đời xô đẩy, và giờ đây lớp bụi thời gian chợt bong vỡ, lộ ra những gì bị che phủ bởi nó.

Lâu lắm rồi nàng mới trở lại nơi này, vùng đất đã lưu giữ của nàng những kỷ niệm đầu đầu. Giữ cả những buổi sáng sương giăng như khói tỏa hoen mờ cảnh vật, và con đường đưa bước chân nàng hấp tấp đến trường trong những buổi sáng mà mặt trời lên không xua nổi hơi lạnh bủa vây. Nàng không muốn quay lại, vì Đà Lạt đã không giữ cho nàng những người thân thuộc. Họ đã rời khỏi vùng đất này, chỉ để lại trong trí nhớ của nàng những hình ảnh đôi lúc ngỡ như gần nhạt phai.

Đà Lạt đón nàng bằng một cơn mưa. Người Đà Lạt nói bây giờ thời tiết cũng khác xưa, mưa trái mùa và không khí có lúc cũng khá oi bức. Nhưng rồi ngày mưa cũng qua, bầu trời lộ ra xanh thẫm với những vạt mây trắng dạt về phía chân trời.

Nàng không đi chung với đoàn du lịch, nàng muốn một mình dạo bước trên những lối xưa dù quang cảnh đã quá thay đổi không còn như xưa nữa. Sau hết nàng thả bộ ra bờ hồ Xuân Hương. Chỉ có ở đây nét quen đặc biệt ít thay đổi, vẫn hàng thông quanh hồ, bờ cỏ xanh mượt và làn gió nhẹ thổi lên từ mặt hồ, nắng vàng làm buổi chiều chợt ấm và những chiếc Pedalo chầm chậm trôi trên mặt hồ êm.

Nàng ngồi xuống một bồn cây dưới táng thông rộng che bóng.Thời gian động lại cùng với suy nghĩ của nàng, cho đến khi cái nhìn bâng quơ của nàng chạm phải người đàn ông đang lững thững đi tới gần chỗ nàng ngồi, dáng đi nặng nề vì chân của ông có vẻ bị thương tật, không bình thường.

Khi ông đứng lại, ngập ngừng ngay chỗ nàng đang ngồi. Nàng tự nhiên cúi chào:

-Ông có cần ngồi nghỉ chân một lát không ạ?

-Chào bà. Nhiều người…nhanh chân quá, họ đã giành hết chỗ  nghỉ chân “của tôi”.

Nàng nhổm sang một bên tỏ ý nhường chỗ, dù vòng tròn bồn cây chỉ có một mình  nàng.

-Sau những ngày mưa, nắng bao giờ cũng đẹp hơn (Người đàn ông nói bâng quơ, cũng có thể là nói với nàng)

-Dạ! Và nắng ở đây luôn dịu dàng hơn những nơi khác…

-Bà là người Đà Lạt chứ?

-Tôi không phải người Đà Lạt, nhưng tôi đã sống ở đây nhiều năm trong thời học sinh.

-Ồ! Tôi cũng thế. Tôi đã được hít thở bầu không khí trong lành ở đây chính xác là bốn năm, thuở chuẩn bị bước vào đời…

Rồi dường như họ không biết nói gì với nhau nữa. Riêng nàng thả trôi ý nghĩ của mình về vùng ký ức:

“Tôi đã quen biết chàng trong một ngày chúa nhật khi cả hai cùng “tình cờ” dừng chân bên cầu Ông Đạo ở cuối đường bên kia. Con đường trải nắng thênh thang và chàng bảo là đang đứng đợi ai đó, còn tôi nói rằng cũng có hẹn với bạn của mình ở đây.Thật ra “họ” không hề đợi ai, mà chỉ bịa ra một lý do để có cơ hội đứng cạnh nhau vài phút một cách hợp lý. Những câu chuyện vu vơ khởi đầu cho một sự quen biết nhưng làm cho buổi sáng chúa nhật như đẹp hơn và nắng vàng rạng ngời trong mắt…tôi!

Thật dễ dàng biết tên chàng vì nó nằm trên túi áo của bộ Jaspé. Trước khi hai người mới quen đi về hai hướng, tôi hồn nhiên khi thấy chàng còn chưa hỏi tên của mình:

-Anh không muốn biết tên của bé ư?

-Có chứ, cô bé ơi! Cô bé tên gì?

Tôi nhoẻn miệng cười:

-…cùng tên một loài hoa đặc trưng của Đà Lạt!

-Mimosa ư?

-Sai rồi! Nhưng tên ấy hay thật đó, anh cứ gọi như vậy đi nhé.

Cô bé Mimosa thích mở cửa sổ để đón ánh trăng lọt vào phòng vắng, nhưng anh lại luôn nhắc rằng gió khuya lạnh lắm hãy đóng cửa, buông rèm.

Cô bé Mimosa hay dỗi hờn mỗi khi nghe anh nói đừng đặt nhiều tình cảm và tin tưởng vào anh, vì mai đây anh như mây phiêu lãng, không biết nơi đâu là vùng trời bình yên.

Cô bé Mimosa thích nghe anh kể chuyện quân trường. Chuyện về những ngày hành xác nhập trường, ngộ nghĩnh và…thương quá! 

Người ta thường nói mối tình đầu khó quên nhất, Tôi nghĩ có lẽ đó là mối tình dễ thương nhất thì đúng hơn vì nó chất chứa những dại khờ, chưa biết toan tính của thời thơ mộng. Nhưng tất cả chợt tan vỡ khi chàng rời xa khung trời này, để lại cho tôi sự đợi chờ vô vọng. Thời tuổi trẻ, ít nghi ngờ, không cho sự im lặng là bội bạc. Tôi đã chờ đợi ngay trong ngôi nhà mà chàng biết tôi đang trú ngụ, một thời gian dài như thế tôi đã không dám rời đi sợ chàng quay lại mà không gặp tôi. Nhưng chàng đã bặt tăm, tôi không thể tìm hiểu tin tức gì nữa dù sau đó tôi có cơ hội tiếp xúc với vài người quen của chàng, nhưng họ chẳng giúp tôi có được chút tin gì về người đã…mất dấu!”

Nàng mỉm cười một mình với những điều đang ồ ạt đến trong tiềm thức, rồi nàng nghĩ “…Đó chưa phải là tình yêu, chỉ là một chút tình cảm của thời mới lớn, nó đã thoáng qua như một làn hương, làn hương này cũng đã bay theo người ấy…

Người đàn ông chợt nói trống không, kéo nàng ra khỏi hồi ức:

-…bây giờ thật khó tìm thấy nét dịu dàng, e ấp ở một thiếu nữ như ngày xưa!

Trong khi chỉ có nàng ngồi gần, nàng xem như ông nói với mình nên nàng lên tiếng:

-Thời xưa? Là lúc nào ạ?

-…Lúc tôi còn trẻ!

Nàng nhìn một nhóm thiếu nữ vừa ngang qua, những cái quần short và váy quá ngắn, còn áo thì cũn cỡn, rộng cổ. Nàng hiểu lý do câu buộc miệng của người đàn ông.

-Xã hội càng ngày càng văn minh, cần một cái nhìn dễ dãi hơn về mọi vấn đề thưa ông.Còn chúng ta thuộc lớp người đã già rồi…

Người đàn ông cười khẽ:

-Dĩ nhiên rồi. Nhưng tôi vẫn tiếc cái thời mà nhìn qua cách phục sức, người ta có thể đoán ra tư cách, thành phần nào.

Nàng chuyển câu chuyện:

-Xin hỏi, ông từ phương xa về?

-Vâng! Tôi muốn về thăm lại ngôi trường mẹ. Nơi đây cũng đã cho tôi những ngày hạnh phúc…

Nàng cười, nói đùa:

-…và về để tìm lại một kỷ niệm tình yêu của thời trai trẻ nữa chứ?

Người đàn ông bật cười:

-Bà có vẻ rành tâm lý quá nhỉ?

-Thời trẻ ai cũng vậy mà. Tôi cũng thế thôi. Có một thời tôi đã yêu biết mấy con đuờng về Thái Phiên…

Họ tự nhiên cởi mở hơn, người đàn ông nói:

-Có vẻ chúng ta có cùng một điểm chung. Nếu tôi đoán không lầm thì bà có người…quen là niên trưởng hay niên đệ của tôi?

-Thì cứ cho là vậy, nhưng người ấy đã ra đi không về…

-…Chuyện của bà xảy ra không ít trong thời ấy, vì “Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi? ”…

-…Tôi chưa nói hết ý, rằng từ khi người ấy giã từ  khung trời này thì cũng bặt tin. Và tôi cũng biết “Xưa nay chinh chiến mấy ai về!”  nên tôi vẫn hằng cầu nguyện chiến trường đừng cướp mất người ấy.

-Mong rằng lời cầu nguyện của bà linh hiển. Nhưng chúng tôi ngày ấy lên đường không sợ cái chết. May mắn thì trở về lành lặn, không thì như tôi đây, một chân đã gởi lại chiến trường…

Nàng quay đầu nhìn vào mắt người đàn ông:

-Tôi chỉ có thể nói… (Giọng nàng trầm xuống đầy xúc động) Cám ơn ông! Tôi  chợt nghĩ đến người năm xưa, không biết bây giờ ra sao…

-Bà vẫn nhớ đến người ấy trong ngần ấy năm ư?

-Không! Tôi cũng như nhiều người phụ nữ khác khi có gia đình thì toàn tâm, toàn ý lo cho gia đình của mình. Câu chuyện cũ từ lâu lặn khuất trong lòng. Bỗng hôm nay đứng trước khung trời cũ, những hình ảnh xưa chợt trở lại và tôi thấy như mình đang trong cảm giác chờ đợi, với một chút thú vị vì nghĩ, mình cũng có những kỷ niệm tô điểm cho ký ức.

Người đàn ông thấy một sự cảm thông chan hoà với người vừa tình cờ gặp gỡ. Nàng dịu dàng và thân thiện biết bao:

-Xin hỏi tên của bà là gì được không? Biết đâu có lúc gặp lại..

-…tên tôi ư? Cùng tên một loài hoa đặc trưng của Đà Lạt!

-Anh Đào?

Nàng cười, ánh mắt xa xăm:

-…Mimosa!

Cũng vừa lúc đó, chuông điện thoại trong túi nàng vang lên một khúc nhạc. Nàng lấy máy xem và nói nhanh:

-Xin phép ông, người nhà đang gọi tôi..

Nàng rời vị trí đứng lên, sau khi cúi chào tạm biệt. Người đàn ông chưa kịp phản ứng gì, nàng đã rảo bước nhanh,vừa đi vừa đàm thoại.

Sau câu trả lời “…Mimosa!”, trong đầu người đàn ông cũng thoáng hiện ra hình ảnh về một thiếu nữ của một thời xa xăm khi ông còn là một chàng trai trẻ đến vùng đất này rèn luyện để theo nghiệp kiếm cung. Ngày ấy đã xa lắm nhưng ông còn nhớ “…Để không cô đơn và có niềm vui trong một chúa nhật nào đó được phép ra phố, tôi đã tìm cho mình một “Em gái hậu phương” để có những buổi hẹn hò, và tôi cũng đã gặp một nữ sinh rất dễ thương, tâm hồn nàng thật trong sáng, thánh thiện. Chính tôi đã gieo vào trái tim nàng hạt mầm tình yêu, nhưng không thể vun xới cho nó tốt tươi, cũng như không có cách nào dừng lại. Nơi quê nhà tôi đã có đính ước với một người, và người ấy đang chờ tôi trở về. Thế rồi khi tôi rời xa Đà Lạt, đó là “cơ hội” để tôi chấm dứt với người con gái mà tôi gọi là Mimosa! Một kỷ niệm đẹp nhưng không kém phần ray rứt từ lâu ngủ yên trong lòng, hôm nay chợt choàng thức…”

Mimosa! Là Anh Đào đó ư?

Người đàn ông đứng lên, nhìn theo người phụ nữ đã đi một đoạn khá xa lên phía Khu Hòa Bình, mà ông không thể đuổi theo hay gọi nàng lại, dù là gọi rất to cũng chưa chắc nàng đã nghe.

Như một viên sỏi đã ném vào lòng hồ mất tăm, việc tìm thấy lại nó là việc không tưởng. Ông đứng sững yên, nhìn về hướng nàng vừa khuất sau những dòng xe, sau những hình ảnh ùa về trong trí nhớ, muộn màng!

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Đã xem 8918 lần

Giới thiệu từ Quán văn

  • Hoàn cảnh sáng tác bài Mộng Dưới Hoa: “Mắt xanh lả bóng dừa hoang dại…”
    “Mộng Dưới Hoa” là một nhạc phẩm tình ca có nội dung tuyệt đẹp và rất lãng mạn của nhạc sĩ Phạm Đình Chương. Cái đẹp và lãng mạn của bài này hát được thừa hưởng từ bài thơ thời tiền chiến của thi sĩ Đinh Hùng. Tuy nhiên ít người biết rằng bài hát “Mộng Dưới Hoa” không phải được phổ từ một bài mà từ 2 bài thơ khác nhau của thi sĩ Đinh Hùng. Nếu để ý, người nghe nhạc sẽ thấy lời của bài hát Mộng Dưới Hoa êm đềm như một bài thơ 7 chữ, nhưng đến đoạn điệp khúc: Nếu bước chân ngà có mỏi… thì nhịp điệu nhanh hơn và có 6 chữ trong mỗi câu. Đó là vì những câu hát đó thuộc về 2 bài thơ khác nhau: 1 bài thơ 7 chữ và 1 bài thơ 6 chữ. Một điểm đặc biệt trong thơ của Đinh Hùng là các bài thơ của ông thường rất dài, và nhạc sĩ Phạm Đình Chương chỉ lấy vài đoạn trong 2 bài thơ này để đưa vào bài hát. Đó là 2 bài thơ “Tình Tự Dưới Hoa” và “Xuôi Dòng Mộng Ảo”: “Tình Tự Dưới Hoa” là bài thơ 7 chữ được in trong tập thơ “Đường Vào Tình Sử” của thi sĩ Đinh Hùng. Tuy là nội dung bài hát Mộng Dưới Hoa dựa nhiều vài bài thơ này, nhưng thật ra chỉ có hai trong sáu đoạn của bài thơ được phổ thành nhạc. Đó là đoạn thứ nhất của bài thơ: “Chưa gặp em, tôi vẫn nghĩ rằng Có nàng thiếu nữ đẹp như trăng Mắt xanh lả bóng dừa hoang dại Thăm thẳm nhìn tôi không nói năng” và đoạn thứ ba của bài thơ: “Em đến như mây, chẳng đợi kỳ Hương ngàn gió núi động hàng mi Tâm tư khép mở đôi tà áo Hò hẹn lâu rồi – Em nói đi” Và một câu thơ của đoạn cuối: “Vai kề một mái thơ phong nguyệt” Bài thơ 6 chữ “Xuôi Dòng Mộng Ảo” cũng ở trong thi tập “Đường Vào Tình Sử ” của Đinh Hùng. Bài thơ có tám đoạn và chỉ có đoạn thứ năm được nhạc sĩ Phạm Đình Chương lấy làm điệp khúc cho bài hát: “Nếu bước chân ngà có mỏi Xin em dựa sát lòng anh  Ta đi vào tận rừng xanh Vớt cánh rong vàng bên suối” Nếu tìm hiểu kỹ bài hát “Mộng Dưới Hoa” gồm có 8 đoạn, và so sánh với nguyên tác hai bài thơ (chép nguyên văn ở bên dưới bài viết này), sẽ thấy đa số lời nhạc của bài hát không có trong bài thơ nào của thi sĩ Đinh Hùng, mà được nhạc sĩ Phạm Đình Chương tự sáng tạo thêm lời nhạc, và vẫn phảng phất được cái chất thơ Đinh Hùng. Theo thông tin của một bài báo cho biết thì khi viết thêm phần lời đó, nhạc sĩ Phạm Đình Chương có nhờ chính thi sĩ Đinh Hùng góp sức để hoàn thiện bài hát. Cố nhạc sĩ Vũ Thành đã từng nhận xét: “Mộng Dưới Hoa đáng được coi là một kỳ công vì phổ nhạc vào thơ Việt Nam là một việc cực khó… Làm theo thể mẫu hết sức cân đối mà vẫn giữ bằng trắc của từng chữ, ta phải ngả nón trước Phạm Đình Chương”. Giáo sư Nguyễn Đình Cường có kể lại một giai thoại nhỏ đã được chính nhạc sĩ Phạm Đình Chương kể trong một lần hai người di thăm ca sĩ Hoài Trung đang nằm trong một bệnh viện ở Pasadena vào năm 1990. Khi được hỏi về trường hợp sáng tác bản Mộng Dưới Hoa thì nhạc sĩ Phạm Đình Chương cho biết là khoảng năm 1957, ông đọc tập thơ Đường Vào Tình Sử của thi sĩ Đinh Hùng, thấy bài Tự Tình Dưới Hoa hay và có nhiều hình ảnh đẹp, lời thơ có vẻ cổ điển ước lệ, với mỹ nhân, với trăng sao, mây nước, suối rừng, mơ mộng…, những giai điệu đã vang lên trong đầu rồi bật ra thành những nốt nhạc đầu tiên, và ông đã ghi lại trên giấy. Ở Sài Gòn trước năm 1975, chính tác giả Phạm Đình Chương (tức ca sĩ Hoài Bắc của ban Thăng Long) đã nhiều lần hát bài này ở phòng trà Đêm Màu Hồng. Đặc biệt mỗi lần hát đến câu “mắt xanh lả bóng dừa hoang dại” thì ông ngừng lại ngang xương khiến ban nhạc lỡ bộ, rồi nói: “Lả bóng, các bạn ạ, đừng hát bóng, mất đẹp của câu thơ đi”. Nói xong, ông lại say sưa và mơ màng hát tiếp, ban nhạc lại ngoan ngoãn đệm theo. Lời nhạc bài hát Mộng Dưới Hoa (nhạc Phạm Đình Chương, thơ Đinh Hùng): Chưa gặp em tôi vẫn nghĩ rằng  Có nàng thiếu nữ đẹp như trăng  Mắt xanh lả bóng dừa hoang dại  Âu yếm nhìn tôi không nói năng Ta gặp nhau yêu chẳng hạn kỳ  Mây ngàn gió núi đọng trên mi  Áo bay mở khép nghìn tâm sự  Hò hẹn lâu rồi, em nói đi Nếu bước chân ngà có mỏi  Xin em dựa sát lòng anh  Ta đi vào tận rừng xanh  Vớt cánh rong vàng bên suối Ôi, hoa kề vai hương ngát mái đầu  Đêm nào nghe bước mộng trôi mau  Gió ơi, gửi gió lời tâm niệm  Và nguyện muôn chiều ta có nhau Tôi cùng em mơ những chốn nào  Ước nguyền chung giấc mộng trăng sao  Sánh vai một mái lầu phong nguyệt  Hoa bướm vì em nâng cánh trao Hy vọng thơm như má chớm đào  Anh chờ em tới hẹn chiêm bao  Dưới hoa tưởng thấy ngàn sao rụng  Hòa lệ ân tình nguôi khát khao Bước khẽ cho lòng nói nhỏ  Bao nhiêu mộng ước phù du  Ta xây thành mộng nhìn thu  Núi biếc, sông dài ghi nhớ Ôi, chưa gặp nhau như đã ước thề  Mây hồng giăng tám ngả sơn khê  Bóng hoa ngả xuống bàn tay mộng  Và mộng em cười như giấc mê Bài thơ Tự Tình Dưới Hoa của thi sĩ Đinh Hùng: Chưa gặp em, tôi vẫn nghĩ rằng:  Có nàng thiếu nữ đẹp như trăng,  Mắt xanh lả bóng dừa hoang dại,  Thăm thẳm nhìn tôi, không nói năng Bài thơ hạnh ngộ đã trao tay,  Ôi mộng nào hơn giấc mộng này? Mùi phấn em thơm mùi hạ cũ,  Nửa như hoài vọng, nửa như say Em đến như mây, chẳng đợi kỳ  Thương hàng gió núi động hàng mi  Tâm tư khép mở đôi tà áo,  Hò hẹn lâu rồi. Em nói đi Em muốn đôi ta mộng chốn nào Ước nguyền đã có gác trăng sao  Chuyện tâm tình: dưới hoa thiên lý,  Còn lối bâng khuâng: ngõ trúc đào Em chẳng tìm đâu cũng sẵn thơ,  Nắng trong hoa, với gió ven hồ  Dành riêng em đấy. Khi tình tự,  Ta sẽ đi về những cảnh xưa Rồi buổi u sầu, em với tôi  Nhìn nhau cũng đủ lãng quên đời  Vai kề một mái thơ phong nguyệt,  Hạnh phúc xa xa mỉm miệng cười Bài thơ  Xuôi Dòng Mộng Ảo của thi sĩ Đinh Hùng: Chim hồng về khu rừng cũ,  Xuân ấy hai lòng mới yêu  Cùng hoa, bướm trắng sang nhiều,  Nắng thơm những chiều tình tự. Xin em ngồi trên nhung cỏ,  Nghe suối ca vui nhịp nhàng.  Anh ru cho hồn em ngủ,  Bằng điệu ca sang dịu dàng. Chim xanh về khu rừng cũ,  Hè tới, hai lòng còn yêu  Cỏ thơm mọc đã cao nhiều,  Cành mộng bao nhiêu hoa đỏ! Nếu bước chân ngà có mỏi,  xin em dựa sát lòng anh.  Ta đi vào tận rừng xanh,  Vớt cánh rong vàng bên suối. Lá đỏ rơi trong rừng cũ,  Thu về, hai lòng còn yêu.  Đường tình trải một làn rêu,  Ngơ ngẩn hồn chiều tư lự. Em có lên sườn núi biếc,  Nhặt cánh hoa mơ gài đầu.  Này đôi nai vàng xa nhau,  Có tiếng gọi sầu thảm thiết. Chim buồn xa khu rừng cũ,  Đồi núi trập trùng cỏ rêu.  Hai lòng nay đã thôi yêu,  Có tiếng suối chiều nức nở. Em không nghe mùa thu hết?  Em không xem nắng thu tàn?  Trời ơi! Giọt lệ này tan,  Là lúc linh hồn anh chết! Đông Kha https://nhacxua.vn/hoan-canh-sang-tac-bai-mong-duoi-hoa-mat-xanh-la-bong-dua-hoang-dai/

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.