Quân Cán Chính Việt Nam Cộng Hoà đã giành được Thắng Lợi sau Thất Bại 30/04/1975

Xin Lưu ý: Công cụ “Tìm Kiếm Video” [Không Quảng Cáo] – b* Để xem video mới nhất (Bấm vào Filter bên góc phải. Sau đó chọn Date bên menu trái.)

Nhiều người cho rằng cuộc chiến tranh 1955-1975 giữa miền Nam Việt Nam hay Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) và miền bắc Việt Nam hay Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (VNDCCH) là một cuộc NỘI CHIẾN, tương tự như cuộc nội chiến vào thế kỷ 17 giữa Nhà Nguyễn còn gọi là Đàng Trong và Nhà Trịnh còn gọi là Đàng Ngoài.

Nhiều người khác cho rằng cuộc chiến tranh giữa Nam và Bắc VN vào thời gian 1955-1975, không hẳn là nội chiến, vì trong cuộc chiến tranh này, sự “tác động” từ thế giới bên ngoài, Thế Giới Tự Do (TGTD) và Thế Giới Cộng Sản (TGCS), hai thế lực này đã đóng vai trò quan trọng trong cuộc chiến. Do đó, họ gọi cuộc chiến tranh này là cuộc chiến tranh ỦY NHIỆM, một bên được sự ủy nhiệm của TGTD và một bên được sự ủy nhiệm của TGCS.

Lại cũng có nhiều người khác nghĩ rằng cả hai “định nghĩa” trên đây đều không sát với  thực tế, và cho rằng cuộc chiến tranh giữa VNDCCH và VNCH là cuộc chiến tranh Ý THỨC HỆ, một bên mang ý thức hệ cộng sản (Communist Ideology) và một bên là ý thức hệ chống cộng sản (Anti-Communist Ideology).

Bên Ý THỨC HỆ CỘNG SẢN (YTH/CS) thì tin rằng, CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN (CNCS) là đỉnh cao trí tuệ của nhân loại và chỉ có CNCS mới có thể giải phóng dân tộc Việt Nam thoát khỏi sự kìm kẹp và bóc lột của các đế quốc tư bản, và tạo cơ hội cho nhân dân Việt Nam sánh vai cùng nhân dân các nước trên thế giới, tiến lên THẾ GIỚI ĐẠI ĐỒNG (TGĐĐ). TGĐĐ là thiên đường hạ giới, nơi đây không ranh giới quốc gia và dân tộc, không có người bóc lột người, và mọi người làm việc theo khả năng và hưởng thụ theo nhu cầu.

Bên Ý THỨC HỆ CHỐNG CỘNG SẢN (YTH/CCS) thì tin rằng, CNCS là một chủ nghĩa không tưởng, nó được hình thành từ đầu óc của những kẻ không bình thường, và cũng chỉ có những người đọc mà không hiểu CNCS, mới tin tưởng vào chủ nghĩa sẽ đưa dân tộc Việt Nam đến bến bờ vinh quang.  Bên YTH/CCS cũng tin rằng nếu không chống lại CNCS thì đất nước này sẽ mãi mãi đắm chìm trong đói nghèo và dân tộc này sẽ mãi mãi đắm chìm trong tăm tối triền miên.

Quan điểm thứ ba có lẽ hợp lý và được nhiều người thừa nhận hơn cả và một khi đã thừa nhận cuộc chiến tranh này là chiến tranh ý thức hệ thì người ta cũng phải thừa nhận các hệ quả tất yếu của nó:

-Ngày 30-04-1975, không phải là ngày kết thúc cuộc chiến, mà chỉ là ngày thay đổi hình thức đấu tranh từ đấu tranh có vũ khí sang đấu tranh không vũ khí hay từ đấu tranh bạo lực sang đấu tranh bất bạo lực.

-Nhìn lại cuộc chiến tranh YTH, người ta không thể không thừa nhận rắng, trong giai đoạn chiến tranh có vũ khí, Quân Cán Chính Việt Nam Cộng Hòa (QCC/VNCH) đã thất bại nặng nề, và nguyên nhân của sự thất bại, không phải vì họ hèn nhát, hay thiếu tổ chức như một người đã phát biểu, mà vì một lý do đơn giản và dễ hiểu là vũ khí của họ bị cạn kiệt.

-Trong một cuộc chiến tranh bằng vũ khí, tất nhiên vũ khí đóng vai trò hết sức quan trọng trong việc thắng hay bại của mỗi bên; khi cuộc chiến bước vào một giai đoạn quyết liệt, thì bên VNDCCH được đồng minh Liên Xô và Trung Cộng viện trợ và cung cấp vũ khí vô cùng dồi dào; còn bên VNCH lại bị đồng minh Hoa Kỳ cắt bỏ hoàn toàn viện trợ vũ khí. Do đó việc thất bại của VNCH trong giai đoạn này là một điều không thể tránh.

Sau thất bại 30/04, QCC/VNCH bị CSVN trả thù một cách vô cùng dã man tàn bạo; hãy nghe ông Nguyễn Hộ, một trung ương ủy viên của đảng CSVN, đã tuyên bố trắng trợn về những nét đặc thù của sự trả thù này tại đại hội mừng chiến thắng ở Saigon vào ngày 17-05-1975:

“Bọn Ngụy, nhà cửa, tiền tài, ruộng vườn của chúng ta tịch thu, con của chúng ta sai, vợ chúng nó ta xài, chồng của chúng nó ta đày đi tù rục xương nơi rừng thiêng nước độc để chúng trả nợ máu cho nhân dân.”

Tuy thất bại và bị trả thù không thương tiếc, song không có nghĩa là QCC/VNCH cùng ý thức hệ chống cộng của họ để bảo vệ độc lập, tự do, dân chủ và nhân quyền cho nhân dân miền Nam nói riêng và nhân dân cả nước nói chung đã hoàn toàn bị triệt tiêu. Tinh thần và ý chí chiến đấu chống ý thức hệ cộng sản của QCC/VNCH chẳng những vẫn tồn tại mà còn đâm chồi nảy lộc khắp đó đây, ở hải ngoại cũng như ở trong nước, mỗi ngày một nảy nở rộng lớn hơn.

Trong suốt thời gian từ năm 1955 tới năm 1975, QCC/VNCH vừa phải chiến đấu chống cộng sản xâm lược, vừa phải vận dụng các phương tiện truyền thông để làm cho dân chúng miền Nam thấy rõ được cuộc chiến tranh chống cộng sản xâm lược là cần thiết và hoàn toàn có chính nghĩa, vì mục đích của nó là bảo vệ dân chúng miền Nam được sống trong một xã hội có nhân phẩm, có tự do và dân chủ, đổng thời cũng thấy rõ được cuộc chiến tranh xâm lăng miền Nam của Cộng Sản Miền Bắc (CSMB) là hoàn toàn phi nghĩa.

Một câu hỏi được đặt ra ở đây là sự cố gắng này của QCC/VNCH trong 20 năm trong lãnh vực truyền thông đã thuyết phục được bao nhiêu phần trăm dân chúng miền Nam thấy rõ được mục tiêu tranh đấu của QCC/VNCH là hoàn toàn chính nghĩa, và mục tiêu đánh chiếm miền Nam của CSMB là hoàn toàn phi nghĩa? Có lẽ là không có câu trả lời chính xác, song theo sự ước tính của nhiều người, thì kết quả của sự cố gắng này chỉ đạt được vào khoảng trên dưới 40% là cùng. Như thế có nghĩa là, còn có khoảng 60% dân chúng miền Nam đã không thấy được bộ mặt độc ác, phi dân tộc, phi chính nghĩa của đảng CSVN, cũng như không thấy được mục tiêu tranh đấu vì chính nghĩa cuả QCC/VNCH.  Hậu quả của sự “không thấy được” này là đại đa số dân chúng miền Nam đã thờ ơ với cuộc tranh đấu chống CS của QCC/VNCH, và một số không nhỏ dân chúng miền Nam kể cả những thành phần trí thức lại còn ngấm ngầm hoặc công khai tiếp tay cho CSMB và đó cũng là một trong những nguyên nhân đưa đến sự thất bại của QCC/VNCH vào ngày 30-04-1975.

Sau khi chiếm được miền Nam, CSMB đã cho thực thi ngay những gì mà họ đã và đang thực thi ở miền Bắc, với mục đích gọi là để nâng cao trình độ “thấp kém” về mặt dân trí và “lạc hậu” về mặt xã hội của nhân dân miền Nam cho ngang bằng với trình độ “ưu việt” về mặt dân trí và “tiên tiến” về mặt xã hội của nhân dân miền Bắc. Chỉ ít tháng sau khi được “ưu ái” cho học tập về đường lối và chính sách của đảng CSVN và cho tham gia vào  việc thực thi những biện pháp “siêu việt” để cải thiện xã hội tư bản thối nát miền Nam dưới hình thức như tù cải tạo, đổi tiền, đánh tư sản, kiểm kê tài sản, tờ khai hộ khẩu, vùng kinh tế mới, vân vân và vân vân, đã làm cho người dân miền Nam chẳng những đã “sáng mắt” và “sáng lòng” mà còn “tá hỏa tam tinh nữa”.

Cũng nhờ được Cộng Sản Miền Bắc (CSMB) “giải phóng” miền Nam, và chung sống với họ trong một thời gian, mà đại đa số người dân miền Nam đã nhận ra rằng, lời nói của TT Thiệu:  “đừng nghe những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn những gì cộng sản làm”, mà trước đây họ nghĩ đó chỉ là những lời lẽ tuyên truyến bôi bẩn đối phương, song chẳng bao lâu sau ngày 30/04 họ đã nhận ra đó là một sự thật, một trăm phần trăm (100%), không thể chối cãi. Mặt khác, người dân miền Nam cũng nhận ra được một sự thật khác nữa là, trước ngày 30-04-1975, QCC/VNCH chiến đấu chống lại CSMB không phải đánh thuê cho Mỹ như là Việt Cộng tuyên truyền mà là để tránh cho nhân dân miền Nam phải hứng chịu những điều xấu xa và tồi tệ mà CSMB sẽ áp đặt lên đầu lên cổ họ trong tương lai.

Chỉ sau một thời gian ngắn sống dưới ách thống trị hà khắc và man rợ của CSMB, hầu hết người dân miền Nam đã nhận ra rằng: “Thà chết còn sướng hơn sống với cộng sản”.  Vì thế người dân miền Nam đổ xô nhau đi tìm đường vượt biên, từ thành thị đến thôn quê, từ hang cùng đến ngõ hẻm, đâu đâu người ta cũng thấy dân chúng túm năm, tụm ba thì thầm tính chuyện vượt biên. Người chọn đường biển, kẻ chọn đường bộ, dù biết rằng đường nào cũng nguy hiểm cả và tỷ lệ đến được bến bờ tự do chỉ độ 50%, phần còn lại là bị đắm tàu, bị cướp biển Thái Lan giết, hoặc nhà cầm quyền CS cầm tù; cũng từ đó thành ngữ “nếu cái cột đèn biết đi nó cũng vượt biên” đã nầy sinh.

Một thanh niên miền Nam trước khi bước xuống thuyền vượt biên đã căn dặn người mẹ thân yêu của mình một các đau đớn rằng:

“Nếu đến được bến bờ tự do, con nuôi má

Nếu chết ngoài biển cả, con nuôi cá

Nếu bị công an bắt, má nuôi con”

Một sự kiện khác đã nói lên được đại đa số người dân miền Nam, sau ngày 30-04-1975, đã sáng mắt, là một tin đồn lan ra một cách nhanh chóng và rộng rãi trên toàn cõi miền Nam là: “Nhờ bác và đảng vào giải phóng miền Nam mà nhạc sĩ Văn Vĩ đã sáng mắt”.

Danh cầm cổ nhạc Văn Vĩ, tên thật là Đinh Văn Dậm sinh năm 1929, bị khiếm thị vì bệnh đậu mùa khi mới ba tuổi. Cho tới nay tại các nước có một nền y học tiên tiến nhất thế giới vẫn chưa tìm được cách cứu chữa cho trường hợp khiếm thị này, vì thế tin đồn này theo nghĩa đen hoàn toàn vô lý, song theo nghĩa bóng quả là nó đã mang một ý nghĩa vô cùng sâu sắc về sự thức tỉnh của đại đa số dân chúng miền Nam sau nhưng năm tháng dài mơ hồ về con người và chủ nghĩa cộng sản.

Trong vụ giải tỏa khu đất gần chợ Tuyên Nhơn huyện Thạnh Hóa, tỉnh Long An, một toán cán bộ thị trấn Thạnh Hóa thay mặt cho chính quyền địa phương đã tới nơi cư trú của gia đình ông bà Nguyễn Trung Can và Mai Thi Kim Hương, vào ngày 13-04-2015, để  thông báo lệnh giải tỏa  Trước mặt đám cán bộ này, bà Mai Thị Kim Hương đã thẳng thừng nói như tát nước vào mặt đám cán bộ rằng:

Ngày xưa gia đình nhà tao lầm đường lạc lối, ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản. Bây giờ để cộng sản cướp đất cướp nhà tao…. Bây giờ bốn mươi năm rồi… tao quyết tâm tiêu diệt cộng sản…

Nói khác đi là nhờ vào việc thất bại đắng cay của QCC/VNCH vào 30-04-1975 mà đại đa số nhân dân miền Nam đã nhận ra được cuộc chiến đấu chống lại CSMB của họ là hoàn toàn chính nghĩa, và trong cuộc đánh chiếm miền Nam của CSVN là hoàn toàn phi nghĩa.

Mặt khác cũng nhờ việc thất bại của QCC/VNCH vào ngày 30//75 mà người dân miền Bắc cũng đã nhận ra được là họ đã bị đảng CSVN lừa gạt và bịp bợm một cách vô cùng cay đắng và những lời dậy bảo nhân dân miền Bắc của ông Hồ và đảng CSVN về miền Nam chỉ là những lời lẽ tuyên truyền giả dối, láo khoét để khai thác lòng yêu nước mù quáng của người dân miền Bắc và để thúc đẩy họ lao đầu vào miền Nam chém giết anh em và đồng bào của họ, phục vụ cho mục tiêu bỉ ổi của đảng CSVN là làm tay cho Liên Xô và Trung Cộng như chính bí thư đảng Cộng Sản Việt Nam, Lê Duẩn đã long trọng xác nhận; “Ta đánh Mỹ là đánh cho Trung Quốc và Liên Xô”.

Dưới đây là nhận thức của một số nhà văn, nhà báo, nhà thơ, cán binh, cán bộ ở miền Bắc đã vào công tác, tham quan miền Nam sau ngày 30/04/1975:

Nhà văn Dương Thu Hương:

Theo bà Hương thì “Ở miền Bắc tất cả mọi báo đài, sách vở đều do nhà nước quản lý. Dân chúng chỉ được nghe đài Hà Nội mà thôi; và chỉ có những cán bộ được tin tưởng lắm mới được nghe đài Sơn Mao, tức là đài phát thanh Trung Quốc. Còn toàn bộ dân chúng chỉ được nghe loa phóng thanh tập thể; có nghĩa là chỉ được nghe một tiếng nói. Vào Nam tôi mới hiểu rằng, chế độ ngoài Bắc là chế độ man rợ vì nó chọc mù mắt con người, bịt lỗ tai con người.”

-Nhà thơ Phan Huy:

Theo ông ông Huy thì trước ngày 30-04-1975, người dân ở trên vĩ tuyến 17 bị đảng CSVN bịp bợm đến nỗi:

 “…chẳng biết gì ngoài bác, đảng kính yêu

Xã hội sơ khai tẩy não một chiều

Con người nói năng như chim vẹt

Mở miệng ra là: ‘Nhờ ơn Bác và Đảng

Chế độ ta ưu việt nhất hành tinh”

Nói khác đi là thi sĩ Phan Huy đã cho ta thây rõ dân chúng miền Bắc sống trong một xã hội bưng bít và bịp bợm bởi đảng CSVN, nên chỉ thấy những gì mà đảng CSVN muốn cho họ thấy, chỉ được nghe những gì mà đảng CSVN muốn cho họ nghe, và chỉ được làm những gì mà đảng CSVN bảo họ làm.

Trong bài thơ có tựa đề là “Tâm sự một đảng viên”, ông Phan Huy cũng đã cho biết là người dân miền Bắc nhìn đâu đâu cũng chỉ thấy bác và đảng vĩ đại và trong cái khung trời bít bùng người dân đã được bác và đảng nhồi nhét và dạy bảo:

“Rằng tại Miền Nam, ngụy quyền bách hại

Dìm nhân dân dưới áp bức bạo tàn

Khắp nơi nơi cảnh đói rách cơ hàn

Đang rên siết kêu than cần giải phóng”

Sau ngày 30-04-1975, Phan Huy có cơ hội bước chân vào miền Nam, ông nhận ra rằng, cuộc sống của người dân miền Nam hoàn toàn khác với những lời dậy bảo dối trá của bác và đảng, khiến niềm tin của ông vào đảng và bác sụp đổ hoàn toàn:

“Đến Sài Gòn, tưởng say men chiến thắng

Nào ngờ đâu sụp đổ cả niềm tin

Khi điêu ngoa dối trá hiện nguyên hình

Trước thành phố tự do và nhân bản.”

Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang

Tiến sĩ NTG, đã viết một lá Thư Ngỏ gửi nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam vào ngày 03-02-2010 từ nhà riêng của ông ở Hà Nội, trong thư ông NTG tuyên bố ông sẽ tự thiêu nếu nhà cầm quyền Hà Nội tiếp tục có những hành vi xúc phạm tới ông và gây áp lực lên những người thân quen của ông. Dưới đây là một trích đoạn vạch mặt những người CSVN trong lá thư này:

Cảm ơn các đấng anh linh đã cho tôi hưởng đến nay đã 74 tuổi trời. Tôi không còn ân hận, cũng không nuối tiếc gì nhiều nữa mà sẵn sàng bật cháy lên ngọn lửa căm phẫn ngất trời để mọi người nhanh chóng nhìn rõ những bộ mặt, những tâm địa xảo trá bất lương cuả những kẻ bất chấp công lý, đạo lý, đầy đọa mãi nhân dân tôi trong những nối đắng cay, oan khuất trường cửu.

-Người dân miền Bắc cũng đổ xô tìm đưởng vượt biên

Sau năm 1975, khi đã nhận ra được bộ mặt trơ trẽn và dối trá của ông Hồ Chí Minh và đảng Cộng Sản Viẹt Nam, người dân miền Bắc cũng đổ xô tìm đường vượt biên không thua kém gì người dân ở miền Nam cả. Khách quan mà nói, trong việc tìm đường trốn chạy khỏi nanh vuốt lũ thú rừng cộng sản Việt Nam, người dân miền Bắc thật sự đáng thương hơn người dân miền Nam, vì ít ra người dân miềm Nam cũng đã được hưởng tự do, dân chủ và no ấn dưới thể chế pháp trị VNCH đã hơn hai mươi năm (1954-1975), còn người dân miền Bắc đã phải sống dưới chế độ độc tài đảng trị và lường gạt gần ba mươi năm (1945-1975). Trong thời gian dài sống với bác và đảng, hầu như người dân miền Bắc không có được một ngày nào sống trong tự do, no ấm như người dân miền Nam.

Nếu QCC/VNCH không bị thất trận vào 30-04-1975, thì nhân dân miền Bắc có lẽ  đến “Tết Congo” mới nhận ra được “bác và đảng kính yêu” thực chất chỉ là tay sai của Liên Xô và Trung Cộng.

Giới trẻ trong cả nước cũng đã sớm nhận ra bộ mặt thật của cộng sản

Nói đến giới trẻ ở đây là nói đến những thế hệ người Việt sinh ở trong nước sau ngày 30/04/1975, họ là những người hoàn toàn được uốn nắn, nhào nặn, vo tròn, bóp méo như cục bột ngay từ lúc còn trong trắng thơ ngây dưới mái trường XHCN theo cung cách ”HỒNG” hơn “CHUYÊN” của ông Hồ và của đảng CSVN. Tuy vậy vẫn có một số không nhỏ những người “tuổi trẻ, thông minh và gan dạ”, dù sống trong cái xã hội “chẳng biết gì ngoài bác, đảng kính yêu” cũng đã sớm nhận ra được bộ mặt thật ông Hồ và đảng CSVN, chỉ là bè lũ bán nước và làm tay sai cho Liên Xô và Trung Cộng. Dưới đây là một vài trường hợp điển hình:

Nhạc sĩ Việt Khang

Việt Khang tên thật là Võ Minh Trí, sinh năm 1978 tại Định Tường. VK sáng tác nhiều bản nhạc có giá trị. Trong số những bản nhạc này, có hai bản rất nổi tiếng và đã được dịch sang nhiều thứ tiếng khác nhau là “Anh Là Ai” và “Việt Nam Tôi Đâu”. Trong hai bản nhạc này, Việt Khang đã thẳng thắn vạch trần bộ mặt thật của CSVN, thực chất chỉ  là những kẻ tay sai bán nước, khiến nhà cầm quyền CSVN vô cùng tức giận, nên đã kết án Việt Khang ba năm tù ở và hai năm quản chế. Trong bản “Anh Là Ai”, Việt Khang đã nói thẳng là  CSVN là tay sai của Trung Cộng và đã hỏi ngay vào mặt chúng rằng:

”Dân tộc anh ở đâu?

Sao đang tâm làm tay sai cho Tàu?

Để ngàn sau ghi dấu

Bàn tay nào nhuộm máu đồng bào”

Trong bài “Việt Nam Tôi Đâu”, Việt Khang đã gọi đích danh CSVN là quân bán nước và kêu gọi dân chúng vùng lên chống lại chúng:

“Từng đoàn người đi chẳng nề chi

Già trẻ gái trai giơ cao tay

Chống quân xâm lược, chống kẻ nhu nhược

Bán nước Việt Nam”

-Sinh viên Nguyễn Vũ Sơn

Nguyễn Vũ Sơn sinh năm 1991 tại Saigon, có bằng cử nhân về marketing tại Singapore, hiện nay đang là sinh viên du học tại Mỹ với ý định học lên nữa để lấy bằng Thạc Sĩ và Tiến Sĩ.  NVS là tác giả nhiều bản nhạc rap nổi tiếng, trong đó có một bài mang tựa đề là “Địt Mẹ Cộng Sản” (ĐMCS) tuy tục tĩu, song chính những từ ngữ không mấy thanh lịch này đã lột tả được đầy đủ mức căm giận tột đỉnh của lớp trẻ trong xã hội Việt Nam hiện nay. Dưới đây là một trích đoạn trong ĐMCS:

Tao không vào địa ngục thì ai? ĐMCS

Muốn thay đổi đất nước là sai? ĐMCS

Mày dám bán đất đai tổ tiên? ĐMCS

Giết người, bịt mắt, bịt miệng? ĐMCS

Thảm sát đồng bào tại Huế? ĐMCS     

Tao đéo chịu làm nô lệ. ĐMCS

 Tụi mày sẽ sớm bị lật. ĐMCS

Tất cả sẽ biết sự thật. ĐMCS.

QCC/VNCH thật sự đã dành được chiến thắng trong chiến bại 30-04-1975

Hơn 500 năm trước Tây Lịch, Tôn Tử, một thiên tài quân sự Trung Hoa, đã nói: “Chiếm được thành quách mà không chiếm lòng người thì cũng kể là thất bại”.

Nhìn lại cuộc chiến sau gần nửa thế kỷ và qua một số ít dẫn chứng kể trên, người ta không thể chối cãi được một điều là, CSVN tuy chiếm được miền Nam, song hoàn toàn không chiếm “lòng người” miền Nam nói riêng và dân chúng trong cả nước nói chung. Nói khác đi là trong cuộc chiến tranh giữa VNCH và VNDCH ý thức chống cộng để đưa dân tộc Việt đến bến bờ vinh quang là chính nghĩa và mãi sáng ngời. Vào một ngày không xa chắc chắn chế độ cộng sản ở Việt Nam hiện nay sẽ bi tiêu diệt; ông Hồ và các đảng viên đảng Cộng Sản Việt Nam sẽ bị lịch sử lên án là những tên tay sai của ngoại bang.

Huy Vũ

Đã xem 5045 lần

Giới thiệu từ Quán văn

  • Du lịch Miền Tây

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.