Trên ngưởng cửa “Chiến Tranh Lạnh” tái phát, “cựu Thực dân Pháp” Tò vè An Nam cọng

Vai trò của Việt Nam trong chiến lược Ấn Độ-Thái Bình Dương của Pháp

Từ đầu năm 2018, Pháp liên tục triển khai nhiều hoạt động nhằm gia tăng hiện diện ở Ấn Độ-Thái Bình Dương và bảo vệ lợi ích hàng hải tại vùng biển, nơi Trung Quốc ngày càng gia tăng ảnh hưởng.

Đầu tiên phải kể đến Đối Thoại Quốc Phòng Pháp-Việt lần hai, diễn ra ngày 11/01/2018, tại thành phố Hồ Chí Minh (lần đầu tiên tại Paris vào tháng 11/2016). Dù không nêu chi tiết, nhưng theo The Diplomat, hai bên thỏa thuận tăng cường các chuyến thăm Việt Nam của chiến hạm Pháp.

Ngày 10/03, nhân chuyến thăm Ấn Độ, tổng thống Macron và thủ tướng Modi cùng ký thỏa thuận hợp tác quân sự, mở cửa các căn cứ Hải Quân của nhau cho đối tác. Chỉ sau đó hai ngày, ngày 12/03, hộ tống hạm Pháp Le Vendémiaire ghé cảng Manila. Sự kiện được đại sứ Pháp tại Philippines đánh giá: “Pháp đảm nhận đầy đủ vai trò cường quốc Thái Bình Dương” của mình, cũng như thực hiện “cam kết quân sự đối với an ninh khu vực Đông Nam Á”.

Đến ngày 02/05, tổng thống Pháp thăm Úc và khẳng định “không một quốc gia nào có quyền thống trị khu vực Ấn Độ-Thái Bình Dương” trong buổi họp báo chung với thủ tướng Turnbull tại Canberra.

Ngày 01/06, đội tầu Jeanne d’Arc thăm Việt Nam, dường như theo thỏa thuận được nêu trong Đối Thoại Quốc Phòng hồi đầu năm. Nhưng trước đó, đội tầu Jeanne d’Arc đã được triển khai tại khu vực quần đảo Trường Sa. Thông tin này chỉ được bộ Quân Lực Pháp nêu trong thông cáo ngày 20/06 và cho biết “chuyến đi đã diễn ra chỉ vài ngày trước Đối Thoại Shangri-La  về an ninh và quốc phòng ở châu Á-Thái Bình Dương, từ ngày 01 đến 03/06/2018 tại Singapore”.

Sau tuần tra trên biển, Pháp sẽ thực hiện nhiệm vụ trên không vào tháng 08/2018, với quy mô chưa từng có tại Đông Nam Á mang tên “Pegase”. Theo trang tahiti-infos.com, chiến dịch sẽ quy tụ 3 chiến đấu cơ Rafale, 1 máy bay vận tải quân sự A400M, một máy bay A310 và một máy bay tiếp liệu, bay từ Úc đến Ấn Độ. Đội bay sẽ dừng ở nhiều chặng khác nhau tại các nước đối tác, nhằm “góp phần tăng cường hiện diện của Pháp tại khu vực mang lợi ích chiến lược này”.

Vậy chiến lược ngoại giao quân sự của Pháp tại vùng Ấn Độ-Thái Bình Dương là gì? Việt Nam muốn giữ quan hệ như thế nào trong chiến lược của Pháp?

RFI tiếng Việt đã đặt một số câu hỏi với đại tá Jean-Claude Allard, giám đốc nghiên cứu của Viện Quan hệ Quốc tế và Chiến lược Pháp (IRIS), chuyên gia về chính sách quốc phòng và an ninh, quản lý khủng hoảng, hàng không quân sự…

RFI:Thưa đại tá Allard, đầu tháng 06/2018, đội tầu Jeanne d’Arc đã đi vào khu vực quần đảo Trường Sa của Việt Nam. Liệu hoạt động này có nhằm mục đích nào khác ngoài việc Pháp muốn bảo vệ quyền tự do hàng hải?

Đại tá Jean-Claude Allard: Đội tầu Jeanne d’Arc có nhiệm vụ đào tạo hạ sĩ quan và họ được điều đến khắp nơi trên thế giới, hoặc đến một số điểm địa-chính trị và ngoại giao cần chú trọng.

Tại Đông Nam Á, chúng ta thấy rõ là có nhiều chuyện đang xảy ra, ví dụ như Hải Quân Trung Quốc đang trỗi dậy mạnh mẽ, đó là ý thứ nhất. Điểm thứ hai là phải nhấn mạnh đến trục hàng hải vô cùng quan trọng đối với giao thương quốc tế. Pháp có xu hướng bảo vệ con đường hàng hải này, vì dù sao Pháp cũng là cường quốc kinh tế thứ 5 trên thế giới.

Ngoài ra, việc thiết lập ngoại giao với các nước láng giềng trên trục đường đó cho phép giữ cân bằng quan hệ với các nước khác nhau.

RFI:Với nhiều sự kiện quan trọng từ đầu năm của Pháp tại Ấn Độ-Thái Bình Dương, liệu có thể nói rằng Pháp ngày càng quan tâm đến khu vực này?

Đại tá J-C Allard: Đúng, nói chung là Pháp quan tâm đến gần hết thế giới vì Pháp có nhiều vùng lãnh hải ở Ấn Độ Dương và Thái Bình Dương. Đó là còn chưa kể các vùng đất ở Đại Tây Dương. Do đó, đây là chuyện bình thường.

Lý do thứ hai chính là thương mại quốc tế. Các eo biển ở Đông Nam Á là một trong những tuyến đường thương mại thế giới quan trọng nhất. Rất nhiều tầu thuyền của Pháp đi qua khu vực này. Phải nhắc lại là tập đoàn thương mại lớn thứ hai trên thế giới là tập đoàn CMA CGM của Pháp. Vì vậy, nước Pháp và Hải Quân Pháp phải hiện diện ở bất kỳ nơi nào mà tầu thuyền dân sự, cũng như quân sự của Pháp đi qua.

RFI: Pháp bán tầu ngầm cho Úc, chiến đấu cơ Rafale cho Ấn Độ. Ngoài lợi ích kinh tế, Paris còn nhắm đến chiến lược gì?

Đại tá J-C Allard: Đúng là phải kể đến lợi ích tài chính rất lớn được ký kết. Trong nhiệm kỳ tổng thống trước (François Hollande), Pháp đã có được thị phần tương xứng trong lĩnh vực thương mại vũ khí. Đây là điều quan trọng vì tạo nguồn thu ngoại tệ và giúp các ngành công nghiệp Pháp hoạt động.

Cần phải nói rõ ở đây là tại Pháp, ngành công nghiệp vũ khí là một trong những ngành công nghiệp cuối cùng không thể sản xuất ngoài lãnh thổ vì đó là ngành công nghiệp cho phép bảo vệ chủ quyền quốc gia. Có nghĩa là chúng tôi sản xuất vũ khí để tự trang bị cho quân đội và nếu có thể, chúng tôi cũng xuất khẩu. Tiếp theo, cần phải xem nước Pháp xuất khẩu cho ai? Chúng tôi xuất khẩu sang các nước đồng minh hoặc các nước mà chúng tôi cho rằng sẽ không phải là kẻ thù tương lai, như Ấn Độ nằm trong trường hợp này, còn Úc là một nước đồng minh.

Về trường hợp của Việt Nam, tôi nghĩ rằng Việt Nam đang cố gắng phát triển quan hệ ngoại giao và tiếp tục cải thiện các mối quan hệ của họ. Nếu Việt Nam cần trang thiết bị quân sự và hướng về phía Pháp, dĩ nhiên là Pháp sẽ mở cửa thị trường của mình. Điều này không bị loại trừ. Không có chiến tranh ở Việt Nam, nên không có lý do nào để Pháp từ chối, nếu Việt Nam cần vũ khí để phòng vệ và muốn mua vũ khí của Pháp.

RFI:Với sự kiện tầu sân bay trực thăng Dixmude của Pháp ghé cảng Phú Mỹ và khinh hạm tàng hình thăm cảng Sài Gòn vào đầu tháng Sáu, ngoài ra còn phải kể đến Đối Thoại Quốc Phòng, Pháp và Việt Nam thu được lợi ích gì? Và Việt Nam có vai trò như thế nào trong chiến lược ngoại giao quân sự của Pháp tại vùng Ấn Độ-Thái Bình Dương?

Đại tá J-C Allard: Về phía Pháp, lợi ích mà Pháp muốn hướng đến là càng có quan hệ với nhiều nước trên thế giới thì càng tốt. Đó phải là những mối quan hệ có chất lượng bằng cách thiết lập đối thoại. Pháp muốn trao đổi với các nước quan trọng ở châu Á-Thái Bình Dương, như Việt Nam chẳng hạn, để tìm ra được giải pháp cho các vấn đề, như vấn đề an ninh, rộng hơn nữa là phát triển lĩnh vực thương mại và tạo dựng sự phồn thịnh song phương. Đó là bước đầu, bên phía Pháp.

Nhìn từ phía Việt Nam, cá nhân tôi không nắm rõ về ý muốn xích gần Pháp và đối thoại với nước Pháp của Việt Nam. Nhưng tôi nghĩ rằng thường thì các nước muốn đối thoại với một cường quốc thứ ba, vì điều này giúp họ thoát khỏi một cường quốc khác. Việt Nam có một cường quốc trong vùng ngay sát sườn là Trung Quốc. Mối quan hệ giữa Việt Nam và Pháp có thể giúp Hà Nội cân bằng mối quan hệ với Trung Quốc.

Với tôi, trường hợp như thế này từng tồn tại trong những năm 1960 khi người ta nhắc đến Phong trào không liên kết: không liên kết với Liên Xô, không liên minh với Hoa Kỳ. Hiện nay, chúng ta có hai cường quốc nổi bật là Trung Quốc và Mỹ. Với tôi, một số nước, có thể trong đó có Việt Nam, tìm cách đi theo con đường thứ ba. Và con đường thứ ba này được Sukarno (Indonesia), Sihanouk (Cam Bốt), từng đi theo.

**********************

Đọc xong câu kết bài báo, lòng cảm thấy ngậm ngùi cho thân phận nhược tiểu Việt Nam:

Chỉ vì đảng cọng sản già hồ ” thà mất nước còn hơn mất đảng ” đưa Đất nước ngày càng vào tăm tối:

Hiện còn đang ” đu dây ” giữa chú chệt và chú Sam ngắc ngứ.

Bây giờ thêm ” ông Tây ” tò vè.

Không khéo lâm cảnh ” ngày lắm mối, tối nằm không! ” nhà thổ hoàn nhà thổ!

Tức cảnh sinh tình, xin đi lại bài viết cũ để cùng nhau suy nghiệm và tìm phương thoát khổ cho Dân – Nước!

Hòa Bình Trung Lập Chế de Gaulle muôn năm!

Trích: “Thượng đỉnh APEC, Đà nẳng,Việt Nam nhìn từ Paris :Cơ hội cho Việt nam chủ động hơn trong nền ngoại giao chiến lươc tầm cở Thế giới, đóng vai trờ Tác nhân tích cực hơn 2006 để xây dựng một vùng Châu Á Thái Bình Dương ổn định, hoà bình và hợp tác phát triển bền vững, tiên lên một Nền Thái Hoà Thái-Ấn Dương / Pax Indo Pacifica với CĐ/ĐNA làm thành tố trung ương;trung vị và trung lập độc lập cùng với siêu cường Mỹ và các cường quốc vùng TQ,Nhật bản, Nga,Ấn,Úc chia sẻ trách nhiệm và quyền lợi ! [3 Attachments] Thaison Nguyenjthaison.nguyen@gmail.com [DiendanDanToc]

Nhớ đâu, hồi 1959, mấy năm sau khi Miền Nam mời quân đội Liên hiệp Pháp rời khỏi Việt Nam, lập nên nền Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hòa, Tổng thống Pháp de Gaulle qua Nam Vang phát loa về phía VNCH hô hào “Trung Lập Chế” phá bĩnh công cuộc chống cọng sản lăm le nhuộm đỏ nửa mảnh giang san nước Việt còn lại.

Sự thể sau đó đưa tới Miền Nam VNCH bị viêt cọng, tay sai Nga tàu xâm chiếm và đưa Đất nước Việt tới cảnh lầm than, khốn khổ ngày nay.

Bây giờ là thế kỷ 21, ý đồ ” trung lập chế hoang tưởng ” vẫn còn lập lại, xem ra có vẻ lỗi thời và lố bịch.

Ôn cố tri tân, xin nhắc lại câu chuyện toan tính “huề bình – trung lẹo chế” hồi 2013:

Hoà-Bình – Trung-Lập Hóa Việt-Nam

Ngày 1 tháng 5, 2013, một số chức sắc thuộc 5 tôn giáo, Phật giáo VNTN, Dòng Chúa cứu thế, Tin lành, Hòa hão, Cao đài ra tuyên bố 8 điểm. Điểm 8 nguyên văn như sau:

Xây dựng một nước Việt Nam thật sự Hòa Bình – Trung Lập – Tự Do – Dân Chủ; Do Dân – Phục Vụ Dân – Lập Quyền Dân.”

Ngày 7 tháng 4, 2013, Khu bộ Âu châu của Liên minh Dân chủ VN tổ chức hội thảo về đề tài “ Hiểm họa Phương Bắc “ ở Paris.

Ông Cố vấn UBCHTƯ/LMDCVN Lê Phát Minh tuyên bố: “VC cũng bảo vệ tổ quốc, do đó muốn bảo vệ tổ quốc chống Tàu Cộng thì chúng ta phải đứng chung với VC”.

Theo HDH thì “Liên Minh Dân Chủ, qua phát biểu của ông Nguyễn Tấn Trí, Phó chủ tịch UBCHTU/LMDCVN thì cho rằng không cần có một điều kiện nào hết để đối thoại với Hà Nội”.

Sự thể thiệt là lạ lùng chưa từng thấy như vậy, gã nhà quê tui mới mò mẫm tìm cái cương lĩnh của Liên minh Dân chủ VN xem tại sao các quí ông trùm Tân Đại Việt lại ngôn kỳ lạ như vậy!

Té ra nguyên do cũng dễ hiểu như vầy:

“….Liên Minh Dân Chủ Việt Nam chủ trương bảo vệ nền độc lập hoàn toàn của dân tộc Việt Namnhưng cũng đồng thời hướng về hòa bình, theo quy chế trung lập pháp lý vĩnh viễn như quy chế áp dụng ở Thụy Sỉ, Thụy Điển, và Áo, …”

Nhớ lại hồi gần đây, cụ Thạc sĩ Vũ Quốc Thúc cũng ngôn trên đài RF nguyên xi như trên, nghĩa là Hòa bình – Trung lập muôn năm

Đáng lẽ ra vốn thân phận nhỏ nhoi, thôi thì việc quốc gia đại sự các ngài đại nhân tính sao thì tính. Ngặt một nỗi lại nhớ câu “ Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách “ nên mới mạo muội có đôi lời.

Trước hết là nói về cái chủ trương Hòa Bình. Nhớ hồi nẩm, ngay sau Hiệp Định Genève 1954, có cái phong trào Hòa Bình của các ông nhân sĩ trí thức Miền Nam nhưng mơ ước thiên đường cọng sản mới đứng lên đòi hiệp thương với cọng sản để xây dựng cái thiên đường mơ ước. Đó là các quí ông, đứng đầu là Tôn thất Dương Kỵ, kế đến là BS. Phạm Văn Huyến ( tía của mụ Ngô Bá Thành nhủ danh Phạm thị Thanh Vân, thợ quậy Phụ nữ đòi quyền sống sau nầy ) và chót là Cao Minh Chiếm bút hiệu Phi Bằng.

Ba ông lập phong trào đói hiệp thương tổng tuyển cử với cọng sản để thống nhất đất nước theo hiệp định Genève mặc dầu cs miệng nói hòa bình, tay rình đánh trộm, phục sẳn tại Miền Nam 40,000 cán bộ chực chờ nổi dậy. Cho nên tới năm 1965, chánh quyền VNCH chịu đời hết xiết mới tống khứ các ông qua cầu Hiền Lương về với thiên đường xã nghĩa.

Người tiếp nhiệm Phong trào con cu huề bình là nhóm Trịnh Đình Thảo với danh xưng dài như mút cờ tông “ Liên Minh các lực lượng dân tộc, dân chủ, hòa bình “ do vc nặn ra để làm chất đệm, nối kết giữa Mặt trận phỏng gíai Miền Nam và phong trào “Thành phần thứ 3” cửa giữa, trung lập của Dương Văn Minh cho nó êm ả, xuôi chèo, mát máy và cũng để cho đủ hai vế: Hòa Bình – Trung lập.

Nhớ chuyện ngày xưa nghiệm lại ngày nay: Ngày xưa, sau khi Đồng khởi chẳng nên cơm cháo gì, Mặt trận …phỏng gíái… èo uột, vc nặn ra cái Huề bình – Trung lẹo cứu nguy. Nhờ đám nầy phá nhà từ trong phá ra, vc lừng lên “Tổng khởi nghĩa” Tết Mậu Thân, nướng sạch đám công tác nội thành, đám Trung lập – Huề bình Trịnh Đình Thảo, Dương Huỳnh Hoa, và ông chồng hờ Lê văn Nghi … lộ bem, chạy sút giày, sút dép vọt vô bưng.

Ngày nay sự thể xem chừng cũng na ná như vậy. Hiện tại bọn cs nát nẩm như tương chệt:

Bên trong nội bộ, ba bên, bốn bề đấu đá nhau loạn xạ.

Kinh tế đứng bên bờ vực thẩm: Trong tổng số 700 trăm ngàn doanh nghiệp, đã có 300 ngàn phẹc mê bu tíc, nghĩa là đóng cửa hay phá sãn. Trong số 400 ngàn doanh nghiệp tồn tại “mới có” … 42% làm ăn thua lỗ! Hiện tại kinh tế xã nghĩa không phải chỉ là suy thoái mà chính là đang trên đà khủng hoảng: “Còn ông Trần Ðình Thiên, viện trưởng Viện Kinh Tế Việt Nam thì nói huỵch toẹt, “nguy cơ khủng hoảng đang gia tăng nhanh”!

Rối loạn xã hội trầm kha: Nông dân bị cưởng chế cướp đất biểu tình từng chập và từng chập. Dân oan đủ loại lê la khắp các công viên Saigon, Hà Nội. Về phía công nhân, trong tổng số 15 triệu mới có chừng 30% thất nghiệp:” Tại Diễn đàn Kinh tế mùa xuân diễn ra đầu tháng 4 tại Nha Trang, Tiến sĩ Trần Đình Thiên – Viện trưởng Viện Kinh tế Việt Nam, tính toán rằng các doanh nghiệp đang hoạt động (khoảng 450.000), đều phải giảm công suất ít nhất 30%. Đặt qua một bên con số 2,8 triệu cán bộ, công chức mà như Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc từng phải lên tiếng rằng 30% “không làm việc”, có thể cho rằng tỷ lệ thất nghiệp cũng ở mức tương ứng 30%.”

Về phía sinh viên ra trường không tìm được việc làm, không ai rãnh để thông kê cho biết tỉ lệ là bao nhiêu, chỉ thấy một bài thơ lưu truyền trên Net hồi gần đây than thở như vầy:

Đầu đường Xây dựng bơm xe

Cuối đường Kinh tế bán chè đậu đen

Ngoại thương mời khách ăn kem

Các anh Nhạc viện thổi kèn đám ma

Ngân hàng ngồi dập đô

giấy vàng mã, sống qua từng ngày….”

Xã hội đen hoành hành còn chưa lượng tính!

Cho nên cái chiêu đở đòn Hòa Bình – Trung Lập không thể không bung ra. Cũng như ngày xưa Phong trào nầy phá nhà từ trong phá ra thì nay, nơi hải ngoại nó cũng sẽ phá nát mặt trận chống cọng hải ngoại. Cùng một lúc nó cũng phát động trong nước, ngăn chặn trào lưu vận động nổi dậy lật đổ toàn trị cs.

Như vậy là thành công “ Nhất tiển xạ song điêu “, một hòn đá chọi chết hai chim!

Nhưng mà lần nầy thì không đặng, bởi vì bộ mặt phản quốc cầu vinh, phản nước, hại dân của bọn cướp cọng sản lộ liểu quá rồi, không còn lừa gạt được ai nữa! Cho nên, dù cho bọn chánh khách giả hình Trung lập Huề bình có xáp dzô che chắn, người dân cũng không ai còn tin. Bọn chánh trị hoạt đầu lần nầy sẽ là con bài cháy trụi lủi.

Vậy xin tiễn quí ông với một lời ca:

“Lòng trần còn tơ vương khanh tướng

Thì đường trần mưa bay gió cuốn

Còn nhiều anh ơi!”

                                                        Nguyễn Nhơn

Đã xem 6784 lần

Tin tức, thời sự chọn lọc bởi Nguyễn Tuấn.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.